All of Sakuravn

Truyện ngắn - Tản văn - Blog - Ký - Tạp bút - Nhảm ^^

Subscribe to RSS feed

Sticky post

Giới thiệu chung



About Sakuravn

Không đa cảm, không phức tạp, không cầu kỳ và không triết lý trong văn phong không có nghĩa tớ là 1 người đơn giản, dù tớ luôn muốn như thế.

About Sakuravn's blog:

Website http://www.sakuravn.info

Comments

Bạn ko cần phải có account trong my.opera.com vẫn có thể comment trong blog của Sak.
Blog settings được cài đặt allow comments đối với Anonymous. Vui lòng gõ code trước khi post, comment của bạn mới được hiển thị.


Chú ý: Dạo này opera thay đổi code hay sao mà khi comment tiếng Việt lại bị lỗi font. Vậy nếu các bạn post comment thấy font bị đổi thì vui lòng viết lại bằng tiếng Việt ko dấu nhé. Hix. Thanks mọi người.


Download

Bên phải trang có 1 category Truyen Dai. Tất cả các truyện hòan thành của Sak được upload dưới dạng file word. Click vào link truyện để download.

Tớ sẽ ko post bản full truyện dài lên blog này vì nó...quá dài. p

Sharing

Nếu bạn muốn sử dụng bài viết của Sak để đăng ở website nào (ko phải blog cá nhân), xin vui lòng contact tớ trước khi đăng. Bạn có thể gửi comment ở bài muốn sử dụng hoặc email to: saku_vn@yahoo.com.

Đối với các blog cá nhân hoặc forum, bạn chỉ cần ghi nguồn Sakuravn's blog và để lại lời nhắn cho tớ nhé.

Thank you very much for visiting.



Facebook: Các bạn có thể tìm add fb của Sak với địa chỉ mail saku_vn@yahoo.com

Or search name Hồng Sakura bigsmile

Nếu em ở đây - If you are here

Đây là em thứ 4 của mình.




Bìa có vẻ sáng sủa bắt mắt hơn những quyển trước. Sách tiếp tục được công ty Hà Thế phát hành, nhưng lần này liên kết với NXB Thời Đại.
Giá bìa 52.000 đồng/quyển
Sách bán tại Hà Nội vào ngày 18-11-2011
Fahasa SG có lẽ sau 2 tuần sẽ có sách.

Link: http://tonvinhvanhoadoc.vn/sach-doc-quyen/tieu-thuyet/3090-sach-sap-xuat-ban-if-youre-here-neu-em-o-day.html

Liên hệ facebook Sak cho mọi vấn đề liên quan đến mua sách: http://www.facebook.com/saku.vn

Cảm ơn tất cả mọi người ^^
Sak.

khi cánh hạc không chở điều kỳ diệu

có dạo
mẹ ngày nào cũng ngồi xếp hạc
quyết cho đủ nghìn con
hỏi mẹ ước gì
“mong mấy con hạnh phúc”
con nhạt miệng cười
“thế nào là hạnh phúc?”
“bình yên, ko nặng gánh ưu phiền”
nghe sao đơn giản thế
….
mẹ ơi,
khi cánh hạc ko chở điều kỳ diệu
mình phải làm gì để có được bình yên
khi sóng gió nổi lên từ ngay giữa con thuyền?
con làm sao hạnh phúc
khi cha ko cho con được giữ tay chèo
tự tìm nơi đỗ bến?

mẹ ơi
những cánh hạc đủ màu treo đầy trên cửa sổ
ko mang đến bình yên
ko xóa nổi ưu phiền
ko đưa con đến bên bờ hạnh phúc
hay chắp cánh thành công
một nghìn con hạc ấy
chỉ có tình yêu mẹ gửi vào qua hằng đêm cặm cụi
gấp hạc với niềm tin
cho 1 điều ước lớn nhất đời
….
mỗi sáng con thức dậy
ngó lên khoảng tường xinh trước mặt
thấy tình yêu mẹ dịu dàng
trên những cánh hạc đỏ và xanh…
bất chợt
thấy
bình yên.

Khô

Mùa bão.

Sài Gòn cả ngày ko tìm được 1 chút ánh nắng để làm khô cái áo khoác len phơi ban sáng của mình. Chiều mưa tạnh, mẹ kêu mang ra phơi gió. Dĩ nhiên gió thì chẳng thể làm quần áo khô nhanh và khô “thực sự” được. Đến tối ra gom đồ vào, sờ thử ko thấy ướt nhưng rõ ràng hơi ẩm vẫn còn đó.

“Khô mà chưa khô mẹ ơi. Mặc vào thấy lạnh như nước dính lên da nè”
“Thì gió sao làm khô được như nắng mà đòi” – Mẹ vỗ vào đầu con gái, xếp mấy cái khăn cho vào tủ. Mình ngó ra thấy chị vừa gọi đầu xong, bắc cái ghế ngồi ngoài sân thượng hong tóc.
“Vậy mà khi muốn làm khô tóc, người ta lại nhờ gió mẹ hén. Đố ai dám để đầu ướt ra nắng…”
“Ừ thì, bản chất của quần áo và tóc là khác nhau mà. Phản ứng với các tác động cũng khác nhau… Hong tóc thì cần gió. Phơi áo thì cần nắng…”
Mẹ nói vu vơ vậy, chứ chắc mẹ cũng ko định giảng bài sâu xa hơn nữa. Mẹ bận theo dõi phim truyền hình VN trên ti vi rồi.

Mình cởi áo len, treo lên mắc trong phòng, đợi sáng ra trời nắng sẽ phơi cho khô. Chứ ẩm ương vầy, mặc chẳng ấm được mà sinh bệnh nữa. Dù sao mình cũng ko thích dùng biện pháp thay thế. Hong tóc thì cần gió. Phơi áo thì cần nắng. Thứ gì dành cho cái gì, thì ko có phương án thứ 2 nào hoàn hảo hơn được.
Như là, anh dành cho em.
….
Mà ko biết ngày mai trời có nắng ko?

Endless story

,

Tại sao các bạn cứ muốn có “Xu Xu, đừng khóc” phần 2 nhỉ?

Nếu tớ bảo rằng sau cái giai đoạn học trò nhí nhố dễ thương đó, Xu Xu và 3 anh chàng hot-cool-cold của mình có thể sẽ “mất hết cả chất” thì sao? Cứ xem phần 2-3-4 của “Pirates of Caribbean” đi thì biết.
Viết thêm để làm gì khi mà truyện dừng ở đó đã là quá đẹp.

Có thể tớ thích Lo Lo nhất, nhưng ko có nghĩa Đu Đu hay La La ko xứng đáng. Còn nếu bạn nhất quyết muốn biết cô nàng ngu ngu Xu Xu yêu ai thì hãy đọc đi đọc lại câu chuyện để nhận ra rằng sau tất cả mọi thứ đã xảy ra, bắt đầu và kết thúc, bên cạnh Xu Xu luôn là Đu Đu. Trong mọi suy nghĩ liên quan đến tình cảm của Xu Xu, ko bao giờ thiếu vắng hình ảnh của Đu Đu. Vậy thì có lẽ bạn đủ hiểu tớ muốn nói điều gì rồi.

Nhưng yêu, và đến được với người ta yêu hay ko lại là 2 chuyện khác nhau hoàn toàn. Xu Xu có thể “bám theo” Đu Đu trong suốt quãng đời còn lại của cô bé, nhưng chỉ 1 điều ko may nào đó ảnh hửơng đến tâm lý của Đu Đu (thi rớt chẳng hạn), cậu chàng sẵn sàng rời xa Xu Xu ko hẹn ngày quay lại. Xu Xu sẽ chờ đợi đến già, hay bắt đầu tìm lại nụ cừơi với tình yêu mãnh liệt của Lo Lo, hay có thể tựa đầu bình yên trên vai của La La trong nhà thờ? Mỗi ngừơi có 1 lựa chọn. Nếu tớ là Xu Xu, tớ sẽ cho người khác 1 cơ hội khi mà tình yêu dành cho Đu Đu đã cạn.

Câu hỏi ở đây là, bao giờ thì tình yêu ấy cạn? Nếu 1 người ta yêu rời xa ta ko phải vì hết yêu ta (mà vì 1 lý do vớ vẩn cùi bắp nào đó) thì bao lâu ta sẽ hết yêu người đó?

Ban đầu, tớ định viết là 1 năm.
Sau đó, tớ cảm thấy chưa đủ. 2 năm. Hay 3 năm?

Cuối cùng, tớ nghĩ, phải là “Một ngày nào đó.”
Bạn có nhận ra ko? Đó luôn là kết thúc của câu chuyện cho dù tớ có viết thêm phần 2, phần 3 … hoặc phần thứ n.

Nếu tớ viết tiếp, tớ sẽ vật vã nặn óc kéo dài chi tiết để kiếm tiền, còn bạn thì cứ chờ đời và bỏ ra tiền, kiểu như mua Conan đọc 15 năm rồi vẫn ko biết “Boss” là ai.

Bạn có thích vậy ko?


p/s: Có thể đoạn này sẽ được in sau sách nếu Xu Xu có tái bản lần thứ 3.
Sakuravn viết, 1 ngày chán đời.
20-6-2011

[Sách]Bạch mã hoàng tử


Sau khoảng gần 8 tháng chờ đợi, Bạch mã hoàng tử - cuốn sách thứ 3 của Sak đã ra lò. FB update dễ hơn nên tớ đã la làng trên đó rồi. Nay chính thức post ở đây thông báo cho mọi người.



Sách dày 332 trang. Giá 49.000Đ.
Các bạn ở HN có thể đến công ty Hà Thế mua với giá ưu đãi.
Địa chỉ:
34b/47 Ngõ 278 Thái Hà, Đống Đa, HN

Riêng các bạn ở SG có thể email về địa chỉ saku_vn@yahoo.com để đăng ký mua sách. Nếu ko quá nhiều thì tớ sẽ sắp xếp gặp giao sách trực tiếp cho các bạn như lần trước ^^

Độc giả ở tỉnh khác thông cảm mua qua Vinabook hộ tớ nhé.
Link Vinabook sẽ update sớm.

Cảm ơn mọi người.
Sak.

Kinh nghiệm



Phía trước hoàn toàn mịt mù rồi, làm gì đây cha ơi?

- Đứng lại và chờ sương tan.

Đến bao giờ?

- Bao giờ thì cuối cùng sương cũng tan thôi.

Cha ko sợ trễ sao?

- Thà trễ còn hơn sai đường.

Nhưng vậy thì chúng ta sẽ đến sau cùng.

- Sau cùng thì đã sao?

Người về sau sẽ chẳng có gì để hưởng cả.

- Vậy sao con ko hưởng bây giờ?

Bây giờ có gì để hưởng?

- Sương mù.

Buồn cười quá. Sương mù ư? Mình cần sương mù để làm gì.

- Để dừng lại và nghỉ ngơi. Để con có nhiều câu để nói với cha hơn là chỉ cắm cúi mà đi. Để cha nói cho con nghe về lựa chọn của mình…

Đó ko phải là những gì con muốn.

- Ừ, cha biết. Cha cũng đã từng như con, muốn đi nhanh hơn, muốn chiến thắng. Và ông nội đã thử đi trước để dẫn đường cho cha…

Ông hay thật! Thế ông và cha có sai đường ko?

- Phía trước là vực thẳm.

…..

Nói nhảm về hạnh phúc

Ở độ tuổi nào mình cũng có những ước mơ. Các thể loại ước mơ cứ lớn dần theo thời gian và chưa bao giờ có dấu hiệu dừng lại. Trong khoảng 3 năm trở lại đây, ước mơ của mình là có thể mua được căn nhà, lấy được chồng và sinh được những đứa con xinh xắn ngoan ngoãn, đầm ấm cùng gia đình lớn với ba mẹ, anh chị em. Đến đây thì có vẻ như nó sắp dừng lại rồi vì hầu như mình sẽ khó mà vươn đến được mục đích ấy.

Thế là, khi ko thể đạt được mơ ước, mình bắt đầu học cách hài lòng với hiện tại. Bài học thực sự hóc búa đối với mình suốt 1 thời gian dài rồi bất chợt lĩnh hội được vào 1 buổi sáng cận Tết cùng SG trong xanh và thoáng đãng. Khí trời tinh tươm rạng rỡ như 1 cô gái thanh xuân đang háo hức chờ ngày trẩy hội. Ăn sáng 1 mình trong tiệm phở đúng khẩu vị, thưởng thức như thể chưa bao giờ cảm thấy ngon đến thế. Thấy tâm trạng mình như vứt được mọi thứ trĩu nặng của ngày hôm qua, dù thực ra nó vẫn cứ tồn tại đấy. Hình như loại cảm giác này quá đơn giản để gọi là hạnh phúc?

Mà , ai bảo hạnh phúc ko có quyền đơn giản?

Chẳng nhớ nhà bác học hay danh nhân nào đã từng bảo (Gibbon?), “Khi tôi ở 1 mình là lúc tôi thấy bớt cô đơn nhất” - I was never less alone than when by myself, thể hiện 1 ý niệm đầy mâu thuẫn, mà mình lại rất thích. Biết đâu khi ta đạt được mọi thứ ta mong muốn, ta lại chẳng còn thấy hạnh phúc nữa.

...Và chúng ta lại đón giao thừa,
Phút giây lặng lẽ mong chờ, lắng nghe mùa xuân về
Để biết ta còn mãi trong đời,
Phút mong chờ ấy tuyệt vời, chứa chan niềm tin yêu...

Lạc quan tếu

VN express tuần rồi có bài đưa tin “Người VN lạc quan nhất thế giới”, dựa theo chỉ số gì đó của 1 tổ chức tên BVA và Hiệp hội Gallup (vui lòng Google để biết what the hell they are). Đại khái là 70% người dân chúng ta tỏ ra tin tưởng nền kinh tế nước nhà sẽ tốt hơn lên trong năm sau, và hi vọng rằng cuộc sống của mọi người sẽ ấm no và hạnh phúc hơn.

Có nhiều ý kiến nhận định những người Việt nam được phỏng vấn ở đây chỉ là "lạc quan tếu" nhất thế giới thôi, và rằng sau 1 năm lạm phát phi mã, miền Trung tan hoang, dân nghèo vẫn thiếu ăn thiếu mặc… thì chẳng có gì để lạc quan cả. Họ kết luận rằng những người được hỏi chỉ là những người cơm no áo ấm, cuộc sống ổn định, tốt đẹp và đầy đủ. Chắc rằng những đồng bào nghèo và dân tộc thiểu số sẽ ko trả lời như vậy.

Khu nhà tớ có 1 bà thu mua ve chai khoảng hơn 40 tuổi, người từ Quảng Ngãi vào. Có hôm, trong lúc ngồi đợi bà xếp loại ve chai để mua, bà kể mỗi ngày đi từ sáng sớm đến tối mịt, về chỉ ngủ trên diện tích có chiều ngang bằng 1 ô gạch [40cm] là hết. Toàn bộ gian nhà có đến mấy chục người nằm như vậy, san sát cạnh nhau, nên thường phải nằm nghiêng. Mỗi năm dọn nhà dịp tết, bà đều bảo “Năm sau tau sẽ có tiền nhiều hơn, tau sẽ mướn chỗ rộng hơn”, dù đã 3 năm liền bà vẫn trả lời “chỗ cũ” khi được hỏi “Cô đang ở chỗ nào rồi?”.

Tại sao người nghèo thì ko thể lạc quan? Vớ vẩn!

Cách đây hơn 6 năm, đội bóng bé nhỏ Hi Lạp làm 1 điều chấn động khắp châu Âu khi đăng quang ngôi vô địch. Cứ mỗi 1 trận đấu gặp đối thủ trên cơ, nhiều người cười vào những câu như “Tôi tin chúng tôi sẽ thắng” – của họ.

Bạn có biết rằng họ lạc quan vì họ bắt buộc phải thế. Bất cứ ai bước ra chiến đấu đều phải nuôi 1 niềm tin đủ lớn.


Hãy thử hỏi 1 số những đứa trẻ nghèo xem chúng mơ ước gì. Một ngôi nhà đẹp. Một bữa cơm nhà hàng hoành tráng. Một tương lai rạng ngời. Cháu sẽ làm bác sĩ. Con sẽ là giám đốc. Như thế có phải là lạc quan? Bạn có bảo với chúng rằng với tình cảnh của em hiện nay thì chẳng thể được vậy đâu?

Chúng ta (và đất nước của chúng ta) cũng có khác gì những đứa trẻ. Mỗi năm mỗi phải học cách vượt qua khủng hoảng. Con đường phía trước vẫn còn dài mãi. Ko có niềm tin, ko tin tưởng vào 1 ngày mai đẹp đẽ hơn, chúng ta sẽ làm gì để mong đợi ở cuộc sống này?

Có lẽ tớ cũng là 1 loại lạc quan tếu thật.