Skip navigation.

A Good-bye Is The Beginning Of Tomorrow...

...In the never-ending life, I am waiting for the sunshine...

Linh hồn song sinh

Linh hồn song sinh

Tác giả: Sami
Thể loại: school-life, romance, drama, fantasy
Phân loại lứa tuổi: 13+
Giới thiệu nội dung: Phan Hoàng Phong và Phan Hoàng Long là hai anh em sinh đôi. Năm lên lớp 7, cả hai bị tai nạn giao thông và chỉ có mình Long sống sót. Linh hồn Phong sau đó sống chung cùng cơ thể với cậu em trai. Tính cách khác biệt, cuộc sống của họ cũng không bình thường lắm nhưng nhìn chung không có mâu thuẫn gì lớn. Mọi chuyện bắt đầu khi cả hai gặp một cô gái xinh đẹp dễ thương tên là Thanh Thanh.

Prologue

Phố sá đông đúc muốn nghẹt thở. Tiếng ồn ào của xe cộ vang lên không ngớt và mùi khói bụi nồng nặc sẵn sàng đầu độc bất cứ ai đi trên đường. Nhưng tất cả đều không cản nổi tình yêu của hai con người trẻ tuổi đang vui vẻ dạo quanh khu mua sắm sầm uất nhất của thành phố trong một chuyến vui chơi mà bạn cũng có thể gọi đó là một cuộc hẹn hò.

Cô nàng đỏng đảnh rinh một bộ đồ màu hồng chói được dịp sà ngay vào một tiệm thời trang. Nàng nhặt lên một đống bùng nhùng màu đỏ chót mà người ta vẫn gọi là loại áo béo điệu, ướm thử vào người rồi quẳng xuống, lại lượm lên chiếc quần soọc diêm dúa rồi bỏ lại. Cuối cùng nàng dừng lại trước một con người nộm trưng một chiếc váy ngắn tới bẹn và một chiếc áo cũng ngắn không kém.

-Anh thấy sao, anh Long? – Nàng nhoẻn miệng cười đưa mắt nhìn cậu bạn nũng nịu.

-Hợp với em lắm, Ngọc Mai! – Chàng trai đáp
(tác giả: Sami, nếu bạn đọc được dòng chữ này tức là thứ bạn đang đọc là đồ ăn cắp)
Cô gái quay lại nhìn bộ đồ nét hài lòng ra mặt.

-Thật sao! Em biết mà, mốt Britney Spears đó!

Chàng trai lại gần, cúi thấp xuống, khẽ thì thầm vào tai cô gái:

-Cưng, trông em sẽ rất gợi cảm với… cái rốn lồi đó!

Câu chuyện khẽ ngưng lại trong giây lát kèm theo nụ cười bí ẩn của chàng trai trước khi cả cửa tiệm thời trang rung lên với mức chấn động 7,1 độ ricte cùng một cơn sóng thần.

-ĐỒ KHỐN !

Cô gái quay người đi thẳng bỏ lại chàng trai đang đứng thẫn thờ với năm vết lằn đỏ trên má.

“Chậc, đứng là giới trẻ!” - Những người trong khu buôn bán xì xào.

Bây giờ quay lại với nhân vật chính của chúng ta giờ đang ôm đá đắp mặt. Coi bộ cu cậu có vẻ cáu kỉnh và để hiểu rõ hơn câu truyện này, tác giả sẽ để nhân vật tự làm người dẫn truyện, bởi vì dẫu sao đây cũng không phải là một câu chuyện hài.

Chapter 1 : Linh hồn song sinh

Sinh đôi là một chuyện không còn hiếm thấy và cũng đem lại nhiều câu chuyện thú vị nhưng với một số ít người thì đó lại là một điều phiền toái khủng khiếp. Người ta vẫn nói những người sinh đôi thường có một liên kết siêu nhiên mà ngay cả khi chỉ còn một trong hai thể xác thì linh hồn của cả hai vẫn cùng tồn tại. Và có một con người ngay sau khi biết được điều này đã phải hét lên :

“TẠI SAO LẠI LÀ TÔI ?!!”

Và con người đó, con người không hiểu kiếp trước đã mắc tội gì đó, không ai khác lại là tôi - Phan Hoàng Long, 17 tuổi, nam sinh trường trung học phổ thông Tân Việt, thành tích huy hoàng nhất mang lại sự nổi tiếng cho bản thân là bằng này tuổi đầu mà chưa từng có một mảnh tình vắt vai. Ôi! Thánh thần không biết trên đời này có một thằng khổ nạn như con!

-Thôi đi, than như vậy đủ rồi đó, Long!

Cái âm thanh đó phát ra từ miệng tôi nhưng lại không phải là tiếng nói của tôi. Bạn đừng nghĩ tôi bị tâm thần nhưng quả thật đó là tiếng nói của linh hồn người anh đã mất đang tồn tại trong tôi. Y học gọi đó là chứng bệnh đa nhân cách nhưng tôi thực sự tin rằng đó chính là linh hồn anh ấy. Anh là anh sinh đôi của tôi và năm lên lớp 7 đã chết vì tai nạn giao thông. Sau đó, mẹ tôi bị suy nhược tinh thần nghiêm trọng và cả nhà phải chuyển sang sống ở thành phố khác. Cha tôi là nhà báo tự do và ông thường xuyên đưa bà đi du lịch chung trong những chuyến công tác dài ngày. Vậy là hầu như tôi sống một mình, à không, sống cùng cái linh hồn kì lạ ẩn náu trong cơ thể mình. Cái linh hồn của ông anh giống như lão già nho sĩ sống ở thế kỉ 18 ấy đúng là một bức tường đá cản bước chàng lãng tử trẻ hào hoa tiến tới tình yêu đích thực!

-Long, quên ngay cái ý nghĩ điên rồ vừa rồi đi! Cậu dám bảo tôi là lão nho sĩ sống ở thế kỉ 18 hả? Ai thèm làm bức tường gì gì đó chứ, lại còn tự phong mình là “lãng tử” nữa cơ đấy! - Giọng nói hằn học lại phát ra từ miệng tôi.

-Vậy anh nói xem, Phong, vì cớ gì mà một đội trưởng đội bóng rổ đẹp trai, cao ráo lại còn xếp hạng 1 trong bảng thành tích học tập của trường lại liên tục bị đá 17 lần khi mới học năm đầu cấp 3, chưa kể tới thời cấp 2, và tháng này đã bị cho rơi tới 6 lần lận ?!!

-Hả? Em nói sao, anh dạo này hơi lãng tai.

-Đồ ngốc! Anh đừng quên đó là tai của em và nếu anh quên thì em nói lại cho nghe. Đầu tiên là Minh Thư lớp 9B, Kim Chi lớp 10D, Yến Nhi lớp 10F,… và mới đây nhất là Ngọc Mai lớp 11A. Anh có biết cô ấy nổi tiếng xinh đẹp và khó mời thế nào không? ĐỒ PHÁ HOẠI !!

-Ừm, nhưng anh cũng giúp em với…

Tôi ngắt lời:

-Giúp? Giúp bằng cách gán ghép em với con nhỏ An Thuý mọt sách hai bím tóc nặng trịch và cái đít chai dày đến nỗi không nhìn thấy mắt! Thẩm mĩ của anh đấy hả? – Tôi gằn giọng

-Bình tĩnh, em trai. Anh chỉ định nói anh đã giúp em với đống bài vở. Thế em nghĩ vì ai mà em đứng nhất trong bảng thành tích học tập?

Tôi đành im, quả thật tôi chỉ có khiếu trong thể thao hay các hoạt động ngoại khoá chứ cứ nói đến học là lại buồn ngủ. Những lúc ngồi trong phòng thi toàn anh Phong làm bài cả, nếu không, chắc tôi trượt đầu nước. Tính ra không biết việc có anh ấy bên cạnh với việc được tự do thoải mái cái nào hay hơn nữa. NHƯNG EM QUYẾT KHÔNG ĐỂ ANH NGĂN TRỞ CON ĐƯỜNG DẪN ĐẾN TÌNH YÊU CỦA EM ĐÂU, PHAN HOÀNG PHONG !!

-Tuỳ em thôi. - Tiếng thì thào thểu não đáp lại

||End chapter 1||

Chapter 2 : Gặp gỡ

-Vào rồi, lại vào rổ nữa, Hoàng Long, giỏi lắm!! - Người đàn ông đứng ngoài biên vỗ tay đôm đốp

Chậc, được huấn luyện viên khen là một điều tuyệt vời mà mọi vận động viên đều muốn được nhận nhưng bản thân tôi lại chẳng có cảm giác gì đặc biệt. Sự cố gắng của tôi, tất cả những nỗ kực từ trước đến giờ đều để vươn tới một mục tiêu cao cả.

-Này Long, mày biểu diễn cho mấy em ngắm hả? - Một thằng bạn chạy tới vỗ bộp vào lưng tôi

-Vô ích thối! - Một thằng khác cười mỉa mai

-Mày vừa bị Ngọc Mai đá đít à? Em đó không vừa đâu!

-Chuyện thường thôi, không đá mới lạ! - Lại một thằng nữa chêm vào

Thế là cả đội ôm bụng cười sằng sặc.

Không sao, tôi quen rồi nên mặt giờ vẫn trắng lắm, 10 năm nữa vẫn chưa thành cà chua đâu. Được lắm, mấy ông cứ chờ xem, vài hôm nữa lại có các em theo tôi hàng đàn. Hừ!

-Xin lỗi anh…

-GÌ NỮA ĐÂY? – Tôi quay ngoắt lại toan bụp cho cái thằng khốn nào nhại giọng con gái trêu mình.

-Ơ, xin lỗi… em có làm phiền anh không?

Không, lạy chúa, lạy phật, lạy thánh Allah, một cô bé xinh quá! Mặt tôi nóng bừng, vừa rồi hình như mình hơi bất lịch sự. Tôi vội lấy lại vẻ lịch lãm, khẽ vuốt tóc và nở một nụ cười duyên.

-Không, em tìm tôi có việc gì? – “Hehe, nhìn là biết ngay học sinh lớp 10, chắc tìm mình xin chữ ký!” – Tôi cười thầm

-Cha chả, rõ nụ cười dê cụ! - Mấy thằng bạn vừa cười sặc sụa vừa nói to một cách cố ý.

-IM ĐI! TUI XỬ MẤY ÔNG SAU! – Tôi quay lại hét. – Xin lỗi em, họ chỉ đùa tôi.

Tôi nhìn cô gái đang cố nhịn cười, nhịn làm gì chứ, em cười chắc chắn rất dễ thương.

-Xin lỗi anh, em muốn hỏi là em đăng kí có thể tham gia câu lạc bộ bóng rổ với ai. Thầy huấn luyện nói em nên ra sân hỏi mấy anh trong câu lạc bộ. – Cô bé hỏi giọng êm êm nghe ngọt như kẹo bông gòn

-Ừ, em phải gặp chị đội trưởng đội bóng rổ nữ nhưng đội nữ chỉ tập vào thứ ba và thứ năm thôi, còn hai, tư, sáu là ngày tập của đội nam. – Tôi nói

-Vâng, cảm ơn anh! - Cô gái cười chào rồi quay đi.

-Khoan, đợi đã, em có thể nói tên cho anh, anh sẽ nói lại cho! – Tôi gọi với theo

-Dạ thôi, cảm ơn anh! – Cô gái quay lại nói rồi đi mất.
(tác giả: Sami, nếu bạn đọc được dòng chữ này tức là thứ bạn đang đọc là đồ ăn cắp)
Bọn bạn chạy lại liền chỗ tôi:

-Sao, lại bị bỏ rơi hả? Cô bé đó không đến lượt cậu đâu, “ngài bồ đá” Ha ha ha…

Mặc kệ, lúc này tôi không còn chút đầu óc nào mà tức giận, chỉ còn lại trong đầu hai chữ “Thiên thần”. Lần này nhất định phải thành công. Đầu tiên phải biết tên, lớp của nàng, rồi đến bước 1, bước 2,… Không sao, mình đã có mạng lưới tình báo “Phan Hoàng Long FC”

-Phan Hoàng Long FC? Cái fanclub đó thành lập hồi nào zậy? - Tiếng nói cất lên trong đầu tôi.

-Hoàng Phong, lần này anh mà còn phá thì em sẽ đi gặp thày mo cho anh thăng thiên luôn đó!

-Ôi, ôi, nghe sợ quá, cho anh xin, cưng! - Tiếng nói run rẩy một cách giả tạo rồi đổi giọng – Mà cô ta có gì hay chứ? Chắc chắn nhà nghèo lắm nên phải mặc đồ thiếu vải

-Em phải nói bao nhiêu lần anh mới hiểu? Thứ nhất, trông nó rất gợi cảm, thứ hai nó là đồng phục thể dục của trường và nó ngắn để cử động cho dễ. Đừng nói là anh thiếu những kiến thức căn bản đó! Và cuối cùng, anh đừng có xen vào việc của em nghe chưa!

-Không được, ai thì còn được chứ nhất định không là cô ta. Sao em có thể hẹn hò với toàn nhưng cô nàng mặc đồ thiếu vải?

-Anh thôi đi, đó là quyền của em!

-Không được, anh là anh trai em và…

-Anh có nghĩa vụ phải chăm sóc tôi chứ gì? Tôi nghe câu đó nhàm lắm rồi. Tôi cóc cần anh!


BỐP!

-Long? Mày ổn chứ? Sao lại tự tát mình thế? Dù buồn mấy cũng đừng ngu vậy chứ! - Bọn bạn chạy lại đỡ tôi.

TÔI CÓC CẦN ANH! ANH BIẾN ĐI! ĐỂ COI ANH ĐÁNH LẠI TÔI KHÔNG?

-Giữ nó lại, giữ lại đi bọn bây, thằng Long nó tự đánh mình kìa!

||End chapter 2||


Chapter 3 Khởi đầu

Đã thành thói, cậu em bướng bỉnh, hờn dỗi và lười biếng ngủ nướng cả buổi và chỉ thức dậy vào giờ nghỉ, bỏ mặc thân xác cho thằng anh tội nghiệp của nó với mớ bài giảng chán ngắt và đống công thức chằng chịt.

-Đáng ra mình không nên chiều nó thế! – Tôi thở dài, nghiêng mắt nhìn qua khung cửa sổ.

Trời trong và cao, ánh nắng nhạt màu luồn qua những tán cây và lấp lánh trên từng chiếc lá. Một tà áo dài trắng mỏng manh lướt qua dãy hành lang dài vắng tanh đối diện khoảng sân rộng. Tôi đưa mắt nhìn theo rồi thở dài.

-A, đằng nào thì mình cũng chết rồi!

Đôi lúc, tôi không khỏi ghen tị với nó, chỉ sinh cách nhau có 20 phút nhưng so với tôi, nó chỉ là một cậu em ngốc nghếch, và rồi nó đang dần trưởng thành, còn thời gian cho tôi đã dừng lại từ 5 năm về trước.

-Long, dậy đi, nếu không có anh thì em định không lên lớp à? – Ý nghĩ tôi hằn học

-Đến giờ nghỉ rồi à? Giọng thằng em uể oải

-Không, đến giờ thực hành hoá học.

-Vậy anh gọi em làm gì chứ! - Nói rồi nó lại chìm vào giấc ngủ
(tác giả: Sami, nếu bạn đọc được dòng chữ này tức là thứ bạn đang đọc là đồ ăn cắp)

Nếu không có mình, nếu không có mình thì nó sẽ ra sao?

Tôi nhắm mắt, hồi tưởng lại ngày mưa hôm đó. Tôi vừa về tới cửa. Mắt nó nhoà nước, lao ra khỏi nhà trong tiếng nức nở. Tôi lao theo nó, nước dưới chân văng tung toé.

“Mày ở đâu, thằng ngốc!”

Nó đang chạy qua đường.

“Không được, đèn đỏ!”

Và rồi tất cả chỉ còn một màu trắng xoá.

~*~

Tôi dạo bước trên hành lang dài đông đúc. Đã một tuần kể từ khi tôi nhìn thấy nàng lần đầu tiên và giờ thì nàng cứ như là bốc hơi đi vậy. Giờ em ở đâu, Thiên Thần ?!!

-Nếu em đang nói đến con bé nhà nghèo thiếu vải may đồ đó thì cô ta đang chơi bóng rổ ở sân đấy! - Giọng anh Phong đầy vẻ chán trường.

Nhưng tôi không quan tâm mấy. Trí óc tôi trống rỗng, khung cảnh xung quanh trở nên mờ ảo, chỉ còn lại dáng em thon mảnh với những đường cong hoàn hảo. Đâu là cơ hội ngàn năm! EM CẤM ANH PHÁ ĐÁM !!

Tôi chạy ra sân đúng lúc một quả bóng bay mạnh về phía mình. Bằng một cú xoay người, tôi tóm lấy nó và vẩy nhẹ cổ tay. Quả bóng lượn cầu vồng rồi ngoan ngoãn chui tọt qua lưới. Mình có phô trương quá không?

BỐP!

Sao? Sao lại còn nữa ?! Và tôi lăn quay ra bất tỉnh vì một quả bóng rổ khác văng trúng đầu.

~*~

Tôi tỉnh lại và thấy mình ở trong bệnh xá.

-Long? Long à? – Tôi thầm gọi

Không lời đáp. Rõ khổ, thằng em hậu đậu vẫn chưa hoàn hồn. Tôi ngước nhìn, đằng sau lớp vải mùng, một cô gái đang ngồi đan tay vào nhau ra chiều bứt rứt lắm. Tôi nhận ra đó là cô bé thiếu vải nọ lúc này đã thay bộ đồng phục áo dài truyền thống.

“Ừ, nhìn kĩ thì cũng tạm được.” Tôi nghĩ thầm, người nhỏm dậy.

-Ơ… - Cô gái quay lại nhìn tôi.

Chẳng cần nói tôi cũng biết thủ phạm của cái quả bóng nọ.

-Nếu bạn đến xin lỗi thì không cần đâu. Tôi vẫn khoẻ. – Tôi nói nhanh “Mình phải biến khỏi đây trước khi thằng Long tỉnh”

Đó là một cảm giác không lành, tôi không ưa cô gái đó bất kể trên người cô ta thừa hay thiếu vải.

Tôi đứng dậy, toan bỏ đi. Bất chợt, cô ta đưa tay tóm lấy vạt áo tôi. Tôi quay nhìn.

-Xin… xin lỗi! - Mặt cô ta ửng đỏ, giọng nói ngập ngừng - Nếu không nói vậy thì em áy này lắm!

Mặt tôi cau có:

-Đã nói là tôi ổn mà! Nếu bạn thừa thời gian để áy náy thì…
… đi chơi với tôi nhé!

Chết tiệt! Thằng Long đã quay trở lại. Nói câu đó, gương mặt nó giãn ra, toe toét một cách ngốc nghếch.

||End chapter 3||

Chapter 4 : Con sâu và cánh bướm

Một buổi sáng đẹp trời, không như thường lệ, thằng em trai của tôi trưng một bộ mặt ngớ ngẩn, hí ha hí hửng đi trên đường cùng với một con bé trong chiếc áo mỏng màu hồng phấn thắt nơ ở ngực và phồng xoè nghèo nàn mà người ta vẫn gọi là áo hai dây kiểu búp bê. Cả hai trông tí ta tí tởn, nói nói cười cười một cách khó ưa. Nhưng sẽ không lâu nữa đâu, heheheh…

-Anh Long? Anh sao vậy?

-Hả?

-Mặt anh trông dễ sợ quá!

“Phong, anh thôi đi nghen” – ý nghĩ của Long hằn học

Rồi nó lại nói cười toe toét như không có chuyện gì xảy ra.

-Em nói hồi nhỏ, em sống ở nước ngoài à?

-Vâng, ở Úc. Cha mẹ em làm cho Bộ Ngoại Giao. Nghe nói em từng được Kangaroo nuôi mấy ngày đấy, nhưng em chẳng nhớ gì cả, hi hi.
(tác giả: Sami, nếu bạn đọc được dòng chữ này tức là thứ bạn đang đọc là đồ ăn cắp)

-Hay nhỉ! Thảo nào… eo em phình như thú có túi! – “PHONG!! Đừng có chen ngang kiểu đó!”

Cô ta trợn tròn mắt nhìn ra chiều không hiểu. Đừng có ngốc vậy chứ.

-Ý anh là, áo em hôm nay phồng xoè dễ thương như Kangaroo. – thằng Long vội chữa.

-Hi hi, anh đùa tếu thật.

Cô ta không nổi giận à? Cô ta chắc bị chập mạch! Được rồi, để xem.

-Còn anh Long thì sao? Chuyện hồi nhỏ ấy.

Long hơi ngập ngừng, nó hít sâu một hơi rồi nói:

-Những chuyện khi còn nhỏ anh không còn nhớ được. Năm lớp 7 anh từng bị tai nạn giao thông, sau đó thì quên hết, những chuyện cũ toàn do họ hàng kể lại. Nghe nói, hồi đó anh quậy dữ lắm, ha ha.

-Em xin lỗi. – Cô ta cúi mặt

Đó là cơ hội!

Tôi rút vội từ túi quần ra một con sâu lá màu xanh còn sống nguyên thả lên đầu nhỏ ta. Ha ha, sợ chết khiếp đi! “PHONG!! ANH!!!”

-Thanh Thanh, đứng im!

-Dạ?

-Trên đầu em có con sâu!

Cô ta trợn tròn mắt rồi quay vòng vòng rối ra rối rít!

-Lấy nó, lấy nó ra, lấy nó dùm em!

-Bình tĩnh, Thanh Thanh!

Long tóm lấy vai cô gái. Nó gỡ con sâu lá màu xanh khỏi tóc cô ta, toan vứt xuống đường. Bỗng nhiên, cô ta nói một cách rồi rít

-Ấy, đừng có vứt thế, đưa cho em đi!

“Vứt vô sọt rác ấy!” – Tôi nói thầm trong óc

-Không, không, đưa cho em đi mà!

-Hả, ban nãy em sợ lắm mà?

-Thì cứ đưa em đi, đưa em đi mà. – Đôi mắt cô ta nhìn chúng tôi không chớp theo kiểu điếc không sợ súng.

-Thanh à, em không sợ thật chứ? - Thằng em tôi ngập ngừng đưa con sâu nọ cho cô gái

-Sao?

-Tay em đang run kìa!

-Thì tại con sâu nó cứ ngọ ngoạy, ngọ ngoạy thôi, hì! – Nói rồi cô ta cầm con sâu lá bằng hai ngón tay đung đưa đung đưa.

Rồi thì nhón chân, cô ta đặt nó lên một chiếc lá cây ven đường.

-Hì, mày phải sống tốt, cuốn kén và không được rơi xuống hù người ta đấy nhé! – Cô ta cười


Đúng là một con bé kì quái!

Cô ta bắt đầu lảm nhảm những chuyện khó hiểu nhưng tự nhiên trong đầu tôi lại hình dung ra những hình ảnh đầy màu sắc:

-Anh biết không, trông thì xấu xí vậy nhưng chỉ một vài ngày sau, con sâu đó sẽ hoá thành cánh bướm xinh đẹp. Giống như phép màu, nàng lọ lem biến thành công chúa…

Dừng lại đôi chút, cô nói tiếp:

-Nhưng mà, đúng là nó nhơn nhớt thấy ghê!

-Em nói sao?

-Cái con sâu đó, nhơn nhớt, nhơn nhớt.

-Ế, em làm gì vậy?

-Chùi tay vô áo anh! – Nàng ngước nhìn tôi - Đừng tưởng em không biết là anh lén thả nó lên tóc em nha, anh hùng rơm!

“Phong, anh là đồ chết tiệt!” Thằng em tôi rủa thầm. Tôi khúc khích trong lòng,cho rằng mình đã đạt được mục đích.

-Nếu biết rồi thì chắc cô ghét tôi lắm hả?

-Hi hi! Giống như con sâu xấu xí rồi sẽ hoá thành cánh bướm đẹp xinh. Mọi người đều phạm phải những sai lầm nhưng nếu không dừng lại mà tiếp tục cố gắng thì đều có thể trở nên tuyệt vời.– Cô ta nhìn tôi, cười khì – Cho nên, nếu sau này anh trở nên tốt bụng, không chừng em sẽ rất rất thích anh, hi hi! Chuyện cái áo bẩn đó, coi như huề nhé!

Trong ánh mặt trời chói chang, tôi thấy mặt mình nóng bừng như bị say nắng. Cô ta không chỉ kì quặc mà còn sến nữa…

Mấy hôm sau, tôi chợt nhớ ra là sau đó mình đã quên mất ý định gây phiền phức cho cô ta như thế nào.

Còn nói về thằng em ngốc nghếch của tôi, nó tiếp tục hớn ha hớn hở như trẻ con được kẹo, trên đầu nó mọc một bông hoa và tiếp tục những chuyến đi ngớ ngẩn có tên là hẹn hò. Haizz…

||End chapter 4||


Chapter 5 : Lão già bí ẩn

-ĐI XEM BÓI?!! – Tôi gần như hét lên với thằng bạn cùng lớp

-Ừ, bọn con gái nói chỗ đấy linh lắm!

-Tao không ưa mấy trò nhảm nhí đó! – Tôi nói

-Cứ đi thử coi mày! Mà mày có hẹn hò được với ai quá hai lần đâu. Không chừng là do duyên âm đấy!

-Duyên cái gì? – Tôi gằn giọng

-Thì tức là bị ma ám đó! - Thằng bạn cố gắng giải thích

“Ừ, dĩ nhiên, tao là ma chứ ai!” Tôi nghĩ thầm

-Không đi là không đi! – Tôi nói nhanh – 99% là lừa đảo.

Thằng bạn thân nhìn tôi bằng ánh mắt long lanh nước.

-Lừa đảo cũng được, làm ơn đi dùm nha, Long!

Tôi nhìn nó ngờ vực.
(tác giả: Sami, nếu bạn đọc được dòng chữ này tức là thứ bạn đang đọc là đồ ăn cắp)
-Mày có ý gì thế?

Nó ậm ừ rồi chắp tay lại khẩn khoản:

-Cô bạn trường khác tao mới quen muốn tới chỗ đó đó! Mà mày phải đi cùng nữa…

-Liên quan gì tao chớ! – Tôi nói thẳng thừng

-Thì mày đẹp trai, mày học giỏi, mày nổi tiếng ai cũng muốn gặp…

-Tao đâu phải thú trong vườn bách thảo !! – Tôi gắt

-Làm ơn đi nha, đi đi nha, đi dùm đi nha, tao lạy mày bằng thánh nè !! - Thằng bạn cứ thế chắp tay đi vòng vòng quanh tôi lạy lạy như tế sống đến phát nản.

“Nó mà lạy hoài đủ lần đủ lễ chắc mình thăng thiên thật mất!” – Tôi nghĩ thầm

-Thôi được rồi, tao đi là được chớ gì!

“Chắc không sao đâu nhỉ! 99% là lừa đảo”

Đó là một căn nhà gỗ nhỏ nằm khuất sau một con hẻm bé tí tối tăm trong khu phố cổ. Người ta sắp những chiếc ghế gỗ con con một cách lộn xộn trước cửa ra vào như để khách khứa ngồi chờ. Tuy vậy, ở đây thật sự là rất vắng, không một bóng người nếu không tính đến sự hiện diện của tôi, thằng bạn và cô bồ nó.

-Bọn tao vào trước cho! – Nói rồi thằng bạn tôi dắt cô gái đi qua cánh cửa gỗ.

Tôi ngồi trên một chiếc ghế nhỏ nhìn từng vạt nắng yếu ớt xuyên qua những lỗ thủng bé tí ở mái hiên.

-Sao mình lại phải đến đây chứ? Mình cả nể quá! – Tôi thở dài, liếc nhìn đồng hồ: 9h30 sáng thứ 7

“Thế này thì còn lâu nó mới dậy”- Tôi nghĩ thầm – “Sao mình lại đi làm đủ mọi thứ cho người khác chứ? Mình cũng muốn sống theo cách của mình… À, mà mình cũng đâu còn sống…” – Tôi cúi đầu thở hắt

Cánh cửa phía sau tôi bật mở, hai đứa bạn nhìn tôi cười toe toét.

-Vào đi, hay lắm đó! Bọn tao đi ăn kem, chờ mày ở cái tiệm đầu phố nhé! – Nói rồi nó khoác tay cô bồ mới bỏ đi luôn mặc tôi ngồi trơ một cách ngốc nghếch.

“Thằng theo gái bỏ bạn, mày nhớ đấy!” – Tôi nghĩ thầm
“Ừ, mà tụi nó đi rồi thì mắc gì tôi phải vô cái chỗ vớ vẩn này cơ chứ!” – Nghĩ vậy tôi đứng dậy định ra về.

Bỗng đằng sau tôi có tiếng người giọng khàn khàn:

-Thật hiếm có, song linh nhất thể!

Chân tôi tê cứng.

-Cậu bạn, cậu muốn gì?

Tôi vẫn bất động, mắt mở to kinh hãi.

-À, tôi nghĩ là tôi có thứ cho cậu đấy! - Người kia lại nói.

Bất giác, tôi quay lại nhìn. Trong bóng tôi lờ mờ hình dáng một lão già bé nhỏ. Ông ta đi sâu dần vào trong nhà. Không rõ lực hấp dẫn nào đã kéo tôi vào theo. Trong phòng toàn những giấy tờ và đồ gỗ mộc cũ kĩ được chiếu sáng bằng ánh nến leo lét. Lão già lục lục ngăn kéo rồi lấy ra một cái hộp tròn tròn.

-Đây! Thuốc ngủ linh hồn ta mới tạo ra.

Tôi mở to mắt

-Cậu không cần giả ngốc! Hai linh hồn sống cùng nhau sẽ tạo ra sức ép cho thân xác. Một cái cần phải ngủ thật dài là tất yếu. – Lão cười khà khà - Nếu có cùng thức được cũng chỉ trong một thời gian ngắn.

Tôi vẫn bất động nhìn lão.

-Cậu là kí sinh nhỉ! – Lão vỗ vào vai tôi - Sớm muộn cũng bị đuổi.

Mồ hôi trên trán tôi vã ra.

-Không muốn đúng không? – Lão tiếp tục bằng thứ giọng ma quái. – Không phải cậu rất muốn có cuộc sống cho riêng mình sao?

Dừng lại giây lát, lão ta nhìn tôi cười bí ẩn. Rồi lão luồn tay vào ngực áo tôi, bỏ vào đó một cái hộp tròn tròn.

-Cứ chiếm lấy nó! Một viên tác dụng 24 giờ, biếu cậu dùng thử.

Tôi sửng sốt đến bất động.

-Rồi cậu sẽ phải quay lại tìm tôi thôi! – Lão ta lại nhe rằng cười.

||End chapter 5||

(còn tiếp…)

Honda Click Play

Hôm qua mới đi mua xe, thật đúng ngay ngày Honda có sản phẩm mới, không ngờ nhưng thật là vui vì mình là một trong những người đầu tiên sở hữu chiếc xe này trên thị trường Việt Nam. Phải nói là mình thích mê luôn, xe đẹp, nhẹ, đi lại rất vững có thể chống được cả 2 chân. Hôm nay đi lùng ảnh nhưng mà không thấy cái nào giống cái của mình nên mạn phép xài đỡ photoshop cho nó đổi từ màu hồng sang màu xanh giống "em" của tớ còn về ảnh thật thì phải hôm nào bỏ chút công đi chụp ngoại cảnh ^ ^. Tớ đặt tên "em" là Kaze vì tớ hi vọng sẽ được lướt đi như gió. Mẹ tớ hỏi sao không đặt tên tiếng Anh hay tiếng Việt mà lại đặt theo tiếng Nhật, tớ cũng không biết nữa chỉ là khi lần đầu tiên nhìn thấy "em" tớ đã "cảm" và nghĩ ngay đến cái tên này thôi :">

Đây là ảnh một chiếc hơi giống "em" của tớ



Có xe rồi tớ sẽ vi vu suốt :happy:, có ai rủ tớ đi chơi hun?? flirt

Gamble

Thông báo

Trung tâm giải trí và trò chơi Meo Meo trực thuộc công ty tư nhân Mèo đại nhân có trụ sở tại http://my.opera.com/samisan/blog/ kính báo: Nhân dịp lễ quốc khánh 2-9 trung tâm chúng tôi tổ chức trò chơi cá độ lớn nhằm tạo cho pà con cô bác có nơi vui chơi lành mạnh ^ ^.

Ban tổ chức

=(^__^)=


Thể lệ cụ thể như sau:
- Giải thưởng: chắc chắn bạn sẽ thấy vui
- Đối tượng tham dự: Toàn thể thành viên cộng đồng Opera
- Lệ phí tham dự: bạn phải cam kết thực hiện yêu cầu dưới đây của ban tổ chức khi thua cuộc.

Trả lời câu hỏi bằng cách comment ngay dưới bài viết này. :wait: Thời hạn tham gia là 1 tuần kể từ hôm nay 2/9/2007. 1 tuần sau khi câu hỏi được giải đáp nếu thua cuộc bạn sẽ phải viết 1 bài viết với các nhân vật bắt buộc là những thành viên tham gia trò chơi này (có thể thêm nhân vật khác nếu thích). Nếu tham gia bạn sẽ trở thành một nhân vật trong truyện, còn chờ gì nữa?

Câu hỏi là: N_August(Loco) nhóm máu gì? :sherlock:

Tài liệu tham khảo: bạn có thể đọc bài bói toán ngay trong blog này không được hỏi trực tiếp đối tượng ^^.

Các cá nhân đã gửi dự đoán:
Meo-chan (samisan) : dự đoán nhóm A
Hắc Phong Long - sis Đen : dự đoán nhóm O

Tatchan: dự đoán nhóm AB

Blood type and personality

Nhóm máu và tính cách
-Mèo tập làm thầy tướng ^^-





Khoa học đã chứng minh nhóm máu có ảnh hưởng lớn tới cuộc đời bạn ví như bạn thích ăn vị gì chính là do nhu cầu tạo máu của cơ thể vậy. Và bạn biết không, nhóm máu còn có ảnh hưởng tới tính cách của bạn nữa đấy!

Có nhiều loại nhóm máu với nhiều thông số khác nhau nhưng có thể chia ra làm 4 nhóm chính: O, A, B, AB.

Điểm nổi bật ở người nhóm máu O là tính tình phóng khoáng, suy nghĩ đơn giản và thoáng về tư tưởng. Họ vui vẻ dễ hoà đồng, thích giao tiếp và dễ kết bạn, họ tạo cho mọi người xung quanh cảm giác về sự cởi mở, chân thật và đáng tin cậy. Giống như nhóm máu chuyên cho của mình, người nhóm máu O tỏ ra khá hào hiệp và thích giúp đỡ người khác. Người nhóm máu O khá cân bằng trong cuộc sống, không có quá nhiều kỳ vọng, họ lạc quan và hài lòng với cuộc sống thoải mái của mình. Nhược điểm của những người này là thích giúp đỡ người khác trong khi lại không mấy để tâm chăm sóc chính bản thân mình, đôi khi họ tỏ ra vô tâm chỉ đơn giản vì họ cho rằng việc đó nhỏ và bỏ qua. Họ có thể dễ nổi nóng nhưng mau chóng vui vẻ trở lại như chưa hề có chuyện gì
Đàn ông nhóm máu O có thể quên ngày sinh nhật người yêu nhưng lại không bao giờ quên một bông hồng trong ngày 8-3
Nếu bạn lấy người phụ nữ nhóm máu O hãy tin rằng bạn đang có một bà nội chợ hoàn hảo hay ít ra là một người phụ nữ thích chăm sóc gia đình.

Người nhóm máu A sống có trách nhiệm, kỷ luật, họ tự đặt ra cho mình những qui tắc sống mang tính chuẩn mực. Họ luôn tỏ ra lịch sự và giàu tham vọng, luôn cố gắng vươn tới một hình mẫu lý tưởng. Người nhóm máu A dễ thành đạt trong công việc vì họ có khả năng chế ngự tình cảm và sống lý trí, luôn chọn con đường thẳng và ngắn nhất để dẫn tới thành công. Họ có xu hướng để bụng những mâu thuẫn trong cuộc sống mà không muốn giải toả chúng. Chính vì vậy họ dễ bị căng thẳng khi cố ép mình vào một hình mẫu hoàn hảo, hay lo lắng vì những chuyện nhỏ nhặt. Bạn sẽ ngạc nhiên khi biết rằng người nhóm máu A thực ra sống khá nội tâm và lãng mạn bên trong sự lý trí của mình.
Đàn ông nhóm máu A rất được phụ nữ ưa thích vì họ đáp ứng gần đủ các tiêu chuẩn của một người chồng mẫu mực. Họ được đồng nghiệp và cấp trên tin tưởng nhưng lại hay bị đố kỵ vì thành công khá sớm.
Phụ nữ nhóm máu A đa số có xu hướng chọn sự nghiệp hơn gia đình, họ không thích bị bó buộc bởi hôn nhân tuy nhiên với nhưng qui tắc của chính mình họ sẽ luôn tỏ ra là một người vợ tốt.

Người nhóm máu B là mẫu người có sức hấp dẫn, lôi cuốn người khác. Họ rất sáng tạo, thích sự bất ngờ, giao tiếp khá tốt, lãng mạn và hài hước. Họ luôn xuất hiện với ấn tượng ban đầu tuyệt đẹp. Họ thích ứng tốt với hoàn cảnh, luôn làm mới mình tuy nhiên đó cũng chính là nhược điểm của họ. Làm bạn với người nhóm máu B bạn sẽ không bao giờ thấy nhàm chán tuy nhiên nhiều lúc bạn sẽ không hiểu nổi họ và không thích ứng kịp với sự thay đổi của họ. Người nhóm máu B chịu nhiều ảnh hưởng của tình cảm, họ có xu hướng lảng tránh bất lợi, đấu tranh tư tưởng giữa việc làm tốt nhất và việc dễ làm hơn, so với việc đi đường thẳng nhưng gập ghềnh thì họ thích đường vòng hơn.
Dù là đàn ông hay phụ nữ, người nhóm máu B sẽ không quên bất cứ ngày lễ kỷ niệm nào và luôn muốn tạo niềm vui và bất ngờ trong cuộc sống.
Người nhóm mau B thể hiện sự lịch sự của mình bằng cách quan tâm người khác tới từng chi tiết nhỏ thường dễ bị nhận lầm là tình yêu nhưng thực sự người nhóm máu B không dễ yêu, họ có xu hướng giấu kín bản chất thật, không thích bị dính dáng tình cảm hay bị chi phối bởi các mối quan hệ, tuy nhiên khi yêu ai họ sẽ chỉ cần duy nhất người đó trên thế giới.

Người nhóm máu AB là những người có cá tính đặc biệt. Họ sáng tạo và phá cách. Họ có thể là một kẻ lập dị hoặc một thiên tài xuất chúng. Đa số họ khá nổi bật và mang đậm tính cá nhân. Người có nhóm máu AB có lòng tự tôn rất cao. Cũng như nhóm máu chuyên nhận của mình, họ luôn làm mọi việc theo hướng có lợi cho mình. Người nhóm máu AB khá ương ngạnh, ưa tranh luận, luôn tin vào khả năng và ý kiến chủ quan của mình. Họ không mấy để tâm tới những đánh giá của người khác về họ. Họ thích bản thân mình và thường không có ý thay đổi bất cứ điều gì.

Hôn nhân

Người nhóm máu O kết hôn với người ở bất cứ nhóm nào cũng dễ có hạnh phúc tuy nhiên nếu kết hôn với người nhóm máu B sẽ có chút rắc rối trong tài chính vì cả hai đều không giỏi quản lý tiền, thích tiêu hơn là tích trữ.

Người nhóm máu A kết hôn với người cùng nhóm máu sẽ hoà thuận như hai người bạn tốt hơn là một cặp tình nhân.

Người nhóm máu A kết hôn với người nhóm máu O sẽ có cuộc sống thoải mái, vui vẻ.

Người nhóm máu A và B sẽ là một cặp đôi hoàn hảo. Người nhóm máu B sẽ khuấy động cuộc sống vốn gò bó của người nhóm máu A và ngược lại người nhóm máu B có người nhóm máu A bên cạnh sẽ ít biến động và sống kỷ luật hơn.

Người nhóm máu A sống cùng người nhóm máu AB có thể xảy ra xung đột quan điểm nhưng nếu biết cách hoà hợp sẽ hỗ trợ nhau rất tốt trong công việc.

Hai người nhóm máu B và AB ít có cơ hội tiến triển tình cảm vì họ thích nét cuốn hút của bản thân mình hơn và không mấy bị ảnh hưởng bởi sức hút của nhau.

Hai người nhóm máu B sẽ chẳng đi đến đâu cả vì cả hai đều mải theo đuổi những ý thích của bản thân.

Hai người nhóm máu AB sẽ luôn luôn xung đột vì tính tự tôn quá cao hoặc là hai con người gắn chặt nhau như định mệnh.

Thống kê vui:

Người nhóm máu O đọc bài viết này sẽ cho rằng đây chỉ là một bài viết giải trí và sẽ quên nó ngay sau đó.

Người nhóm máu A đọc bài viết này sẽ cho rằng nó chỉ viết dựa trên những thứ chung chung mà họ cũng biết.

Người nhóm máu B sẽ thích thú với bài viết này và có thể sẽ đem nó đi phát tán tuy nhiên họ cũng không thích phần hôn nhân vì họ có quá ít sự lựa chọn.

Đa số người nhóm máu AB sẽ không đọc bài viết này mà có đọc thì họ cũng chẳng mấy tin tuy nhiên họ sẽ thích câu cuối cùng viết về tính cách của mình.

Chaos

Hỗn mang
Nhật ký tạm thời


Tôi vốn không định dùng blog này như là một nhật ký điện tử mà là nơi lưu dữ và chia sẻ những gì mình viết, những mẩu truyện ngắn hay vài dòng hóm hỉnh. Nhưng có lẽ hôm nay tôi sẽ phá lệ một lần để viết một chút sự thực ít ỏi, một chút băn khoăn của một cô bé 16 tuổi như bao cô bé khác, ừm có lẽ tôi cũng bình thường thôi, có chăng là thêm một chút tính kì quái để cố gắng tạo nên một tẹo cá nhân, để không chìm nghỉm giữa bao la màu sắc cuộc đời. Tôi, có lẽ cũng bình thường thôi, hơi buồn nhưng chắc đã quá tuổi để mơ thành siêu nhân hay vị cứu tinh của thế giới dù tôi vẫn còn thích xem loại phim, truyện này lắm. Trước đây, tôi tự cho mình một chút mơ mộng , một chút hoang đường, thực tế khô khan làm cho tôi phát sợ, tôi có lẽ, cũng giống như Petter Pan, muốn làm trẻ con mãi mãi. Nếu cho tôi một điều ước tôi muốn quay lại 10 năm hay là 5 năm thôi cũng được để được nghe mẹ tôi kể chuyện, để được vui đùa với bạn bè, để tự cho mình một chút mộng tưởng, để chưa từng gặp…những phiền muộn, để sống vô ưu vô sầu. Tôi viết với một chút trừu tượng, tôi không muốn nói quá nhiều hay rõ ràng về bản thân mình, có lẽ, tôi sợ. Sợ một ai đó biết quá nhiều, nhìn quá rõ bản chất thật của mình, vì tôi biết bản chất thật của mình không chỉ không hoàn mỹ mà còn quá xấu xa, một chút tự ti, tôi sợ người ta căm ghét mình. Khi tôi thực lòng làm một điều tốt, tôi luôn muốn mình xấu xa hơn, tôi chẳng muốn làm thiên thần cứu giúp ai đó, tôi sợ bị thương, sợ phải hi sinh bất cứ điều gì nhưng tôi càng không muốn và không thể làm tổn thương bất cứ ai. Cứ như thế tôi chẳng phải là thiên thần, chẳng là ác quỷ, tôi là người - một giống loài phức tạp và đầy mâu thuẫn mang trong lòng cả khát khao cứu rỗi và huỷ diệt, mù mờ giữa ánh sáng và bóng đêm. Tôi sợ bị nhìn thấu tận tâm gan, sợ bản thân mình trở nên trong suốt và một lúc nào đó sẽ biến mất nhưng điều tệ hơn đã xảy ra như sự trêu ngươi, tôi đã cất giấu bản thân quá kĩ đủ để quên mất tôi là ai. Tôi bắt đầu cảm thấy cuộc sống giống như một vở kịch, tôi tự cho mình một vai diễn, một kịch bản, tự dàn dựng tình huống và trước mỗi lời nói đều tự đoán phản ứng của mọi người. Có khi thành công có khi thất bại nhưng tôi dần trở thành một diễn viên giỏi thích thì có thể trở nên sướt mướt u sầu, khi lãng mạn ngây thơ, lúc đang sôi nổi cười đùa lại có thể ngay lập tức trở nên lạnh lùng trầm mặc. Tôi thích thú dùng lời thoại để điều khiển tâm trạng con người, để tự điều khiển chính mình, thích đứng trước gương tập nói những lời dao cắt với một nụ cười dễ thương dù chúng chẳng bao giờ được sử dụng. Tôi không quan tâm người ta yêu hay ghét vì làm cho tất cả yêu quý mình là điều không tưởng. Nhưng có lúc tôi tự hỏi có ai đó thực sự yêu mến mình tồn tại? Có chăng chỉ là yêu mến một vai diễn với vẻ bên ngoài giả tạo. Dù có thật vậy đi chăng nữa, buồn, tôi vẫn muốn đóng trọn một vai diễn thành công . Nhưng như đã nói tôi đã quên mất mình thực sự muốn điều gì, tôi phải đi tìm nhưng trước khi tìm lại được điều đó tôi sẽ đóng nốt vai trong vở kịch của chính mình. Buồn thật buồn nhưng tôi lúc này đã tự cho mình một ước mơ mà thề nhất định phải thực hiện. Trước khi điều đó trở thành hiện thực tôi sẽ vẫn là một diễn viên trong cuộc đời này, tôi sẽ bỏ qua mọi thứ để leo lên những bậc thang dài vô hạn dù có phải là người độc hành.

Dưới đáy hồ trong trái tim tôi
bị phủ đầy băng giá,
song định mệnh của tôi
là phải tiếp tục sống.
Bởi vì điều đó, tôi sẽ chiến đấu tới cùng.
Đóng chặt trái tim mình.
Bạn dịu dàng đánh thức tôi, nhưng
Tôi nhắm nghiền đôi mắt.

Tôi chạy
Nhưng một ngày nào đó,
Mặt trời sẽ làm ấm áp khắp thế gian.
Ánh nắng xuyên qua nước sâu thăm thẳm
Băng tuyết vùi lấp linh hồn tôi
Cũng sẽ tan chảy
Kết lại thành cây cầu vồng tự do.

Tôi sẽ bắc cây cầu trong tương lai
Ngay cả khi phải từ bỏ tất cả,
Ngay cả khi sẽ phải liều mạng sống,
Ngay cả khi đó là một cây cầu đóng băng,

Tôi vẫn sẽ bắc nó.

Cho đến khi tôi nhìn thấy cây cầu được xây bắt ngang qua mặt hồ trong trái tim mình.




Có lẽ tôi đã viết lan man và ngày càng xa vấn đề định nói tới ban đầu nhưng tôi cảm thấy mình ngày càng tiến gần hơn đển bản chất thật sự của chình mình. Một khi nào đó có nhiều thời gian hơn, tôi sẽ viết nhiều hơn và tiến hơn mỗi lúc một xa trên những bậc thang dài vô hạn. Trong một mớ hỗn độn, tôi nhận ra mình quá phức tạp, đầy mâu thuẫn, lộn xộn và bất quy tắc. Nếu loài người không phải tiến hoá từ vượn mà là một sản phẩm của thượng đế thì chắc chắn thượng đế là một kĩ sư tồi.

My aspiration

Khát vọng trong tôi…

Tự truyện của Sami



Chuyện kể từ hồi tui bé tí ti. Một Tết nọ, hàng xóm nhà tui để xổng một con gì lông màu sặc sỡ rất đẹp. Tui thấy người ta cầm gậy gộc quây nó lại đông lắm. Rồi họ tóm cổ nó kề vô cái gì sáng loáng trông cực ngầu. Tui hỏi mẹ thì mẹ bảo: “Cái con sặc sỡ ấy là con gà, cái con ngon ngon mà mẹ vẫn hay luộc cho bé mèo ăn đó!”. Mẹ chỉ nói thế thôi, chẳng nhắc gì đến cái thứ sáng loáng hấp dẫn kia cả.

Nhưng tui đã bị nó làm cho mê mẩn, cái thứ sáng loáng còn lấp lánh hơn cả cườm đính trên kẹp tóc của tui. Tui muốn có nó!

Thấy tui cứ đòi miết, mẹ mua cho tui một cây gậy Tôn Ngộ Không mà tui từng đòi. Nó không đẹp như cái thứ sáng loáng kia nhưng tui cũng thích Tôn Ngộ Không lắm nên thôi.

Hồi đó, nhà tui chẳng khá giả gì, bố mẹ bận đi làm túi bụi nên không có thời gian chăm sóc tui. Thế là nghiễm nhiên tui được gửi vô trường mẫu giáo. Tui cũng chẳng phàn nàn gì thậm chí còn rất vui vì nghe mẹ tui dỗ ngọt khéo quá. Thế nhưng trường mẫu giáo không vui như tui tưởng. Ở đó toàn những bà cô kể mấy thứ chuyện điêu không thể tả và một lũ nhóc lóc chóc ngốc tin theo sái cổ. Ai đời cô Tấm dịu hiền gì mà đem em ra làm mắm gửi cho mẹ ăn, thử hỏi “dịu hiền” chỗ nào? Chẳng những thế mà trong lớp còn có đứa ganh tị với sắc đẹp và mái tóc óng mượt như tơ của tui, giờ ngủ trưa gì mà nó cứ giựt tóc tui hoài. Tức chít!! Tui mà biết đứa nào thì tui vặt trụi lông nó từ đầu đến chân!!

May cho nó là tui không biết. Đã thế…tui giựt hết tóc của tất cả những đứa nằm trong tầm tay với >__<*! Chả hiểu vì sao mà từ hôm sau đó mẹ không dắt tui đến trường nữa. Tui đã kết thúc quãng đời học sinh đầu tiên ngắn ngủi như thế đó!


Nhưng bố mẹ tui bận nhiều việc lắm, chị tui thì cũng phải đi học cả buổi nên chẳng ai có thể ở nhà trông tui cả. Dù không đành lòng nhưng mẹ vẫn phải để tui ở nhà một mình. Sáng sớm, mẹ tui dặn: “Ở nhà ngoan, không được mở cửa cho ai vào nghen, nếu có thấy ma thì gọi điện cho mẹ về nhé!” Tui tròn xoe mắt: “Nhà mình có con ma hả mẹ? Mẹ không phải về đâu, con sẽ bắt nó nhốt vào bếp để chiều về mẹ luộc!” (tui nhớ lại cái con lông màu sặc sỡ tui từng thấy hồi Tết, cái con ngon ngon mẹ bảo P:). Mẹ chỉ cười rồi để tui ở nhà một mình.

Ngày hôm đó, tui cứ ngồi ôm cây gậy Tôn Ngộ Không chờ mãi. Tui cứ thế chờ mà chẳng thấy có con ma “ngon” xuất hiện. Đó là lần thứ hai mẹ làm tui thất vọng sau lần đến trường mẫu giáo. Mẹ đáng ghét!! Mẹ nói dối!! Và thế là tui đã khóc lần đầu tiên trong đời mà tui còn nhớ được vì tức giận >O<*.


Tuổi thơ tôi cứ thế êm đêm trôi qua cho đến cái ngày định mệnh đó.


Ngày ấy, mẹ dắt tôi vào bếp. Mẹ dạy tôi làm món tôm bóc nõn tẩm bột chiên giòn. Mẹ làm mẫu, tôi làm theo. Nhưng con tôm của tôi không ngoan ngoãn như của mẹ, ngay khi kéo kè sát cổ, nó quẫy mạnh một cái và rơi tòm xuống chậu. Nước văng tung toé bắn cả vào mắt tôi làm cho nó bị viêm. Thế là từ đó tôi nhìn cuộc đời chỉ toàn một màu xám xịt.

Tôi không được đi học nữa.





Mà có nói thế nào mẹ cũng không cho tôi bỏ cái kính đen chết tiệt đó ra. Trong khoảng thời gian buồn chán đó, tôi đã nuôi mối hận trả thủ. Tôi muốn lột da, phanh thây, xẻ thịt, nhai ngấu nghiến lũ súc sinh >__<*.



Và tôi làm thế thật. Có lẽ trong chuyện này chỉ có bà hàng tôm là thu lợi.


Nhưng rồi tôi lại nghĩ rằng một sinh vật đã chết thì dù có làm gì cũng chẳng thấy đau, cũng không thấy khổ, sao cho hả tôi phải khổ vì mắt đau. Sự trả thù vừa qua là vô nghĩa. Tôi quyết định từ bỏ và ban lệnh ân xá cho tất cả các món tôm xào, hấp, chiên, nướng, tẩm bột rán…



………………………


Nhưng không có nghĩa là tôi tha cho một con tôm sống.


Tôi phải lột vỏ, cắt đầu sống nó tẩm bột chiên giòn mới hả!! Thế nhưng… đừng nói tới việc giết nó chứ chạm vào nó đang ngọ ngoạy thôi tôi cũng thấy ớn. Mà không chỉ có tôm thôi đâu, con gì cũng vậy cả. Tôi đã từng háo hức và đã từng phát khiếp tiết học mổ giun. NÓ CHỈ LÀ MỘT CON GIUN !


Tôi không thể chịu đựng được sự yếu đuối đó của mình. Tôi phải giết một ai đó >__<*, hay bất cứ một cái gì đó sống thôi cũng được.

Đó là một khát vọng, một khát vọng mãnh liệt mà tôi phải thực hiện.

KHÔNG ĐÙA ĐÂU, NÓI THIỆT ĐÓ!!



Ừm, nhưng dẫu sao nó cũng chỉ là khát vọng chứ tui chưa thực hiện được một vụ “lớn” nào cả T__T (bùn). Tôi cũng không nhớ rõ lần đầu tiên bàn tay mình nhuốm máu là từ bao giờ, có lẽ đã rất lâu về trước…Lần đó, tôi đã đang tâm sát hại con muỗi đang đốt mình ^ ^, máu dính bết vào tay trông ghê lắm, tôi đã tốn nửa bánh xà phòng rửa tay mới sạch, à, mà làm sao sạch được khi tay đã tanh mùi máu…Ôi, tội lỗi…


Nói thì vậy nhưng tui đâu phải người biết xám hối hay hối cải mà quay về nẻo chính. Có điều không biết do cảm giác ghê ghê hay lo ngại tốn xà phòng mà từ đó tui thành khách quen của cửa hàng hương trừ muỗi ^ ^. Chuyện về loài muỗi cũng chấm dứt từ đó.


Tôi đã xem rất nhiều phim và truyện rồi cũng mê viết tiểu thuyết lúc nào không hay. Có điều phim hay truyện tôi thường xem không hề giống với các bạn đồng lứa, tôi ghét những bộ phim tình củm sướt mướt dài lê thê, thay vào đó tôi xem phim hành động Mỹ và phim kinh dị. Có lẽ để thoả mãn khát vọng chết chóc trong tôi, tôi để cho các nhân vật của mình giết nhau và chìm trong đau khổ T_T.

Ừm, có lẽ một lúc nào đó có nhiều thời gian hơn tôi sẽ viết chút xíu về phim kinh dị ^^!

Eyes

Đôi mắt
Triết học mèo-Sami


Bạn có biết đôi mắt là cửa sổ của tâm hồn? Vậy hãy bảo vệ tốt tâm hồn mình bằng cách lắp kính cho nó.

=> Người đeo kính có đầy đủ trang thiết bị để bảo vệ tâm hồn mình hơn người không.




Sách giáo khoa sinh học 9 tập 2 tái bản lần thứ 15 năm 2004 trang 24 có viết: “Cận thị là tật mà mắt chỉ có khả năng nhìn rõ những vật ở gần.”

Tham luận này sẽ chứng minh cận không phải là khuyết tật ở mắt. Mà dù đó có là khuyết tật đi chăng nữa thì không hẳn là những người khuyết tật sẽ kém hạnh phúc hơn những người lành lặn, khoẻ mạnh đâu đấy nhé! Có lẽ tôi còn có thể chứng minh được cả điều ngược lại nữa cơ ^ ^.

Ngược dòng lịch sử, thủa xa xưa, khi số người bị cận còn thưa thớt, người cận được quyền ưu tiên chọn chỗ ngồi trong lớp. Ngày nay, do càng lúc càng nhiều người nhận ra lợi ích của cái kính cận nên dân số cận thị trở nên bùng nổ, quyền ưu tiên kia cũng chẳng còn. Ấy thế nhưng cũng đừng vội buồn, bạn vẫn có thể lấy lý do này để quên chép bài trong giờ học (thực tế là vì ngủ gật hay bất kì một điều gì khác ngoại trừ “em không nhìn rõ bảng” ^ ^)

Ngoài ra:

Cứ lấy một ví dụ cụ thể thế này. Vườn hoa kia nụ hồng mới nở, ghé mắt trông bạn thấy những gì? Giả dụ bạn có một đôi mắt sáng trong nhìn thật gần có chắc bạn không nhìn thấy vài vết sâu gặm, viền hoa hơi héo, hay vài vết xước hoặc bầm dập ở cánh? Ấy thế nhưng nếu mắt cận thì lại khác. Bạn sẽ chỉ thấy màu hồng tươi rực rỡ và ngửi hương thơm ngào ngạt, sao mà quyến rũ đến thế? Sao mà lộng lấy, sao mà kiêu sa nhường này? Ừ, mà giả như bạn có đang đeo kính và thấy như thế đi chăng nữa thì cũng chẳng ai vội kết luận gì, có hàng đống nguyên nhân có thể đổ tại như kính mờ, kính xước hay cả đeo kính dưới số cơ mà! Đấy, bạn thấy đó, người cận nó thoáng đạt, suy nghĩ phóng khoáng như thế đó, ai lại nỡ chê bai một tạo vật đã được ghi vào thơ ca xếp hàng tuyệt phẩm cơ chứ!

Thấy không có nghĩa là tốt
Không thấy không có nghĩa là dốt
Có khi đó lại là người tốt
Không hề bị thiếu muối i-ốt


Cũng do không nhìn thấy một số thứ mà người cận không thấy cuộc sống toàn những xấu xa. => Họ ít rơi vào trạng thái trầm cảm chán đời hơn người lành.

Vậy nên có nhiều lý do để cho rằng người có khuyết tật thị giác (bị cận ^ ^) có những lợi thế hơn người lành T__T. Thực tế đã chứng minh một bộ phận không nhỏ con gái kết mẫu bạn trai có đeo kính. Bạn nghĩ rằng vì họ cho rằng những chàng trai đeo kính sẽ là dân ngoan ngoãn học giỏi hả? Nhầm, con gái không ngốc để bị lừa như thế, họ thừa biết cặp kính kia là hệ quả của thức đêm chơi game. Vậy thì là do họ có thẩm mĩ cho rằng cặp kính sẽ mang lại vẻ thư sinh trí thức hay đơn giản là giống nam diễn viên Hàn Quốc hả? Lại nhầm, Hàn Quốc là Hàn Quốc, Việt Nam là Việt Nam mà dù có là tàu lai hay thằng tây thì xấu trai vẫn cứ là xấu trai, cũng như các bà không ngốc đến nỗi đeo kính thay vì đi thẩm mĩ viện vậy!

Vậy họ loại con gái có sở thích vô cớ?

Nhầm tai hại. Đừng coi thường như thế kẻo bị xỏ mũi mà không biết nhá! Đừng nói tới chuyện vẩn vơ hay lãng mạn, những cô gái như thế có thể là loại đầu óc rất thực tế và biết cách “quay dế” với con trai. Kính là một vật có thể gỡ bỏ dễ dàng, khi một nàng gỡ kính người iu thì nàng…không có nghĩa sắp hun anh bồ như trong chiện tranh đâu, nàng chỉ muốn anh ta…đừng nhìn thấy cái mụn đáng ghét hôm nay của nàng thôi! Kính thì gỡ, dễ thôi, mắt tinh thì gỡ cái quái gì? Kết luận lại thêm một yếu tố nữa để cộng điểm cho người cận.

Vậy nếu bạn đang bị cận thì cũng đừng lo lắng hay tìm cách đi phẫu thuật tốn kém làm gì, bị cận cũng có nhiều cái lợi đấy chứ?



Đấy nhé, đến khỉ mà còn biết đến ích lợi to lớn của kính nữa là loài người đã phát minh ra kính ^^!

The person for remember...

Người để nhớ
Written by Sami



9.11.2003
Tặng người đã xa, tặng thời đã qua…




Một cơn gió nhẹ mơn man trên gò má. Những giọt nước mắt đã khô nhưng đâu đó thi thoảng còn một vài tiếng nấc nghẹn. Nó ngồi bên cửa sổ, lặng lẽ viết những dòng nhật kí. Có phải nhật kí không nhỉ? Từ bé tới giờ nó chưa bao giờ viết nhật kí cả, bởi vì, theo nó cứ để thời gian xoá đi những kỉ niệm buồn mà nó không bao giờ muốn nhớ. Mắt nó nhoà đi. Một giọt nước mắt rơi trên trang giấy. Nó chẳng muốn lau. Rồi theo thời gian giọt nước ấy sẽ khô.

Nhưng, nó không hiểu hết, nó chỉ biết nước sẽ khô mà không biết rằng mực ghi đã nhoè thì chẳng bao giờ còn rõ nữa.

Nó đặt bút xuống, trầm tư nhìn ra ngoài. Ánh nắng ngoài cửa sổ thật ấm áp, không, không phải ấm áp mà là rực rỡ. Một vài chiếc lá bay qua, những chiếc lá không chịu nổi trận mưa đêm qua. Trận mưa to và dữ dội biến thành một trận bão lớn cuốn đi hết thảy những sinh vật nhỏ bé. Cây cổ thụ trước nhà nó đã gãy một cành lớn nhưng những bông hoa hôm qua còn bị quật bầm dập nay đã tươi tỉnh trở lại. Hoặc là… chúng đã chết và lớp hoa mới lại mọc lên. Có gì khác đâu…hoa nào mà chẳng là hoa.

Người ta vẫn bảo sau cơn mưa trời lại sáng nhưng những chiếc lá đã rơi trong đêm mưa có thể lại liền cành?

Giống như những gì khắc sâu trong tim nó, những vết thương liệu có thể liền? Nó đưa tay bóp nghẹn trái tim mình. Đau lắm… Nhưng không thể đau như những gì nó cảm nhận. Những cánh tay vô hình làm cho nó nghẹt thở. Nó yếu đuối và nhu nhược. Nó đã phải phẫu thuật suy tim khi nó lên ba, đó là di chứng của bệnh hen bẩm sinh. Nó không yêu cầu sự thương hại, thậm trí nó ghét ai nhìn nó như thế. Nó cố thoát khỏi sự quan tâm của người khác nhưng mà lúc này, khi nó đã hoàn toàn như ý, không ai để ý đến nó cả, nó lại muốn người ta quan tâm.

Hơ, buồn cười quá nhỉ?

Nó đang cười mình hay nó nghĩ là như thế. Có lẽ bởi vì không có một cái gương nào ở đó nên nó cũng chẳng nhận ra mặt mình y như một khúc gỗ nhăn nhúm. Rồi tự khoác cho mình cái mặt nạ bình thản, nó đứng dậy, cố gắng bứt ra khỏi dòng suy nghĩ miên man. Nếu không làm vậy chắc nó đã đổ gục lâu rồi.

Người khác có thể cho nó vô tâm, có thể bảo nó lạnh lùng thậm chí kì quái và lập dị, nhưng có sao, nó vẫn kiên nhẫn để nói rằng nó chỉ là nó thôi. Nó cố gắng vượt qua bao lời xì xầm, bỏ ngoài tai bao lời nói xấu nhưng dù cố gắng mấy cuối cùng nó vẫn là người thua cuộc, như trước giờ vẫn vậy. Bỏ cuộc và rơi xuống vực sâu tuyệt vọng. Xung quanh nó bóng tối và lạnh lẽo bao trùm…

Nó bỗng ước có được mấy que diêm như cô bé bán diêm.

Nó với tay lấy một cái bật lửa và bật lên. Ngọn lửa sáng và kéo dài hơn những que diêm rất nhiều nhưng sao nó không thấy ấm. Nó không phải là cô bé bán diêm, nó biết, nhưng nó ước gì mình là cô bé ấy…Tuy nhiên, thành thực mà nói nó và cô bé bán diêm chẳng có gì giống nhau ngoài nỗi buồn và cô đơn cả. Cô bé bán diêm thì cầu xin tình yêu thương, còn nó, chính nó đã đẩy người khác ra xa mình, bây giờ, dù cho nó có hối hận bao nhiêu đi chăng nữa cũng không thể kéo lại ai. Tại nó mà. Trách ai được đây? Nó bao giờ cũng sai, làm cái gì cũng hỏng. Phải thế không?

Nó cầm trang giấy mới viết và đốt đi. Ánh lửa loé lên trong mắt nó. Cách tốt nhất để không làm sai gì là không làm gì cả.

Cơn gió hạ thổi khô rát càng làm cho lửa cháy nhanh và tro giấy bay tứ tung cuốn phăng đi kí ức về một ngày qua. Quên hết tất cả đi, nó trở vào phòng và chìm vào giấc ngủ trưa hè.

------------------------



Nó đang bay, bay trong niềm hạnh phúc ở thế giới thuộc về riêng nó với những người bạn thật sự. Nó kể cho họ nghe những điều mà nó đã không bao giờ nói. Nó kể và họ nghe, nghe và không bao giờ phán xét. Ở đây, nó có thể làm những gì mình thích, nói những điều mình nghĩ và không phải làm gì mình không muốn.

Nó ở trong một ngôi nhà nhỏ giữa rừng bên cạnh một dòng suối trong vắt. Nó thường chơi trên cánh đồng hoa cỏ thơm với Sam - một người bạn của nó. Cậu bé ít hơn nó một tuổi, có mái tóc màu nâu nhạt và đôi mắt trong màu xanh lơ. Sam kể cho nó nghe những câu chuyện về cây cỏ và chim muông, những câu chuyện đó nó đã đọc trong sách rồi tuy nhiên nó vẫn thích nghe. Buổi chiều, nó và Sam trở về nhà, nó hay ngồi ở bậu cửa ngắm hoàng hôn và tưởng tượng ra một chàng hoàng tử của riêng mình. Tối đến, nó cùng tất cả các bạn ngồi quanh bàn và ăn những món ăn tuyệt vời mà nó đánh giá là phải ngon nhất thế giới. Samuko nấu ăn rất giỏi, chị rất dịu dàng, đảm đang và ra dáng chị cả. Nó thích nhất món bánh kem dâu tây chị hay làm và chị giống như là thần tượng của nó.

Ngoài ra, nó còn có một người bạn nữa tên là Sami, Sami là em gái Samuko bằng tuổi nó, một cô bé rất dễ thương, hoạt bát. Có lẽ Sami là người bạn mà nó yêu quí nhất. Sami hay kể cho nó nghe những câu chuyện giả tưởng về tình bạn, tình yêu, cuộc sống… những câu chuyện mà cô bé đã viết - những câu chuyện có phần giống những quyển truyện tranh mà nó đọc nhưng tuyệt vời hơn là dường như nó biết trước được kết thúc và nó yêu cái kết ấy. Nó cũng kể cho Sami những câu chuyện của nó và hỏi xem cô bé nghĩ gì. Sami hay cười và khen hay, điều đó là một lời động viên tuyệt diệu đối với nó. Rồi cô bé và nó cùng đi hái nấm trong rừng. Sami thích những cây nấm nhỏ xinh vì chúng dể thương quá. Đối với cô bé, vạn vật đều dễ thương, nhất là bản thân Sami ^ ^, tất nhiên là nó cũng được xếp vào vị trí dễ thương “nhì”. Nó cười, thế là đủ, phải không?

------------------



“Dậy rồi thì đi quét nhà còn học bài đi con, tro ở đâu bay vào không biết!” - mẹ nó càu nhàu bỏ đi.

Nó ngồi dậy rồi lười biếng đi tới cầm lấy cái chổi đều đều quét đi những kí ức của nó, gom lại để cho vào sọt rác. Xong, nó ngồi vào bàn để làm bài tập về nhà. Nó cố lấp đầy khoảng không trống trải bằng những con số và chữ chằng chịt. Cuộc sống cứ đều đều diễn ra như thế.

Sáu giờ sáng, nó bị gọi dậy quờ quạng trong bóng tối để tìm cái kính cận. Xách cặp và ăn vội một lát bánh mì rồi đạp xe đi học. Trường nó rất tệ, cổng trường chật hẹp lại không có lối dắt lên, bình thường học sinh thì chen lấn xô đẩy, những khi trời mưa khổ sao cho hết. Nó dựng xe ở một góc khuất dễ lấy, khoá lại rồi đi ra sân xếp hàng. Nó rất ghét xếp hàng, cứ như là một lũ học sinh mẫu giáo vậy, mà trường nó lại cấm không cho vào lớp trước giờ học - một quy định ngớ ngẩn. Cái cặp của nó nặng trịch, vai nó chai cứng. Nó ngồi bịch xuống một gốc cây gần đó. Nó ngước nhìn ra xa bắt gặp đúng nơi đám con gái lớp nó hay tụ tập. Nó không thích ở gần đó mà cũng chẳng ai thích thế cả nên hiển nhiên là nó không đứng. Bọn con gái tụ tập chỉ nói những chuyện luyên thuyên và hay nói xấu người khác. Nó chán ngấy.

Giờ học diễn ra ảm đạm, những lời xì xào to nhỏ thoảng qua tai nó trôi đi đâu mất chẳng để lại dấu vết nào. Nó nhìn lơ đãng ra cửa sổ, nhìn lơ đãng lên bục giảng, hí hoáy viết trong vô thức. Thật buồn chán. Có lẽ chỉ đến khi tiếng tiếng trống vang lên mới kéo luôn nó về thực tại. Một sự giải thoát khỏi khối vô vị này để đến một nơi khác cũng vô vị chẳng kém: Giờ ra chơi.

Nó đi một mình trong sân trường đông nghẹt, gió thổi cát bụi mù lên. Nếu trong đầu mấy ông giám hiệu không có một con sâu đề ra cái quy định chết tiệt cấm học sinh ở trong lớp vào giờ ra chơi, triệt để tiết kiệm điện, đèn và quạt thì nó đã không phải chịu hứng gió cát bỏng rát nhường này. Nó thà ngồi trong lớp làm lao công trực nhật cho rồi.

Nó đành đi lánh nạn ở một nơi mà nếu không cần thiết nó chẳng tới bao giờ - khu tụ tập của bọn con gái. Nó đi tới, bọn nó xì xào, nó tới nơi, bọn nó im bớt, nó đi qua, bọn nó nói to như cố ý cho nó nghe. Nó bị tẩy chay bởi cái gì nhỉ? Hay do nó quá khác mọi người? Nó có những nguyên tắc của riêng nó và chẳng hại gì đến ai cả. Vậy thì tại sao? Bọn họ bảo nó kênh kiệu không thèm nói chuyện với ai. Đâu phải, có ai chịu nói chuyện với nó đâu? Bọn họ bảo nó giả bộ ngoan ngoãn cho giáo viên cưng. Thật bực mình, ai bảo họ không chịu học bài nên nó ắt cao điểm hơn thôi. Nó tức giận ngoặt vào hành lang dài tránh xa cái hang quỉ quái kia.

Tan học nó về thẳng nhà đeo theo một cục tức nặng trĩu. Lướt qua đám học sinh la cà, dắt díu nhau hàng ngang cười khì khì, “Nếu làm học trò vô vị thế nó chẳng muốn làm”.

Về nhà, nó thả mình rớt xuống giường cái bịch. Mệt mỏi, nó thiếp đi lúc nào không hay.

------------------



Nó lại trở về ngôi nhà xinh xắn giữa rừng của mình. Samuko đang ở ngoài sân tưới hoa còn Sam lon ton theo sau.

“Sao ngồi thừ ra thế?” - tiếng nói cùng với tiếng mở cửa, Sami từ trong phòng đi ra.
“Đi, đi với tớ ra suối, ra chỗ thác, nhiều cá lắm, đi, đi nào!” – Cô bé kéo nó đi, lôi xềnh xệch như kéo lê một con búp bê.

Thác nước tung bọt trắng mịn, cá nhảy lên tới tấp, bãi cỏ xanh mướt và những bông hoa dại đan xen, tất cả hiện lên trong mắt nó như cả thiên đường. Gió thổi mát rượi cuốn hết bao sầu tư trong nó. Nó với tay định bắt một con cá nhưng Sami ngăn lại.

“Sao thế?” – Nó hỏi
“Lũ cá này là một bầy đấy!” – Nói rồi cô bé kéo nó đi. “Bầy cá này là bạn của nhau, bắt một con thì con cá đó và bạn của nó sẽ buồn lắm! Hái mấy quả dại nhé!”

Thế là nó và Sami hái những quả táo căng tròn, những quả nho xanh mọng chua chua. Nắng mai luồn qua các tán lá rừng như những dây leo nối thòng xuống từ vườn địa đàng soi sáng cho hai đứa bé dạo chơi trong rừng. Vị thần Apolo kéo cỗ xe mặt trời xế bóng, những đứa trẻ nằm dài trên bãi cỏ lặng ngắm hoàng hôn. Một tiếng nói nhỏ phá vỡ sự yên tĩnh ấy.

“Sami, bạn là gì?” – nó hỏi
“Bạn à, ừm…bạn là người để nhớ đến mỗi khi vui buồn, mỗi khi nghĩ ra một câu chuyện nào đó sẽ là người để ta nhớ kể cho nghe, và bạn cũng là người để nhớ đến mỗi khi ta không gặp,… ờ, nhiều lắm, nói chung chỉ là bạn thôi!” - Sami cười - “Giống như tớ với cậu đó!”. Cô bé quay đi, đôi mắt tím biêng biếc nhìn xa xăm ánh lên những tia hi vọng tươi tắn.

“Người để nhớ…” – nó nghĩ – “Chắc chắn tớ sẽ nhớ tới cậu, cậu sẽ nhớ tớ chứ, Sami?” Nó cũng nhìn đi xa xăm, cảm thấy tự nhiên nhẹ nhõm và, nó nghe loáng thoáng lời thì thầm “Chắc chắn rồi.”

Một khoảng lặng dài sau đó, cơn gió nhẹ hiu hiu làm cho nó cảm thấy thật dễ chịu. Nó nhắm mắt lại và khi mở mắt ra nó lại thấy mình ở trong phòng.

---------------------



Nó lại thấy mình ở trong phòng nhưng với một tâm trạng khá hơn. Nó bắt đầu buổi chiều của mình theo cách của riêng nó.

Những ngày tiếp theo đối với nó vẫn vô vị như thế nhưng nó cứ như nhẹ bâng cả người, tự hài lòng với cuộc sống vốn có, nó thả mình trôi, trôi mãi…

……………………

Nó lại nằm trên bãi cỏ cạnh bạn nó, Sami. Mặt trời bỗng xế bóng, bỗng Sami ngồi bật dậy:

-Chít rùi, hôm nay Samuko nấu canh cá cho bữa tôi! Tớ sẽ bị kill mất!

Nói rồi, Sami kéo nó dậy ra suối.

-Sami, cậu định bắt cá à? – nó bối rối hỏi

-Chứ sao.

-Cậu nói không nên mà?

-Tại sao? Tớ đã nói thế à? – Sami ngạc nhiên nhìn nó

-……Cậu… cậu nói lũ cá này là bạn của nhau, bắt một con thì nó và bạn nó sẽ rất buồn mà? Cậu… - Nó ấm ức, thế mà nó cứ nghĩ Sami của nó…hừm…tình bạn của cá – nghe thật cao cả!!


-Đúng, đúng là tớ có nói thế nhưng tớ có bảo là không nên bắt cá đâu! – Cô bé lại bình thản tiếp tục công việc, cái cần câu lại rung lên và cô nhót con cá bỏ tọt vào rỏ.

Nó vẫn còn tức lắm, quay ngoắt ra sau lầm bầm “Cái quái gì không biết!”
Sami lại tiếp:

-Sao thế? Cậu không thích ăn cá à?

-Không phải vậy. Chỉ tại…tớ chẳng hiểu gì cả, thật trái ngược!

-A, lại một con nữa! – Sami lại nhanh tay gỡ con cá ra bỏ vào chiếc rỏ mây.



-TÓM LẠI CẬU ĐANG LÀM GÌ, SAMI !! – Nó gắt.

-Tớ câu cá, cậu nhìn nè! – Cô bé bình thản giơ cho nó xem rỏ cá đầy ắp.

Nó ngoái nhìn một thoáng và…nó cười.

Thì ra thế, thật thú vị, đúng là rất Sami! Rồi nó cũng ngồi xuống:

-Tớ sẽ giúp cậu, bắt cả đàn cá một mình chắc khuya quá!

-Biết là sao, để cho chúng khỏi lạc đàn.

-------------------

Bữa tối hôm đó là bữa ăn ngon nhất trong cuộc đời nó mặc dù có hơi bội thực. Cuộc sống cứ thế trôi qua, nó sống giữa hai thế giới mà chính nó cũng không phân biệt được nó thuộc về đâu. Nhưng cũng chẳng hề gì, nó cảm thấy thoải mái là được mà! Nó hiểu có những thứ không biết lại tốt hơn là biết, không hỏi lại tốt hơn là hỏi. Những người xung quanh nó có nói sao nó cũng mặc, chỉ cần nó biết mình không sai.

Lúc này, nó giống như con ve sầu lột xác. Nó tự tạo cho mình những mối quan hệ mới, tự đứng trên đôi chân của chính bản thân mình, tự tin nó là người không hề yếu kém. Nó đang sống cuộc sống mà nó vẫn hằng mong. Nó đã gặp nhiều người bạn mới ở một vài lớp học thêm của nó. Hàng tháng liền nó sống trong niềm vui, nó như đang nắm giữ những tình bạn trong mơ ở thế giới thực. Họ rất thú vị và còn rủ nó đi chơi.

Nó vui đến nỗi thức cả đêm để mà chờ đợi, để mà mơ tưởng. Nó mua rất nhiều đồ, cho nó và cho bạn nó. Nó loanh quanh xung quanh đám bạn suốt cả ngày, nói tất cả những gì mà nó muốn như chưa bao giờ được nói và họ đang lắng nghe nó, thật tuyệt vời…

Trời nắng, cả đám ngồi nghỉ lại, nó vội đi mua một ít nước ngọt. Nó đi thật nhanh, sao cho các bạn nó khỏi phải chờ và để sớm quay lại nơi có những người mà nó yêu quý. Một mình ôm cả túi lớn nặng, nó khệ nệ đi nép vài mép tường râm mát, và nó đã nghe thấy một thứ mà nó không nên nghe – lũ bạn nó đang bàn tán:

-Nó ấy à, nói gì mà lắm thế không biết!
-Ờ, nhưng cái con dở hơi ấy mà không cho tao chép bài thì tao đi lâu rồi.
-Đúng đó, nó còn mua đồ bao tụi mình ăn chớ, ngu đếch chịu được!
-Nói khe khẽ thôi nó quay lại đấy!
-Sợ gì, nó đi còn lâu…

Nó đứng ở đấy mất một lúc. Ra thế, viễn cảnh xung quanh nó sụp đổ. Nó vẫn là kẻ ngu ngốc bị người ta lợi dụng, nó chẳng là gì cả, giống như một món đồ chơi. Tự trách mày đi, mày ngu thì mày chịu mà. Mày vĩnh viễn không có nổi ai là bạn…Nó chợt nhớ đến Samuko, Sam và cả Sami. Đã lâu lắm rồi, nó chợt nhớ ra, đã lâu lắm rồi nó không đến ngôi nhà nhỏ giữa rừng, nó đã quên.

Sao nó lại ngu ngốc đến nỗi quên cả Sami? Nó lấy lại vẻ bình tĩnh đi tới chỗ đám người mà nó đã từng cho là bạn, cố gắng cười nói bình thường nhất cho tới lúc ra về.

Hết rồi! Giống như một thùng phi đựng nước đổ ập lên đầu nó. Nó không có cách nào quay lại. Nó thật muốn trở về cái thời bé con vô ưu vô sầu, thậm chí chỉ cần trở về là nó trước đây với niềm tin tuyệt đối vào tình bạn dẫu trái đất này có nổ tung. Nhưng, nó đã đi quá xa, đủ xa để không biết phải quay về đường nào nữa. Nó cảm thấy xung quanh mình ảm đạm, lạnh lẽo vô cùng. Khung cảnh nhạt nhoà đi trong mắt nó. Dẫu có cố gắng đến đâu nó cũng không thể vượt qua số mệnh của một kẻ thua cuộc. Nó vốn cứ nghĩ con người làm nên số mệnh nhưng mà hình như nó sai mất rồi.

-----------


Nó không hiểu? Tại sao bao giờ nó cũng sai? Tại sao người khác có thể nói lên ý kiến của mình còn nó thì không? Tại sao lúc nào nó cũng phải im lặng? Nó không cam tâm, thật sự không cam tâm. Sao lại là nó, sao bao giờ cũng là nó? Tại sao nó chẳng là gì? Giống như một thứ phế thải?

Nó không tin và không muốn tin. Nếu nó cũng không tin cả chính mình thì nó sẽ chết mất!

Nó tự hỏi hay là nó đã sai điều gì, sai mất rồi, đã sai…Nó không biết nữa. Có lẽ là nó đã sai thật rồi.


Nó không biết tại sao nó không thể nói, nói những gì nó nghĩ, nó cứ phải để trong lòng ngồi thu mình lại và khóc một mình như là thứ bỏ đi trong xã hội này cứ như là không có chỗ cho nó vậy. Hay nó không thuộc về nơi đây? Có nơi nào dành cho nó?

Không có…

Nếu vậy nó phải tự tạo ra cho riêng mình, chỉ cho một mình nó thôi. Nó ghét tất cả, ghét hết thảy. Nó đã luôn muốn yêu tất cả nhưng khi nó càng muốn thế thì chẳng ai chịu hiểu, không ai yêu nó cả. Nó không cần nữa, không cần, nếu không ai yêu thương nó thì nó cũng chẳng cần phải cố yêu thương người khác. Nó chỉ cần nó thôi.

Loài người là gì? Chẳng qua cũng là một giống động vật thôi, cứ tự tách mình ra cho là hơn thiên hạ. Động vật ăn thịt người là dã thú, là quái vật. Người ăn thịt động vật. Người là gì? Độc ác. Đạo đức giả. Là gì cơ chứ? Nếu không có họ thì tốt hơn.

Nó nằm thu mình lại. Cái gối của nó ướt đẫm. Nó không khóc nữa và sẽ không bao giờ khóc nữa. Nó chán lắm rồi, nó cảm thấy đủ lắm rồi, và lần đầu tiên nó thành thực với chính mình: nó muốn được hạnh phúc.

Nó đang ở đâu đó nó không nhớ ra. Nó biết nó rất buồn. Nó đã khóc và rồi nó thiếp đi. Đây là đâu? Trường học à? Đúng, đây là trường học. Tại sao nó lại ở đây chứ? Nó muốn về lại căn nhà nhỏ giữa rừng. Nó ghét trường. Nó…kia những người cùng lớp với nó đang đứng đằng xa. Nó không muốn lại gần. Họ đâu phải là bạn. Đã từ lâu lắm rồi, bạn là gì? - nó tự hỏi. Nó muốn đi thật xa để khỏi phải nhìn họ. Nhưng mà nó chậm mất rồi. Họ đã nhìn thấy nó và tiến lại gần nó. Nó muốn bỏ trốn. Nó chán ghét những lời xỏ xiên, không nghe, nó không muốn nghe. Nó chỉ muốn được yên thân.

Ơ kìa, họ cười với nó:

-Bạn có muốn chơi cùng chúng tớ?

Đôi mắt nó mở to. Và rồi nó mỉm cười, nó vẫn muốn thử, chỉ một lần nữa thôi…

.........


Tiếng còi xe cứu thương rú lên mỗi lúc một gấp. Họ đưa ai đó lên cáng rồi tức tốc chạy đi. Cái giường nó nằm lúc trước giờ chỉ còn lăn lóc một cái lọ rỗng và những viên thuốc ngủ vung vãi…

Nó cũng là người.
December 2009
S M T W T F S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29 30 31