09/12 - Ngủ yên nhé!
Wednesday, 9. December 2009, 05:59:45

Một năm đã trôi qua rồi, lời hứa ngày nào nó vẫn đang từng ngày từng ngày cố gắng thực hiện. Dù đến giờ này, nó biết nó vẫn chưa thể quên anh, nhưng nó hiểu rằng tình cảm của nó đã trở nên nguội lạnh từ bao giờ…
Không phải vì nó không còn yêu anh nữa. Không phải vì những cố gắng thay đổi của nó đã làm nó thật sự thay đổi. Cũng không phải anh đã thay đổi hay anh làm cho nó thay đổi. Mà đơn giản vì thời gian giúp nó hiểu nhiều hơn những điều nó cần và nên làm.
Không phải lúc nào con người ta muốn làm gì là nên làm. Không phải cứ thích một ai đó là mọi điều tốt đẹp đều dành cho người đó. Không phải yêu một ai đó là luôn bên người đó… không phải, không phải như thế! Không phải sống là cho để được nhận về. Không phải yêu là cứ mãi đứng nhìn người mình yêu…. Không phải… không phải…
Thời gian một năm, không phải là dài, nhưng đủ những cố gắng, đủ sự dằn vặt chính bản thân để nó lớn lên, để hiểu rằng không phải thế gian này chỉ có mình nó yêu anh và cũng không chỉ mình nó biết khổ đau. Bước qua những nỗi đau rồi nó sẽ dần lớn lên, mạnh mẽ…
Bước qua những cơn mưa, người ta mới hiểu được cảm giác của cái lạnh, của nỗi cô đơn lạc lõng là thế nào. Nó không trách anh, mà nó cũng đâu có cái quyền ấy… mà giờ đây nó cũng chẳng muốn như thế! Nó dần làm quen với cảm giác không có anh trong thế giới này. Nó dần xóa đi những suy nghĩ, những ký ức về anh. Nó tự làm cho mình tổn thương đến tuôn trào nước mắt. Và nó khóc, khóc như chưa bao giờ như thế… Vì nó nghĩ rằng, chỉ có nước mắt mới đủ sức mạnh giúp nó vượt qua. Bình thường nó mạnh mẽ là thế, mà sao trước tình cảm của mình nó lại không thể. Khi những tổn thương qua đi. Nó lại nghĩ đến anh. Nhưng hình ảnh ấy mờ dần, mờ dần… Và cứ như thế, hết lần này đến lần khác, nó chủ động liên lạc với anh để nhận về những lời nói đủ để làm nó bật khóc… Vì nó hiểu rằng, chỉ có thể như thế mới đủ làm cho nó quên anh….
Và một năm… một năm với nhiều tổn thương và nước mắt. Nó lặng lẽ, không bạn, không sẻ chia... một mình nó cố gắng đứng lên sau những cơn đau. Ai không biết sẽ nghĩ rằng, quanh nó đến một người bạn cũng chẳng có. Nhưng nó không muốn ai biết, không một ai. Nó yêu anh cũng không muốn ai biết. Nên khi rời xa anh, nó cũng sẽ tự mình cố gắng…

“Trời chiều nay sao chẳng mưa thế nhỉ!?” – Nó tự nghĩ. Chiều thứ bảy rồi, lại là 21-11. Nó được thong thả rồi… nhưng lại chẳng có mưa. Vậy mà suốt dọc đường từ công ty ra bờ sông, nước mắt nó vẫn ướt đẫm. Đường xe chật ních. Mắt nó nhòe đi, nhạt nhòa nước mắt, thấm ướt cái khẩu trang trên mặt. Nó nghĩ “Sao mình không có chuyện gì đi nhỉ? Chết đi rồi có lẽ sẽ chẳng phải khổ thế này!”. May sao nó còn đủ bình tĩnh và suy nghĩ để nghĩ về Ba Mẹ. Nó chạy thật chậm, thật chậm và miên man trong suy nghĩ. Đường đông nhưng không ai thấy nó khóc. Nó sợ ai đó lại thương hại nó… Trên đời này nó ghét và ghê sợ nhất là sự thương hại và giả dối. Xét về một phương diện nào đó, nó cảm thấy dường như 2 điều đó là một…
Ngày hôm nay, ngồi nghe soledad, lòng nó đã không còn đau nữa. Dù có một sự thật nó hiểu rằng, có những hình ảnh và ký ức sẽ chẳng bao giờ xóa nhòa… nhưng sẽ ngủ yên. Lòng nó trống trải, cô đơn… đôi lúc nó có cảm giác còn khủng khiếp hơn là nỗi đau khi nghĩ về một ai đó.. nhưng rồi sẽ qua thôi…
Có những điều, dù có cố gắng cũng chẳng thể thành hiện thực….
Nhưng sự cố gắng đủ để giúp nó đứng lên và bước tiếp… trên một con đường khác.. không mưa.
















