(¯`°•.? Try your best, you'll achieve success! ?.•°´¯)

"`·..·´* Don't stop! Never give up! *`·..·´" Where there's a will, there's a way.

Subscribe to RSS feed

HAPPY VALENTINE'S DAY TO ALL!!!

Miền nhớ...!


<<… mong lời nguyện cầu sẽ ko bị tan biến theo mưa… hạnh phúc rồi sẽ đến với người- bình an nhé! >>

CÓ THỨ TÌNH YÊU GỌI LÀ CHIA TAY...!!
Nếu cố níu kéo có thể làm anh mất tất cả
Thì hãy để em ra đi trong sự chân tình...


Nếu như thiên đường của hai chúng ta ...
... giống như một bức tường hoa giam kín mơ ước của anh ...
Nếu hạnh phúc dường như là một cánh cửa sắt ...
... đã ngăn cánh chim bay về phương Nam.
Nếu như anh hướng về phía bầu trời ...
... và khao khát một đôi cánh ...
Em sẽ buông tay để anh được bay vút lên trời cao...

...Đôi cánh của anh không nên ở mãi một nơi nào đó ...
... nhìn thời gian trôi qua chậm chạp ...

Nếu sự lãng mạn đã biến thành vướng bận ...
... thì em thà làm người đầu tiên vì anh mà quay lại với sự cô đơn.

Nếu như vương vấn biến thành xiềng xích...
... thì em sẽ từ bỏ đi lời thề hẹn.


Vì yêu, em bỏ đi mơ ước thiên trường địa cửu...

Nếu việc mình níu giữ nhau làm anh phải bỏ hết mọi thứ
thà để tình yêu chân thật mang em đi...

Em ra đi bình yên để anh có tất cả
Để tình yêu chân thật giúp em nói chia tay ...

Đánh mất anh ! Đánh mất anh !

Em phải nhẫn tâm sắm vai người làm anh đau khổ

Vì anh mà rời, phải rời xa anh......



you yi zhong ai jiao zuo fang shou
ge shou:a mu

Ru guo liang ge ren de tian tang
Xiang shi wen xing de qiang
Qiu jin ni de meng xiang
Xing fu shi fou xiang shi yi shan tie chuang
Hou niao shi qu le nan fang

*(Chorus) Ru guo ni dui tian kong xiang wang
Ke wang yi shuang chi bang
Fang shou rang ni fei xiang
Ni de yu yi bu gai ban sui mei gui
Ting cong diao xie de shi guang
Lang man ru guo bian cheng le qian ban
Wo yuan wei ni xuan ze hui dao gu dan
Chan mian ru guo bian cheng le suo lian
Pao kai nuo yan

You yi zhong ai jiao zuo fang shou
Wei ai fang qi tian chang di jiu
Wo men xiang shou ruo rang ni fu chu suo you
Rang zhen ai dai wo zou
Wei ai jie shu tian chang di jiu
Wo de li qu ruo rang ni yong you suo you
Rang zhen ai dai wo zou shuo fen shou
Wei le ni shi qu ni Hen xin ban yan shang hai ni
Wei le ni li kai ni Yong yuan bu fen de li qu.

To say goodbye!


Chẳng biết từ bao giờ, nó có thói quen tìm kiếm những bài hát hay trong chuyên mục “Phainghe” của nhacvietplus. Nó thích những lời tâm sự, những câu chuyện tình đẹp, đôi lúc thật buồn. Nó cảm nhận như được sẻ chia phần nào tâm trạng của chính mình. Nó đã chẳng đủ mạnh mẽ để bước qua, thì giờ nó sẽ sống với cảm giác đó cả đời. Những gì đã qua, nó sẽ không cố gắng quên nữa, vì cố quên chỉ lại càng nhớ thêm mà thôi. Nó để cho lòng mình nhẹ lại, vẫn cứ đau, khóc vẫn khóc… ngày ngày tháng tháng sẽ dần qua đi. Rồi mọi điều sẽ theo tự nhiên mà nhạt nhòa, phai úa.
“Đã xa rồi một bóng hình….”. Dù tình yêu có lớn lao, có sâu đậm đến đâu cũng chẳng thể thoát ra khỏi những định kiến của xã hội. Những giọt nước mắt đầu tiên đã cho nó hiểu điều đó. “Nhưng tại sao lại chẳng thể một lần cố gắng ? Sao lại chẳng thể cho mình và ai kia một cơ hội? Biết đâu..? Biết đâu…?”. Có quá sớm để phải lảng tránh hay không? Cơ hội tình yêu dù có mất đi thì biết đâu sẽ còn lại một tình bạn đẹp…. Những suy nghĩ miên man làm cho những giọt nước mắt thôi rơi. Và thì tiếp tục nhé! “Too soon to say goodbye.”


So many times
I’ve played around
Moving from one to another
I’ve been a fool
I’ve been unkind
But being with you makes me discover
That trust and honesty
Is all I really need
And I should really never let it slip away
’Cause girl

Những sự sẻ chia, gần gũi đủ để làm nó thấy ấm áp. Bên anh nó không còn cảm giác lo sợ bất cứ điều gì. Một bờ vai đủ để nó cảm thấy mình thật bình yên.

Seeing you shine by the candlelight
Got me up and I felt so right
So good that baby I
I don’t want this night to be over
Still I’m here, please don’t leave
Let’s star in our own love scene
That you’re gonna spend the night
It’s too soon too say goodbye
It’s too soon too say goodbye

Nhưng thời gian và khoảng cách làm mọi thứ chợt đổi thay. Nó dần chẳng thể nhận ra mình đang ở vị trí nào trong anh. Anh dần xa cách mà nó chẳng thể nhận ra điều đó thật sự là như thế nào?! Nó chỉ cảm nhận dường như mình sắp mất đi một điều gì đó thật lớn lao, dường như có gì đó sắp vỡ vụn và tan biến. Nó lo sợ và cố gắng níu kéo, cố gắng, cố gắng và thêm hơn một +…+ một lần cố gắng. Nó đã không thể nhận ra trên tay mình, nắm cát anh trao đã rơi rớt đến những hạt cuối cùng rồi. Có phải khi sợ mất đi một thứ gì đó, người ta thường nắm lại thật chặt mà chẳng thể nhận ra mình đã làm vỡ nát tự bao giờ?!



Có phải nó đã như thế?! Nó đã không còn nhận ra ngay chính bản thân mình. Lòng tự trọng nơi nó đâu mất rồi ?! Trước anh nó như hoàn toàn xa lạ. Nó có phải là nó của ngày nào không!? Tự tin, vui vẻ, hòa đồng, có lòng tự trọng cao, chưa bao giờ phải lụy một ai, biết tôn trọng, yêu thương và biết nói lời yêu thương với tất cả mọi người. Vậy mà trước anh, nó không còn nhận ra chính mình. Nó đã chẳng thể nói thật lòng mình ra. Nó không đủ tự tin để đối diện với anh. Lòng tự trọng nơi nó cũng bị anh làm tổn thương mất rồi… Lời yêu thương dành cho anh, nó cũng đã chẳng thể nói ra, mà thay vào đó là những lời dối lòng mà thôi. Và anh đã chẳng thể nhận ra điều đó. Hay vì nó đã không đủ sâu sắc để nhận ra điều anh muốn nói…
Thôi thì khoảng thời gian 2 năm để nó cố gắng cho một tình yêu chắc cũng không quá dài, nhưng cũng đủ để nói lời chia tay, để không nuối tiếc vì mình đã không thêm một lần cố gắng đâu nhỉ?!
Thời gian và khoảng cách sẽ kéo dần ra xa. Nó sẽ thôi không nhớ đến anh nữa, nhưng những kỷ niệm ấm áp kia đủ để hình ảnh của anh trong lòng nó không trở nên hoàn toàn xa lạ. Tụi mình sẽ là những người bạn, những người bạn thật bình thường thôi nhé!
Lời chúc cho tất cả những ngày an lành nhé! THÀNH CÔNG & HẠNH PHÚC.

Dừng lại một phút giây...




Nó đi qua nhiều thứ, đặc biệt là những nẻo đường khói bụi. Nó thích cái kiểu người lướt qua người, hơi tàn nhẫn với nhau một chút, nhỡ đâu vô tình đi qua người yêu cũ thì sao... nhưng đời dạy nó biết nhiều. Chí ít thì nó cũng khôn ra rằng, đời toàn người tốt cả nên sẽ không có chuyện vô tình đi lướt qua nhau. Chỉ có cố tình không thèm nhìn mặt nhau thôi. Những thứ thờ ơ, lãnh đạm, tê tái ấy nó mang vác làm hành trang để sống với đời.

Tư tưởng của nó thuộc dạng không bình thường (với một số người) và tuyệt đối không bình thường (với số còn lại), nên có người thấy nó sống như một con thú hoang. Nó nhận thức rằng đời ác nghiệt lắm nên phải sống tàn nhẫn chút, giả dối chút, đừng tin ai mà quan trọng nhất, phải hơn người ta để khỏi bị ai ức chế. Nó coi đó như mục tiêu đời mình, sống và phấn đấu để cao hơn người khác, và năm tháng qua, nó lướt đi như vũ bão, vùn vụt với những thứ lớn lao quá đỗi. Đi nhiều và quên cũng nhiều.

Một chiều, nó về nhà, nhìn mẹ đang khom lưng lau nhà, nó thấy thương thương nên giành lau giúp. Ngồi kì cọ từng ngóc ngách, từng chút, từng chút và nó dừng lại. Hai mươi năm nay mẹ kì cọ thế này bao lâu rồi? Hai mươi năm nay mẹ đã làm những gì và còn làm những gì để nó mải miết đi lo những thứ lớn lao đời nó? Câu hỏi vô vọng mà câu trả lời cũng chơi vơi. Nó hỏi mẹ câu khác nhẹ nhàng hơn (với nó): "Mẹ ơi, con lau nhà mẹ vui không mẹ?" - "Mẹ cười, con biết tự lo cho mình là mẹ vui rồi".

Nó đi nhiều, để rồi chiều đó ngơ ngác một phần ba cuộc đời. Chỉ riêng cái việc lau nhà, mẹ dành cho nó hai mươi năm, vậy những cái khác nữa mẹ đã làm thì nó mang ơn mẹ bao nhiêu lần của hai mươi năm? Chiều đó, nó lần đầu dụi mắt nhìn cái định nghĩa mới của "lớn lao". Nó tầm thường nên nghĩ lớn là bự, là to, là những thứ với mỏi tay mới chạm được, có khi, hụt chân rồi vẫn chưa hình dung ra chứ nói gì chạm tay. Mẹ yêu nó, lớn lao với mẹ là nó biết tự chăm sóc bản thân, nhỡ đâu ngày không còn mẹ... Nó cúi mặt cho những lớn lao đời mẹ.

Nó thương bàn tay mình cầm viết mỏi mòn, sao chưa một lần chạm đến những chai sần của một bàn tay khác, vì gia đình chai sạn, vì nó mà chai thêm nhiều hơn nữa. Nó rưng rưng xúc động khi bạn trai (cũ) nấu cơm đãi nó, sao chưa một lần cảm ơn mẹ vì những hạt gạo nuôi nó một phần ba cuộc đời?

Phút giây đó dừng lại để nó ngẩn ngơ cả phần đời đã qua, liệu có còn thành công nào là lớn lao không khi nó lãng quên cả những yêu thương nuôi dưỡng nó thành nhân? Đời vốn dĩ hay quên cả những điều cần phải nhớ, hay là đời vẫn nhớ chỉ vì con người hay quên?

Dừng lại một phút giây để nó biết rằng bàn tay người ta vốn nhỏ sao cứ hoài vươn đến những vì sao khi chưa đủ tầm. Sao không để bàn tay chạm vào những chai sần của mẹ, lau nước mắt cơ cực của mẹ, đỡ đần cho mẹ để biết dẫu bàn tay này có lớn bao nhiêu, có chạm tới cái gì thì cũng chưa chắc đỡ được những gánh cong oằn vai mẹ, chưa chắc xóa nhòa những nỗi đau vất vả một đời mẹ đi qua.

Dừng lại một phút giây, để biết rằng trưởng thành không phải đứng lên từ những thất bại, trưởng thành là bật dậy khỏi giường, đi lau nhà, nấu một bữa cơm. Trưởng thành, là khi biết cho đi những thứ mình được nhận, là không thản nhiên đón nhận những yêu thương, coi đó như là trách nhiệm của người khác, coi đó chỉ là những thứ bình thường. Có còn bình thường không khi những yêu thương đó trải dài hết phần đời còn lại của một con người? Có còn bình thường không những hy sinh thầm lặng chưa hề cất tiếng than van?

Dừng lại một phút giây, để nó cảm ơn cuộc sống này còn những điều bình dị đơn giản. Để nó biết lớn khôn, trưởng thành qua từng ngày, từng tháng, từng năm, để biết đâu cần những mất mát hư hao mới thấy giá trị của cuộc sống. Cái gì cũng có cái giá của nó, chỉ cần chúng ta có cái tâm để cảm và còn một tấm lòng để suy.

Dừng lại một phút giây, để cảm ơn cuộc sống còn những bình minh rất đẹp, những ngày nắng rất trong, những mùa đông rất lạnh để không có gì là quá muộn khi người ta muốn làm. Để nó được san sẻ với mẹ những khó khăn, để nó biết chăm sóc mình cho lòng mẹ nhẹ một nỗi lo, để nó tiếp tục sống, yêu thương và được thương yêu...

Dừng lại một phút giây, nó thấy đời vẫn đẹp, đẹp vì còn những thứ gọi là gia đình, gọi là mái ấm, và quan trọng nhất, còn có tấm lòng của những người mẹ...


<<Dương Quỳnh Mai>>

09/12 - Ngủ yên nhé!






Một năm đã trôi qua rồi, lời hứa ngày nào nó vẫn đang từng ngày từng ngày cố gắng thực hiện. Dù đến giờ này, nó biết nó vẫn chưa thể quên anh, nhưng nó hiểu rằng tình cảm của nó đã trở nên nguội lạnh từ bao giờ…
Không phải vì nó không còn yêu anh nữa. Không phải vì những cố gắng thay đổi của nó đã làm nó thật sự thay đổi. Cũng không phải anh đã thay đổi hay anh làm cho nó thay đổi. Mà đơn giản vì thời gian giúp nó hiểu nhiều hơn những điều nó cần và nên làm.
Không phải lúc nào con người ta muốn làm gì là nên làm. Không phải cứ thích một ai đó là mọi điều tốt đẹp đều dành cho người đó. Không phải yêu một ai đó là luôn bên người đó… không phải, không phải như thế! Không phải sống là cho để được nhận về. Không phải yêu là cứ mãi đứng nhìn người mình yêu…. Không phải… không phải…
Thời gian một năm, không phải là dài, nhưng đủ những cố gắng, đủ sự dằn vặt chính bản thân để nó lớn lên, để hiểu rằng không phải thế gian này chỉ có mình nó yêu anh và cũng không chỉ mình nó biết khổ đau. Bước qua những nỗi đau rồi nó sẽ dần lớn lên, mạnh mẽ…
Bước qua những cơn mưa, người ta mới hiểu được cảm giác của cái lạnh, của nỗi cô đơn lạc lõng là thế nào. Nó không trách anh, mà nó cũng đâu có cái quyền ấy… mà giờ đây nó cũng chẳng muốn như thế! Nó dần làm quen với cảm giác không có anh trong thế giới này. Nó dần xóa đi những suy nghĩ, những ký ức về anh. Nó tự làm cho mình tổn thương đến tuôn trào nước mắt. Và nó khóc, khóc như chưa bao giờ như thế… Vì nó nghĩ rằng, chỉ có nước mắt mới đủ sức mạnh giúp nó vượt qua. Bình thường nó mạnh mẽ là thế, mà sao trước tình cảm của mình nó lại không thể. Khi những tổn thương qua đi. Nó lại nghĩ đến anh. Nhưng hình ảnh ấy mờ dần, mờ dần… Và cứ như thế, hết lần này đến lần khác, nó chủ động liên lạc với anh để nhận về những lời nói đủ để làm nó bật khóc… Vì nó hiểu rằng, chỉ có thể như thế mới đủ làm cho nó quên anh….
Và một năm… một năm với nhiều tổn thương và nước mắt. Nó lặng lẽ, không bạn, không sẻ chia... một mình nó cố gắng đứng lên sau những cơn đau. Ai không biết sẽ nghĩ rằng, quanh nó đến một người bạn cũng chẳng có. Nhưng nó không muốn ai biết, không một ai. Nó yêu anh cũng không muốn ai biết. Nên khi rời xa anh, nó cũng sẽ tự mình cố gắng…



“Trời chiều nay sao chẳng mưa thế nhỉ!?” – Nó tự nghĩ. Chiều thứ bảy rồi, lại là 21-11. Nó được thong thả rồi… nhưng lại chẳng có mưa. Vậy mà suốt dọc đường từ công ty ra bờ sông, nước mắt nó vẫn ướt đẫm. Đường xe chật ních. Mắt nó nhòe đi, nhạt nhòa nước mắt, thấm ướt cái khẩu trang trên mặt. Nó nghĩ “Sao mình không có chuyện gì đi nhỉ? Chết đi rồi có lẽ sẽ chẳng phải khổ thế này!”. May sao nó còn đủ bình tĩnh và suy nghĩ để nghĩ về Ba Mẹ. Nó chạy thật chậm, thật chậm và miên man trong suy nghĩ. Đường đông nhưng không ai thấy nó khóc. Nó sợ ai đó lại thương hại nó… Trên đời này nó ghét và ghê sợ nhất là sự thương hại và giả dối. Xét về một phương diện nào đó, nó cảm thấy dường như 2 điều đó là một…
Ngày hôm nay, ngồi nghe soledad, lòng nó đã không còn đau nữa. Dù có một sự thật nó hiểu rằng, có những hình ảnh và ký ức sẽ chẳng bao giờ xóa nhòa… nhưng sẽ ngủ yên. Lòng nó trống trải, cô đơn… đôi lúc nó có cảm giác còn khủng khiếp hơn là nỗi đau khi nghĩ về một ai đó.. nhưng rồi sẽ qua thôi…
Có những điều, dù có cố gắng cũng chẳng thể thành hiện thực….
Nhưng sự cố gắng đủ để giúp nó đứng lên và bước tiếp… trên một con đường khác.. không mưa. 


..Nhớ.. để rồi quên....!




Mưa Và Nỗi Nhớ[/SIZE]
Trình bày: Mỹ Tâm
Sáng tác: Hồ Hoài Anh

Ngày nắng, vội tắt, hạt mưa, bỡ ngỡ về
Và gió, lang thang lời dấu yêu, đã muốn quên đi
Mưa rơi, nhìn hạt trắng trong phai mờ, con phố
Mưa rơi, nhạt nhòa trước sân, còn em nơi đây, ướt mi buồn



ĐK:
Cơn mưa miên man, muốn xóa đi ngàn nắng vàng
Em mãi suy tư, muốn xóa trong tim bóng hình anh, nhưng vẫn yêu
Anh ơi nơi đâu, có biết em ngồi vẫn chờ hỡi anh hãy về
Dù đông đến đây, dù hạ có về, dù gió mưa não nề

***
Mưa tung tăng ca hát bên hiên
Nhưng trong em mưa làm nỗi nhớ, tràn đầy
Để vai gầy, ngồi ngóng trông một tình yêu một quãng đời
Ta đã trao nhau, tình xanh trước sau không phai

ღ 12-09-2009... ღ

...rồi thì cũng chỉ là gió... thoảng qua thôi...



Download bài hát Killing Me Softly With His Song

Strumming my pain with his fingers
Singing my life with his words
Killing me softly with his song
Killing me softly... with his song
Telling my whole life with his words
Killing me softly... with his song

Hi, yo yea yea. now this is wyclef refugee
el boogie up in here (doo dooo doo doo)
one time one time one time
hey yo L you know you got the lyrics!

I heard he sang a good song, I heard he had a style
And so I came to see him, and listen for a while
And there he was, this young one, a stranger to my eyes

Strumming my pain with his fingers (one time, one time)
Singing my life with his words (two time, two time)
Killing me softly with his song
Killing me softly... with his song
Telling my whole life with his words
Killing me softly... with his song

I felt all flushed with fever, embarrassed by the crowd
I felt he found my letters, and read each one out loud
I prayed that he would finish, but he just kept right on

Strumming my pain with his fingers (one time, one time)
Singing my life with his words (two time, two time)
Killing me softly with his song
Killing me softly... with his song
Telling my whole life with his words (whole life)
Killing me softly... with his song

ohh oh oh oh... ohhhhhhhhhh
aahhh la la ah ah ah ah.....
la la la la la la ohhhhh la la ah
oh oh oh laaaaaa ahhhhhhhhhh

Strumming my pain with his fingers
(yes he was) Singing my life with his words
Killing me softly with his song
Killing me softly... with his song
Telling my whole life with his words
Killing me softly... with his song
strummin my pain. yeyeyeyeye

ღ For my bestfriend! ღ - Lá thư không bao giờ được gửi đi.ღ

My bestfriend, có lẽ mình nợ bạn một lời xin lỗi. Đúng là trong cuộc sống này, mọi việc không phải lúc nào cũng như mình muốn. Ngay cả chính những cảm xúc của mình cũng vậy. Mình biết mình đã và đang làm gì. Và mình cũng biết bạn đã nghĩ gì và đã vì mình rất nhiều. Bạn là người lần đầu gặp mặt đã cho mình cảm giác thân thiện như một người bạn lâu ngày mới gặp lại nhau. Lần đầu tiên trong 22 năm mình sống trong cuộc sống này. Cảm ơn bạn vì điều đó. Và thật kỳ diệu vì mình đã có bạn làm bạn trong cuộc đời này. Và mình tin vào những cảm xúc đầu tiên với một người- cảm xúc đầu tiên luôn luôn là cảm xúc thật, rất thật. Vì vậy cho đến lúc này mình vẫn luôn mong bạn ở bên mình, như một người bạn thật sự. Và xin lỗi, cho mình một lần nữa được nhắc đến người đó. Mình đã hứa là sẽ quên đi quá khứ. Nhưng mọi thứ không phải một sớm một chiều mà quên được. Dù tình yêu với mình đến rất nhanh, cũng như cảm xúc với bạn, nhưng với người đó không phải là cảm xúc của một tình bạn, mà là tình yêu. Ngày đầu tiên, mình đã khóc, khóc thật nhiều vì nhận ra sự khác biệt trong lòng. Cảm xúc đầu tiên thật khó, thật khó để quên đi. Nhưng mình hứa sẽ cố gắng quên đi. Riêng điều này mình hứa và mình tin sẽ làm được.
Những ngày qua, mình chìm trong nỗi đau của chính mình. Tự nhốt mình trong nhà, mình muốn trốn tránh tất cả mọi người, không muốn liên lạc với bất kỳ ai, ngay cả bạn. Mình biết bạn buồn và giận vì hành động đó của mình. Mình biết mình không tốt, bạn không có lỗi gì để phải chịu nhận những lời nói và cách cư xử không tốt đó của mình. Mình xin lỗi, rất xin lỗi vì điều đó. Bạn biết không, mình đã từng mơ ước có thể cùng bạn đi bất cứ đâu, lang thang trên biển, đánh bóng chuyền cùng nhóm bạn, chơi những trò mạo hiểm, hay đơn thuần là cùng ngồi ăn hàng bên lề đường… bao nhiêu đó cũng đủ làm mình cảm thấy vui, rất vui. Nhưng bạn từng nói với mình rất nhiều, nói cho mình cách sống, cách ứng xử với mọi người… rất nhiều. Và mình không muốn làm bạn bị tổn thương vì điều đó. Đôi lúc mình tự hỏi, thật sự có tình bạn tồn tại trong cuộc sống này không? Đặc biệt là giữa một người con trai và một người con gái, điều đó có lẽ lại càng khó? Mình nghĩ có chăng chỉ là sự giao thiệp là thật sự tồn tại, còn tình bạn thì liệu là có hay không? Bạn quan tâm mình, cố gắng giữ mối liên hệ, dù đôi lúc mình như hờ hững, cảm giác như mình muốn buông xuôi mọi thứ, trong đó có cả tình bạn của bạn. Nhưng bạn đã thay mình giữ lại. Mình rất cảm ơn vì điều đó. Mẹ mình nói, không ai tự nhiên quan tâm đến mình như thế đơn thuần chỉ vì tình bạn. Mẹ mình nói thế có đúng không? Bạn hay nói rằng nên học hỏi kinh nghiệm sống của người lớn. Vậy mình có nên hiểu như thế?!
….

Mind Your Mind!

Mind your Mind.



Foreword.
This ebook contains articles about the powers of the mind and the power of thoughts, and how to use them for achieving success. You will also find here articles about peace of mind and how to attain it.
I hope the articles will inspire, motivate and help you to improve your life and attain success.
If you find these articles inspiring and helpful, which I hope you do, please feel free to share this ebook with your family, friend and colleagues.

Đây là một ebook rất hay, các bạn có thể download về đọc ở đây và chia sẻ suy nghĩ của các bạn cho mình biết với nha! smile
February 2012
M T W T F S S
January 2012March 2012
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29