13 January 2008, Ngẫm...
Sunday, 13. January 2008, 05:50:26
Tháng 12, mọi chuyện lại như cũ.
Chỉ không có Robert.
Có nghĩa là có, chỉ có điều anh không ở bên cạnh. Tôi tự xác định cho mình như thế.
Tôi tự xác định rằng:
đơn giản là anh không thể cùng với tôi được. Nhưng nói chung là tôi vẫn có anh.
Thỉnh thoảng tôi quên và lại ngồi hàng giờ chờ anh trước máy tính, nhất là sau mỗi lần kỳ thi.
Tôi ra khỏi phòng thi và cố gắng chạy về nhà thật nhanh để có thể lên mạng gặp anh.
Đó là thói quen.
Tôi muốn được nhìn thấy anh, nghe giọng nói ấm áp của anh và những tiếng hôn thật ngọt ngào.
Nếu anh ở bên tôi, chắc hẳn anh sẽ ôm lấy tôi và hỏi han ngay lập tức.
Anh vẫn luôn làm như vậy.
Trước đây, mỗi khi có dịp đón tôi đi học về, anh và tôi lại đi ăn một chút gì đó trước khi về nhà.
Nhưng giờ đây, mỗi khi tan học, tôi chỉ muốn được về đến nhà thật nhanh.
Về đến nhà, đôi lúc không ăn gì mà ngồi dán mắt vào màn hình máy tính để chờ đợi một điều gì đó...
mà điều đó có thể chẳng bao giờ xảy đến.
Tay nắm chặt con chuột nhưng không di chuyển.
Về hình thức thì tôi có vẻ như đã trở lại bình thường và đã bắt đầu một chặng đường mới.
Chỉ cách đây không lâu, với tôi, việc học chẳng ý nghĩa gì, nó chẳng mảy may quan trọng.
Nhưng bây giờ thì không.
Học đã trở thành toàn bộ cuộc sống của tôi.
Học đã lấp đầy thời gian của tôi một cách tuyệt vời.
Tôi không thể tìm được một liệu pháp nào tốt hơn là việc theo học đồng thời 2 trường ĐH.
Tôi có cảm tưởng là nếu tôi cho phép “họ” lấy đi những năm học sắp tới đây...
thì cũng có nghĩa là tôi đã cho phép...
những tên ngu xuẩn, bốc phét và xu nịnh kia phỉ nhổ một lần nữa vào mặt mình.
















