NhunG~ ji` con` lai Càng yêu ta càng tha'y :có tình yêu thì quá khó ma't tình thì quá de.Hôm qua mo'i yêu nhau đa'y,hôm nay đã ma't ro`i.Ma't sach nhu nguoi đi buôn mat het von lieng.Cu tu an ui mình khi nghĩ rang mình đau kho thì có mot ke khác đang hanh phúc .Và biet đâu cái thoi gian mình đuoc yêu thì mot nguoi khác cũng đau kho vô cùng.Nghĩ the thì cuuc đoi cũng nhe nhàng hon và cũng de tha thu cho nhau.Song mà cu giu trong lòng nhung hon oán thì cũng nang ne` .Có nguoi` bo cuoc đoi mà đi nhu mot giac ngu quên .Có nguoi bo cuoc tình mà đi nhu nguoi đãng trí . Dù sao cũng đã lãng quên mot noi này đe đi ve chon khác .....Nguoi di bao gio cũng nho thuong hình bóng mình đã mat . Khó mà quên nhanh ,khó mà xoá đi trong lòng mot noi ngam ngùi.Tuong ra`ng có the quên de dàng mot cuoc tình nhung hoá ra chang bao gio quên đuoc,muon cuoc tình này xoá cuoc tình kia chi là mot su vá víu cho tâm ho`n .Nhung manh vá ay chi đu đe làm phang lang bên ngoài mà thôi . Dù có đôi khi nhân gian bac đãi mình,con nguoi ruong` ray mình nhung cuoc đoi rong lon quá và moi chúng ta chi là nhung hat bui nho nhoi trong tran gian mà thôi.Gian han trách móc mà làm gì boi vì cuoc đoi se xoá het đi nhung vet bam trong tâm hon chúng ta niu lòng ta biet đo luong.Ta biet tha thu cho nhung đieu nho thì cuoc đoi se tha thu cho ta nhung đieu lon hon . Suu Tam` :Trinh Cong Son
要多少斑驳 青苔才会入墙 yao duo shao ban bo qing tai cai hui ru qiang Cần bao nhiêu màu sắc nữa mới có thể vào được trong bức tường hoa 多少雨你才会 撑起纸伞 duo shao yu ni cai hui cheng qi zhi san Cần bao nhiêu mưa nữa anh mới mở chiếc dù ra 落花在亭外 又依稀了几番 luo hua zai ting wai you yi xi liao ji fan Ngoài hiên nhà hoa đang rơi như vừa trách than 流水送走呼唤 我不忍想 liu shui song zou hu huan wo bu ren xiang Nước đang chảy cuốn trôi đi những lời kêu gọi, em không muốn nhớ lại 风惊扰河岸 也唏嘘了垂杨 feng jing rao he an ye xi xu le chui yang Cơn gió sợ nhiễu động mặt hồ, gió đang khóc than cho cành liễu rũ 你低头唏嘘了 那些过往 ni di tou xi xu le na xie guo wang Anh cúi đầu thương khóc cho những kỉ niệm đã qua 夕阳映屋檐 斜照木格子窗 xi yang ying wu yan xie zhao mu ge zi chuang Ánh mặt trời toả trên mái hiên, chiếu xuyên qua ô cửa sổ 悠然的旧时光 我却黯然 you ran de jiu shi guang wo que an ran Ánh nắng vui vẻ nhởn nhơ nhưng sao lòng em buồn vô hạn 一句一伤 无话可讲 yi ju yi shang wu hua ke jiang Mỗi câu nói một vết thương, không lời nào có thể giải thích được 你坐看缘分了断 ni zuo zhe yuan fen liao duan Anh đứng yên nhìn duyên phận chia cách đôi ta 当意念已转 再多遗憾 dang yi nian yi zhuan zai duo yi han Những kỉ niệm giờ đã biến thành sự tiếc thương 也只是空谈 ye zhi shi kong tan Cũng chỉ là những lời nói dối 一句一伤 无话可讲 yi ju yi shang wu hua ke jiang Mỗi câu nói một vết thương, không lời nào có thể giải thích được 我起身安静拈香 wo qi shen an jing nian xiang Em nằm yên tĩnh ngửi gió hương 我停止想像 你的模样 wo ting zhi xiang xiang ni de mo yang Chấm dứt không tưởng nhớ đến hình bóng của anh nữa 闭上眼倔强 bi shang yan jue qiang Mắt nhắm lại kiên quyết 要多少斑驳 青苔才会入墙 yao duo shao ban bo qing tai cai hui ru qiang Cần bao nhiêu màu sắc nữa mới có thể vào được trong bức tường hoa 多少雨你才会 撑起纸伞 duo shao yu ni cai hui cheng qi zhi san Cần bao nhiêu mưa nữa anh mới mở chiếc dù ra 落花在亭外 又依稀了几番 luo hua zai ting wai you yi xi liao ji fan Ngoài hiên nhà hoa đang rơi như vừa trách than 流水送走呼唤 我不忍想 liu shui song zou hu huan wo bu ren xiang Nước đang chảy cuốn trôi đi những lời kêu gọi, em không muốn nhớ lại 风惊扰河岸 也唏嘘了垂杨 feng jing rao he an ye xi xu le chui yang Cơn gió sợ nhiễu động mặt hồ, gió đang khóc than cho cành liễu rũ 你低头唏嘘了 那些过往 ni di tou xi xu le na xie guo wang Anh cúi đầu thương khóc cho những kỉ niệm đã qua 夕阳映屋檐 斜照木格子窗 xi yang ying wu yan xie zhao mu ge zi chuang Ánh mặt trời toả trên mái hiên, chiếu xuyên qua ô cửa sổ 悠然的旧时光 我却黯然 you ran de jiu shi guang wo que an ran Ánh nắng vui vẻ nhởn nhơ nhưng sao lòng em buồn vô hạn 一句一伤 无话可讲 yi ju yi shang wu hua ke jiang Mỗi câu nói một vết thương, không lời nào có thể giải thích được 你坐看缘分了断 ni zuo zhe yuan fen liao duan Anh đứng yên nhìn duyên phận chia cách đôi ta 当意念已转 再多遗憾 dang yi nian yi zhuan zai duo yi han Những kỉ niệm giờ đã biến thành sự tiếc thương 也只是空谈 ye zhi shi kong tan Cũng chỉ là những lời nói dối 一句一伤 无话可讲 yi ju yi shang wu hua ke jiang Mỗi câu nói một vết thương, không lời nào có thể giải thích được 我起身安静拈香 wo qi shen an jing nian xiang Em nằm yên tĩnh ngửi gió hương 我停止想像 你的模样 wo ting zhi xiang xiang ni de mo yang Chấm dứt không tưởng nhớ đến hình bóng của anh nữa 闭上眼倔强 bi shang yan jue qiang Mắt nhắm lại kiên quyết 一句一伤 无话可讲 yi ju yi shang wu hua ke jiang Mỗi câu nói một vết thương, không lời nào có thể giải thích được 你坐看缘分了断 ni zuo zhe yuan fen liao duan Anh đứng yên nhìn duyên phận chia cách đôi ta 当意念已转 再多遗憾 dang yi nian yi zhuan zai duo yi han Những kỉ niệm giờ đã biến thành sự tiếc thương 也只是空谈 ye zhi shi kong tan Cũng chỉ là những lời nói dối 一句一伤 无话可讲 yi ju yi shang wu hua ke jiang Mỗi câu nói một vết thương, không lời nào có thể giải thích được 我起身安静拈香 wo qi shen an jing nian xiang Em nằm yên tĩnh ngửi gió hương 我停止想像 你的模样 wo ting zhi xiang xiang ni de mo yang Chấm dứt không tưởng nhớ đến hình bóng của anh nữa 闭上眼倔强 bi shang yan jue qiang Mắt nhắm lại kiên quyết
[COLOR=deeppink]2! 15-12-05] Teen Story - Neu bong ta cha'n nhau
“Thuê bao quý khách tạm thời không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau…” Hai, ba hôm nay cứ 22g là Quang tắt máy cho đến sáng. Không phải là một chuyện bình thường với một người luôn mở điện thoại 24 / 24. Công việc đòi hỏi Quang phải thường xuyên nghe điện thoại để nhận các hợp đồng từ khách hàng. Quang cũng không có thói quen tắt máy kể cả khi ngủ. Và số của Khương luôn được Quang gài bằng tiếng chuông ầm ĩ nhất. Cô hay trêu đó là tiếng còi báo động tầm xa 10km ( khỏang cách từ nhà Quang đến nhà Khương) - đủ để đánh thức anh dậy ngay cả lúc 2, 3g giờ sáng. 6 tháng yêu nhau, điện thoại Quang chưa một lần nằm trong tình trạng ngoài vùng phủ sóng. Khương quen với việc cứ hở chút hở chút là nhấc điện thoại lên gọi Quang, quen với việc có thể dễ dàng tìm anh bất cứ khi nào cần.
Khương chưa bao giờ nghĩ đến chuyện có một ngày anh tắt máy. Ban đầu cô ngỡ là mình gọi nhầm số. Không! Chắc tại kẹt mạng. Làm gì có! Mọi người vẫn cứ gọi cho nhau ầm ầm đấy thôi, hôm nay có phải Noel hay giao thừa đâu? Điện thoại hư? Cũng chẳng phải. Cô đã thử dùng nhiều máy khác để gọi mà. Rõ ràng là có một chuyện gì đó bất bình thường. Hay đứa ác ôn trời gầm nào đó đã lấy mất điện thoại của anh. Hay anh đang đi chung với một ai khác không – phải – em? Hay…anh bị tai nạn? ôi, không? Cô bắt đầu lo lắng phát sốt lên. Cũng may là cô vẫn còn giữ số của cậu bạn ở trọ chung nhà với anh. Khương gọi hú hoạ, không ngờ lại phát huy tác dụng. Cậu ta chuyển máy, cô nghe giọng Quang ngập ngừng bên kia đầu dây: “Máy anh hết pin!” Okie. Cô chấp nhận lí do đó như cô vẫn hằng tin tưởng anh.
Nhưng đến khi chuyện này lặp lại liên tục trong một tuần liền thì đó không còn là việc “máy anh hết pin” nữa rồi. Tự nhiên cô oà khóc như một đứa trẻ đi lạc tìm hoài không thấy mẹ. Tự nhiên cô nhận ra rằng bấy lâu nay mình ngủ quên trong sự quan tâm mà anh đem lại. Tự nhiên cô giật mình vì một nỗi sợ hãi mơ hồ. Chính xác đó là cảm giác bất chợt hiểu ra: một cái gì đó dẫu đang là của mình vẫn có thể vụt tan biến trong chốc lát.
Cô tự trấn an mình: “Mày đa cảm quá đấy! Đơn giản là người ta thích yên tĩnh nên tắt máy thế thôi. Anh đã làm gì sai với mày đâu nào?”. Không xinh đảo nước nghiêng thành, nhưng nốt ruồi duyên bên khoé môi và đôi mắt buồn xa xăm vẫn khiến khối chàng trai trong trường cô muốn thay thế vị trí của anh. Trước giờ chỉ có anh phải nghĩ nên làm gì để giữ cô chứ chưa bao giờ cô cảm thấy sợ mất anh như thế này.
***
Thi thoảng có đôi lần cô cảm thấy chán anh. Một con người luôn thích khám phá, chinh phục những cái mới như Khương luôn không vừa lòng với những gì mình đang có. Cô không thích bị ràng buộc, cô bực bội với những câu hỏi quan tâm của Quang mà cô đánh đồng với sự kiểm soát. Khương dị ứng với những câu đại loại như “Em đang làm gì thế?”, “Em đang đi chung với cậu bạn nào àh!”. Nhưng ngược lại, cô tự cho mình cái quyền đuợc nhấc điện thoại lên bất kì lúc nào chỉ để xem Quang đang làm gì, với ai! Duy nhất một lần Quang đang đi ngoài đường không nghe điện thoại Khương là y như rằng sau đó anh nhận được một chuỗi những giận hờn trách móc. Nhưng túm lại, dù thế nào thì cái điện thoại của Quang vẫn hoạt động tốt trong 6 tháng nay.
Ngày xưa khi Thượng đế tạo ra con người sao lại lỡ tay bỏ hạt giống mâu thuẫn vào trong mỗi tâm hồn làm chi để bây giờ nhiều lúc Khương không biết mình muốn gì ở anh. Quan tâm đến Khương quá thì Khương đâm cáu kỉnh. Thờ ơ thì Khương lại trách anh bỏ bê. Mỗi tối đi chơi về, anh đều hôn nhẹ lên má và không quên nói một câu quen thuộc “Em ngủ ngon nhé!”. Thích à? Vài lần đầu thì có, nhưng chưa được mấy hôm Khương lại cảm thấy nhàm. Không còn gì lãng mạn hơn sao! Lại chán. Nhưng anh cứ thử quên xem. Có chuyện ngay. Thế đấy! Với Khương, tình yêu phải luôn luôn tràn ngập sự mới mẻ và bất ngờ. Kiểu như anh chàng trong 50 first dates ấy. Mỗi ngày phải làm quen lại từ đầu cùng một cô gái với cả ti tỉ cách chinh phục thú vị khác nhau. Cứ kiểu như mi thì chẳng bao giờ yêu ai thật sự được đâu Khương ạ, người ta giấu tay ra sau lưng là mi đã biết hắn chuẩn bị tặng hoa hồng thì còn quái gì là cảm xúc!
Chẳng phải đã có lần Khương chơi trò ấy ư! 1 tin nhắn cho anh vỏn vẹn: “Một sáng ngủ dậy bỗng dưng người ta thấy chán nhau, anh nhỉ! Đừng liên lạc với em nữa.” Khương tự hỏi mình làm thế để làm gì? Đùa thôi mà. Để thử xem anh yêu Khương tới mức nào. Và để tìm một cảm giác mới mẻ cho tình yêu đã mòn mèn cũ kĩ với thời gian. Nói anh đừng liên lạc nhưng cô cứ thấp thỏm, lâu lâu lại mở máy kiểm tra xem có tin nhắn của anh không. Có vẻ anh hiểu cái tính khí mưa nắng thất thường của Khương. Một tin nhắn hồi đáp không nằm ngoài dự tính của Khương. “Chắc dạo này công việc làm cho em mệt mỏi lắm phải không? Anh không thể làm gì được cho em, chỉ có thể giúp mỗi chuyện…qua nhà em ăn trái cây thôi. Mặc dù em tắt máy nhưng anh vẫn thích nhắn tin”.
***
Đùng một cái, sau hơn nửa năm quen nhau: “Thuê bao quý khách tạm thời không liên lạc được…”. Lần này người tắt máy là anh. Không phải Khương. Hàng tá câu hỏi lùng bùng trong đầu cô. Anh đổi số ( chính anh đã vô tình buột miệng như vậy mà ) nhưng không muốn nói cho cô biết. Để nhắn tin với một ai khác ( chắc là cái Hải Thy chứ còn ai, anh và nó cứ nhìn nhau hoài là gì!). Anh đang gặp trục trặc trong công việc ( dạo này nghe đâu sếp anh đang sát hạch nhân viên ). Anh chán cô rồi ( làm ơn, nếu thực sự là như thế thì anh nói thẳng một câu có hơn không, như cô đã làm ấy ). Một cô gái logic như Khương không chấp nhận một chuyện gì đó xảy đến bất bình thường mà không có nguyên nhân. ít nhất thì “chán” cũng là một nguyên nhân.
22g30. Khương đứng ngoài ban công nhìn con phố vắng lặng phía dưới. Tự hỏi tại sao tối nay Quang không tới. Chợt thấy nhớ đến quay quắt cái hôn nhẹ vào má, thấy cần đến thiết tha câu nói quen thuộc: “Ngủ ngon nhé em!” Khương bấm số điện thoại Quang liên tục tưởng như trở thành vô thức, mặc dù biết không nghe được gì ngoài “Thuê bao quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được…”
Tít tít. Một số máy lạ hoắc. “Em ra khỏi nhà, mở cửa đi.”
Khương tò mò. Vẫn với thói quen suy đoán trước những gì người khác định làm, Khương tự nhủ ắt hẳn không ai khác ngoài Quang.
Cửa mở. Làm gì có ma nào. Không lẽ mình bị lừa. Chưa kịp tìm đáp án cho thắc mắc thì…
Tít tít. “ Này, anh không đến đâu. Em đừng hí hửng thế chứ?”
Tức thật. Lần đầu tiên Khương bị một người giấu mặt bắt tẩy.
Tít tít. Vẫn số lạ đó. “Giờ thì quẹo trái, đếm 20 bước nhé.”
Tít tít. “Aứh quên. Em có lạnh thì khoác thêm áo vào. Trông em ăn mặc phong phanh thế kia…”
Là sao? Còn biết mình mặc gì nữa cơ à. Được rồi! Em sẽ đợi xem anh định làm gì.
Tít tít. “Tới rồi. Em có thấy chiếc xích lô ngay trước mặt không. Giờ thì mở tấm ván lên nhé. Điều bất ngờ đang nằm phía dưới đấy!”
Khương dáo dác ngó xung quanh. Không thấy bóng dáng một ai. Cô nhè nhẹ giở tấm ván lên bằng hai ngón tay. Gì thế này: một phần gà KFC kèm theo một mảnh giấy được xếp cẩn thận.
“Em ơi,
Chắc em đang đợi anh mở điện thoại để căn vặn anh: “ tại sao anh tắt máy? Có phải anh đổi số để nhắn tin cho Hải Thy trong công ty phải không? Anh đang giấu em chuyện gì thế?”...Vân vân và vân vân. Em ngốc quá! Trước giờ anh chưa làm điều gì để em bị tổn thương, đúng không! Đừng suy nghĩ lung tung nhé.
Sáng hôm qua đón em, nhìn gương mặt xanh xao và hốc mắt thâm quầng của em, anh chợt giật mình. Cô bé với đôi má hồng và đôi mắt tinh anh ( lúc nào cũng liếc qua liếc lại ) của anh đâu rồi?! Em bảo tại đêm trước nói chuyện điện thoại với anh tới 2g sáng nên mới thế. Anh còn tình cờ phát hiện em đang phải hoàn thành một dự án lớn trong tuần này. Em có biết mấy hôm nay em ốm đi nhiều lắm không?
Đến đêm thứ hai, thứ ba em vẫn tiếp tục “tám” hết chuyện này đến chuyện kia với anh tới khuya thì anh bắt đầu lo rồi đấy. Sao dạo này em lại chuyển thói quen nói chuyện khuya thế nhỉ! Anh sợ em sẽ bệnh mất thôi. Mà bệnh vì cái lí do “nhiều chuyện với anh mỗi tối” thì vô duyên quá em nhỉ! Nhưng anh bảo thế nào em cũng có nghe đâu. Anh lo cho em quá thì em lại chán. Anh mặc kệ em thì em lại nói anh không yêu. Anh chẳng biết phải làm thế nào cả. Cuối cùng mới nghĩ ra cách tắt điện thoại. Đó là cách duy nhất khiến cho em có thể đi ngủ sớm để giữ sức khỏe mà hoàn thành dự án tốt nhất. Lại không làm em chán! Trọn cả đôi đường. Anh thông minh chứ em nhỉ!
Có thể anh không là người đem lại cho em một tình yêu đầy bất ngờ và nhiều thú vị như em mong muốn, nhưng anh sẽ luôn là người xuất hiện những khi em cần anh nhất!”
Tình yêu đích thực chỉ có thể xây dựng trên niềm tin và sự chân thành. Lần đầu tiên thực tế và những suy đoán bắt bài người khác của Khương không trùng khớp với nhau.
Tít tít. “Đừng gọi lại cho số này làm gì. Đây chỉ là số điện thoại của một người đi đường tốt bụng cho anh mượn để chữa trị virus chán của cô gái mà anh đang yêu thôi. Ngủ ngon em nhé!”
Có một điều mà đến bây giờ Khương mới hiểu : hóa ra “chán” cũng là gia vị của tình yêu. Một sáng ngủ dậy tự nhiên thấy yêu anh nhiều hơn, đủ để Khương với tay lấy điện thọai hí hoáy:“Mặc dù anh tắt máy nhưng em vẫn thích nhắn tin. Để khi nào mở điện thoại lên anh sẽ thấy em chúc anh một ngày mới tốt lành…Cám ơn anh đã luôn ở bên cạnh em, ngay cả khi bỗng dưng ta chán nhau nhất…Để em hiểu rằng: Cái gì là của mình rồi sẽ vẫn là của mình, nếu em biết nâng niu gìn giữ không phải bằng tay mà bằng cả trái tim.”
Có thể khắc phục tình trạng da bi lao~ hoa', xau di khi su dung may tinh' thuong xuyen??
Để vô hiệu hóa ảnh hưởng của các gốc tự do và bảo vệ da khỏi các tác động bên ngoài, bạn nên:
1. Mỗi sáng, trước khi ngồi máy tính bạn hãy bôi kem giữ ẩm hoặc tonic, có thành phần vitamin và chống axit để tạo thành lớp mặt nạ bảo vệ da.
2. Nhất thiết phải bôi kem giữ ẩm vùng mắt và mi mắt để chống mất độ ẩm gây khô da, dẫn tới việc hình thành những nếp nhăn sớm. Tránh được sự xuất hiện của những vết quầng thâm dưới mắt.
3. Hãy đặt trên bàn làm việc của bạn một chai nước xịt khoáng và thường xuyên giữ ẩm cho mặt bằng cách xịt nước lên mặt trong thời gian làm việc trong ngày. Cũng có thể làm sạch da mặt bằng loại nước này.
4. Sau mỗi giờ làm việc, bạn hãy đứng lên khỏi máy tính để nghỉ ngơi một lát và hít thở không khí trong lành, dù chỉ là đứng ra cửa sổ.
Hoa quả rất tốt cho việc chống lại quá trình lão hóa
5. Bạn nên đặt quanh máy tính một vài chậu xương rồng nhỏ. Chúng có khả năng hấp thu tới 60% lượng bức xạ có hại, ngoài ra chúng còn làm sạch không khí, thải ra khí ô xi.
6. Hãy uống trà xanh. Trà xanh rất giàu chất đề kháng axit. Uống khoảng 2-3 tách trà xanh mỗi ngày để vô hiệu hóa các bức xạ có hại.
7. Uống các nước ép trái cây họ quít, bởi chúng có tác dụng chống ô xi hóa nhờ có hàm lượng vitamin C cao.
8. Hãy thêm vào khẩu phần ăn của mình nhiều loại rau quả như nho, mận, dâu, quả mâm xôi, cà chua, cà rốt, cần tây, bắp cải, rau xanh là các loại rau quả có thành phần chống ô xi hóa cao.
9. Trước khi đi ngủ hãy làm sạch da mặt và bôi kem giữ ẩm và dưỡng da để khôi phục sự cân bằng da. Để rửa mặt không nên dùng nước máy thông thường mà nên dùng nước khoáng, hoặc nước ép các loại thảo mộc, hoa cúc, ngải đắng hoặc dùng nước đun sôi có pha thêm vài giọt nước cốt chanh. Nếu da bạn bị khô, bạn nên dùng thường xuyên kem giữ ẩm. Còn nếu da nhờn nên dùng kem dưỡng.
10. Rau và hoa quả không chỉ để ăn mà còn có thể dùng chúng để làm sạch da mặt. Cà chua, dâu tây, nho là các loại quả giữ độ ẩm cho da một cách tuyệt vời và làm bão hoà da với các chất có lợi cho da.
Đắp mặt nạ từ nước ép các loại thảo mộc một vài lần mỗi tuần. Làm mặt nạ giữ ẩm: nghiền nửa quả chuối, thêm nửa thìa mật ong, nửa thìa lúa mạch, một giọt tinh dầu hoa cúc. Tất cả nguyên liệu đó trộn đều và đắp lên mặt 15-20 phút. Loại mặt nạ này giữ ầm, làm mềm da, rất hiệu quả cho một làn da bị mất nước nghiêm trọng.
Cách làm mặt nạ đơn giản là cắt mỏng từng lát dưa chuột và đắp lên mặt trong khoảng 10-15 phút.
Mặt nạ dưỡng da: Lấy một thìa cà phê pho mát tươi, một thìa dầu ô liu, sữa và nước ép cà rốt. Tất cả trộn kỹ, đặt miếng mặt nạ vải lên mặt và phết hỗn hợp trên lên, để 15-20 phút. Sau đó rửa sạch bằng nước ấm.
Nếu bạn kiên trì làm theo những lời khuyên trên đây, thì bạn có thể yên tâm ngồi làm việc trước màn hình máy tính mãi mãi.
Humorist Erma Bombeck once wrote, "Marriage has no guarantees. If that's what you're looking for, go live with a car battery." Indeed, with today's divorce rate hovering around 50 percent, it's natural to be worried that your union won't last -- especially when one or both of you come from a divorced home. So what's the secret to making it work? Is there such a thing as divorce-proofing your marriage -- and can it be done before you even get engaged? One couple set out to discover the truth for themselves. Here's what they found.
Liz Lewis, 27, associate director of video promotion at Warner Brothers Records in New York City, has been dating Tyson Haller, 29, radio promotion director at Virgin Records, for over four years. While she was growing up, Liz's parents fought constantly, and they divorced when she was 18. Tyson's parents split when he was a year old. Since neither Liz nor Tyson had a strong role model of a healthy marriage, they wanted to be sure they got it right. Their strategy? Ask questions (lots and lots of them) up front. Armed with a copy of Don't You Dare Get Married Until You Read This! The Book of Questions for Couples: Over 500 Points to Ponder Before You Live Happily Ever After, from Love and Sex to In-Laws, Exes, and Dirty Laundry by Corey Donaldson (Three Rivers Press), they spent whatever free time they could find together going page by page, question by question. And over the course of a few months, they addressed each of their concerns. Liz says, "Marriage is serious. We wanted to move our relationship to the next level, and we decided that these questions might lead us to things we hadn't thought about but should be aware of."
After all, the threat of divorce looms large for many of today's brides- and grooms-to-be. And according to a study by Jay D. Teachman (Childhood Living Arrangements and the Intergenerational Transmission of Divorce), parental divorce has a significant effect -- a 38-percent increase -- on the likelihood that the children will divorce. But that doesn't mean every child of divorce is promised the same fate. "Some couples who are children of divorced parents have an even better chance at a good marriage because they know how painful divorce is and don't want to make the same mistakes," says Dr. Brenda Shoshanna, author of Zen and the Art of Falling in Love (Simon and Schuster). "They are often willing to put in more effort to make things work ." Liz and Tyson recently got engaged during a trip to Pennsylvania's Pocono Mountains. Liz believes the time commitment involved with answering the questions in Don't You Dare Get Married was an invaluable investment in their long-term happiness as a couple. She found every chapter of the book worthwhile, especially the chapter on religion, which is a complicated matter in her relationship. "Tyson comes from a churchgoing family; his dad is actually a minister," Liz explains. "I come from a split-religion home where my mother is Catholic and my father is Jewish. As a result, we had very different views on how to incorporate religion into our children's lives and whether or not to baptize them. But the basis of a good marriage is two people who really care about each other and are willing to tough it out, even when they don't agree." She says that discussing each issue -- no matter how challenging or emotionally draining -- made her confident that she and Tyson would be able to work through the problems they encounter in years to come.
But she also acknowledges that marriage is always a leap of faith to some degree. Dr. Shoshanna agrees: "Even if the person is perfect for you when you wed, change is inevitable. Each will grow, possibly in different ways. It is not what happens that counts as much as how they both handle it. A good relationship involves attention, quality time, communication and play. When both are on the same page in this area, that is the best way to 'divorce proof' a marriage."