The Full House

Nơi tình yêu bắt đầu từ cái bao tử!

Subscribe to RSS feed

CHƯA TỚI XUÂN NÀY, ĐÃ NHỚ XUÂN XƯA

, , ,

Không còn nhỏ nhít để mong ngày Tết nhận tiền lì xì. Người lớn lại càng không thích Tết: Tết thêm 1 tuổi -> GIÀ, Tết cái gì cũng lên giá -> HAO TIỀN, Tết phải dọn dẹp nhà cửa -> MỆT.. Tuy nhiên, vẫn thinh thích Tết, làm quần quật cả năm mong đến Tếtv-> Có TIỀN THƯỞNG. Là dịp mua sắm, trang hoàng nhà cửa. Là cái không khí vui vẻ đầm ấm của gia đình. Là thêm 1 năm, con lớn thêm 1 tuổi.

Tết năm rồi, bầu bí chẳng đi đâu, chẳng làm gì. Tết năm nào cũng vậy. Cỡ hai mươi mấy Tết ngoại về quê chơi, qua Tết mới lên. Nhà chỉ có 2 vợ chồng và thằng cu tí. Năm rồi cũng chẳng dọn dẹp được, chỉ trông chờ xã, xã cứ hay quên trong khi Tết đến nơi. KHi nhắc thì xã lại bu lu ba loa: "Em phải động viên, cổ động anh, anh mới nhớ!". Tết gì gì thì cũng tạo không khí cho con cảm nhận được cái hao hức của trẻ thơ khi đón Tết. Chở con đi loanh quanh thành phố xem người ta bán mai, dưa. Dù bụng bự, cũng cố xào xào nấu nấu từng buổi cơm Tết cho có gọi là. Cũng có cỗ cơm cúng chiều 30, để 2 cha con bưng bê dọn dọn. Cũng có đêm giao thừa 2 cha con thao thức chờ điểm canh để cúng kiến và ngắm pháo bông. Nhắc đến Tết lại thấy nao nao. Năm nay, mong Tết lắm, vì lúc đó nhóc tì YoYo cũng được 8 tháng rùi, sẽ đủ trò lắm đây.

Một số hình ảnh vui Tết năm rồi, chưa kịp trưng để lâu lâu ngoái lại nhìn mà nhớ Tết.

Một thoáng Tết tại nhà:


Bình hoa bầu cắm:


Tết ở góc nhà:




Một góc khác:








Có 1 người đang lui cui bên cây kiểng;









Toàn cảnh:


Cúng cơm chiều 30:


Tết rất vui với anh chàng này:










Món ăn truyền thống: Khổ hoa dồn thịt








Chả giò kiểu miền Bắc:






Củ hành muối, lạp xưởng Cần Giuộc:



Bánh chưng xanh:



Bên dưa hấu đỏ:


Bếp hơi lạnh nhỉ:





Mùng 1 xuất hành về nội:










Mùng 4 qua bà Tư:












Mùng 5 Hội hoa xuân Tao Đàn:

































CHOCOLATE MOUSSE CHO NGÀY SINH NHẬT

Nhưng hỏng phải sinh nhật tui, mà là sinh nhật của ông xã, tức cách đây 4 tháng rồi. Lúc đó em đang bầu bí làm biếg không mang lên blog. Ăn theo sinh nhật mình, tui đem lên đây cho góp phần rôm rả. Sinh nhật xã tui, tui cũng khá đau đầu, không biết làm gì tặng xã, cái bụng lúc đó lặc lè rùi. Bánh kem thì xã ngán, trang trí màu mè nữ tính quá. Cuối cùng tui quyết định làm cái bánh thật "manly" tặng xã và cái bánh chocolate Mousse ra đời.


Phần đế bánh cho khuôn vuông 25 cm tui làm với:
- 4 quả trứng gà
- 2 túi bột bánh bông lan Mikko
- 1 túi sữa tươi không đường
- 30g cacao (tùy sở thích có thể gia giảm)
cho tất tần tật vào thố đánh bông khoảng 7-10', cho vào khoảng 2 muỗng canh bơ chảy. Cho vào lò nướng khoảng 30-40' với nhiệt độ khoảng 170-180oC

Bánh nướng xong để nguội, cắt thành 2 miếng đế bánh.


Phần mousse:
- 90ml whipping cream
- 150g black chocolate
- 20ml cà phê pha đậm
- 5 muỗng đường cát
Cho vào nồi nấu sôi lên, cho vào 1 lòng đỏ trứng gà đánh tan, 1 xíu muối, xíu vanilla. Để nguội.

- 250ml whipping cream (vài muỗng đường) đánh bông trộn với hỗn hợp trên + 5 lá gletatin.


Phần định hình bánh:
- Cho 1 lớp đế bánh vào đáy khuôn, đổ 1/2 hỗn hợp cuối cùng vào. Cho vào tủ lạnh se mặt cho đế bánh thứ hai lên, đổ hết 1/2 hỗn hợp còn lại vào. Cho vào tủ lạnh ngăn mát, khi bánh đông hoàn toàn lấy ra trang trí với bột cacao rắt mặt.



Bánh này ăn vị lạnh, mát kết hợp chút đắng,thơm lựng vị sô cô la.
Và một số bánh khác trong đó có Chanh leo Mousse chua chua ngọt ngọt:







Bonus thêm miếng rau câu cà phê thơm mát lạnh:




Đây là món ăn trường kỳ kháng chiến của tui một thời:



CHO TUI MỘT NGÀY, MỘT NGÀY THUI.

,





Bởi đó chính là ngày sinh nhật của tui, một ngày thật trọn vẹn. Năm nay khác mọi năm tui không cần phải xin nghỉ phép ngày này mà tui vẫn được ở nhà ăn chơi xơi nước. Nói là nói vậy, năm nay không có nhởn nhơ mua sắm, trang hoàng nhà cửa hoa lá cây cỏ, không được thảnh thơi nấu ngon chờ chồng con về thưởng thức, hay là hồi hộp chờ chiều chồng chở đi chiêu đãi 1 bữa. Năm nay tui có cái "đuôi" nhỏ rồi, đi đâu cũng không dám quá 2h,làm gì cũng phải nhanh, gọn, lẹ vì anh ba thèm măm măm là la làng.





Năm nay tui viết cho ngày của mình hơi sớm hơn mọi năm, không phải để xong xuôi hết mới vào kể lể, năm nay rảnh mà. Đang ngồi trông con ngủ, vừa gõ lạch cạch đây.
Hôm qua hai cha con nhà hắn đã hỏi han mẹ thích gì rồi? Con trai cả đề nghị một loạt quà tặng rất hiểu mẹ nhưng thật sự mẹ đã có rồi: Máy đánh trứng, nồi niêu xoong chảo,bình dzú, máy hút sữa... blabla. Mà thiệt sự tui cũng không thích cái gì hết, cái tui thích thì quá sức đi, thời kỳ lạm phát leo thang hỏng dám đề nghị chàng. Sáng chàng đưa cho tui 2M, nói em muốn mua gì mua? Cái này quà thiết thực nè, tui đoán chiều cha con lén lén chạy mua giỏ bông cho xem. Chàng nói muốn mua gì mua, nhưng cũng của chồng công dzợ thui, xài thì cũng của chúng mình chứ của ai. Phải chi xã tui có quỹ đen quỹ đỏ tự dưng cho tui 1 cục thì tui cũng mừng. Tội nghiệp, có bao nhiêu về giao cho vợ, chỉ để đủ xài. Thiệt sự thì tui không bao giờ lục bóp chồng, nhưng tui có thể đoán trong đó có bao nhiêu rùi!? Giờ tui chỉ hỏng thích quà, quà lớn của tui là chồng cũng thương vợ, quan tâm đến vợ mập thì là dzui lắm rùi.




Trưa nay, chút nữa mấy đứa trong phòng tui kéo qua chơi. Thiệt tình tui đáng lẽ lơ luôn, vì bận bịu quá sợ không chu đáo, ai dè mấy nhỏ đó nhớ ngày của mình gọi cho tui từ tuần trước. Thấy thương ghê! Thui thì chẳng biết làm gì, biểu tui nó qua đổ bánh xèo vậy.




Hồi tối mày mò làm ổ bánh cho có cái gọi là..Làm bánh vừa làm vừa chạy vì con mọn, nướng bánh thì quên cho bơ, bắt bông kem thì cứ phang bửa củi bà ngoại réo " con bú, con bú". Thôi kệ, tạm vậy!







TUMTUM và những trò lố

Dạo này anh Hai ngoan thì có ngoan nhưng quậy kinh khủng. Chơi thì lôi đồ chơi bày 1 nhà như bình địa. Dạo này có những chiêu mới, mẹ lôi máy ảnh ra là tự biên tự diễn những kiểu lạ đời. Thiệt là nhức đầu với anh Hai.




Lại trông em nưã này















Mẹ đi vắng,..í a, con cầm cây đàn con hát. Cũng vì niềm đam mê này bị mẹ rầy vì làm ồn em không ngủ được































MY LITTLE YOYO



Đứa con trai thứ hai của tui có tên là YoYo (đọc là Dodo, chứ không phải DôDô như trò chơi đang làm mê tít anh Hai-TumTum hiện nay). Khi có bầu nhóc con này, vợ chồng tui đã đặt cục gạch đặt tên cho nó. Nếu dù gái hay trai con cũng tên là Lê Minh Gia Bảo. Thằng anh cũng là Bảo nhưng có điều khác là: Lê Minh Trí Bảo. Bởi 2 đứa đều là bảo bối của vợ chồng tui. TumTum từng cự nự ba nó, vì cho rằng dám lấy tên Lê Minh Trí để làm tên của ba, tình huống này quả thật trước khi có con tụi tui không lường trước được no . Còn thằmg nhóc con sau này, tui chỉ dính líu 1 chút xíu chữ "Gia" thay vì "Giang", hy vọng sau này YoYo không vặn vẹo mẹ nó như anh Hai hôm nay. Tên "TumTum" được vợ chồng tui kết từ khi chưa lấy nhau, chỉ tình cờ xem chung bộ phim Ba thằng nhóc Ninja" rồi khoái nhân vật này hứa hẹn trong đầu sẽ đặt tên cho đứa con đầu lòng. Không ngờ, cũng hôm nay, tui lại sản xuất thêm 1 thằng Ninja nữa, chứ không phải là con nhỏ ninja. và có NẾU (tui dùng từ Nếu vì tui cũng chẳng biết chắc trong tương lai)tui có gan nữa làm tiếp nữa thì chắc chắn sẽ là thằng Ninja cuối cùng đầy đủ các nhân vật (vì cái ngấn đùi YoYo đã cảnh báo rằng" Số mẹ nó chỉ xài hàng nội thôi, đừng hòng xài hàng ngoại" và mẹ nó tương lai sẽ được gia nhập vào hàng ngũ NHỮNG BÀ NỘI VUI TÍNH).

Và sở dĩ, tui đặt tên nhóc sau là YOYO chứ không phải là Rocky hay Colt cho giống trong phim vì thật sự tui cũng không thích tên mang tính ngoại quốc khó kêu. Ngẫm nghĩ đau cả đầu đến gần ngày sanh mới nghĩ ra caí tên ở nhà cho con- ít ra nó cũng hao hao tên anh nó, và vừa không đụng hàng "Bi" "Bo" "Ben" "Bin" gì đó. Sẳn lúc đó, phong trào chơi yoyo đang điêu đứng các chàng trai nhỏ, nên xã tui đề nghị và tui gật đầu cái rụp. Và thế là, ở Việt Nam có 1 thằng nhóc tên YoYo, không biết có đụng hàng ai chưa nhỉ?

Mỗi thằng con cho tui một trãi nghiệm khác nhau về thế nào là chăm sóc con nhỏ. TumTum mới sinh đẹp chai, trắng bóc chứ không đỏ hỏn như mấy bạn cùng lứa. Cái nết hiền lành bộc lộ từ lúc mới ra đời, khóc cũng hiền lành. Lúc mới sinh cái điều làm tui xì trét nhất là khoản bú. Mỗi lần bú mẹ, tui phải kêu thêm người thứ ba ngồi kế bên, vì anh Hai hay bị sặc sữa, sợ mình xử lý không kịp, con đầu lòng mà. Còn lại, cái nết ăn nết ngủ của TumTum khá ngoan. Ai cho gì bú nấy, vú mẹ vú bình xơi tất. Nết ngủ thì khỏi nói, miễn là thảy lên võng là đánh liền tù tì, bất kể giờ gấc, ngủ vẫn bú tịt tịt.

Còn YoYo,sinh xong 3 ngày con trai bị vàng da, Bs bắt đem đèn về phòng rọi. Cái đèn giống cái nôi, thả con trần truồng vào đấy trên đèn, dưới lưng cũng có đèn, mắt bị bịt bằng miếng vải đen. Phải rọi đèn 24/24,có nghĩa là chỉ trừ lúc bú thôi, còn lúc nào con cũng phải nằm trong đó. Ngày đầu tiên, thấy tội nghiệp quá, bà và mẹ cho rọi cầm chừng con lại ôm con cho bú và ngủ trên giường. Chứ con nít mới sanh, có đứa nào chịu nằm yên, cứ rọ rạy uốn éo, giật mình chới với trong cái nôi trống, bác sĩ không cho chèn 1 thứ gì để con cảm thấy ấm áp và yên tâm.Đến hôm sau, khi kiểm tra lại tình trạng vàng da chưa hết, BS la quá chừng bắt phải cho con chiếu đèn tích cực và ký cam kết rọi đèn nếu không sẽ cách ly mẹ. Cầm tờ giấy đọc tác hại của bệnh vàng da mà chưa bao giờ nghe đến, sợ kinh khủng. Thế là bà, mẹ, bà Tư (em ngoại) thay phiên nhau 24/24 trực chiến canh nhóc con sợ ngọ ngoạy tuột cái băng mắt ra. Nói là thay phiên nhau, chứ lúc nào mẹ Yo cũng thức, 5 ngày nằm bệnh viện là phải nói 5 ngày mẹ Yo thức trắng. Không biết mãnh lực nào và không biết tại sao không thể ngủ mặc dù có lúc buồn ngủ kinh khủng. Bà ngoại rầy rà mẹ sanh non ngày tháng mà không ngủ nghỉ, cứ khuyên mẹ Yo yên tâm ngủ đi bà trông chừng cho. Nhưng phải nói thiệt tình rằng, trong thâm tâm của tui không ai bằng mẹ, mắt mẹ nào cũng trông con thì mới yên tâm. Ai ở trong tình cảnh này mới đau lòng, nhìn con nằm lăn lóc, 2 đèn chiếu hình như tia cực tím thì phải, nhìn con cứ tím bầm, nằm ngủ thoi thóp thấy mà thương. Ba Yo ngày vào thăm thấy con tình trạng đó ứa nước mắt thì phải (bà ngoại nói vậy, mẹ thì không thấy). Mẹ tập mình phải cố gắng thương con thì thương, phải làm cho con thiệt hết mới được.


Xong vụ vàng da, về nhà là đủ thứ chuyện làm tui lại stress. Nào là ngày con ị mấy lần? Con ị xong săm soi phân con xem tốt không, có gì lạ không, có ị nhiều không? Rồi nào là sao mẹ chưa nhiều sữa? Thuốc lợi sữa, dụng cụ vắt sữa bằng tay, máy vắt sữa Madela,giò heo hầm đủ xanh, hạt sen, đậu đỏ,.cơm ăn tô, canh ăn tô, uống nước tình bằng bình chứ không dùng ly,không ăn dzô cũng ráng nuốt ráng uống để mong sao nhiều sữa con bú? Rồi con bú đủ sữa không? Ngày bú bao nhiêu ml, cân đong đo đếm lượng sữa và thời gian mong sao con đủ cho mau lớn. Rồi giấc ngủ, sao Yo hay thức chơi? Sao Yo hay khóc lớn? Sao Yo thích bú mẹ hơn bú bình? Tất cả làm mẹ Yo lo lắng,mà lo lắng thì sợ mất sữa. Làm thế nào đây, thật là khó!?


Có vẻ YoYo khó tinh hơn anh Hai, áp lực của mẹ là làm sao YoYo cũng như anh Hai hoặc thua 1 chút xíu cũng được là mẹ cũng vui rồi. Đầy tháng YoYo hồi hộp cho con trai lên trạm y tế Phường cân, 5.1kg dài 5.4cm. Con lên được 1.5kg,dài thêm 2cm. Thua anh Hai, nhưng mẹ cũng cảm thấy nhẹ nhõm phần nào. Trộm vía con!!

DÀNH CHO CON - ANH HAI

Con trai cưng của mẹ,
Bắt đầu từ ngày 1/6, ngày Quốc tế thiếu nhi, ngày dành cho trẻ con, nhưng con mẹ lại lớn hơn trưởng thành hơn, giống một thanh niên rồi, đặt biệt ngày này con lại lên chức, được một thằng nhóc khác gọi mình bằng anh Hai, con thích lắm phải không?

Khi con 5 tuổi ba mẹ mới quyết định có thêm em, vì lúc đó ba mẹ nghĩ con đã lớn, có thể tự chơi, tự lo cho mình những việc đơn giản nhất, quan trọng hơn ở tuổi này con khỏe hơn, có sức đề kháng hơn không còn bệnh lặt vặt để mẹ bớt lo còn chăm em nữa. Nhớ lúc mẹ mang em trong bụng, con hân hoan lắm, rất thích mỗi tối nằm rờ bụng mẹ để lắng nghe từng cử động của em trong bụng,rồi rù rì "Anh Hai nè, Anh Hai nè!". Trước khi mẹ biết em là gái hay trai, con nói với mẹ, con thích em gái, vì em gái sẽ chơi bán đồ ăn, con lái xe mệt ghé chỗ em mua đồ ăn để ăn. Nhưng khi mẹ siêu âm,biết em là trai. Mẹ hỏi con, con lại nói thích em trai, vì em trai sẽ chơi xe, chơi lắp ráp với con, mẹ cảm ơn con trai!

Mấy lúc xưa, ngoại hay dụ con qua ngủ với bà, để không ngủ chung với ba mẹ nữa, bà nói mẹ có em em ị dính đầy cho coi, con cũng sợ, tính con kỹ lắm. Vậy mà, từ ngày có em về lại cứ đòi ngủ chung em, em ị em tè mẹ sai vứt tả, là làm liền không sợ dơ gì cả. Ngày đầu tiên thăm em mới sinh, lúc đó em chưa được tắm, vậy mà cứ hun lấy hun để em, còn phát biểu :"Em thơm mùi bánh quá!" khiến ai cũng phì cười.

Từ khi có em, ba mẹ luôn dặn dò nhau, không bao giờ để cho con có cảm giác vì có em nên bị ra rìa. Tuy nhiên, thấy tội nghiệp con trai quá, vì em còn nhỏ, hầu như thời gian của mẹ là lo cho em, cả nhà, bà cũng bận bịu lo cho mẹ, lo cho em phụ mẹ, nhiều lúc thấy con trai chơi lủi thủi 1 mình mà thấy thương.
Em sinh vào lúc con nghỉ hè, con chẳng đòi ra đường chơi, lúc nào cũng chơi trên lầu với em với mẹ. Nhiều lúc mẹ mệt,mẹ ngủ con chơi 1 mình. Lắm lúc cũng bị mẹ rầy vì mạnh bạo với em, la lớn tiếng làm emmkhông ngủ được thiệt là tội nghiệp.

Mẹ sanh xong, mập ú, mẹ than thở với con :"Tum ơi, mẹ giống con heo quá, chắc ba chê mẹ xấu mất thôi!". Con trai an ủi :"Không đâu, mẹ đẹp mà, tại mẹ sanh em nên mới vậy thôi, đi đâu mẹ nhớ trang điểm là được. Về nhà mẹ đau, không ngồi lên được, con trai ôm cổ kéo mẹ lên một cái ngon ơ. Vết sẹo mổ cũng lắm lúc nhờ con trai xức thuốc chống sẹo dùm. Cảm ơn con trai đã thương mẹ!

HÀNH TRÌNH VƯỢT CẠN



Viết cho chuyến vượt cạn lần 2, viết cho con trai Yoyo bé bỏng



Chuyến vượt cạn đầu tiên cách đây gần 6 năm, và mình dường như đã quên hết mọi thứ. Quên cả câu nói đầu tiên khi gặp ông xã:"Sinh 1 đứa thôi nghe Anh!". Dư âm của cuộc vượt cạn ấy chỉ là cái đau, đau chưa từng trải qua trong 26 năm cuộc đời của mình. Lần ấy, anh Hai quá ngày không chịu ra, vào viện thì lại đo None Stress test không đáp ứng, nên bác sĩ hội chẩn mổ cấp cứu, gây mê.



Sau hơn 5 năm mình thèm có em bé, mình thèm cái cảm giác nhìn các con chơi với nhau, yêu thương nhau nên dụ anh ấy thêm 1 lần nữa :Battin ey:. Sau một thời gian dài, dù không can thiệp bất kỳ biện pháp gì để kế hoạch, chu kỳ của mình rối loạn cả lên, mình sốt ruột quá. Gần 3 tháng không thấy có kinh, đi khám thì không thấy gì hết. Bác sĩ bảo kiểu này khó có thai tự nhiên nghen. Nghe mà phát hoảng. Và mỗi tháng cứ chờ đợi chu kỳ của mình, vẫn không có. Thôi kệ, ráng chờ vậy. Gần 3 tháng chờ và đợi, thôi thì thử mua que test vậy. Ấy thế mà, chỉ sau 5' trươc mắt mình, 2 vạch hiện lên rõ mồn một, mừng suýt khóc. Gọi điện cho ông xã, giọng nói cứ run run.



Và cứ thế tháng ngày thai nghén qua đi, mình mong chờ từng kết quả siêu âm. Thật lòng, rất mong lần này mình sẽ có con gái. Hồi hộp đến tuần thứ 20, bác sĩ siêu âm xong hỏi : "Con đầu là trai à, em đang mong con gái phải không? Chị nghĩ chắc thất vọng rồi!!?" Nghe cũng hơi buồn, nhưng ngẫm lại thương cục cưng trong bụng quá, con nào cũng là con. Miễn trời cho mình nhiều con, xinh ngoan là cảm thấy may mắn hơn nhiều người lắm rồi.



Thế là thời gian cứ trôi, cái thai mỗi ngày mỗi lớn, mình trông chờ thời gian trôi đi thật mau để mau gặp mặt cục cưng.

25 tuần vẫn khám tại phòng khám Bác sĩ Thủy – BV Hùng Vương, vì mình muốn sinh ở đây cho gần nhà, với lại ước mong sinh thường vì nghe nói BV này tỉ lệ sinh mổ không cao bằng Từ Dũ. Vậy mà đến mốc này, hôm khám Bác bảo dư ối kê Aspirin. Trong đầu cũng cảm thấy lo lo, nhưng nghĩ chẳng lẽ người ta là Tiến sĩ mà kê thuốc sai cho mình. Uống được 4 ngày, ngồi mày mò cuốn cẩm nang mang thai, thấy có thong tin Aspirin chống chỉ định cho phụ nữ mang thai, vì dễ gây rối loạn đông máu gì đó. Hoảng hồn gọi chị khách hang quen đang làm tại Từ Dũ, chị ấy bảo Phác đồ điều trị đa ối ở Từ Dũ không như vậy. Gọi cho nhỏ Hà, nó cũng la làng kêu đi kiểm tra lại. Thế là mình gọi cho xã mà khóc huhu, lo cho nhóc con không biết có ảnh hưởng gì không. 30’ sau xã có mặt chở ngay ra Từ Dũ khám lại. Kết quả nước ối bình thường. Cạch bác Thủy luôn.



Thêm 1 cú hoảng hồn nữa, khoảng 28 tuần khám tại Từ Dũ, đang siêu âm màu, từ dưng cô bác sĩ trẻ nhảy dựng lên hối mình leo xuống bàn đi hội chuẩn gấp, nghe loáng thoáng gì mà là “ tâm trương đảo ngược” gì đấy. Mình mếu máo bước xuống lật đật chạy theo cô ta. Vào phòng siêu âm 4D, leo lên cho Bs khác xem lại, kết quả bình thường, nguyên nhân là do cách di chuyển đầu siêu âm của cô âý. Mừng quá, quên chửi cho cô ấy 1 phát, nghĩ tội mình và tội các bà bầu quá.

32 tuần bắt đầu khám ở chỗ BS Hà, 34 tuần khám, 36 tuần khám, 37 tuần con to, 1 vòng nhau quấn cổ. Minh khao khát được sinh thường như bao bà mẹ khác.Mình hỏi thăm bác sĩ, bác bảo 38 tuần cho đi chụp khung chậu, rồi sẽ cho mình sinh thường. Mình lục tung các trang web với thông tin "có thể sinh thường sau khi sinh mổ được không?". Đúng là hoa cả mắt với những thông tin trên đấy. Cuối cùng, mình đúc kết lại được. Thôi không nên cố sinh thường làm gì. Thứ nhất, mình đã có vết mổ cũ, giống như ruột xe đã vá ép 1 lần, cố bơm nó bục ra còn chết dỡ. Thứ hai, khung chậu chưa được thử thách lần nào, cố quá không ra được thì khổ không, vừa đau đẻ lại vừa đau mổ thì chết. Thứ 3, nếu sinh mổ rồi sinh thường chắc sẽ phải dùng dụng cụ hỗ trợ sinh: kềm, hay hút gì đó mà biến chứng của việc hỗ trợ sinh từ 15-30% (theo chuyên gia tư vấn) thế có tội cho con không? Thứ 4, con đẻ mổ có thể đầu tròn, đẹp nghe nói thong minh hơn (cái này mình an ủi thêm thôi nhé~!) và thứ 6, là của mẹ vẫn còn nguyên vẹn. Tất tần tật lại, mình can đảm đề nghị Bác Hà “ Thôi, chị cho em mổ cho nó lành chị ạ!”. Vừa đề nghị xong, bác bảo thế thì mai mổ. Ui cha, chưa chuẩn bị tinh thần gì cả. Công việc còn mê mê, quan trọng là ngày mai lại là ngày 23 nữa, xã không cho.

Cuối cùng bác chọn ngày 1/6, ngày đẹp nhỉ, nhưng quan trọng là hôm đó bác trực. Bầu này chịu chơi quá, 31/5 vẫn còn ì ạch đi làm, cuối ngày chào tạm biệt đồng nghiệp “ Mai chị đi đẻ nhé!”



6h30 sáng 1/6, mình thức dậy tắm rửa rồi cùng mẹ leo lên taxi đi đẻ đấy. Tự dưng nhìn thằng con ngồi bậc cửa cười cười mong em, rồi thấy sao cái cảnh đi đẻ của mình nó đĩnh đạc thế, sao mình với mẹ lần nào cũng vậy lót cót 2 mẹ con., rồi sắp sửa một thân một mình chống chọi với cái đau tột cùng nhất.. Tủ thân, chui vào phòng tắm khóc rưng rức, sợ mọi người thấy chẳng dám nhìn ai, chút nữa xã cũng biết nhưng chỉ biết là mình khóc, chứ có biết khóc vì đâu? Leo lên taxi mà nước mắt muốn tứa ra, không dám nhìn mẹ sợ bà lại buồn vì thương con.

7h đến bệnh viện. Làm thủ tục xong xuôi, khám trong xong người ta cho đeo 1 cái vòng nhựa màu hồng có tên mình và mã số bệnh nhân rồi vào làm xét nghiệm. Người ta bắt đầu cho chiến dịch truy tìm ven với 5-6 ống đựng máu gì đó để xét nghiệm tổng thể cho mình. Rồi lại cho leo lên bàn khám khám. Khám xong rồi lại chuyển sang bàn của anh bác sĩ đẹp trai mà nghe tư vấn triệt sản. Gớm, người ta còn trẻ, sinh mổ mới lần 2 mà đã lo rồi. Cái này chắc chính sách dân số của nhà nước chứ gì. Mình chỉ ngồi cười khì khì, bác sĩ thì ngó mình trân trân, “ Tui nói vậy mà sao chẳng thấy chị sợ gì cả nhỉ? Bộ bác sĩ khám cho chị không tư vấn cho chị sao?”. Trong bụng mình bảo :”Bác sĩ tui còn nói 3 năm đẻ đứa nữa cũng được mà.”. Xong xuôi, ngồi chờ đợi. Lũ lượt các bà bầu đi ra đi vào. Sau đó mình được đi đo điện tim. Rồi về một phòng như trại tập trung chờ đẻ chờ mổ. Người ta phát cho mình bộ đồ bệnh viện bạc thếch và đầy mùi thuốc tẩy.

Chờ đợi mỏi mòn, lâu lâu có vài cô đem máy đến đo tim thai, ấn ấn mấy cái, rồi tiếp tục chờ. Buổi trưa xã chạy vào thăm chừng. Con trai réo điện thoại không ngừng “mẹ sanh chưa ba?”

Đến lúc này mình quá đói, nhịn ăn từ tối hôm qua, đến chiều vẫn chưa mổ. Không cho ăn, không cho uống nước cứ nằm đấy lăn lóc, đói và khát.

Tự dưng thấy đau lưng quá, nằm một hồi nghe trong bụng kêu cái bụp, cũng chẳng biết gì. Cứ thấy đau lưng. Chiều gần 5h, chồng bảo gọi cho bác Hà xem chừng nào mổ, gọi cho bác thấy bắt máy xong rồi tắt, chưa kịp hỏi han gì cả. Nhờ người quen đặt phòng nằm sau sinh, nhưng nếu mổ tối chắc phải nằm trại rồi. Mình ngán cảnh nằm chen chúc nhau trong trại hậu phẩu, đông đúc và đầy hơi người như lần sinh trước. Mình nhảy xuống giường cùng xã đi lại phòng trực hỏi thăm xem chừng nào được mổ. Đang đi nửa chừng, cảm thấy ẩm ướt và khác thường phía dưới. Chẳng lẽ!!? Mình quay lại, nói với mẹ rồi vội vàng vào nhà vệ sinh kiểm tra. Mình đã bị ra nhớt hồng, con trai đang muốn ra đây mà. Mà thật sự đây là lần sinh thứ 2, mình mới biết được hiện tượng chuyển dạ như thế nào. Mẹ mình thì mừng vì nhóc con sinh đủ ngày đủ tháng, như trái chin cây đến ngày hái chứ không phải hái non. Mình cũng mừng. Lúc này lại phân vân, kiểu này mà chờ mổ không kịp, chuyển dạ nhanh mình sinh thường được cũng nên. Lại lăn tăn, uổng quá, nếu để sinh thường được, chắc mình không đau bụng đâu nhỉ vì mẹ mình hồi xưa bảo chỉ có đau lưng rồi lên rặn 1 phát như đi cầu í mà. Ước gì mình cũng như thế! Nhưng rồi cũng lo, lỡ sanh mà không được chạy đi mổ nữa phải khổ thân không? Mình chạy đến buồng trực thong tin cho các cô trực ở đấy biết tình hình mình vậy rồi, các cô ấy bình thản bảo “ không sao đâu, ra máu không sao, ra nước mới sợ nhé! Bác Hà còn 8 ca mổ nữa!”. Ui chao lại quay về phòng, bụng cứ gò và đau tức lưng.



6h chiều, chờ mỏi mòn, xã mình phải về nhà trông chừng thằng cu lớn. Từ lúc vào thăm mình đến lúc đó cu cậu đã gọi gần 20 cuộc cằn nhằn đòi vào thăm mẹ và em. Nhưng mẹ nào đã sinh đâu? Tội nghiệp, cu cậu ở nhà với bà nội, nội thì già hơn 70 tuổi rồi, không biết bà cháu thế nào, con ăn uống ra sao? Có quậy không? Có xem tivi nhiều không? Bà nội có trông cháu xuể không?



Chờ đợi và chờ đợi, đói và khát. Lại cứ đo tim thai và nắn nắn bụng. Cái bụng mình nó gom tại nhô 1 cục, bà ngoại ngồi lo sao cái bụng nó to thế, các cô í nắn nắn thế không khéo bục vết thương cũ thì nguy !!??



Khoảng 7h30 tối, người ta gọi tên mình, ôm một đống hồ sơ theo để đưa mình đi mổ. Mừng và lo. Sắp đau đến nơi rồi. Người ta đưa mình qua 2 lần đi thang máy. Leo lên cái phòng chờ, trút hết quần áo, mặc 1 cái áo thụng xanh cũ kĩ, rách phải nói tả tơi ngồi chờ mổ cùng với 2 người nữa. Chờ 1 lúc, thấy bác Hà đi ngang qua nhìn cười, mình than “ Chị ơi, em chờ từ sáng tới giờ, đói quá! Thằng nhóc em nó đói ra rồi chị ơi!”. Bác cười an ủi: “ Thông cảm em ơi, hôm nay đông quá!”.

Chờ 1 lúc người ta kêu mình vào phòng mổ. Khung cảnh này quen quá! Ám ảnh mình suốt 1 thời gian dài mà. Lần này mong mổ được gây tê. Lần trước bị gây mê, hết thuốc mê là đau đến khiếp. Ê kíp mổ cho mình khoảng 4-5 người gì đó. Họ kêu mình lên bàn mổ, xung quanh đầy những thiết bị dây nhợ chằng chịt. Một bác sĩ nam chuẩn bị dụng cụ làm gì đó cho mình, mình vội vàng hỏi : “Bác ơi, em mổ gây tê hay gây mê vậy bác?”. Bác này cũng vui vui: “ Vậy em thích gây mê hay tê?” . “Dạ, em muốn gây tê, lần trước em gây mê, hết thuốc tỉnh dậy đau liền. Gây tê từ từ hết thuốc, từ từ đau bác nhỉ?”. Bác ta cười gật gù “ Ừ, em muốn gây tê thì gây tê”. Thế là bác bắt đầu thoa phết dán gì đó vào sau lưng mình. Bác í bảo mình ngồi cong lưng lại và không được rụt lưng. Mình biết chắc sắp chích tủy sống gây tê cho mình. Một phát nhíu ngay sau lưng, thật ra không đau, nhưng phản xạ muốn rụt người lại. Sau đó, một bác nữ tìm ven và truyền dịch cho mình bên tay trái. Tay bên kia kẹp máy đo huyết áp cứ co bóp liên tục. Ở phía dưới, các bác khác lau phết lên người mình thuốc sát trùng. Các bác í cứ dặn dò, thấy gì lạ thì nói. Lúc vừa truyền dịch mình cảm thấy khó thở vô cùng, vội vàng kêu lên :” Chị ơi, em khó thở quá!”. “Ah, khó thở thì chị cho thêm 1 tí!”. Hay thật, bác í cho thêm tí gì mà không đầy vài giây mình thấy nhẹ bẫng và dễ thở vô cùng. Bác nam hồi này hỏi mình cảm thấy tê chưa, mình nói em chỉ thấy lạnh. Bác í cười cười. Thế rồi họ phủ một khăn trắng ngang ngực mình, cách ly phần trên và phần dưới. Một bác sờ nắn bụng hỏi mình “ Bụng to thế, sinh đôi à?” Rồi bác í tự trả lời luôn “Ồ không, bụng lỏng!” . Và rồi lúc này thuốc tê đã thấm, từ khung chậu trở đi hình như không phải là của mình nữa, mất cảm giác. Còn từ phần ngực trở lên lạnh kinh khủng, 2 hàm răng cứ đánh lập cà lập cập. Các bác phía dưới cứ vừa làm vừa nói chuyện, phía trên có 1 bác nữ canh chừng mình, maý huyết áp cứ co bóp liên hồi, mình lạnh cóng. Mình nghe được tiếng hút nước rột rột, cảm giác các bác đang nhấn nhấn và đè lên bụng mình. Và rồi 1 tràng khóc oa oa vang lên, mừng phát khóc. Con trai mình đấy!. Một bác ẳm bé ngang mặt mình, “con trai nha 3.6kg”. Lúc đó là 8h10’. Mình chỉ kịp hỏi “ Đẹp trai hông chị?” . Bác í cười bảo “Đẹp,chắc giống ba!”. Sau đó ẳm nhóc con đi. Còn các bác còn lại thì chắc khâu khâu vá vá lại vết thương cho mình thì phải.

Xong xuôi, người ta đẩy mình đi, kịp ngoái nhìn chổ mổ với những tấm drap trắng bê bết máu. Khủng khiếp quá!



Khoảng 8h30 tối người ta chuyển mình xuống phòng lạnh, hậu phẩu. Lớp lớp những sản phụ vừa được mổ nằm trên các xe đẩy. Có mẹ nàm mê man, tay chân bị buộc chặt vào thành giường, chắc mẹ ấy mổ gây mê. Có mẹ nằm rên rĩ và khóc. Có mẹ nằm thim thiếp ngủ trong cái đau mổ nhìn gương mặt của họ thì biết. Cơn lạnh vẫn còn dai dẵng, rút kinh nghiệm tập 1 mình yêu cầu được chiếu đèn để sưởii ấm. Nàm khoảng 15' phút, các cô hộ lý lại tắt mất đèn đi, mình nói vẫn còn lạnh và cần chiếu đèn, cô í bảo, chiếu đèn lâu sợ mình sốt. Ờ thì thôi, không chiếu đèn nữa, và cũng bớt lạnh rồi. Đến lúc này mình vẫn chưa cảm thấy đau vết mổ, chẳng giống như lần trước đến lúc như vầy là đã phát khóc rồi. Mình khoái quá, chẳng lẽ mổ gây tê không đau à? Sướng thế. Vội vàng, lấy tay bấm từ thắt lưng trở lên "Á, đau", nhéo cái đùi "Ồ, không đau". À, thì ra chưa hết thuốc tê em ạ. Thế là mình nằm đấy, chờ đợi cơn đau đến từ từ.

Mẹ mìnhi kể lại, lúc nghe mình vào phòng mổ, bà gọi điện cho xã mình ngay. Xã lật đật an ủi thằng nhóc con, chạy vào thẳng bệnh viện, mong kịp thấy mặt con trai. Tuy nhiên lần này bà, ba, chờ mỏi mòn, 9h tối mõi mòn vẫn chưa thấy các cô hộ lý ẳm bé ra cho người nhà nhìn mặt. Lo cho anh Hai ở nhà, xã mới nói với mẹ "Thội, chắc con không đợi được, sợ TumTum khóc ở nhà, con về, có gì mẹ gọi cho con". Ba mới về được 15' phút, loa bệnh viện phát lên gọi ngươi nhà lên gặp mặt các bé con. Mẹ lại gọi cho xã tui, nhưng giờ xã cũng giữa đường, không kịp nhìn mặt thằng con trai thứ 2 rồi. Nghe cảnh này thấy tội nghiệp cha con bọn nó quá!

Đêm ở phòng trực này nhộn nhịp thật, cứ lũ lượt người được đẩy ra, đẩy người khác vừa được mổ vào, bất kể thời gian. Các hộ lý cứ qua lại đo huyết áp, kiểm tra túi nước tiểu, ghi ghi chép chép. Vài ca huyết áp cao sau mổ, thêm 1 ca huyết áp không đo được, khiến khu trại như náo loạn hẳn lên.

Và ròi con đau cũng từ từ đến, đau buốt, con đau cắt da cắt thịt. Về sau, lên mạng xem clip kinh điển phẩu thuật lấy thai của BV Từ Dũ thì mới biết tại sao mình đau đến như vậy. Vết mổ qua da bụng, đến lớp mỡ, đến cơ bụng, rồi màng tử cung, đến tử cung. Và tương tự người ta phải khâu bao nhiêu lớp như thế.. Từ đêm tới 5h sáng, mình cứ nằm đấy lóc qua lóc lại cắn rắng chịu đau,. Cái đau khiến cả đêm không ngủ được. Trên tay thuốc giảm đau và dịch truyền vẫn nhỏ giọt chậm rãi, đến sốt cả ruột. Mình mong xuống phòng được gặp con.



Gần 10 tiếng đồng hồ nằm tại phòng hậu phẩu, một thời gian dài nằm chịu đựng cái đau gặm nhấm từng thớ thịt, 5h sáng các hộ lý rục rịch đẩy đợt bệnh nhân cũ đi xuống phòng, để có chổ cho đợt sản phụ mới mổ về. Giò này tại bệnh viện là lúc giao ban, cũng nhộn nhịp không kém. Người ta ẳm từng em bé từ phòng dưỡng nhi, đặt vào giữa chân các mẹ, 2 mẹ con lại chuẩn bị hành trình mới. Cảm giác con lóc ngóc, ngọ ngoạy giữa 2 chân hạnh phúc quên cả đau. Người ta kêu tên từng sàn phụ đẩy đi, đến giờ thì không sản phụ nào lên tiếng nỗi, từng cánh tay giơ lên thay tiếng "có" điểm danh. Mình được đẩy ra khỏi phòng, trước cửa là đã thấy mẹ túc trực chờ đợi, có thêm đữa em con dì đến phụ mẹ mình 1 tay. Xã mình giờ thì ở nhà, nếu tập 1 không có mặt xã chắc tủi thân khóc rồi, nhưng tập 2 mình hiểu, con trai không có ba ở nhà ban đêm thì không xong.



Các xe đẩy sản phụ dồn cứng trước cửa trại sau sinh, bác sĩ dặn dò pha sữa cho bé bú. Nhóc con mình không thôi ngọ ngoạy dưới chân. Mình chỉ sợ nó rớt. Đến lúc này trên người mình chỉ có phủ tấm drap bệnh viện, không được mặc gì cả. Vào bệnh viện này, mấy chuyện "lộ hàng" là thường, chắc cũng chẳng còn ai biết mắc cỡ trong tình cảnh này, và chẳng có ai nhẫn tâm hay cảm thấy hấp dẫn gì cho cam. Chuẩn bị khiêng mình từ xe đẩy xuống giường, cô hộ lý khéo léo vừa giở tấm drap vừa tròng bộ đồ bệnh việnh vào cho mình. Mình phải nín thở, cắn răng, nén đau lết xuóng chiếc giường mà đã có 2 mẹ con sản phụ khác nằm còn tí chổ trống. Và có nghĩa là chỉ có 2 giường nhưng có đến 6 mẹ con chen chút nhau nằm. Cảnh này đã muốn tránh nhưng không tránh khỏi. Người ta thảy theo xe cho mình 6 chai dịch truyền, 2 chai giảm đau. Để truyền hết đống thuốc đó mất khoảng 2 ngày. Do một tay truyền dịch, nhúc nhích thì vừa đau vết mổ, không thể nào ngồi nổi để ôm con cho bú,, trở mình bên này qua bên kia cũng không chịu nổi rồi. Mình ráng ôm con vào cho bú nằm, được tí nào hay tí đó, máu trào ngược lên dây truyền dịch, bị rầy, nên thôi nằm im. Như mình đã từng nói, căn phòng này chật như nêm, giường kê san sát, tận dụng là những ghế bố cho các sản phụ nằm. Người bệnh, người thân thăm nuội, mỗi ca ít nhất 2 người là ít. Đông lúc nhúc, chật như nêm, đầy mùi hơi người, cộng với cái nắng hèl thật khó chịu. Các cô hộ lý trực tại phòng này cũng khó chịu, khi hò hét người nhà ra ngoài để chăm sóc bêỵnh nhân, khi nạt nộ người này người kia. Kêu người ta chuẩn bị chích thuốc, kéo váy trật khỏi mông, chờ chích, biết chích sẽ đau, chuẩn bị tinh thần hoài chờ các cô ấy tới chích, mà cô ấy cứ lo cằn nhằn, cửi nhửi, thiệt tình mình cũng muốn chửi thiệt.

9h xã vào, nhìn thằng nhóc cười cười.Rồi đi lo kiếm phòng. Hơn 1h chiều làm thủ tục xong, mình được chuyển qua Khu điều trị theo yêu cầu, ở phòng 2 người vì phòng 1 người không còn. Vậy là đã tạm qua giai đoạn khó khăn nhất, tiếp tục nằm lại khu này 4 ngày nữa. Mình không còn nhớ mỗi ngày người ta cứ chích thuốc vào ven bao nhiêu lần, đôi khi mỗi lần chích thuốc cô hộ lý cố tìm nhưng ven lành để chích, còn lại 2 tay đầy lỗ kim. Xuất viện, 2 tay bầm tím vì những vết chích. Cũng may lần này, người ta ít chích vào mông. Lần trước cứ ngày 2 lần, ám ảnh, thuốc chích vào tới đâu buốt tới đó, vậy mà người ta cấm mình gồng. Chịu không thấu!

Sinh mổ cực nhất là chuyển động cơ thể sau sinh. Người ta cho mình lên xe đẩy đi, trúng chổ nào dằn xóc là đau muốn chết. Rồi lại phải trở mình qua lại, phải tập đi sớm không khéo dính ruột. Uh, thôi chịu đau chứ lỡ có dính mổ thêm lần nữa chắc không sống nỗi. Mỗi khi muốn ngồi lên là phải mất 5 phút, ban đầu là rê chân từ từ qua 1 bên, xong thở hổn hển vì nín thở chịu đau mà, rồi đến đôi tay chống lên mà thật tình không thể nào đỡ nổi cơ thể, chổ vết mổ đau làm mình cảm giác cơ thể đứt làm đôi. Lúc này phải nhờ người nhà hỗ trợ, 2 tay ôm cổ người thân, còn người thân mình thì ôm hết lực đỡ mình ngồi dậy. Nhớ lần đầu xã đỡ hỏng nổi, thả đầu mình cái binh xuống cạnh giường cả phòng cười quá trời, xã gì yếu xìu. Lại nói tiếp đến việc ngồi dậy, ngồi dậy xong lết mông từ từ ra khỏi giường, hai chân dường như yếu lắm, run run, lưng thì không thể thẳng được, đau lắm. Đi 1 bước thở 1 bước y chang bà cụ lưng còng. Và ngược lại, việc từ ngồi xuống tư thế nằm cũng cả 1 vấn đề. Ôm cổ người nhà cứ thế mà bật ngửa từ từ xuống, kinh nghiệm bật ngửa thẳng ra đỡ đau hơn là tư thế nghiêng, vì hình như nằm nghiêng xuống vết mổ bị vặn còn chết điếng hơn. Đến ngày thứ 3, nhờ viên nhét hậu môn giảm đau, thì mình đỡ hẳn, đi không cần ai phải dìu, tự vệ sinh cho mình được, đi tới đi lui. Ngày thứ 4-5 thì khỏe hẳn.

Nói tóm lại, đợt vượt cạn lần này mình cảm thấy mình can đảm và chịu đau tốt hơn lần trước. Trước giờ ai cũng bảo sinh lần 2 mổ sẽ đau hơn. Nhưng thật sự mình thấy lần 2 đỡ hơn lần 1 nhiều. Có lẽ đã chuẩn bị tâm lý rất chu đáo cho việc chịu đau này. Có lẽ BV Từ Dũ đã cải tiến hơn trong cách điều trị cho sản phụ sau mổ. Có lẽ mổ gây tê sẽ ít đau hơn gây mê mặc dù vài ngày sau đau lưng khủng khiếp, các cơ lưng cứ giật rút liên hồi. Tác dụng phụ của mổ gây tê thêm nữa là mình bị trặc cổ không quay qua quay lại gì gì được. Cho đến giờ, chổ xương cùng mình cảm giác như bị hở, mỗi lần từ nằm ngửa muốn nghiêng qua là chổ đó kêu lụp cụp đau lắm.









CÂU CHUYỆN CUỘC ĐỜI BẰNG HÌNH ẢNH

Ngày xưa, cách đây 33 năm, một cô bé ra đời trong vòng tay yêu thương của mẹ. Tên của nó được mẹ gọi có nỗi yêu thương và mong chờ ba ở tận phương trời xa,chưa biết ngày về. Cha là núi và con là sông.


Và cứ thế,nó lớn lên trong sự yêu thương đùm bọc của ông bà và các dì, cậu - những người thân thương yêu của nó:


Thời gian không dừng lại, và nó lớn lên, theo mẹ rong ruỗi trên công trình thủy điện và ba vẫn không hẹn ngày về. Hai mẹ con hủ hỉ, vậy mà vẫn sống vui!
Nó được đi chơi đây đó, Thảo Cầm Viên - nơi nó rất thích trong những chuyến xuống Sài Gòn:


Rồi công trình xong, dòng điện đến khắp mọi nhà, cũng là lúc mẹ con nó đùm túm về quê vì không thể rong ruỗi mãi theo những công trình với một mẹ một con như thế.

Về quê, nghèo khó, cuộc sống sinh nhai dựa vào tiệm tạp hóa nhỏ, lèo tèo, với cảnh "mua chịu đứt vốn". Nó luôn dặn mình ráng học. Học để đổi đời.


Lớp 9 thi đậu Văn Toàn Quốc. Có lẽ cuộc đời dạy nó nhiều thứ nên giọng văn nó già dặn, trải nghiệm cũng nên!
Lớp 10 lên Thị xã học do được tuyển thẳng vào Trường chuyên.
Học Judo thì được vào đội tuyển của tỉnh:


Được đi thi đấu khắp nơi:
Đi đấu ở Tiền Giang - chụp ở chùa Vĩnh Tràng:


Đi đấu ở Nha Trang:





Ở Vũng TÀU:



[im=http://i119.photobucket.com/albums/o149/giangfuvi/old%20pix/IMG_5246.jpg]

Tham gia các hoạt động của trường:

Từ ca hát:


Diễn kịch:





Làm MC:



Đôi lúc có những ước mơ đổi đời
Như làm người mẫu:




Và những sở thích rất ư là con gái dù cuộc sống chẳng mỉm cười với mình:






Có những lúc ước chi mình là công chúa, được ăn ngon và mặc đẹp"


Với bạn bè trong khu nội trú:



Và thế là lớn lên, trưởng thành và đi làm:

Công việc đầu tiên khi ra trường là làm Lễ tân cho một công ty cơ khí_ một cái nghề không liên quan gì đến nghề văn nó yêu thích và môn Anh mà nó chọn.


Nhưng là bước ngoặt cuộc đời nó _ người chồng tương lai nó đang làm việc tại đây.
Bốn năm sau là một đám cưới đầm ấm:









Nội ngoại- 2 bên:

Bạn bè:



Và được yêu thương:







Cuối năm đó, sinh 1 thằng cu cưng thật cưng:


Rồi nghỉ việc để chăm con.

2 năm sau chuyển nghề, làm Kinh doanh xuất khẩu.

1 năm sau đó làm cho công ty bánh kẹo

1 tuần sau gia nhập ngành tài chính.

6 năm sau ngày cưới, chuẩn bị đón thêm 1 thằng cu

Và có lẽ, sẽ cố gắng thêm 1 đứa nữa chăng?

BẦU LÚC 4 THÁNG VÀ CHUYỆN HÊN NGÀY CUỐI NĂM

Cuối năm bầu tui đi ăn tiệc. Tiệc tất niên của Western Bank là phải đi và đây là lần chường mặt đầu tiên lên "phương tiện truyền thông" kể từ ngày bầu bí. Lúc này, hết ngén dzồi, tươi tỉnh dzồi, và cũng hớn hở lắm so với thời kỳ bèo nhèo như con mèo - xã tui nói vậy!
Với thời bầu bí thằng cu thứ 2 có vẻ tui đi hơi bị nhiều, đến nỗi hàng xóm còn nói "Bầu mà siêng đi thế!". Thật ra chỉ thích đi hóng mát thôi, chứ toàn chồng chở, chứ không phải bầu đang quyết "phen này ta phải đi sinh thường" đâu ạ.

Đây nói có sách, mách có chứng là rất hớn hở:


Và nhí nha nhí nhảnh như con cá cảnh:



Lúc này bầu lên cân 6-7kg gì rôì!

Với con trai:


Và mấy kiều nữ trong Phòng giao dịch của tui


Bầu tui cũng là kiều nữ mà bụng hơi bự heheh:






Với em Yến:


Với em An:


Và em Nguyệt nhìn thế này, chứ đang lợi dụng rờ cái bụng bầu của tui:


Chuyện hên là giống như các tiệc tất niên của các công ty, màn mà ai ai cũng đều mong đợi là mà Rút thăm trúng thưởng. Bầu ngồi ăn uống ngon lành, mặc cho các giải cứ chạy ào ào qua tai. Người người lên nhận giải lũ lượt. Trấn an rằng chẳng bao giờ mình có tên trong những mà bốc bốc này. Ai dè, "Á hậu" lại chính là em. Chồng dắt lên bục nhận giải nhì nhé: 1 cái notebook Acer 10 inches, rất hợp với dáng em, cái mà hiện giờ tui đang cặm cụi gõ cạch cạch kể chuyện cho bà con nghe đấy!

Diện áo đẹp cho em í:








Cục hên và cục cưng:




Test máy dùm mẹ nè:



Hết chiện!!!

KỂ CHUYỆN SINH NHẬT LẦN THỨ 5 CỦA TUMTUM

Sinh nhật của Tumtum là ngày 22/10. Thời điểm này là mẹ đang nghén dữ, thời kỳ tam cá nguyệt thứ nhất mà. Ngán cơm, tanh cá thì thật khó khăn cho mẹ để làm cho con một bữa tiệc sinh nhật đãi bạn thật hoành tráng. Cuối cùng là cầu viện bà nội. Ba Tum thường nịnh là Mẹ Tum nấu ăn giống má. Còn mẹ Tum thì cảm thấy gia nhập vô gia đình nấu ăn ngon có tiếng vùng Tân Hương- Tiền Giang, thì không biết nấu ăn cũng phải ráng mà tìm tòi. Người ta thường nói, con đường ngắn nhất để đến trái tim là qua bao tử và ngược lại không muốn "tan nát" trái tim thì đừng dắt qua lối đó hihihi.. À nói về chuyện sinh nhật của TumTum đến đâu rồi nhỉ? À...đến bà nội xuất hiện rồi. Thực đơn thì do mẹ Tum lên, chợ búa mẹ Tum triệu ba chở tận chợ. Do là toàn bọn con nít, mẹ làm toàn món dễ ăn:
- Súp cua măng tây
- Bò nấu ragu
- Chả giò tôm thịt
- Rau câu cafe, lá dứa
và thêm 1 ổ bánh kem do mẹ tự tay làm.

Dzậy mà bọn trẻ, ham chơi hơn ham ăn làm ế hàng 1 đống.
Đây hoa trang trí nhà cho thịnh soạn và thiệp trường VM của con chúc mừng Sinh nhật này:



Bánh kem làm chớp nhoáng cho con, mẹ phải cố gắng lắm con trai ạ, vì thời điểm này mẹ chỉ thèm chua và thèm ọi thôi..;



Đang ước ao cho ngày sinh nhật:


Cắt bánh này:


Và rất hớn hở cùng bạn bè:


Và mẹ biết con rất vui:


Đây là món quà to nhất mà TumTum nhận được từ chú quen với ba:










Và một số hình ảnh của con trước ngày sinh nhật

Ở trường:











Ở Bảo tàng chứng tích chiến tranh: