Skip navigation.

Log in | Sign up

Sign up | Lost password? | Help

"I'm Nothing!!!"

Y!M : ndhung89 nha bà kon :D

STICKY POST

WelC'm 2 My.Opera!!!



LẬP MỘT TRANG BLOG RIÊNG ĐỂ POST TRUYỆN NGẮN VÀ ÂM NHẠC THUI, NO THỜI SỰ Ờ ĐÂY HÁ .

Lưu í mí bạn khi ghé vào thăm blog mình, nên sử dụng trình duyệt web Opera hoặc IE kèm theo Flash Player để hiển thị tốt nất và đạt tốc độ cao nhất khi lướt web , nghỉ chơi với Firefox đi vì blog của mình hem có virus đâu mà xài Firefox chi cho bảo mật cao thêm làm chậm tốc độ lại , bởi zì blog mình khi mình làm mình sử dụng Opera và nó hiển thị rất tốt toàn bộ mọi cái mà mình đem lên cho nó í . Chỉ tiếc là nó chưa thể hiển thị được cái cursor của mình như khi chạy trên IE, hik . Hãy xài 1 lần rùi xem, bạn sẽ thích ngay mà . Mong các bạn tham quan sẽ đóng góp ý kiến cho mình để làm mới cái blog của mình woài woài heg.

Hum nay là 20/8/2008, mình đã quyết định move cái nhà trên mạng của mình từ blog Yahoo!360 sang địa chỉ mới ở khu nhà mới "Opera" , lý do thì ôi thôi, nhiều lắm , Opera có quá nhìu cái để mầy mò và tìm hỉu + sáng tạo hơn cái 360 bèo nhèo với chỉ nhiều lỗi là hạng nhất kia , hơn nữa nó còn cung cấp thêm cho mỗi blog 1 dung lượng hoành tráng 300Mb (hơn hẳn Yahoo!) , đối với 1 sinh viên học IT như mình thế là quá tốt để bắt đầu ... (có thể sẽ là bắt đầu lại)

Việc dọn nhà đã tiến hành xong , qua khu ở mới, nhà mới, hàng xóm mới, mong rằng mọi người sẽ giúp đỡ nhìu nhìu cho mình . Hàng xóm cũ ở Yahoo!360 đừng bùn heg , mình xài 2 cái nhà luôn mà , chỉ là cái nhà này mình ở nhiều hơn 1 tí và sửa sang nhiều hơn nhà cũ thui muh .

Có 1 cái slide show hình mình ngay dưới đó, níu hok thấy thì chịu khó chờ xíu heg.

Update hình mới nè :D... có ai nhận thấy là tui chỉ up hình chụp dzới con gái lên hok nhỉ p: p:



Bài viết này đáng được sticky lên trên đầu nhỉ.

Xin lỗi


Chẳng ai lại có được cái quyền làm cho người khác buồn bã
Dù có thân thiết đến đâu, hay dù có nhẹ nhàng đến đâu
Đã là con người thì phải biết sống như vậy
Nó là thế,
Từ xưa đến nay nó đều quan niệm và làm mọi việc như thế
Thế nhưng đâu phải lúc nào nó cũng là nó
Có những lúc nó đánh mất hết suy nghĩ
Sắn tay vào làm những việc chẳng thể được xem là tốt đẹp
Bởi vậy,
Chuyện xấu nó làm, nó phải che dấu
Sẽ không 1 ai biết được, nó luôn tin như vậy
Nhưng…
Cho dù nó có cố giấu kỹ như mèo giấu shit đi nữa
Cây kim rồi cũng có lúc phải lộ đầu nó ra
Biết là thế,
Nhưng sao khi nó xảy ra vẫn không tránh khỏi ngỡ ngàng
Và nó lại biết rằng, cũng chính là người đó…
1 ngày xấu.
Và mọi thứ từ đó đã không còn được tốt đẹp như trước



1 người từ thân thiết
Bây giờ nhìn nó như nhìn 1 thứ cặn bã
Mọi việc vui vẻ, tốt đẹp trước đây
Không còn đọng lại, dù chỉ 1 kỷ niệm nhỏ
Cũng không buồn mà nhắc lại
Một việc xấu duy nhất
Đã đặt dấu chấm hết cho gần như mọi thứ
Cũng không thể cố sửa thành một dấu chấm phết vào bất kỳ chỗ nào
Đánh mất hết niềm tin đang đặt vào nó
Mọi thứ nó suy nghĩ để làm
Cố gắng âm thầm; giải thích làm sao? 1 lời xin lỗi…
Nó đã gây thất vọng, kể cả chính nó
Lại 1 lần nữa
Không còn can đảm nhìn vào mặt nhau
Lại trốn chạy
1 cái kết quả tương xứng với cái dục vọng thấp hèn của nó
Hợp lý?!
Mọi việc xưa nay, mỗi một nghi ngờ
Bây giờ nó biết đã được trút thẳng lên đầu nó
Không còn niềm tin nữa rồi
Có khó chịu hay không, hay có nói gì thì cũng chỉ là sáo rỗng…



Quá nhiều thứ
Cho dù chẳng liên quan một tí gì đến mình
Nhưng sao cứ cố tò mò để biết
Cũng chỉ để đó, chẳng làm gì
Rồi sau cũng chỉ gây thêm buồn.
Chẳng sai…
Người biết nhiều nhất là người khổ sở nhất

Dẫu biết thế mà sao cứ mải mê theo ham muốn mà đâm đầu vào…
Rồi mãi mới nhận ra:
Ngoại trừ cái vẻ bề ngoài,
Nó có phải là người tốt lúc không có ai quan sát nó…???





Điều nó sợ nhất: “bị nắm thóp”
Thực tế rồi!
Lần đầu trải nghiệm cảm giác này,
Cái cảm giác bị vô cảm 1 cách thật tình cảm
Không ngờ rằng nó lại khó chịu đến thế!
Không thể nào như trước nữa mà biết người khác đang nghĩ gì,
Đang chửi thẳng vào mặt nó?
Căm ghét, hay chịu đựng…

Và liệu có ai đó biết nó đang nghĩ gì?
Đang chốn chạy,
Hay đang kiếm tìm 1 lối thoát?!
Đối diện… !?



Điều gì xảy ra khi trước mặt nó vẽ nên 1 con đường trốn chạy
Còn đối diện thì quá khó…
Mọi lý do đều hợp lý…
Nó biết phải tỏ ra vui mừng hay bế tắc…
Lần đầu tiên thất vọng… nó thấy nhóm nhạc nó thích đã sai rồi,
Easier to run… không phải lúc nào bỏ chạy cũng dễ dàng hết…
Nếu như,
Cho nó biết phải làm gì.
Nó biết nó sẽ không im lặng hoài,
Như thế giết nó đi thì hơn
Thà cứ nói thẳng ra chứ càng im lặng nó càng vô phương cách
Thà cứ “killing me softly…
[…]
“T N, M B, T B M B, V T L; TXL…”

“Tao nghĩ mày biết, tao biết mày biết, việc tao làm…
Tao xin lỗi”




Cái ngày 25/3
Người mình thích thì mình không tin… người không thích mình thì không còn tin mình nữa…


Sunboy - Shuseido

Truyện của nó 3


“Có thời gian mà không biết làm gì, đó là một người nông cạn”.
Mà chính xác thì ý khi nói tới nông cạn là thế nào?
…Bỏ gần cả ngày trời ngồi suy nghĩ lung tung mà nó cũng chẳng thể nào hiểu và giải thích được một câu nói vu vơ mà nó bắt gặp trong 1 cuốn truyện tranh cũ mèm.
Chẳng lẽ, theo như ý của nó, khi không biết phải làm gì, người ta thường hay suy nghĩ những thứ lung tung, hoàn toàn không để làm gì hết… thì đều vơ hết lại mà cho rằng đó là những suy nghĩ nông cạn cả sao?
Như thế hóa ra con người của nó từ xưa tới nay, gần 20 tuổi đầu, nghe to thế mà hóa ra gom lại để đánh giá thì cũng chỉ nằm gọn trong 2 từ – 5 chữ cái… đơn giản thế thôi à…
Vớ vẩn”…

Hơ hơ, hình như nó vừa mới nhận ra cái cấp của sự ngạc nhiên trong nó lại tăng thêm 1 bậc nữa rồi. Vì dường như cái từ nó vừa nói ra đó chính xác là từ có thể dùng để miêu tả cả 2 thứ nó đang đề cập tới: vừa là cái câu nhận xét sai toét kia, vừa là tóm gọn cả đống suy nghĩ trong đầu nó lúc này. Hình như nó đang vui… bởi vì từ đầu năm tới bây giờ, không dưới chục lần nó đi từ hết ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác… Hơi lạ… Một năm mới lạ… với nó… “ừ, một năm mới… lạ”.

Bây giờ nó mới tiếp tục cảm thấy ngạc nhiên khi nhận ra rằng cái vốn từ ngữ tiếng Việt trong đầu nó lúc này khá hơn trước. Lại ngạc nhiên nữa… hơ hơ, nó không ngờ là chỉ trong mấy tuần lễ nghỉ ăn Tết mà nó lại có nhiều thời gian chỉ để lục tung đống truyện cổ lỗ sĩ mà nó mua về ăn mừng từ cái thời thiên niên kỉ mới tới bây giờ, lôi từng cuốn ra mà nuốt ngấu nghiến từng từ ngữ trong đó, theo cái cách thể hiện làm như nó chưa từng đọc qua hàng trăm lần vậy. Để rồi, theo như nó nói, cứ thế mà trải qua hết các cấp bậc của cái level ngạc nhiên mà một nhà nghiên cứu tiên tiến về từ “ngạc nhiên” có thể tưởng tượng ra được… cũng đáng tự hào đấy chứ… nó chợt nhận ra bây giờ nó mới bắt đầu có nét giống giống với cái thằng cu tí thích chơi với cây bút như ba mẹ nó vẫn kể lại này… rồi tự nhiên mà cảm thấy vui vui, hơ, nó mới chợt nhận ra hình như từ đầu năm tới bây giờ, đây mới là lần nó thật sự cảm thấy vui trong lòng, theo đúng nghĩa…

Đúng là đáng vui quá chứ, bởi ngay từ đầu năm nó đã bị trời phật chiếu tướng rồi còn gì… Cứ ngạc nhiên hết lần này đến lần khác, mà lần nào nhận ra nó cũng khổ sở… Đúng thật! Chẳng biết sao mà cái số nó khổ thế. Không thế thì gì? Cả năm đã vậy rồi, cứ suốt ngày phải suy nghĩ và làm hàng đống thứ; rồi đến mấy ngày cuối năm lại phải tất bật lo làm việc nhà… Nó cũng cố an ủi, cái này là hình phạt nó chiếu theo cái tội cả năm lười làm việc nhà vì suốt ngày không ở nhà đây… tới nỗi nó cứ phải ngửa cổ lên mà than rằng: “Bởi vì cái năm con trâu nên nó mới phải bò ra mà cày như trâu thế”. Nhưng rồi cũng qua… đang sung sướng tận hưởng, rồi nó bàng hoàng, ngạc nhiên khi nhận ra: thế là ông trời vẫn chưa cho phép nó được hưởng thụ cuộc sống ăn uống – đi chơi – đọc truyện này… Khi nó bàng hoàng ngắm nhìn chính nó trong gương… mà đúng ra là khi ngạc nhiên nhận thấy lúc này nó đã có thể mặc vài cái quần rộng thùng thình đã không cần đến dây nịt… nó lại rầu rĩ: không khéo đến lúc lên Sài Gòn đi học, nó lại trở thành một ông học giả béo ị mất…

Chính bởi thế cho nên nó mới quyết định bỏ ăn uống… nhiều và bỏ luôn cái thói quen nằm đọc mà chuyển sang ngồi viết đây thôi… để kiếm thêm niềm vui… có thể là về một từ ngữ vớ vẩn nào đấy như lúc nãy, để tiếp tục được thấy “và con tim đã vui trở lại” nữa chứ… Có lẽ bây giờ nó thích suy tư hơn… hơ hơ… Nó vẫn muốn giữ thói quen viết truyện hơn là cứ viết mấy cái bài thơ tự do như nó đã viết thử bài đầu tiên đúng ngay hôm Noel kia, rồi tự muốn những câu truyện nó viết sau này làm sao để vui vẻ hơn và có tiền đồ hơn một chút tí… nếu không thì, theo ý nó, phải hài hài lên một ít chứ cứ buồn hoài thì cũng khó viết lắm. Ai cũng góp ý cho nó, rằng người ta muốn truyện nó vui lên, rằng tại sao cứ phải đau đớn thế? Nó biết chứ, nó biết nhiều là khác… nó thật lòng rất muốn cám ơn những người bạn mà thời gian qua đã rất ủng hộ mấy câu truyện vớ vẩn nó viết và cũng muốn làm cho họ vui lòng… nhưng rồi cũng chỉ biết trả lời là do nó chỉ biết viết truyện lúc nó buồn thôi, lúc vui thì nó chịu. Bao nhiêu dự định viết mừng Xuân nó vẫn để đó… Có vẻ như ngày Tết ngày nhất, sau khi nốc vào người gần 3-4 lít bia rồi, thì ngồi vi tính xem phim nghe nhạc hay là làm cái khác… hấp dẫn nó hơn là ngồi lì mà viết mà lách chăng… nó quay quay mất rồi… Hơ hơ, nhưng dù sao nó cũng phải nhìn nhận, năm mới rồi… nó cũng muốn viết thử một cái gì đó vui vui… cho dù mấy bữa nay, cũng có mấy việc làm nó buồn buồn… Oài, thế cho nên cả ngày hôm nay nhìn hoài cái trang giấy mà sao nó thấy khoai quá chừng… Đúng là cái việc đầu năm khai bút viết truyện, mà lại về tâm trạng vui vui, huề vốn và suy nghĩ về mấy cái sự tình cờ, cố gắng của nó… khó hơn nhiều so với viết về mấy cái cảm xúc bực bội, chán chường như lúc bị đá đểu, hay như cố gắng của nó bị xem nhẹ nhẹ đi… dạo gần đây vậy.

Như cái lần xảy ra vào mấy bữa trước, nó buồn vì một nhỏ bạn thân mà tới lúc về đến nhà là nó mất ngủ cả đêm chỉ vì quá bực… gần như đêm đó nó đã viết xong cả một bài dài chỉ để nói cho nhỏ hiểu là nó đã bực thế nào.

Chắc chắn nhỏ thừa biết rằng con gái chẳng bao giờ muốn bị con trai so sánh với một người con gái khác, hay như thích bị chê một cách vô duyên. Thế thì dĩ nhiên là con trai cũng vậy.
Hơn nữa, sau khi nhỏ cho nó trải qua cái cảm giác bị nói xấu chẳng mấy thoải mái, không một tí nào, thì thật khó mà khiến cho nó có thể thoải mái trở lại mà nói chuyện vui vẻ với nhỏ. Thế mà vẫn có đứa thắc mắc…

Nó muốn nhỏ thử nhìn lại một lần xem; nó với nhỏ chưa chắc đã hợp tính ở nhiều chỗ. Chơi chung thì vẫn vui nhưng cũng chưa phải là bạn bè quá thân thiết, có khi cả tháng chả thiết liên lạc với nhau. Gặp mặt thì ít, nói chuyện thì ít… nhỏ đã có bạn trai, còn nó vẫn sô-lô… cứ cho là nhỏ xinh đẹp, còn nó xấu hoắc… mà dù cho tính tình của nhỏ có đứng đắn lắm đi nữa, thế thì, khi mà ai cũng biết, cái tính nó là một thằng nhây chúa và thích đùa giỡn… vậy khi nó không đùa với nhỏ là có thể bị nhỏ bực sao… bộ khi nó đùa giỡn với một ai đó khác nhỏ thấy ngứa mắt à… nó không biết có cần thiết phải nhắc khéo về sự hợp tính giữa 2 người trong một cuộc nói chuyện cho nhỏ nghe không nữa, hay có nên nhắc cho nhỏ nhớ xem, nhỏ đã là gì của nó… để bớt thấy cái sự vô duyên của nhỏ… nó phải hiểu là nhỏ đang bực mình hay là vì ganh tị đây… hay là vì nhỏ lại thích bị nó bơm đểu… chắc chẳng có đâu… thế tại sao lại cứ phải nói xấu người khác thế?! Gì chứ nó thì chúa ghét nói xấu người khác, cho dù người đó có đáng ghét thế nào nữa… chắc nhỏ nên biết cái cảm giác cứ phải tỏ ra thân mật với cái người vừa nãy mới nói xấu sau lưng mình hay ho đến thế nào… lại còn so sánh nữa… nhỏ cũng nên tìm hiểu thêm về những cuộc nói chuyện đã ít nay có khi lại ít hơn của 2 đứa, có bao giờ dễ dàng dẫn đến một pha chọc cười ngoạn mục đâu… nếu như nhỏ đã tự cho mình là cao cấp hay có đủ quyền để nói nhận xét một người như nó thì có lẽ nhỏ nên tự nhìn lại mình đi… nhỏ làm thế càng khiến cho nó thêm khó khăn khi nói chuyện với nhỏ thôi, rồi có khi nhỏ lại bực nữa, rồi có khi cái kết cục của việc này, khi nhỏ phải để nó giải thích cho nhỏ hiểu ra, lại chẳng vui vẻ gì…

Nếu như nhỏ có thể hiểu một chuyện đơn giản mà nó đã nhận thấy trong suốt cái thời gian sống trong một cái xóm đầy tai tiếng như cái xóm của nó, là: nếu như người ta không làm gì động đến mình, thì thôi, tốt nhất là đừng nên góp ý kiến hay gây sự nếu như không muốn chính mình bị góp ý và gây sự

Dạo này, lạ lùng là nó thường hay bị ngạc nhiên. Vừa hết ngạc nhiên về xung quanh, chim, cá, hoa quả… nó đã bị ngạc nhiên về chính nó… Ngạc nhiên về cái sự mập mạp mà nó chẳng mấy thích thú, rồi lại ngạc nhiên về cái khả năng nhậu nhẹt vô bờ bến của nó nữa, lại thêm ngạc nhiên vì chính nó bây giờ đang đổi khác. Nó bắt đầu để ý đến nhiều thứ mà trước đây nó chẳng mấy quan tâm, như là: nó bắt đầu biết cỗ vũ cho cái nền bóng đá Việt Nam mà hồi trước nó chẳng bao giờ thèm coi, hay là nó cũng chịu ngồi nghe mấy bài hát xưa như trái đất mà một ông Tây gốc Việt giàu lòng tự hào dân tộc như bác nó, lúc nào cũng bật trong ô tô khi đi trên mọi con đường của Châu Âu… rồi tiếp đến là việc những thứ trước đây nó sợ và mù tịt, nó cũng bắt đầu xắn tay mà lao vào nghiên cứu, tìm tòi... Nó cũng đã bắt đầu biết cách làm sao để nói về những điều nó ghét của những đứa nó đã từng thích hay như nó bắt đầu biết bênh vực những đứa trong xóm mà nhà nó chẳng mấy ưa, kể cả nó, và biết cách nói để mọi người có thể thông cảm cho tụi này. Dần dần, nó cảm thấy không nhất thiết cứ phải lén lút khi đi chơi với xóm nữa... Điều này cũng làm nó vui vui, vì dù gì đi nữa, tuy xóm nó quậy phá, tai tiếng, nhưng lại là một nhóm những thằng bạn vừa đoàn kết, vừa trách nhiệm, vừa vui vẻ và chơi đẹp nhất mà nó biết.

Có vẻ như bây giờ nó lại thích cái cảnh đi chơi với đám nhà lá, nghèo, quậy nhưng vui vẻ, hơn là cứ phải đi chơi với mấy đứa suốt ngày chỉ biết tinh tướng, lo những việc cao cấp mà cố tình quên đi cách chơi sao cho đẹp lòng nhau... Nó thêm ngạc nhiên nghĩ rằng có khi bây giờ nó lại thích ở dưới Biên Hòa hơn là lên Sài Gòn… bởi vì nhà nó bây giơ, sau khi trải qua 1 trận cãi lộn ra trò đã trở nên quá ổn… Rồi việc Refresh vài mối quan hệ cũ… nó cũng cảm thấy không tệ… Nó lại ngạc nhiên nhận thấy mấy đứa bạn nó bây giờ đã thay đổi quá nhiều, đa phần là tốt, đẹp hơn... Còn phần nó, cũng kinh ngạc không kém khi tự biết tính tình nó cũng thay đổi, cứ như theo thằng bạn nó là “đang xây dựng hình tượng mới” vậy… ít ra cũng vì không phải suốt ngày cứ ảo tưởng về một hình bóng xấu toàn phần, lại cách xa vời vợi… Nó bây giờ thích nghĩ về những quyết tâm, cố gắng của nó… về những mối quan hệ tốt hơn… về những việc nó đã, đang và sắp làm… về những thứ trước mắt… và còn về những con người thường hay xuất hiện ở ngay trước mặt và trong cả điện thoại của nó nữa…

Nó bây giờ lại hay nghĩ rằng sẽ làm một cái gì đó để nó có thể thay đổi một-vài nội dung của một số-tuần-báo mà nó từng thích đọc; để sau này nó có thể đọc tỉ mỉ một số báo nào đó mà không sợ uổng phí tiền mua chăng? Nhưng cái này nó cũng thừa nhận là nó tưởng tượng thôi. Cái việc đăng báo truyện của nó thì nó xin kiếu từ lâu rồi, nó bảo, ai thích gửi, cứ gửi, nhuận bút, cứ lấy, còn nó chịu. Chẳng thể nào nó đủ can đảm để khoe mình với thiên hạ được... Nhưng đó là truyện thôi. Nó vẫn muốn thử một lần… Ít nhất thì nếu chỉ là một câu hỏi xin được tư vấn, anh Chánh Văn của báo Hoa Học Trò chẳng hạn, lại ẩn danh nữa, thì… nó nghĩ là chẳng ai biết nó là ai đâu.

Nó muốn thử hỏi anh Chánh Văn, chuyên gia gỡ rối tơ lòng, để được giải đáp thắc mắc của nó. Vì dù sao thì cũng phải thừa nhận, nó đúng là 1 đứa dốt đến từng chi tiết… trong chuyện tình cảm.

Từ trước khi về ăn Tết, nó thừa nhận là nó đã thích một người… nhưng nó luôn phải nhắc mình là nhỏ sẽ chẳng bao giờ thích nó. Nó sợ nhỏ sẽ nắm thóp được nó, vì dù gì thì nó với nhỏ cũng là bạn rất thân… Nó nửa muốn quen, nửa không… Cho đến khi nó tự ám thị mình là nó không thể thích nhỏ được, vì người nào đã có người theo đuổi, hay bạn trai, dù chưa chính thức, là nó sẽ không thể thích... Nó đã làm thế trước đây rồi, lần này nó lại áp dụng nữa… có khi là, hiện tại lúc này, nó cũng đang nghĩ đến việc này đây… Nghĩ thế nó lại khổ sở… thế nên nó mới muốn hỏi để xin ý kiến của một chuyên gia nào đó về lĩnh vực này, nó không muốn nghe bạn bè nó góp ý, chỉ vì nó muốn nghe một lời ủng hộ việc chuồn của nó thôi. Cũng như ông già Einstein đã nói còn gì… “mặt hồ vẫn gợn sóng, tất cả chỉ là tương đối”… đúng thế, việc nó thích nhỏ cũng chỉ là tương đối… hơ hơ… Nó không muốn phải gặp lại một cảnh chia tay như hồi cấp 2 nó từng trải qua với một cô bạn: bằng một cú đá cao Karatedo của nhỏ, bằng một thế phản đòn Judo của nó; để rồi từ bạn thân, trở thành người lạ đến tận bây giờ. Ngay cả khi nhận ra nhau ngoài đường hôm mùng 2 Tết cũng phải câm miệng mà nhìn tránh đi chỗ khác…


Nhưng dù sao thì nó vẫn nghĩ là nó đã làm đúng. Việc quên đi nhỏ cấp 2 và tình cảm không đúng chỗ dành cho nhỏ bạn thân, ít nhiều bây giờ cũng làm nó thấy thoải mái.

Nhưng đó là trước khi về Biên Hòa ăn Tết mà.

Nó bây giờ đã viết xong một cái Email, chỉ cần bấm Send một phát là sẽ tới ngay anh Chánh.
Nó muốn hỏi anh về một chuyện khác… về một người con gái khác hoàn toàn. Nó cảm thấy bây giờ nó đã thích nhỏ lắm rồi, nên nó cần có một lời khuyên…
Nó còn nhớ là trong cái Email dài thoòng đó, tuy lung tung, nham nhở, nhưng đúng là nó đã tâm sự rất nhiều về cảm nhận của nó, về cái sự vui mừng, và còn về cái điều mà nhỏ, dường như vô tình, làm nó buồn man mác…

Nó thực sự quan tâm tới nhỏ, nhiều lắm. Nó muốn cùng nhỏ đi chơi đây đó, đi ăn uống, hoàn toàn theo một cách khác với cách mà 2 người bạn thân có thể làm, để cho nhỏ biết tình cảm của nó ngay lúc này là thế nào.

Thế nhưng điều mà làm nó buồn, là dường như lúc nào nhỏ cũng chỉ coi nó như một người bạn thân, hoặc cao hơn là… rất thân thôi. Với bất cứ tín hiệu nào phát ra từ nó, nhỏ cũng nhắc lại với nó rằng, cũng từng có thằng bạn thân khác của nhỏ làm như thế rồi! … Từ việc tặng quà, hay việc dẫn nhỏ đi đây đó, hay việc ăn uống… cái gì cũng từng có nhiều thằng khác làm thế rồi.

Nhỏ làm nó thấy chơi vơi… vừa vui vui, nhưng vừa chơi vơi… với nhiều việc làm và hành động, dẫu chỉ nhỏ như chi tiết thôi, mà nó đã để ý ở nhỏ, có lúc nó thực sự vui vì nghĩ rằng hình như nhỏ cũng thích nó, dẫu chỉ hơi hơi thôi cũng khiến nó sung sướng lắm… thế nhưng càng thế nó lại càng không hiểu là tại sao nhỏ lại khá thường xuyên, vô tình, kể cho nó nghe về những thằng bạn thân khác, đã làm những việc giống nó, có khi còn vượt hơn nó xa lắm… có phải nhỏ muốn nhắc nhở nó rằng cả 2 chỉ-làchỉ-nên-là bạn thân thôi không? Hay lại như ban đầu nó nghĩ khác hơn, lúc nó vui mà tưởng tượng ra……… để rồi cứ sau mỗi lần nhỏ nhắc nhở nó như vậy, nó lại vùi dập đi “tất cả chỉ là ảo tưởng”… Nó phải thừa nhận là, rất nhiều lần nó mất hết tinh thần khi nghe nhỏ nói như vậy. Đã có nhiều lần nó muốn hẹn nhỏ đi đây đó nhưng rồi lại quên khẩn trương… vì nó đã nghĩ, “cái vẻ bề ngoài cũng chẳng thể che đậy cái sơ sài bên trong được”… thực sự thì nó cũng chỉ xuất thân, ban đầu là một người bạn thân của nhỏ thôi mà… hơn nữa, tình cảm mà nó dành cho nhỏ, nếu như nhỏ có thể nhận thấy, tuy nhiều thật, nhưng cũng chỉ mới hình thành trong vòng chỉ hơn nửa tháng… và có khi nhỏ lại thấy rờn rợn mà cho rằng nó đang đùa giỡn rồi chuyển sang cảnh giác cũng không chừng…

Thế nên bây giờ nó cứ phải né tránh một cách cố tình, rồi ngay sau đó, thừa nhận là nó thực sự tiếc nuối… hay như cứ phải giả bộ vô tình khi muốn gặp nhỏ vậy; Chỉ mong nhỏ có thể hiểu là nó chẳng bao giờ có ý định trêu chọc, và nhất là hoàn toàn không muốn giống với bất kì một thằng bạn cực thân nào của nhỏ cả. Nhưng có vẻ như thế vẫn chưa đủ… nó vẫn cứ thấy day dứt… và bao nhiêu điều nó muốn làm sắp tới, mặc dù đã tính trước để sao cho thật bình thường nhưng dường như khả năng nó hoàn thành tốt và để nhỏ hiểu ra là rất mong manh… bởi thế, không lúc nào nó không mong mỏi, một ai đó có thể động viên tích cực để nó tiếp tục cố gắng, hay như kiếm tìm một ai đó thật sự hiểu con gái, để mà nói cho nó nghe xem nhỏ hiện đang nghĩ gì, rồi thì nó có thể nghe mà làm theo lời khuyên của người đó răm rắp, cho dù như có là lời khuyên: nó vẫn còn phải cố gắng nhiều lắm… cho dù vẫn: "chưa tới lượt… phải xếp hàng"... chẳng hạn…

Chứ thật sự bây giờ, nếu như nó cứ tiếp diễn những việc làm, để rồi sau đó lại nghe nhỏ nhắc nhở về một thằng bạn nào đó nữa của nhỏ thì chắc nó đập đầu luôn vào… gối mà buồn chết mất… rồi có khi, chỉ thêm một lần nữa thôi, nó sẽ mượn luôn một ít cái chất men gì đó thật cay như lúc này, để thay vì kể lể trên giấy mà đến gặp ngay nhỏ đặng làm nốt cái việc mà duy nhất chưa nghe nhỏ nói tới là đã có thằng bạn thân nào của nhỏ làm rồi: nói thẳng toẹt ra cho nhỏ hiểu là nó đang thích nhỏ lắm lắm, rồi sau đó có khi nó phải phó mặc cho hoàn cảnh, cho dù có bất thành công thì nó cũng cam chịu…


Có khi như thế lại tốt hơn… có khi xong rồi thì nó không còn phải lăn tăn, mãi suy nghĩ về một câu nói trong cuốn truyện: một con người nông cạn… với những suy nghĩ nông cạn… không đi đến đâu và không giải quyết được gì của nó nữa…

Nhưng như thế nó vẫn cứ thấy tiêng tiếc… nó muốn thời gian để nó có thể vui vẻ đi đây đó với nhỏ phải nhiều thật nhiều… dù gì cũng năm mới rồi, 2 việc nó mong muốn hoàn thành tốt nhất là việc về nhỏ với cái việc học hành của nó… mặc dù có thể năm nay nó sẽ trượt như chuối một cách hoành tráng, nhưng dù sao nó vẫn phải cố gắng lên… nó chơi đã quá đủ rồi.

Mong rằng trời phật sẽ phù hộ cho nó thật nhiều trong năm nay… Oài, nghĩ tới nó mới sực nhớ ra là từ hồi đầu năm tới giờ, nó vẫn chưa thể vác cái mặt của nó vào thăm một ngôi chùa mà xin xăm, cầu may trong việc thi cử, hay như một ai đó đã nhắc tới… việc cầu duyên chẳng hạn… tuy nhiên, nó cũng tự bồi chữa rằng, ngày Tết vì nó uống quá nhiều, nếu đem cái chất men đó mà đi vào chùa chiền thì có lẽ không hay lắm, có khi lại bị cho là thiếu đứng đắn rồi bị phạt thêm thì lại chết … nhưng dù sao thì nó cũng tự thấy nó quá tệ.


Nó tự nhủ chắc chắn là tới rằm tháng Giêng nó phải đi thật nhiều chùa để bù lại thôi… hôm đó lại rơi đúng ngay ngày nó thi môn thứ 2 nữa… Oài, nó lại chưa học được chữ nào… hơ hơ… trời phật nào lại muốn giúp đỡ nó trong cái việc thi cử này cơ chứ… chắc không đâu… chắc nó phải làm một cái gì đó…

Mô phật… Con có tội… có tội…”



Written by Sunboy – Shuseido
(4h chiều 05-02-09)
Ngay từ lúc viết xong bài này là nó biết nó chết rồi… đầu nó quay quay quá chừng… có khi vừa save lại là nó bất tỉnh…

Hiểu lầm


Phải nói gì,
Để người ta chịu tin mình?
- Lời nói thì không mất tiền mua mà,
- Thì nói gì chả được
- Nói sao hợp lòng nhau thì thôi

Coi như chữ tín cũng chỉ là một món hàng để trao đổi
Thuận mua, vừa bán, vô giá trị
- Không phải mình nói dối
- Cũng không phải mình lừa gạt
- Chỉ cần nói cho người ta gật,
- Việc còn lại sau này tính

Thế thì... vô tội?
- Chứ chết ai?
- Chả ai chết!
- Thì đứa nào chịu tin thì đứa đó chết

Chết vì ngu…
Ngẫm thế nào cũng lại thấy mình ngu



Lại hỏi:
Phải nói như thế nào,
Thì người ta mới chịu tin lời mình hứa,
Trong khi những lời trước đây mình vẫn chưa thực hiện được?
Cứ cho là “Lời nói không mất tiền mua” đi
Vậy đứa nào can đảm hứa đại tao xem
Tao đã hứa với mày
Rồi gió thổi bay đi mất
Bây giờ mày chịu tin tao sao?
Vì đó là hứa
Cho dù hứa đại, hứa sai cũng không thể coi đó giống với lời nói dối
Để rồi khi không có gì xảy ra cũng coi như không sao!
- Chủ tâm mình chẳng bao giờ muốn nói dối!
Nhưng sao cái sự dối trá nó cứ trơ ra đấy
Giải thích thế nào bây giờ?
- Thì cứ cho nó giống trong truyện Harry Potter & The Secret Chamber
- Ngay cả người đứng đắn nhất “cũng phải có lúc” phải chống lại lời nói của mình

Nhưng nếu là “lúc nào cũng phải”…
Ai chịu tin
Dù cho đó có là đứa bạn thân nhất của mình đi nữa
- Xấu hổ??
Đáng khinh bỉ!
- Mình?



Tò mò
Là món quà mà thượng đế đã đem lại cho con người
Nó mang lại hiểu biết sâu xa
- Nhưng có lúc đem đến cho ta sự hoài nghi và buồn bã không đáng có
Nhờ nó mọi thứ được sáng tỏ
Chỉ cần biết nó thật sự giả tạo
Mọi điều tốt đẹp hứa hẹn rồi cũng thành vô nghĩa
Nhờ có nó con người có thể sống thật với cảm giác của mình
- Là người mà cái gì cũng biết… có gì vui thích không?!
- Sống theo cảm giác buồn hết lần này qua lần khác thì biết để sống mà làm gì
- Đối với nhiều người thân thiết
- Thà rằng cứ dựa vào cảm giác mà đánh giá
- Còn hơn cứ cố tìm hiểu để rồi biết đó là người không tốt
- Nhìn xem nó đã mang lại cho ai đó điều tốt đẹp?!
- Suy nghĩ xem cái sự ghen tị nó xuất phát từ đâu
- Một con người không cần phải giả tạo đến mức sống theo hai cảm giác khác biệt làm gì
- Có gì cứ trút ra hết
- Sống hết mình chứ không đú theo mọi thứ
- Đừng bao giờ nghe theo lời người khác
- Chỉ cần tin vào chính mình
- Hành động theo suy nghĩ
- Do what the fuck you wanna do
- Chịu chấp nhận kết quả dù thế nào
- Đừng bao giờ đổ lỗi cho bất cứ thứ gì
- Gì chứ… ghen tị rồi vạch áo cho mọi người thấy chính mình kém cỏi
- Không chơi



[…]
Đau đớn, đau khổ...
Trong đời ai mà chưa từng nếm qua
Vừa cay, vừa đắng
Cứ ngẫu nhiên, bất thình lình đến không báo trước
Nhưng lúc nào cũng mang theo món quà chẳng bao giờ muốn nhận
Chán chường!
Dù cho có cố ý muốn quên đi
Những ngày tiếp sau nó vẫn như còn đâu đó
Chán + nản
- Thế
- Có ai bắt cứ phải suy nghĩ nhiều làm gì đâu
- Sao cứ tự để ý làm gì rồi tự khiến cho mình khổ sở

Cuộc đời này là một sợi dây dài đầy những mắt xích
Mỗi mắt là một sai lầm
- Có khi nhỏ xíu, có khi to đùng
Nhưng lúc nào cũng cứ gắn chặt lại với nhau
- Có khi chỉ do vô tình…
Sai lầm dù tạo ra từ đầu dây
Kéo dài đến mắt xích ở cuối dây dường như cũng chỉ theo một hệ quả mà mình chưa tính tới…
Liên quan với nhau từ cái nhỏ nhất
Để rồi cuối cùng cái mình nhận được là một vòng tròn luẩn quẩn không lối thoát
Cũng chẳng ai thèm dây dưa mà tự trao tay cho mình quàng vào
Cứ như một trò game tàn nhẫn lỡ bị lọt vào mà không biết cách thoát ra khỏi
Mà càng chơi lâu thì càng mù mịt
Trong khi cái kết thúc thì ai cũng tồi tệ như nhau, chẳng phân biệt
- Cứ cho rằng “cái số nó thế”
Vậy thì làm sao có thể thoát ra khỏi game mà lòng thanh thản?
- Can đảm thì kê kìm cắt dây…
- Thế là vừa mở được dây xích, vừa tắt luôn được trò game

Mỗi tội mở ra thoát được mà như chạy trốn
- Không thì cứ bỏ đó mặc kệ nó đi
- Chẳng phải càng cô đơn thì càng mạnh mẽ hơn sao!
- Biết đâu rồi lại tìm được cách giải quyết như ý

Vấn đề là thời gian,
Phải mất bao lâu?
- Chẳng phải chính mình cũng đã phải chịu đựng từ lâu rồi sao…
Nhưng nếu như sự việc là không thể chần chừ, khi mà cái nhầm lẫn của nó đã ảnh hưởng đến mọi thứ quá lớn
Thì…
- Không còn cách khác!



Phút chốc nhìn lại
Chỉ muốn nhắm mắt mãi
- Để cứ thế mà nằm mơ cho qua hết thời gian này!?
Để có hơn cả một cuộc sống huy hoàng
Làm gì cũng được
Chả ai ghét mình
Cũng chẳng có ai hiểu nhầm mình
Trong mơ
Mình có thể nói thẳng hết
- Nói sự thật – không dối trá
Để người ta biết rằng mình không hề có ý coi thường mà chửi người ta ngu
Muốn nằm mơ nữa
Để có thể thực hiện xong lời hứa
Để người ta biết mình không hề có ý muốn lừa gạt
- Cho dù đó có thể chỉ là một lời hứa đại!?

Để giải thích hết
Tất cả những sự việc đó đều chỉ là vô tình…
- Rồi thanh thản


Nhưng nhiều lúc lại muốn mình mở to đôi mắt ra
- Sẽ tỉnh dậy !?
Để can đảm vượt lên cái hiện thực trước mắt
Vẫn thế:
- Lửa hy vọng vừa thắp lên đã biến thành khói bụi
- Người mình thích nay chỉ còn là bạn bình thường
- Tại sao mọi điều tốt đẹp đều đi đến kết thúc hết!?

Để can đảm mở to mắt ra nhìn đời
Tự tin đến trước mặt người đó
Dũng cảm khi nói rằng “mày lại sai nữa”
Rồi có khi phải nhận luôn một tát, nhưng vẫn chịu
Để can đảm mà đối diện với chính tấm gương trong phòng tắm
Can đảm để có thể thét vào chính mình
Can đảm chấp nhận toàn bộ
Là chính mình cũng đã mơ mộng quá nhiều…
Mong sao mọi thứ thực sự chỉ là suy nghĩ trong một thoáng chốc
- Ảo tưởng!
Chỉ là hiểu sai thôi,
Ngẫu nhiên mà to chuyện
Không ai là vô tội
- Tất cả chỉ là ảo tưởng!



Written by Sunboy - Shuseido
(02h 8-1-2009)
Ghi chép nhảm

Vô cảm















Đời là thế
Cứ cái gì mà ta tin tưởng và yêu quí nhất thì chính nó lại là thứ khiến cho ta đau đớn nhất
Đúng thật là dù có cố gắng bao nhiêu, con tim của ai đó cũng chỉ là 1 thứ rất dễ tan vỡ
Thì cứ quên đi thôi
Mà sao khó quá
Đành như nó chỉ có cái cảm giác đau đớn thông thường
Đằng này nó lại khiến ta cảm thấy quá yếu ớt, nhỏ bé, ngu ngốc
Bị lừa dối
Để rồi từ đó ta đánh mất hết lòng tin
Vào tất cả mọi người
Và tin rằng rồi mọi người cũng sẽ lại quay lưng với ta
Như đã từng xảy ra trước đó












Nếu ai đó biết được rằng
Lòng tin là thứ thiêng liêng nhất
Khó xây dựng lại dễ mất đi
Một lòng tin
Nếu như bị thử thách
Nó sẽ vững vàng, kiên cố
Nhưng nếu bị tổn thương
Thì trái ngược
Nó yếu đuối, mỏng manh
Một khi lòng tin đã được đặt vào ai
Dù là người thân, người không quen hay bạn bè...
Xin hãy tôn trọng
Không hạnh phúc nào bằng mình được tin tưởng
Dù chỉ là tin vào chính mình
Nhưng
Không đau đớn nào bằng khi nó bị đánh mất
Người thân...
Mình mãi mãi chỉ là 1 thứ đáng mang đi cải tạo
Mất lòng tin mãi mãi
Thử thách vĩnh viễn
[… Hãy nhìn chính tôi để thấy điều đó
… Nhìn ba mẹ tôi đó]

Người không quen
Mãi mãi không quen và không đáng để quen...

Bạn bè
Sẽ không còn là đứa mình hay nói chuyện, hay tâm sự
Sẽ không còn là đứa mình mong muốn gặp mặt nhất lúc mình chán nản.
Phũ phàng thật
Lúc nó vui, không có mình
Lúc mình buồn, không còn nó
Một cách nhìn khác
Không còn là bạn bè
Bạn bè mà thế...
Khác nào coi mình như thứ vô cảm
Khác nào rác rưởi
Với chính bản thân
Mất lòng tin vào bản thân
Ai chết được thì may
Mình... không may...





















Thật là hài
Khi cứ sống theo suy nghĩ của chính bản thân
Cứ sống hết mình
Tin tưởng hết mình
Mệt mỏi, chán nản, bế tắc
Cứ nói hết, cứ chia sẻ hết
Để rồi khi thấy rằng sao lòng người bạc bẽo
Nay khác mai khác
Đau đớn
Thà cứ như trước
Giấu hết mẹ trong lòng đi rồi thấy yên ổn
Ít nhất cũng chả có ai bán đứng mình ngoại trừ chính mình
Chia sẻ ư ?
Stress ư ?
Âm nhạc để làm gì !
Gào thét để làm gì !
Cô đơn để làm gì !
Tao cám ơn mày... fuck that shit
Ít ra cũng không phải chính mày nói cho tao biết điều gì tao nên làm với mày
Để giúp tao có thể vô cảm với mày một cách thật tình cảm...


Dạo này nghe nhạc Linkin Park sướng
Đúng thật nghe như chưa từng được nghe
Nghe sao thấy bài hát của Linkin Park hình như viết cho chính mình
Don’t stay.
Nhìn thấy mình trong 1 bài hát quá nổi tiếng của Linkin Park
Không gì sung sướng hơn

“Đôi khi tôi cần nhớ rằng tôi phải thở
Đôi khi tôi cần em tránh xa tôi ra
Đôi khi tôi hoài nghi những điều tôi không biết
Đôi khi tôi thấy tôi tin tưởng em rất nhiều
Đôi khi tôi chỉ muốn thét vào mình
Đôi khi tôi cần ở một mình
Đừng nán lại
Quên hết kỷ niệm của chúng ta đi
Quên hết cơ hội của chúng ta đi
Mang sự phản bội của em theo em luôn đi
Trả lại cho tôi bản thân tôi


Đừng nán lại

Tôi không cần em nữa"





















Vậy là…
Chắc lại phải làm lại từ đầu.
Lại phải đi kiếm tìm dù biết rằng sẽ phải tốn rất lâu và phải chịu đựng cực kỳ khó khăn để có có được 1 người mình tin và chịu tin tưởng mình như thế
Nhưng “chắc”
Có thể là “sắp tới”
Cũng có thể là “chẳng bao giờ”
Biết đâu
Lại thêm một người nữa như thế
Thế thôi vậy
Nản rồi
Vậy là...
Lại cô đơn
Lạnh lùng...
Vô cảm.
Lại như...
Tao là tao
Thế đấy...





Written by Sunboy - Shuseido

SMS at Midnight ~~> Bon (update Vietnamese)


I also want to tell you something. I myself have had many times that I lived my life against myself, too. I really write many of tetchy stories, I really determine on doing, too, I really use many strong words and break off all relation with him, like that… And even if I act all the things strongly according to all of my words, All of them just be a lie.

Hoang, I hate that guy. I hate extremely. He makes me deeply disappoint, deeply weary of hearing about. Many times, I hate all of things related him. I hate my PC assembled by him. I hate almost empty my friend ‘cause they make friend with him then starting stand on the head of others. I hate all his masses of knowledge, teaching, advice … are for me. . For all that, you see, I became self-motivated, enthusiastic… I can decisive… I’ve just proved important in front of others… I lived with all my heart, but self-indulgent… I see myself like him. What a fuck guy! Damned! Dependent is really the most bullshit thing in the world, isn't it? Look at me now! I lived the same as he does right, like a second hateful guy Hoang. Hate that, but I still be that. I hate myself ‘cause let him effected me too much. I hatred. Oh, I hate you, hate the god - damned fellow who made me like him. In my head now, the only thing is to kill those Images. I just wanna delete really all about him... But... I couldn’t, I still keep his number… I still talking about him with another, tried hardly to prove “No thing happen” in my connection with him. Because people I've met, all of them liked him. Damned! Affected! I disappointed myself... more and more. Greater than anyone hate me, more than all words I could write here. You can tell me what I could do now!!! Oh, I know... Of course, not...

See yourself again. You're so happy. You still can change your story. You used to see too many dull things to put your trust on. Remember the time I, you, and our friend, we have lost in SG?! All things you have now are unworthy to mind. Stop here. Try to find something you can do well like you had done. Forget all about her. Who know! Perhaps, your heart will be happy again... sometime...

---------------------------------------

Tao cũng muốn nói với mày một điều. Chính tao, cũng có lúc không thật với chính mình. Tao viết nhiều truyện bực mình thật đó. Tao cũng quyết tâm thật đó. Tao nói nặng lời và tuyệt tình như vậy đó. Và cho dù tao có hành động mạnh mẽ như lời nói của tao đi chăng nữa, thì tất cả cũng chỉ là giả bộ mà thôi.
Tao ghét thằng Hoàng. Ghét vô cùng. Nó làm tao cực kỳ thất vọng, cực kỳ chán chường. Nhiều lúc ghét đủ thứ liên quan tới nó. Tao ghét cái máy tính của tao là do nó lắp. Tao ghét gần hết bạn bè mà hồi trước tao quen chỉ vì tụi nó theo thằng Hoàng rồi bắt đầu chơi trên đầu người khác. Tao ghét thậm tệ những mớ kiến thức, dạy bảo, chỉ dẫn của nó dành cho tao. Thế mà, mày thấy đó. Tao trở nên xông xáo, nhiệt tình. tao quyết đoán, tao cứ tỏ ra quan trọng trước mặt người khác. Tao cứ sống hết mình nhưng lại buông thả. Tao thấy mình như là nó..... Như một thằng Hoàng đáng ghét thứ 2. Ghét như thế, nhưng tao vẫn cứ như thế. Tao ghét chính tao đã để cho thằng Hoàng ảnh hưởng tới tao quá nhiều..... Tao hận. Tao muốn xóa thật sự tất cả về nó, nhưng không thể, tao vẫn giữ lại sdt. Tao vẫn nói chuyện về thằng Hoàng trước mặt người khác, cố gắng tỏ ra bình thường trong quan hệ giũa tao với nó. Bởi vì người tao quen, ai cũng thích nó.... Giả tạo. Tao thất vọng chính tao, nhiều hơn bất cứ ai căm ghét tao, nhiều hơn bất cứ lời nào tao có thể nói ra ở đây... Liêu mày có thể nói cho tao biết nên làm gì? Dĩ nhiên là không... Tao biết điều đó...

Nhìn lại mày xem. Mày vẫn còn hạnh phúc chán. Mày vẫn còn có thể xoay chiều lại. Mày từng gặp nhiều thứ còn đáng chán đến mất hết lòng tin hơn thế. Còn nhớ lần 3 đứa đi lạc trên SG không. Chuyện chẳng đáng gì, đừng bận tâm nữa. Dừng lại ở đây là tốt. Thử kiếm 1 cái gì khác mà mày có thể làm tốt như hồi trước xem. Quên hết tất cả về nó đi. Biết đâu, rồi con tim mày sẽ vui trở lại...



All Good Things

Con đường tình yêu muôn đời vẫn thế ...
Chỉ có hai người cùng bước về phía trước ... dù bao dung hay cố gắng bao nhiêu thì trên con đường đó người thứ 3 vốn không thể tồn tại dù chỉ là chiếc bóng ...


Đúng thôi!!!
Dù cứng rắn bao nhiêu ... bao dung bao nhiêu ... con tim ai đó vẫn như một mảnh gương … rất dễ tan vỡ ...

[Nỗi đau] cam chịu …
[Uất hận] - khóc than …
[Tình yêu] - chôn kín …

Một con đường vốn không thể đi sao vẫn cứ ngoan cố mà đi cho lòng này rướm máu?

[Phải đi chứ]

… phải đi để biết phía sau một hạnh phúc còn có nhiều nỗi đau …
… phải đi để biết phía sau một nụ cười còn có bao nhiêu nước mắt …
… phải đi để biết phía sau sự hiện diện của một người còn có những sự ra đi
… phải đi để biết, sau tình yêu là lời chúc phúc
… phải đi để biết rồi lòng người còn có thể bạc bẻo đến nhường nào …
… cũng như phải đi để biết có những người trong tình yêu luôn không ngừng chờ đợi
… nhưng không phải chờ đợi ngày ai đó có thể yêu họ mà chờ ngày họ có thể ngừng yêu ai đó …

Có thể chúng ta cũng như khi đang đi dưới mưa vậy ...
Nên nói "chia tay" thôi ... để có thể nhờ vào một bờ vai khác mà khô ráo về nhà.
Hạnh phúc không phải cứ ôm khư khư thì nó là của mình.
[Hiểu chứ - Hiểu rõ nữa là khác] - [nhưng sao cũng xót xa quá!]
Không phải là chưa từng cố gắng đâu ...
Có đó!!!
Cố gắng để biết mình đã bại.
Mong mỏi để biết mình quá ngốc.
Chờ đợi để biết mình dư thừa.
Mỉm cười mà nghe tim mình nhói đau.

Khi yêu ai, chúng ta đều tự chọn cho mình một phương cách khác nhau trong tình yêu.
Và....
[Yêu đơn phương] - cách tôi đã chọn …
Ngốc nghếch lắm ... ngay trong mắt mọi người …
Vô nghĩa lắm ... cho cách nhìn của ai đó …

... Và bây giờ, đang cảm thông, chia sẻ hết tất cả.
... Cảm thông để biết rằng, mình không quan trọng …
... Chia sẻ để rồi biết được, lời nói những ngày qua chỉ là gió bay …

Thức trắng đêm nay nhớ một người.
Một người tôi nhớ, một người thôi.
Đêm qua, đêm nay, đêm mai nữa
Tôi nhớ một người, không nhớ tôi …



-[------------------]-

Chia tay nào phải là kết thúc....
Chia tay là để học cách yêu ai đó bao dung hơn đấy thôi!
Chia tay là để học cách chấp nhận những gì phũ phàng nhất trong tình yêu mà.
Chia tay là để biết trong lòng mình ai đó quan trọng đến chừng nào.
Chia tay là để biết thì ra chính mình đã tự buông tay khỏi vị thần hạnh phúc.
Chia tay là để biết mình đã bị ai đó gạt qua bên lề rồi.


Thích người ấy liệu có phải là một sai lầm???

Liệu có phải là sai lầm không??? Khi tình cảm mình dành cho người ấy quá nhiều ... còn người ấy dành cho mình thì lại quá ít ...

Liệu có phải là sai lầm không??? Khi càng ngày mình càng muốn được ở gần người ấy ... được bên cạnh ... còn người ấy thì … tránh xa ...

Liệu có phải là sai lầm không??? Khi mà từ lúc người ấy online cho đến lúc out ... cái nick đó vẫn nháy lên “không người chat” ...

Liệu có phải là sai lầm không??? Khi người ấy cứ vô tình làm tổn thương ... cứ ruồng rẫy, rũ bỏ mình ... thật phũ phàng ...

Liệu có phải là sai lầm không??? Khi mà bây giờ ... người ấy đang ở một nơi rất xa … xung quanh ... còn biết bao nhiêu người khác ... liệu ... người ấy có còn nhớ đến mình ... nhớ đến một thằng ngốc bị chìm ngập trong đám đông ... không nổi trội ...


... Nếu như thiên đường của hai người ... giống như một bức tường hoa
... Phong toả ước mơ …
... Hạnh phúc đó, có phải là một cái lồng sắt ... ngăn không cho loài chim bay về phương Nam …

Nếu như có ai hướng về phía bầu trời ... Khao khát … tự do,
... Thì tôi sẽ buông tay để đôi cánh ấy vút lên …
Đôi cánh đó không thể ở im một nơi mà nhìn thời gian trôi qua…
Nếu như lãng mạn đã biến thành vướng bận,
... Thì tôi sẽ là người đầu tiên quay lại với cô đơn ...
Có một thứ tình yêu gọi là "chia tay".
Vì yêu tôi tình nguyện bỏ mọi thứ cho dù đó là "thiên đường hạnh phúc".
Nếu ta quen nhau nhưng khiến nhau phải mệt mỏi,
... Thì tôi sẽ để tình yêu chân thật mang tôi rời đi xa ...
Vì yêu ...tôi sẽ kết thúc giấc mơ ..."thiên đường hạnh phúc ".

Sẽ ra đi thinh lặngbình yên để ai đó có tất cả.
Để tình yêu chân thật giúp tôi nói tiếng ... "chia tay”.
Đành mất … đành mãi mãi lìa xa ...
...Tôi đã buông tay.

Đôi khi ... con người ta cần dừng lại ... dừng lại để rồi bước nhanh hơn ...
Đôi khi ... con người ta cần buông tay ... cần cho đi để rồi có nhiều hơn ...
Đôi khi ... con người ta cần khóc ... khóc thật lớn để rồi lại cười thật to ...
Đôi khi ... con người ta cần 1 mình ... một mình để biết có nhau là quan trọng như thế nào ...


----------------------------

Editted by sunboy - shuseido

Hình hùi nhỏ của con trai ba tui nè ^^!

Vô tình mí hôm trước chụp giựt được cái máy chụp hình KTS của con bạn P: rùi dzô tình cái album hình hùi nhỏ của mình lại lọt vào tay mình lần nữa P: P: các sự kiện dzô tình tạo cơ sở cho 1 dziệc hữu tình :D ... là cái entry nài đây :D :D :D

HÌNH MÀ QUÍ DZỊ SẮP ĐƯỢC CHIÊM NGƯỠNG SẼ LÀ ĐỘC NHẤT DZÔ NHỊ, NÓ GHI NHỚ CÁI HÌNH TƯỢNG THÈN NHÓC CON TRAI BA TUI HÙI MỚI ĐẦY THÁNG, ĐẦY 6 THÁNG VÀ ĐẦY NĂM, THÈN NHÓC MÀ MỚI CHUI RA ĐÃ CÓ TÓC ĐEN THUI CÂN NẶNG 4KG TRÒN :D ... CÓ MÍ TẤM HÌNH CÒN DỄ THƯƠNG HƠN NHƯNG LÀ LÚC NÓ NHỚN NHỚN DZÙI, HEM NHỚ NỔI NỮA. BÀ KON XEM XONG CHO Ý KIẾN HEG :D


VUI LÒNG BẤM VÀO read more HOẶC ClIcK HeRE ĐỂ XEM HÌNH HEG. Phải giấu chứ cứ để khơi khơi ở ngoài thì chít P:

Read more...

Mê sảng (một tối trời mưa khó ngủ)

Đã lược bỏ phần mở đầu và đoạn trước.

Dạo gần đây thấy nó trở nên kỳ lạ… chính xác là từ đầu tháng tới bây giờ, nó ít nhất thì không dưới 10 lần nó trở thành 1 con người khác, khác 1 cách hoàn toàn, trái ngược 1 cách hoàn hảo với những gì thể hiện ở nó trong khoảng chưa đầy 1-2 tiếng đồng hồ đổ lại. Thì cũng tính từ đầu tháng trở lại đây, thật sự cũng có quá nhiều biến cố xảy ra xung quanh nó, nhưng rõ ràng, ảnh hưởng đến nó nhiều nhất… là không thể hiểu được lý do chính của việc hàng loạt người bạn được nó cho là thân thiết nhất của nó tự nhiên bỏ rơi nó… như 1 cách phủi tay sạch sẽ… không thương, không tiếc; không đoái hoài; không quan tâm đếm xỉa.

Như một nhỏ bạn thân của nó, từ trước tới nay chỉ biết có nó là nguồn nói chuyện gần như duy nhất mỗi khi nhỏ buồn, nhỏ muốn chia sẻ… muốn khóc… Nhỏ đã quen thế và hình như nó cũng đã quen với việc đó, thậm chí nó còn cảm thấy hào hứng hơn nữa. Nhưng, căn cứ vào những chuyện vừa mới xảy ra mà nó đã không còn là cái thằng biết chuyện của nhỏ đầu tiên, thậm chí là cuối cùng… Nó đã rất thất vọng… với chính mình… nó đã quen được như trước kia và nó chưa từ bỏ được thói quen đó… nó chưa từng nghĩ đến cảm giác khi làm người thứ 2 biết tới chuyện của nhỏ là như thế nào… Nó shock, nó không thể nói ra… nó không thể giải tỏa… nó chỉ có thể thừa nhận là nó đã thật sự, thật sự rất rất đố kỵ... Thế là nó cứ buồn bã… nó nhận thức rõ ràng rằng: nó bây giờ là đồ bỏ… Nó chỉ biết tự than thân trách phận nó thôi, nó không thể nào trách được nhỏ 1 lời, nó tự muốn tránh mặt nhỏ, tránh việc phải gặp mặt và nói chuyện với nhỏ, trong mọi trường hợp… sự thật là nó đã không còn được nhỏ vớt vát là No1 nữa… Chấm hết... Mọi việc xảy ra từ trước đến nay đối với nó, với nhỏ… không khỏi nhắc nó 1 cách sâu sắc về 1 niềm vui lớn, về 1 cái gì đó… thuộc về 1 cái tình cảm khác lạ mà nó đã dành cho nhỏ từ rất lâu trước đây nay đã được khơi dậy phần nào, nhưng nó chỉ muốn dấu, dấu và bây giờ phải quên đi, quên để rồi nhớ nhỏ, nhớ nhỏ và bị nhỏ bỏ rơi… việc đánh mất chỗ đứng trong nhỏ cứ như 1 vết chém đau đớn sâu trong lòng ngực nó, đau nhói, thật khó mà ngờ tới cái ngày nó và nhỏ sẽ là bạn bình thường… đây còn hơn cả giấc mơ hoang đường nhất của nó nữa, thế mà nó vẫn đang xảy đến đấy thôi, không gì cưỡng lại được… đau đớn? Có đấy, nhưng chẳng thể giải quyết được gì…

Rồi cũng giống như việc bỗng dưng nó đột ngột… quay ngắt 180 độ, thay đổi cách nhìn và tình cảm dẫu cực kỳ sâu đậm với 1 nhỏ bạn khác mà đã từng là bạn rất rất thân với nó, có khi còn hơn cả thế nữa… thẳng tay bỏ mặc nhỏ như nhỏ đã bỏ rơi nó hơn 1 năm trước. Hơn 1 năm trời không liên lạc, không chat, không 1 cuộc gọi, không 1 lần gặp mặt, không 1 tin nhắn hỏi thăm hay chúc mừng dù rằng 2 sinh nhật 2 đứa chỉ cách nhau không đầy 24h… với bất cứ lý do gì được nêu ra, với mọi tình huống hợp tình hơp lý, cho dù rằng đó có là lần nó tha thiết mong muốn hay không, hay như nó nói là “phải găp nhau” nếu như còn coi nhau là bạn bè, còn là nhóm bạn… thì chuyện liên lạc giữa 2 đứa trong 1 năm trời đó cũng chỉ cho cái kết quả lần sau giống hệt lần trước… cũng chỉ là con số không mà thôi… Nghe chuyện mà cứ như 2 đứa chỉ là những người dưng với nhau chứ không phải là bạn cực thân từ 5-6 năm rồi vậy. Lý do duy nhất mà nó còn lưu luyến nhỏ, mà vẫn trông chờ vào 1 số điện thoại đã lâu lắm rồi không rung lên… là nó vẫn mong nhỏ sẽ gọi điện cho nó, nhắn tin cho nó, nó vẫn tin nhỏ, vẫn chờ 1 lời giải thích… hoặc nếu không thì nó sẽ là người làm điều đó, 1 lần gọi điện duy nhất và cũng là lần cuối cùng nó liên lạc với nhỏ. Thế nhưng, sự điều không cho nó như ý, kể cả điều nó mong muốn làm nhất cũng không thể. Nó nghe tin nhỏ đã đổi số điện thoại từ lâu mà như nghe sấm bên tai. Cơ may duy nhất để nó liên lạc với nhỏ, mong chờ đã bị nhỏ tước đi cũng không thông báo cho nó 1 lời dù rằng muộn màng. Nó bực bội, nó như muốn điên lên, như chưa từng được điên trước đó, dẫu cho dù nhỏ đã không còn coi nó là 1 thằng bạn thân như trước đây, dù cho nhỏ bây giờ chỉ coi nó như 1 thằng bạn bình thường, thì hành động đó của nhỏ cũng là hết sức quá đáng đối với nó. Hình như từ trước tới nay nhỏ đã quen nghĩ rằng nó là đứa không bao giờ biết giận, không bao giờ biết trách 1 ai đó. Chắc chắn nhỏ đã sai lầm. Sẽ không bao giờ có cuộc gọi mà nó hằng mong muốn cho nhỏ, cũng không thể có 1 lần nào nhỏ có thể gặp được nó. Nó đã thẳng tay đốt cháy từng tấm hình của nhỏ cho đến hết, thẳng tay delete mọi ký ức hay kỷ niệm của 2 đứa hay tất cả mọi thứ có liên quan đến nhỏ, làm mọi việc khiến cho 2 đứa không còn có thể gặp nhau, có thể nhận ra hay nhìn thấy nhau hay liên lạc với nhau dù muốn dù không. Nó đã quyết định lần này là lần cuối cùng nó bận tâm làm những việc có liên quan đến nhỏ. “Ghét nhìn những thứ mình không quan tâm và không quan tâm đến mình”… phũ phàng… Thề rằng nó sẽ không bao giờ tiếc, không bao giờ hối hận, chắc chắn là thế…

Rồi cũng mới đây thôi, cũng như chuyện của một thằng bạn thân của nó, càng khó ngờ hơn… nó chẳng làm gì nên tội, nó cũng chẳng hề vào phe nào hùa lại mà đối xử tệ với thằng bạn đó, không 1 tí nào… thế mà nó bị cho ra rìa thì lại là chuyện ngay trước mắt… hàng mấy tuần lễ trước tới bây giờ, quá sức bất công với nó. Nó đã từng coi thằng đó là thằng bạn tốt nhất, đáng tin tưởng nhất, 1 tấm gương bạn thân mà nó cho là cực kỳ đáng học tập, 1 con người mà nó đã từng tin tưởng 100% mà kể cho nghe mọi suy nghĩ, mọi cảm xúc mà không cần phải lăn tăn bất cứ chuyện gì hậu quả sau đó, không hề tỏ ra hoài nghi cảnh giác 1 tí về thằng bạn No1. Bao nhiêu chuyện mà 2 đứa đã trải qua cùng nhau, đã nói ra suy nghĩ để hiểu nhau hơn, đã không dấu diếm nhau bất cứ điều gì cho dù đó có là chuyện bí mật động trời… phải thừa nhận, nó, chưa từng 1 chút mảy may nghĩ là thằng bạn đó chỉ sống theo lối sống vật chất, ích kỉ, hèn mọn. Thần tượng thằng bạn, nó cũng không hề cảm thấy mình bị bé nhỏ đi, không hề cảm thấy yếu đuối hơn, càng không bao giờ nghĩ là mình sẽ bị bán đứng 1 cách nhanh chóng… thế mà nay… nó lại phải chứng kiến cảnh khó khăn của chính nó đây, khó khăn khi đã quá quen dựa vào 1 thằng bạn trong mọi chuyện, khó khăn khi phải tự giải quyết những chuyện chung riêng mà trước đây nó đều cho là muỗi, khi mà thằng bạn không thể thân hơn đã ngã mũ say bye với nó, với cả đám, không 1 lời chào, không 1 lời hứa hẹn… và không hề có 1 lời giải thích cho nó. Quả thật nó đã cảm thấy hết sức bất bình… nhưng bế tắc… Nó đã tự lừa dối chính mình rằng thằng bạn thân mà nó thần tượng lâu nay vẫn đang chơi trò với nó thôi, nhưng rồi nó lại nhận ra là nó lại phạm sai lầm. Thật sự khó mà nói cho hết suy nghĩ của nó. Đến bây giờ nó mới nhận ra rằng việc hằng ngày nó và thằng bạn gặp mặt nói chuyện đã trở thành một cái gì đó khó có thể thiếu được. Nếu có ai từng trải qua thời kỳ thần tượng một người, tin tưởng quá mức vào 1 người rồi lại bị chính người đó bỏ rơi, thì may ra hiểu được tâm trạng nó lúc này… Mỗi một ngày trôi qua, mỗi một sự kiện có liên quan tới thằng bạn, cho dù nó có cố gắng thanh minh, nghĩ tốt dùm cho thằng bạn trong mọi điều kiện, với mọi lý do khách quan mà nó có thể nghĩ ra cho dù có khó tin đến thế nào đi nữa, thì mọi hành động, lời nói của thằng bạn, nó đều vẫn phải liệt vào cái danh sách “không thể chấp nhận được”, nó phải thẳng tay, nó không thể tha thứ nổi, và vì thế, không lúc nào nó không cảm thấy… tự thất vọng… cho chính thằng bạn đó… và cho chính nó. Trong nó bỗng trỗi dậy một cảm xúc nhập nhằng bấn loạn, mà nó khó gọi thành tên. Không tài nào đặt cho nó một tên gọi... Là buồn? Là nhớ? Là hụt hẫng hay trống vắng? Khoảng im lặng trong nó tưởng chừng kéo dài đến bất tận… Nó lại lẽo đẽo trở thành 1 thằng cô đơn không ai dẫn dắt cho cái lối đi đúng… một mình… bị đối xử lạnh nhạt, nó lại trở nên đúng bản chất xưa kia của nó hơn, nó sống lạnh lùng, buông thả, khép kín… Và ngay lúc ấy, nó nghĩ mình đã định nghĩa được thứ cảm giác bên trong. Là nuối tiếc. Là hụt hẫng. Là muốn văng tục chửi thậm tệ cái thằng bạn thân đang lởn vởn trong đầu nó những câu nói dạy nó cách sống và đối xử với bạn bè, với gia đình, với những người thân khác… lởn vởn trong đầu nó mãi suy nghĩ về 1 cái tình cảm được thể hiện bằng một lối quan tâm giả tạo của thằng bạn thân… như một câu hỏi nó, ngớ ngẩn… “Lâu nay mày sống thế nào?” - “Sống như thế nào ư?”… Sống vật vờ như cái xác bị lấy đi hơn nửa phần hồn. Thì sống như mình không chết, không thể chết được, dù rất muốn… Còn tinh thần? Bao lâu sống buông thả chán nản, vùi đầu vào những cuộc vui lớn, đàn đúm nhưng kín đáo. Không kiếm nổi một đứa bạn thân nào hạ cố gặp nó đặng để nó lấp đi cái chỗ trống, dù chỉ để nói vài câu chuyện phiếm. Rồi nó cũng biết mưu mô, lừa lọc, tàn nhẫn với chính lương tâm mình. Thây kệ hết!… “Vì mày vẫn bảo lương tâm con người là cái thứ đáng mang đi cho chó gặm mà”. Thế thôi, không cần phải dài dòng, không cần níu kéo lại làm chi cái dĩ vãng huy hoàng. Nó có cái thói quen hay hay, ai thích gì thì chiều cái đó. Đúng vậy, ai đối xử với nó thế nào, nó sẽ đáp lại như thế và hơn thế. Từ nay nó sẽ sống như chưa từng quen 1 thằng bạn thân dạy nó từ A-Z, sẽ không còn 1 tí gì thuộc về 1 thằng bạn từng ngày ngày gặp nói chuyện phiếm xung quanh nó, trong mọi thứ nó sở hữu. Thế là hết, chấm dứt 1 tình bạn thân thiết đã từng có lúc tưởng chừng như sẽ là mãi mãi. Đáng buồn thay…


Bỏ đoạn cuối và phần kết.







Đáng lẽ ra nó đã viết được 1 câu truyện sống động về suy nghĩ và cảm nhận của nó đối với gia đình và bạn bè của nó – những người đã bỏ rơi nó. Đáng lẽ ra câu truyện còn dài hơn thế vì những gì nó viết về gia đình - cha mẹ, chị đã bị nó delete hết, bất kể cái mở đầu của nó có hay đến đâu, bất kể nó đã viết lâu thế nào, bất kể rằng đó mới là lý do chính để nó viết lên câu truyện này và cũng chính đó là phần nó viết xong đầu tiên… thế nhưng sao cho dù nó có bị thế nào đi nữa, càng đọc, nó lại càng buồn hơn, nhưng rồi nó lại không thể trách gia đình nó nổi một lời. Không thể nào nó lại trách gia đình nó vì bất kỳ thứ gì, không thể, và thế là nó... delete...

Written by sunboy - shuseido

Bán thân!!!





















Ảnh chỉ mang tính minh họa ^^!
"Ai yêu tôi ko tôi bán tôi cho.

1 đô 2 kí ai mua cân liền"


Số là tôi nghèo, và tôi cô đơn
Tôi bán thân, tôi lấy tiền tôi đốt.
Tuy tôi nghèo nhưng tôi dek cần tiền, tôi cần người yêu...
Mua người yêu thì tốn tiền, thôi thì tôi bán tôi...
_____________________________________

@Quảng cáo sản phẩm:

- Mặt hàng: Trai (nguyên tem)
- Ngày sản xuất: 9-9-1989 Hạn sử dụng: 50 năm vẫn chạy tốt. 60 thì...hên xui.
- Chiều cao: 1m70 kém Cân nặng: 55 kg
- Mô tả: cao, gầy, đẹp xấu tùy mắt người nhìn, chỗ ko phơi nắng thì trắng mà chỗ phơi ra thì, tất nhiên là hơi ngâm ^^
- Chi tiết: tóc nâu đen, mắt đen nâu vừa tròn 10/10, trên mặt có...mắt, mũi, miệng, hai bên có 2 cái tai và trên đầu có...tóc.
Chức năng: ăn, ngủ, chơi game, nghe nhạc. Đặc biệt: biết yêu, biết thương, biết tương tư...
_____________________________________

@Hướng dẫn sử dụng:

- Bla bla bla bla...Có ai chưa biết ko trời?
_____________________________________

@Đơn giá chi tiết: 1USD/2 kg. Tổng thể: 55kg

- Tay (3kg): 1.5USD x 2 = 3USD
- Chân (5kg): 2.5USD x 2 = 5USD
- Thân (32kg): 16USD
- Đầu (6kg) : 3USD
- Còn 1kg: chổ nào thì mua về tự tìm hiểu: 0.5USD
Tổng: 2 tay, 2 chân, thân, đầu, và...1kg:
=> Tất cả 55kg: 27.5USD!

*Lưu ý: ko bán lẻ!
_____________________________________

@Đối tượng ưu tiên: Con gái: trẻ đẹp dễ thương, chưa chồng ko con, nấu ăn ngon, ko cần giàu (chỉ cần có 27.5USD là ok).
- Con trai: ko bán.
_____________________________________

@Chế độ hậu mãi:

- Mua rồi miễn trả lại.
- Bảo hành tới hết hạn sử dụng.
_____________________________________

@Quà tặng thêm:

- Khi mua "sản phẩm" đc tặng 1 bản hướng dẫn sử dụng chi tiết đính kèm băng miêu tả cụ thể, 1 cuốn sách dạy nấu ăn cao cấp, và 1 phiếu rút thăm trúng thưởng sản phẩm mới: "thức ăn nuôi...chồng"
_____________________________________

NHANH LÊN! SỐ LƯỢNG CÓ HẠN!
Chi tiết xin liên hệ: tại đây.



Editted by Sunboy - Shuseido
December 2009
S M T W T F S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29 30 31