Skip navigation.

Log in | Sign up

"I'm Nothing!!!"

Y!M : ndhung89 nha bà kon :D

Ngày ... bình thường. (một buổi trưa khó ngủ ngày 20/9)

Đáng lí ra nó đã có một ngày bình thường!

… Nếu như chiều hôm trước đó thằng bạn ở dưới Biên Hòa quen và thân khi lên đại học, cùng ở chung nhà trọ từ Tết đến nay … không tuyên bố 1 câu xanh rờn phủ định kết quả của toàn bộ cố gắng của cả đám nhà trọ từ hơn 1 tháng trước đến bây giờ: “có khi tao đ** ở chung nữa đâu […] 99% là tao không ở chung nữa […] kiếm mẹ nó cái nhà trọ gần trường ở 1 mình cho nó sướng!” rồi cũng ngay cái tối hôm đó thôi, nếu không có cái tên của nhỏ bạn cực thân từ hồi cấp 2 nào giờ của nó – đứa bạn … đáng ghét … đó – xuất hiện cùng với 1 lý do – đi theo 1 chiều hướng xấu trên khung chat Yahoo của nó, khiến cho nó cảm thấy càng đáng ghét thêm chính cái tên mà nó đã lấy làm password hằng bao năm nay … Nếu như ngày hôm đó không có những câu mắng của ba mẹ nó … vô cớ – nhằm thẳng vào chính nó mặc dù nó chẳng biết nó đã làm gì sai ở cái nhà này – cái nhà của nó, trong vòng 48h sau khi nó đi khỏi và đang trật vật trên đất Sài Gòn từ tận 1 tuần trước … và nếu sáng hôm đó không phải nó vô tình ghé thăm blog của thằng bạn thân khác, phát hiện ra thằng đó chỉ vừa mới để cái status mới cứng: “Close blog, sorry everybody, because some personal reasons and personal feeling!” … và không để bất cứ 1 lời lý giải nào khác ngoài 2 cái personal chết t*** kia để giải thoát dùm nó khỏi sự tò mò đang từ điểm gốc 0 tiến thẳng đến dương vô cùng … rồi cũng chính giữa trưa hôm đó ... nếu không có những tin nhắn cũng của chính thằng bạn thân khác đó, sau gần 1 tháng trời không nói chuyện với nhau, lại khiến cho nó đi từ tò mò sang đến bực mình và mất kiềm chế … … thì có khi, đó lại là 1 ngày vui vẻ và có phần đẹp trời nữa là khác …


Đáng lý ra mọi chuyện chẳng có gì to tát mà phải khiến cho nó từ bé xé ra to đùng như thế!
Đúng ra mọi chuyện trong ngày hôm sau không quá khó chịu với nó như thế ... nếu không phải vì chuyện của thằng bạn nó ... phải ... đúng là vì chuyện của thằng bạn cùng nhà trọ của nó đã khiến cho nó may mắn được trải qua 1 ngày bất bình thường … trong 1 ngày bình thường …

… Đúng ra chuyện thằng bạn cùng phòng của nó đã có 1 diễn biến sáng sủa hơn, nếu như thằng này không phải [vì 1 lí do đặc biệt nào đó] thích 1 cô bạn thân cũng ở chung phòng trọ và nếu như nó – thằng bạn đó, biết, hay chịu để nghe tụi này giải thích rõ ràng và đừng làm ra cái mặt xị một đống trông cực đáng trách như thế thì mọi chuyện đúng ra sẽ hậu hơn bây giờ. Tất cả cũng chỉ vì 1 tối ngày Trung thu không thể rủ cô bạn này đi chơi chung, lý do thì vô cùng đơn giản, cô bạn này đang trong thời kỳ bị ba mẹ giam trong nhà, chuyện thường ngày ở huyện! Cả đám ai chẳng biết thế, thậm chí là biết từ trước tới nay nhỏ này cũng khá là thường xuyên bị ba mẹ cấm cửa như thế … thế mà có 1 đứa lại cứ phủ định lại, và việc không thể mời cô bạn đi chơi đã khiến nó quyết định delete toàn bộ những gì liên quan tới nhỏ, kể cả cái nick “Vợ iu” mà nó vừa mới gán cho tên của nhỏ trong điện thoại và vừa vui vẻ vừa gian manh khoe với tôi từ 1-2 ngày trước. Bỏ ngoài tai những cố gắng làm lành của nhỏ sau đó và cả những nỗ lực đem lại không khí bình thường của cả nhà trong tình hình hiện nay tuy đã không mấy vui vẻ vì chuyện nhà cửa, nó vẫn giữ vẻ mặt đăm chiêu, xị 1 đống như nó đã dùng từ hơn 1 tuần nay. Mặc dù rằng nó vẫn sống trong nhà, nhưng hình như nó đã thành công trong việc khiến cho mọi người hình dung ra 1 ngôi nhà không có nó, nó bất cần, nó thây kệ, nó không quan tâm, và tuy rằng nó vẫn nói chuyện bình thường với đám con trai, thì nó vẫn giữ 1 thái độ lạnh lùng, thờ ơ, nhất là đối với con gái trong nhà, kể cả những đứa chẳng liên quan 1 xíu gì vào chuyện của nó … và … bất kể rằng nó đã bỏ công sức nhiều thế nào trong việc cùng cả đám tìm nhà để ở chung, bất kể rằng tất cả đã từng rất bực mình, mệt mỏi, chán, nản trong việc tìm nhà, công việc đó đến nay vẫn chỉ là 1 câu lệnh FALSE đầy vững chải. Những lúc thế này, hơn ai hết, người tinh tường như nó phải biết rằng cần phải biết bình tĩnh, quan trọng nhất là bình tĩnh, thông cảm và cố gắng hết sức mình hơn nữa, chia rẽ là chết hết! Cuối cùng, ngay khi cố gắng của cả đám cũng đã được đền đáp 1 cách khá xứng đáng, ngay khi cả đám đang trong sự vui vẻ, thỏa lòng, thì nó … tuyên bố sẽ không ở chung trong căn nhà mới này. Thế là hết, hết vui mừng, hết thỏa mãn. Nó ra đi là ký cho chính nó 1 bản hợp đồng: không quan tâm, không cần biết, không đếm xỉa đến đám nhà trọ này nữa. Đồng thời nó cũng ký thay cho cả đám 1 con số tiền nhà hàng tháng mới hơn, cao hơn, tất nhiên, và thế là quá đủ để từ bỏ ngôi nhà vừa mới ăn mừng chưa đầy 24h cho việc tìm ra. Nó có biết là nó đã hành động độc ác thế nào không, nó đã phủ nhận toàn bộ cố gắng của cả đám cũng như chính nó, nó đã để cho tụi này 24h ăn mừng để rồi lại tiếp tục những ngày chán nản, mệt mỏi và tức giận. Căn nhà lại quay trở lại như lúc ban đầu, chỉ còn 6 đứa, nó đã quyết định rằng nó là đứa đến sau cùng thì nên là người đi đầu tiên rồi, bọn tôi không buồn giữ, nhưng ức lắm, tại sao lại phải thế, tất cả đều thắc mắc 1% còn lại trong câu nói của nó là gì, là do nó muốn hay là do cả đám trong cái nhà này??? Là do tụi tôi không cố gắng hay là do chính nó mất bình tĩnh??? Là do tụi tôi lười biếng hay là do chính nó đã quá mệt mỏi để có thể để tâm cảm thấy tụi tôi đã mệt mỏi hơn cả nó như thế nào??? Vì sĩ diện sao chứ??? Vì nó đã không thể là thằng con trai đã cưa con nào là đổ con đó sao??? Là do con gái sao??? Là do việc hôm Trung thu sao??? Chỉ vì việc đó mà nó đã quyết bỏ đi à??? Đó có phải là giọt nước làm tràn ly không??? Than ơi, thằng bạn của tôi, thằng bạn mà tôi đã học tập từ nó 1 đống điều, thằng bạn luôn nói với tôi rằng phải bình tĩnh khi đối xử với con gái, thằng bạn đã từng là chỗ dựa tinh thần của nhiều đứa trong nhà, nay lại cư xử như thế, nó đã làm ngược lại tất cả những gì nó đã nói với tôi từ trước tới giờ, không thể nói hết được là tôi cảm thấy bất lực, tức giận nó và thất vọng về nó như thế nào. Tôi không thể ngờ là có ngày nó lại cư xử như con nít như thế, càng không thể ngờ hơn là nó lại đi đúng vào vết xe đổ của tôi ngày trước, thế mà nó cứ luôn mồm “Mày làm cái đ** gì vậy??? Bình tĩnh lại coi” khi tôi nổi giận với cũng chính nhỏ đó sao??? Hãy nhìn xem tôi đã giải quyết thế nào với từng – vết – xe – đổ – của – tôi nào??? Tôi cứ đinh ninh rằng tất cả những thằng bạn của tôi đều hơn tôi, đều vượt xa tôi về một mặt nào đó, còn đối với nó là mọi mặt … thế là … tôi đã nhầm, nhầm to, tôi đã quá đề cao nó sao??? Không thể tin được là có ngày tôi lập lại câu nói – đã từng là đáng ghét nhất – mãi mãi là của đứa bạn thân nhất của tôi, đứa bạn cực thân, cực coi trọng tôi, đứa bạn sau bao năm không gặp chỉ mới đây tôi có nhận được 1 thông tin duy nhất từ mẹ của nó rằng nó đã mất cách đó hơn 1 tuần … chính nó đã báo về cho mẹ nó bắt phải thông báo cho tôi bằng được, chính nó cũng là đứa chỉ cho mẹ nó cuốn sổ tay cũ mèm có ghi số điện thoại nhà của tôi bên trong … và mẹ nó đã gọi liền sau đó qua tiếng khóc trong điện thoại … tôi mới biết được là mẹ nó đã hạnh phúc thế nào khi hoàn thành được lời dặn dò của đứa con mình, vì “phải báo cho thằng Hưng biết, chỉ còn có nó là chưa biết, tội nghiệp nó” … đó, chính thằng bạn … đó, đã từng để lại cho tôi 1 câu chửi thê thảm: “tao không ngờ tao lại có 1 thằng bạn như mày, mày làm cho tao thất vọng đó Hưng.” … nay, tôi lại phải lặp lại đúng nguyên văn câu nói đó, đúng vậy: “Tao không ngờ là tao lại có 1 thằng bạn như mày, tao thực sự rất rất thất vọng về mày!!!”.

“… Thà rằng … mày vẫn cứ là cái thằng nhơn nhơn như trước, thà rằng mày vẫn cứ là thằng gặp chuyện buồn hay bực mình là dắt tao ra quán nhậu, thà rằng mày đừng bao giờ là thằng bỏ cuộc … đớn hèn, thà rằng mày cứ nổi nóng vô cớ với mọi đứa trong nhà để tụi tao có thể “nói chuyện” bình thường với mày như con trai với nhau … phải chi … mày có thể che dấu nỗi khó chịu của mày tốt hơn là cái mặt bí xị kia, phải chi mày biết được là cả cái nhà trọ này cũng chẳng vui vẻ gì khi mày như thế, phải chi mày 1 lần thấy được cái mặt của mày khi ở trong cái nhà này …”

Giờ đây, chẳng cần biết nó sẽ ra riêng ra sao, cả đám chỉ mong rằng nó vẫn còn nhớ đến cái đám bạn nhà trọ này, mong rằng nó vẫn cư xử như đã – từng – là 1 đứa trong nhà, để rồi nó thấy, cả đám này không phải là đứa “chỉ biết dựa dẫm vào nó mà không biết tự sức mình làm” … [MÀY] … hãy chờ xem …




PS : Những chuyện khác được kể ngay đầu truyện sẽ được tóm lại trong 1 câu truyện khác, còn truyện này đơn giản chỉ nói về cảm xúc của tôi đối với 1 thằng bạn, truyện viết vì 1 thằng bạn và dành cho 1 thằng bạn …


Written by Sunboy - Shuseido

Vít 1 bài để mừng Trung thu

Sắp tới Trung thu rùi mới nhận ra là mình chưa có kí j để ăn mừng event này hết hehe, up nhạc con nít lên đây với để cái skin Trung thu 1 tuần mới được, bà kon ai vào blog cũng phải nghe hết, không trốn được đâu, nghe để mừng chung với shu nhá.

Truyện ngắn! Vu vơ !! Và giới thiệu gói Emoticon YAN mình mới hoàn thành :D !!!

Nó thix thèng nhỏ cạnh nhà lém lém mà hok dám nói, nó sợ thèng nhỏ ko những ko chấp nhận còn nghỉ chơi dzới nó nữa. Vì thế nó lun thấy bùn, nó thix thèng nhỏ từ lâu lém rùi, dzậy mà thèng nhỏ cứ vô tư trước tình củm of nó ==> nó cảm thấy bực tức vô cớ mỗi khi thèng nhỏ nói cười với ai, nó mún ánh mắt of thèng nhỏ chỉ nhìn nó, chỉ cười với nó . Rùi 1 ngày, nó chợt thấy ánh mắt thèng nhỏ khi nhìn Hằng - nhỏ bạn chung lớp - hơi khác lạ nó thấy choáng váng khi càng ngày ánh mắt đó … càng say đắm … càng chan chứa iu thương . Nó chỉ cười, nhưng trong lòng nó nước mắt ngập tràn, nó phải làm sao thì thèng nhỏ mới hỉu được tình củm of nó, nhìu lúc nó mún nói wách ra, nhưng đứng trước mặt thèng nhỏ, nó lại lặng câm . Nó cũng bít nó ngu lém nhưng bít làm sao khi nhìn thèng nhỏ cũng đang khổ đau vì đơn phương Hằng ==> nó quyết định giúp thèng nhỏ. Mặc dù lòng nó quặng đau mỗi khi thèng nhỏ tâm sự với nó về Hằng, nó vẫn cứ hiến kế cho thèng nhỏ, nó thấy hạnh phúc vì ít ra cũng được thèng nhỏ tin tưởng như vậy . Bạn ư? dù sao thì cũng là bạn thân, nó cũng thấy an ủi phần nào . Rùi 1 ngày (lại là 1 ngày) câu chiện of nó chiển sang 1 hướng khác.

Nó vít 1 bức thư tay gửi cho Hằng, hẹn cô nàng bàn chiện "bí mặt dễ bị bặt mí" . Đúng giờ hẹn, Hằng đến. Cô nàng ngạc nhiên vì người có mặt ở chỗ hẹn ko phải là Nó, mà kẻ có mặt cũng ngạc nhiên ko kém Hằng là bao ==> thèng nhỏ chớ ai … 4 mắt nhìn nhau trào máu họng (ặc ặc ... ) 1 hồi thèng nhỏ mới ngớ người nhớ ra 1 chiện: lúc sáng nó đã nói sẽ tặng thèng nhỏ 1 món wà bất ngờ. Thì ra món quà đó lại là cơ hội được thổ lộ với "người í". Nhưng món quà bất ngờ này ... bất ngờ ghê wé, làm thèng nhỏ bị cứng họng, xịt keo đến lúc Hằng cất giọng "oanh vàng" thỏ thẻ hỏi chiện thì thèng nhỏ mới tỉnh . Rùi sau 1 hồi vòng vo tam quốc, thèng nhỏ mới quyết định ko để lãng fí cơ hội mà Nó đã tặng. Thèng nhỏ hít thật sâu, nín thở nói 1 hơi: "Ha ... Hằng ơi, mình ... thật ra thì lâu rùi mình rất rất mến Hằng … Hằng nghĩ sao về mình? ". Đứng tròng 5s (Hằng) … hồi hộp 10s (Thèng nhỏ) … cúi cùn Hằng mới thỏ thẻ (sax, lại là thỏ thẻ ) vài lời rùi chào thèng nhỏ, lẳng lặng bước đi ==> xong, thèng nhỏ thất tình … chơi vơi … nhưng hình như ko wé kinh khủng như thèng nhỏ đã từng tưởng tượng, bèo thui mà . Việc thèng nhỏ mún làm nhất lúc này là chạy về than thở với nó, nghĩ là làm, thèng nhỏ chạy như bay về nhà . Thế mà có vẻ như thèng nhỏ về hơi bị trễ. Nhìn sang nhà nó: cửa đóng then cài, im lìm véng vẻ. Théc méc, khó hỉu, thèng nhỏ vù về hỏi mami ==> "Trang hả??? con bé chiển nhà rùi. Nó hok nói cho con bít hả? Mẹ cứ tưởng 2 đứa thằng nhau lém chứ, lạ nhỉ!!! ". Thèng nhỏ nghe như sét đánh bên tai, “chiện vậy mà nó ko hề nhéc tới”. Hóa ra món quà thất bại này chính là món quà chia tay ư. Tức wé … vô lí wé … bạn bè thằng thiết mà như thế àh?! Thèng nhỏ còn đang choáng váng + bực tức + .... thì mami of thèng nhỏ tới, đưa cho thèng nhỏ 1 fong bì: "Trang gửi mẹ, nhờ mẹ chiển cho con đó" . Thèng nhỏ vội xé fong bì, lôi bức thư ra đọc, cẩn thận và xem xét (nói cho đúng ra là nhìn như mún nuốt sống lá thư ấy chứ) . Thèng nhỏ nhìn vào dòng chữ đầu tiên, nó vít ...

... "Tâm ui, tui bít làm như dzầy thế nào ông cũng giận cho xem. Thật ra tui cũng mún chào tạm bịt ông lém chứ, nhưng tui sợ nếu gặp ông tui sẽ cầm lòng hok đặng mà hóc wé (tui nói thiệt 100%, ông mà ko tin coi chừng tui chém ông đó ). Vì thế nên ông thông cảm nha! Hừm, thiệt tình thì tui rất mún bít kết wẻ tỉnh tò of ông nhưng xem ra ko được rùi, tiếc ghê . Thui thì thông báo lại cho tui sau hén … Chậc, ba mẹ tui lại hối nữa rùi kìa. Mai mốt xa ông chắc tui sẽ nhớ lém lém (ko được nghi ngờ à nghen

). Ông nhớ fải vít thư liên lạc thường xuyên dzới tui đóa, nếu ko sau này gặp lại đừng hòng tui nhìn cái mặt mo of ông nữa . Địa chỉ nhà mới of tui hình như là XXXXXXX (ông thông cảm, tui hok bít chính xác, thui thì cứ gửi đại đi há ). Ui, lại hối nữa rùi, thui tui đi đây, bibi ông ha.

PS: Chờ thư of ông đó!!! " .

Thèng nhỏ lặng người, ngạc nhiên thấy cảm giác nhói đau nơi đập thình thịch trong lồng ngực. Vậy là từ đây thèng nhỏ fải xa nó thật rùi . Sau này thèng nhỏ bít than thở với ai đây? bít chơi cờ với ai đây? Rùi ai sẽ kể chiện cười cho thèng nhỏ nghe lúc bùn hay chia sẻ với thèng nhỏ lúc dzui đây??? ... Đến bi giờ thèng nhỏ mới nhận ra sự wan trọng of nó. Thực sự có wé nhìu việc cần fải có nó. Thèng nhỏ vẫn lun cho rằng việc nó ở bên cạnh mình là chiện đương nhiên, ko có j` fải bàn cãi. Nhưng đến lúc này thèng nhỏ mới chợt fát hiện chiện đương nhiên đó đã trở thàng 1 thói wen từ lúc nào . Tự nhiên đùng 1 cái nó đi làm thèng nhỏ lúng túng wé, vì thèng nhỏ chưa bao giờ thử tưởng tượng fải từ bỏ thói wen này như thế nào. Bởi vậy thèng nhỏ càng giận nó hơn nữa. sao nó lại làm thèng nhỏ bùn như dzậy chứ!!! Cái đau lúc này # hẳn nỗi bùn bị "tê bình phương" [là T2 = seven love đóa pà kon] trước đó . Thèng nhỏ ko hỉu why cô bạn mà mình lun xem là "ông bạn thân" lại có thể khiến thèng nhỏ đau lòng đến thế, 1 nỗi đau ko nói được thành lời . Suy nghĩ 1 hồi … ko chịu nổi cục tức này … thèng nhỏ quyết định ngồi vào bàn … lôi giấy bút ra & làm 1 mạch hết 1 tờ giấy đôi . Chính thèng nhỏ cũng ko ngờ cái thèng ngay cả bài bình luận cao lém cũng chỉ hết 3 mặt giấy mà lại có thể vít nhìu & có nhìu í đến vậy. Kệ … cứ gửi trước đã, hơi đâu nghĩ nhìu, mệt óc …


Tên nhân vật trong truyện đã được đổi lại khác so với thực tế.
Trong bài vít này mình có sử dụng khơ khớ hình ảnh Emoticon YAN, bạn nèo có hứng thú với mấy Emo như thía này thì có thể download ở đây nhá.


Editted by Sunboy - Shuseido

Truyện tình đầu tiên!!!

Truyện của tui!!!

Nó tiến lại gần bức tường căn phòng nó, trầm ngâm, mắt nhìn thẳng còn tay thì nắm chặt, hết sức bình sinh, nó dộng thẳng nắm đấm của nó vào bức tường gạch 10cm cũ kĩ, tiếc là bức tường đã không đổ sập xuống như nó vẫn tưởng, nhưng nó cũng làm phát ra 1 tiếng "rầm" khá to đấy chứ.

- Mày làm gì trong đó vậy Hưng, gì mà làm ầm lên vậy! mẹ nó gọi sang.
- Chẳng có gì cả. Nó trả lời gọn lỏn.

Chẳng hiểu từ bao giờ nó quen thói đấm tường như vậy, hình như nó mang máng nhớ rằng có đến hơn 10 lần nó làm như vậy rồi, và có hơn 3 lần tay nó đau ê ẩm đến hết ngày hôm sau vẫn chưa khỏi. Tuy thế, nó khẳng định rằng nó làm như vậy là để giải tỏa "xì trét", mỗ lần nhà nó có cãi nhau, nó đều thế ...



Nó tên là Hưng, 17 tuổi, 1m65 nặng 52 Kg, suy dinh dưỡng, ngoại hình tàm tạm nếu không nói là "không đẹp lắm", nhưng bù lại, nó tự nhận, khá vui tính và nói nhiều. Nó dẫn chứng ra là bao nhiêu lần con gái giận nó rồi chưa đầy 30' sau lại vui vẻ nói cười với nó. Nó cười khì, cái thằng này luôn tự khen mình về khả năng trời phú đó .

Nó học cũng khá, 9 năm liền HS giỏi, 2 năm lớp 10, 11 khá nhưng nó còn nói thêm là 2 năm đó nó học khá nhưng lại là giỏi (đấy là đối với nó). Cái mặt nó nhơn nhơn, từ lâu rồi, nó có cái mặt như vậy, cứ nhơn nhơn, lạc quan tếu, "học tài thi phận", nó tự thú: hồi cấp 2 nó học Toán, Lý, Hóa làm mưa làm gió trong lớp, thế nhưng đi thi Tốt nghiệp chẳng môn nào nó được trọn vẹn 10 điểm, toàn là 9,5, ngạc nhiên hơn, cái môn Văn mà nó chẳng mấy hứng thú đó, chơi chơi mà cũng 9 điểm, trong khi cái môn Toán chỉ có 8,5 ... bó tay con gà quay!

Nó từng học Judo, lên được màu đai thứ 4 thì nó nghỉ, kỳ lạ là cách đó không đầy 1 năm, mùng 6 tết, nó khóc lóc xin ba cho đi học vì ba nó bắt nó nghỉ. Thế mà nó bỏ luôn, không nhắc lại cũng không giải thích. Nó khá về thể thao, vẽ đẹp, hát dở như vịt kêu vậy. Nó mê game, nhưng chónh thích chóng chán, nói chung là khó hiểu. Nó có thể chơi game liên tục trong 3 ngày, nó có thể chơi 4 năm 1 trò, cũng có thể bỏ thẳng thừng 1 nhân vật game cày trâu bò trong 4 năm đó. Nó thích nhạc mạnh, ghét nhạc sến và nói chung là tình cảm sướt mướt nhắng nhít. Nó chỉ ghiền thứ âm nhạc của trống, Bass và tiếng gào thét điên cuồng, bắn rap như tiểu liên và những điệu nhảy break. Có hỏi thì nó bảo rằng :" những bài hát điên cuồng như vậy là để thay lời nói cho 1 tầng lớp thanh niên bất lực, bế tắc, đau đớn trước hoàn cảnh trước mắt, gia đình và xã hội đương thời" (hình như là ở trong 1 tờ báo nào nó từng đọc đây). Nó bồi thêm, khi nghe những bài hát gào thét, nó cũng muốn gào thét, cũng muốn đập phá, vừa khóc vừa cười, những lúc đó, nó thấy bế tắc của nó được giải tỏa, nhiều người không biết, cho là nó phá làng phá xóm ...

Thì ra là nó cũng có bế tắc đấy chứ, nhìn cái mặt buồn thiu, nhìn xa xăm của nó thì rõ ràng: nó bị thất tình. Nhảm nhí, nó làm gì có tình mà thất, cách đây không lâu, nó kể tôi nghe, nghe xong tôi tưởng nó đùa, nhưng giờ nghĩ lại hình như hôm đó nó nói thật ta ơi. Nó kể rằng, ba mẹ nó đâu cho nó có bạn gái sớm, mà nói thẳng ra, nó có không có bạn gái được, đang đi học mà, con gái chấm nó điểm 10 khi làm bạn, còn bồ ... "trứng". Nó lim dim, kể rằng hồi nhỏ số nó đào hoa ... ặc ặc. Nó kể rằng 5 năm cấp 1, nó thích vô cùng 1 cô bạn cùng lớp, nhỏ tên Trang, Nguyễn Hồng Yến Trang, nhỏ đẹp cực kỳ, học tanh, vui tính, mà hình như nhỏ cũng thích nó nữa. 2 đứa bắt đầu đi chơi với nhau từ lớp 2, nói đi chơi cho oai chứ cái thời con nít, có đi thì cũng chỉ đi trong phạm vi từ lớp tới căn tin thôi, làm gì hơn, mà luôn luôn có 2 nhỏ bạn của Trang đi kèm. Vậy là, nhóm 3 đứa con gái đẹp nhất lớp đi chơi với 1 thằng xấu xí như nó. Tới tận lúc thi Tốt nghiệp cấp 1, nó còn nhớ rõ Trang tặng cho nó 1 trái cam sành bự chảng (mẹ Trang mua) 30' trước khi thi môn đầu tiên rồi đi mất hút .

Lên cấp 2, Trang vào lớp 6/2, nó vào lớp 6/4, 2 lớp gần nhau mà nó bùi ngùi kể lại trong 4 năm nó chỉ nói chuyện với Trang đúng 3 lần. 1 lần là vào đầu năm lớp 6, Trang hỏi nó tìm lớp trưởng lớp nó, để lấy sổ đầu bài gì ấy mà, 2 lần sau, là vào cuối năm lớp 9, gần thi Tốt nghiệp, run rủi làm sao nó với Trang cùng học chung 1 ông thầy dạy Toán chuyên, 1 cái lò thật sự, nhồi nhét gần 100 đứa học sinh trong đó, không thể nói chuyện. Nó với Trang nói vào lúc sắp vô học, 2 câu đó là "Hưng còn nhớ Thu Hiền không?" "Lớp trưởng lớp mình cũ đó". được 1 lát thì Trang chào nó để "ra kia 1 tí", thế là Trang đi, không còn quay lại nữa. Rung động đầu đời còn ám ảnh nó đến tận hồi học lớp 12, cách đây 1 tuần, nó gặp lại Yến Trang trong 1 tiệm đĩa nhạc, gặp nhau mà nó không dám nhìn thẳng mặt Yến Trang chứ đừng nói là dám nói vài câu xã giao nữa. Chẳng biết làm sao cả, nó nói, hình như nó chỉ muốn nhìn mặt Trang thôi ...

Cái lớp cấp 2 của nó ... chán cực kỳ. Nó kể rằng, cả lớp 52 đứa chia phe nhóm chơi riêng với nhau, gây sự với nhau liên tục, chưa bao giờ tổ chức 1 chuyến tham quan đủ mặt 1/2 lớp cả. Phần nó, nó chơi với cả lớp, hết cả lớp, đúng hơn là hết với con gái cả lớp . Trong đó, nó đặc biệt chú ý đến Vân Anh, cùng tổ với nó, tổ trưởng luôn, ngồi cùng bàn, xen giữa 2 đứa nó là con nhỏ bạn thân của Vân Anh, con Hân(15). Nó kể rằng nó chú ý đến Vân Anh từ cuối năm lớp 7, năm lớp 8,9 Vân Anh đều đứng nhất lớp, có đứa ganh ghét, nói nhỏ với nó nghe, nói xấu Vân Anh, nhưng nó mặc, tình cảm của nó hình như đã dành cho Vân Anh 1 phần không nhỏ. Lên cấp 3, con Hân(15) qua trường khác, nó với Vân Anh may mắn thay, được vào chung 1 trường Vân Anh vào A1, lớp của những đứa học giỏi nhất trường (tất nhiên), còn nó, chui vào lớp C2, ban Văn, má ơi ... cả lớp 40 đứa, chỉ có 5 thằng con trai , trừ đi 2 thằng lưu ban với 1 thằng quậy, 1 thằng bạn của nó, con đồng nghiệp của mẹ nó, quen nhau từ nhỏ, thằng này tính lầm lì, lại ít nói. Thế là thành ra, cả lớp chỉ còn có mình nó đây là nói nhiều, là vui vẻ. Mà công nhận, lớp cấp 3 của nó vui thật vui, con gái mà ... chu choa, xinh thật xinh, dễ thương cực kỳ, ăn nói thì ... chậc chậc, đừng tưởng bở, không có "bạn", "ấy" đâu, "mày", "tao" không à, nhưng nó nói, thế mới vui. Lâu lâu nó được nhỏ Vân Anh với con Hân(15) rủ đi ăn kem nhân 1 dịp gì đó, nó đi ngay. Nó kể, lên cấp 3, nó được vẹn cả đôi đường ... ^_____^

Quái lạ là nó vào ban C lại làm văn hay mới chết nó nói thẳng, từ nhỏ đến lớn nó chưa từng học thêm Văn ai, à quên, có, được 2 tháng trước khi thi tốt nghiệp cấp 2. Nó ngu Văn, giỏi Toán, Lý, Hóa thôi, tính thi đại học khối A, vèo vèo làm sao, Lý, Hóa nó hình như mất luôn cái căn bản, chết chửa , Toán vẫn vậy, còn Anh Văn thì lao lên, Nó quyết định thi khối D , nên phải đi học thêm Văn, mà phải tội, nó có biết ai đâu, hỏi bạn bè thì bạn bè lại cho nó học chuyên Văn, nên có gì thuyết trình về Văn trên lớp, nó được (hay bị) bạn bè "tin cậy" giao cho làm hết, đến khổ ...

Vân Anh lâu lâu cũng nói chuyện với nó, toàn "ông" với "tui", còn chọc nó thích con nhỏ nào lớp C rồi nữa chứ. Mèn ơi, nó có biết gì đâu "Danh thơm đồn sáu tỉnh chúng đều khen", cả lớp còn chọc nó thích Thắm, bí thở của lớp, nó lắc đầu quầy quậy. Trước mặt Vân Anh nó đâu dám nói ra, còn ở trong lớp, tổ nó, nó làm tổ trưởng, đều biết nó thích Vân Anh rồi, nhưng vẫn chọc nó với Thắm, cho vui, vì nó với Vân Anh đã có gì đâu. Có 1 lần, Vân Anh cảm ơn nó vì đã vẽ cho nó 8 tấm bản đồ địa lý nước Việt Nam, cho cả Vân Anh lẫn bạn của Vân Anh nữa, lúc nhận lời, nó cười mà như mếu. Vân Anh cảm ơn nó, hỏi đùa nó thích nhỏ nào A1 phải không. Trời ơi, nó muốn nói thẳng ra rồi, nó thích Vân Anh nhất, nó chỉ thích mình Vân Anh thôi. Thế nhưng, nhát, không dám nói ra, Vân Anh mời nó đi ăn kem, thật ra là 7 đứa nhờ nó vẽ mời nó đi ăn để cảm ơn, nó từ chối, khổ sở từ chối vì đã có hẹn đi chơi với tổ rồi mà. Thế nhưng, phút cuối, tổ nó không đi nữa. Nó chỉ còn biết vào quán Internet ngồi chơi game tới 11h trưa mới bò về nhà, rồi tiếc hùi hụi. Nó định bụng 1 ngày nào đó nó sẽ nói với Vân Anh, rằng nó thích Vân Anh biết bao ... Ngày đó ... tuy lâu nhưng cũng đến và là 1 dịp "tình cờ có tính toán" là đi ngang đường gặp nhau ...

Cả đám bạn của nó nhốn nháo cả lên, bảo là đi rình, rồi tùm lum hết. Nó đi bộ, bước cạnh Vân Anh cũng đi bộ, ôm cặp trước ngực, mặt hơi cúi xuống. Trời ơi, nó thèm biết bao ai đó chụp cho nó 1 bức hình trong hoàn cảnh này. Tuy nhiên, đám bạn của nó vẫn đi theo, nên nó hơi bị "hớn hở". Đi chung với Vân Anh mà tim nó đập rộn ràng, My god, he falls in love!. Rồi từ rộn ràng đó, chuyển sang đứng tim vì Vân Anh sắp nói ra chuyện bí mật của Vân Anh mà bắt nó không được kể cho ai nghe hết. Nó gật đầu cái rụp. Vân Anh nói rằng, tim của nó gần chạm về mức không đập rồi, im lặng 1 lúc, Vân Ạnh mới nói, Vân Anh mới bị thất tình ... Nó ... chết đứng, nhưng vẫn giữ vẻ mặt bình thản hỏi lại cho chắc cú, Vân Anh nói tiếp, Vân Anh với thằng Bình, cùng lớp ,đội tuyển Lý cửa trường, đi chơi với nhau từ hồi lớp 11, làm gì cũng có cặp, mà nay, Vân Anh bị Bình đá chỉ vì 1 nhỏ bạn của Vân Anh đeo thằng Bình dính như keo. Nó, thằng Hưng đây, đứng sững sờ. Mất đi đầu rồi cái hớn hở cách đây vài phút. Đi chung với Vân Anh nó chuyển thành 1 người im lặng, cúi mặt, không tìm được lời nào để nói. Lúc nào cũng vậy, nó luôn là người thua cuộc, không biết bạn của nó có nghe được chuyện này không. Đến đầu ngõ hẻm, nó ngoái nhìn về phía sau, vẫn còn 4 con nhỏ bạn nó đi theo rình. Nó giờ đây, đã bớt choáng, im lặng 1 lúc, nó nói với Vân Anh, can đảm hết sức rằng: "thằng Bình, nó chắc chắn sẽ có lúc phải hối hận". Nguyên văn như thế. Nó bày cách cho Vân Anh giải quyết dứt điểm với Bình. Nó nói với Vân Anh, cuộc nói chuyện gần 30'. Nhưng cuối cùng, Vân Anh hình như cũng nghe nó khuyên rồi. Vân Anh sẽ nói với Bình, hẹn Bình rồi dứt điểm chuyện tình cảm. Vân Anh đi khuất, không quyên lời cảm ơn nó, nhưng nó chẳng còn tinh thần mà đón chờ lời cảm ơn này nữa. Nhìn lại phía sau, mấy đứa kia chắc đi ăn gì rồi . Thế cũng tốt, nó lê bước đến quán Internet quen thuộc, nhập ID game duyhung, pass vananh, suy nghĩ xong nó chọn đổi pass là sevenlove, rồi nó ngồi lỳ ở đó đến 7h tối mới về. Hôm đó là thứ 7, chiều hôm đó, Ba nó lên tàu về Bắc để giúp việc tìm mộ Cụ của nó, 4h30 tàu chạy, nó không có mặt. Hôm sau là Chủ nhật, buổi sáng nó có 2 ca học thêm đến 10h sáng, chiều cũng có 1 ca, hôm đó, nó cúp, đi chơi game tới 3h chiều mới về nhà. Nó leo lên giường, không thể chợp mắt được, lần nào cũng vậy, dư âm những buổi nói chuyện với Vân Anh luôn làm nó suy nghĩ nhiều, lần này, nó còn thêm khổ tâm hơn nữa. Ép mình, nó mở vi tính, bật nhạc, volume hết cỡ, may mắn thay nhà nó không có người. Đóng cửa lại gào lên theo giọng gào thét của nhóm nhạc Linkin Park:

... I tried so hard And got so far But in the end It doesn't even matter
I had to fall To lose it all But in the end It doesn't even matter....

Hôm sau đi học, nó vào lớp dù tươi cười nhưng lòng thì nặng trĩu. Trưa hôm đó, nó ở lại trường để học 3 môn tự chọn, nó không ăn cơm, sang quán game nhưng không chơi, nó cứ ngồi làm lung tung, vừa tính, vừa chờ đợi 1 điều gì đó. Đến tận lúc vô học nó mới ngừng tay về lớp. Chiều hôm đó, chị nó, từ Sài Gòn, học Đại học trên đó, về nhà như thường lệ 2 tuần 1 lần ..
Chị Phương của nó, là một người đã từng thất bại rất nhiều, tính ương ngạnh, nó có phần thương, cũng có phần ghét, nhưng trong hoàn cảnh này, nó thương không được. Bở thế mới có to tiếng, nó đã nói nặng với chị nó, chị nó giận đùng đùng, nó vẫn cương. Bởi thế, sau bữa cơm, nó về phòng, đấm 1 phát thật mạnh vào tường để trút bỏ hết bực tức lẫn bế tắc trong lòng, rồi ngồi viết lại câu chuyện của nó. Lúc nào cũng vậy, cứ mỗi lần cãi nhau, nó lại trở nên trầm tính hơn, suy nghĩ nhiều hơn, và sống nội tâm hơn. Còn câu chuyện của nó, vẫn còn dang dở. Nó bèn gác câu chuyện sang 1 bên rồi lôi tập ra soạn bài cho ngày mai. "Ngày mai có gì ta?", "à", "Toán, Văn, Công nghệ, Anh, Anh". Nhìn thời khóa biểu hôm sau, nó mỉm cười nhẹ, ít ra thì nó cũng có hứng học hơn rồi. Nhất định nó phải đậu vào Đại học, để rồi ......


Written by Sunboy - Shuseido

Ai cũng thích nghỉ hè !!!!!

Ai cũng thích nghỉ hè!!!!!!

Mùa hè đến là bao nhiêu việc vui chơi, nghỉ ngơi thoải mái, bao nhiêu cơ hội gặp gỡ bạn bè, bao nhiêu việc để làm nếu như bạn đã 18 tuổi …. Mùa hè của tôi cũng thế, có điều năm nay tôi phải thi Đại học, trải qua 3 kỳ thi Học kỳ, Tốt nghiệp, rồi Đại học, ai lười nhất mà muốn vượt qua 3 kỳ thi này cũng phải ôn tập rất căng thẳng và mệt mỏi, tôi đã vượt qua cả 3 kỳ, dù kết quả chưa tốt, nhưng nếu như tôi vẫn tự tin thì chẳng lý do gì để mọi người cứ chê trách tôi hoài, bạn bè tôi học còn ngon hơn tôi nhiều, nhưng kết quả của nó so với tôi thì còn kém hơn, bao nhiêu người muốn có được kết quả thi như tôi, bao nhiêu người muốn tự tin như tôi, thế mà ba mẹ tôi lại luôn trách tôi là làm bài tệ, rồi luôn bảo rằng học hành như tôi mà đậu thì đó là “điều ngoài dự kiến”, đáng ghét … tôi biết, nếu như tôi “lỡ” mà đậu thì ba mẹ tôi lại bảo rằng “cho ăn học bao nhiêu năm trời, bao nhiêu tiền bỏ ra cho mày học, thi cái trường không ra trường mà không đậu thì vứt đi” . Vâng, tôi thi trường không ra gì nhưng cũng có hơn 20.000 đứa “không ra gì” như tôi, và cũng có những đứa học những trường rất danh tiếng cũng “không ra gì” như thế, nếu đậu được thì tôi đã vượt qua được hơn 40 đứa cùng “không ra gì”, ai dám chắc là không có đứa giỏi hơn tôi bị tôi vượt qua để vào trường, bởi thế, đậu thì chẳng ai không mừng, còn tôi chẳng mừng, nghe ba mẹ tôi nói như thế tôi chẳng còn lý do gì để ăn mừng …

Nhưng dù gì thì tôi cũng thi xong Đại học rồi, vậy là chẳng việc gì phải nhọc công nhồi nhét thêm kiến thức vào đầu làm chi nữa, mà có nhồi vào thì cũng chẳng ăn thua - cái đầu nó muốn nghỉ ngơi rồi; đứa bạn tôi, thi Tốt nghiệp điểm cao nhất trường, học cực siêng mà cũng chẳng muốn học trong thời gian này, bao nhiêu đứa học Anh văn cực siêu bằng B đàng hoàng, nhưng thi Đại học cũng chỉ 4 điểm, hè đến nó cũng chẳng việc gì phải ôn thêm Anh văn, tôi thi Đại học thì hơn 3,5 điểm thôi, “Anh văn như thế là quá tệ” ba mẹ tôi luôn bảo thế và luôn bắt tôi học thêm Anh văn, tôi không nghe theo thì có đáng trách không nhỉ?

Hè đến đồng nghĩa với việc chia tay lớp, đây là một chuyện buồn, mà lại là chia tay lớp cấp 3 thì còn đáng buồn hơn, hoàn cảnh của tôi là, lớp cấp 3 này của tôi mới thực sự là lớp, đó là lớp tôi thích nhất, đó là lớp tôi thấy vui nhất, đó là lớp tôi chơi thân nhất, đó cũng là lớp mà chẳng có ai chia phe nhóm ra chơi riêng với nhau cả, đây là điều mà lớp cấp 1 và 2 của tôi không có được (lý do tôi không chuyển sang ban A để học cũng là lý do này) … Nói như thế để làm gì nhỉ, có nghĩa là đây là lớp đoàn kết, vui, lại chơi cực thân với tôi, tôi là một thằng con trai vui tính + hoà đồng + hơi khờ khờ cho nên chuyện tôi được (hay bị) mời đi chơi chung trong kỳ nghỉ hè này là chuyện đương nhiên mà ai cũng có thể nghĩ đến và chắc chắn là chẳng có ai trách tội tôi được (có đứa còn nói nếu tôi không đi thì nó nghỉ chơi luôn kìa), yên tâm, tôi biết đời nào tụi nó nghỉ chơi tôi được. Vấn đề là lớp tôi học là lớp ban Văn, nên nhiều con gái, chẳng sao, tôi chơi thân với con gái chứ không thích có bạn gái sớm, việc này ba mẹ tôi không nghĩ như tôi và việc đi chơi với nhiều con gái là 1 chuyện khó mà được ba mẹ tôi đồng tình … rõ ràng ba mẹ tôi có lý khi nghĩ là tôi còn nhỏ - chưa “chín chắn” nhưng mèn ơi … tôi 18 tuổi rồi (hay gần như 18 thì cũng thế), là cái tuổi nói nhỏ không nhỏ mà nói lớn cũng không lớn, nhưng có 1 điều chắc chắn, đây là tuổi trưởng thành, không còn như cấp 2 nữa, ở tuổi này, bao nhiêu người đi làm kiếm tiền rồi, bao nhiêu người thành đạt rồi, bao nhiêu người cũng biết sống độc lập rồi, chưa kể là việc có bạn gái vào lúc này là chuyện bình thường … thì việc lo cho tôi như ba mẹ là khắt khe quá rồi. Ba mẹ cứ lo rằng tôi còn quá nhỏ để có bạn gái, trời ơi, tôi mà có bạn gái được thì đó mới là chuyện lạ trên đời này! Ba mẹ toàn nghĩ đi đâu không à, cho rằng trong thời kỳ ôn thi đại học có nhiều đứa con gái gọi điện đến, thi xong cũng có gọi đến nhiều lần quá … là không “bình thường”, nhưng ai hiểu thì thấy đó mới là chuyện bình thường hơn mọi sự bình thường chứ. Tất cả cũng chỉ vì lớp tôi nhiều con gái và tôi chơi thân với lớp tôi thôi. Chẳng ai nỡ trách con gái khi con gái thích nấu cháo điện thoại cả, vả lại hỏi thăm việc học, việc thi cử của 1 trong 2 thằng con trai “ngon” nhất lớp cũng lại là 1 chuyện cực kỳ bình thường, mà hơn nữa, thi xong, không phải học, không còn bị chi phối nhiều khi phải gặp con gái, thêm nữa tôi toàn bị tụi nó gọi điện hỏi thăm chứ tôi nào dám gọi điện hỏi thăm tụi nó dù biết sẽ không sao nhưng tôi cũng không gọi (lỡ ba mẹ tụi nó cũng như ba mẹ tôi nghi ngờ lung tung thì tội nghiệp tụi nó) … túm lại việc ba mẹ tôi nghi ngờ tôi có bạn gái qua việc “điện thoại” theo tôi là hoàn toàn là tưởng tượng thôi, nhưng biết làm sao, thì cứ mặc kệ vậy, ba mẹ nói cứ nói, tôi nghe thì vẫn nghe, nhưng nhiều lúc nghe ba mẹ mắng buồn cười lắm, ba mẹ lo cho tôi như thế tôi rất vui, nhưng cũng khá buồn vì ba mẹ còn chưa hiểu tôi nhiều, không sao, từ từ rồi sẽ hiểu, nhưng tôi là đứa chúa ghét phải chờ đợi điều gì mà lâu lắm mới đến, bởi vậy, tôi vẫn cứ nhơn nhơn kệ ba mẹ tôi muốn mắng gì thì mắng…

Quay trở lại việc tôi được rủ đi chơi trong hè này nhiều, nhiều lắm nha, tôi được rủ đi ra Bắc - 2 đám rủ tôi đi, rủ đi Vũng Tàu cũng 2 đám rủ tôi đi, còn rủ đi Huế cũng có 1 đám, rủ đi Thanh niên tình nguyện cũng 1 đám, còn rủ đi họp mặt lớp thì bao la số lần … Nhưng mới đây, là lúc đi ra Bắc của 2 đám kia, tụi nó rủ ra Bắc để về thăm quê, tôi với tụi nó cùng quê, cùng Hưng Yên nhưng chỉ là chung đường đi thôi, rủ đi chung cho vui chứ thăm ông bà thì đứa nào về thăm ông bà đứa đó chứ có đi chung nữa đâu mà phải lo nghĩ nhiều, tôi gợi ý cho ba mẹ tôi như thế, nhưng ba mẹ tôi chẳng nói gì, thì thôi vậy, 2 đám đi Bắc cứ đi, tôi ở lại … Cũng tốt, vì ở lại thì còn 2 đám rủ đi Vũng Tàu nè, tôi xin đi Vũng Tàu dư sức được, nhưng 2 đám này kêu là đi 2 ngày 1 đêm, có nghĩa là phải qua đêm luôn. Làm tôi thấy ngại quá, tôi thì chẳng sao, chỉ ngại ba mẹ tôi thôi, đảm bảo ba mẹ tôi chẳng chịu; tôi hỏi luôn rồi, ba mẹ không chịu. Mẹ tôi kêu như thế “ghê”, ba tôi kêu đi như thế là “đàn đúm không tốt”. Trời ơi, tụi nó đi theo đoàn có người lớn, có con nít, có cả con trai lẫn con gái, vả lại tụi nó toàn là con gái đẹp ngời ngời, ba mẹ tụi nó còn không sợ gì thì tôi là con trai mà để ba mẹ sợ như thế thì … chán chẳng muốn nói thêm! Hơn nữa, đi chơi với tụi nó là đi theo đoàn - gia đình tụi nó, ăn nghỉ đã có chỗ luôn rồi, chẳng tốn kém gì nhiều, mà thôi, tôi cũng chẳng thiết nghĩ thêm chi cho khổ, ba mẹ không cho đi thì thôi, như vậy đám bạn rủ đi Huế đảm bảo là hơn 1 ngày, vậy thì chẳng ăn thua rồi, thôi, thôi quên đi vậy. Nhưng may là chưa hết, vẫn còn 1 đám bạn cấp 2 nữa, tụi nó đang làm trên Sài Gòn, sắp tới mới về hết, nên sắp tới là tôi phải đi họp đám bạn hồi cấp 2 nè, ngay lúc này ba mẹ tôi mới kêu tôi đi về thăm quê, dẹp, không về, nếu về thì chẳng còn gặp được đứa nào bạn tôi cả, “bạn bè không là tất cả” ba tôi bảo thế nhưng tôi không gặp đứa nào thì chẳng còn gì cả, cho nên tôi không về, 7 năm không về thi 8 năm không về cũng vậy à ...

Đoán xem bây giờ tôi sống như thế nào! sáng đi ăn sáng, xong về nhà ngồi, rửa chén xong thì làm gì? còn gì để làm! nghe nhạc? nghe mãi cũng chán! chơi game? cũng thế! thử nghĩ việc 1 thằng năng động như tôi suốt ngày chỉ biết ở nhà, chơi game ở nhà xong thì ra tiệm net gần nhà ngồi coi tụi nó chơi (chứ tiền đâu mà chơi) sáng thì như thế, trưa không ngủ (vì nếu ngủ trưa thì tối tôi không ngủ được -> sáng dậy trễ -> lại bị mắng, ghét nhất là sáng ra bị mắng), không ngủ thì cũng không được nghe nhạc vì mở loa không được vì sợ hàng xóm mắng vốn (mắng vốn bao nhiêu lần rồi mà tôi thì chịu thôi, không bỏ được cái tật nghe nhạc ồn ào lại phải bật lớn), đeo head phone thì đau tai lắm, thế thì làm gì; đọc truyện? mượn được 7 cuốn truyện, đọc hơn 1 tuần rồi, có hay cỡ nào cũng thành nhàm mất rồi, tôi thuộc cả 7 cuốn truyện luôn rồi thì đọc làm gì, chỉ còn chơi game thôi, mà máy nhà tôi chỉ dám cài 1 trò, chơi riết cũng chán, chẳng biết làm gì, trưa nào cũng như thế, chỉ mong sắp 4 giờ, thì tôi rửa chén xong ra khỏi nhà, ra tiệm net gần nhà lại coi tụi nó chơi game như hồi sáng, như thế còn được nói chuyện, còn vui được, mặc dù cái tụi xóm tôi ngồi net thì chẳng có đứa nào ra hồn. Tối đến thì 9h kém đi khỏi nhà, ra ngoài đường ngồi nói chuyện tụ tập rồi 10 giờ về (thế này theo tôi mới là đàn đúm nè) tôi cũng không như mấy nhỏ bạn tôi cả ngày ngồi nhà ôm cái điện thoại được, lâu lâu tôi xin lên nhà thằng em họ để gặp nó nói chuyện cho “khuây khoả” thì nó lại cứ gần 10h tối “đi học thêm chưa về” (chẳng biết có vừa học vưa chơi game như tôi không) riết rồi chẳng biết làm gì, đi ngủ sớm không quen nhưng buộc phải ngủ vì chẳng còn gì làm, thức dậy sớm riết rồi không muốn nữa, hồi trước còn đi tập thể dục nhưng bây giờ tụi nó còn đang đi Vũng Tàu (hoặc sắp đi) chưa về, có đám về rồi thì đang nghỉ ngơi nên cũng không đi tập thể dục, rồi tôi cũng không còn tập võ nhiều như trước, rồi chưa đầy nửa tháng từ lúc thi xong đến giờ tôi tăng lên 5 Kg, lười vận động + yếu người + mập lên rồi lại sinh ra làm biếng (nhiều lúc làm biếng cả tắm, cứ như 1 thằng nghiện) cũng là 1 vấn đề, mỗi ngày cứ thế với 1 thằng năng động như tôi, tôi cứ kêu tôi chán thì tụi nó cứ nửa tin nửa ngờ (tôi tìm đựợc sự đồng cảm và thích những bài hát “điên khùng”, “gào rú” , “không dám vặn loa lớn” (theo góp ý của ba tôi) cũng vì lý do này) … bao nhiêu việc tôi dự tính trước khi thi đều không thể hoàn thành, mẹ tôi còn kêu tôi “đi làm thêm đi”, có 1 anh trong xóm cứ hè đến là ảnh đi làm thêm, tôi cũng tính rồi, nhưng cái xe 78 ba tôi vẫn chưa sửa thì tôi đi làm bằng xe đạp à, không siêng như thế, rồi tôi chán thì tôi xin mẹ cho lên mạng ngồi chat, lâu lâu tôi mới lên mạng chứ có phải tôi lên thường xuyên đâu (toàn xem tụi nó chơi chứ tiền đâu tôi chơi) mẹ tôi cũng không cho, bây giờ, việc tôi ăn sáng ít lại rồi để dành tiền đó, vừa đỡ lên Kg, vừa lâu lâu được lên mạng gặp bạn bè (chỉ còn gặp bằng cách này thôi) cũng là một việc tôi đang nghĩ đến …

Ai cũng thích nghỉ hè, nhưng liệu có ai thích nghỉ hè nữa nếu lâm vào hoàn cảnh như tôi không. Viết ra thế này là để giải toả trong 1 buổi trưa không biết làm gì thôi; sắp tới, thứ 6-7 tôi được rủ đi Vũng Tàu lần nữa, tụi nó bảo tôi không đi thì tụi nó nghỉ chơi, biết làm sao bây giờ, 2 ngày 1 đêm, ba mẹ tôi lại “lo lắng” cho tôi nhiều như thế … !

============================================================

Cứ theo ý kiến của nhà văn Sê-khốp trong tác phẩm “Người trong bao” thì “không thể sống như thế mãi được” … nhưng, nếu không sống như thế này thì phải sống thế nào chứ …?!

Nhàn cư vi là nghĩ lung tung, ông bà ta nói cấm có sai câu nào .


Written by Sunboy - Shuseido

Con trỏ chuột trong Blog Opera!

Ai muốn tham khảo về upload hình lên blog và lấy link thì xem ở đây nhé:

Đầu tiên đưa link này vào phần body trong css là được.

cursor:url(Đường dẫn đến file.ani);


Muốn có hình có file.ani thì hãy vào link này để download về và upload lên blog rồi lấy link nhé:
http://www.totallyfreecursors.com/


Đây là code phần body của tui để tham khảo :

body {
background-color:#444444;
margin:0;
padding:0;
font-family: Tahoma, Arial,'trebuchet ms',helvetica,sans-serif; /*Font chu mac dinh tren toan bo blog*/
font-size:12px;
line-height:145%;
text-align:center;
color:#111;
cursor:url(http://files.myopera.com/shuseido/themes/conchuot.cur);
}


Hoặc vào http://www.myspacecursor.net/ chọn thư mục mình thích, và rồi đưa chuột vào các ô vuông để xem và chọn hình dáng cho con trỏ chuột của mình, sau đó click chuột và copy đường link , chỉ copy phần này thôi
cursor: url(http://www.myspacecursor.net/love/37.ani)
và đưa vào phần body như trên vậy là xong.


Nguồn từ my.opera.com/hoatrongvuon/

Tổng hợp các câu hỏi về blog Opera!

Chào tất cả bà con cô bác đang đọc bài viết này. Blog ở Opera của chúng ta ngày càng phát triển tuy có kém Yahoo nhưng mà số lượng cũng không phải nhỏ. Trong thời gian vừa qua tôi có viết một số bài giới thiệu cách chỉnh sửa blog ở Opera và nhận được rất nhiều ý kiến khen có, chê có nhưng nói chung là khen. Trong các bài viết đó tôi có thấy còn rất nhiều comment hỏi các về các vấn đề liên quan. Tôi đã lập một topic để trả lời nhưng hình như cũng không hiệu quả lắm. Vì lý do ấy tối nay tôi phải ngồi tổng hợp lại các câu hỏi của mọi người và trả lời trên một topic này thôi để mọi người dễ tìm và dễ theo dõi. Các câu hỏi và trả lời sẽ được cập nhật liên tục tại đây. Link của bài viết này sẽ được đặt trên bài viết đầu tiên của blog giúp các bạn cực kỳ dễ tìm. Mong tất cả các bạn hãy đọc kỹ các bài hướng dẫn, các câu hỏi và câu trả lời sẵn có trước khi hỏi một vấn đề để tránh việc trả lời lại nhiều lần. Nhân đây cũng xin cảm ơn các ông, bà, cô, dì, chú, bác, anh, chị, em, bạn bè đã ủng hộ nhiệt cho tình blog và các bài viết của tôi trong thời gian vừa qua dù rằng trong thời gian ấy tôi còn có nhiều điều khiến các bạn chưa hài lòng lắm như chưa trả lời một cách tốt nhất, nhiệt tình nhất... Rất mong các bạn lượng thứ vì thời gian của tôi cũng có hạn vì công việc và nhiều điều cá nhân khác. Hy vọng rằng bài viết này có ích và nhận được nhiều ủng hộ của các bạn. Chân thành cảm ơn tất cả mọi người.

1. Blog opera có những điểm gì hơn các blog khác?

2. Đăng ký làm thành viên và sử dụng blog Opera như thế nào?

3. Làm thế nào để một bài viết luôn ở trên cùng?

4. Hiển thị các link yêu thích ra sidebar như thế nào nhỉ?

5. Tags là cái quái quỷ gì và nó hoạt động ra sao?

6. Ai chỉ dùm tôi các công cụ của ô viết bài trong blog Opera không?

7. Giúp tôi các vấn đề tên miền (domain) để cho dễ nhớ với?

8. Các đại ca ơi cho em hỏi làm sao chèn được nhạc hình, nhạc tiếng và phờ lát (flash) vào blog vậy?

9. Làm thế quái quỷ nào mà có cái playlist bằng flash đây?

10. Cái album bên cạnh blog sao nó chạy hay vậy? Làm thế nào ấy nhỉ?

11. Ôi trời, sao blog của anh một bên là playlist một bên lại là bài viết thế?

12. Làm thế nào để hiển thị tiếng Việt tốt trên tất cả các skin của Opera và trình duyệt khác nhau?

13. Ô, làm thế nào lại có chữ read more?

14. Cho tớ hỏi này. Có thể chèn javascript vào trong bài viết được không?

15. Thế còn HTML thì sao, nó có cho chèn không?

16. Mình muốn kết chèn mặt cười ở Yahoo vào bài viết có được không?

17. Làm thế nào để thay đổi ảnh nền phía trên cùng (banner) và màu chữ cho tiêu đề blog?

18. Thế banner mình làm bằng flash được không nhỉ?

19. Làm thế nào để chấp nhận tất cả hoặc không chấp nhận khách lạ commet trong blog?

20. Tớ muốn viết nhưng không cho ai đọc bài viết có được không?

21. Anh gì đẹp giai ơi làm hình nền cho viết bài như thế nào vậy?

22. Ô đểu nhỉ! Tớ đổi màu nền và hình nền blog mãi không được. Giúp tớ với?

23. Kaka ơi, chèn ảnh nền xuống dưới cùng (footer) của blog ra sao đây?

24. Ku ơi! làm thế nào để viết bài một bên là tiếng Việt một bên là tiếng Anh vậy?

25. Làm sao đưa nhạc nền vào blog ở Opera?

26. Làm thế nào để hiện hoặc mất đi Lastest Comments, Recent visitors, Latest blog posts, Shoutbox...

27. Còn tiếp...


1. Blog opera có những điểm gì hơn các blog khác?

Các tính năng nổi bật nhất trong blog Opera
Dung lượng lưu trữ cho phép lớn lên tới 300 MB, cho phép upload nhiều định dạng file như GIF, JPG, ZIP, RAR, MP3, WAV, WMA, EXE...Cho phép upload file với dung lượng lớn. Tôi đã up thử các file nhạc với dung lượng lớn hơn 11 MB nhưng vẫn Ok.
Chia sẻ photo, tạo album ảnh, tính năng tạo ecard từ ngay chính bức ảnh đó và gửi cho bạn bè.
Lưu trữ bài viết theo ngày, tháng, năm, theo các chủ đề do người viết tạo ra giúp tìm kiếm dễ dàng
Cho phép tạo danh sách các trang web yêu thích hoặc link bạn bè theo chủ đề, cho phép add Feeds và đọc RSS ngay trên blog
Nhiều giao diện sẵn có, cho phép tùy biến giao diện theo ý thích. Khung cửa sổ viết bài đẹp, rất thuận tiện theo chuẩn WYSIWYG, có bộ đếm số người truy cập blog
Quản lý comment trong blog của mình và các blog của bạn bè dễ dàng, cho phép gửi thư cho bạn bè trong cùng cộng đồng Blog Opera
Cho phép add code nhạc hình, nhạc tiếng, flash rất link hoạt.
Cho phép tự tạo và quản lý diễn đàn cá nhân, nhóm làm việc.
Cá nhân hóa các bài viết bằng tính năng private.

2. Đăng ký làm thành viên và sử dụng blog Opera như thế nào?
- Đăng ký tài khoản.

Việc đăng ký một blog ở Opera là rất dễ dàng. Các bạn hãy vào trang http://my.opera.com/community// để đăng ký cho mình tài khoản. Việc đăng ký là vô cùng đơn giản, các bạn chỉ việc nhập nick cần tạo, điền các thông tin về họ tên và địa chỉ Email, điền dãy số và chữ đã hiển thị sẵn để xác nhận là các bạn đã có một trang blog của riêng mình. Sau khi tạo được một tài khoản bạn phải nhấn vào chữ Start Blog để tạo tiêu đề của Blog cùng một số các lời giới thiệu ngắn về blog của mình nếu có. Sau khi nhấn Save blog của bạn đã sẵn sàng cho bài viết đầu tiên. Còn chờ gì nữa, thử viết một bài xem sao nhỉ?
- Cách sử dụng.
Để hiểu hơn về cách sử dụng blog ở Opera mời đọc chi tiết các bài viết về vấn đề này tại địa chỉ:
----» Blog Opera, tất cả trong tầm tay bạn - Tác giả: Phạm Lâm.
----» Hướng dẫn sử dụng Opera's Blog - Tác giả: Đỗ Nam Khánh.
----» Giới thiệu tổng quát về Blog Opera - Tác giả: Sis Lu Lu .

3. Làm thế nào để một bài viết luôn ở trên cùng?

Ái chà, cái này đơn giản vậy nhưng có khá nhiều người hỏi. Thật đơn giản, bạn vào ô viết bài mới (hoặc edit bài đã viết), nhấn vào link show advance option kéo thanh cuộn xuống phía dưới và dánh dấu chọn vào ô Show sticky post. Vậy là bài viết đó sẽ lên trên cùng và trở thành bài viết được đánh dấu.

4. Hiển thị các link yêu thích ra sidebar như thế nào nhỉ?

Dễ thôi. Bạn vào Links ở menu. Nhấn vào nút NEW CATEGORY. Category name: Tạo tên thư mục, bạn có thể gõ chữ Âm Nhạc chẳng hạn. Phía dưới có các ô lần lượt theo chiều ngang là URL: Địa chỉ trang mình cần add. Name: Tên của trang đó. Description: Miêu tả sơ lược về trang web đó. Để add thêm nhiều hơn 5 links mặc định bạn nhấn vào Show more input fields để hiện thêm các ô tương ứng. Sau khi add xong đánh dấu vào ô chọn Show this category in my blog sidebar. để các link trong mục này hiển thị ở sidebar.

5. Tags là cái quái quỷ gì và nó hoạt động ra sao?

Tags là một thứ rất hay ho đề phân mục bài viết theo chủ đề. Các bài viết có cùng 1 chủ đề có thể cho cùng vào một Tags. Tags giúp việc phân loại bài viết tạo thuận lợi cho việc theo dõi và tìm kiếm. Mỗi bài viết có thể add tag (tức là phân loại chủ đề bài viết ấy) bằng cách dưới ô viết bài có ô Tags, bạn có thể viết vào đó các tên bất kỳ để phân mục. Ví dụ như bài viết về truyện ngắn thì bạn viết chữ Truyện Ngắn vào để cho nó vào mục Truyện Ngắn (lần sau có lại có Truyện Ngắn thì lại viết chữ ấy vào). Nếu bài viết mang phong cách tin tức thì bạn viết chữ Tin Tức vào ô Tags, một bài có thể thuộc nhiều mục. Giả dụ bài viết vừa là Tin tức vừa do bạn viết thì bạn có thể viết vào ô Tags 2 chữ: Tin tức, Tôi chú ý có dấu phẩy. Nếu lần này bạn viết vào tags chữ Tin tức mà lần sau viết chữ TIN TỨC thì tag Tin Tức sẽ khác hoàn toàn TIN TỨC, chú ý viết đúng vì sai một chữ là đã tạo ra khác nhau. Không nên tạo quá nhiều tags trên blog vì như vậy sẽ rất khó cho mọi người theo dõi và tìm kiếm. Mỗi tags có thể được gán 1 ảnh đại diện (avatar). Cách làm như sau: Vào My Account (phía trên cùng mỗi blog). Vào Tags, nhấn Edit tag cần đưa ảnh, nhấn Browse để chọn ảnh đại diện (chú ý chọn ảnh nhỏ thôi), nhấn save để lưu lại công việc đã làm. Quay lại làm lần lượt với các tag khác để thay đưa ảnh đại diện.

6. Ai chỉ dùm tôi các công cụ của ô viết bài trong blog Opera không?

Nếu bạn đã từng tham gia các diễn đàn và viết bài trên ấy thì các công cụ này rất là đơn giản với bạn. Tuy nhiên không phải ai cũng đã từng tham gia diễn đàn. Với các button đơn giản như chữ đậm (B), chữ nghiêng (I), chữ gạch chân (U), canh phải, canh trái, canh giữa, canh 2 bên, font chữ, màu chữ, cỡ chữ vv... các bạn chỉ việc viết chữ đó ra sau đó bôi đen chữ vừa viết (đừng nói là tôi không biết bôi đen chữ như thế nào nhé) và nhấn vào button mà bạn muốn có tác dụng (với FF hơi khác). Sau khi nhấn ở ô soạn thảo sẽ tự động tạo ra các thẻ mở và đóng có dạng [câu lệnh] text của bạn [/câu lệnh]. Ví dụ:


Sẽ hiện ra chữ đậm khi post dòng này
Sẽ hiện ra chữ nghiêng khi post dòng này
Sẽ hiện ra chữ màu đỏ khi viết dòng này
vv..

Nếu bạn nhớ các lệnh và bạn thích gõ hơn việc nhấn nút thì bạn có thể gõ ý như vậy để tạo ra những điều tương tự. Việc nhớ lệnh sẽ có tác dụng ở ô comment vì ở ô đó không hề có các button sẵn có để các bạn nhấn.
Nếu bạn muốn chèn ảnh vào thì nhấn vào hình khung ảnh, sẽ có một cửa sổ hiện ra cho bạn paste link ảnh vào đó. Khi đó trong ô viết bài sẽ có dòng lệnh kiểu như:


[IMGLEFT=http://linktoibucanh.jpg]


Đấy là căn cái ảnh đó ở bên trái, thế căn ở bên phải thì sao? Thì thay chữ IMGLEFT bằng chữ IMGRIGHT chứ sao nữa. Tất nhiên bạn sẽ hiểu căn giữa sẽ là IMGCENTER rồi (trừ khi bạn không biết tiếng anh )

Nếu bạn muốn chèn link mà không hiện link, chỉ hiện chữ và khi nhấn vào chữ đó thì sẽ chuyển tới đúng cái link đó. Cực đơn giản, bạn viết chữ đó đi, ví dụ chữ "Vào đây đi bạn ơi", viết xong bôi đen chữ ấy, nhấn vào cái hình trái đất tròn tròn có hình móc xích nó sẽ hiện ra một ô để bạn nhập link vào, giả dụ bạn nhập http://phamlam.info thì nó sẽ ra như thế này:


[URL=http://phamlam.info]Vào đây đi bạn ơi[/URL]


Nếu muốn chèn link vào bức ảnh thì nó sẽ là:


 [URL=http://phamlam.info][IMGLEFT=http://linktoibucanh.jpg] [/URL]


- Cái button whisper dịch nguyên văn cái miêu tả của nó là: chèn các lời nhắn (đoạn text) bí mật và chỉ hiển thị khi được sự cho phép của bạn. Việc thực hiện cũng đơn giản giống các button khác như canh lề hay B, I, U tức là chỉ bôi đen chữ cần giấu và nhấn vào button Whisper. Gõ các nick có thể đọc được lời nhắn đó vào ô vừa hiện ra, có thể gõ nhiều nick, mỗi nick cách nhau bởi dấu phẩy.
- Cái button có hình <> rất là quan trong dùng để hiện các đoạn code. Ví dụ như các đoạn code ở trên là tôi dùng tới nó đấy. Tôi đã làm như sau để hiển thị được ô code như trên.


[ code ] 
[URL=http://phamlam.info][IMGLEFT=http://linktoibucanh.jpg] [/URL]
[/ code ]


- Button có hai dấu nháy "" dùng để trích dẫn các câu nói hoặc đoạn văn không phải của mình.
Đừng hỏi tại sao tôi nói những điều đơn giản thế. Với bạn thì đơn giản nhưng với người khác có thể là phức tạp đấy. Thật ra là trên blog của tôi đã có người hỏi tôi làm những điều này như thế nào.

Mời bạn xem thêm thông tin tại:

----» Khung soạn thảo của Blog Opera - Tác giả: Sis Lu Lu .

7. Giúp tôi các vấn đề tên miền (domain) để cho dễ nhớ với?

Có bạn hỏi tôi làm thế nào để đăng ký domain .info, .com, .net miễn phí. Híc híc cái này tôi chịu vì bạn phải mất phí để đăng ký. Việc đăng ký rất dễ dàng qua các nhà đăng ký tên miền của Việt Nam. Nếu bạn ở Hải Phòng có thể chuyển tiền cho tôi tại địa chỉ 75 Lương Khánh Thiện để đăng ký một tên miền như vậy. Mức phí cho một tên miền trong 1 năm là 10USD (tính ra có 160kVNĐ/Năm). Đừng bảo đắt vì tôi không phải người bán, tôi chỉ đăng ký giúp thôi. Và nếu bạn không muốn mất tiền để mua domain thì bạn có thể đăng ký các tên miền miễn phí. Tất nhiên cái gì cũng có giá của nó, các tên miền miễn phí thường có quảng cáo, nếu không có thì cũng không phải dễ nhớ lắm). Một số trang cho đăng ký tên miền miễn phí như: http://www.dot.tk, http://co.nr, vno.vn vv...ai biết thêm nhớ giới thiệu. Cách đăng ký mời bạn tự tìm hiểu.

Update.. http://kiss.vn

8. Các đại ca ơi cho em hỏi làm sao chèn được nhạc hình, nhạc tiếng và phờ lát (flash) vào blog vậy?
Cái này nói rất nhiều nhưng vẫn có người hỏi. Việc đưa nhạc các loại vào blog chia thành các công đoạn sau:
a. Upload nhạc lên mạng để lấy link trực tiếp tới file nhạc đó hoặc bạn có thể tìm link sẵn có trên mạng và không phải upload từ máy.
b. Copy và paste code nhạc tương ứng vào blog
c. Thay đường dẫn "đểu" trong code nhạc bằng đường dẫn nhạc mình vừa up hoặc tìm thấy.
Cách upload nhạc vào blog Opera: Vào My Account (phía trên cùng của blog). Vào tiếp My Files chọn Upload new file. Sau khi up load file bạn có thể xem properties (nhấn chuột phải vào link nhạc chọn properties) của file đó để lấy link của file nhạc vừa up và chỉ cần thay đổi đoạn _http://linknhac.mp3 thành link tới bài hát là có thể được. Các code nhạc tương ứng:

Nhạc tiếng

qembed type="application/x-mplayer2" pluginspage="http://www.microsoft.com/Windows/MediaPlayer/" src="http://linknhac.mp3" name="MediaPlayer1" width="280" height="46" autostart="0" showcontrols="1" volume="80"p
Thay q bằng dấu <
Thay p bằng dấu >

Nhạc hình

qembed type="application/x-mplayer2" pluginspage="http://www.microsoft.com/Windows/MediaPlayer/" src="http://linknhac.wmv" name="MediaPlayer1" width="284" height="239" autostart="0" showcontrols="1" volume="80"p

Nhạc flash

qembed quality="high" menu="true" pluginspage="http://www.macromedia.com/shockwave/download/index.cgi?P1_Prod_Version=ShockwaveFlash" src="http://linkfileflash.swf" type="application/x-shockwave-flash" width="400" height="300" loop="false"p

Nếu bạn không xem được code nhạc do sử dụng trình duyệt Internet Explorer mời bạn download code nhạc tại đây: Download code nhạc (nhấn chuột phải chọn save target as)

9. Làm thế quái quỷ nào mà có cái playlist bằng flash vậy nhỉ?

http://my.opera.com/phamlam/blog/2006/08/21/109

10. Cái album bên cạnh blog sao nó chạy hay vậy? Làm thế nào ấy nhỉ?

Chẳng cần làm, nó tự động có. Cái album slideshow đó là hiệu ứng của Opera được viết bằng Javascript. Chúng ta không thể can thiệp vào nó được ngoại trừ việc cho nó hiện gì bằng cách up ảnh lên mục Photos của Opera. Khi bạn up ảnh lên thì các bức ảnh bên sidebar sẽ ngẫu nhiên lấy các album để trình diễn. Việc up ảnh lên album rất đơn giản. Bạn vào Photos (nhấn vào Photos ở menu), nhấn vào Create Albums, browse tới các ảnh mình đã chọn, nhấn save để đưa ảnh lên album. Để hiện slideshow vào My Account>Sidebar and menus>đánh dấu vào ô Photo slideshow>Save

11. Ôi trời, sao blog của anh một bên là playlist một bên lại là bài viết vậy nhỉ?

Playlist thực ra được làm bằng flash và nó hiển thị được cũng do đoạn code flash ở trên. Cụ thể là đoạn code flash của tôi là:


<embed src="http://66.29.72.56/~phamlam/flashplayer/mp3player1.swf" menu="false" quality="high" width="245" height="260" name="index" allowScriptAccess="never" type="application/x-shockwave-flash" pluginspage="http://www.macromedia.com/go/getflashplayer" flashvars="&config=http://66.29.72.56/~phamlam/flashplayer/config1.xml&file=http://66.29.72.56/~phamlam/flashplayer/playlist.xml" wmode="transparent" border="0"></embed> 


Để nó ở bên trái bạn chỉ việc thêm vào vài ba chữ sau:


align="right" hspace="5" vspace="5"

và nó sẽ trở thành


<embed align="right" hspace="5" vspace="5" src="http://66.29.72.56/~phamlam/flashplayer/mp3player1.swf" menu="false" quality="high" width="245" height="260" name="index" allowScriptAccess="never" type="application/x-shockwave-flash" pluginspage="http://www.macromedia.com/go/getflashplayer" flashvars="&config=http://66.29.72.56/~phamlam/flashplayer/config1.xml&file=http://66.29.72.56/~phamlam/flashplayer/playlist.xml" wmode="transparent" border="0"></embed>


Muốn nó ở bên trái bạn chỉ việc thay chữ right ở trong align = " right " bằng left.

12. Làm thế nào để hiển thị tiếng Việt tốt trên tất cả các skin của Opera và trình duyệt khác nhau nhỉ?

Có 2 cách để làm điều đó. Cách thứ nhất cực kỳ đơn giản. Bạn sử dụng bộ gõ Unicode và gõ như bình thường sau đó bôi đen. Ở mục font (các button đã giới thiệu ở trên) chọn font Arial. Cách này đơn giản và tiện lợi tuy nhiên mỗi lần viết bài lại mất công bôi đen và chọn font. Để khắc phục điều đó chúng ta có cách thứ 2. Các bước thực hiện:
a. Bạn vào phần My Account (phía trên cùng của trang weblog ấy)
b. Bạn vào tiếp Design nhé.
c. Bạn vào custom style sheet. Sau khi vào đây sẽ hiện ra một khung có chữ Enter CSS để chúng ta có thể gõ code của mình vào.
Đây là đoạn code:


#wrap1 {
font-family:Arial, Helvetica, sans-serif !important;
}
#content {
font-family:Arial, Helvetica, sans-serif !important;
font-size:13px;
        } 

Sau đó đánh dấu vào ô Use my custom style sheet together with the current theme phía dưới ô Enter Css và save thế là oke. Cách thứ 2 có vẻ phức tạp hơn cách thứ nhất nhưng ta sẽ không cần phải bôi đen và chọn font mỗi khi viết bài mà vẫn hiển thị tốt tiếng Việt có dấu trên tất cả các skin và các trình duyệt.

13. Ô, làm thế nào lại có chữ read more vậy?

Trong ô viết bài nhấn vào Show advance option sẽ hiện ra 2 ô, một ô là Post intro, một ô là Post. Những đoạn giới thiệu, hoặc đoạn đầu của bài viết sẽ được viết vào ô Post Intro phần còn lại viết vào ô Post. Save lại bạn đã có chữ read more rồi đấy.

14. Cho tớ hỏi này. Có thể chèn javascript vào trong bài viết được không nhỉ?

Không! Blog ở Opera không hỗ trợ các đoạn mã javascript trong bài viết.

15. Thế còn HTML thì sao, nó có cho chèn không?
Hoàn toàn có. Bạn có thể dàn trang bằng các bảng HTML rồi paste vào ô viết bài. Đôi khi là rất tuyệt những cũng có khi không ra thể thống gì .

16. Mình muốn kết chèn mặt cười ở Yahoo vào bài viết có được không nhỉ?
Ô có chứ. Bạn vào link này và chỉ việc copy các dòng lệnh vào ô viết bài hoặc ô commet là hiển thị mặt cười Yahoo thôi.

17. Làm thế nào để thay đổi ảnh nền phía trên cùng (banner) và màu chữ cho tiêu đề blog?
À cái này tớ hướng dẫn rồi nhưng tớ sẽ nói lại vào ngày mai nhé. Đi ngủ đã nhìn giờ xem kìa, muộn rồi đấy bi bo and good night all

18. Thế banner mình làm bằng flash được không nhỉ?
Rất tiếc hiện tại Opera không cho phép đưa flash làm banner của blog. Nhưng có thể sử dụng code embed để float 1 đoạn flash vào đúng banner biến banner thành có flash.

Bắt đầu từ đây nội dung được copy từ comment của GrassNCloud và đã được sửa chữa thêm bởi Phạm Lâm

19. Làm thế nào để chấp nhận tất cả hoặc không chấp nhận khách lạ commet trong blog?
Vào My Account, vào tiếp mục blog ở Account navigation rồi vào mục chọn mục Blog Settings, tại đó tìm tới mục "Allow anonymous comments?" Chọn:
- Yes: nếu đồng ý cho khách post comment
- No : Nếu không cho khách post comment

20. Tớ muốn viết nhưng không cho ai đọc bài viết có được không?
Khi viết bài ở phía trên phần title (tiêu đề bài viết) có chữ nhỏ là: show advanced options bạn nhấn vào đó. Kéo xuống dưới cùng tìm tới mục Post access (góc dưới, bên phải, không nhấn vào show advancde options thì sẽ không thấy) nếu muốn:
- Chỉ người viết bài mới được xem: Chọn "Private"
- Cho phép những thành viên trong friend list được xem: Chọn "Friends only"
- Cho tất cả mọi người xem: Chọn "Publicly available"

21. Anh gì đẹp giai ơi làm hình nền cho viết bài như thế nào vậy?

- Hình nền mặc định cho bài post:
Vào My Account ==> Change design ==> Custome style sheet, thêm vào đoạn code sau:

.post {
        background: url(URL_file_background) no-repeat right bottom;
}

Trong đó "no repeat" (không lặp lại) và "right bottom" (góc dưới bên phải) là các thuộc tính

- Hình nền riêng cho một bài viết:
Dùng table và các thuộc tính của nó để thay đổi hình nền cho bài viết:

<table background="URL_file_background">
    <tr>
        <td>Nội dung bài viết</td>
    </tr>
</table>

bạn có thể đặt background="URL_file_background" trong thẻ "tr" hoặc "td" như sau:

để làm background cho dòng ("tr") hoặc cột ("td")

22. Ô đểu nhỉ! Tớ đổi màu nền và hình nền blog mãi không được. Giúp tớ với?

Phần này chị Danquynh đã hướng dẫn rất đầy đủ, dễ hiểu, mọi người nên xem ở đây:
http://my.opera.com/danquynh/blog/show.dml/454286?cid=2597935&startidx=100#comment2597935

23. Kaka ơi, chèn ảnh nền xuống dưới cùng (footer) của blog ra sao đây?
Thay đổi ảnh tại #wrap3 trong custom style sheet

#wrap3 {
background:transparent url(Link_footer.gif) bottom left no-repeat;
}
Trong đó "Link_footer.gif" là đường dẫn file ảnh footer của bạn

24. Ku ơi! làm thế nào để viết bài một bên là tiếng Việt một bên là tiếng Anh vậy?
Dựa vào Q 21, bạn có thể dễ dàng trình bày bài post của mình bằng các bố trí nội dung theo hàng và cột trong một bảng. Cấu trúc đơn giản như sau:

<
table>
    <tr>
        <td>Nội dung bài viết cột thứ nhất dòng thứ nhất</td>
        <td>Nội dung bài viết cột thứ hai dòng thứ nhất</td>
        ...
    </tr>
    <tr>
        <td>Nội dung bài viết cột thứ hai dòng thứ hai</td>
        <td>Nội dung bài viết cột thứ hai dòng thứ hai</td>
        ...
    </tr>
    ...
</table>


Để có được các kiểu trình bày khác bạn có thể sử dụng một số chương trình thiết kế HTML (MS-Frontpage, Dreamwave,HTMLEditor,...)

25. Làm sao đưa nhạc nền vào blog ở Opera?
Làm tương tự như khi chèn một bản nhạc vào Blog, trong đó chỉnh các thuộc tính width="0", height="0" và autoplay="1" trong đoạn code embed và để nó vào bài sticky đầu tiên trên blog của bạn:

<embed width="0" height="0" type="application/x-mplayer2" enableContextMenu="0" src="URL_file_nhac" showstatusbar="0" autostart="1" showcontrol="0" volume="80"></embed>


26.Làm thế nào để hiện hoặc mất đi Lastest Comments, Recent visitors, Latest blog posts, Shoutbox...

Vào My Account (phía trên cùng)> Vào sidebar and menu (phía bên phải)> Đánh dấu vào các ô có các mục cần hiển thị> Kéo xuống dưới cùng và save vào. Muốn làm mất đi thì làm ngược lại phần đánh dấu.


Bài viết được lấy từ nguồn my.opera.com/phamlam
Download Opera, the fastest and most secure browser
January 2010
S M T W T F S
December 2009February 2010
1 2
3 4 5 6 7 8 9
10 11 12 13 14 15 16
17 18 19 20 21 22 23
24 25 26 27 28 29 30