tùy bút

tản mạn

Subscribe to RSS feed

change

thông báo dời nhà
chủ nhà hiện trú ngụ http://lansieu.wordpress.com/

Buồn vương

Buồn vương

Chiều thu lặng lẽ mấy giọt buồn
Buồn rơi lã chã thấy chạnh lòng
Lòng sao hoang vắng

Mưa thu nhòa mắt, mắt lệ tình
Ðường thu ẩm ướt, thấm đau thương
Ðâu đây buồn vương

Tàn thu mấy mảnh héo úa tàn
Sân đầy lá rụng khóc tình tan
Khóc trong phủ phàng

Người đi trời đất cũng nhuộm sầu
Mắt nhòa lệ ướt mối tình đầu
Nỗi sầu vì ai

Người về người hỡi đã muộn màng
Tình đời là thế quá bẽ bàng
Thuyền đã sang ngang


Buồn vui chấm phá

Buồn vui chấm phá

Tình tang tính thơ buồn ta viết
Rồi lang tang mãi miết thơ vui
Thơ tôi có đắng ngọt bùi
Chỉ riêng tôi hiểu khi xuôi theo đời

Ðời vui sướng vươn tay cố với
Mà sao vui vời vợi miền xa
Thơ buồn ta viết cho ta
Thơ vui đem tặng gọi là tri âm

Buồn thăm thẳm, niềm vui vời vợi
Ta vẫn yêu vẫn đợi khải hoàn
Thả hoài cái kiếp lang thang
Gởi dòng thơ thẩn vào làng văn chương

Thơ tẻ nhạt và lòng man mác
Chẳng chút tình vị lạt đầu môi
Chỉ là một thoáng tình trôi
Ta đem ta thả học đòi làm thơ

Buồn thay

Buồn thay

Tôi tự hỏi làm thơ chi mãi
Ðể cho buồn vụn vãi vỡ tan
Buồn riêng sao để lang thang
Cho người ta đọc, bẽ bàng lám thay

Tôi tự viết mấy dòng tự thuật
Nhưng hỡi ôi dòng mực cạn khô
Cuộc đời như sóng đổ xô
Vui buồn con sóng nhấp nhô đưa hoài

Tôi tự trách sao lòng còn nhớ
Chuyện xa xăm cửa mở không yên
Trả trôi cái kiếp ưu phiền
Nhưng không làm nỗi ôi phiền còn đây !!!!

Buồn mi hỡi dâng đầy khóe mắt
Cho tâm hồn héo hắt bồn chồn
Ưu tư còn đượm hoàng hôn
Buồn riêng cứ viết gởi hồn vào thơ

Bất chợt

Bất chợt



Trên đường đời...ta bất chợt gặp nhau
Rồi bỗng nhớ...bỗng mong người lạ ấy
Khi đang yêu... ta nào trông nào thấy
Nào nhận ra...cái bất chợt duyên tình

Khi nào yêu...ta thấy chỉ riêng mình
Cả vũ trụ chỉ hai ta vui sống
Bầu trời cao...chỉ ta vươn cánh rộng
Chỉ hai ta...và hai trái tim yêu


Nhưng
Trong dòng đời...cái bất chợt cũng nhiều
Giữ được một...bất chợt nào vuột mất
Rồi ngày nao...
Trên đường đời tất bật...
Ta xót xa...cái vuột mất hôm nào !!!

Mưa bất chợt...
Nắng bất chợt...
Qua mau
Một ngày kia...
Trời vẫn mưa bất chợt
Nắng vẫn chang...
Rót mật vàng chẳng ngớt
Nhưng...
Tình yêu...có bất chợt tìm về....


Chuỗi cuộc đời...ngày ngàn vạn lê thê
Ta bất chợt...lại gặp nhau...
Người hỡi...

Bất chợt phượng hồng

Bất chợt phượng hồng



Tôi bất chợt tương tư bài ca ấy
Là ai kia...hay lời khói mịt mù
Khúc phượng hồng...nay bỗng hóa Thụy du
Nhưng người ấy chỡ phượng hồng đi mãi

Rực rỡ hoa...ngát cả trời nắng cháy
Như tình yêu...ngày nông nỗi tuổi mơ
Nghĩ rằng mình...cũng sẽ đợi sẽ chờ
Nhưng ơi hỡi...tình như cơn mưa hạ...

Thoáng chút yêu...hay chút hương cỏ lạ
Sắc hoa tươi...chỉ rực rỡ mùa hè
Một cõi yêu...như bài hát loài ve
Vút bay cao...rồi ve sầu yên giấc

Không xót xa...giữa cái mình được-mất
Tôi chẳng chờ...anh cũng có đợi đâu
Hỏi rằng ve...cùng phượng hát khúc sầu
Tôi và anh...là khúc tình dĩ vãng

Ðỏ màu hoa...bỗng nhớ xưa thấp thoáng
Là vui-buồn...hay chỉ chút ban sơ
Thương nhớ nào...chỉ còn lại trong mơ
Khúc phượng hồng...còn trong niềm ký ức

Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng *
Còn tình tôi
...trôi theo gió mất rồi
làn gió ơi
thổi...
hãy thổi mãi không thôi...

vì ngày xưa
...đã chìm vào hoa phượng....

ba

Ba!



Mùa hè nhặt cánh phượng rơi
Xếp hoa xếp bướm, buồn rơi trong lòng
Ngày xưa ai hái nhánh bông
Thương yêu dành tặng tấm lòng cho tôi.
Phượng hồng yêu mãi người ơi…
Dẫu hoa tàn héo, đời đời khắc ghi.
Tôi đi để lại những gì
Sao không chia sớt sầu bi với người
Phượng ngày nào vẫn non tươi
Nhưng người xấp xỉ sáu mươi mất rồi
Tre già sinh đặng măng chồi
Măng cao, măng mọc, để rồi măng xa…

Giờ này tôi ở phương xa
Không còn hoa phượng, chỉ là trong tim
Yêu người chả trọn con tim
Xin ai tha lỗi nỗi niềm này chăng!
Ðời người sao chẳng công bằng?
Nuôi cò, cò lớn, cò băng ra đồng
Măng – cò xưa thích phượng hồng
Giờ đây thích mỗi cái bông…hột xoàn
Cuộc đời sao chẳng vẹn toàn
Sinh ra con gái…đã hoàn người dưng

Bạc tiền nhà cửa…lưng lưng
Hoa nào cũng đặng, mua chừng trăm bông
Vẫn yêu, yêu cánh phượng hồng
Ðầu đời con gái nhận bông của người


Áo dài ơi !

Áo dài ơi !



Áo dài ơi hỡi...trắng tinh khôi
Trắng đượm hồn tôi, trắng đượm đời
Áo lượn bướm hoa buồn chậm bước
Ôi tình yêu hỡi, thức đi thôi !!!

Sớm mai áo trắng ngát sân trường
Ðứng đợi bóng ai dạ vấn vương
Người hỡi người ơi... em bận học
Rảnh rang đâu có để mà thương !!!

Ðứng đợi mặc ai, đợi mặc ai
Em tôi trong sáng tựa ban mai
Ai thèm để ý anh chàng ngốc
Thơ thẩn, thẩn thơ … « cái mặt dày »

Bao ngày bao tháng đợi em thôi
Xuân hạ thu đông đã hết rồi
Liếc mắt nhìn tôi ; nhìn một cái
Chỉ cần như thế mát hồn tôi

Anh



Tôi còn có mỗi cung đàn
Tặng anh bản gốc, tôi hoàn trắng tay.
Gặp nhau chắc bởi tôi say
Nâng ly chưa cạn, đã say hương tình.
Tưởng mình cũng đặng “chiến chinh”
Ai dè chiến sĩ nghiêng mình chịu thua…
Chắc tại ăn phải thuốc bùa
Nên lời anh nói búa xua tin liền.
Miệng mồm tôi cũng huyên thuyên
Sao giờ lặng tiếng, miên miên cúi đầu
Anh nào có thả mồi câu
Sao tôi tự động, cắn câu không mồi.
Thôi rồi tàn hết đời tôi…………………

ss501