Skip navigation.

Đi Đó Đi Đây

Khởi đạo trong tâm - Vận đạo tới ngươì - Hóa đạo khắp nơi - Hành đạo vô tận

STICKY POST

Test

free counters

GPS cho Người Mới Tu Đạo Bồ Tát

Xin phép Thầy chép vào đây để mỗi ngày mỗi đọc mà biết hướng đi :

Kinh Hoa Nghiêm giảng rằng đạo bồ tát mênh mông bao la, mà Phật phải phân ra 42 giai đoạn tu hành, từ thấp tới cao thì mới giải bày thấu đáo từng bước, từng đoạn đường tu chứng. Nội dung chính yếu nhất trong con đường tu hành ấy là làm viên mãn 10 ba la mật (bố thí, trì giới, nhẫn nhục, tinh tấn, thiền định, bát nhã, phương tiện, đại nguyện, đại lực, đại trí). Nhưng với người phàm phu trong thời đại này như chúng ta, thì mình cần tu gì? Theo ý kiến cá nhân tôi, GPS hay la bàn của sự thực hành đạo bồ tát, nói cho gọn và cho thực tiễn, nằm trong hai chữ: mở và cho.

* Mở (open): Có hai ý chính,
o Một là động từ (to open), tức là hành động mở ra, như khi mở cửa, khi hoa mở cánh nở rộ, hay như khi nhoẻn miệng cười; như khi vẹt mây để thấy bầu trời xanh; như vén rèm lên để ánh sáng tràn vào tràn qua cửa sổ vào phòng; như đang tức giận mà mở lòng tha thứ, đang buồn mà bật ra tiếng cười thư thái. Mở tâm mình và tâm người là đối tượng chính của chữ mở này.
o Hai là danh từ (openness); tức là trạng thái nội tại khai khoát, thoáng, tự tại, rộng mở vô biên, không có giới hạn, không có hạn hẹp.
o Tu chữ mở tức là lúc nào cũng chú ý để tâm mình được khai mở, vui, thoáng, tự tại, và cũng làm cho quan hệ với tha nhân cũng thoáng, cũng dễ chịu, nhẹ nhàng, dễ thở, dễ thương.
o Ngược lại với mở là đóng (to close) và trạng thái đóng (closed, shut). Một khi mình không mở thì rất dễ dàng đóng. Tức giận, ghen tuông, lẫy, hờn, đố kỵ, ghét, oán, thù, hận, buồn, trầm cảm… đều là những trạng thái đóng. Nếu ta biết sống theo đạo bồ tát thì tránh những lời lẽ, hành động làm mình và kẻ khác bị đóng.
* Cho (giving): Cũng có nhiều ý.
o Cho (to give) là động từ: tức là hành động cho ra, mà còn được biết dưới những chữ như tặng, cúng dường, bố thí, nhường lại, để lại, thí cho, dâng cho…
o Cuộc sống là cho ra (life is giving); nghĩa là khi ta ra đời, thì tay không, và khi chết đi, cũng tay không. Ở khoảng giữa sống và chết, những thứ tạo ta đều là những thứ ta tạm dùng, tạm có, tạm mượn, chẳng phải là thứ của ta bản hữu. Do đó, nên nhìn cuộc sống và những gì ta có là để cho, và hết lòng cho khi có dịp để ta thảnh thơi nhập cuộc, thảnh thơi ra đi. Đức Phật dạy rằng mỗi hơi thở, mỗi sức lực đều dùng để cho cả. Cho nên cuộc sống thật đẹp khi ta dùng nó để cho.
o Cho là một nghệ thuật sống. Biết cho để làm người ta mở và mình cũng mở thì đó là nghệ thuật.
o Ngược lại với cho là nhận. Nhận để tích lũy, nhận để thỏa lòng tham, nhận để thỏa mãn tánh ích kỷ, nhận để sử dụng là chiến thuật của bản ngã thì nguy to. Nên biết nhận là tạo cơ hội cho kẻ khác cho. Biết biến nhận thành cho, biết nhớ ân cảm đức thì nhận là một nghệ thuật sống đẹp.
o Khi cho mà ta có thể quên danh, quên mình, khiêm nhường, khiến người nhận cảm được tình thương, cảm được sự quan hoài, thành thật, cũng là một nghệ thuật sống đẹp.
o Cho niềm vui, cho lời êm dịu, cho lời trí huệ, cho lời khuyên tốt, cho sự tha thứ, cho cõi lòng thành, cho với tình thương, cho tình thương, cho một cách khiêm tốn, cho không ngừng, cho không hối tiếc, cho không hậu ý, cho không hề có mưu đồ, chiến thuật, cho hết lòng… đó là những thái độ cho làm thăng hóa con người mình.

Thầy Hằng Trường

Hội làng Hành Thiện

Những năm trước đây khi tôi còn xách "lân đi múa dạo" cho các hội đoàn Paris thì hộí làng Hành Thiện do anh Đặng Vũ Chính tổ chức một năm 2 lần , vào dịp Tết và vào khoảng cuối tháng 10 không lần nào thiếu silicon band. Từ khi chúng tôi bận tập Càn Khôn thì các hoạt động lọai này thưa dần ,vì thay vì mang niềm vui băng âm nhạc thì chúng tôi chuyển hướng mang sức khoẻ và niềm vui bằng cách tập luyện đến mọi ngươì thấy có vẻ lợi lạc hơn, không có sức khỏe thì làm sao ma ca hát , nhảy nhót cho nổi .
Chủ nhựt này tái xuất giang hồ một bửa , gặp lại những khuông mặt cũ ai nấy cũng dậm thêm nét hằn thơì gian , một số ngươì khác không đên được vì đau yếu , làm biếng ... và vần hát những bài hát quen thuộc của một thời mà chắc ai cũng khó quên trong lòng : Những đồi hoa sim, sương lạnh chiều đông, hai vì sao lạc, trúc đào , anh đi chiến dịch , anh về với em, ai ra xứ huế , bài thánh ca buồn, qua cơn mê , mùa thu yêu đương ....

Bắt dâù là phần lễ làng với tiếng trống tiếng cồng và những bước theo nhịp của các ông trong họ Đăng Vũ đễ dâng hương, cúng xá, đọc văn tế ...rồi tới phần thuyết trình của chị Thuỵ Khuê về Hàn Mặc Tử và sau cùng là phần văn nghệ.



Màn hấp dẫn nhất là màn hợp ca của nhóm Favic gồm nhiều ngươì ngọai quốc thích hát dân ca Việt Nam . Trước khi hát , em người Pháp mặc áo dài xanh đọc nguyên một bài tâm tình bằng tiếng Việt với accent Pháp nghe thật dễ thương . Thật xúc động khi thấy nhừng ngươì với các nền văn hóa hoàn toàn khác nhau từ Âu Châu, Phi Chây, Mỹ Châu đến Á Châu ( có 1 cô ngươì Nhật ) tìm đến vơí nhau , trình diễn với tất cả sự đam mê những lời hát giản dị của dân ca Việtnam như Trống Cơm, Hát hội trăng rầm ...mà tôi có thu lại để làm kỷ niệm sau đây :

Sau cùng tới phiên tôi đảm nhiệm phần đệm nhạc cho các bà các cô hát ví siliconband giờ chỉ còn transistors và ICs !

và buổi lề cũng như chương trình văn nghệ đã kéo dài tới 7h tối . Thu dọn đồ đạc , khiêng ra xe cũng không phải dễ vì chỗ này là ngay trung tâm khu 13, parking ở xa , về tới nhà đã gần 9h tối.

Video TRống Cơm do nhóm Favic trình diền :

Ailleurs và 5 lối Tu

Số tôi thật sướng, có mấy cô lo làm video cho bài nhạc này , chỉ còn chờ bé Mai hát bài này cho có giọng nữ là đầy đủ cuộc đời :-)



Vứa nghe nhạc vừa đọc lời Thầy luôn nhe :
Năm cách nhìn về chữ TU

Chữ TU thường bị người hiểu lầm rằng tu là xuất gia vào chùa. Nhưng tu có nghĩa là tiến hóa. Trong ý nghĩa của chữ tiến hóa thì bao gồm việc tự mình thay đổi, sửa đổi lỗi lầm, cải thiện, thích ứng với môi trường sống mới, và càng ngày càng trở nên tốt hơn.

1. Tu lễ: chỉ chú trọng vào tu bề ngoài, như lễ nghi, cách ăn mặc, tụng niệm, cầu xin. Tu lễ thì tu ở một chỗ nào đó, một thời nào đó như lên chùa cuối tuần, làm lễ, cúng kiếng, v.v… Tu lễ thì chỉ thành người quân tử, hoặc đôi khi thành ngụy quân tử.
2. Tu hành: chú trọng tới toàn diện mọi phạm trù của cuộc sống; cải thiện từ thân thể tới tâm lý, trí thức, tâm linh, tới đạo đức quan, vũ trụ quan, nhận thức về tổ chức, nhận thức về quan hệ. Tu hành thì tu trong mọi lúc mọi nơi. Tu hành cuối cùng sẽ trở thành người toàn diện.
3. Tu luyện: chú trọng vào thay đổi não bộ, con tim, và nội lực. Tu luyện thì có những phương thức rèn luyện nhất định. Tu luyện thì cuối cùng trở thành người siêu việt.
4. Tu hú: Chú trọng tới phục vụ tha nhân. Hú tức là rủ rê, kêu gọi, động viên, khiến người khác khởi hứng thú tu hành. Tu hú rồi lại cộng thêm tu lễ, tu hành, tu luyện thì trở thành bồ tát.
5. Tu trụi: Tức là quan niệm tu theo hạnh của đức Phổ Hiền bồ tát; tu đến cùng tận vị lai, không lúc nào ngừng, không lúc nào mỏi mệt, độ hết thảy chúng sinh khiến tất cả giải thoát hết rồi thì mình mới viên mãn quả Phật. Theo triết lý kinh Hoa Nghiêm chỉ có tu trụi thì mới trở thành Phật.

Cách phân loại như vậy có dụng ý khiến ta dễ nhận thấy những ý nghĩa về sự giác ngộ được dễ dàng hơn:

* Tu lễ, tu hành và tu luyện thuộc vào phạm vi của Tự Giác.
* Tu hú là cách nói khác của Giác Tha (làm tha nhân giác ngộ).

Tu trụi là Giác Hạnh Viên Mãn (công việc giác ngộ chính mình và giác ngộ tha nhân đều hoàn thành viên mãn).

Nói tới lý tưởng làm bồ tát, Kinh Hoa Nghiêm gọi đó là lý tưởng Phổ Hiền. Theo đó, bồ tát là bậc tu vì cứu độ chúng sinh, tu không ngừng để sự tiến hóa tiếp tục tới vô tận. Một khi ngừng tại một quả vị thì sẽ hết tiến hóa, tạo thành bản ngã, chấp trước, và muôn vàn cảnh huyễn. Do đó, tu theo Phổ Hiền tức là tiến hóa hoài, cứu độ chúng sinh hoài, không dừng nghỉ. Nói cho dễ hiểu:

* Thay đổi quan niệm về tu hành: Mình tu dùm cho người khác, như cho cha mẹ, gia đình, bạn bè. Kế đó tu dùm cho những người mình ghét hay ghét mình, những kẻ có oán kết với mình, ta đều tu dùm cho họ, bao nhiêu công đức đều nhường cho họ.
* Mỗi ngày đều tu, chẳng mong đợi kết quả. Mỗi giây phút tu là mỗi giây phút hạnh phúc; không đợi tu cho ‘thành tựu’ mới đạt hạnh phúc an lạc.
* Tu là khai mở: Càng tu tâm càng mở, để cõi lòng bao dung như hư không, tình thương như biển cả, dễ thương như hoa đẹp, trí huệ như mặt trời.
* Lấy kim chỉ nam là: Không mỏi mệt trong việc cứu người, không nhàm chán trong việc phát triển tánh chân thật, tốt lành và đẹp đẻ (chân thiện mỹ).

Thầy Hằng Trường

HIỂU ĐỜI – TÂM SỰ TUỔI GIÀ

Có bạn gởi bài này đọc thấy có lý nên dán vô đây để coi mình có làm theo đúng được bao nhiêu topics rồi :

*HIỂU ĐỜI – TÂM SỰ TUỔI GIÀ **
*
/Tác giả: //Chu// Dung Cơ – Thanh Dũng dịch /

Tháng ngày hối hả, đời người ngắn ngủi, thoáng chốc đã già. Chẳng dám nói hiểu hết mọi lẽ nhân sinh, nhưng chỉ có hiểu cuộc đời thì mới sống thanh thản, sống thoải mái.

Qua một ngày, mất một ngày .Qua một ngày, vui một ngày. Vui một ngày lại một ngày...

Hanh phúc do mình tạo ra. Vui sướng là mục tiêu cuối cùng của đời người, niềm vui ẩn chứa trong những sự việc vụn vặt nhất trong đời sống,mình phải tự tìm lấy. Hạnh phúc và vui sướng là cảm giác và cảm nhận,điều quan trọng là ở tâm trạng.

Tiền không phải là tất cả nhưng không phải không là gì. Đừng có coi trọng đồng tiền, càng không nên quá so đo, nếu hiểu ra thì sẽ thấy nó là thứ ngoại thân, khi ra đời chẳng ai mang nó đến, khi chết chẳng ai mang nó theo. Nếu có người cần bạn giúp, rộng lòng mở hầu bao, đó là một niềm vui lớn. Nếu dùng tiền mua được sức khoẻ và niềm vui thì tại sao không bỏ tiền ra mà mua? Nếu dùng tiền mà mua được sự an nhàn tự tại thì đáng lắm chứ! Người khôn biết kiếm tiền, biết tiêu tiền. Làm chủ đồng tiền, đùng làm tôi tớ cho nó.

"Quãng đời còn lại càng ngắn ngủi thì càng phải làm cho nó phong phú". /Người già phải thay đổi cũ kỹ đi, hãy chia tay với "ông sư khổ hạnh" hãy làm "con chim bay lượn". /Cần ăn thì ăn, cần mặc thì mặc, cần chơi thì chơi, luôn luôn nâng cao chất lượng cuộc sống, hưởng thụ những thành quả công nghệ cao, đó mới là ý nghĩa sống của TUỔI GIÀ.

Tiền bạc rồi sẽ là của con, địa vị là tạm thời, vẻ vang là quá khứ, sức khoẻ là của mình.

Cha mẹ yêu con là vô hạn; con yêu cha mẹ là có hạn. Con ốm cha mẹ buồn lo; cha mẹ ốm con nhòm một cái, hỏi vài câu là thấy đủ rồi. Con tiêu tiền của cha mẹ thoải mái; cha mẹ tiêu tiền của con chẳng dễ chút
nào. Nhà cha mẹ là nhà của con; nhà của con không phải là nhà cha mẹ.
Khác nhau là thế, người hiểu đời coi việc lo liệu cho con là nghĩa vụ, là niềm vui, không mong báo đáp.* * Chờ báo đáp là tự làm khổ mình.

*
*Ốm đau trông cậy vào ai ? Trông cậy con ư ? Nếu ốm dai dẳng có đứa con có hiếu nào ở bên giường đâu "cứu bệnh sàng tiền vô hiếu tử". Trông vào bạn đời ư ? Người ta cũng yếu, có khi lo cho bản thân còn chưa xong, có muốn đỡ đần cũng không làm nổi. Trông cậy vào đồng tiền ư ? chỉ còn cách đấy.


Cái được người ta chẳng hay để ý; cái không được thì nghĩ nó to lắm, nó đẹp lắm. Thực ra sự sung sướng và hạnh phúc trong đời tuỳ thuộc vào sự thưởng thức nó ra sao. Người ta hiểu đời rất quý trọng và biết
thưởng thức những gì cho mình đã có, và không ngừng phát hiện thêm ý nghĩa của nó, làm cho cuộc sống vui hơn, giàu ý nghĩa hơn.

Cần có tấm lòng rộng mở, yêu cuộc sống và thưởng thức cuộc sống, trông lên chẳng bằng ai, trông xuống chẳng ai bằng mình "Tỷ thượng bất túc,tỷ hạ hữu dư", biết đủ thì lúc nào cũng vui "tri túc thường lạc".

*Tập cho mình _nhiều đam mê_, vui với chúng không biết mệt mỏi, tự tìm niềm vui. Tốt bụng với mọi người, vui vì làm việc thiện, lấy việc giúp người làm niềm vui. *

Con người ta vốn chẳng phân biệt giàu nghèo sang hèn, tận tâm vì công việc là coi như cống hiến, có thểyên lòng, không hổ thẹn với lương tâm là được. Huống hồ người ta cũng nghĩ cả rồi, ai cũng thế cả, cuối cùng là trở về với tự nhiên. *Thực ra nghề cao chẳng bằng tuổi thọ cao, tuổi thọ cao chẳng bằng niềm vui thanh cao. *

Quá nửa đời dành khá nhiều cho sự nghiệp, cho gia đình, cho con cái,bây giờ thời gian còn lại chẳng bao nhiêu nên dành cho mình, quan tâm bản thân, sống thế nào cho vui thì sống, việc gì muốn làm thì làm, ai nói sao mặc kệ vì mình đâu phải sống để người khác thích hay không thích, nên sống thật với mình.

Sống trên đời không thể vạn sự như ý, có khiếm khuyết là lẽ thường tình ở đời, nếu cứ chăm chăm cầu toàn thì sẽ bị cái cầu toàn làm khổ sở. Chẳng thà thản nhiên đối mặt với hiện thực, thế nào cũng xong.

Tuổi già tâm không già, thế là già mà không già; tuổi không già tâm già, thế là không già lại thành già. Nhưng xử lý một vấn đề thì nên nghe già.

Sống phải năng hoạt động nhưng đừng quá mức, ăn uống quá thanh đạm thì khôhg đủ chất bổ, quá nhiều thịt cá thì không hấp thụ được. Quá nhàn rỗi thì buồn tẻ, quá ồn ào thì khó chịu... mọi thứ đều nên "VỪA PHẢI".

Người ngu gây bệnh (hút thuốc, say rượu, tham ăn, tham uống...) Người dốt chờ bệnh (ốm đau mới đi khám chữa bệnh...) . Người khôn phòng bệnh, chăm sóc bản thân, chăm sóc cuộc sống. Khát mới uống, đói mới ăn, mệt mới nghỉ, thèm ngủ mới ngủ, ốm mới chữa bệnh....ĐỀU LÀ MUỘN.

Chất lượng sống người già cao hay thấp chủ yếu tuỳ thuộc vào cách tư duy : Tư duy hướng lợi là bất cứ việc gì đều xét theo yếu tố có lợi, dùng tư duy hướng lợi để thiết kế cuộc sống tuổi già sẽ làm cho tuổi già đầy sức sống và tự tin, cuộc sống có hương, có vị. Tư duy hướng hại là tư duy tiêu cực, sống qua ngày với tâm lý bi quan, sống như vậy sẽ chóng già chóng chết.

*"Chơi " */là một trong những nhu cầu cơ bản của tuổi già, hãy dùng trái tim con trẻ để tìm cho mình một trò chơi yêu thích nhất, /trong khi chơi hãy thử nghiệm niềm vui chiến thắng, thua không cay, chơi là đùa. Về tâm lý và sinh lý, người già cũng cần kích thích và hưng phấn để tạo ra một tuần hoàn lành mạnh.

"Hoàn toàn khoẻ mạnh" đó là nói thân thể khoẻ mạnh, tâm lý khoẻ mạnh và đạo đức khoẻ mạnh.. Tâm lý khoẻ mạnh là biết chịu đựng, biết tự chủ, biết giao tiếp; Đạo đức khoẻ mạnh là có tình yêu thương, sẵn
lòng giúp người, có lòng khoan dung, người chăm làm điều thiện sẽ sống lâu...

Con người là con người xã hội, không thể sống biệt lập, bưng tai bịt mắt, nên chủ động tham gia hoạt động công ích, hoàn thiện bản thân trong xã hội, thể hiện giá trị của mình đó là cách sống lành mạnh.

Cuộc sống tuổi già nên đa tầng, đa nguyên, nhiều màu sắc. Có một hai bạn tốt thì chưa đủ, nên có cả một nhóm bạn già, tình đẹp làm thêm cuộc sống tuổi già, làm cho cuộc sống của bạn nhiều hương vị, nhiều
màu sắc.

/Con người ta chịu đựng, hoà giải và xua tan nỗi đau đều chỉ có thể dựa vào chính mình./ Thời gian là vị thầy thuốc giỏi nhất, quan trọng là khi đau buồn bạn chọn cách sống như thế nào.

Tại sao khi về già người ta hay hoài cửu "hay nhớ lại chuyện xưa?" Đến những năm cuối đời, người ta đã đi đến cuối con đường sự nghiệp, vinh quang xưa kia đã trở thành mây khói xa vời, đã đứng ở sân ga cuối. Tâm linh cần trong phòng, tinh thần cần thăng hoa, người ta muốn tìm lại những tình cảm chân thành. Về lại chốn xưa, gặp lại người thân, cùng nhắc lại những ước mơ thủa nhỏ, cùng bạn sống. Quý trọng và được đắm mình trong những tình cảm chân thanh là một niềm vui lớn của tuổi già.

Nếu bạn đã cố hết sức, mà vẫn không thay đổi tình trạng không hài lòng thì mặc kệ nó. Đó cũng là một sự giải thoát. Chẳng việc gì cố mà được, quả ngắt vội không bao giờ ngọt.

*"SINH - LÃO - BỆNH - TỬ" là quy luật ở đời, không chống lại được.
Khi thần chết gọi thì thanh thản mà đi. Cốt sao sống ngay thẳng không hổ thẹn với lương tâm và cuối cùng đặt cho mình dấu chấm hết thật TRÒN*
November 2009
M T W T F S S
October 2009December 2009
1
2 3 4 5 6 7 8
9 10 11 12 13 14 15
16 17 18 19 20 21 22
23 24 25 26 27 28 29
30