Daily Moments

Sống Vui - Sống Khỏe - Sống Có Ích :)

Subscribe to RSS feed

Khoảnh Khắc dịu kỳ

Lâu lắm rồi hôm nay mình mới lại vi vu nhà sách, thường thì tôi hay đi một mình vào ban ngày để có nhiều thời gian ké hơn, nhưng dạo này phát hiện ra một tín đồ cũng yêu sách như mình và thế là tối nay hứng lên hai đứa rủ nhau đi cùng.

Lòng vòng tý rồi mình chọn một cuốn sách mỏng màu xanh lá cây của anh chàng việt kiều Canada nổi tiếng tên Joe viết, có vẻ là lạ và khá dí dỏm. Có những mục anh viết tôi tìm thấy một chút mình ở trong đó trong đấy, có mục là những bài học thật ngộ ngĩnh mà quí báu.

Một chút lạ, chút ngẩn ngơ và… mình thấy trẻ con. Cứ hễ thấy con nít, hễ nghe tiếng chúng nó nheo nhéo líu lo là lại nhìn, lại say sưa với những cái ngốc nghếch đáng yêu của tụi nhỏ rồi lại cười một mình J.

Đối diện lối đi mình đang ngồi ở phía xa là một cậu nhóc đang ngồi bệt xuống nền, dũi cả hai chân ra và ngồi đọc với giọng huế rất dễ thương. Ba và con – hai ba con cùng đi nhà sách. Tự nhiên mình thấy khoảnh khắc ấy thật đáng yêu làm sao. Thoáng chút suy nghĩ: “ước gì mai này chồng mình cũng sẽ dắt con đi nhà sách như thế này”.



Có ba cha con nọ đứng ở quầy truyện tranh, nhóc anh biết đọc rồi nên bi bô đọc truyện "bubu đến trường", còn bé em cầm cuốn truyện trên tay cứ xí xới theo anh bảo “hai đọc bubu cho em nghe đi, hai…”, nhóc anh chả thèm để ý mà cứ thế vừa đánh vần vừa đi. Người cha… dáng gầy ốm, đen và chất phát, chú khẽ ngồi xuống rồi vòng tay ôm 2 đứa lại gần chỉ lên bắp vế và bảo “ngồi lên đây ba kể cho nghe nè!”

“bubu… mẹ bảo bubu di chậm thôi kẻo té… bubu ơi đừng chạy nhanh quá con sẽ bị té đó…” người cha lúc thì giả giọng bubu cao thánh thót, lúc lại giả dọng mẹ dịu hiền, nghiêm khắc. Tôi cứ lẩn quẩn quanh đó để lắng nghe giọng chú đọc mà mỉm cười vui lạ kỳ. Đẹp thật! khoảnh khắc thật đẹp biết bao. Chú làm mình nhớ đến ba, nhớ đến những câu chuyện ba kể, những cuốn sách ba mua, những phép tính ba bày, và những đạo lý ba dạy… cử chỉ dù nhỏ nhưng ý nghĩa biết bao; thầm “cám ơn ba của con”.

Có tiếng em bé nhỏ nhẹ: “con cảm ơn mẹ” vang lên bên tai, nó làm mình ngạc nhiên đến độ phải ngẩng lên nhìn. Mẹ cô bé lấy cho em bộ xếp tranh, em cầm lấy rồi cảm ơn rất lễ phép. Chao ôi! Thời buổi thế này làm sao và lấy đâu ra cô bé ngoan hiền và lễ phép đến thế nhỉ. Lòng lại ước ao những điều xa vời J




Tôi ngừng đọc rồi mơ hồ hình dung, chẳng biết sau này con gái mẹ sẽ thế nào nhỉ, con gái hay con trai, cao lớn, thông minh hay gầy nhom, lạnh lùng… mẹ yêu con, yêu những đứa con mẹ chưa thấy mặt, yêu những đứa con mang dòng máu, vóc dáng và tâm tính của mẹ. Mai này mẹ sẽ dắt con đi nhà sách, sẽ đọc truyện bubu cho con nghe, và sẽ để ba của con dạy con những điều hay mà mẹ không thể giỏi bằng. Yêu anh, yêu con, yêu cuộc sống của mình J

Cám ơn đời, cám ơn những khoảnh khắc nhỏ nhoi như thế này thôi nhưng dủ làm mình thấy nhẹ lòng, thanh thản và yêu đời. cám ơn Mai, cám ơn cô bạn đặc biệt của mình J.


Số Phận

Đêm trằn trọc… lại nghĩ về em – em bé xấu số.
Sinh ra trong một gia đình nghèo khó có 3 anh em, em lại là con gái út duy nhất trong gia đình. Mẹ bán vé số, ba làm thợ mộc mà công việc lại hay thất thường, cứ mỗi lần thất thường là lại rượi với nhậu, thế nhưng họ thương em lắm, và dù họ có làm gì thì tình thương họ dành cho đứa con gái út vẫn vô vàn và bao la.
Gần đây em phải nghỉ học để vào bệnh viện điều trị bệnh tim, thế rồi chả biết bệnh tình ra sao mà người ta bảo bữa nay em gầy ốm lắm, có thể không qua được, sắp chết rồi. Nghe đến đó thôi là đã thấy đau lòng lắm rồi. Bây giờ ngày ngày người nhà vẫn thường lên bệnh viện để chăm sóc và trông nom em. Trưa nay lại hay 1 tin thật kinh hãi đó là em đã bị chuyển lên bệnh viện tâm thần rồi, nói năng mê sảng và không được bình thường nữa.
Đó là số phận. số phận của em là sinh ra trong 1 gia đình nghèo khó và bần cùng, số phận của em là phải gầy gò ốm yếu và mang căn bệnh quái ác, số phận của em là không được có tuổi xuân như bao em gái khác, và em lại càng không được tận hưởng cuộc đời một cách trọn vẹn như người đời vẫn phải trải qua đó là Sinh – Lão – Bệnh – Tử.
Tôi cứ nghĩ mãi, cư thấy đau lòng và thương em quá. Tôi hình dung nếu là ba mẹ em, là người thân của em chắc tôi phải thét lên mà oán thán với ông trời rằng “tại sao lại đối xử với tôi như vậy? tại sao lại ban cho tôi 1 đứa con gái rồi lại hành hạ nó, hành ha chúng tôi đến tàn nhẫn như vậy chứ? Thà có trừng phạt, có làm gì cũng được nhưng hãy trừng phạt tôi đây này, sao lại đem đứa con gái bé bỏng, đáng thương của tôi ra mà làm tội làm tình nó thế chứ, nó nào có lỗi gì đâu? Tôi phải làm sao? Làm sao để con gái của tôi được sống, được trở lại nguyên vẹn là 1 đứa con gái bình thường???…”.

Em yêu! Chị xót cho em quá, chị không được nhìn thấy em nhưng chị thật sự thấy đáng thương cho em quá. em giúp chị nhận ra một điều mà bản thân chị phải biết trân trọng hơn… mỗi ngày….
Nhờ em chị biết được số phận của chị là có ba, có mẹ, có anh hai, có một gia đình đầy đủ mà tất cả họ đều thương yêu chị. Số phận của chị là được lớn lên, đến trường, được học ngành chị thích, được mặc áo quần đẹp, được có bạn bè để đi chơi, tâm sự và để yêu đời. chỉ ngần ấy thôi cũng đủ thấy chị may mắn hơn em gấp trăm lần rồi.
Không hiểu sao chị cứ cảm thấy ray rứt và đắn đó trong lòng, chắc chị cảm thấy sự chịu đựng của em so với sự sung sướng của chị chẳng công bằng chút nào cả, nếu không nói là thật bất công, đúng không em? Bởi vậy chị cứ tự hứa, bằng mọi cách, làm mọi việc có thể trong khả năng của mình để giúp người, giúp đời đặc biệt là trẻ em – những em bé đáng thương như em được hạnh phúc, dù chỉ là nhỏ nhoi và ngắn ngủn.
Chị sẽ cầu nguyện cho em – em bé đáng yêu ah! Bây giờ ngoài ba má, anh hai và những người thân yêu của chị nữa, chị sẽ cầu nguyện cho em mỗi lần đi chùa, và cầu cho tất cả trẻ em trên TG này nữa phải không em? Yêu em… ngủ ngon em nhé!

<Đêm tháng 6 xót xa…>

Nhìn – cảm nhận – chia sẻ 

Trưa hôm nay em mèo nhà hàng xóm bị xe tông, nó nằm chết giữa đường đi ngay trước cửa nhà mình, máu me đầy mình nhìn thấy tội ơi là tội, hic hic… mắt nó còn mở thao láo nhìn như đang giỡn nữa mới tội chứ, hic… hic… thấy mà thương quá đi, huhu… đúng vào giờ ăn trưa nữa nên mình không tài nào nuốt nỗi, đành bỏ bữa vô phòng ngồi vậy. huhu… tội em mèo quá!!!
2 thằng nhỏ nhà hàng xóm mới tội. Chạy ra nhìn một cách thật “xót xa” rồi đem em nó ra vườn chôn.
2 ông bà hx cứ đòi đem vứt xe rác mà 2 anh em nó không chịu, nhất quyết phải chôn, huhu. Thằng anh chu đáo đào lỗ rồi bảo thằng em “để con mèo nằm thẳng ra, nghiêng đầu qua, rồi lấp cát lại”, hic hic… tự nhiên nghĩ thấy ngộ ngộ mà đáng yêu. Mấy tuổi rồi nhỉ? Thằng anh năm nay sinh viên năm 2 ĐHBK chứ ít ỏi gì, thằng em thì học lớp 12, mà còn là con trai nữa chứ. Những điều đó ba mẹ có dạy đâu, nhưng tự trong bản thân mỗi đứa nó tự nhận thức đấy chứ. Ngay cả mình yêu mèo nhiều đến thế mà thật tình là mình không dám và không đủ can đảm đến ôm em mèo lên, lại càng không thể bế nó đi chôn, vì mình sợ… huhu, nghĩ đến mà thấy thương em quá   
Chiều nay, thằng nhỏ bên xóm kia qua chơi chắc nó buồn lắm khi biết 1 em mèo đã “ra đi” vì bị xe tông 
Dễ thương lắm! Mới 4-5 tuổi gì đó thôi, mà chiều nào cũng chạy qua chơi với mèo, không bắt hay vọc mèo như mấy đứa nhỏ khác hay làm mà đơn giản nó chỉ nằm trên giường nhìn mèo chơi đùa, rồi nói chuyện 1 mình, cười 1 mình cho đến tối mới chịu về ăn cơm. Có bữa 1 ngày qua thăm mèo 2 chở, trưa và chiều, bị bà hx cấm không được qua nữa mà cũng cứ lỳ ^^. Cũng chả ai dạy, ai bày mà đơn giản vì nó thích nên cứ hay sang chơi mà không cần đến bạn bè hay những thứ đồ chơi xa xỉ khác.
Tự hỏi, không biết sau này con cái mình có được như thế không nhỉ? Nếu nó không thích không yêu mà ta cứ dạy, cứ ép thì cũng không hay bằng việc nó yêu một cách tự nhiên từ chính tâm hồn nó, con người nó. Ước gì mai này con gái của mẹ cũng yêu thương động vật, cây cỏ như những cậu bé này vậy thì tuyệt quá! 
Nếu là hồi nhỏ, chắc mình sẽ mang hương ra thắp cho em mèo, ngồi khóc rồi cầu chúc cho em lên thiên đàng =)), nhưng hôm nay lớn rồi không làm thế nữa, mà suy nghĩ lại sang một hướng khác đó là “hi vọng thế hệ hôm nay và mai sau biết yêu quí, trân trọng và bảo vệ động vật, cũng như những giá trị tốt đẹp của thiên nhiên” – chuẩn quá! cứ như là đại sứ thiện chí về môi trường ấy nhể, khà khà… thì đúng rồi mà! Lớn rồi phải khác chứ! Đây cũng là một đức tính đáng quí mà ba má đâu có dạy nhưng mình tự ý thức được đấy chứ. Đáng khén p

Ba :-*

Hôm nay mình làm sao ấy… mình có sao không nhỉ??? Mình cũng không biết nữa, huhuhu… hầu như tất cả mọi người ai cũng có 1 vấn đề gì đó để nghĩ, để lo lắng là sợ hãi; còn mình mình cũng chẳng biết là giờ mình đang lo nghĩ và sợ hãi gì cả, tất cả là con số 0 tròn trịa và vô hình không kí lô . Bạn bè cùng lớp thì lo cho kì thi TOEFL sắp tới ko biết có lấy được 530 để ra trường không; bạn bè đi làm rồi thì lo việc làm không như ý, không ổn định, lương không cao… anh chị lớn hơn 1 tý thì lo tìm người yêu, bạn trai, sợ cô đơn, sợ lại thất tình và sợ… khổ. Còn mình??? Hầu như hiện tại chẳng có gì cả, phải chăng đó chính là sự thành công khi đạt đến mức cân bằng cuộc sống và dám đối mặt với thách thức, đơn giản hóa mọi chuyện??? hay ngược lại mình đang lơi bơi và vô lo??? Không hẳn, vì mình đang nổ lực mỗi ngày mà. Tập dậy sớm chạy biển để thân thể dẻo dai, tập nghe bản tin VOA, tập dịch theo lời trên trang tiếng anh của Úc; ngoài ra mình còn đang cố gắng kiếm 1 công việc để tích lũy kinh nghiệm cho cá nhân và sẵn sàng cho mọi thứ trước khi tốt nghiệp… mình biết là mình đang nỗ lực mà, mình tin là mình có thể vượt qua được tất cả những khó khăn hiện tại để có được 1 kết quả mĩ mãn, để không làm Ba buồn, để mỗi lần nói về con là đôi mắt ba lại sáng lên vì tự hào :-*. Yêu ba của con nhiều lắm!!! hôm nay ba đi khám bệnh, người ta nói là bị gai cột sống, con thấy hơi lo và sợ lắm, thế nhưng Ba không tỏ vẻ gì mệt mỏi và sợ hãi cả. Con biết và con hiểu ba của con mà! Đúng không Ba? Ba con mình cùng cố gắng, và chỉ còn 1 năm nữa thôi khi con gái ra trường con hứa sẽ làm tất cả để đền đáp công ơn nuôi dưỡng của ba, sẽ không để ba phải vất vả như bây giờ, không để ba buồn, lo lắng và tuổi hổ khi bon chen với đời vì con, vì gia đình mình.
B ngủ ngon nhé!

Yêu Ba của con :-*

Lúc này chỉ có 1 ước ao, 1 mong muốn là tối nay Ba của con ngủ thật ngon, hết đau lưng và sáng mai đi làm bình thường. con lo lắm khi chiều nay đi làm về Ba bị đau lưng đến nổi đi ko được, tối nay phải đi mua thuốc về uống, Ba sợ có khi bị đau cột sống hay gì đó nghiêm trọng thì khổ; nếu sáng mai vẫn chưa khỏi sẽ đi bệnh viên khám.
Ba ơi!!! Ba ngủ ngon nhé và mau khỏi đau lưng để mai còn đi làm, kiếm tiền về nuôi con ^^.
Yêu ba của con :-*

Café sáng thứ 7

Từ lúc nào không biết nữa, hôm nay mình phát hiện ra một sở thích mới là ngồi café sáng cuối tuần ^^.
Sáng thứ 7 café làm bài tập nhóm với mấy đứa bạn. Đi café cũng nhiều rồi, quán nào cũng từng đến và buổi nào cũng có, thế nhưng sao chưa bao giờ mình có cảm giác thư thái, nhẹ nhàng và “đáng yêu” như sáng hôm nay không biết nữa.
Quán nhỏ nép mình trên một con đường không lớn cũng chả bé cho lắm. Nhìn những con người qua qua lại lại, những dòng xe phơi mình ngoài nắng cứ lao đi từng đợt, tự nhiên cứ thích nhìn và nhìn một cách say sưa mà không hiểu lí do là vì đâu. Trước quán có một hồ cá nhỏ, phía trên, bên cạnh, xung quanh hầu như cây ở khắp nơi… mình thích nhất là lúc người ta phun sương tự động bigsmile, sương ở đâu cứ phả xuống từng hơi dài thật dài làm mình có cảm giác như đang đi “trên mây” vậy, hihi^^. Có 2 em bé rất dễ thương, 1 trai 1 gái, chắc là 2 chị em cứ đến gần cái hồ bắt cá, vọc nước… nhìn chúng nó nô đùa 1 cách hồn nhiên mà mình thấy “yêu” quá! yêu khoảnh khắc này, yêu cuộc sống này, yêu ba, yêu má, yêu anh hai, yêu tất cả những gì tồn tại trên thế giới này, vì chính sự tồn tại của nó đã là một điều tuyệt vời đối với mình rồi .
Gọi một ly café sữa, bạn bè bảo mình “giống như người lớn á hì” – uống café sữa nữa chứ ^^. Hihi, mình vốn không thích uống café vì sợ vàng răng, thế nhưng hôm nay đi làm nhóm đúng lúc đầu tháng túi tiền đang cạn dần nên gọi đại vì chắc nó là thứ uống rẻ thứ 2 sau café đen bigsmile. Mà cũng lạ thật, tự nhiên lần đầu tiên thấy café sữa ngon, lần đầu tiên thấy thích nhấm nháp café và suy nghĩ mông lung như người lớn… chài!!! Lớn thật rồi hay giả bộ ngây ngô đây không biết nữa. Thỉnh thoảng có tiếng ống tre va vào nhau của chiếc chuông gió trên đầu nghe rất lạ tai mà bình yên ^^. Chắc hôm nào có cơ hội vào Hội An mình sẽ mua một chiếc chuông gió như thế, vì nó rất đặc biệt ^^.
Một ngày cuối tuần café làm bài tập với bạn bè mình đâu nghĩ là sẽ khám phá ra nhiều thứ thú vị đến vậy chứ; biết đâu kể từ hôm nay mình lại có một sở thích mới thì sao???
Mai này có lap rồi chắc thỉnh thoảng sẽ đến đó vừa nhấm nháp café sữa, vừa đọc truyện mà chỉ mất có 10k, ha ha ha… mình thật là biết tính toán ppp.

Tâm Sự

Tâm sự
Tối nay cả nhóm Tiếng Anh cùng ra biển chơi , cuộc chơi thì vui đấy, hào hứng và rộn rã tiếng cười, thế nhưng chẳng hiểu sao lòng tôi cứ thấy chạnh buồn mà khó cười thật tình. Tối nay gặp 3 em bé bán rong; em thứ nhất người Thanh Hóa – cậu bé mới 13 tuổi mà lém lắm, ai nói gì, hỏi gì là đáp nấy, cứ lia lịa và không biết sợ là gì, lại còn biết nói đùa nữa chứ bigsmile
- anh chị có ăn ếch không? Còn một món này đặc biệt nè
- ủa em bán ếch nữa ah?
- ờ, cóc là họ hang nhà ếch nè

hóa ra đó là những trái cóc được tách rất đều và nhìn thật ngon lành bigsmile
tối nay trúng mánh bán cho anh chị tới những 60k, thế là tha hồ ngồi tám để mấy anh mượn rổ chạy quanh giả đò làm anh bán rong đi cua gái . Cũng lại là câu chuyện muôn thuở: nhà em ở quê, em ra đây với mẹ, ban ngày cũng đi bán mà đêm cũng vậy, tới 10h tối mới về. chạnh lòng…
- bán thế này có khi nào bị bắt nạt chưa?
- Có chứ!
- Ai?
- Thì mấy tụi làm lâu năm thấy mình ở xa vào nên hù dọa…thế nhưng chúng nó dọa thì mình dọa lại, sợ gì ^^
- Chà… anh này cũng đáo để thật, chả sợ ai cả bigsmile

Lại 1 em bé nữa. cô bé cứ quấn lấy mình “chị mua kẹo cho em đi… mua cho em 1 thanh thôi… đi chị…”; chẳng chịu đi bán cứ bám lấy mấy anh chị mà đòi chơi chung “cho em chơi với, chị cho em làm chicken đi, nghe chị ^^… cuối cùng cũng cho nó làm …”
Chẳng hiểu sao mình có ác cảm với những ai dọa nạt và la mắng con nít, dù chỉ là chút xíu thôi. Về đến nhà mà vẫn chưa quên được cảnh Mr Phuoc nhìn chằm chằm vào mắt nó và bảo nó im miệng, mất hết cả hình tượng và sự kính trọng bấy lâu nay mình dành cho anh . Và dường như chỉ có tiếp xúc lâu mới hiểu được con người họ thế nào. Trong khi đó anh Đến thì lại rất dễ thương, anh cho nó làm chicken, anh ăn gian bắt nó chạy để anh lấy chỗ bigsmile.
Tự nhiê lòng chạnh buồn và thấy bản thân mình phải có trách nhiệm gì đó với mấy em. Phải làm sao? Phải làm sao để mấy em được đến trường, biết đọc biết viết và không phải lang thang cơ nhở như thế này nữa. buồn thay khi con người sinh ra chẳng aii giống ai và các em lại là những số phận không may mắn trong hang trăm vạn người cùng sinh ra trên thế giới này. Nhưng chị vẫn có niềm tin em ah, chị tin là mai này các em sẽ đổi đời, cuộc sống của mấy em sẽ khác đi và đằng nào các em cũng sẽ được hạnh phúc mà các em đáng nhận trong cuộc sống này thôi. Chúc các em luôn mạnh khỏe, hồn nhiên, vui tươi và gặp nhiều may mắn trên đường đời nhé! Chị yêu mấy em nhiều bigsmile. chị sẽ cố gắng học để có 1 công việc tốt, để có thể đỡ đần cho bản thân, gia đình và sẽ góp phần nào đó giúp các em bớt nghèo khổ, lang thang cơ nhỏ .
Ngủ ngon nhé các thiên thần






Nhật ký một chuyến đi - Huế


Dường như sau chuyến đi về các tâm trạng cứ đan xen lẫn nhau hết hồi này đến hồi khác và mình cũng không biết là phải kết thúc nó như thế nào nữa? Phải làm sao? Đôi khi tự nhủ cứ để vậy cho mọi chuyện bình thường đi.
Buổi sáng đầu tiên trước khi đến Huế, trong khi đứng đợi cu Thiện đến thì vô tình thấy một em bé rất dễ thương :d; đeo cái giỏ nhỏ nhỏ xinh xinh trên vai như “bà già” rứa, còn cái tóc thì búi thả hờ nhìn dễ thương quá ^^, cái tính thấy con nít là lại thích bon chen tới hỏi những câu “sơ đẳng” như người VN gặp tây hỏi “what ur name? where ‘re u from?...” 
- con tên chi?
- Con tên “…” (bé ngại người lạ nên nói nhỏ quá chẳng nghe đc gì cả dù đã hỏi lại đến 2 lần)
- Mẹ con đâu? – Ba con đâu?
- Mẹ bán bánh mỳ ngoài kia
- Ai cột tóc cho con ri?
- Mẹ

Để ý 1 chặp thì nghe thấy tiếng trẻ con í ới mới biết đây là cái nhà trẻ, và em bé cứ đứng ngoài cái bờ rào mà nhìn vào với ánh mắt thèm muốn ngây ngô 
- sao con không đi trẻ?
- Mẹ không cho
- …
Một em bé đáng yêu. Sắp đi rồi, mình chẳng biết nói gì với em thêm nữa.
- con ăn sáng chưa?
- Dạ chưa
- Con ăn kẹo không?
- Dạ có
Lấy trong cặp ra thỏi kẹo Alpenlibe và cho em 1 cây.
- Con cám ơn cô đi
- Con cám ơn cô
- Con có biết vì sao phải cám ơn cô không?
- “lắc đầu” bigsmile
- Vì cô cho con kẹo, đúng ko?
- Thôi cô đi nhe, bái bái con

Vẫy tay chào em…
Tạm biệt em, tạm biệt em bé nhỏ hồn nhiên mà đáng thương. Chị chỉ có thể cho em kẹo mà không thể làm gì được hơn. Có thể ngày mai, rồi ngày mốt… sáng nào em cũng chưa ăn sáng và đứng ở cái bờ rào của nhà trẻ ấy để nhìn bọn trẻ khác chơi đùa, hát hò. Chị yêu em, em bé à! Chị tự hỏi chẳng biết mai này lớn lên em sẽ thế nào nhỉ? Tất nhiên là dễ thương rồi, nhưng không biết liệu em có thấy buồn và 1 chút “thẹn” khi nhớ về tuổi thơ của mình không? Chị mong là em sẽ được đến trường, được học đến nơi đến chốn và hạnh phúc .

Tiếp tục đi… qua đèo, băng núi… lần đầu tiên mình được qua đèo bằng xe máy, cảm giác vừa thích mà cũng vừa sợ; vì cứ nhớ tới lời dặn của má mà lại lo . Cảm giác trong mình dường như chẳng có nhiều, và mình cũng không mấy hí hửng với lần đến Huế này. Về đến khách sạn là sạc pin đt mình liền nhắn tin cho R, mình muốn nói với R là “R ơi, R biết S đang ở đâu không? Huế đó”, thế nhưng lại sợ R bận gì đó nên chỉ nhắn 1 tin “R ơi” để coi thử thế nào rồi khoe tiếp, thế nhưng từ chiều đến tối và qua ngày mai cũng chẳng thấy 1 tn nhắn reply nào của R cả, thầm nghĩ chắc R bị mất máy hay gì gì đó, mà kệ cứ đi chơi đã, chẳng sao…

Đi loanh quanh ăn uống, tán dốc rồi vào xem khai mạc Fesstival; tối về ùa hết qua phòng nữ xem tivi, cúp hạt dưa, giành dựt đồ ăn, chọc ghẹo rồi pí pi phòng ai nấy về. còn mình thì coi fim Ấn Độ trên VTC1, cũng hay ^^ tình tiết và nội dung thấy cứ giống giống mình, khì khì ^^. Hết phim rồi mình cũng đi ngủ; thỉnh thoảng cứ chập chờn mà nghĩ những điều kì lạ; những điều đến bản thân mình cũng không thể hiểu là tại sao lại có thể làm mình nghĩ nhiều như vậy nữa.
Hôm nay đi chơi anh và mình chẳng dám nhìn vào mắt nhau, thậm chí cũng chẳng dám nói chuyện nữa huống hồ gì là chọc ghẹo mình như mọi ngày. Có điều gì đó đã thay đổi trong anh và cả em nữa. Em bỗng nhận ra trái tim mình chính là nơi nhạy cảm nhất, dễ xúc động và cũng dễ bị tổn thương nhất. Những ngày ấy em đã tự “nghiêm khắc” với bản thân mình rồi. không được chủ động nt cho anh trước, không được pm qua anh trước, cũng không được hỏi sđt anh trước mà tất cả phải để anh tự làm, có được những điều ấy mới chứng tỏ rằng anh cần mình; và đúng như vậy thật. Cả một tuần liền, ngày nào cũng vậy ngay cả khi đang làm việc, hở rãnh chút là anh lại pm qua hỏi han, chọc tức, có khi là rủ rê; có những đêm chat đến 1h sáng mà cũng chưa chịu ngủ. Anh và tôi… có 1 sự đồng điệu trong suy nghĩ, trong lời nói và cả hành động nữa, chỉ có điều là anh lớn hơn mình nên có kinh nghiệm hơn mình. Anh cũng thích văn học, đặc biệt là VH Nga; dường như những gì anh đề cập và nói đến mình đều biết và có thể nói chuyện được, nhưng từ tốn và khiêm nhường. Anh khen tôi là một cô bé lạ, lần đầu tiên gặp một người hiền lành, thật thà mà lại ngốc xít như thế . Thế rồi có những lúc tôi bận ôn thi, bận học bài… không còn chat vs nhau thường xuyên nữa, cũng có khi tối nào cũng nói chuyện nên biết hết về nhau rồi nên giờ chẳng còn gì để nói nữa. những lần chat cứ ít dần đi, những cái chọc ghẹo cười đùa cũng ít đi hơn, mà thay vào đó niềm vui của anh lúc này là chọc chị Thương. Đúng là ai cũng mến và muốn chọc chị ấy vì chị hài hước mà “khó đỡ”; nhiều lúc cứ tự ghép đôi 2 người, cứ chọc ghẹo trước mặt mình làm mình thấy khó chiệu và hơi buồn ; mà chắc anh cũng không biết được những điều đó đâu nhỉ?
Suy đi nghĩ lại thì mình cũng không biết lí do vì sao anh lại lạnh nhạt với mình, và mình cũng đã phải khó khăn lắm với cái tình huống này. Phương án cuối cùng là mình chọn im lặng. sẽ như là chính mình những ngày đầu tiên anh gặp, cũng sẽ vui đùa tươi cười như mọi khi và sẽ không để anh làm mình phải “say nắng” đến khó chịu 1 lần nữa đâu.

Chiều trên đường về cả nhóm ghé vào “Thiền Viện TRúc Lâm Bạch Mã” đẹp ơi là đẹp luôn. Có 1 cái hồ được xây trên núi, và phải đi thuyền qua bên kia là một ngôi chùa với nhiều điều mới mẻ và bí ẩn lạ kì. Đẹp quá!!! lần đầu tiên được đến một nơi như thế này, cảm giác chỉ ưa ở đây mãi với sông nước và cỏ cây vạn vật bigsmile - hoang tưởng p. Mình đã vào chánh điện, đã chắp tay và cầu nguyện như những lần đi chùa khác; nhưng với lần này mình thấy 1 sự tôn nghiêm và ứng nghiệm hơn. Lúc ra về đi trên sông, nhìn mặt nước rồi tự nhiên thầm nghĩ “thật tiếc là ba má không có ở đây, nếu đên đây chắc ba má thích lắm – 1 công trình lạ; đến khi nào nhi? Khi con gái đi làm có tiền và rãnh rỗi sẽ dắt ba má đi, không dám hứa nhưng chỉ muốn cảm ơn ba má vì đã làm lụng vất vả và hi sinh để cho con gái được có những giây phút thưởng ngoạn thế này – con hứa 1 ngày nào đó sẽ dẫn ba má đi du lịch do chính con gái làm hướng dẫn viên”. Và người mình nghĩ đến sau nữa đó là Thy – “nếu mi mà thấy khung cảnh ni chắc là thích lắm, như ta lúc ni rứa đó; nhưng ta về sẽ ko kể cho mi nghe đâu, vì ta sợ mi nghe rồi lại tiếc hay có khi trách ta đi hưởng thụ một mình đã đời rồi còn zề khoe nữa, hé hé”. Chở mình đi, mình phát hiện anh khác với mấy thằng kia ở chỗ là hay “nói nhảm” =)), cứ thấy gì cũng nói một mình bigsmile, mà có khi đó lại là sự chia sẻ thông tin thú vị đấy chứ. Anh kể mình nghe về các ngôi chùa được gọi là Trúc Lâm Thiền Viện, ở VN có bao nhiêu cái và anh đã được đến cái ở Nha Trang rồi; và dường như kiến thức của anh là bao la, chứng tỏ anh là người thích đọc và đọc nhiều ^^.
Kết thúc chuyến đi ai về nhà nấy . Vui lắm, vui cực kỳ - cám ơn đã cho mình gặp những người bạn tốt như thế này; đây mới chính là nơi mà mình đang tìm kiếm bấy lâu nay. Chúc cả nhà ngủ ngon. Viết xong mình cũng phải đi đọc bài, soạn bài giảng… vô tuần là thấy bận rộn và áp lực, không sao. Cố lên!!! Không sợ, không sợ, không không sợ bigsmilebigsmilebigsmile


chú này dễ thương ^^

thấy câu hay quá bỏ vô bài viết chơi

Hạnh phúc là khi yêu và được yêu, là được lắng nghe, được thấu hiểu ngay cả khi những xúc cảm chỉ được biểu lộ bằng sự im lặng, bằng một ánh nhìn và qua một hơi thở nhẹ. Tuy nhiên trái tim có những lí lẽ riêng của nó, hạnh phúc không phải luôn luôn ở đó để bạn chạm tới, không phải dễ kiếm tìm. Có những khi tưởng như hạnh phúc đã ở trong tầm tay rồi lại vuột mất, cũng có khi nó luôn luôn hiện hữu để tới phút cuối cùng ta mới nhận ra.

“Sự may rủi của trái tim” là một câu chuyện đủ làm lay động lòng người bằng một thứ lí lẽ, một thứ tôn giáo riêng mà chỉ tình yêu mới có được.
June 2013
M T W T F S S
May 2013July 2013
1 2
3 4 5 6 7 8 9
10 11 12 13 14 15 16
17 18 19 20 21 22 23
24 25 26 27 28 29 30