Xin lỗi ! Anh chỉ là thằng Phúc
Wednesday, 1. August 2007, 13:37:45
Cứ mỗi khi tiếng ve kêu râm ran trên những cây phượng đỏ rực báo hiệu mùa thi sắp đến ! Đã thành thông lệ , cứ đến tháng 6 khi mà ve kêu thì mọi người lại tập trung về nhóm vẽ ôn thi . Đây là lúc tinh thần học tập được đẩy lên cao và anh cũng không nằm ngoài số đó . Anh cũng đến lớp tham gia với mọi người .... mặc dù nhìn anh nào có ai muốn cho ngồi gần . " Anh " ở đây chính là Phúc . Người tôi muốn giới thiệu lần trước .Cao khoảng mét rưỡi , Phúc có nước da đen bao phủ bởi hắc lào và ghẻ lở , đầu cạo trọc vì nấm nên lúc nào cũng đội một chiếc mũ vành rộng che gần hết mặt . Đôi chân thọt của anh bước đi thập thững nặng nhọc lủng lẳng bên trên là cánh tay khoèo ... Nhưng cái niềm đam mê học hành đã giúp anh quên đi mọi khiếm khuyết của bản thân . Cứ thế ! Chiều chiều anh quần áo tươm tất sơvin bồng cốt đến lớp , chỉ để gọt bút chì và ngồi nhìn ....
Anh tự nhận lấy cái việc gọt bút chì hộ mọi người , lớp dù đông là thế nhưng chỉ có một chiếc hộp đựng . Bàn tay gầy gò đen đúa nặng nhọc cầm con dao gọt bút cho từng người , mồ hôi lăn dài trên má . Mùn gỗ của bút chì rơi nhẹ xuống cái hộp nhựa bác phếch , khuôn mặt của những người nhờ anh gọt bút cũng bắt đầu trở nên suốt ruột và khó chịu . Một số buông ra lời lẽ thô tục vì phải chờ lâu . Anh vẫn rất bình thản bởi đã quá quen với chuyện như này , anh luôn bị những người lành lặn nhờ vả hay đúng hơn là sai vặt . Khi thì gọt bút chì , khi thì thay nước rửa xô cho những ai vẽ màu .... Nhưng anh luôn cảm thấy vui mừng vì những cái điều nhờ vả ấy , bởi nó làm anh có cảm giác rằng mình không phải là một người thừa .
Lại như mọi ngày , chiều hôm ấy anh phóng xe đến lớp như một học sinh thứ thiệt .
Góc lớp , cái nơi anh vẫn ngồi mọi khi xuất hiện một người khác . Đó là một cô gái cao lớn với bắp tay cuồn cuộn , bờ vai u lên những khối thịt rắn chắc ( Thô như cái bô ) . Anh tiến về chỗ ngồi của mình rồi cất tiếng :
- Cô gì ơi ! Jả chỗ tôi !
Cô gái ngẩng cái khuôn mặt chữ điền sần sùi như vỏ cam sành lên nhìn anh cười e thẹn , lộ ra 2 nốt ruồi trâu trên mặt . Nụ cười mới chết người làm sao , tim anh đập loạn nhịp hồi lâu . Miệng lắp bắp :
- À .. Ờ .. Thôi ... Cô cứ ngồi đếy đi .. Kệ tôi .
Nói xong anh vội bước xuống gầm cầu thang gần nhà vệ sinh , nơi duy nhất còn chỗ ngồi . Trong đầu vẫn bị ám ảnh bởi cái nụ cười thiên thần ấy , cái vẻ đẹp " Chim sa cá lặn " ấy ( Chim đang bay trên giời nhìn thấy rụng bố xuống đất , cá thì lặn không dám ngoi lên )
Hôm nay Phúc thấy trời đẹp lạ thường , anh ngồi cười tủm tỉm một mình . Thi thoảng lại huýt sáo . Nhưng hỡi ôi ! Với cái mồm như thế thì làm sao mà có thể huýt cho được . Tất cả chỉ là những âm thanh nghe phèn phẹt được phát ra . Từ chỗ ngồi của mình anh đưa mắt nhìn trộm cô gái , cặp mắt say sưa của một đứa trẻ lên 3 .
Vài ngày sau mọi chuyện xảy ra tương tự như thế , anh vẫn một mình lầm lũi trong gầm cầu thang nhìn ra . Trong đầu suy nghĩ rối bời . Anh chỉ biết ôm chân cầu thang và lầm bầm nói chuyện với lọ hoa bên cạnh . Người ta nói đó là cách hành xử của một người đang yêu . Và đúng là anh đang yêu thật .
Thứ tám ( Chủ nhật ) , người đến học vắng vẻ , nhưng anh vẫn đi . Hôm nay anh vận một chiếc quần đùi thật bảnh bao , cái áo sơ mi dài tay như mới giặt trông trắng hơn một chút . Anh không chui dưới gầm nữa mà bước lên bậc thềm cầu thang , ngồi xuống đối diện với Lỳn ( Tên cô gái ) Quanh đó chỉ có anh và cô .
- Nỳn lày ! Tôi muốn nói với em chuyện này .
- Chuyện rì ?
Cô gái trả lời nhưng mặt cúi gằm xuống bảng vẽ , tay cầm bút vẫn nguệch ngoạc không ngừng .
- Cơ mà em phải ngửa mặt lên anh mí nói được !
Cô gái ngẩng mặt lên nhìn anh với ánh mắt khó hiểu . Không quên kèm theo một nụ cười quen thuộc , chính cái nụ cười méo mó đã làm cho anh bao phen ngẩn ngơ và nhung nhớ . Anh không tưởng tượng một ngày không thấy được nụ cười ấy thì mình sẽ ra sao ....
- Anh nói nhanh cho em làm việc !
- Ah .. Ừ ...Tôi .... tôi .....
Tôi yêu mie nó Nỳn rồi !
Những lời ấp ủ bấy lâu trong lòng mãi mới được anh nói ra . Anh tập trung quan sát từng cử chỉ , nét mặt của Lỳn . Nhưng cô không nói gì , lại tiếp tục cúi đầu xuống vẽ , đôi gò bồng đảo ửng đỏ - ý tôi là hai gò má . Anh vẫn ngồi quan sát và mân mê cái bút chì trên tay . Suốt ruột quá nên một lúc lâu sau thì tiếp tục :
- Thế ý em thế nào ? Sao em không giả nhời tôi .. Em khinh tôi nhắm sao ?
☺♀♂☻
Chiều mùa hè oi bức ! Lớp vẽ vẫn đông , nhưng có một cái gì đó trống trải , thiêu thiếu . Cái góc lớp nơi anh hay ngồi không còn ai nữa , trong lớp vắng cái bóng cùn cũn ì ạch bước đi để người ta nhờ vả . Kể từ hôm đó mọi người không thấy anh đâu .. Lỳn cũng lấy làm lạ và thỉnh thoảng lại nhìn về cái phía thềm cầu thang . Tự dưng cô thấy nhớ , thấy muốn gặp cái người mà thi thoảng lại giúp cô khi thì gọt bút , khi thì chạy mua hộ túi nước ...
Cô tìm bảng vẽ của mình trong cái đống hốn độn . Hình như có vật gì phía sau . Lật ngược nó lên , cô bỗng thấy một mẩu giấy nát nho nhỏ với nét chữ nguệch ngoạc :
Gửi Nỳn yêu quý !
Khi em đọc được những dòng lày thì đó cũng là lúc tôi đã ở dất xa . Nhưng rù có ở đâu thì chái tim tôi sẽ nuôn nuôn hướng về em . Nỳn ạ ! Tình yêu tôi rành cho em không được đáp jả nhưng tôi sẽ không bao giờ quên . Tôi sẽ đỗ được Đại học zồi sau đó kiếm thật nhiều tiền để quay về cưới em . Em phải chờ tôi đấy ! Hẹn ngày tái ngộ !
Yêu Nỳn nhiều !
Ký tên
Fuc* - Tình yêu vĩnh kỉu của em !
Lỳn vô cùng xúc động , cô áp lá thư vào bộ ngực rắn chắc của mình rồi rít lên một tiếng cười hạnh phúc !





Ờ thế thôi không tâm địa gì nữa . Cả lũ đứng nốt đi ! 










