Sunday, 17. August 2008, 19:17:25
friend, phiền, nhật ký, vu vơ
...
1 ngày vừa wa, vì mệt mõi với cái máy "hấp" ở cty mỗi ngày 8h nên cũng cảm thấy mình "hâm hâm". Tối về bơ phờ nói chiện hâm hâm với mí đứa bạn cho đỡ hâm xg ròi đi ngủ sớm [10h]. Lúc mệt thì ngủ cũng dễ hơn bình thường, nằm xuống là "thăng" cái vèo. Khoảng 11h kém thì tiếng reo đt réo rắc, mắt nhắm mắt mở mò dậy bấm nút nghe mà ko thiết nghĩ ai gọi đến:
-A...lô...
-Giờ này em rãnh ko?
-Ủa ai vậy? [tuy hỏi nhưng cũng mơ hồ đoán ra là ai, cái giọng như nạt nộ thì ko lẫn vào ai đc.]
-Anh H nè chứ ai!
-H hả? Ùhm... có gì ko?
-Anh hỏi bây giờ em có rãnh ko??? [đâu cần phải gằn giọng như thế]
-[hé mắt liếc đồng hồ thấy gần 11h gòi] Giờ này trễ gòi còn đi đâu nữa...
-Bây giờ anh đang ở trc' nhà em nè! Em có ra đc. ko??? [lại lớn tiếng]
-Cái gì??? Thoi trễ gòi mà còn đi đâu nữa...
-Bây giờ anh hỏi em có ra đây đc. ko??? [nạt nữa àh?]
-Khônggg! [bấm tắt máy ngay lập tức]
Nhìu lần mún đề nghị hắn nên xem xét lại giọng điệu hắn nạt nộ trên đt nhưng chưa có cơ hội nói. Gọi cho ng` khác rủ đi đâu đó mà nạt nộ như là đòi nợ, thật nực cười! Đến lúc phải nổi nóng để hắn thay đổi.------------------------------
Vào 1 ngày nóng bức như mọi ngày ở trg máy "hấp" của cty, bất chợt GĐ add nick. Có chút là lạ nhưng im lặng. 1 lúc sau GĐ bảo mình phải theo sát với các nhân sự khác để design 1 đơn đặt hàng & nói là 1 cơ hội gì gì đó cho mình. Sau đó mình nhận đc. 1 file word phát thảo sơ dự án. Chỉ đơn giản là tên web, số trang chính, yêu cầu bố cục cơ bản... & tên mình xuất hiện ở 2 ô Design & HTML. Chà, 1 công việc nghiêm chỉnh, có trách nhiệm & ko thể thờ ơ, hời hợt. Mg rằng mọi thứ sẽ trôi chảy êm đẹp!
------------------------------
Thứ 7 vừa wa ta xém chút chơi "ngông" với mí đứa bạn trg lớp. 1 ý kiến "ngông" cũng khiến cả đám cũng mún "ngông" theo. Nhưng cũng may si nghĩ lại & chiển sang 1 ý khác ít "ngông" hơn [ở đây chắc "ngông = wởn" hehe...]. Kéo nhau ra Ngã 4 Thủ đức uống cafe, chắc xăng vừa bớt 1k nên đi xả xăng haha... Ngoài đó nghe gọi là làng cafe, làng ĐH gì gì đó hem bít, tại mới ra đó lần đầu & cũng lần đầu đi uống cafe xa thế. Mà công nhận nhìu wán ghê, nối tiếp nhau dài dài & đa số phg cách hoang dã, cây nhà lá vườn. Vậy là cả đám chui vào wán "Dường như...", wán làm theo kiủ mấy ngôi nhà hoang, cổ, cây cối, rong rêu, hồ sen, mái ngói... nói chung tựa như nhà cổ xưa ngoài Bắc. Uống & tán dóc... dai... dài... dòng... lòng thòng...
Vui nhất là nhỏ Ph sáng tác ra 1 con vật hơi củ chuối có tên là con "kùn kùn" gì đấy haha... Phải nói là cả đám cười ngặt ngẽo với con vật mới nghe lần đầu ấy. Cả sự kiện vô cùng chấn động của Th "2 râu" đó là sau 1 hòi nhỏ vào toilet thì cả bọn nghe tiếng cầu kiú của bạn ý. Nói lớn thì ko phải là wá lớn, mà nhỏ thì có lẽ là mình nói xạo, vừa đủ volume để mọi ng` ngạc nhiên... phát hiện... ròi cười tủm tỉm... "Ới ới, có ai ngoài đó ko? Bị kẹt ròi! Ới ới, vào mở cửa dùm cái coi! Ới ới..." haha... Hú hồn!
Saturday, 9. August 2008, 17:38:50
vu vơ, nhật ký, bất ngờ, vui
1. Điều thứ nhứt phải nói là ngày 8-8-2008 với con số wớ đẹp đúng hem nà! Mà ngày âm lịch cũng là ngày 8 nữa nhưng tháng 7 thoi hehe...
2. Cũng có 1 cái may mắn nữa là ngày sinh & năm sinh của TTN cũng có con số 8 nữa đoá [28-11-1988] hehe... Cũng thêm 1 điều trùng hợp nữa là chiều đó đi siêu thị cầm ngay cái thẻ gửi đồ số 28 [có nên đi wánh đề hem ta? haha...]. Phải mừng là TTN hem phải ng` mê đề chứ = ko là lên máu wá!
3. Buổi khai mạc Bắc Kinh Ô-lim-bít wành tráng cũng diễn ra vào tối đó. Đúng nghĩa wành tráng lun nga! Pháo bông thì khỏi chê bắn nhìn mịt mù thấy mê lun [thèm 1 cái Tết VN bắn pháo bông như thế wá đê...]. Sân vận động thì khỏi phải nói ròi, rộng mênh mong lun nhá. Cái đoạn múa với góc nhìn từ trên cao nhìn xuống thì đều đúng chuẩn lun, chạy đội hình trên cái sân đó mệt xỉu [tiếc cái ko xem kịp chỉ thấy đc. đoạn sau híchíc...]. Đến phần giới thiệu các đội thì nuốt hết mấy tiếng mới hết. Nhân lực của Mỹ chơi nguyên bộ đen trắng nhìn giống XH đen ghia, đông kinh khủng! Vậy mà đội kế típ sau Mỹ chỉ lèo tèo 6-9 bóng gì đó, nhìn mà bùn cười haha... Tưởng là đông nhất gòi chớ nhưng Trung Quốc vẫn thầu hết đc. lun, đông hơn nhìu. Ấn tượng cái anh VĐV đi đầu, như ng` biến dị to kinh khủng, mí ng` đi sau mà đứng chưa tới... nách, chỉ tới... bụng haha... [ngưỡng mộ anh ý wớ!]. Phần hấp dẫn còn ở phía sau đây đừng vội đi ngủ sớm nhá. Cái phần đốt đuốc có ý tưởng lắm nha! Ban đầu thì mỗi ng` cầm đuốc chạy 1 đoạn ròi tới mòi cho ng` kia, tới ng` cuối cùng vừa cháy đuốc xg cái có dây cáp kéo ổng bay lên. Ổng dùng động tác chạy ròi dây cáp kéo đi 1 vòng wanh SVĐ như là cảnh kinh-kông của film kiếm hiệp hehe... Tới gần cái đuốc thiết kế thật to ròi ổng châm ngòi ròi phừng 1 cái cháy lên cái đuốc thật to ấy. Típ sau đó là 1 đống pháo bông nữa bắn lên, eo ơi tung toé đầy màu sắc hình dạng wá đã lun! Cũng vì phải coi cái này nên đáng lý viết entry này ngay ngày 8-8 ròi hihi...
4. Nhắc đến tháng 8 thì phải có Trung thu gòi phải hem nà [âm lịch hay dương lịch gì miễn có số 8 là nói hết hehe...]. Hum bữa có đùa với đứa bạn là níu có gặp chị Hằng thì mình ước vầy nè "Chị Hằng mến! [kiu vậy nó mới tình haha...] Níu cho em 1 điều ước thoi thì em xin ước với chị như vầy. Em hem thèm ăn bánh, em hem thèm chơi đèn... [ngoan ghia chưa? hoho...] chỉ cần chị tặng em 80lít xăng trữ [hem phải để đốt nhà đâu, đốt chi tốn xăng phí tiền] để xài từ từ đc. gòi hoặc níu cho em xài xăng free đến ngày gặp chị lần sau [tức là Trung thu năm sau] thì càng tốt chị àh! Tình hình hiện giờ thế nào cũng tăng giá xăng cho mà coi, khổ lắm chị ơi! Iu chị nhìu!". Bảo đảm thía nào VN cũng bị tiệt chủng Trung thu ngay khi TTN vừa ước haha... Chị Hằng sợ wớ trốn lun haha...
5. Hòi bữa có ng` bạn cũ trg nhóm nhảy lúc trc' gọi đt báo tin đám cưới hỏi gì đấy. Chà càng ngày tụi giờ càng cưới sớm thía hem bít, cũng lớn mình vài tuổi thoi chớ mấy. Lúc đó hình như đang ngủ nên nó nói mà mình cứ mơ màng [thông củm cái tánh ngủ là vậy hihi...]. Nói là vào rằm mà ko bít rằm tháng nào, chắc tháng 8 wá. Canh ngay lễ lun, đúng nghĩa với tên nó [Lễ] hehe... Hem bít lúc đó có đi đông đủ ko, níu vậy chắc cũng vui, lâu ngày đc. dịp hội tụ hihi...
6. Tháng 8 cũng là tháng có nhìu film hot lắm nà: Hancock, Hellboy 2, Wanted, The mummy 3, The dark knight. Nhắc đến film là nhắc đến 2 từ "wằn wại" haha... Thoi đừng nhắc đến nỗi đau này nữa, ráng nhịn thoi híchíc...
7. TTN cũng còn điều này nữa liên wan đến con số 8 nà! Đó là kênh "t8m" của mình cũng phải nói tương đối chất lượng haha... Mà cũng tuỳ đối tượng thích hợp thì mới phát huy đc. hết bản chất t8m của mình. Gặp mí ng` mình cũng nhiệt tình nhưng thấy phản ứng của họ wá thờ ơ vậy thì cho dù có t8m siu phàm cỡ nào cũng chào bb. Bạn nào mà vẫn đang "bắt sóng" với TTN thì chắc cũng bít wá ròi mà hen, ko thì nhìn wa cái blog có entry nào cũng dài lê thê là hỉu gòi haha...
8. Cuối cùng của entry về con số 8 này là lời cảm ơn mí bạn nào xem entry của pà t8m này. Mẹt-xi!
Friday, 1. August 2008, 16:07:37
công việc, vu vơ, nhật ký
Chà cũng lâu ròi ko viết entry mới nhĩ! Hầu như gần đây mỗi ngày diễn ra cũng tương tự như nhau ko có gì mới nổi bật & cũng có thể nói là bớt lại thời gian rãnh rỗi nên ko nhàn hạ để ngồi suy tư viết entry hihi...
Thực tập 8h/1ngày, ngủ thì cho chuẩn 8h đi [có khi còn chưa tới], còn lại 8h thì cho ăn uống, nghỉ ngơi, thư giãn này nọ thì cũng coi như hết 24h/1ngày. Vậy mà còn phải lo cái đề án, đúng là thời gian lúc này thành vàng bạc.
Thời gian cũng còn 1 tháng rưỡi nữa thoi vậy mà đề án vẫn chậm rãi bc' mãi ko đi. Ngồi suy nghĩ thoi thì thấy mọi việc khá ổn & dễ dàng nhanh chóng. Mà khi bắt tay vào việc thì mới nảy sinh vấn đề. Thoi ráng lên nhóc!

Cũng lâu ròi ko có dịp nào vui chơi gặp gỡ tụi bạn thân thường xuyên như trc'. Giờ thì mới bít đã ra đi làm thì thời gian bị hạn chế khá nhìu. Phải tìm dịp để "hâm nóng" thoi! Hãy đợi đấy! Hehe...
Mấy đứa trg lớp hẹn mấy lần đi xem film mà đều ko thành. Có 1 thiểu số trg đó cứ hay "kẹt phà" nên đi mà ko rủ thì kỳ, còn rủ thì cũng y như rằng ko đi đc. Đúng là khó xử wớ! Nhưng đang là dịp mấy rạp chiếu film hot, thèm đi coi wớ đi. Kiểu này chắc phải làm "kẻ hèn" 1 lần đi lén thoi wá hehe...

Bữa giờ gia đình cũng êm đềm trở lại. Nếu cô ấy là ng` lớn thì nên suy nghĩ lại mà hành động như ng` lớn 1 chút. Hãy cứ hạnh phúc như mình từng tự hào đi nhé gia đình!

Thời tiết đang dữ tợn wá! Mỗi lần mưa tới là bầu trời xám xịt nhanh chóng, gió cuồn cuồn như muốn xô ngã tất cả mọi thứ, mưa trút xuống dữ dội & mạnh bạo! Mặc dù mình cũng thích mưa nhưng có lúc mưa khiến ng` ta sợ hãi. Cũng y như rằng những thứ mình thích ko phải lúc nào cũng đem đến hạnh phúc cho mình, có khi nó lại rất tàn nhẫn khiến mình phải đau đớn & sợ hãi! Ngc. lại nắng luôn đem lại cảm giác nóng bức, có hại cho da...v.v... nhưng có khi nhờ nó mà xoa dịu cơn mưa táo bạo kia & ko phải là nắng sớm rất có lợi sao?!? Mọi thứ luôn xoay chuyển mà mình ko thể ngờ đúng ko nào? Hihi...

Tự nhiên mún làm món kimpap wá hehe... Chắc mai phải làm để lấy chút nhựa sống thoi hihi... 
Sunday, 20. July 2008, 10:03:11
phiền, nhật ký, vu vơ, bực
Tiếng chân huỳnh huỵch nặng nề vì có mang trc' bụng tiến thẳng xuống bếp. Đưa tay rút con dao nhỏ để trg ống muỗng nĩa cạnh kệ chén bát rồi rẽ trái chạy vào toilet. Có bóng dáng 1 ng` mạnh mẽ hơn theo sau giằng lấy 2 cánh tay cô ấy.
- Bỏ con dao ra!
- Em ở nhà mẹ... vậy mà đêm wa anh đi đến 2h... em tin tưởng anh wá mà...
- Bỏ con dao ra...
Tiếng "bỏ con dao ra..." ngày càng nhỏ dần vì mệt mỏi, vì đau xót, vì nghẹn ngào nc' mắt...
Càng ngày càng thấy anh hay ngồi ở 1 góc khuất yên lặng, hay nhăn nhó mặt mũi, dẫu có cười thì cũng là 1 nụ cười thoáng wa nhưng ko đọng lại chút gì.
Cuộc sống gia đình chỉ mới diễn ra với anh hơn nửa tháng vậy mà ng` phụ nữ 1 nửa còn lại của anh đã chèn ép đến mức anh chỉ biết lặng đi & né tránh.
Vào những ngày ko có cô ấy bên cạnh anh đã tìm đến bạn bè để giải toả nhưng có chăng cũng chỉ là trg vài giờ ngắn ngủi rồi sau đó hậu wả càng nặng nề hơn từng ngày.
Cô ấy cầm dao hù doạ anh rồi khóc lóc 1 chút sau đó bc' đến gần anh chỉ nhìn & nhìn anh. Còn anh thì đau xót tận trg tim. Cô ấy đi lên phòng trc' sau đó anh tiếp bc' theo sau. Ko lâu sau đó lại là tiếng cãi vã giòn giã của cô ấy ầm ĩ...

Tôi & cô ấy cùng 1 tuổi nhưng theo vai vế thì cô ấy là chị tôi nhưng tôi thấy cô ấy thật ngu xuẩn khi hành động 1 cách thiếu suy nghĩ như thế. Tôi bít với số tuổi như chúng tôi thì vẫn còn chưa chính chắn để đi đến hôn nhân lâu dài. Nhưng 1 khi cô ấy đã wuyết định như vậy thì cô ấy phải bít nghĩ mọi việc 1 cách đứng đắn 1 chút, cô ấy thật trẻ con & nhu nhược!
Hành động kiểm tra đtdđ, ví tiền mỗi ngày là hành động của 1 ng` ko tin tưởng. Hành động réo rắt liên tục khi đối phương ko ở bên cạnh là hành động của 1 ng` ích kỷ. Hành động cấm vận mọi thứ với đối phương là hành động của 1 ng` chiếm hữu. Và hôm nay cô ấy hành động như thế là hành động của 1 ng` mẹ thiếu trách nhiệm.
Tôi chưa từng nghĩ phải ghét hay ko ưa 1 ng` bạn hay thậm chí ng` iu, ng` vợ của các anh mình mà khiến bất hoà. Nhưng giờ phút này tôi thấy cô ấy thật sự khiến tôi ko ưa nổi nữa. Mà ko phải vì thế mà tôi trông mg anh tôi có chuyện với cô ấy hay là tôi sẽ làm gì đó khó khăn cô ấy. Tôi chỉ cầu mg cô ấy hãy tỉnh táo & hành động 1 cách có trách nhiệm 1 chút. Còn ko thì tôi chỉ mg sao anh tôi có wuyết định đúng đắn nhất!
Saturday, 12. July 2008, 12:52:16
friend, nhật ký, bạn, vu vơ
Chỉ mới là khoảng thời gian thực tập & làm đề án TN mà đã thấy mình cũng bận rộn. Bạn bè thì chúng cũng đi cày ngày đêm, thế là dẫn đến tình trạng ít gặp hơn. Với lại tính mình thấy ai bận rộn làm gì thì cũng thôi, đợi chừng nào nó rãnh hãy tính & mình im lặng.
Trg chúng bạn chắc mình là đứa có vẻ ngoài sắt đá nhất. Nhưng thật ra mình cũng nhận thấy rằng mình là 1 đứa mang đậm hơi hướng nội tâm. Những tâm sự thổn thức thường nằm gói gọn trg dòng nhật ký dầy đặc & những chữ cái nghệch ngoạc của mình, hay là như hiện giờ thì nó nằm trên blog.
Hồi đó wuyển nhật ký đầu tiên của mình viết chúng nó thấy & cầm lấy đọc cặm cụi. Chúng bảo mình viết rất chi tiết & rõ ràng từng ngày, giờ, địa điểm... Sau 1 trận tanh bành mình đã wẳng nó đi đâu cũng ko mún wan tâm nữa. Rồi đến gần đây thì đã hiện đại hoá, toàn viết trên blog. Chúng nó lâu lâu cũng tìm đến đọc, chắc để đọc những dòng suy nghĩ, tâm sự, chia sẽ... của mình. Cũng có khi nó khen viết hay, chắc đã wen cái thói viết dài dòng, lan man... Nên cứ cắm đầu mà viết chứ ko hề suy nghĩ trc'.
Có thứ giải toả này cũng tốt, đỡ dồn nén hơn, thoải mái hơn. Có khi lại tí tởn nói lung tung lảm nhảm & rất nhảm nhưng cứ kệ ko cần xoá, đơn giản vì blog này của mình chứ ko phải của 1 cá nhân khác. Bản năng mình thế nào thì che giấu chi cho mệt, cũng là mặt nạ thôi, ko đẹp đâu!
Có khi rãnh rỗi cũng mún rủ chúng nó đi đâu đó nhưng thấy chúng nó chắc đang làm đầu cổ mù mịt nên thôi. Hay cũng có khi mình thích làm gì đi đâu nhưng lại ko phù hợp sở thích của tụi nó, gượng ép chúng nó cũng ko thích thế & lại thôi. Dường như mình đang sai lầm thì phải! Chưa rủ làm sao bít đc. chúng đi hay ko, thích đi hay ko nhĩ! Nhưng mà về tiền nông thì cũng tuần nào cạn tuần đấy, nhịn lắm cũng wa tuần sau lại tiêu hết. Thời gian này phải bôn ba đi thực tập cả ngày nên phải ăn uống, xăng cộ này nọ mà đã ko đi chơi rồi đấy. Nên phải cố, cố để mốt đi làm có tiền thoải mái hơn chút.
Nhắc đến tiền bạc thì lại nghĩ đến rất nhìu hy vọng, ước mơ trc' đó. Eo ơi, mỗi 1 hy vọng mỗi 1 ước mơ thật ko dễ như lúc nghĩ. Mà ai lại ko có những khi mơ ước nhĩ! Có ước mơ cao sang, có ước mơ đơn giản nhẹ nhàng, có ước mơ khá thực tế & cũng có đầy những ước mơ wá mơ hồ với tầm với của chính mình. Có khi nhìn thấy những ng` xung wanh thế này thế kia thì mình cũng chạnh lòng & thầm thốt lên trg lòng "phải chi... giá như...". Nhưng phải thức tỉnh chính mình "đừng ngồi đó mơ mộng em gái àh!". Cái câu "mún ăn thì lăn vào bếp" đúng mà, mún có thì phải tự làm thôi.
Đôi khi cũng ko phải đơn giản nỗ lực là lại có dễ dàng, cũng có ng` đạt đc. & có ng` ko đạt đc. vì rất nhìu lý do song song đó. Vậy thì phải lý giải vấn đề này dựa vào đâu đây? Hông lẽ lại vác câu "giày còn có số nói chi ng` ta" để giải thích "tại số mày xui"? Rồi cả 1 số ng` họ có khả năng đấy nhưng cơ hội lun vùi dập họ. Thế nên họ phải cố gắng hơn ng` bình thường gấp mấy lần.
Mình ko thuộc số thiếu may mắn hay ko có cơ hội nhưng đứng nhìn chúng bạn nó như thế. Ùh chỉ bít im lặng chạnh lòng khẽ nói thầm với chính mình. Mún mở lời nhưng thấy mình ko phải họ nên thốt thành lời cũng là khó khăn.
Có những ng` bạn thoảng wa & nhẹ nhàng lướt đi như cơn gió. Ùh thấy hụt hẫng lắm chứ! Thì cũng có ng` bảo "ôi xời, bạn bè thì có gì wan trọng dữ vậy? ko chơi đc. thì kiếm đứa khác làm bạn!". Vì với 1 số ng` mình lun chân thật với họ, chia sẽ những tâm sự với họ, nên mất đi 1 cách vô cớ cũng khiến ta thấy bồi hồi. Nhìu cơn gió cứ thoảng wa như thế nên làm cho mình cũng ko mấy mún wan tâm tới họ nữa, đến thì chào đón & đi thì tạm biệt. Sẽ thôi wan trọng hoá vấn đề!Có khi ngồi xuống lật lại những kỉ niệm. Là thiệp nhé! Thiệp Noel, thiệp SN... từ bé tới giờ vẫn giữ vào 1 góc. Có cánh thiệp chỉ vỏn vẹn trg lòng bàn tay & câu chữ cũng vỏn vẹn như thế nhưng cũng mỉm cười với kỉ niệm, với ng` chủ của cánh thiệp. Có cánh thiệp thì thuộc dạng đại trà, tặng cho cả đám giống như nhau & cả câu chúc cũng y như nhau [thường thì con trai hay xài chiêu này nhĩ!] nhưng đó cũng là có sự wan tâm tới mình đấy. Hay là có thiệp thì rất to, lật ra thì đầy ắp chữ kín cả trang, là rất nhìu lời tâm sự, chia sẽ, chúc phúc...
Có khi ngồi xuống lật lại những kỉ niệm. Là hình nhé! Là hình dáng của những cậu bé, cô bé nhỏ nhắn hiện ra. Là những tình huống vô tình hoặc cố tình chẳng hạn. Là những pha cười vỡ bụng hay là những cú xót xa. Đó đều là những tấm hình ko chuyên nghiệp trên bàn tay chụp của kẻ ko chuyên nghiệp. Thế mà có bao giờ tìm lại đc. những kỉ niệm "ko chuyên nghiệp" ấy chăng là điều khó khăn biết bao!
Có khi ngồi xuống lật lại những kỉ niệm. Là những lá thư viết = tay nhé! Đã mang tiếng sến thì phải chịu sến toàn tập chứ. Ko phải là thư tình mới có thể gọi là thư, mà thư tâm sự, thư thăm hỏi với bạn bè cũng là thư khá ngọt ngào đấy chứ! Dù chỉ là những câu chuyện thường ngày diễn ra hiện diện trên lá thư cũng là những điều wý giá. Có lúc nghĩ đó chỉ là những hành động đơn thuần ko mang 1 tính chất gì cả nhưng khi sẽ chia với đối tượng nào đó thì nó đã trở thành vô giá rồi đấy.
Có khi ngồi xuống lật lại những kỉ niệm. Là những trang lưu bút nhé! Dù chỉ là những dòng viết hấp tấp vội vã cho có để trả lại cũng đã là 1 dấu ấn rồi đó chứ. Ko chỉ có những dòng tự bạch hay trích méo mà còn là những câu thơ, câu văn, bài hát... Chỉ cần viết cho mình nghĩa là họ xem mình là ng` để sẽ chia rồi còn gì.
Có khi ngồi xuống lật lại những kỉ niệm. Là những món wà đầy màu sắc nè! Vật trang trí chẳng hạn, đồng hồ chẳng hạn, nến thơm chẳng hạn, móc khoá chẳng hạn, album ảnh chẳng hạn... Trải wa thời gian thì chúng ko còn tươi tốt như ngày mới đến nữa nên cũng dần dần ra đi. Hay nhẹ nhàng hơn còn cả những gói xà phòng, dầu gội, sữa tắm mà hồi bé hay tặng nhau như thế nhưng mà đã xài mất từ lâu. Giờ đây mún tìm lại thời khắc của những gói xà phòng trầm hương có phải là ko thể nào ko nhĩ!
Có khi ngồi xuống lật lại những kỉ niệm. Là = cách kể lại những kỉ niệm đó trên blog đấy! Xin hãy 1 lần nữa hát bài "Forget me not" với chất giọng ko ra hơi ngày ấy nhé!
Saturday, 5. July 2008, 17:48:38
film, vu vơ

- Cũng như mọi khi mình đang dò TV xem có gì hay để coi ko, thường thì mình hay dừng lại ở những film có bóng dáng của những diễn viên có gương mặt wen thuộc. Lần này mình nhận ra gương mặt trg film Ironman vai diễn trưởng phi công [Terrence Howard].
- Film nói về sự phân biệt chủng tộc giữa da trắng & đen, sự cố gắng đấu tranh vượt wa rào cản đó để thể hiện mình. Film có nhìu cảnh bùn, thất vọng vì mọi ng` lun triệt để con đường của họ.
- Jim Ellis thời còn trẻ là vận động viên bơi lội nhưng vào cuộc thi đó tất cả mọi ng` có mặt ở đó ko ai công nhận 1 ng` da màu như anh. Khán giả thì hò hét với ra dấu ngón cái chỉ xuống đất, bảo vệ nhăn nhó kêu anh ra khỏi đây. Lúc trọng tài thổi còi thì tất cả các thí sinh đều ko chịu thi cùng anh, ngoại trừ 1 mình anh lao xuống hồ bơi lấy bơi để rồi khi nhìn lên thì mọi ng` đều nhìn anh = ánh mắt đó - ánh mắt kỳ thị. Vì wá phẫn nộ với mọi ng` anh đã ra tay đánh ng` để rồi bị bắt giam.
- Khoảng 10 năm sau Jim Ellis đi tìm việc làm, dù anh đem rất nhìu bằng cấp đỗ đạt nhưng chả ai wan tâm, họ sẵn sàng đem vứt vào thùng rác khi anh chưa rời khỏi ko bao lâu. Cuối cùng ở TP cho anh đến làm công việc đóng gói dọn dẹp 1 Club PDR [Philadelphia Department of Recreation] sắp phải đóng cửa.
- Bc' chân vào Club ấy mọi thứ thật hoang phế, đằng sau 1 căn phòng nhỏ bề bộn có 1 ng` đã luống tuổi ngồi xem TV chăm chú. Sau nhìu lần anh kêu gọi ông ấy nhưng ông ta tỏ vẻ ko wan tâm & ko chào đón 1 kẻ như anh. Nhưng sự giận dữ & phẫn nộ của ông ta chỉ vì ko mún mọi ng` đóng cửa Club này. Hằng ngày Jim dọn dẹp mọi thứ, kể cả cái hồ bơi đã bỏ hoang trg đó. Vào 1 ngày nóng bức, sân bóng rổ ngay bên ngoài Club đó bị ng` ta lấy đi cái rổ, các thanh niên ngỗ nghịch da đen đc. Jim mời vào hồ bơi của mình. Ở đó có 1 kẻ ngỗ nghịch, háo thắng đòi thách thức Jim thi bơi vì hắn ko đồng ý với cách nhận xét của Jim về cách bơi của mình. Những lời khen, khâm phục, háo hức đã thay vào những lời trêu chọc Jim trc' đó, rồi họ có ý mún Jim dạy họ bơi.
- Với chính tinh thần yêu thích bơi lội Jim đã dùng hết sức mình để dạy cho đám thanh niên ngỗ nghịch này, anh sẵn sàng tới tận nhà của 1 thành viên vắng mặt vì bị gia đình cấm & thuyết phục họ. Ông chủ Club mặc dù rất ngạc nhiên trc' sự điên rồ của Jim nhưng ông ta dần dần cũng thấy rất vui khi vẫn có ng` tìm đến nơi hoang vắng này.
- Rồi 1 ngày họ đề nghị Jim đăng ký đội bơi đi thi đấu. Hầu như các thanh niên đó họ chỉ xem việc bơi là vui, là đùa mà họ ko bít nỗ lực, ko xem trọng nó. Họ ko ý thức rằng đồng phục đồ bơi sẽ thuận tiện hơn khi bơi để rồi phải làm tuột cái wần sort trg lúc bơi, rồi va đầu vào thành hồ, rồi bị bỏ rơi sau lưng hàng chục mét, rồi làm trò dưới nc' như thể khi họ đang trêu mọi ng`. Để rồi khi bị thí sinh khác chơi xấu họ thì mọi ng` đều phớt lờ. Thế nhưng trên đường về họ vẫn vui vẻ cười đùa với nhau mà ko cảm thấy sự nhục nhã, ngượng ngùng của Jim & ông chủ Club. 2 ng` đau lòng với cái thờ ơ trc' sự cố gắng giúp đỡ của Jim. Jim nói "PDR sắp đóng cửa ko phải vì PDR từ bỏ mọi ng` mà vì mọi ng` từ bỏ PDR, mọi ng` ko công nhận mình vì mình chỉ xem mọi thứ là trò đùa mà chưa thật sự cố gắng phấn đấu với chính bản thân mình...".
- Cứ tưởng mọi thứ đã như giấc mơ nhưng sáng sớm hôm sau chợt thức giấc với những tiếng vỗ của nc'. Bật dậy đi ra nhìn thì anh thấy mọi ng` đang mặc trên mình đồng phục bơi mà ngày trc' họ chê là ẻo lã & bơi 1 cách rất nghiêm túc. Các cặp mắt của họ đổ dồn về Jim & chờ đợi tiếng còi để lao xuống nc' tập luyện, bất giác Jim xúc động & rơi lệ. Và rồi sở đã đồng ý cho Club PDR tổ chức cuộc thi tại đó.
- Nhưng mọi thứ chưa phải trọn vẹn hoàn toàn! Các thí sinh da trắng khác đã viện cớ bệnh tập thể để huỷ buổi thi đấu ngay trc' mặt của Jim. Phải, họ lun rời bỏ như ngày trc' họ đã rời bỏ Jim! Anh rất đau lòng khi phải nói huỷ cuộc thi này & sự rời bỏ của mọi ng` với đội, lặng lẽ bc' từng bc' nặng trĩu & cúi mặt xuống. Rồi đột nhiên vang lên "Đây là nhà của chúng ta!" rồi từng thành viên của đội nhảy xuống hồ & bơi dù ko cần đối thủ. Đúng vậy, đối thủ chính là bản thân họ, họ đã vượt wa đc. bức tường lớn nhất của chính mình! Mặc dù chỉ có 1 mình họ trg cuộc thi nhưng khán giả, gia đình của họ đã bắt đầu công nhận. Dần dần họ đã có nhìu giải thưởng & báo chí đã ngó đến họ hơn.
- Jim ko chỉ huấn luyện họ ở môn bơi lội, mà còn đánh thức bản chất thật sự trg mỗi thành viên ở đó & hơn hết Jim còn bảo vệ cả họ. Jim dùng chính thân mình ngăn cản các thành phần đen tối khác dụ dỗ họ vào con đường sai trái. Và anh tự nhận thấy mình thật xấu xa vì đã lặp lại cảnh tượng sai lầm ngày xưa đã nóng giận đánh ng` khác. Vào cuộc thi chung kết cuối cùng anh đã ở ngoài & để họ tự lo liệu, để sau đó anh sẽ ra đi.
- Lúc này ở trận đấu chỉ có họ tự nỗ lực, ko còn là những đứa trẻ wậy phá, rong chơi, bất tài của ngày trc'. Họ khẳng định ý chí của mình cho mọi ng` thấy dưới nc'. Kết thúc nào mà ko có hậu nhĩ? Film này cũng vậy, đã đến lúc phải đạt đc. điều gì đó trg cả wá trình dài như thế rồi. Họ tự hào cầm trên tay chiếc cúp đem khoe cho mọi ng` thấy & dĩ nhiên ko thiếu Jim.
- Dựa trên câu chuyện có thật, sau đó Club PDR này đã rất đông ng` tham gia học bơi. Phát đạt nhìu năm sau đó.






Saturday, 5. July 2008, 13:50:37
vui, nhật ký, hạnh phúc
Thứ 4 cúp điện từ sáng cho đến tối, đến thứ 6 lại cúp nhưng chỉ từ chiều đến tối. Đối với cuộc sống đầy đủ tiện nghi như hiện nay thì điện là 1 thứ khá wan trọng để đáp ứng nhu cầu cần thiết cho mọi ng`. Cho nên nếu phải nói đến từ "cúp điện" thì hầu như ai cũng ko thích, thậm chí ghét kinh hồn! Cúp điện sẽ ko có đèn đóm, sẽ ko có TV, sẽ ko có wạt máy hay máy lạnh, sẽ ko có máy tính...v.v... Thay vào đó cúp điện đem lại cho ta bóng tối, cho ta nóng nực, cho ta im lặng, cho ta đèn dầu hay đèn cầy...v.v...

Nhưng thay vào đó với 2 ngày cúp điện còn đem đến cho mình là sự sum vầy lâu hơn, là những cuộc nói chuyện vui vẻ nhìu hơn, là đc. ngắm đc. dọc sáp đèn cầy, là càm nhận đc. ánh sáng le lói hạnh phúc của gia đình hơn hết.

Hiện tại gia đình mình có 7 miệng ăn, hầu hết các buổi cơm tối cả nhà đều vây wanh đầy đủ để ăn tối. Ăn xg thì mọi ng` nán lại xem TV rồi sau đó thì đi đâu đó, hay làm việc mình, hay vào phòng mình. Nhưng hôm thứ 4 cúp điện thì chỉ có ngồi tụ tập lại 1 chỗ để trò chuyện chứ ko có việc gì làm. Những cuộc trò chuyện diễn ra sôi nổi với các tiếng cười pha vào rộn rã, mình cảm nhận đc. đó là tiếng cười hạnh phúc!

Thứ 6 cũng bị cúp điện, bắt đầu từ khoảng 5h chiều đến 9h tối. Bữa nay cả nhà ngồi vây wanh nhau ở nhà trc' chứ ko phải bên bàn ăn như hôm trc'. Ba mình đem ra 1 tô sáp đã cũ, cháy cũng cạn dây tim vậy là anh 3 kêu lấy viên phấn cắm vào giữa thay tim rồi đốt lên bảo đảm cháy to hơn, sáng hơn & khó tắt hơn. 2 anh mình hồi nhỏ khoái chơi với lửa, anh kể hồi nhỏ 2 ng` cứ mua đèn cầy về bẻ nát ra nấu rồi cắm viên phấn vào đốt. Anh 3 ngồi loay hoay với tô sáp & cái tim = viên phấn rất tập trung. Ba mình cũng tiếp sức đi tìm thêm vài viên phấn nữa hihi... Vợ anh 3 ngồi kế bên mà nói "Mốt có con chắc 2 cha con ngồi chơi trò này ko wá!".
Mình thấy mình rất may mắn vì có đc. ng` Ba, ng` Mẹ, ng` Anh thật tuyệt vời! Ba tuy hay giảng triết lý, kinh nghiệm, bài học dài lê thê nhưng Ba là ng` hiền lành, lương thiện, dễ tin hay giúp đỡ ng` khác. Cũng vì vậy mà Ba luôn bị ng` khác dồn ép & những ng` làm Ba buồn nhất chính là các con ng` mang chung dòng máu với Ba. Mẹ là ng` tinh tế, đảm đang nhất, Mẹ luôn biết từng thành viên trg nhà thích gì & ko thích gì. Cũng như ưu điểm của Mẹ là sự wan tâm, vì wan tâm wá nhìu mà đôi khi đó có thể là khuyết điểm của Mẹ, từ việc lớn đến nhỏ của mỗi ng` trg nhà Mẹ đều wan tâm hơn ai hết cho nên Mẹ luôn nghĩ các đứa con của Mẹ chưa trưởng thành mà cứ mãi bé nhỏ như những ngày còn nằm trg vòng tay của Mẹ. Anh 2 là ng` anh mình nể hơn ai hết, anh thành đạt & giỏi hơn những ng` vẹn toàn hơn anh rất nhìu. Anh cho mọi ng` từng lo lắng hay đã từng khi dễ anh thấy rằng anh ko tệ như thế & anh cũng là ng` rất hài hc', cũng là ng` rất tâm lý ko ngờ. Anh 3 thì lúc nhỏ ko thân thiện như anh 2 nhưng anh là ng` chất phát, thật thà, có nhìu tài vặt. Khéo tay & sở hữu cặp mắt tinh tế cho nên style lựa đồ của anh khá khó chịu "Ko cần đẹp mà cần độc!" hehe...
HÃY THẮP NẾN - NGỌN NẾN HẠNH PHÚC!

Showing posts 1 -
7 of
47.