Skip navigation

Sign up | Lost password? | Help

socola dịu dàng ^^

Em hậu phương

Những ngày xa anh, em hình thành thói quen mới, gọi tên anh trước khi đi ngủ và khi vừa thức giấc. Những ngày xa, một ngày dài hơn 24 giờ và những con đường đi mãi vẫn còn dài :whistle:

Những ngày xa anh, mọi niềm vui đều trở nên không tròn trĩnh. Những ngày xa anh, nỗi nhớ chưa bao giờ nguôi. Những ngày xa anh giấc ngủ chập chờn, thức giấc giữa khuya. Những ngày xa anh, chiếc điện thoại là vật bất ly thân dẫu rằng hiếm hoi lắm anh mới gọi :clown:

Bao giờ anh nhỉ? Bao giờ em mới được bên anh, được có anh, được tự tay chăm sóc cho anh dù chỉ là một hành động nhỏ nhất. Bao giờ em mới có anh ở bên để em tha hồ mít ướt mỗi khi gặp chuyện buồn. Bao giờ em thôi nhớ anh vì em đã có anh bên cạnh? Bao giờ em mới mỉm cười với mọi người rằng không phải con gái tuổi dần cao số?

Và em mong, mong nhiều lắm!

Mong cho thời gian sẽ trôi thật nhanh để em được đón anh trở về.

Mong rằng mỗi ngày cho em niềm tin và sức mạnh để hoàn thành tốt công việc và đợi anh về.

Mong rằng anh sẽ cố gắng thật nhiều để không phụ lòng những người yêu thương anh.

Và mong rằng, em mãi là "em" của anh... Mong rằng mình mãi mãi là của nhau anh nhé!

Dẫu biết rằng, xa anh em buồn lắm, và anh cũng thế, nhưng hiện tại chưa cho phép chúng mình bên nhau, hãy cùng cố gắng và cố gắng thật nhiều anh nhé! :wink:

Ngày xưa ấy

Có phải khi người ta không còn trẻ thì lại nghĩ nhiều hơn về quá khứ, tiếc nuối cho những kỷ niệm một thời tuổi trẻ phải không anh :confused:
Anh nhắn tin: Hôm qua em ngủ ngon không? Tối qua anh không ngủ được, khuya lắm mới ngủ. Em không dám nhắn lại là đêm qua em cũng mất ngủ, chỉ nói: Hà Nội trời mưa và hơi se lạnh thôi.

Mình đã chat với nhau bao nhiêu chuyện ngày xưa. Anh nói: ngày xưa anh mến em mà không dám nói (vâng ngày xưa em cũng cảm nhận được mà), anh bảo ngày xưa anh nghèo nên muốn vươn lên, em hiểu anh ạ. Những kỷ niệm ngày xưa sao thương thế, ngày xưa bọn mình thơ ngây quá. Nghĩ thế tim em thắt lại, lòng muốn khóc mà cố nén.

Thương làm sao những ngày nghèo khó ấy, thương lắm những ngày thơ dại ấy. Ngày mà em chỉ mới 17, còn anh vừa 20. Ngày ấy mình còn chưa biết yêu là gì, chỉ biết mến nhau, thích gặp nhau, chở nhau đi trên chiếc xe đạp cũ đi lang thang mà chẳng biết nói gì với nhau. Buồn cười thật anh nhỉ, ai bảo đấy là tình yêu...

Mình xa nhau mà chẳng nói được gì , trong lòng em thì chỉ thấy buồn vì sự chia xa, mà chưa đủ lớn để hiểu nhiều hơn. Và không hiểu sao ngày ấy em lại có ý nghĩ chia tay anh là sẽ chia xa mãi mãi. Hình như em nhạy cảm quá thì phải.

Thời gian mình ở bên nhau không dài, nhưng ngày chia tay em thấy thực sự buồn, thương anh và lo lắng cho anh nữa, phía trước là khó khăn, phía trước là bươn chải và anh chỉ có một mình ở nơi ấy thôi.

Chúng mình thật thiệt thòi khi sinh ra vào thời ấy, cái thời nghèo khó vất vả chung của không chỉ một ai. Bây giờ ổn rồi thì mỗi người một nơi, cũng chẳng còn trẻ nữa.

Có phải khi người ta không còn trẻ thì lại nghĩ nhiều hơn về quá khứ, tiếc nuối cho những kỷ niệm một thời tuổi trẻ phải không anh? Anh nói là chúng mình không có duyên ư? Em lại nghĩ chúng mình có duyên với nhau, vì có duyên với nhau nên mới gặp nhau giữa muôn vàn người khác, và trời lại thương cho chúng mình liên lạc được sau bao nhiêu năm cách xa. Nhưng chúng mình có duyên mà không có nợ anh ạ... Người ta bảo có duyên thì sẽ gặp nhau, nhưng có nợ nhau từ kiếp trước mới đến được bên nhau...

Vậy thôi đừng gặp nhau anh nhé, để mãi lưu giữ trong ký ức nhau về cô bé 17 tuổi nhút nhát dễ thương, về chàng trai 20 tuổi ít nói hay cười..., để giữ cho nhau cuộc sống yên ổn của mỗi người.

Và đôi khi nhắn tin, hay lang thang trên mạng vô tình gặp nhau hỏi thăm nhau để biết rằng chúng mình vẫn bình an và cuộc sống của mỗi người vẫn ổn, thế là yên lòng phải không anh?...

Thương lắm ngày xưa ấy nhưng giờ đây anh như bài hát... xa rồi... (st)
December 2009
M T W T F S S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31