Skip navigation.

Đành vậy với tình yêu _ Trịnh Công Sơn


Cho đến cuối thế kỷ này, khi mà những khám phá khoa học đã bóc trần mọi lớp vỏ huyễn hoặc của thế giới quanh ta thì con người vẫn tiếp tục hồn nhiên chất vấn mình và chất vấn nhau: Tình yêu là gì? Tình yêu có thật hay không ?
Bao nhiêu thế kỷ qua đi và tình yêu cũng thay hình đổi dạng. Đắm chìm vào những cuộc vong thân ngoạn mục, tình yêu đã hoá thân và theo từng thời kỳ, mang những khuôn mặt khác.

Tình yêu cuối thế kỷ này không còn mộng mị nữa. Những giấc mơ hão huyền đã ra đi. Con người đến với tình yêu bằng một ngôn ngữ khác. Có một thứ hình bóng của mộng du len lỏi vào giữa cái điều mà người ta gọi là tình yêu. Và cứ thế người ta lao vào cái điều "tưởng như" ấy một cách đồng bóng và đánh mất dần cái hồn phách thơ mông của những ngày đã xa xưa.

Đừng bao giờ nói một lời có tính cách khẳng định về tình yêu. Mới ngày hôm qua là như thế hôm nay đã khác rồi. Tình yêu tưởng vĩnh viễn ra đi mà không ra đi. Tình yêu vờ như ở lại mà không ở lại. Kể lại một chuyện tình thường khi là kể lại một cái gì đã mất. Nhưng cũng không hiếm những trái tim lạc hướng bỗng một hôm lại ngoạn mục quay về. Không thể nói nhiều về tình yêu mà không mắc lỗi lầm. Cứ để nó yên ở một vị trí nào đó và nhìn ngắm, quan sát hoặc chờ đợi. Tình yêu là bất khả tư nghì.

Không ai điên gì mà tự xưng mình là kẻ biết rõ về tình yêu nhất. Đau khổ cả trăm lần vẫn cứ là một đứa trẻ thơ trong tình yêu. Tình yêu có lẽ là lời nói dối uyên thâm nhất của trái tim. Một trái tim kim cương không tì vết, không thách thức nhưng ngạo nghễ và thích đùa. Một thứ đùa cợt làm bằng bi hài kịch và trên sân khấu của cuôc hành trình đã làm nổ tung ra những cơn thịnh nộ của núi lửa hoặc của những mùa băng rã tuyết tan.

Dù thế nào cũng đừng phỉ báng tình yêu bởi nghĩ cho cùng nó vẫn là nguồn an ủi duy nhất. Nó là trò chơi dối trá cần thiết và qua nó chỉ có con ngưòi mới hiểu được thế nào là đau khổ để rồi có lúc phải thốt lên: Tôi buồn quá....

Tình yêu là không khoan nhượng. Cái khía cạnh ác độc của tình yêu không ai có thể đo lường được. Khi cần dập chết một cuộc tình nó sẽ không cần biết nương tay. Nó lạnh lùng thản nhiên trước cơn hấp hối của "con bệnh tình". Vì thế xin các hoàng tử, quí công nương hãy biết kềm giữ mình khi đứng bên mép bờ hiu hắt và luôn luôn chuẩn bị sẵn cho mình một bài kinh thiền định để giữ được cõi lòng bình an, tĩnh lặng. Mọi cơn bão sẽ qua đi và trên các bờ bãi, biển đã để lại bao nhiêu là sinh vật biển cho một bữa tiệc dù muộn màng, phù du, nhưng cũng đủ để làm hồi sinh một nỗi khát sống và xoá đi những thương tích tuồng như không đáng có.

Tình yêu không có thắng bại. Ở đây không phải đấu trường mặc dù vẫn có những vết thương. Thậm chí đôi khi còn mang đến những cái chết, những cái chết không báo trước nhưng cũng nhuốm đầy đủ màu sắc tai ương, của một kiếp nạn. Những cái chết như thế không còn mới mẻ gì nữa, chỉ đủ gây ngạc nhiên thoáng qua để có dịp nhắc nhở lại một thời kỳ vàng son của triều đại lãng mạn. Thế nhưng ở đâu đó trên các vỉa hè trong lòng các đô thị, nhất là dưới ánh đèn mờ tỏ ở các ngoại ô, tiếng xì xào vẫn cứ vang lên như một ngọn gió xót thương qua các đền thờ của ảo giác. Đó cũng là lời tôn vinh phù phiếm nhằm làm thăng hoa tình yêu hầu khôi phục lại một thứ lòng tin đã bị đánh mất.

Nếu có dịp chạm vào tình yêu thì hãy thử mượn một cỗ xe chở lòng bất kính đến trước. Có thể không hẳn là lòng bất kính mà một cái gì đó gần với sự thờ ơ, lãnh đạm hoặc một phương cách lịch sự bóng bẩy phường tuồng. Đó là lá chắn cần thiết, một thứ bùa hộ mạng để chống đỡ những mũi dao vô đạo có thể gây thương tích bất ngờ trên lòng tự trọng.

Tình yêu hình như không di chuyển trên một mặt phẳng. Nó thường dẫn người trong cuộc đi qua những nơi chốn không hề dự phòng trước. Thế rồi một hôm bỗng dưng mọi chuyện cứ lệch lạc hẳn đi và người trong cuộc thấy mình không còn là mình nữa. Như trong mùa biển động, những con sóng dữ tha hồ nhảy múa và nó rút dần tinh lực của con người.

Có những kẻ thấy được thiên đường. Có những kẻ thấy được địa ngục. Và có không ít những kẻ bị chọc mù đôi mắt khi đi qua tình yêu. Những giấc mơ hồng, những ác mộng đen. Đôi khi có những cái bóng vô hồn ngoan ngoãn tới lui trong không gian vô hình của những câu thần chú. Khi nhóm lửa đốt lòng mình trên những mê hoặccủa lời thề nguyền thì lúc ấy chỉ còn âm binh nói chuyện với âm binh. Giấy vàng bạc bay lả tả phủ hết con đường tỉnh thức để mở ra một cõi đời son phấn ngào ngạt hương hoa mơ mơ, tỉnh tỉnh, muội muội, mê mê nhưng đầy một thứ lạc thú riêng tư, một cõi trời bay bổng.

Chấp nhận tình yêu là chấp nhận một thứ có có, không không, đùa đùa, thật thật. Nó vô hình tướng nhưng làm rã tan hồn phách. Không có nó thì đời sống không biết sẽ tẻ nhạt đến dường nào. Thôi thì đành có nó vậy.

Xuân ''98

[ SƯU TẦM ]
.......................................................................................................

[ . . . Đôi khi đối với tình yêu, tôi như một người mù lầm lũi trên đường mà không biết mình sẽ phải đi về đâu, mộng mị và rã nát, trong cái vô cùng vô tận của cuộc đời, không biết mình sẽ phải như thế nào và sẽ đến bến bờ nào trong cõi mộng phù du. . . D.H.P ]


Tháng Mười. . .


Tháng Mười ơi,
Bao giờ sẽ qua,
Những ngày nắng gió triền miên
. . .rát lòng nhau bằng nỗi nhớ
Những ngày hò hẹn hóa hư vô. . .

Tháng Mười ơi,
Bao giờ sẽ qua,
Qua hết những muộn phiền
Qua hết những nỗi nhớ chông chênh thổn thức
Qua hết rồi, đời lại bỗng hư vô.

Tháng Mười ơi,
Sao tháng Mười trống hoác trong lòng tôi
Sao tháng Mười lại qua như không còn qua được nữa,
Sao tháng Mười dài những ngày da diết,
Bất chợt lại nhìn,
Tôi thấy ngày đã qua rất vội

Tháng Mười trôi tuột qua,
Thì ra vẫn còn tôi ở lại.
Thế là tháng Mười của tôi đã qua mất rồi.
Qua như thế,

Những con đường, những góc phố quen,
Những cơn gió, ngững ngày nắng nóng,
Đã qua.
Thế mà tôi vẫn ở lại đây,
Lại muốn quay về,
Ký ức chỉ là một dòng bất tận
Xoáy vào tim nhau như nó vẫn từng như thế mà thôi. . .


02/11/09
3:50 p:m
D.H.P

Ước gì chúng mình nhận ra nhau. . .


Ước gì chúng mình nhận ra nhau. . .
Sớm hơn một chút,
Em sẽ không phải từng ngày,
Cặm cụi để yêu anh.
Em sẽ không chắt chiu từng yêu thương mỗi sáng,
Vào những tin nhắn vội.
Em cũng không cần dấu giếm yêu thương trong đáy mắt,
Chỉ lặng nhìn và gửi tặng những vu vơ.
Và em sẽ không cần vội vàng, tất bật,
Trong những buổi chiều tàn.

Ước gì chúng mình nhận ra nhau. . .
Sớm hơn một chút,
Em sẽ được nắm tay anh thật chặt,
Em sẽ được lượn lờ cùng anh trong những buổi chiều vàng rực nắng,
Không cần những lén lút quẩn quanh. . .

Ước gì chúng mình nhận ra nhau. . .
Sớm hơn một chút,
Em sẽ không cần ngồi lén lút làm thơ
Em sẽ không cần nhốt yêu thương thật chặt
Nhỏ giọt từng ngày những kìm nén quẩn quanh.

Ước gì chúng mình nhận ra nhau. . .
Sớm hơn một chút,
Em sẽ không cần phải ăn năn, tạ lỗi,
Anh sẽ không cần hàng đêm thao thức
Chúng mình sẽ không cần ao ước có nhau.

Ước gì chúng mình nhận ra nhau. . .
Sớm hơn một chút,
Để em sẽ không cần ngồi đây mơ ước,
Một điều nhỏ bé đến mong manh!

Gửi những ngày tháng lạ lẫm bất ngờ trong cuộc đời. . .
22/09/09
10:54p:m

D.H.P



Nga`y qua . . .


Ngày tháng ơi sao cứ dắt díu nhau đi,
Đi như chưa từng hò hẹn ghé ngang đây,
Đi như vô tình trăm năm không ngoái lại,
Đi như một ngày . . . em bất giác xa anh.

Thế là thôi những hò hẹn ngây thơ,
Xưa yêu dấu em gửi nghìn năm cũ,
Ngày tháng trôi và em đi xa mãi,
Anh một mình lủi thủi với đơn côi. . .

Một ngày thôi như xưa nghìn năm cũ,
Một ngày rồi con tạo đổi vần xoay.
Ngày tháng rồi qua một vòng số kiếp,
Em ngàn đời tạ lỗi với ngày qua. . .


18/09/2009
4:36p:m

D.H.P



30 MINUTES_ TATU



My favoutire song . . .



















Out of sight, out of mind
Out of time to decide
Do we run? Should I hide
For the rest of my life

Can we fly? Do we stay?
We could lose we could fail
And the more minutes take
To make planer, or mistakes

30 minutes, the blink of the night
30 minutes to alter our lifes
30 minutes to make up my mind
30 minutes to finally decide
30 minutes to whisper your name
30 minutes to shelter the blame
30 minutes of bliss, 30 lies
30 minutes to finally decide

Carousels in the sky
30 Minutes lyrics on
That we shape with our eyes
Under shade silhouettes casting
shapes crying rain

Can we fly do I stay
We could lose, we could fail
Either way, options change
chances fail, Trains derail.

30 minutes, the blink of the night
30 minutes to all of our lifes
30 minutes to make up my mind
30 minutes to finally decide
30 minutes to whisper your name
30 minutes to show her the blame
30 minutes of bliss, 30 lies
30 minutes to finally decide

To decide, to decide to decide to decide

C I R C U S




There's only two types of people in the world
The ones that entertain, and the ones that observe
Well baby I'm a put-on-a-show kinda girl
Don't like the backseat, gotta be first
I'm like the ringleader
I call the shots
I'm like a firecracker
I make it hot
then I put on a show

I feel the adrenaline moving through my veins
Spotlight on me and I'm ready to break
I'm like a performer, the dancefloor is my stage
Better be ready, hope that ya feel the same

All the eyes on me in the center of the ring
Just like a circus
When I crack that whip, everybody gon' trip
Just like a circus
Don't stand there watching me, follow me
Show me what you can do
Everybody let go, we can make a dancefloor
Just like a circus

There's only two types of guys out there,
Ones that can hang with me, and ones that are scared
So baby I hope that you came prepared
I run a tight ship so, beware
I'm like the ringleader
I call the shots
I'm like a firecracker
I make it hot
then I put on a show

I feel the adrenaline moving through my veins
Spotlight on me and I'm ready to break
I'm like a performer, the dancefloor is my stage
Better be ready, hope that ya feel the same

All the eyes on me in the center of the ring
Just like a circus
When I crack that whip, everybody gon' trip
Just like a circus
Don't stand there watching me, follow me
Show me what you can do
Everybody let go, we can make a dancefloor
Just like a circus

Let's go.
Let me see what you can do.
I'm runnin' this (like like like like a circus)
Yeah.
Like a what? (like like like like a circus)

All the eyes on me in the center of the ring
Just like a circus
When I crack that whip, everybody gon' trip
Just like a circus
Don't stand there watching me, follow me
Show me what you can do
Everybody let go, we can make a dancefloor
Just like a circus

All the eyes on me in the center of the ring
Just like a circus
When I crack that whip, everybody gon' trip
Just like a circus
Don't stand there watching me, follow me
Show me what you can do
Everybody let go, we can make a dancefloor
Just like a circus

Mu`a ve^`. . .



. . . Là những mùa đông lạnh hiếm hoi của Sài Gòn, mùa về gợi nhớ cho tôi những khoảnh khắc đã qua không bao giờ quay trở lại và chỉ có thể kiếm tìm những cảm giác đó trong ký ức mà thôi. Mùa lạnh lắm bởi lòng còn mang bao khắc khoải, hoài mong , và nuối tiếc, những cảm xúc không thể cưỡng lại được và cũng không nỡ rời xa.

Mùa về, tôi nhớ đến những ngày cùng bạn xúng xính áo len xanh, bạn hay cột nơ áo và nâng niu tôi như một nàng công chúa, bạn hay cùng tôi đánh đu gần quãng bờ sông vắng, tà áo trắng cuốn mọi ánh nhìn theo nhịp đu nhanh, hạnh phúc tỏa vào hơi thở có khói ngây ngô ngày xưa. Hạnh phúc khi lạnh run cùng nhau nhấm nháp bánh flan béo ngậy mỗi cuối giờ. Hạnh phúc chỉ đơn giản thế thôi, mà khiến tôi nhớ mãi và đôi lúc thèm khát cái cảm giác bạn bè ngày xưa, thèm cái lạnh ngày xưa có bạn cùng tôi trên quãng bờ sông vắng...

Mùa về, tôi nhớ đêm Noel đầu tiên đi bộ cùng bạn thật xa, thật lâu, và thật lạnh, niềm vui ngập tràn của lần đầu đi chơi Noel, lần đầu được đi xa khỏi cái quỹ đạo từ trường về nhà, niềm vui khi có thêm những người bạn mới thật lãng tử trong cái nhìn của con bé 16 tuổi.

Mùa về, tôi nhớ bóng áo trắng lấp ló ngoài cổng chờ đưa tôi đi học. Cái lạnh run người và quãng đường từ đầu thành phố đến cuối thành phố không đủ kìm chân một tình yêu ngây ngô ngày ấy. Mùa về lẫn vào tình yêu ấy ủ ấm để tôi không biết đến cái lạnh và chỉ biết ban phát những cái lườm nguýt trẻ con. Cái lạnh khiến người ta nhớ thật nhiều, và nhức buốt thật nhiều. Có mấy ai đi qua đời nhau để rồi sẽ có nhau mãi về sau? Mùa về rồi, nhưng những gì thuộc về quá khứ sẽ vẫn ngủ yên ở ngày xưa xa xôi mất rồi. . . .

Mùa về, là những chiều gió lộng ngồi trên nhà thờ Domain rúm ró vẽ, là những cái siết tay rất chặt ngày xưa, nhưng không đủ chặt để giữ mãi những mơ ước và những mộng mơ ngày ấy. Mùa về đem lại quá nhiều hạnh phúc và kỷ niệm, lẫn lộn và lan tỏa trong ký ức, nhiều đến nỗi suy nghĩ lẫn lộn và không rõ ràng mạch lạc, chỉ có thể cảm nhận phiêu diêu thế thôi.

Mùa về, là ánh mắt hai đứa không rời nhau khi nghe thầy đàn ghita và hát: " Đừng bỏ em một mình,..." trong quán Nghệ sĩ Trịnh ngày nào. Đà Lạt thật lạnh!

Mùa về, là nỗi cô đơn dầm dề, là hạnh phúc rót vào lòng khi một bàn tay ấm giữ lại bàn tay tôi đúng vào lúc tôi cần sự sẻ chia, là áp mặt vào lưng ấm, vào môi mềm, là cùng nhau đi qua biết bao mùa lộng gió.

Mùa về, là khi cái lạnh mang tôi đến với nỗi cô đơn, là khi tôi nhớ đến những ân tình đã đến và đi trong cuộc đời tôi như một cơn gió lạnh đã qua trong mùa, đôi lúc sưởi ấm tôi, và đôi lúc làm tôi nhức nhối trong cái lạnh của mùa ngày hôm nay...

D.H.P
24/07/09

L i n h ho^`n đA~ m A^'T




LINH HỒN ĐÃ MẤT
Sáng tác: Bằng Kiều


Em, giờ đây em đi rất xa
Mang cả cuộc tình hai chúng ta
Mình biệt ly rồi em, ta chia hai lối về
Cuộc đời anh giờ đây, chỉ thấy nỗi cô đơn.

Tại sao em bỏ đi, không nói câu giã từ
Đường tình ta ngày mai, chỉ có anh với anh
Trong từng đêm vắng.


Ref: Ngày đôi ta gần nhau, anh đã không biết rằng
Rằng anh là người may mắn khi anh có em trong cuộc đời anh

Để đến bây giờ đây, khi em xa mất rồi
Thì anh mới biết đời anh, đã mất luôn linh hồn.

Muốn nói yêu em thật nhiều, dù biết đã muộn màng
Hãy thứ tha cho đời anh, vì anh ngàn lần hối tiếc.



Ti`nh đầu tình cuối . . . những chuyện ngày xưa.

http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=dzNh1E-wN3


Tình đầu hay tình cuối khi một ngày một người đã ra đi
Tình đầu hay tình sau
Khi cơn đau không biết đến bao lâu ..
Một ngày ta được yêu rồi một ngày một mình ta buồn thiu
Biết thức trắng, biết trống vắng và biết nếm trái đắng

Mà dời thì như chiêm bao khi yêu nhau biết ra sao ngày sau
Tình đầu thường lên men đau nên đôi khi trái tim yêu nhỏ máu
Cuộc tình nào đoán đến phút cuối bẽ bàng rồi lòng chất ngất tiếc nuối
Thì tình đầu chỉ còn là trong kỷ niệm mà thôi.

Em ơi em ơi em đâu rồi?
Làm sao anh hôn làn tóc rối
Em ơi em ơi em đâu rồi?
Làm sao làm sao ta có đôi
Em ơi em ơi em đâu rồi?
Mộ bia đề tên em đó sao?
Em ơi em ơi em đâu rồi?
Để tình đầu là tình cuối đau lòng nhau.

Tình đầu hay tình cuối khi cuộc đời chỉ là những thương đau
Tình đầu hay tình sau
Hay cơn mơ khi thức trắng đêm thâu
Chỉ là cơn mộng thôi
Mà người đời được nhìn cơn mộng trôi
Lúc bỡ ngỡ, lúc gắn bó và có lúc sóng gió
Dù tình thì rất mong manh khi ta yêu trái tim ta màu xanh
Dù tình đẹp như trong tranh
Nhưng tranh suông vẫn không như lòng muốn
Tình trần thì vẫn quá bát ngát
Mà đời trần thì vẫn thấy quá ngắn
Hay một đời người chỉ toàn ôm trắc trở mà mơ.


10/07/09
D.H.P
[ Nhớ những tháng ngày đã qua . . .]

n a t u r a l



When everything left, the one still present, that is beauty.
So, I want to keep my natural moment in some pics, natural, black and white.

In Vietnam, the natural means " mo^.c ma.c", I prefer this word than "natural", because it describes exactly what I want.

At any moment . . .

D.H.P [ Candy ]
04.07.09
December 2009
M T W T F S S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31