Friday, 16. May 2008, 11:57:35
Lần đầu tiên được đến Sapa, tôi ngước mắt nhìn trời. Bầu trời của tôi đẹp , đẹp và đẹp. Mây lững chững giữa khung trời , 1 chút mây mờ nhỏ đang ở ngang tầm mắt. Sapa , nơi mà tôi không bao giờ quên.
Sương mù che khuất cả con đường phía trước mắt của tôi. Nó bao lấy thân thể và tôi cảm giác như đang bay giữa trời. Không hiểu sao đôi lúc tôi lại chạnh lòng vì cái lạnh . Hay tôi lại đang nhớ lại những điều mà tôi đã để vuột mất trước kia. Khoảng thời gian ở Sapa đã cho tôi 1 ít thời gian để ngẫm về mọi thứ đã qua đi.
Khu vườn phía sau khách sạn có mấy cái xích đu sắt, 1 vài bộ bàn ghế nhỏ, hoa trồng trổ đầy những bông và không khí dễ chịu. Nhìn thẳng qua phía xa tít bên kia là dãy núi luôn phủ mây mờ. Những hôm trời u uẩn, sương mù vào tận cửa , níu vào mái tóc hay rối của tôi và bất giác không gian mờ nhạt đi. Những ngày này trời cũng mưa, ít ai ra vườn ngồi, chỉ có tôi, 1 con bé thích dầm mưa, ra ngồi đấy 1 mình. Giữa bãi cỏ xanh mướt , 1 cái ghế sắt chỏng trơ và lạnh lẽo. Tôi bất giác nghĩ, chỉ cần chạm tay vào ghế là sẽ bị đông đá. Không hiểu sao tôi thích cái cảm giác ngồi giữa 1 không gian như thế này, sương mù vây quanh, thi thoảng những giọt mưa bám tóc, những bông hoa lồng đèn lung lay trước gió, trên cánh hoa còn bám dính những giọt sương sớm .
Đôi chân của tôi là đôi chân khó chịu, nó không thích ngồi yên 1 chỗ. Tôi thích đi khắp nơi và dong tầm mắt, chạm tầm tay, vừa đặt chân xuống xe, cất đồ tôi đã vội đi ra khỏi khách sạn và rảo bước về phía chợ.
Tôi cũng hơi thất vọng 1 chút về cách mà tụi con nít ở đây đeo bám du khách. Nhưng đổi lại tôi lai thấy buồn 1 chút cho họ. Tôi sẽ buồn nếu như thấy ánh mắt thất vọng của họ sau 1 ngày không bán được gì? Có phải tôi điên không nhỉ! Tôi hay tưởng tượng. Có ngày nào mà họ ko bán được gì không nhỉ? chắc hẳn họ sẽ rất buồn lo nếu không kiếm được chút gì sau 1 ngày lang thang đeo bám.
Những đứa bé dân tộc nhìn gương mặt thật hoang dã. Nó hoang dã như cái vùng núi cao này. Tình cờ 1 hôm vào chợ, mắt tôi thấy 1 cậu bé đang hốt vỏ thơm dưới đất cho vào gùi, người mẹ cũng vác 1 cái gùi đứng chỉ bảo cậu bé hốt hết. Anh mắt cậu bé chạm vào tôi, lòng tôi khắc khoải. Tôi chẳng muốn đi nữa. Tôi ước 1 vài điều và đôi khi tôi chẳng làm được gì cho điều đó.
Suối Sapa sao mà trong mà đẹp đến thế. Nước Sapa trong như mắt ngây thơ của trẻ.Những núi rừng , ruộng bậc thang trải dài . Sương mù đọng nóc nhà cheo leo vách núi.
Khoảnh khắc ở Sapa như giọt sương nhỏ lăn dài theo kí ức.
Bay giữa trời sương mắt hỏi nhỏ
Mắt trong hơn sương hay nước mắt?
Con người mờ, không gian cũng mờ
Chỉ thấy vắng vắng, 1 chiều mơ!
Mong được quay lại đây 1 lần nữa!Yêu lắm , Sapa!