Skip navigation.

STICKY POST

Ngày đầu tiên trên mạng

Chào tất cả mọi người, gửi Susu thương yêu của ba mẹ! :smile:hi:smile:hi!!!

Hôm trước vô tình đọc được blog của nhà Cò trên mạng, đọc xong người cứ ngẩn tò te ra. Hóa ra lâu nay như ếch ngồi đáy giếng. Cứ ngỡ "My first five years" đã có thể tạm mang giùm những cảm xúc và cả cái cảm giác sướng tê người khi lần đầu tiên nghe tiếng cười trong vắt của con. Nhưng hóa ra chưa đủ!!! Hãy còn quá ít, quá ít so với những gì chúng ta đã cảm thấy.
Để bon chen cho có với người ta :smile:, ba mẹ cũng sắm cho Susu ú nhà mình một miếng đất trên mạng :lol:!!!. Chúng ta tự nhủ rằng nơi đây sẽ trở thành một vườn ươm đầy hạt giống yêu thương. Cây hạnh phúc sẽ lớn lên khỏe mạnh, tròn trịa, thông minh và láu lỉnh chở trên mình ba quả ngọt chứa đầy tình yêu và hạnh phúc :happy:.

Con ngày một lớn lên và thời gian cứ trôi qua bên cạnh ba con người đang nhấm nháp vị ngọt của cuộc sống. Hạnh phúc ở quanh ta đôi khi giản đơn chỉ là nụ cười trong giấc ngủ mơ của con, là cái lắc đầu của ba khi nhìn thấy con đang cố đưa cả bàn tay bé xíu vào miệng ...
Ba mẹ gửi đến con khu vườn này cùng với tất cả TÌNH YÊU :heart: và HẠNH PHÚC :love: mà chúng ta đang cảm thấy...

PS: Sướng nhớ Susu :yes:, bi giờ thì tha hồ mà post hình lên mạng. Tha hồ mà khoe "tzim" :yikes: khoe bụng nhớ!!! :D

Susu 5 tháng tuổi, xin chào tất cả mọi người :happy:


Tớ mới đi học về nè! Quần áo còn nghiêm chỉnh quá! :sherlock:


Bài này hay quá ba ơi, sao ba chỉ cho Susu nghe có một tai vậy :confused:

Mai khai giảng, hôm nay lại ốm hic hic hic

,

Nghỉ hè, chẳng phải học hành gì cả mà cũng lăn đùng ra ốm. Blog của con dạo này toàn ốm và ốm, cứ như con không ốm thì mẹ không có hứng viết gì cho con vậy :D.
Ngày mai đi học lại thì hôm nay ốm, khéo chọn ngày quá hả con trai. Kiểu này thế nào cũng nghỉ kéo dài đến hết tuần cho mà coi!!!

Thứ hai, ngày 24 tháng 08 năm 2009

Đã quá lâu rồi mẹ không cập nhật tình hình của con vào blog trên mạng vì lý do công việc. Cũng hơi buồn vì bao nhiêu người quan tâm đến con bỗng nhiên không còn biết tin tức gì nữa. Vì mẹ không vào blog của con thường xuyên được nên ba mẹ quyết định kể từ bây giờ mẹ chỉ kiêm nhiệm vụ viết, còn post bài và chăm sóc cho blog là do ba ròm đảm nhận nhé :smile:. Mong những người quan tâm đến Susu đại xá vì mẹ Su không trả lời comment thường xuyên được nha :smile:.


Nhiệm vụ này cũng được coi như chân gác cửa kiểm duyệt toàn bộ các ấn phẩm có liên quan đến nội dung nói xấu ba ròm nên kể từ giờ chắc mình hết hi vọng nói xấu “ổng” rồi con nhỉ :smile:


Con dạo này có nhiều thay đổi lắm. Chẳng hạn như càng ngày càng xấu trai đi, nói nhiều, lỳ và nghịch vô cùng tận, con trai mà lị!!!

Nhưng thay đổi thế nào thì thay đổi, cái tính khôn nhà dại chợ giống mẹ vẫn chưa bỏ được. Nhập học hai tháng, con đến trường tổng cộng khoảng 12 ngày. Tất cả thời gian còn lại là nghỉ ốm, ốm do sốt, do viêm họng mủ, viêm họng thường, ho, sổ mũi,... Sợ ơi là sợ, mệt ơi là mệt, chán ơi là chán, cũng có lúc buồn ơi là buồn, nản ơi là nản cho cái sự đi học của con nữa con ạ!!!


Mẹ đi vào gặp cô giáo 5 lần thì đã có 3 lần cô giáo bảo đang đề nghị nhà trường cho con nghỉ học hẳn vì con khó thích nghi quá. Hehehe, lần đầu mẹ nghe thế thấy vừa buồn vừa mừng vì thật tâm đang muốn cho con nghỉ hẳn ở nhà vì thấy xót con quá :D, nhưng về nhà nghĩ đi nghĩ lại thấy như thế cũng không ổn. Cho con nghỉ năm nay thì sang năm chuyện này cũng sẽ tiếp diễn thôi nhỉ. Có đến 1 năm nữa thì bé con của mẹ cũng vẫn con là con heo bé tí, đâu đã hết khóc nhè, mè nheo, nhõng nhẽo! Thôi thì trường kỳ kháng chiến vậy, cứ đi học được bữa nào hay bữa đó. Ba bảo ốm thì nghỉ ở nhà uống thuôc, khỏe rồi lại đi học tiếp. Theo khẩu hiệu của ba thì mình phải “sống chung với lũ” con trai ạ.


Trường của con được nghỉ hè 2 tuần rồi sẽ khai giảng lại vào ngày 07/09.
Hai ngày trước khi nghỉ hè mẹ đều cho con đi học, vào gặp cô giáo, cô giáo khen con đã hơi ngoan. Không bám chặt đuôi cô Hoa nữa mà cũng chỉ khóc tí ti vào buổi sáng thôi. Đã bắt đầu nghịch rồi hay sao mà tối đó về nhà mẹ thấy đầu gối bị té trầy cả ra. Hỏi té ở đâu thì con mách: “Con té ở nhà cô giáo, chỉ có cô Hoa biết chỗ con té, cô Thùy không biết đâu.
Bạn lấy tay xoa cho con rồi, tí nó hết”. Mẹ hỏi: “Bạn xoa cho con tên gì”. Con trả lời: “Bạn gì con không biết tên, mẹ ơi” Thương con heo của mẹ quá :love:


Mặc dù bây giờ nghe tới hai chữ “đi học” thì không còn khóc thét lên như những ngày đầu nữa nhưng vẫn còn buồn lắm. Sáng nào ngủ dậy, chưa tỉnh hẳn cũng đã mếu máo: “Mẹ ơi, hôm nay con không đi học đâu, con nghỉ mẹ ơi, blablabla...” Chắc phải còn lâu lắm mới vui vẻ nhảy chân sáo tung tăng đến trường như các bạn nhỉ. Hic, ai biểu mẹ nhút nhát làm chi để sinh con ra với cái tính giống y hệt mẹ cho khổ!!!

Thứ tư, ngày 05 tháng 08 năm 2009

Con đi học thứ hai và thứ ba, hôm nay mẹ cho con nghỉ ở nhà để dưỡng sức. Sáng nay vào đóng tiền học, mẹ ghé qua lớp con để xin cho con nghỉ học. Cô giáo bảo với mẹ rằng đang đề nghị cô hiệu trưởng cho con nghỉ học luôn vì con chậm quen lớp quá. Mẹ nghe thế thấy cũng hơi buồn. Đúng ra là con đã quen đi học rồi nhưng vì con ốm, sốt nên nghỉ học đến hơn 2 tuần. Khi đi học lại, phải bắt đầu tập y như lúc đầu thì con mới quen được. Mẹ nói với ba, nếu cô giáo nhất quyết trả con về thì mình sẽ đi học ở nhà cô Cúc, chỉ học buổi sáng thôi rồi trưa về nhà. Cho con quen với môi trường đi học chứ cứ ở nhà mãi đến sang năm thì chắc chắn tình trạng này sẽ lại tiếp diễn thôi.

Mẹ thấy tình hình con đi học thế này xem ra việc quen trường là vô cùng khó khăn vì con cứ chực ốm sau 2-3 ngày đi học. Như chiều hôm qua chẳng hạn, đi học về là con mệt phờ người. Lờ đờ nhưng hễ nghe hai chữ đi học là mếu máo khóc lóc, tối mới 7h30 con đã đòi lên phòng bảo mẹ mắc mùng, không kịp uống sữa mà cứ thế leo lên giường nằm ngủ mê ngủ mệt đến tận sáng. Mẹ xót con vô cùng và lúng túng không biết bây giờ làm thế nào cho đúng nữa.


Theo mẹ cảm nhận là nếu đi học con quá nhát và biểu hiện theo kiểu đeo bám cô giáo như thế thì có lẽ đi học là tốt hơn cho quá trình phát triển tính cách của con. Cô giáo than phiền là lớp chỉ có 3 cô mà con cứ đeo cứng một cô khiến cô không làm được việc gì khác, cô bảo con sống ở nhà với bà một mình quen rồi nên bây giờ con không đi học được.

Cái gì cũng phải có thời gian để quen dần chứ nhỉ. Ngày mai mẹ sẽ vào trường thuyết phục cô giáo kiên nhẫn và xin cho con được học ½ ngày nếu con quá quấy, quá phiền các cô. Anyway, mẹ cứ kiên nhẫn cho con đi học mới được. Cố lên nào hai mẹ con mình ơi. Mẹ thương hai mẹ con mình quá!!!

Thứ hai, ngày 03 tháng 08 ăm 2009

Sau hơn nửa tháng nghỉ học, sáng nay con bắt đầu đi học trở lại, tiếp tục chuỗi ngày khổ sở cho cả mẹ, cả con!

Ngày hôm qua, mẹ ôm con vào lòng thủ thỉ hỏi nhỏ: Sao con không thích đi học vậy bé Phong?

Con vừa nghe đến hai chữ đi học thì miệng đã mếu máo, mắt ầng ậng nước:
Con không đi học đâu mẹ ơi. Mẹ cho con nằm lọt thỏm vào lòng, vừa vỗ mông em bé, vừa hôn con hỏi tiếp: Nhưng đi học có các bạn, các cô, tại sao con lại sợ. Con rụt rè trả lời: Các cô đóng cửa, không cho con ra.
Ôi, con trai nhỏ bé nhút nhát của mẹ. Chắc là con sợ khi nhìn thấy cổng trường đóng lại lắm phải không. Mẹ nghe mà thấy lòng mình sắt lại, nhìn mặt con, mẹ thấy thương ơi là thương.

Tội nghiệp con quá, vẫn biết ba nói đúng, rằng là: Con người ta trong quá trình phát triển, muốn lớn lên phải chấp nhận trải qua những giai đoạn đau đớn. Vậy lần này chắc là lần lớn lên của cả hai mẹ con mình nhỉ, vì cứ đến những ngày con phải đi học thì đêm hôm trước mẹ mất ngủ, còn con trai thì trằn trọc mơ ú ớ, chỉ có ba là vẫn yên ổn giấc nồng nằm ngáy pho pho p:. Mẹ cứ tự vấn mình mãi rằng làm thế này là có cần thiết hay không. Đồng ý việc cho con đi học là đúng nhưng nếu con sợ đi học quá hoặc cho con ở nhà là an toàn hơn thì tại sao mình không đi học vào sang năm nhỉ. Mẹ cứ nghĩ quanh nghỉ quẩn mãi về những cảm nhận của con khi bị bỏ lại lớp học với những người xa lạ. Hình ảnh con không chơi với các bạn, chỉ đứng riêng một mình ôm con sâu bông, mắt hướng ra cổng chờ cô giáo mở cửa và bà dzú đến đón con về cứ cứa vào lòng mẹ, làm mẹ ứa nước mắt, làm lòng mẹ mềm nhũn, làm mẹ cảm thấy việc cho con đi học ở thời điểm này là một sai lầm của mẹ.

Liệu mẹ có đang làm đúng hay không???


Sáng nay khi con khóc lóc bám thật chặt vào mẹ với ánh mắt năn nỉ: Mẹ ơi con không đi học đâu, hôm nay nghỉ học mẹ ơi, đóng cửa rồi mẹ ơi. Mẹ đã dỗ dành con: Các cô phải đóng cửa cho an toàn chứ con, đóng cửa giống như ở nhà mình đấy, phải đóng cửa mới an toàn nhỉ. Đóng cửa chứ không ở ngoài đường toàn là xe cộ không hà, nguy hiểm lắm. Đóng cửa đến giờ về thì cô giáo mở cửa cho bà dzú vào dắt con về, đâu có sao đâu, vui lắm.

Hi vọng hôm nay con sẽ không thấy sợ khi thấy cổng đóng nữa. Khi mẹ ngồi đây gõ những dòng này thì con đang ôm sâu, thui thủi một mình ở lớp học với sự sợ hãi vì không tìm được mẹ hay bà dzú. Ôi, con trai tôi!!!

Thứ ba, ngày 28 tháng 07 năm 2009

Sốt lại rồi!!!

Tự nhiên con lại bị sốt lại nhỉ. Tuần trước con sốt ho sổ mũi, ba mẹ đã cho lên NĐ để khám và uống thuốc. Về nhà uống kháng sinh được hơn 2 ngày thì con khỏi ho nhưng vẫn còn sổ mũi nhiều. Đúng ra kháng sinh uống đủ cho hơn 3 ngày nhưng con vừa uống vừa ói nên chỉ được hơn 2 ngày là hết thuốc. Có lẽ uống thuốc không đủ liều nên con chưa khỏi bệnh, lại thêm bác sĩ cho uống xi rô ho Bectol nhưng ba mẹ thấy uống thuốc đấy tối ngủ con nằm mơ nhiều quá nên mẹ tự ý chuyển sang cho con uống loại long đàm Rhinathiol luôn. Hehe, ba mẹ chữa bệnh cho con linh tinh như thế nên mới có chuyện sốt đi sốt lại như thế này nhỉ :D

Thứ hai, ngày 27 tháng 07 năm 2009

Sau khi đi học lại được 1 tuần thì bắt đầu ho, sổ mũi lại. Tiếp theo là sốt nên con đã phải ở nhà 1 tuần. Hôm nay là đầu tuần mới nhưng con vẫn chưa khỏi hẳn nên mẹ xin cô giáo cho con nghỉ ở nhà tuần này luôn.

Thứ sáu mẹ cũng bắt đầu bị bệnh. Đang có dịch cúm A H1N1 nên thấy người có dấu hiệu mệt mỏi mẹ rất sợ. Sợ rằng mình bị ốm thì sức đề kháng kém đi sẽ dễ nhiễm bệnh nếu lỡ xui gặp người có mầm bệnh. Mẹ mà bệnh thì sẽ bị cách ly khỏi con hoặc tệ hơn nữa là lây cho con hoặc ba. Cái gì không giỏi chứ nghĩ linh tinh thì mẹ giỏi lắm, giỏi số một luôn í hehehe.

Dự định là cả nhà thứ bảy này sẽ đi Vũng Tàu chơi, nhưng ốm ì à ì ạch cả mẹ cả con thế này thì còn Vũng Tàu Vũng Thuyền gì nữa nhỉ. Hic, lúc nào dự định đi chơi cũng thế cả :frown:


Quay lại việc đi học của con, con vẫn chưa quen trường quen bạn lắm. Cô giáo bảo rằng đến lớp con chẳng chịu chơi với ai. Các bạn có xếp hàng tập thể dục thì con cũng không chịu vào hàng mà chỉ ôm sâu đứng ngoài chơi một mình. Mẹ tưởng tượng ra cảnh đấy mà thương con đứt ruột. Chắc con cảm thấy buồn lắm nhỉ, nhưng mà lớn rồi thì phải đi học con ạ. Phải có bạn bè thì mình mới vui, mới chơi được nhiều trò chơi chứ.

Thứ hai, ngày 13 tháng 07 năm 2009

Sáng nay con lại bắt đầu đi học sau ba ngày nghỉ là thứ sáu, thứ bảy và chủ nhật.

Ngày hôm qua con trai đã hết ho nhưng sáng nay mẹ lại thấy con ói khi uống sữa. Bà Thiêm bảo con ói toàn đàm :frown:

Lúc bà lấy bộ đồng phục ra để chuẩn bị thay cho con đi học thì con giãy nảy lên, miệng mếu máo: Mẹ ơi, con không chịu đi học đâu, con không đi học đâu. Bà dỗ con: Phải thay đồ đẹp thì mới đi xem xe tải được -Mặc đồ đẹp thì bác tài xế mới cho con sờ xe tải. Đúng chỗ ngứa nên con chịu mặc đồ và ríu rít: Thay đồ đẹp đi coi xe tải rồi về. Lát sau lại gật gù: Đi một vòng xem xe tải rồi về.

Mẹ đứng ở bếp vừa thương vừa tội, vừa buồn cười. Đúng là ngây thơ như trẻ thơ.

Mẹ thương con ơi là thương nhưng như ba nói: Không thể giúp con bướm chui ra khỏi kén mà không làm nó chết hoặc què quặt suốt đời. Con rồi sẽ lớn lên, phải rời xa vòng tay của mẹ. Va chạm với cuộc đời, với xã hội bên ngoài là tốt cho con, con ạ. Dù mới chỉ là em bé 3 tuổi thôi nhưng vẫn có những cái tốt ở bên ngoài dành cho lứa tuổi đó. Con có thể có nhiều bạn hơn, dạn dĩ hơn, hòa đồng hơn . Đổi lại con sẽ dễ ốm hơn, sẽ không được có chế độ dinh dưỡng tốt như ở nhà mình nhưng mẹ sẽ cố gắng chú ý đến điều đó. Hi vọng những gì chúng ta đang làm sẽ gây ảnh hưởng tốt đến con! Yêu bé con của mẹ nhất trên đời!!!

Thứ bảy, ngày 11 tháng 07 năm 2009

Con ho và sổ mũi từ thứ hai cho đến hôm nay là thứ bảy. Mẹ không biết ho, sổ mũi như thế là vì con mới bắt đầu đi học nằm quạt trần ở trường chưa quen hay là vì thứ bảy & Chủ nhật tuần trước mẹ cho con đi chơi quá nhiều. Anyway, ngày hôm qua con cũng được nghỉ học cho mau lại sức.

Cô giáo khen con đã bắt đầu quen trường nên ngoan hơn rồi, trưa con đã chịu ngủ chứ không đi lang thang như hai hôm đầu nữa.

Con đi học ôm cả con sâu bông đi cùng. Buổi sáng nhìn hình ảnh con trai lùn tũn, vai mang ba lô, tay cắp con sâu đi học mẹ thấy thương ơi là thương. Chắc cả trường chỉ có mỗi mình con là có sâu đi học cùng thôi nhỉ. Thương thằng bé con của mẹ quá...

Dạo này con bám mẹ khiếp! Chỉ trừ những lúc bà đưa sang nhà anh Khoa chơi là thôi, chứ còn hễ ở nhà là cứ nhằng nhẵng đi theo. Mẹ tiến một
bước--> con tiến một bước. Mẹ lùi một bước--> con cũng lùi một bước.
Sáng ngủ dậy trước mẹ là thế nào cũng Mẹ ơi mẹ ơi, mẹ dậy đi mẹ... dậy chơi con đi mẹ...

Thấy mẹ đi thay quần áo là biết ngay mẹ sắp đi làm nên cũng hớn hở xông sang với mẹ: Mẹ ơi mẹ cho con đi làm với, con thích đi lắm mà... :D. Khi nói mắt cứ nhắm tít lại, chữ lắm kéo dài thườn thượt hai má căng phồng nhìn yêu ơi là ơi :smile:

Lớn tướng rồi mà bây giờ buổi sáng vẫn còn cảnh khóc lóc nỉ non mỗi khi mẹ đi làm: Mẹ ơi, mẹ đừng đi làm nữa, mẹ ở nhà chơi con đi. Mẹ ơi đừng đi làm--> để Thứ bảy đi làm :D

Thứ sáu, ngày 03 tháng 07 năm 2009

Tối đi học của ngày thứ hai, thỉnh thoảng khóc nức nở gọi: bà dzú đâu rồi mẹ ơi. Mẹ ơi, ngày mai con không đi học nữa đâu.

Sáng ngày thứ ba đi học, bám chặt lấy mẹ, khóc nức nở đòi về nhà.

Hic, gian nan cái sự học quá. Mẹ xót con, thương con đến ứa nước mắt :frown:
November 2009
M T W T F S S
October 2009December 2009
1
2 3 4 5 6 7 8
9 10 11 12 13 14 15
16 17 18 19 20 21 22
23 24 25 26 27 28 29
30