Skip navigation.

exploreopera

| Help

Sign up | Help

STICKY POST

Ngày đầu tiên trên mạng

Chào tất cả mọi người, gửi Susu thương yêu của ba mẹ! :smile:hi:smile:hi!!!

Hôm trước vô tình đọc được blog của nhà Cò trên mạng, đọc xong người cứ ngẩn tò te ra. Hóa ra lâu nay như ếch ngồi đáy giếng. Cứ ngỡ "My first five years" đã có thể tạm mang giùm những cảm xúc và cả cái cảm giác sướng tê người khi lần đầu tiên nghe tiếng cười trong vắt của con. Nhưng hóa ra chưa đủ!!! Hãy còn quá ít, quá ít so với những gì chúng ta đã cảm thấy.
Để bon chen cho có với người ta :smile:, ba mẹ cũng sắm cho Susu ú nhà mình một miếng đất trên mạng :lol:!!!. Chúng ta tự nhủ rằng nơi đây sẽ trở thành một vườn ươm đầy hạt giống yêu thương. Cây hạnh phúc sẽ lớn lên khỏe mạnh, tròn trịa, thông minh và láu lỉnh chở trên mình ba quả ngọt chứa đầy tình yêu và hạnh phúc :happy:.

Con ngày một lớn lên và thời gian cứ trôi qua bên cạnh ba con người đang nhấm nháp vị ngọt của cuộc sống. Hạnh phúc ở quanh ta đôi khi giản đơn chỉ là nụ cười trong giấc ngủ mơ của con, là cái lắc đầu của ba khi nhìn thấy con đang cố đưa cả bàn tay bé xíu vào miệng ...
Ba mẹ gửi đến con khu vườn này cùng với tất cả TÌNH YÊU :heart: và HẠNH PHÚC :love: mà chúng ta đang cảm thấy...

PS: Sướng nhớ Susu :yes:, bi giờ thì tha hồ mà post hình lên mạng. Tha hồ mà khoe "tzim" :yikes: khoe bụng nhớ!!! :D

Susu 5 tháng tuổi, xin chào tất cả mọi người :happy:


Tớ mới đi học về nè! Quần áo còn nghiêm chỉnh quá! :sherlock:


Bài này hay quá ba ơi, sao ba chỉ cho Susu nghe có một tai vậy :confused:

Mẹ con nhà mình

,

Hai mẹ con mình

Những lúc buồn mẹ thích ở bên con
Muốn ôm con hôn đôi má thơm bầu
Cảm nhận được vị thanh bình hạnh phúc
Vì con đang tròn vẹn lớn bên mình

Những lúc vui mẹ thích ở bên con
Má kề môi nghe ấm ướt ngọt ngào
Cái cảm giác vòng tay con ôm mẹ
Làm nhẹ tênh áp lực của cuộc đời

Lúc nào mẹ cũng thích nhớ về con
Khi vui, khi buồn cũng như khi mệt mỏi
Để đường đời không bao giờ đơn độc
Vì thương yêu đã trải kín lòng mình


:love: :heart: :love:

Heo con tập thể dục

Heo con tập thể dục

Nhà tớ độ này
Có chú heo con
Siêng năng thể dục
Cái đầu lúc lắc


Cái mông tròn tròn
Ủn à ủn ỉn
Quần căng chật ních
Áo ngắn hở lưng
Ngọng líu ngọng lô
Dõng dạc đọc số
Một… hai… ba… bu…
Nào hít nào thở
Vươn vai cúi xuống
Vặn người xoay ngang

Rủ ba cùng tập
Đẩy mẹ vào hàng
Thể dục buổi sáng
Heo con dõng dạc
Một… hai… ba… bu…


:love: :heart: :love:

Tháp đôi của con

Mấy hôm trước mẹ nhờ ba trông con vì mẹ bận tí việc. Sau khi xong việc, mẹ đi vào phòng thì chứng kiến màn xếp tháp đôi của con trai. Đúng là chỉ có đầu óc ba ròm mới nghĩ ra những trò này thôi. Hì hì pótay.com :no: :lol:









:love: :lol: :D

Em đi Suối Tiên

, , ,

Thứ sáu tuần rồi, mẹ định sang thứ bảy sẽ cho con đi Vũng Tàu chơi vài hôm bằng tàu cánh ngầm. Alo cho ba ròm báo tin thì ba ròm bảo không cho con đi được vì ba mẹ chưa bao giờ đi bằng tàu đấy cả. Ba ròm bảo phải để hai thằng già làm chuột thí nghiệm hi sinh trước rồi mới cho con đi.

Vậy là kế hoạch Vũng Tàu bị delay vô thời hạn :D, và thay vào đó là nhà mình đi Suối Tiên chơi p:. Xem ra đi Suối Tiên có vẻ thích hợp với Susu hơn là đi Vũng Tàu vì nơi đó rất gần nhà mình và con lại tỏ ra khoái chí vô cùng. Từ lúc lên xe cho tới lúc về nhà, Susu ngoan ơi là ngoan, vui ơi là vui làm mẹ và ba ròm cũng hứng chí lây luôn.

Vào đến Suối Tiên là mẹ túm hai cha con làm mẫu ngay p:


Nhìn mặt thằng lớn còn tươi hơn, hí hửng hơn cả thằng nhỏ ấy :lol:, lâu lâu mới được vợ cho đi chơi mà p: :D


Mẹ bế sợ làm rớt 13.5 ký xuống nước nên chẳng dám bế đâu, ôm ấp thế này cho nó tình cảm :D


Cả nhà mình này, nhìn cũng giống đang đi du lịch nhỉ :D :lol:, cho mẹ đỡ thèm đi chơi í mà p:


Con trai nghịch vang cả một góc sân này, làm ai cũng phải phì cười với nó đấy


Mang bình nước đi cho thằng Tây con ở gần đấy, thằng Tây thấy Susu lại gần sợ bị đánh nên ù té chạy đâm sầm vào gốc cây luôn. Tội nghiệp nó, nó là Tây mà người gầy như que củi, mình là Ta nhưng người mình chắc nịch nên nó sợ là phải rồi con nhỉ :D :yes:


Chó con lại tiếp tục ôm bình nước đi săn thằng Tây khác :lol:


Lênh đênh giữa biển hồ p:, hai cha con nhà nó có vẻ nghệ sĩ nhỉ :love:


Sau lưng là ba lô, trước mặt là Susu, trông mẹ khệ nệ cứ như đang đẩy tạ í :lol:


Năn nỉ mãi nó mới chịu ngồi yên cho mẹ bế, lấy lại phong độ để làm mẫu ngon đấy pà con ui hì hì p:

Đỉnh cao của phong độ hì hì

,

Mấy tuần này mẹ bận quá không có thời gian kể tội con nữa. Mẹ muốn kể lắm nhưng vì trót làm thân con bò nên đang cày dở dang thửa ruộng của thằng Mỹ thì không dám bỏ ngang, sợ nó lấy roi quất vào mông thì chết cả nhà thằng ròm :D.
Kệ, nhà cửa mình mốc meo nhưng bù lại rủng rỉnh tí xiền overtime mua con bò cười cho Susu nhấm nháp thì kể ra cũng đáng công nhỉ p:.

Mẹ bảo đỉnh cao phong độ là vì kể từ lúc con được 4 tháng cho đến 18 tháng tuổi, vác con đi đâu mẹ cũng nghe các bác ỏng eo léo nhéo, sao thằng bé gầy thế, sao bé như con chim ấy nhỉ, sao cứ tí teo thế, bla bla bla, ... đến mức giờ con bị chết tên Tí teo với nhà ngoại rồi đấy :lol:.

Mãi đến bây giờ mới hưởng được cái sung sướng của người làm mẹ có con được khen béo, khen ú, khen xinh :D :lol:. Từ lúc mẹ chính thức thông báo con hết bị bón, cả nhà ăn mừng sự kiện đi bô thơm thì con cứ lên cân vù vù p:, vọt hẳn từ 11 kg lên hơn 13 ký. Hôm qua mẹ bắt chó con đứng dựa tường, y như tư thế đang bị phạt í, vạch ngang tường rồi mang thước ra đo, được 87cm. Bắt nằm ra cái thước giấy gấu Pu đo lại cũng là 87cm. Hahaha, thế là đỉnh cao phong độ rồi đấy.
Mỗi lần bế con, mẹ chưa kịp than thì con đã lên tiếng: "Nặng", "Nặng quá!" :lol:. Hóa ra là đã hiểu, đã biết cái thân bồ tượng của mình nặng rồi hả con trai. Vậy mà dũng sĩ có thương mẹ đâu, suốt ngày cứ gí theo mẹ bắt bế, dũng sĩ phải tự thân vận động thì nó mới có cơ bắp chứ p:.

Mà dạo này lên ký, nhu cầu ăn nhiều hơn hay là lớn nên sinh thói hư chẳng biết. Mẹ chỉ biết rằng con đang quấy mẹ về đêm kinh khủng khiếp hic hic. Cứ đêm là đập giường, pha sữa không kịp là hờn là khóc, là dỗi, ôi thôi nhiều trò chán lắm. Mẹ mà kể ra thì gõ có đến chiều có đến sưng mười đầu ngón tay lên cũng không kể hết.

Mẹ cáu con lắm đấy nhé, ức lắm rồi đấy, mà không phải chỉ mẹ mới thế đâu. Đêm qua, 1h đêm Ròm lớn nhà mình đang điên nên cáu lên phát biểu, đánh đít nó, nhốt nó vào phòng đóng cửa lại cho khóc thoải mái đến bao giờ nín thì thôi :D :lol:. Nói cho đã miệng xong thì lồm cồm chân nam đá chân chiêu đi pha sữa, pha xong bắt con ôm bình sữa tự uống. Hai thằng già đang mệt bã người nhưng nhìn cái tướng ủn mông hút sữa kêu re re của con thì lại phì cười. Cái thằng chó con đáng yêu háu ăn quá sức nhỉ. Sáng nay thấy con ngủ dậy, vẫn còn ức nên có người đã nhờ mẹ lấy tay quất cho mấy phát vào cái mông thúi của con rồi đấy.
Mà mẹ là nhân lực chính ngoài mặt trận nhé, ban đêm hậu phương chỉ thỉnh thoảng tiếp ứng cho cái khăn, bình sữa, gãi lưng mà nổi xung thế đấy. Cho nên phải hiểu rằng mẹ mà than thở một thì ở thực tế là mệt gấp mười ấy chứ chả phải nói chơi đâu :D p:.

Trừ chuyện quấy đêm thì dạo này kể ra cũng có chút thương mẹ nhỉ p:. Mọc luôn bốn thằng răng nanh mí răng hàm mà chỉ sốt nhẹ có nửa ngày, không thuốc thang mà mẹ cũng không phải nghỉ làm. Quí hóa quá đấy ông tướng ạ! :D
Nói chuyện thì nhiều lắm, cái miệng cứ nhắng nhít suốt ngày í. Còn bày đặt tập hát nữa, đặc biệt thích bài Em có ba, và em có má... nhé. Cứ nghe ba ròm hát thì lại hát theo và cười khanh khách, mấy cái lúc ấy sao mà thấy nhàn hạ quá thể, chẳng còn nhớ mấy lúc điên của ban đêm đâu hức hức hức.

Ước gì đang ở đỉnh cao phong độ thì con trai cũng có luôn đỉnh cao của ngoan ngoãn! Ui lúc ấy thì mẹ sẽ cho con tung tăng Hạ Long Tuần Châu, Vũng Tàu Vũng Tiếc cho nó thỏa cái máu thèm nghỉ ngơi của mẹ p:.
Nhưng rốt cuộc ước mơ chỉ là mơ ước thôi :cry:, mẹ mơ cho cao lắm vào tối nay lại té ịch xuống đất chết tức tưởi cho mà coi :D. Nói vậy nhưng mà mẹ cũng cám ơn con nhiều lắm í. Quấy thì quấy nhưng nếu con cứ giữ mãi phong độ này, không ốm đau gì hết là mẹ mừng lắm rồi. Cho con tất cả xiền overtime của mẹ đấy, ba ròm gạ mãi khoản này nhưng mẹ ứ cho đâu :lol:. Mẹ cho chó con thui, vì chó con nó biết thương mẹ nhiều mà, nhỉ nhỉ nhỉ :D p: :love:

Ọp ẹp của "kiều nữ và thiếu gia"

, ,

Hì hì, ngồi gõ entry này mà mẹ Su vẫn còn thấy vui vì tình cảm mà cái xóm Ọp-ra nho nhỏ này đang dành cho nhau p:.
Gặp nhau qua bờ-lốc của con, nhà nào cũng xả xì trét trên đấy nhiều quá nên người trong hội cũng phần nào nắm bắt được những tâm sự, những khó khăn mà người kia đang gặp phải. Mỗi lần off, chỉ là một thoáng gặp nhau nhưng những chia sẻ, những thông cảm dành cho nhau cũng đủ làm ấm lòng nhau, đủ để mỗi lần gặp nhau là bla bla bla, tự nhiên như quen nhau từ lâu lắm.

Lần off này đặc biệt hơn các lần trước vì ngoài 4 khuôn mặt mốc meo nhưng vẫn rất "tinh khôi, rạng rỡ", còn có "thiếu gia" BB quen mà lạ, lạ mà quen tưởng khó có thể gặp nhất trong cái hội xuyên Bắc Nam này p:. Vì sao được gọi là "Thiếu gia" ạ? Xin thưa, thiếu gia có nghĩa là "đại gia" thiếu TIỀN (Việt) ạ, thế cho nên các "Kiều nữ chân ngắn" của Xì Gòn quyết định từ nay BB sẽ được gắn đuôi "thiếu gia" nhá Hà Lội nhá :D p:

Read more...

Sinh nhật nghèo!

, ,



Hì hì, nhà mình vừa rồi có một người trốn sinh nhật đó con trai. Sinh nhật nghèo nên im hơi lặng tiếng, không hoa, không bánh, không quà, không thiệp. Sinh nhật nghèo nên toàn đi ăn ké từ nhà dì Quyên sang nhà bác Vân. Trong ngày chỉ vỏn vẹn một message bay cái vèo từ máy mẹ sang máy ba chúc mừng. Hahaha, thương nhỉ, tội nghiệp thân ròm nhỉ.
Ráng chờ mai mốt con trai lớn nó cưới vợ về làm bánh kem chúc mừng sinh nhật ba chồng nhá ba chồng ròm ròm :D p:. Mẹ đùn hết việc này cho cục cưng của ba ròm đấy, ráng mà lo kiếm vợ đi con trai ơi :D :lol:
Ai biểu ngày xưa một cũng vợ, hai cũng vợ, có lên rừng xuống biển gì cũng mon men về với vợ. Bây giờ đi đâu về nhà cũng nháo nhào vào hun hít thằng con trai đít thúi làm chi. Hahaha, đã thế mẹ cho hai cha con ăn sinh nhật nghèo luôn :D p:.

Một thằng làm, một thằng phá

, ,

Một thằng làm, một thằng phá. Nhà có hai thằng, thế thằng nào làm, còn thằng nào phá :D.
Chạy đâu cho thoát khỏi lưới trời, tránh đâu được quy luật nhà nào cũng có, dĩ nhiên ở nhà Susu cũng là thằng lớn làm còn thằng nhỏ phá rồi.

Hôm trước tanh bành với cái máy tính còn hôm nay mới là một chuyện vô duyên chưa từng có.
Đầu đuôi nó như thế này. Hôm trước mẹ cũng đủng đỉnh đi đâu đó trong nhà ăn trái cây :D. Con chơi với ba, ba í ới: Phong ơi lấy cái chít cho ba, Susu chạy te te đi lấy ngay cho ba nó. Được thể lấn tới, ba nó tiếp: Phong ơi đi lấy kính ở trên bàn cho ba, thằng nhóc ô sin lại tiếp tục phục vụ ba ròm :no:. Lúc mẹ lên phòng, ba ròm hí hửng khoe: Nó biết đi lấy kính cho anh đấy. Nói xong rồi thì biểu diễn ngay, đưa tay lên mắt tháo kính ra đặt cái kịch trên bàn dõng dạc lên tiếng: Phong ơi đi lấy kính cho ba!. Chó con lon ton đi ngay, nhưng lần này khác, nó lấy xong thì không đưa cho ba mà lại xoay xoay cái kính, gỡ gọng ra.
Mẹ thấy thế trấn an ba ròm: Nó biết đấy, hôm trước nó gỡ gọng kiếng của em ra rồi mang đến đeo vào mắt cho mẹ đấy. Vừa nói xong thì nghe cái rắc, mắt kiếng rớt ra đất kêu cái koong :lol:. Ba mẹ hoàn hồn nhìn lại thì nó như cái hình ở dưới này đây.

Mẹ cười ngặt nghẽo, chỉ nói được mấy chữ: Đang yên đang lành tự nhiên ham biểu diễn, rồi lại ôm bụng cười tiếp. Ba ròm cáu quá nhưng vì chính mình đã tự chuốc vạ vào thân nên vừa buồn cười vừa quạu quọ đổ tội cho mẹ. Lại mất trọn một buổi tối ngồi cắm cúi lôi hết tất tần tật đồ nghề trong nhà ra sửa kiếng. Đúng là cái số không nhờ được con, mẹ cười đau cả bụng với một thằng làm và một thằng phá của nhà mình :lol: :D

Sản phẩm sau màn biểu diễn của hai cha con nhà nó đây :cry:


Chó con đè ba ròm ra bắt phải mang kiếng gãy :D


Mang kiếng cho ba xong, nó đứng nó ngắm, chẳng biết ngắm kiếng hay ngắm ba nữa p:

Tuổi thơ của mẹ

,

Lâu lắm rồi mẹ không về nhà ngoại, kể từ ngày mang con trong bụng cho đến bây giờ, đã hơn 2 năm rồi nhỉ. Entry này mẹ muốn viết từ lâu lắm, để dành cho con nhớ về nhà ngoại của con, con ạ. Bao gồm tất cả đại gia đình vẫn đang vô cùng yêu thương con cho dù có người chưa và sẽ không bao giờ con được gặp mặt.

Read more...

July 2008
MTWTFSS
June 2008August 2008
123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
28293031