Skip navigation.

STICKY POST

Ngày đầu tiên trên mạng

Chào tất cả mọi người, gửi Susu thương yêu của ba mẹ! :smile:hi:smile:hi!!!

Hôm trước vô tình đọc được blog của nhà Cò trên mạng, đọc xong người cứ ngẩn tò te ra. Hóa ra lâu nay như ếch ngồi đáy giếng. Cứ ngỡ "My first five years" đã có thể tạm mang giùm những cảm xúc và cả cái cảm giác sướng tê người khi lần đầu tiên nghe tiếng cười trong vắt của con. Nhưng hóa ra chưa đủ!!! Hãy còn quá ít, quá ít so với những gì chúng ta đã cảm thấy.
Để bon chen cho có với người ta :smile:, ba mẹ cũng sắm cho Susu ú nhà mình một miếng đất trên mạng :lol:!!!. Chúng ta tự nhủ rằng nơi đây sẽ trở thành một vườn ươm đầy hạt giống yêu thương. Cây hạnh phúc sẽ lớn lên khỏe mạnh, tròn trịa, thông minh và láu lỉnh chở trên mình ba quả ngọt chứa đầy tình yêu và hạnh phúc :happy:.

Con ngày một lớn lên và thời gian cứ trôi qua bên cạnh ba con người đang nhấm nháp vị ngọt của cuộc sống. Hạnh phúc ở quanh ta đôi khi giản đơn chỉ là nụ cười trong giấc ngủ mơ của con, là cái lắc đầu của ba khi nhìn thấy con đang cố đưa cả bàn tay bé xíu vào miệng ...
Ba mẹ gửi đến con khu vườn này cùng với tất cả TÌNH YÊU :heart: và HẠNH PHÚC :love: mà chúng ta đang cảm thấy...

PS: Sướng nhớ Susu :yes:, bi giờ thì tha hồ mà post hình lên mạng. Tha hồ mà khoe "tzim" :yikes: khoe bụng nhớ!!! :D

Susu 5 tháng tuổi, xin chào tất cả mọi người :happy:


Tớ mới đi học về nè! Quần áo còn nghiêm chỉnh quá! :sherlock:


Bài này hay quá ba ơi, sao ba chỉ cho Susu nghe có một tai vậy :confused:

Công tử bột, hở tí là ốm!!!

Chiều thứ sáu vừa rồi trường con có chương trình ca nhạc của hãng sữa về tổ chức để quảng bá sản phẩm mới. Các cô cho con chơi ngoài sân nhiều quá, mà lúc ấy vẫn còn sớm nên hơi nắng. Hậu quả là ốm! Cảm sổ mũi, ho, quấy khóc nguyên đêm thứ bảy và ngày Chủ nhật. Ba cố không kháng sinh, chỉ cho uống siro nên con lâu hết--> cứ quấy, cứ khóc, cứ lèo nhèo--> ba rên rỉ còn mẹ vật vã mệt. Cuối cùng hết chịu nổi nên tống luôn kháng sinh vào mới thấy ổn.

Con ốm, mẹ chỉ thiếu ngủ có chút xíu mà cũng bày đặt lăn ra ốm theo p:. Đúng là ốc sên, chán mẹ không chịu được!!! Dạo này mẹ nhức chân nhiều quá. Mấy năm trước cũng có nhức nhưng chỉ khi nào đi chân không trong nhà mới bị. Mẹ biết vậy nên khắc phục bằng cách luôn đi dép trong nhà, thấy cũng không ảnh hưởng gì lớn lắm nên cứ mặc kệ không để ý tới. Nhưng từ khi sinh con ra thì hình như càng ngày càng nhức hơn. Tháng trước khám sức khỏe, xét nghiệm máu thấy Acid Uric cao đến tận ngưỡng trên nhưng máu thì lại thiếu. Hic, hơi sợ sợ khi nghĩ đến bệnh Gout :frown:. Gú gồ đông tây tùm lum thì đoán mình bị tê thấp, từ giờ sẽ cố gắng ngâm chân đều đặn mỗi tối chứ không bữa đực bữa cái nữa xem nó có bớt không...

Bài hát yêu thích nhất

Dạo này bạn Pong tèo mê mẩn bài hát này :happy:


Con ra đời có mẹ cha
Là trời cao biển lớn bao la
Từng ngày qua giữa tuổi ngọc ngà
Con là nụ hoa bé nhỏ trong nhà
Nhờ công cha, nhờ nghĩa mẹ
Con khôn lớn trong muôn lời ca.

Xin ơn trên đổ xuống muôn nhà
Giúp mẹ cha ngày tháng an hòa
Bao nhọc nhằn sinh trái đơm hoa
Xin cho con ở giữa gia đình
Sống làm sao đền đáp ân tình
Ơn biển trời ghi khắc trong tim.

Nuôi con bằng sữa tình thương
Và dạy con bằng tiếng thương yêu
Là nụ hoa bé nhỏ dại khờ
Con nhờ mẹ cha mới trở nên người
Bàn tay cha, dòng sữa mẹ
Xin ghi nhớ không bao giờ quên.


Đây là bài hát yêu thích nhất của em bé 3 tuổi. Ngày nào cũng cầm micro kèm theo cây đàn nghêu ngao với giọng ca lúc trầm như nói thầm, lúc bổng thì cao vun vút điếc cả tai mẹ. Khi hát luôn kèm theo màn giới thiệu: "Chưa vỗ tay nha mẹ, chương trình ca nhạc thành phố Hồ Chí Minh bắt đầu, một hai ba bốn, mẹ vỗ tay đi mẹ" :D :lol: :lol: Đầu thì lắc lư, mỏ dẩu ra y như con gà trống và hát to váng cả xóm :lol: :D
Vừa hát vừa nhảy nên chỉ lát sau là mồ hôi mồ kê nhễ nhại, người hôi hơn cú nhưng mà vẫn đáng yêu vô cùng :love: :happy:. Yêu con trai nhỏ xíu xìu xiu của mẹ quá!!

Em bé ngoan

Thứ tư, ngày 11 tháng 11 năm 2009

Hôm nay gặp cô giáo chủ nhiệm của lớp con, cô khen hôm qua con đi học ngoan ơi là ngoan. Nguyên văn lời cô là: “Từ lúc đi học đến giờ, chưa bao giờ thấy bé vui như thế. Cứ cười suốt, không đeo bám cô, chốc chốc lại gọi Cô Nga ơi, con ở đây này”. Cô kể có bạn kia cứ bám lấy con đòi chơi chung, bạn làm cái gì đó mà con không thích nên con nhăn mặt bảo: “Xích ra đi, vô duyên!!!” :no: :lol:
Mẹ hỏi ở lớp con có nói nhiều không vì ở nhà từ sáng đến chiều lúc nào miệng con cũng tía lia. Cô bảo bình thường con không nói nhiều nhưng hôm qua thì nói nhiều khủng khiếp p:.
Lúc mẹ nói chuyện với cô giáo xong, quay ra chỗ con đang chơi bye con để đi làm thì con vẫy tay vui vẻ chào mẹ, chào ba chứ không mếu máo như ngày hôm qua nữa. Đến công ty, gọi điện về nhà, nghe bà bảo lúc bà dắt con vào lớp gặp cô giáo, cô Nga bảo con thơm má thì con cũng vui vẻ hôn cô, bảo chào bà vú để đi vào lớp học thì con không khóc lóc gì cả. Bà nấn ná ở cửa sổ ngấp nghé nhìn vào xem thử thì thấy con đang chơi cùng các bạn chứ không ngồi một mình nữa.

Phù, nghe thấy vậy nhẹ cả người, chắc là con đã bớt buồn khi đi học rồi con ha.
Mấy hôm nay tối nào con cũng hát cho mẹ nghe mấy bài hát lạ mà ở nhà không dạy con như: Bốn phương trời ta về đây chung vui... Vừa hát vừa lúc lắc đầu, nắm lấy tay mẹ và tay ba làm vòng tròn đánh võng nữa.
Chắc mẹ trồng cây đã sắp có quả rồi nhỉ. Hi vọng tràn trề rằng con trai sẽ thấy thích đi học trong một ngày thật gần :smile:

Ôi! Tình yêu :)

Mấy ngày trước bác Tr của con gửi về cho mẹ một em Coco Chanel edp 100ml, kèm theo là 4 sample No5 và Chance. Mẹ ngất lên ngất xuống liên tục từ hôm đó đến giờ :D p: :lol:
Xem ra làm cho mẹ ngất đơn giản quá nhỉ!!! :D :D :D

Thương tích đầy mình

Thứ ba, ngày 10 tháng 11 năm 2009

Trường học của bạn Pong tèo cách nhà mình khoảng 50m, với tốc độ di chuyển trên đôi chân ngắn tũn như vậy thì bạn Pong mất khoảng 5 phút để đến trường.
Trường gần nhỉ p:. Mất biết bao nhiêu thời gian và công sức của kha khá người để có được cái gần này đấy con ạ.

Trường gần như thế nên ba mẹ cho con đi học cũng đỡ lo về việc ra đường xe cộ nguy hiểm. Buổi sáng cả nhà đưa con đi học. Lúc trước con sợ đi học ghê lắm, cứ khóc và nhất quyết không chịu đi bộ nên ba mẹ phải chở con và sâu đi bằng xe máy, còn bà mang ba lô sữa chờ sẵn ở trường. Sau này con ngoan hơn, vẫn khóc nhưng lại thích đi bộ với bà và mẹ để được sờ vào mấy cái xe hơi ở dọc đường :D còn ba thì chạy xe đến trường sau. Buổi chiều bà vú đi rước con vì ba mẹ bận đi làm.

Quy định của trường là 7h30 sáng thì đóng cổng, chiều bắt đầu mở cổng cho đón các bé lúc 4h. Thường thường 3h30 chiều là bà Th đã đến cổng trường con để chờ rước con. Mẹ hình dung chắc trường vừa mở cổng là bà bay vèo ngay vào đón con hay sao í, vì chiều nào mẹ gọi điện thoại về nhà tầm 3h45 đã thấy hai bà cháu ở nhà và con trai hoặc đang nằm dài uống sữa hoặc uống sữa xong rồi.

Hôm trước con về nhà với cái đầu gối bên trái trầy một khoảng to. Bà hỏi làm sao bị té thì con kể vì con chạy theo cô H ra sân nhanh quá nên bị té. Lại còn trấn an bà: Không sao đâu, tí nó hết hà, con đâu có đau đâu (vừa nói vừa đứng dậy khập khiễng chân thấp chân cao bước đi để biểu diễn p:).
Chân bên trái vừa mới lên da non thì bên phải đã lại mang về một vết trầy to tổ bố đối xứng một cách hài hòa :D với bên kia. Hic, nghe con kể là bạn dắt đi chơi rồi té.

Cả bên phải bên trái vừa hơi hơi lành, da hãy còn đỏ thì hôm qua đi học về đã thấy môi dưới dập tơi tả. Hỏi con té ở đâu thì chỉ thấy bảo là: bạn dắt con đi chơi nên nó bị dập môi. Mẹ cứ vặn vẹo là bạn dắt đi chơi rồi làm sao mà té thì vẫn nhận được đúng câu trả lời như trước. Hỏi cách nào cũng không làm sao trả lời được. Đúng là em bé nhỏ xíu xiu ngốc nghếch mà!!!
Sáng vào lớp nghe cô giáo kể lại là con dập môi không phải do té mà do chơi với bạn rồi hai đứa dập vào nhau :no:. Chẳng biết chúng nó chơi với nhau kiểu gì nữa :insane:

Tóm lại là chiều nào mẹ gọi điện về nhà cũng cứ giật mình thon thót vì không biết hôm nay có mang thêm vết thương mới nào về không. Huhuhu, đi học mà cứ như đi đánh trận í, thương tích đầy mình. Đau tim quá!!!

Tịt ngòi thông tin

Hơn 2 tháng nay không biết Vịt-teo nó làm gì cái mạng nhà mình mà cứ ở nhà là mẹ không vào Opera được, mỗi lần login chắc phải mất hơn nửa tiếng mới được, mà login rồi cũng chẳng làm ăn được gì vì cứ mỗi lần nhấp chuột là y như rằng phải ngồi chờ 1/2 tiếng đồng hồ :cry:. Những trang khác thì vào vẫn bình thường, thế có điên không chứ!!! Ở công ty thì giới hạn Internet nên hậu quả là mẹ tịt mất thông tin của bạn bè và cũng không upload được hình ảnh gì của con cả :frown:.
Ba ròm coi lại giùm cái vụ đó đi nha ba.

Sổ liên lạc tháng 10 - Lớp mầm 1

Thứ hai, ngày 09 tháng 11 năm 2009

Sáng nay hai mẹ con mình tèm lem nước mắt nước mũi lôi nhau vào trường. Bà Th mang cặp, mang sữa vào gửi cô giáo, con được mẹ dắt ra xích đu xe hơi ngồi đong đưa, ba ròm đứng thập thò ngoài cổng quan sát hiện trường như mọi khi :D. Sáng nào con đi học là nhà mình cứ như có bão :insane:

Sáng dậy mà không cho con lên sân thượng chạy xe đạp thì con không tỉnh táo, không thấy đói nên không chịu ăn sáng. Không cho uống nước thì chiều đi học về thấy nước tiểu vàng như nghệ. Uống nước trước khi ăn sáng thì khó uống, uống sau khi ăn thì cứ ọe ra. Thế nên cứ mỗi lúc uống một ít, cả buổi sáng hết người này cầm roi, người kia dỗ dành mới tiêu thụ hết được lưng ly nước :frown:. Việc linh tinh thì nhiều mà hai mẹ con mình lại hay ngủ nướng :D nên sáng nào nhà mình cũng rối rít cả lên.

Con ăn càng ngày càng khó, cái gì cũng không ăn. Mà không ăn thì thôi, mẹ chẳng ép ăn, chỉ ép uống nước và cứ thế cho đi học nên càng ngày người càng tóp lại, dài nhằng nhẵng ra, cẳng chân với cổ tay còn xương không chẳng thấy ngấn đâu cả :frown:
Đã bận rộn vậy mà cứ mỗi 5 phút một lần lại nghe lè nhè: Mẹ ơi, hôm nay nghỉ học hả mẹ. Mẹ ơi, mẹ đừng thay đồ đi làm nha mẹ. Mẹ ơi, con không đi học đâu. Mẹ ơi, con buồn, bla... bla... bla... Hic, dạo này nói chuyện lý luận ghê lắm, lè nhè như vậy nên lắm lúc mẹ cáu, mẹ quát, khi mách tội con trai với ba ròm thì mẹ gọi anh í là “thằng”, anh hóng hớt nghe được là oang oang miệng: Mẹ không được nói thằng, mẹ phải gọi con là BÉ P...ONG chứ, mẹ không được nói “thằng” đâu, nói như vậy là không tốt, là không NGOAN đâu :no:

Hôm nay đã sang tháng 11 nên mẹ cũng đã nhận được sổ liên lạc của tháng 10.

- Tuần 1: Vắng 3 ngày có phép
- Tuần 2: Vắng 1 tuần có phép
- Tuần 3: Vắng 3 ngày có phép
- Tuần 4: Bông hoa hồng nhỏ xíu xinh xinh :smile:

Cô giáo phê:
- Có tiến bộ nhiều khi tới lớp
- Gia đình nên cho bé đến trường đều hơn (Ý kiến mẹ: Đi học bị lây đau mắt đỏ, về phải uống kháng sinh và đỏ mắt đến 2 tuần sau mới hết mà đi học đều gì được hả cô giáo???)
- Chưa biết chơi cùng bạn trong các hoạt động chung.

Ý kiến mẹ: Mẹ chưa biết comment cái gì vào đây cả. Chắc tháng này tới lượt ba ròm cho xin chữ ký đi ha. Mẹ mà ý kiến lại mấy cái xxx...xxx...xxx... kia vào thì chắc cô giáo tẩy chay hai mẹ con mình luôn quá :frown:

Mẹ vẫn viết nhật ký cho con nhưng nhiều khi vì bận, không viết liền một mạch được hoặc chỉ viết dở dang không hết ý nên không post lên blog của con được. Lắm khi có bài viết được hết nhưng đọc lại thấy toàn than với thở, xì trét với xì trum gì đâu không hà nên mẹ cũng ỉm luôn. Dì mập của con lười đi thăm, lười gọi điện mà lại đòi biết hết tình hình của cháu nên cứ hỏi mẹ sao không update tình hình gì cả. Thôi thì “mặt trái” của nhà mình :D, ngô khoai gạo cám ra làm sao từ giờ mẹ cứ đem để hết ra đây. Dì mập đọc đi cho biết rồi quyết định mai mốt có cho chị Đu đủ đi học không hay là để ở nhà chịu “dốt đặc cán mai” :D p:

Sổ liên lạc tháng 09 - Lớp mầm 1

Thứ hai, ngày 09 tháng 11 năm 2009

Trong sổ liên lạc lớp mầm của con trai bé bỏng, mỗi tháng được chia thành 4 tuần.
Nội dung tháng 9 trong sổ như sau:

- Tuần 1: (không ghi gì cả - chắc chưa bắt đầu học thật sự nên không tính)
- Tuần 2: đi học đầy đủ nên có một bông hồng nhỏ xíu xinh xinh dán trong ô này
- Tuần 3: Vắng 3 buổi có phép
- Tuần 4: Vắng 1 tuần có phép (hơ hơ, vắng thế này thì có phép màu cũng chẳng xin được bông hồng :D :D)

Tổng cộng nguyên tháng 9 con được thưởng 1 bông hồng cho em bé ngoan :D p:. (Mới đi học mà có bông hồng trong sổ, theo tiêu chuẩn của mẹ là quá ngoan rồi :D, mình khiêm tốn, không cần nhiều, 1 bông là đủ rồi con há :D p:)

Cô giáo phê trong sổ liên lạc là:
- Chiều cao: 100cm
- Cân nặng: 17.2kg
- Bé ngoan, biết vâng lời song còn nhõng nhẽo khi tới lớp
- Chưa biết xếp hàng khi nghe hiệu lệnh

Mẹ cũng bày đặt có ý kiến ý cò là xxx...xxx...xxx...xxx rồi ký tên roẹt roẹt. Thở phào vì đã xong 1 tháng căng thẳng thần kinh :cry:

Theo lời của thám tử mẹ cử đi rình rập trong trường con mỗi sáng là con vẫn chưa hòa đồng với các bạn lắm. Xếp hàng khi nghe hiệu lệnh ở đây có nghĩa là mỗi khi cô giáo rung cái trống rung kêu leng keng thì các con phải lúp xúp chạy ra xếp hàng để đi tè :lol: hoặc đi phơi nắng, tập thể dục. Cô giáo bảo với mẹ là con cứ ôm sâu đứng tách ra khỏi các bạn, chưa chịu chơi chung với ai cả. Hic, đúng là chết nhát mẹ đẻ ra chết nhát con mà p:.

Chú bé tội nghiệp!!!

Thứ năm, ngày 05 tháng 11 năm 2009
Sáng nay mẹ giận điên lên với các cô ở trường con. Tội nghiệp thằng bé của mẹ!

Vốn dĩ bạn Pong rất sợ đi học, nhưng vì mê cái xích đu xe hơi trong sân trường nên mấy buổi sáng nay bạn cứ lăng xăng, vội vàng ôm sâu hí hửng đến trường để được ngồi vài phút trước khi vào lớp. Nhờ có cái xe hơi ấy mà mỗi buổi sáng mẹ quay lưng đi làm lại đỡ thấy xót bạn hơn. Bạn Pong cũng nhớ đến cái xe hơi ấy mà có tí chút động lực đủ để tươi cười thay quần áo, vác đồng chí sâu bông tả tơi xơ mướp lên vai đến trường. Túm lại là nhờ cái xe hơi đó mà cả tuần nay bạn thích đi học hơn trước rất nhiều.

Vậy mà sáng nay vào trường, mẹ cứ tưởng như mọi khi nên đi một mình vào lớp gửi sữa cho cô giáo, để bà Th dắt con đến chỗ xe hơi chơi. Mới đi được hai bước chân đã thấy thằng bé con mắt ngân ngấn nước miệng mếu máo vì không được chơi xe. Các cô đứng ngoài sân cứ khăng khăng bắt phải vào lớp vì hôm nay có đoàn thanh tra gì gì ấy đến trường tham quan nên phải vào lớp sớm... Tự nhiên mẹ thấy khó chịu, bực mình vô cùng, thấy thương con quá. Ít ra cũng cho thằng bé ngồi lên một tí rồi leo xuống, có mất mát cái gì đâu. Nó đã ăn sáng ở nhà rồi, đến trường sớm, lại có người nhà trông. Cho nó leo lên ngồi chừng 2 phút cũng được. Thanh tra thanh trù nào đến vào cái giờ khỉ ấy chứ!!! Làm gì mà khó dữ vậy. Mọi khi mẹ đi làm, bà Th vẫn ở lại lớp chơi với con đến khi trường đóng cửa mới về. Hôm nay cô giáo cũng “tiễn” cả bà, cả mẹ về luôn :insane:

Vẫn biết người ta làm vậy chẳng có gì là sai nhưng mẹ cứ thấy tội con. Mẹ ra cổng trường là trút ngay cái ấm ức lên người ba ròm ngay. Hic, thương con trai của mẹ quá :frown:!
November 2009
M T W T F S S
October 2009December 2009
1
2 3 4 5 6 7 8
9 10 11 12 13 14 15
16 17 18 19 20 21 22
23 24 25 26 27 28 29
30