Friday, 20. March 2009, 06:58:12
Con trai sắp 28 tháng thì trở nên đổi tính, suốt ngày lèo nhèo léo nhéo làm mẹ trốn mãi ngoài đường chẳng dám về nhà nữa

.
Trước đây, thường thì buổi sáng sau khi ăn sáng bà sẽ dắt con đi chơi và phơi nắng, đến khoảng gần 9h thì quay về nhà uống sữa, đi ngủ. Buổi chiều khoảng 5h thì lại tiếp tục cho con đi chơi, đến 5h30 về nhà ăn cơm. Ăn xong rồi bà lại tiếp tục dắt đi chơi hoặc chơi ở trong sân chờ mẹ về. Buổi tối thỉnh thoảng mẹ dắt đi chơi hoặc ba chở đi chơi, nếu không thì con chơi ở nhà. Tóm lại là lịch sinh hoạt của em bé rất đều đặn, rất ngoan!
Vậy mà cả tuần nay con lại đổi tính, mở mắt ra là đòi đi chơi, tối mịt mù 7-8h vẫn còn đòi đi chơi. Đòi không được là quay ra dỗi, khóc hờn dai dẳng. Hôm kia mẹ đi làm về trễ, 7h tối vừa mệt vừa đói nhưng vừa ló mặt vào cổng đã thấy con khóc lóc nước mắt đầm đìa. Ban đầu mẹ hoảng hốt vì sợ lại té như kỳ trước, sau định thần lại vì thấy ba đứng gần đó với thái độ dửng dưng. Bà ra mở cổng và báo cáo là vì đòi đi chơi nữa mà không được đi nên khóc. Lúc đấy thì mẹ nổi điên thật sự. Quẳng túi lên bàn, mẹ kéo cho con cái ghế dựa bảo ngồi xuống đây mà khóc, nếu thấy khó chịu thì tự vào trong lấy khăn lau nước mắt. Bà thấy mẹ quát con lớn quá nên định lại dỗ con nhưng ba ròm không cho. Tóm lại ba mẹ hoàn toàn thống nhất trong việc ăn vạ của con: Muốn khóc thì cho khóc. Ba còn đòi cho ăn roi nhưng mẹ bảo không cần thiết, hôm nay chưa hư đến mức cho ăn roi, chỉ cho khóc thôi.
Mẹ đi tắm thay quần áo xong vẫn nghe khóc vật khóc vã. Tức điên lên mẹ xuống nhà cho con ra sân và bảo: con có muốn đi chơi thì đi một mình đi, mẹ không dắt đi được, mẹ mệt lắm. Con giãy nảy lên như đỉa phải vôi: Không chịu đâu, mẹ dắt đi, đi chơi nữa đi, mẹ ơi, mẹ ơi. Vừa khóc vừa gào vừa kéo tay mẹ, gào to đến mức các bác đều nghe tiếng chạy ra sân xem có chuyện gì không ấy. Mẹ bỏ vào nhà thì con lao vào, vừa tìm tay mẹ vừa gào to: mẹ dắt đi, mẹ ơi mẹ ơi.
Bác Vân và mẹ anh Khoa thấy con ăn vạ ghê quá nên bế đi dỗ dành. Mẹ cứ mặc kệ và đi pha sữa, trong lòng dửng dưng chẳng có chút thương xót nào cả. Các bác dỗ cách nào cũng không nín. Thật ra thì mẹ biết tính con, biết cách dỗ để con nín khóc nhưng mẹ không làm. Đối với mẹ, khóc vô duyên như thế thì cứ khóc cho đã, khi nào con cảm thấy đủ thì tự nín hoặc mẹ cảm thấy đủ thì mẹ mới dỗ. Khóc gần tiếng đồng hồ, sau khi nguôi cơn hờn và tự nằm dài ra uống hết bình sữa, con ngồi dậy đưa bình cho mẹ nói tỉnh bơ: Hết rồi... Ơ, em bé ngoan mà, em bé đâu có hóc nhè đâu, em bé ngoan rồi mẹ ơi, "xin lối" mẹ

.
Tối hôm qua, lại diễn tiếp cái trò ăn vạ đòi đi chơi ấy thì đến lượt ba ròm ra tay. Ba bảo mẹ đi lên lầu, không đến gần con. Sau đó ba bế con lên phòng ba, đóng cửa lại cho hai cha con ở trong ấy. Con gào lên: Mẹ ơi, mẹ đâu rồi, ba ơi bế con sang mẹ đi ba. Ba bảo: Con không ngoan, con khóc nhè, mẹ không chơi với con nữa. Nhì nhằng nhì nhùng đâu chừng 15 phút thì bắt đầu nín và nước mũi lòng thòng năn nỉ ba: ba bế coong sang mẹ đi.
Lúc sang đến mẹ, mẹ cho đi rửa mặt mũi tay chân thì lại diễn tiếp: Ơ, em bé ngoan rồi mà, em bé đâu có hóc nhè đâu, em bé ngoan lắmmmmm.... Buồn cười con heo lắm í

Sáng nay ngủ dậy, bà vừa đưa xuống nhà chờ ăn sáng thì đã chạy ra sân, tay chăm chăm dắt xe đạp đòi mở cổng để đi chơi. Mẹ vừa mở cổng đi chợ là nó xông ra vừa dắt xe vừa bảo bà: Đây rồi, mẹ dắt em đi chơi rồi. Lại bắt đầu nghe tiếng trẻ con lít nhít lằng nhằng khóc lóc ỉ ôi...
Chán thế hả con, chắc đến tuổi đi học, cần có bạn bè mà chưa có nên mới sinh ra thế nhỉ. Ráng đợi đến lúc trường khai giảng, được đi học rồi sẽ có nhiều bạn, tha hồ mà vui nhé. Con phải ngoan thì mẹ mới khỏe và chơi nhiều với con được chứ!