Skip navigation.

Đuối

Ngày đầu tiên đi làm bán thơi gian hơi đuối.
cảm nhận đầu tiên là : công việc không hề đơn giản chút nào.
sáng dậy đi làm lúc 7h -->tới công ty cỡ lúc 7h45 ngồi ngáp ngáp hơn 30'. vô ngồi bắt đầu mò ubuntu. cài lung tung:thumbder,postpreSQL,Scim, xtule... mất mất 1 buổi. à quên chưa kể pudgin p:
Chiều có cuộc họp với team, sau đó đến cuộc họp với anh project manager.họ đi trước nhưng chưa chắc họ giỏi hơn mình, đó là điều mình thấy được , chứng tỏ mình cũng không cùi mía cho mấy.

Chiều họp hành xong thằng cha giao ngồi revert database .cù mía, cái database viết trên postpreSQL có 259 tables chứ mấy nervous đuối như trái chuối, Thế là quen thêm được cái dia . làm trên màng hình lớn 40inch, vậy là vừa có 1 cái laptop lại kè thêm cái màn hình đồng bộ hóa dữ liệu 40inch nữa nhìn cũng oai oai

No title

Nguyen Can (10/28/2009 10:27:18 PM): ok, is there anything with u today?
Nguyen Tien (10/28/2009 10:27:37 PM): i don't know
Nguyen Can (10/28/2009 10:28:08 PM): ur sound in the phone seems not to be good
Nguyen Tien (10/28/2009 10:29:29 PM): maybe I will feel a little better b tomorow.
Nguyen Can (10/28/2009 10:30:26 PM): Tell me ur problems ok?
Nguyen Tien (10/28/2009 10:31:22 PM): today i don't know what problems with me
Nguyen Can (10/28/2009 10:31:54 PM): Has it made you feel upset?
Nguyen Tien (10/28/2009 10:32:11 PM): ...
Nguyen Tien (10/28/2009 10:33:03 PM): I've been having a few problems with my ...
Nguyen Tien (10/28/2009 10:33:37 PM): not really
Nguyen Tien (10/28/2009 10:34:16 PM): how i can talk to you my feeling when i have to write in eng?
Nguyen Can (10/28/2009 10:34:42 PM): No, English is the best way to show ur feeling
Nguyen Tien (10/28/2009 10:34:59 PM):
Nguyen Can (10/28/2009 10:35:11 PM): Ok, so let tell them to me in VNmese
Nguyen Tien (10/28/2009 10:35:24 PM): forget it
Nguyen Tien (10/28/2009 10:35:49 PM): i now really NOT want to tell
Nguyen Can (10/28/2009 10:36:01 PM): No, if u don't want to share, I won't ask U anymore
Nguyen Tien (10/28/2009 10:36:20 PM): srry
Nguyen Can (10/28/2009 10:36:32 PM): Not at all
Nguyen Tien (10/28/2009 10:36:54 PM): i'm a lilte angry
Nguyen Tien (10/28/2009 10:37:24 PM): how about your day?
Nguyen Tien (10/28/2009 10:37:33 PM): is it good or bad
Nguyen Can (10/28/2009 10:38:13 PM): there is no special things in this day
Nguyen Can (10/28/2009 10:38:33 PM): It's usual like everyday
Nguyen Tien (10/28/2009 10:38:38 PM):
Nguyen Tien (10/28/2009 10:38:43 PM): is itok?
Nguyen Can (10/28/2009 10:39:15 PM): If I say Ok, will U believe in me?
Nguyen Tien (10/28/2009 10:39:17 PM): u feel boring
Nguyen Tien (10/28/2009 10:39:22 PM): ?
Nguyen Tien (10/28/2009 10:39:36 PM): of course i belieive in u
Nguyen Can (10/28/2009 10:39:40 PM): No no, don't care too much for me
Nguyen Tien (10/28/2009 10:40:07 PM): always believe in u
Nguyen Can (10/28/2009 10:40:19 PM): Are u busy with your study?
Nguyen Tien (10/28/2009 10:40:43 PM): i have to finish 4 projects
Nguyen Tien (10/28/2009 10:40:59 PM): deadline 30/10
Nguyen Tien (10/28/2009 10:41:42 PM): i don't know whether it's good expectation or not
Nguyen Tien (10/28/2009 10:41:52 PM): im now lazyyyy
Nguyen Tien (10/28/2009 10:42:27 PM): really lazy
Nguyen Tien (10/28/2009 10:42:46 PM): why do you keep silen?
Nguyen Can (10/28/2009 10:43:13 PM): U are too "rapacious" U know
Nguyen Tien (10/28/2009 10:43:44 PM): why do you say that?
Nguyen Can (10/28/2009 10:45:04 PM): They are really huge task
Nguyen Can (10/28/2009 10:45:05 PM): How can u complete them in that short time
Nguyen Can (10/28/2009 10:45:46 PM): U must be exaushed
Nguyen Tien (10/28/2009 10:45:57 PM): it is not my fault
Nguyen Tien (10/28/2009 10:46:05 PM): i should ask my teachers
Nguyen Tien (10/28/2009 10:46:47 PM): now i'm crazy
Nguyen Can (10/28/2009 10:46:50 PM): U should do that
Nguyen Can (10/28/2009 10:47:03 PM): Are U tired?
Nguyen Can (10/28/2009 10:47:16 PM): Do U feel good?
Nguyen Can (10/28/2009 10:47:26 PM): Van sot,
Nguyen Tien (10/28/2009 10:48:29 PM): l already tell you
Nguyen Tien (10/28/2009 10:48:37 PM): i'm crazy
Nguyen Can (10/28/2009 10:48:43 PM): Why?
Nguyen Tien (10/28/2009 10:49:47 PM): if i know the reason why i'm crazy i'm in perpicaciou
Nguyen Tien (10/28/2009 10:50:54 PM): you persecute me with questions, don't you
Nguyen Can (10/28/2009 10:51:47 PM): No, I'm only searching some information
Nguyen Tien (10/28/2009 10:52:03 PM): i remember
Nguyen Can (10/28/2009 10:52:09 PM): What
Nguyen Tien (10/28/2009 10:52:26 PM): you always search when chat with me
Nguyen Can (10/28/2009 10:52:41 PM): hihi
Nguyen Can (10/28/2009 10:53:15 PM): just bcoz maybe U're doing sth like that
Nguyen Tien (10/28/2009 10:53:41 PM): it's funny?isn't is
Nguyen Can (10/28/2009 10:53:52 PM):
Nguyen Tien (10/28/2009 10:54:16 PM): no
Nguyen Tien (10/28/2009 10:54:30 PM): i only chat with u
Nguyen Can (10/28/2009 10:54:37 PM): UHm
Nguyen Can (10/28/2009 10:55:12 PM): Would U like some music?
Nguyen Tien (10/28/2009 10:55:26 PM): you nod you head in agreement and continue searching?????
Nguyen Can (10/28/2009 10:56:43 PM): It means am I fall asleep>
Nguyen Tien (10/28/2009 10:56:56 PM): i want to hit you
Nguyen Tien (10/28/2009 10:57:18 PM): are u ok
Nguyen Tien (10/28/2009 10:57:24 PM): go to bed
Nguyen Can (10/28/2009 10:58:19 PM): No, I haven't learnt anything todAY,SO i have to keep on my studying now
Nguyen Tien (10/28/2009 10:58:35 PM):
Nguyen Can (10/28/2009 10:58:57 PM): I don't understand this "you nod you head in agreement and continue searching?????"
Nguyen Can (10/28/2009 10:59:06 PM): explain it to mee
Nguyen Tien (10/28/2009 10:59:31 PM): ....
Nguyen Can (10/28/2009 11:00:04 PM): what will I argee with>
Nguyen Tien (10/28/2009 11:00:40 PM): don't u mean you stop finding sth
Nguyen Can (10/28/2009 11:01:16 PM): No you say that I nod my head.but agree with what?
Nguyen Tien (10/28/2009 11:01:40 PM): with "stop searching."
Nguyen Can (10/28/2009 11:01:49 PM): Oh I see
Nguyen Can (10/28/2009 11:02:14 PM): I go on reading sth on internet
Nguyen Can (10/28/2009 11:02:22 PM):
Nguyen Tien (10/28/2009 11:02:22 PM): i really want to hit you
Nguyen Can (10/28/2009 11:02:44 PM): I have to say that, not U
Nguyen Tien (10/28/2009 11:03:08 PM): you think you are wrong, and you still argued stubbornly
Nguyen Tien (10/28/2009 11:03:18 PM): can you hit me
Nguyen Tien (10/28/2009 11:03:26 PM): i'm stronger
Nguyen Can (10/28/2009 11:03:44 PM): Ok go to bed soon, "crazy man"
Nguyen Tien (10/28/2009 11:03:49 PM): i will fight you again
Nguyen Can (10/28/2009 11:04:17 PM): Maybe later I'll show U may strength
Nguyen Can (10/28/2009 11:04:31 PM):
Nguyen Tien (10/28/2009 11:04:40 PM): i still sit here
Nguyen Can (10/28/2009 11:05:08 PM): But now I've got sth to do
Nguyen Tien (10/28/2009 11:05:19 PM): what is that?
Nguyen Tien (10/28/2009 11:05:27 PM): you're busy?
Nguyen Tien (10/28/2009 11:05:34 PM): hi
Nguyen Can (10/28/2009 11:05:41 PM): Doing my disease's report
Nguyen Tien (10/28/2009 11:05:52 PM): i know
Nguyen Can (10/28/2009 11:06:06 PM): Bcoz I'm going to have the exam next week.
Nguyen Tien (10/28/2009 11:06:07 PM): but i don't want you do that
Nguyen Tien (10/28/2009 11:06:21 PM):
Nguyen Can (10/28/2009 11:06:37 PM): o
Nguyen Can (10/28/2009 11:06:45 PM):
Nguyen Tien (10/28/2009 11:07:10 PM): you answer in an obstinate way
Nguyen Can (10/28/2009 11:07:38 PM): It
Nguyen Can (10/28/2009 11:07:49 PM): It's my personality
Nguyen Can (10/28/2009 11:08:02 PM): U can't feat it
Nguyen Tien (10/28/2009 11:08:05 PM):
Nguyen Tien (10/28/2009 11:08:23 PM):
Nguyen Can (10/28/2009 11:08:31 PM): Np,, I type that wrong
Nguyen Can (10/28/2009 11:08:45 PM): U can't beat it
Nguyen Tien (10/28/2009 11:08:58 PM): feat i like this word
Nguyen Can (10/28/2009 11:09:28 PM): ok
Nguyen Can (10/28/2009 11:09:36 PM): I hvae sign out now
Nguyen Tien (10/28/2009 11:09:38 PM): too late
Nguyen Tien (10/28/2009 11:09:41 PM):
Nguyen Can (10/28/2009 11:09:48 PM): see you next time
Nguyen Tien (10/28/2009 11:10:01 PM): go away
Nguyen Tien (10/28/2009 11:10:05 PM): before i hit you
Nguyen Can (10/28/2009 11:10:14 PM):
Nguyen Can (10/28/2009 11:10:22 PM):
Nguyen Tien (10/28/2009 11:10:27 PM):
Nguyen Can (10/28/2009 11:10:28 PM):

No title

Mình cần 1 chút không khí
mình đã quá mệt mỏi
mình thấy chán nản
mình cần ai đó để nói chuyện
mình không muốn tiếp tục

Thực sự chán đời.

Sáng tới tối đi học đi học, về nhà học bài, luyện toiec, lớp anh văn, code java, php, .net deadline từng hôm, giao hàng lũ khỉ, họp hành, cơ sở dữ liệu

Mình cảm thấy thiếu mất 1 thứ rồi

mình đang ở chỗ nào vậy nhỉ?
mình sẽ dừng chân ở đâu
Mình sẽ đạt được cái gì
bạn bè mình là những ai?
ai sẽ là người cũng mình trong quãng đời tiếp theo

Muốn bỏ tất cả bụi 1 chuyến
đi vũng tàu,
Mình muốn đi huế
Mình muốn gặp ng quá

Check mail ngày ngày.Mọi thứ đều đã được lên lịch trước cả tuần.
Như con robot
Muốn thoát khỏi nó

hay

Có những lúc thật buồn, chợt nhìn lại mình, mình đã có cái gì nhỉ?không có gì cả.

đoạn phim ngắn này chỉ có 1 điều để nói : cảm động


Ngưỡng cửa bình yên

Đọc bài này cảm thấy vô cùng khâm phục nhân vật trong câu chuyện post nó lên đây để làm chỗ dựa những khi buồn .

TTCT - Tôi vẫn còn nhớ rõ mình đã vượt qua từng ngưỡng cửa cuộc đời như thế nào.

Khi tôi 18 tuổi... Tôi thậm chí còn không có tâm trạng để ngắm nỗi buồn màu hoa phượng của buổi chia ly. Bởi tôi mang trong mình quá nhiều gánh nặng làm đôi vai tôi oằn xuống.

Khi ấy nhà tôi vẫn còn rất nghèo, chính cái nghèo càng làm sự xung khắc giữa bố mẹ tôi, giữa bà nội và mẹ dâng lên đến đỉnh điểm. Mỗi ngày tôi cố làm dịu đầu óc mình để không bị phát điên lên vì bức bách. Để ôm em tôi vào lòng dỗ dành cho nó ngủ giữa những cuộc cãi vã có thể xảy ra bất cứ lúc nào. Để mỗi tuần viết cho người anh trai đang đi làm xa nhà những dòng rằng: “Anh yên tâm làm việc, ở nhà vẫn bình an”, đến lúc bỏ thư vào thùng bao giờ tôi cũng ngồi ôm mặt khóc.

18 tuổi, tôi không dám ngoảnh lại nhìn một ánh mắt luôn dõi theo tôi ở trường. Tôi sợ tình yêu học trò sẽ làm tôi mềm yếu mà quên đi rằng tôi còn có một ước mơ... Ước mơ sẽ vượt qua sự nghèo khổ để đi lên, để bước qua lũy tre làng, để không phải lặp lại cuộc sống cơ cực mà cha mẹ mình đã trải qua. Tôi ước mơ làm nhà báo. Có người bảo tôi: “Cỡ mày chỉ mơ ước hão huyền là giỏi”. Tôi vẫn cười vì tôi tin vào mình.

18 tuổi cũng là lúc tôi nếm đắng cay của cuộc đời khi ngồi giữa ga tàu ôm mặt khóc. Tôi biết mình thi trượt ĐH. Lúc báo điểm thi, dù đã chuẩn bị tinh thần nhưng tôi vẫn khóc nấc lên không thành lời, nhốt mình trong buồng cả ngày trời. Chính lúc ấy bố mẹ lại là người động viên tôi nhiều nhất. Bố cười bảo: “Thi ĐH cơ mà, có phải dễ đâu. Năm nay không đỗ thì năm sau thi, không phải buồn đâu con ạ”. Người làng gặp tôi ngoài đường vẫn chỉ tay bảo: “Thôi hão huyền đi, về nhà mà làm ruộng cho bố mẹ mày đỡ khổ”. Rất may là tôi vẫn cười. Và bài học đắt giá đầu tiên của đời đã dạy tôi phải biết cười rồi đứng lên vững vàng đúng cách.

Vượt qua tuổi 18, tôi thi đỗ hai trường ĐH. Đó là ngưỡng cửa quan trọng nhất của cuộc đời tôi.

***

Khi tôi 19 tuổi, tôi bắt đầu được cuộc đời rèn giũa. Ngày đầu tiên nhập học, bố đưa tôi lên TP rồi phải về nhà ngay cho một chuyến đi làm xa nhà lấy tiền nuôi tôi ăn học. Bố gửi lại tôi cho một người em họ xa. Khi ấy tôi còn sợ TP đến mức không dám sang đường, ấy vậy mà ngày hôm sau tôi phải tự đạp xe đến trường suốt 5km. Tôi bật khóc vì hoảng sợ. Khi ấy tôi tự nhủ: “Phải cố gắng lên, tất cả rồi sẽ quen thôi. Ở đây không phải là nhà mình, phải cứng cáp lên”. Không nhớ nổi tôi đã nhủ mình bao lần như thế...

19 tuổi, tôi quyết tâm vừa học vừa đi tìm việc làm thêm sau khi đã ra ở KTX của trường. Có nhiều hôm 9-10 giờ đêm vẫn đạp xe lang thang ngoài đường, bụng đói meo, tôi tưởng mình không thể mạnh mẽ hơn được nữa. Tôi nhớ hôm ấy mình đã phải leo lên 15 tầng nhà trong một khu chung cư ở Từ Liêm, vì tôi không biết thang máy là gì. Hai khớp chân như muốn rời ra bởi tôi đã bị bệnh khớp từ nhỏ. Để rồi bị người ta từ chối thẳng thừng: “Nhìn bé thế, lại không có phương tiện đi lại thì làm sao nổi”. Tôi buồn bã trở xuống. Khi ấy tôi dặn lòng phải nhớ đến những sớm tinh mơ, khi ánh trăng trên trời vẫn chưa tàn, bố mẹ tôi phải vác cuốc ra đồng. Rồi những khi tối mịt mẹ vẫn chưa cấy xong thửa ruộng...

Khi tôi 20 tuổi, tôi làm thêm bằng chính nghề nghiệp của mình đang được đào tạo. Tôi bắt đầu tập viết văn và viết báo. Còn nhớ niềm vui khi lần đầu tiên thấy bài mình đăng báo.

Thế rồi tôi yêu. Bạn tôi bảo: “Đã bõ công yêu thì yêu lấy một người có nhà cửa ở Hà Nội tử tế sau này đỡ khổ”, tôi chỉ cười và tôi vẫn chọn anh. Một người con trai ngoài tấm lòng ra chẳng có gì hơn người cả.

***

Năm nay tôi 23 tuổi. Mới ngày nào ngơ ngác xuống TP nhập học, bây giờ tôi đã sắp thành một cử nhân viết văn. Lại một lần nữa sẽ bị cuộc đời quăng vào cái dòng chảy vô định kia mà sống. Tôi chấp nhận và chờ đón nó. Bởi tôi đã chuẩn bị hành trang cho mình từ rất lâu rồi.

Soi gương thấy mình chẳng còn trẻ, mà chưa hẳn đã già như lũ bạn vẫn trêu, 23 tuổi đâu phải khoảng thời gian ít ỏi của đời người. Đôi lúc tôi tự hỏi không biết vì sao tôi có thể vượt qua tất cả để trở thành “tôi” của 23 tuổi? Phải chăng trong lòng tôi luôn thấy một bến đỗ bình yên đang chờ mình phía trước. Đó là căn nhà không cửa của gia đình tôi trong ký ức, là vòng tay bố mẹ tôi, là mỗi lần trở về nhà nhìn vào đôi mắt buồn vời vợi của đứa em trai, tôi không muốn mình làm bất cứ điều gì làm tổn thương thêm đôi mắt ấy.

Năm nay tôi 23 tuổi...

Đôi lúc sang đường một mình vẫn sợ.

Bạn mới

Tháng nay mình đi rất nhiều, có thể một ngày mất cả 20k tiền xăng cũng nên, và tất yếu là mình quen được rất nhiều người, rất nhiều người mình ngượng mộ và rất nhiều người mình cảm phục. muốn liệt kê một chút ít ra đây cho nhớ;
trước tiên là bác 6x, bác có cái đầu hói vĩ đại và có cô con gái chí phèo + bảo nhi dễ thương quá, cả 3,4 hôm tới nhà bác ấy đều nựng 2 đứa nó cả. vừa dễ thương lại ngoan nữa.
Tiếp theo là chị lathuvang + hkfami: 2 chị mình không có từ nào diễn tả cả mà nếu có thì cũng không dám nói 2 chị nghiêm quá em không có dám bình luận đâu
2 chị tiếp theo là chị trangvitgioi + phale: trang vịt giời nhà ta được mọi người gọi với cái tên thân mật là vịt, mỗi lần gặp chị vịt là ai cũng nhớ đến món vịt tiềm :lol: còn chị pha lê thì lại làm điệu quá mức :faint: không có ý kiến
mình còn gặp thảo , hai thảo ngồi cạnh nhau trong quán sozo, first time mình đi tới đó rất bỡ ngỡ, thằng Vinh nó còn bảo tao bị trễ thế là đến từ 6h chân ướt chân ráo bước vô một mình, mấy chị hướng dẫn rất tận tình và người quen đầu tiên là Thảo.Thảo rất dễ thương học năm 3 mà cứ cheating là năm 2 không à,nói cho nó trẻ :smile: .Thảo ít nói nhưng rất thân thiện 2 đứa nói chuyện hợp rơ quá chừng luôn, mấy phút sau thì 2 đứa bạn của thảo tới. thế là mình ngồi tán dóc với 3 cô gái xinh quá chừng :heart:
Còn nữa, gặp Tiến (éc con giá mà tên trùng với tên của mình mới ghê chứ: Nguyễn Kim Tiến) giống y như cái tên: Tiến rất strong nói tiếng anh y như tiếng mẹ đẻ nghe được ù ù cạc cạc :frown:
Còn mấy người trong quán sozo mình quen nữa nhưng giờ muốn nói tới nhóm khác; đó là nhóm là fese. móa ơi, con sợ dân kinh tế quá, đi đàm phán phần mềm với nó có 1 mình mình là kĩ thuật mà 5 đứa nó vò như vò tơ :cry: Ớn quá, nó lột mình cả tiếng đồng hồ ,bug lên bug xuống cuối cùng nó chỉnh toàn mấy cái từ ngữ không à. cứ nói đùa là mất tận mấy ngày để chỉnh nhưng thực chất cần 1h thôi:p Làm khó thế cho lương nó tăng lên bọn cù bắp đó biết gì chết liền,
Mô tả như sau: ân tượng đầu tiên là Ngọc éc tên đã hay mà người còn hơn nữa, xinh dễ sợ...
PS: hôm khác tiếp lười rồi

No title

Ngồi im lặng cả tiếng nghe cô ấy tán dóc một cách rất nhiệt tình, Hỏi gì mình cũng ừ ừ cho nó qua chuyện. Ngồi trầm ngâm mình không biết mình đang chờ đợi cái gì nữa,cảm thấy rất buồn.

Tối qua. Mình ngồi ngâm cafe với cô ấy.Cô ấy đã chủ động nắm tay mình. không nói với nhau nhiều nhưng hiểu cô ấy nghĩ gì, mình không biết nói sao cả. ngậm tăm cúi đầu chờ cái gì nữa . sao cô ấy không nói như ban đầu nhỉ.

Bàn tay ấm nóng , rất trắng sao chẳng cảm giác gì cả, mình không tìm được ở cô ấy nụ cười hiền dịu của ng, cái nhìn của ng.Giá như ng ở đây.

Giờ mình không biết phải sao nữa , thôi kệ nó ra sao thì ra. Im lặng là vàng

Dạo này ng cũng ít liên lạc với mình, không biết trong đó mọi chuyện sao nữa

Sad thing only adult




Buồn mênh mang

I saw you...you in me
I saw you...you in me

I saw you...you in me
I saw you...you here in me

It's so sad...saddest thing
It's so sad...saddest thing

It's so sad...saddest thing
It's so sad...saddest thing

I saw you...you here in me
I saw you...you in me

I saw you...you in me
I saw you...you in me

It's so sad...saddest thing
It's so sad...saddest thing

It's so sad...saddest thing
It's so sad...saddest thing

Câu đố

Thấy mấy câu đố mấy bác đố nhau hay hay bên codepro.vn vác qua đây


1.Có com đường rộng 3m ,nhưng thằng dở hơi nào nó lại đi cắm lun 2 cái cọc chắn giữa đường
mỗi cái cách mép 1m .Hỏi làm sao để xe rộng 2m đi qua được mà không phải nhổ 2 cái cọc đó ??


1.Hì hì không cho nhổ 2 thì ta nhổ 1 thui ,đỡ mất công

2.có 1 cái bình thủy tinh kích thước vừa đủ đựng 1 con bò cạp độc(đang sống), con bò cạp nằm chận lên 1 cái nhẫn, làm sao để lấy cái nhẫn ra mà ko được xê dịch cái bình,ko đc giết bò cạp

2.Cứ việc thò tay vào mà lấy nhẫn, còn việc có bị nó cắn hay ko thì hỏi chúa(nếu bị cắn thì về với cụ) vì đề bài ko yêu cầu là ko để bò cạp cắn

3.Tớ ở trên tầng 10 của KTX nên thường đi xuống dưới bằng thang máy. Đi cùng với tớ là một người đàn ông; Khi đi xuống dưới tầng trệt thì người đàn ông này bấm thang máy. Nhưng khi trở lên tầng 10 thì người đàn ông này lại phải nhờ người khác bấm hộ! Hỏi có thể đưa ra kết luận gì về người đàn ông này? 3' suy nghĩ

3. Người đàn ông là 1 đứa bé dưới 10 tuổi hoặc 1 người lun

4.Có hai con quỷ, một mặt xanh và một mặt đỏ! Con quỷ mặt xanh chém một phát thì chết. con quỷ mặt đỏ chém hai phát thì chết.Hỏi có cách nào mà chỉ dùng hai phát chém có thể giết được cả hai con quỷ?
4.Lôi con quỷ mặt xanh ra chém nó trước, 1 nhát là nó chết "tươi" liền, con mặt đỏ sợ quá, biến thành mặt xanh => chém tiếp phát nữa con này sẽ chế


Bài giảng Triết Học và Lịch Sử của GS Hồ Ngọc Đại -Ông già sành điệu

Mình mặc dù là thần dân của tự nhiên, của computer nhưng khi nghe bài này của GS Hồ Ngọc Đại :giảng bài về triết nếu được học như bên dưới thì thật tuyệt. Triết học khi đó mới thật sự là triết học. Giờ học cực kỳ hay và rất con người.



(Bài giảng của giáo sư Hồ Ngọc Đại tại trường viết văn Nguyễn Du. Giáo sư đầu bạc trắng, áo trắng, quần trắng, giọng nói sang sảng, giọng điệu hài hước và thẳng thừng).

5 điều cơ bản của buổi học:
1. Sự tương quan giữa triết học và lịch sử.
2. Sự tồi tệ của nghị quyết và chính sách.
3. Sự cần thiết của mở rộng/ phá bỏ tư duy cũ.
4. Phát hiện lớn nhất của con người là Công Nghệ Sinh Đẻ.
5. Ta tạo ra chính mình.

Tôi xin nói ngay là, tôi nói điều tôi nói, còn tiếp nhận hay không là việc của các anh các chị.
Thơ dù đề là “Vô đề/ Không đề” thì vẫn cứ là có đề. Vậy hôm nay bài giảng của tôi có đầu đề là “Triết học và lịch sử”.


Có hai vấn đề tôi cho là cơ bản nhất trong các vấn đề cơ bản: triết học và lịch sử. Xin nhớ cho rằng, chúng ta không mày mò điều mà nhân loại đã đi qua. Ta sinh ra thế giới đã có sẵn, anh buộc phải chấp nhận những điều có sẵn đó. Và ta phải chịu quá nhiều sức ép. Dưới những sức ép không gì cưỡng lại đó, ta cứ ngỡ là mình được tự do.

Anh ngồi yên ở đây, anh phải chịu sức ép của không khí, phải chịu lực hút của Trái Đất. Ta thấy điều đó là tự nhiên, ai cũng phải chịu những sức ép ấy, vậy là chẳng ai phải chịu sức ép cả.

Quay lại với triết học và lịch sử. Tính triết học được hiểu là cái lý cuối cùng của cuộc đời (không thấy được bằng mắt); còn lịch sử được hiểu là cái có thật, cái đã/đang/sẽ có thật, hoàn toàn trần trụi.

Mấy ngàn năm nay, nhân loại bao giờ cũng đứng trước hai vấn đề: triết học (tinh thần) và lịch sử (vật chất). Nhà văn như các bạn là phải hiểu vật chất một cách rất tinh thần.

Tôi chẳng hiểu tại sao lại có thứ câu hỏi ngu xuẩn đến thế, không hiểu sao có loại nhà trường ngu như thế! Đấy là cứ đặt ra hai câu hỏi cho học sinh: vật chất có trước hay tinh thần có trước? Cái nào quyết định cái nào? Điên à! Như mấy anh nào cứ hỏi con gà có trước hay quả trứng có trước ấy, hỏi để làm gì?

Lịch sử và triết học tương đương nhau. Hegel nói: “Lịch sử và triết học là hai hình thái tương đương nhau”. Anh chị chú ý chữ “hình thái”, hay là “hình thức” ở đây. Hôm nay tôi mặc áo màu trắng, ngày mai tôi mặc áo đỏ, hoặc có lúc nào có chị gặp tôi không mặc áo gì cả, vẫn nhận ra tôi. Bởi đó chỉ là hình thức thôi.

Triết học và lịch sử có sự chuyển hóa lẫn nhau. Ngày xưa vợ chồng gọi nhau là “mình” là triết học nhất. Mình mà lại không phải là mình. Bây giờ không còn gọi nhau như thế là bởi nhiều mình quá. Và phải hiểu rằng khi gọi “thằng chồng” là đã ám chỉ có “con vợ” ở trong rồi.

Tư duy quá rạch ròi tạo ra trình độ thấp. Cái nhìn thấy chứa cái không nhìn thấy.

(Giáo sư giơ cánh tay lên) Tôi đố các anh các chị đây là cái gì? (Hội trường: cánh tay). Cánh tay à? À, tôi nghe thấy có chị nào bên dưới bảo đây là cái gối. Đúng đấy, với riêng chị có thể đây là cái gối. Với người khác có thể là gọng kìm, là quả đấm.

Hiểu rõ hai vấn đề, nhìn thấy hai mặt của một sự việc, các anh chị sẽ viết văn thoải mái hơn. Trên đời không có cái gì tồn tại đơn độc hết. Trong đời, cư xử cũng chính là một dạng triết học. Như tôi, giảng bài cho các anh các chị thì là Giáo sư, nói những gì, quay ngang quay dọc ra sao, nhìn ngó thế nào. Tôi về nhà, vợ gọi: “Đại đâu?” là phải “Dạ!” ngay (GS khoanh tay cúi đầu), không thì chết với nó.

Tiếp theo, tôi xin nói về “Siêu hình, biện chứng”. Hegel nói, “Toàn bộ triết học thâu tóm vào phương pháp”. Có hai phương pháp cơ bản: siêu hình và biện chứng.

• Siêu hình.

Hegel được coi như “ông trùm của duy tâm”. Ông nói: “Các nhà triết học phê bình tôi, họ tưởng tôi cũng ngu như bọn duy vật”.

VD: các cô trong đây giữ cho mình một cái ảnh trẻ nhất, đẹp nhất, mỗi khi ai hỏi thì đem ra khoe, hoặc yêu mến ai đem ra tặng. Các cô ngày thường có thể đanh đá, chua ngoa cau có, nhưng bức ảnh chụp lại một tích tắc đẹp và chặn đứng sự vận động của nó (siêu hình). Cái ảnh đó là sự thật, không hề bịa, nhưng lại sai (ngày thường con bé đành hanh, sao trong ảnh lại hiền dịu thế).

• Biện chứng.

Tức là để sự vật vận động và nghiên cứu nó trong lịch sử. Như thế thật mà không thật. Xem phim là một điển hình về biện chứng giả (thực chất là những siêu hình kế tiếp).

Mấy nghị quyết của Nhà nước giả là vì thế: cuộc sống vận động, nhưng nghị quyết thì đứng. Ngu thế chứ! Điển hình của sự sống là luôn luôn vận động. Hãy xem những nghị quyết như những cuốn tiểu thuyết. Hai đứa đấy lúc đầu gặp nhau thì chúng nó vui, chắc gì cả đời còn lại chúng nó vui?

Mà tư duy kiểu Việt Nam : không sai là đúng, không đúng là sai, có chết không.

Trong văn chương, anh không bao giờ là anh thì anh mới là anh. Anh luôn luôn là anh thì anh chết. Sự ổn định chỉ là ước lệ.

Như vậy, hãy tin vào Triết học, nhưng cũng không nên tin vào Triết học.

Không phải đi đâu xa, cuộc sống chính là lịch sử. Ta sinh ra từ đó và ta sống chết với nó. Cho nên các bà già nông thôn triết học lắm.
Triết học cao thì nhìn cuộc sống rõ. Cuộc sống đích thực thì triết học mới cao được.

Ở thế hệ của chúng ta, cuộc sống vận động rất nhanh. Mác nói: “Rồi có lúc một ngày bằng 20 năm”, chính là lúc này đây.

Mác nói: “Lịch sử là tự nhiên”. Khái niệm “lịch sử” ở đây chính là cuộc sống thực, là thực tiễn, là hiện thực, là hiện thực khách quan, như các anh chị thường dùng. Hồi đó Mác tí tuổi đầu, chưa tới 30, mà một ông GS 70 tuổi vẫn phải trích dẫn (ý GS tự nói mình) thì các anh chị biết là Mác giỏi thế nào.

Triết lý cuộc sống hết sức đơn giản: muốn gì thì gì, cứ phải sống đã. Ăngghen nói: “Sống là sự trao đổi chất”. “Trao đổi” tức là phải có hai bên, có chất trao đổi, có sự vận động về thời gian và không gian.
“Lịch sử là tự nhiên”. Thế tức là cái gì tự nhiên nhất thì vĩ đại nhất.

Cứ nống lên là vĩ đại à? Việt Nam buồn cười. Thi đua khác nào kiễng chân lên, có tăng được chiều cao đâu. Nước ta thế, khẩu hiệu càng nhiều, đất nước càng khốn nạn.

Năm 69,70 gì đó, tôi sang Liên Xô học. Những người bạn Liên Xô nói với nhau: “Các bạn ơi, chúng ta nên thương anh Đại. Cái mà chúng ta sắp đổ rồi thì anh Đại sang học”.

Họ khuyên tôi nên đọc Platon, Kant, Hegel, Marx- chỉ cần đọc 4 ông ấy thôi, và chú thích cách đọc: thứ nhất, lúc nào chán không còn việc gì làm nữa thì hẵng đọc; thứ hai, đừng đọc theo hệ thống, hãy đọc lung tung bạ đâu đọc đấy.
Tôi không hiểu nổi những lời khuyên của họ. Nhưng chính cách đọc ấy làm tôi mở rộng tư duy, không theo khuôn thước nữa.

Các giáo trình triết học bây giờ buồn cười, bảo sai thì không sai, nhưng mà học chẳng để làm gì.

Có mấy người mời tôi đến dạy, sợ không đủ thù lao. Trời ơi, sinh viên là thù lao lớn nhất đối với tôi. Mà chính ra họ sợ tôi đến làm loạn sinh viên. Sinh viên là bọn dễ nổi loạn nhất.

Trong trường học, các anh chị toàn dạy Dao, Kéo cả, chẳng thấy Mác đâu hết.

Mác nói: từ trước đến giờ, các cuộc cách mạng đều là của số ít, không thấy cuộc cách mạng nào là của số đông. Ông hi vọng ở cuộc cách mạng tư sản Pháp, nhưng về sau ông thất vọng.

Các anh chị xem này, lúc đầu có hai loại người là “chủ nô và nô lệ”. Hai loại này bị thay thế bởi “địa chủ và nông dân”. Hai loại này lại bị thay thế bởi “tư sản và vô sản”. Thế bây giờ muốn tư sản chết mà mỗi vô sản sống thôi à? Vô lý! Thằng đấy chết phải có thằng khác thay vào, hoặc là phải có hai thằng mới.

Có phải về mặt triết học, “nông dân” là phản động, bởi họ đại diện cho phương thức sản xuất cũ nên phải hủy bỏ không?

Ông…. hỏi tôi có gì trách Đảng không. Tôi bảo, tôi giận chứ tôi không trách, mà tôi quý tôi mới giận. Thứ nhất, ngàn đời nay Việt Nam toàn nông dân, nhưng chính sách với nông dân tệ quá. Các vị cũng từ nông dân mà ra chứ đâu. Thứ hai là chính sách với trí thức. Bọn này cực kỳ yêu nước, chỉ phải tội chúng nó hay chửi lung tung, thì Đảng hay cà khịa với chúng nó.

Lúc đầu trên đời không có gì hết, chỉ là một thế giới vô cơ. Sau đó xuất hiện sự sống hữu cơ, rồi có thực vật và động vật. Lịch sử luôn sáng tạo ra cái mới. Đến khi con người ra đời thì toàn bộ cơ sở tự nhiên đã có rồi.

Về mặt lịch sử, ta có cơ thể người. Về mặt triết học, ta có “phạm trù người”.

Người là sản phẩm sau cùng của lịch sử tự nhiên. Việc mà toàn bộ lịch sử tự nhiên làm suốt tỉ tỉ năm qua thâu tóm vào trong CÔNG NGHỆ SINH ĐẺ. Đó là tinh túy của lịch sử.

Ta biết rằng ông Trời làm khoán, rất chắc chắn, an toàn tuyệt đối: con bò sẽ đẻ ra con bò, con vịt lại đẻ ra con vịt,… Và muôn loài cho gì hưởng nấy.

Riêng con người tự sinh ra mình, qua lao động. Loài người là loài ương bướng.

Con khỉ đầu tiên đi bằng hai chân, thể nào cũng bị đồng loại phê bình, họp kiểm điểm mạnh lắm. Cũng như cái anh đầu tiên nghĩ tới việc đi xe đạp, khác hẳn việc cưỡi ngựa hoặc đi xe ngựa (vẫn là dùng sức bộ), chắc chắn sẽ bị hàng xóm cười: “Thể nào nó chẳng ngã?”.

Nhưng có xe đạp, loài người mới được giải phóng tư duy, rồi mới có ô tô, máy bay, đỡ sức.

Nói về chữ “RA SỨC”. “Ra sức” để làm gì, ngu muội! Tôi đi ô tô, tôi nhẹ nhàng khởi động xe, không việc gì phải dùng sức hết. Thế lẽ ra phải đề cao mấy thằng “không ra sức”, đằng này lúc nào cũng hô hào “ra sức”, có điên không.

Con người ta vĩ đại là ở tinh thần, không ở thể xác. Ông Mác cao có 153cm, nếu đi thi hoa hậu thì ông cao vừa đến eo, mà với mãi hai tay lên chưa chắc đã với được đến chỗ cần với. Nhưng ông vẫn vĩ đại. Như vậy là tinh thần quan trọng hơn cơ thể.

Tôi nói câu này: “Con người là một thực thể tinh thần”- cái này nhiều ông sợ không dám nói. Con người là một thực thể tinh thần, do đó loài người tự sinh ra mình, bất chấp Kinh Thánh.

Ta quen “Lạy Trời mưa xuống, lấy nước tôi uống, lấy ruộng tôi cày,…” Tư duy hèn hạ. Lại còn “Nước, phân, cần, giống”, nghe thì rất vĩ đại khi khái quát nó lên, nhưng đồng thời cũng rất chung chung. Bao nhiêu “nước”? “Phân” lúc nào?

(Quay lại công nghệ sinh đẻ) Cuối thế kỷ XIX, người ta phát hiện ra cơ chế thụ thai. Trước đó thì có con là việc trời cho. Bây giờ muốn lúc nào có lúc đấy, có hay không đều được. Bây giờ “coi trời bằng vung”, dám làm rồi.

Và có công nghệ sản xuất vật chất thì ắt phải có công nghệ sản xuất tinh thần.

Người ta hỏi tôi: 30, 40 năm qua, anh làm được gì? Tôi đáp, ngần ấy năm tôi chỉ làm được có ba chữ thôi.

(Ba chữ gì?)

Có ba chữ thôi.

(Nhưng là ba chữ gì?)

HỒ NGỌC ĐẠI!

(cả hội trường ồ lên vỗ tay).

Tôi xin kết thúc bài giảng ở đây.

(tôi cũng xin kết thúc bài ghi ở đây).


Source: http://vn.myblog.yahoo.com/tufs03/article?mid=878

sao nhỉ? viết blog

Mấy hôm nay không dám tán dóc với ng vì ng đang thi, thấy thời gian trôi chậm thật đó. 1 tuần 3 ngày mà cứ như cả mấy tháng rồi

Chiều nay tròi sài gòn mưa đó! mưa nên trời rất tối, thấy buồn buồn ở trong phòng 1 mình , bạn bè đâu hết rồi nhỉ?