Skip navigation.

»-(¯`v´¯)Cuộc sống quanh ta(¯`v´¯)-«

If you smile with the life, it will smile with you

STICKY POST

Tôi Đi Tìm Một Nửa

,


Tôi đi tìm một nửa của tôi
Nhưng tìm mãi đến giờ chưa thấy
Nữa của tôi ơi! Em là ai thế nhỉ?
Để tôi tìm tìm mãi tên em
Trời dần buông thành phố vào đêm
Ngọn cỏ hàng cây từng đôi ríu rít
Họ may mắn hơn?
Tôi không cần biết
Nửa của ai,hay nửa của mình?
Tôi tìm em,vâng tôi đã tìm em
Nhưng có thể trên đời này không có
Nếu không có em,tôi đành sống vậy,
Không lấy của ai,làm nửa của mình.
Cái na ná tình yêu có đến trăm nghìn
Nhưng tình yêu dành cho em có một
Nên lắm lúc nhiều khi lầm tưởng
Nửa của mình,nào có phải mình đâu
Không phải của mình cũng chẳng phải của nhau
Thượng Đế ơi! Đừng bắt tôi lầm tưởng
Bởi tôi biết khổ đau hay sung sướng,
Trong tim của mình.
Tôi đi tìm em
Vâng!
Tôi đã tìm em
Và có thể trên đời này đâu đó
Em cũng tìm tôi như thế
Chỉ có điều ta chưa gặp và chưa nhận ra nhau....


Bài thơ này mìh sưu tầm đc từ những blog khác và thấy thật hay nên post lên cho mọi người cùng đọc nhé...>"<...

STICKY POST

Em Không Hề Khóc - Minh Thư

, ,

PhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucket



Có cơn gió nào lùa vào trong mắt em đó

Có tia nắng chiều làm cho anh thấy long lanh

Nắng hiu hắt buồn, bờ mi ươn ướt như thế

Vì em không khóc đâu, không bao giờ!



Mỗi khi nín lặng là em không muốn lên tiếng

Lúc anh giải bày là em nghe khúc nhạc buồn

Cứ xa vắng hoài, từ lâu anh vẫn như thế

Về tìm em nữa sao, anh đừng mơ!



ĐK:

Chưa ai nghe em khóc, chưa một lần lệ sầu rơi

Dù ai kia đã cho em đợi chờ.

Chưa ai nghe em khóc, chưa hề buồn vì nhớ anh

Tại sao khóc than chỉ vì anh?



Chưa ai nghe em khóc, chưa một lần cần tìm anh

Dù anh đi cứ đi xa vời vợi.

Chưa ai nghe em khóc, khi buồn chỉ một chút thôi

Còn đây với em bao niềm vui!


PhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucket

Dạ Khúc

Cần đêm trắng để trút vơi lòng đầy
Cần thêm nắng để em nhìn vừa bóng tối
Cần thêm anh hỏi han cho giấc trưa em yên lành
Cần thêm những lần hẹn như cuối cùng

Cần tay níu để thấy anh còn gần
Cần môi nóng để biết lòng còn ấm cúng
Cần thêm anh, cần thêm cho những khi em lo sợ
Cần thêm yêu hay cần thôi biết yêu

Đã cần thế, thương gần rồi
Vẫn như anh còn xa rất xa
Vì đã vùi hết những ước mơ dịu ngọt
Em thêm cần anh đến muôn lần

Thế tình nhé, xin về gần
Nối thêm yêu thương vào với nhau
Tình có dậy sóng vẫn cứ xin tình nồng
Nối em vào anh chiếc hôn nồng


PhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucket

Dạ Khúc

Mùa đông đến từ khi nào, ta đâu còn nhớ… Giữa lúc con trăng còn đầy, giữa lúc đêm tỏ đơn lẻ một bóng hình, giữa lúc ta xa nhau và chữ tình mỗi người mỗi vẻ,.. nghe “Dạ Khúc” mà thấy thấm lòng những nỗi nhớ ngóng trông và cả sự khắc khoải chờ đợi trong hi vọng mong manh …

Ôm vào lòng những nỗi nhớ và thả lên trời hi vọng là cách mà ta đã làm bao năm nay rồi, người có biết? Và dường như để thêm vào đó nỗi quạnh vắng, đêm vẫn cứ dài ra từng ngày và theo cả những mùa trăng im vắng... Có ngày nào bầu trời bình yên khoáng đạt ta dạo phố, những hàng cây và mái nhà xô nghiêng từng kỉ niệm ở góc khuất nào đó vẫn thấy… Có đêm nào trằn trọc từng giấc thì hình ảnh người cứ hiển hiện trong mơ với miệng cười xinh xắn, những cử chỉ thân thương cùng lời ân cần xiết bao.. Trong khi người đi thì ta lại quá nhớ, trong những hi vọng, ước mơ người lại quá xa vời. Nói sao cho hết sự hụt hẫng. Rồi ta sẽ biết sống sao qua từng ngày đông thiếu hơi người nóng ấm, qua từng tối mùa hạ khan rạc cả những niềm vui bé nhỏ..

Cần đêm trắng để trút vơi lòng đầy
Cần thêm nắng để em nhìn vừa bóng tối
Cần thêm anh hỏi han cho giấc trưa em yên lành
Cần thêm những lần hẹn như cuối cùng

Giấc ngủ thường giật mình không trọn vẹn vì ở đâu đó trong cuộc sống thực còn nhiều khấp khểnh lo toan. Tình yêu có nhiều ước mơ xa xôi chẳng qua cũng vì còn thiếu thốn tình cảm hoặc giả như người ta muốn nhiều hơn cần. Vì chỉ khi còn cần nhau, mới thấy hết những hi sinh và chịu đựng dành cho nhau nhiều hơn điều ta muốn. Cần cả đêm trắng mới vơi được chút lòng mình mà bày tỏ, cần thêm chút ánh sáng soi lối đến với nhau sao còn nhiều tăm tối và chỉ cần một lời yêu thương đúng lúc cho sự cố gắng mệt nhoài… Người liệu có còn làm được và cho nhiều hơn thế…

Từ lần hẹn cuối, từ độ tình yêu dần nhạt theo mỗi ngày cũng kể như từ đó những điều giản dị trao nhau chỉ còn là mong muốn. Một đôi bàn tay nắm chặt, một nụ hôn ấm áp, một phút bên nhau xua tan cái lạnh mùa đông này,.. hình như khá là mơ hồ. Đôi khi người ta cứ nghĩ phải làm những điều thật to lớn gì đó, một sự kiện đặc biệt nào đó cho nhau để thắp lửa tình yêu. Vậy nhưng có phải cứ mãi hoài lo lắng về điều ấy hay cái lạnh thấm dần vào tâm tư mà người quên dần đi chút gió hiu hiu vẫn đượm được ngọn lửa tình. Chẳng thể biết từ khi nào suy nghĩ âu lo lớn dần trong ta cũng như không thể đo đếm được nỗi e sợ chia đôi từ phía nào nhiều hơn. Ta mặc kệ, nếu có nhau chỉ trong phút giây yêu thương bên người. Vậy mà, những khi cần có nhau nhất lại làm ta chơi vơi nhất. Ở cái thời khắc mong manh giữa lời an ủi đã trở nên vô nghĩa và tiềm thức lý trí bỗng sống dậy, ta phải bật thốt lên cay đắng: “cần yêu hay cần thôi biết yêu…”
Nhạc sĩ: Quốc Bảo
Các ca sĩ khác trình bày:


Cần tay níu để thấy anh còn gần
Cần môi nóng để biết lòng còn ấm cúng
Cần thêm anh, cần thêm cho những khi em lo sợ
Cần thêm yêu hay cần thôi biết yêu

Đôi khi, để thừa nhận điều gì đó khi bản thân không muốn được đánh giá là dũng cảm. Nhưng để nói dũng cảm như vậy trong tình yêu, đồng nghĩa với những nỗi buồn không thể che giấu. Nhận ra nhau đã từng yêu nhiều đến vậy, đã trao nhau cả ngọt và đắng, cho đến phút cuối lại phải tách mình ra khỏi hạnh phúc đâu thể dễ dàng thế..

"Yêu là mất trong lòng một ít" chỉ đúng khi được yêu và tình yêu đó là bền lâu. Ấy thế nhưng đã phải cô quạnh nhìn trăng xa xưa từng đêm trắng, đong đầy sự cô đơn là những nỗi nhớ không nguôi,.. tình yêu làm người ta có thể vượt qua nhiều thử thách cũng sẽ làm người ta đau đớn những vết tích khó lành. Chấp nhận nỗi đau như kiểu người vẫn nói là "ngậm cười", đơn giản vì ta cần người và cũng có thể trao người hạnh phúc, dù điều đó có phải đánh đổi về mình nỗi trống vắng khôn nguôi. Vì, ta nghĩ...

Đã cần thế, thương thật rồi
Vẫn như anh còn xa rất xa
Vì đã vùi hết những ước mơ dịu ngọt
Em thêm cần anh đến muôn lần

Có khi nào trước lúc xa nhau mà chẳng nói một lời, người sẽ quay lại khi nhận ra ta là một phần không thể thiếu? Có lúc nào người nghĩ về ta như thể trái đất hình tròn và cuối cùng vẫn về lại mà thấy không đâu bằng nơi xưa ấy. Còn ta, vẫn mong muốn những điều giản dị sẽ dễ thành hiện thực hơn, như một lời hứa hẹn sẽ làm được thôi, như một lần nào đó giận dỗi sẽ làm hòa, như khi qua những bão giông trời đất rồi cũng lắng dịu hiền hòa ..

Thế tình nhé, xin về gần
Nối thêm yêu thương vào với nhau
Tình có dậy sóng vẫn cứ xin tình nồng
Nối em vào anh chiếc hôn nồng

Rồi những ngày đông buồn ảm đạm sẽ qua, ít nhất là cứ nghĩ tới mùa xuân để thấy trước ngày ấm áp. Như thể ta được nghe một ca khúc để thấy cuộc đời không quá nhàm chán với những xót xa yêu, ca từ không gồm những lời quá buồn bã, mà còn thấy trong đó những yêu thương, niềm lạc quan và cả sự hi vọng kết nối yêu thương. Nếu đang nghe "Dạ Khúc", bạn sẽ thấy tình yêu bắt đầu bằng lúc cần có nhau và kết thúc bằng một điều mong muốn trong tình yêu: "nụ hôn nồng" ...

suu tam

Photobucket

STICKY POST

Chúc mừng tất cả chị em ngày 20-10 nhen ^^

, , ,



Ý Nghĩa Của Tình Yêu
Bao ngày wa, lòng em nhớ anh yêu sao thật nhiều...
Xa vòng tay, ấm êm của anh hôm nào...
Ta rời xa thế sao? đã nhiều đêm em khóc...
Anh giờ đây có biết ko? thế giới quanh em ngừng quay...

Anh rời xa, chỉ mong ước mơ trong em nhiệm màu...
Anh rời xa, để em sẽ vui yên bình...
Anh thật lòng nhớ em... anh thật lòng yêu em...
Nhưng tình yêu của chúng ta chẳng thể nào đến với nhau...

I\'ll be loving you 4ever. And now, be loving you so long...
Mình yêu nhau, rồi xa nhau, nhưng thật lòng, có lúc tình yêu đã thật đẹp...

Em sẽ giữ mãi tình anh, sẽ giữ mãi giấc mơ tình em
Và từ đây, lặng thầm nhìn anh vui với ước mơ


Photobucket



Con Đường Hạnh Phúc
Người yêu ơi, hãy nói con đường anh sẽ qua.
Và em sẽ chờ, và em sẽ đợi...
Dù cho gió mưa, giăng kín,
Khiến em không tìm được thấy đường anh,
Và để em lạc trong đêm tối tăm.

Này người yêu ơi, có biết em buồn em lẻ loi ?
Đường đi quá nhiều rồi..., mà sao vẫn mịt mờ ?
Mà sao vẫn không tìm thấy lối ra con đường hạnh phúc đời em.
Giờ em đã biết con đường đó chính là anh...

Người...yêu...ơi...
Xin anh đừng đi quá vội
Chờ...em...nhé anh...!
Rồi ta sẽ cùng sánh vai...

Người yêu dấu hỡi, anh mãi là mặt trời.
Gạt đi bóng tối xót xa trong cuộc đời em.
Người yêu dấu hỡi, dẫu cho muôn ngàn sau em mãi đợi,
Vì em biết rằng
Con đường hạnh phúc là anh...

Photobucket

STICKY POST

Yêu Thương Mong Manh Trình bày: Bằng Kiều - Minh Tuyết

,


Photobucket

Anh, mình đã trao nhau nhiều hơn đã hứa

Mà vì sao đôi khi em thấy yêu thương thật quá mong manh

Dù biết cuộc đời tựa như những tháng năm kia đổi thay

Vẫn mong cho mình mãi bên nhau dài lâu



Em lòng vẫn khát khao được yêu mãi thế

Dù mai đây đôi ta đâu biết yêu thương mình sẽ ra sao

Người hỡi, tình mình tựa như những áng mây trôi về đâu

Hãy yêu thương để có nhau mãi về sau



Người yêu nhé nhìn em lần nữa

Hứa một lời sẽ mãi bên nhau

Và em sẽ nhìn anh và hát

Em sẽ mãi yêu anh hơn lời em nói

Dù năm tháng đổi thay người hỡi

Những ngọt ngào vẫn mãi trong nhau

Bàn tay vẫn tìm nhau trìu mến

Và ta sẽ mãi yêu cho dẫu mai đây về đâu

STICKY POST

<<<<<<<<<<ảnh lớp đại học >>>>>>>>>>

STICKY POST

Giac Mo Mot Cuoc Tinh - Andy Quach

,



PhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucket

STICKY POST

Pha Lê Tím

,


Một ngày nào tình cờ, em thấy cô đơn.
Một ngày nào tình cờ, em nhớ đến anh.
Tìm nụ cười nhẹ nhàng lau khô mắt buồn.
Rồi chầm chậm nhìn vào không gian,
Nhìn vào bầu trời người sẽ thấy.

Nắng chứa những nụ hôn nồng nàn, ấm thêm đôi môi mềm.
Gió giấu những cánh tay êm đềm, dịu dàng anh ôm lấy
Hãy hỏi những vì sao trên trời, ánh mắt anh đâu rồi
Nụ cười anh, gửi nơi khuyết vầng trăng.

Những khúc hát ngày ta hẹn hò, có trong cơn mưa chiều.
Những nỗi nhớ đến em đong đầy, bình hoa Pha Lê Tím
Những tiếng sóng ngày đêm xô bờ, giống như anh thì thầm
Lời yêu thương, thường hay nói cùng em..


Photobucket

STICKY POST

Mòn Mỏi Chờ Đợi.......~.~!



Hum nay được bà chị họ chỉ đạo là tấn công sang công ty chị xin ziệc làm thế là đúng 11h trưa phóng xe máy lon ton qua công ty. Đang hý hửng vì địa chỉ bà chị đọc mình bik (45 Đinh Tiên Hoàng) thế là phóng thẳng 1 mạch đi mà ko chút suy nghĩ gì.....Đến đúng địa chỉ đã đc cho mà seo nhìn wa nhìn lại mà hẻm giống những gì bà chị miêu tả, công ty đối diện đài truyền hình HTV trong khi nhìn lại...Ahhhh.... đúng là 45 Đinh Tiên Hoàng đây muk nhưng seo ko thấy công ty đâu mà là 1 cửa hàng nhỏ đang kinh doanh, đối diện cũng hem phải đài truyền hình..PhotobucketPhotobucket..Mặt ngố nặng PhotobucketPhotobucket thế là phải lon ton tấp zô lề đường móc điện thoại ra phone ngay cho bà chị...herher....đúng là cái tật nhanh nhẩu đoản vì ko nghe hết câu của chị, đúng là 45 Đinh Tiên Hoàng nhưng ở phường Bến Nghé,Q1 chứ hẻm phải Q Bình Thạnh....hizzz..hizzz... đúng là chừa cái tật cầm đèn chạy trc ô tô mà....thế là lại mần mò tìm đường sang chỗ bà chị, vốn sẵn mù đường mấy quận trung tâm nên phải mất hơn 1 tiếng mới đến đc cty bà chị.... hixx.hixx....Đường sài gòn gì đâu muk cứ sang quận trung tâm là toàn đường 1 chiều, lớ xớ lại bị công an tóm như chơi ấy chứ....E hèm đúng là ko đơn giản chút nèo....Đến được nơi cũng là hoa mắt chóng mặt phải nhảy ngay vào quầy cơm ăn cho lại sức, tưởng đến cái đc gặp ngay chị kế toán trưởng ai zè ăn xong dĩa cơm ùi...làm tiếp ly trà đá....tiếp tục ly cafe đen đặc..mà hem thấy ng đâu, chị bảo 3h chiều bà chj kia mới có mặt ở công ty...Úi zời ơi zậy mà lúc đó mới hơn 12h30..hixx.hixx...ngồi đơ như tượng giữa quán..PhotobucketPhotobucket..ngại ui là ngại...đảm bảo cũng có ng xầm xì nhỏ này chắc bị thất tình hay seo mà ngồi đơ ra zậy...huhuhu...cũng công nhận nhìn mình lúc đóa thật thê thảm we' đi, ngồi tưởng chừng như mọc rễ cây ở quán zị, lại còn bùn ngủ nữa chứ...hizz.hizz...cầm cái điện thoại trên tay hết nhắn tin lại nghía đồng hồ mà seo mãi chưa tới 3h, tưởng chừng như đóng băng zị, ly cafe thì đá ra hết rùi...hic..hic...OHHHHHH LÀ LÁ LA..PhotobucketPhotobucket.chị tới nghĩa là tgian kinh khủng nhất đã qua, theo chị đi gặp ng quan trọng....qua vài câu chào hỏi xã giao...OH yeah đầu tháng ta đi làm...herherherPhotobucketPhotobucket

STICKY POST

eo ui mưa sài gòn thật đáng sợ....hizzz.hizz...


Hôm qua đi học hẻm hỉu seo lại ko mang áo mưa.chuẩn bị đc ra zìa thì trời mưa tầm tã may mà nhỏ bạn cùng lớp mang 2 cái áo ko chắc ướt chẹp nhẹp we'..Photobucket..cái mưa ở sài gòn seo mà kin zị quá trùi, đường thì lồi lõm thì chớ mưa xuống cái chẳng bik đường nèo mà lần...ko bik ông nhạc sĩ nào viết câu" sài gòn đẹp wa' sài gòn ui sài gòn ui" có lẽ giờ ổng hối hận kinh khủng.PhotobucketPhotobucket.Trời mưa thì to, đường thì lồi lõm vì di chứng của những lần đào lên lại lấp xuống..người thì chen chúc nhau đi, lô cốt thì trải dài...hizz..PhotobucketPhotobucket. ko bik khi nào mới có con đường đẹp mà chạy băng băng trùi...Ngày xưa chiến đấu thì đi dưới trời mưa sao đêm lấp lánh còn giờ đi dưới trời mưa chả còn cái hứng thú mà ngắm trăng sao ấy chứ, xe cộ thì ìn ìn nổ máy xếp hàng,khói thì mịt mù từ những ống bô xe....thật đúng là ác mộngPhotobucketPhotobucket, đã zậy đang băng đèo lội suối zìa nhà thì lại còn đứng chờ xe lửa qua mới đc đi típ chứ.. đúng là đen muk PhotobucketPhotobucket, ngày thường đi học trời trong xanh thì ko cóa lại nhằm ngay ngày trời mưa dông thì lại đứng hứng mưa chờ tàu lửa..hizz..hizz..Sáng nay đi phỏng vấn xin ziệc thì gặp ngay cái ông phỏng vấn hem hỉu ông hỏi cái rì nữa... nào là " em nhóm máu ji "...ui giời cả đời có bao giờ đi xét nghiệm mấy cái đó đâu mà bik, ko hỉu ông nghĩ seo mà hỏi câu tiếp theo là " ba em nhóm máu gì " đúng là choáng luôn..PhotobucketPhotobucket.mình còn hem bik nói gì của ba...lại còn hỏi " em có tính lấy chồng giờ ko?" chả hỉu đi phỏng vấn xin việc hay đang ở văn phòng đăng ký tìm ng iu nữa...bótay.com,..PhotobucketPhotobucket..
PhotobucketPhotobucket

STICKY POST

Xin lỗi em, anh không phải đại gia!

,


Tôi rất thích cảm giác bắt đầu viết một cái gì đó. Nó sẽ đưa ta đến bất cứ nơi đâu ta muốn và nó đã đưa tôi tới đây, trước mặt anh.

Trần Ngọc Châu

Quán cà phê "miền Đồng Thảo" lọt thỏm giữa sự ồn ào náo nhiệt của Sài Gòn, xua đi cái nóng bức đầy khói bụi của buổi trưa mệt nhoài ngoài đường. Anh ngồi đó, đẩy cặp kính cận và nhìn tôi cười tươi tắn.

Tôi và anh quen nhau trên mạng. Chat chit mấy câu vớ vẩn và đến lúc anh bắt đầu tò mò về tôi. Ừ, thì gặp nhau, chả sợ!

Trước khi đi gặp anh, tôi đã được giáo huấn một chút về kinh nghiệm gặp "giai" trên mạng: phải lựa quán cà phê đông người, nhiều cửa để gặp trường hợp khẩn cấp có thể kêu cứu và "dọt" (chạy) cho lẹ. Quán cà phê miền Đồng Thảo hội đủ những tiêu chuẩn đó.

Tôi, một cô gái thông minh và cá tính đủ để biết người đối diện muốn gì. Tôi cũng đủ tự tin để không sợ hãi khi gặp người trên mạng. Tôi luôn có nguyên tắc của riêng mình: không gặp nếu chỉ nói chuyện vài lần, không gặp kẻ sỗ sàng, nói năng thiếu tế nhị, không gặp nếu không cho xem hình... Ôi thì đủ thứ các tiêu chuẩn đưa ra vì tôi vẫn thấy nhan nhản trên báo những vụ lừa đảo do gặp người lạ huơ lạ hoắc trên mạng.

Anh luôn tự tin rằng anh rất đẹp trai, thu hút. Tôi vốn thích những chàng trai tự tin như thế và quyết định gặp anh. Không phải tôi háo sắc đâu nhé, chỉ vì tôi... tò mò. Hôm nay, tôi trang điểm thật xinh, tôi thấy mình trong gương sao xinh quá. Tôi hí hửng phóng xe tới quán cà phê đã thấy anh ngồi đợi từ bao giờ. Đứng trước anh, tôi hơi sững sờ và bối rối: sao anh ấy đẹp trai hơn cả trong hình nhỉ!

Anh chào hỏi tôi rất tự nhiên làm tôi bình tĩnh hơn chút xíu. Anh là freelancer cho một số công ty chuyên về thiết kế, anh học kiến trúc ra mà. Lúc nào bên anh cũng là laptop, ly cà phê và lang thang khắp nơi. Anh làm mất đi cái nét phong độ nhưng lại lộ ra cái nét... phong trần đáng yêu đến kì lạ. Chẳng biết sao, tôi có ấn tượng với anh chàng này.

Lần đầu tiên gặp anh nên tôi không thể mang hết sở trường, sở đoản ra để phô trương được. Tôi ngồi lắng nghe anh nói về công việc, về cuộc sống. Anh nói thích cuộc sống của mình, lúc nào cũng vui! Anh tự tin ghê nhỉ! Cuộc sống của tôi không phải lúc nào cũng vui nhưng tôi cũng thích là chính tôi, tôi cũng hạnh phúc vì điều đó.

Thỉnh thoảng tôi kể cho anh những câu chuyện vui, vu vơ làm hai đứa phá lên cười. Khung cảnh cây cối thơ mộng, dưới chân là nước và cá bơi lội tung tăng, trước mặt là một anh chàng khá đẹp trai và rất thú vị, tôi thấy tim mình rộn ràng vì những phát hiện mới mẻ này. Thật không phí thời gian để đến đây chút nào! Cái cảm giác đề phòng, nghi ngờ khi gặp người lạ cũng bay đi đâu mất.

Anh cũng là một anh chàng thông minh và rất lãng tử. Anh nói có thể bắt chuyện với tất cả mọi người từ bác xe ôm, chị bán rau đến những anh giám đốc lúc nào cũng chải chuốt. Nụ cười anh rất đẹp, rạng ngời. Mỗi lần anh cười trái tim tôi lại rung rinh. Tôi không dễ bị các chàng trai mê hoặc, nhưng mỗi lần tôi kể một chuyện vui, anh lại lấy hai tay ôm đầu "pó tay, không chịu nổi" kèm theo nụ cười tươi hết cỡ cùng với cái liếm môi nhẹ, trông thật hấp dẫn quá đi thôi.

Tôi và anh đều muốn ngồi chơi tán dóc với nhau lâu hơn nữa nhưng đến giờ tôi phải đi gặp một số khách hàng quen có hẹn trước. Anh nói với theo: chắc chắn anh sẽ gặp lại Phương thêm lần nữa rồi! Tôi thấy trong lòng vui vui, chẳng biết sao nữa, cứ thấy lạ lạ!

Buổi tối anh nhắn tin tới tấp như nhắc tôi rằng: anh đang nghĩ đến Phương đấy nhé! Có lần anh nhắn thế này: "Anh chưa bao giờ gặp một cô gái lạ kỳ đến vậy, duyên dáng đến mức một cậu con trai từng lang thang bụi bặm khắp các xó xỉnh của cuộc đời chợt thấy một sáng thức dậy, cuộc sống tươi vui, rộn ràng, chim chóc véo von, cây cối xanh tươi, nhảy múa. Dường như, tâm hồn thi sĩ lâu nay bị bỏ quên chợt bừng tỉnh và ca hát tưng bừng". Tôi không biết mình đã làm gì, nói gì để anh có cảm xúc đến vậy, chỉ là tôi bất ngờ hứng chí kể vài câu chuyện vui thôi mà.

Chúng tôi gặp lại nhau vài lần, giữ một khoảng cách nhất định của một cô gái đoan trang và một chàng trai đàng hoàng. Lần nào đi chơi về cũng vui, tôi và anh đều cảm thấy thế. Tôi thấy đời mình đang lật sang một trang khác, mới mẻ và lạ lùng. Tôi thấy nhớ, thấy mình bắt đầu chờ. Đôi khi trong thâm tâm, không phải lúc nào tôi cũng tin tưởng hoàn toàn vào một mối tình trên mạng.

Một buổi tối, sau khi đi chơi và đưa tôi về nhà, anh nhắn cho tôi một tin cũng hơi bất ngờ: Xin lỗi em Phương à, anh không phải là một đại gia! Có lẽ vì đọc những bài blog của tôi đề cập rất nhiều đến những đại gia tôi từng quen biết, anh bắt đầu ngại và nhìn tôi với ánh mắt khác chăng?

Đúng, anh không phải là đại gia. Anh không giàu có, không có xe hơi, không có tiền rủng rỉnh trong túi, anh không có chân dài vây quanh nên chắc chắn anh không là đại gia rồi. Tôi biết điều đó chứ! Tôi đâu phải một cô gái tham lam, ham tiền đến mức mù quáng, sao anh lại nhắn cho tôi những lời lẽ như thế, tôi bắt đầu thấy băn khoăn, trái tim tôi tự đặt ra những câu hỏi mà chả bao giờ tôi có thể trả lời được.

Đúng! Anh không là đại gia, Huy ạ! Tất nhiên là thế. Nhưng khi bên anh, em thấy mình thực sự hạnh phúc. Cái hạnh phúc anh mang đến giản dị và đơn sơ lắm, em chỉ cần một buổi chiều rộn vang tiếng cười với bữa cơm ngon quây quần bên gia đình, một giấc ngủ không mộng mị và một bờ vai ấm áp bình yên, thế thôi anh à.

Em thấy em vẫn là em và được yêu thương hơn bao giờ hết khi em bên anh. Em không phải cố gắng trang điểm đậm, khoác những bộ quần áo đắt tiền, ăn những nơi sang trọng nhưng đầu óc thì trống rỗng, bất an. Những nơi ấy hình như tình yêu cũng rất xa xỉ và được tính bằng tiền.

Cái gì cũng có cái giá của nó, phải không anh? Tất nhiên, khi đại gia bỏ tiền ra thì họ cũng muốn lấy lại cái gì chứ, tim của các đại gia nhiều ngăn lắm! Còn với em, anh không lấy lại gì, chỉ đơn giản anh "đánh cắp" trái tim em thôi!
Cái gì từ trái tim thì sẽ đến trái tim phải không anh?
Tiền đâu có thể mua được tất cả!

Cái tin nhắn: "Xin lỗi Phương anh không phải là một đại gia" tôi vẫn còn lưu trong máy! Một lần nào đó, tôi muốn được nhắn lại cho anh thế này: "Huy ơi, dù anh không là đại gia nhưng em vẫn thích anh, thật đấy!"

Bạn có tin vào tình yêu bắt đầu từ trên mạng không? Tôi thì có! Ngày ngày, ôm cái laptop, không có thời gian gặp gỡ thông thường thì các mối tình qua mạng sẽ ngày càng nhiều. Và hãy một lần tin đi, bạn nhé! Kết quả sẽ rất bất ngờ!

PhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucket
Download Opera, the fastest and most secure browser
November 2009
M T W T F S S
October 2009December 2009
1
2 3 4 5 6 7 8
9 10 11 12 13 14 15
16 17 18 19 20 21 22
23 24 25 26 27 28 29
30