STICKY POST
Sunday, 23. August 2009, 08:59:58






Tôi vẩn vơ đến nỗi.
Nhiều khi muốn giật lùi.
Để còn những khoảnh khắc.
Được nhìn dấu chân tôi.
(Trần Ninh Hồ)
Thời gian như dòng sông trôi trảy không ngừng, con người ta muốn níu lại,với lại, giữ lại những gì là của mình, thuộc chính mình.
Hý hoáy khoảng hơn tuần trời, với vốn tiếng Anh còn sót lại, tôi mày mò lập ra blog này với một điều mong mỏi là để san sẻ, để trang trải nỗi lòng, để phiêu du những cảm xúc, để soi sáng ngóc ngách những nghĩ suy về điều mà mình đã trải nghiệm trong cuộc sống, trong công việc.
Tang Thuy Tam’s Blog là sợi dây giao cảm của tôi với đời, là bức thông điệp của tôi đối với người, là điệu hồn mong đi tìm những tâm hồn đồng điệu.
Tang Thuy Tam’s Blog là những điều tôi tìm thấy từ cuộc sống.
http://violet.vn/tangthuytam/
Thursday, 7. May 2009, 23:08:37
About me
Em có đọc được một câu như thế này: "Ba mươi là lúc chấp nhận những thay đổi mà cuộc đời dành cho ta, không kháng cự, chỉ uyển chuyển lợi dụng để những đổi thay cuộc đời biến thành động lực khiến ta đi tới". Những người đàn bà khi đã 30 tuổi, họ sẽ từng trải, đằm thắm và rất mạnh mẽ.
Thậm chí người ta còn nói: "Đàn bà ba mươi tuổi sẽ dễ dàng vứt bỏ ái tình".
Em ba mươi tuổi rồi, nhanh thật anh nhỉ? Ngày nào em là một cô sinh viên mới ra trường: ngây thơ, nhiệt huyết và cháy bỏng những khát khao khẳng định mình.
Thủa ấy cuộc sống ồn ào bên ngoài là cả một bí mật mà em háo hức tìm hiểu và cống hiến, em khao khát khám phá đến độ: mỗi sáng sớm thức dậy em đều nghĩ đó là một ngày mới và em sẽ phải làm được cái gì đó cho ngày hôm ấy thật hạnh phúc.
Ngày ấy, em vẫn nghĩ tình yêu là thứ tình cảm thiêng liêng nhất. Em đơn giản tin rằng: mọi thứ tình cảm cho đi thì không nhất thiết phải có được cái gì?
Ngày em 22 tuổi, trời luôn trong xanh, mây như trắng hơn, nắng như vàng hơn và tình yêu ngọt, song sánh như ly mật ong thơm ngát.
Em đã thay đổi rất nhiều, nhưng chỉ thực sự nhận ra mình đã 30 tuổi khi bạn gái tư vấn về mỹ phẩm khéo léo nhắc: "Chị nên dùng kem dưỡng chống nhăn đuôi mắt đi".
Ồ! Vậy là em đã 30 tuổi rồi, hình như em dạo này ít soi gương hơn hẳn, em sợ phải nhìn thấy khoảng tối trong đôi vắt từng trong veo ngày xưa, em cũng nhận ra hình như em hay nhíu lại cặp chân mày hơn. Em nhìn thấy tuổi mình, cái im lìm của mình đến mức đôi khi em có cảm giác như mình chạm được vào cánh cửa ấy, cánh cửa của tuổi 30.
Em cứ tin rằng, độ tuổi ấy nó là một cái ngưỡng, để em bước qua ranh giới của cô thiếu nữ, trở thành một người đàn bà theo đúng nghĩa của nó, sẽ là từng trải hơn, sẽ đằm thắm và hiểu mình hơn.
Đôi lúc em tự hỏi: một em của tóc tém, quần jean-váy ren trắng xòe tung đâu rồi? Em bây giờ hàng ngày đóng hộp trong những bộ đồ công sở, tóc vén dịu dàng. Chẳng thể cười to hết cỡ khi gặp chuyện vui, càng tự thấy mình vô duyên nếu gặp chuyện bực mình mà khóc ầm ĩ.
Ngày xưa, chấm khô nước mắt là cười giòn tan, bây giờ mắt em không ướt nhưng trong lòng sự trống rỗng như bủa vây.
Em của tuổi 20 nóng nảy và cảm xúc, đi đâu cũng muốn trở thành tâm điểm của chú ý: không xinh đẹp nhưng bạo dạn, tươi tắn... Em của tuổi gần 30 lại nhút nhát đến bất ngờ, luôn thấy mình lạc lõng trong đám đông, chọn im lặng là cách để tiếp xúc mọi người, tự nhắc mình chữ "nhẫn" là cách mình tồn tại.
Em thủa còn "sợ mình hết tiền phải vay thì ngại" vui vẻ ào vào chọn chọn, tìm lựa ở những sạp quần áo giảm giá trên vỉa hè, vẫn thấy tự tin mình có mắt thẩm mĩ và đáng yêu trong mắt mọi người. Em của ngày hôm nay, mua sắm trong những shop hàng hiệu đắt tiền, dùng nước hoa theo tâm trạng... chỉ có điều nét tươi tắn chẳng còn làm sáng lên khuôn mặt.
Cái ngày em còn nghĩ "mình cứ sống theo lý trí của mình vì chỉ có một cuộc đời thôi" thì mỗi bước chân em đi đều nhẹ tênh, ít nhìn xung quanh hơn, quan tâm tới nhiều người, nhưng coi trọng cảm xúc của mình hơn. Em đã sống, yêu theo đúng bản năng của mình, có một chút "bất cần", một chút liều lĩnh, và nhiều thật nhiều đam mê. Còn bây giờ, em tin "mỗi con người không chỉ sống cho riêng mình mà còn phải sống cho những người xung quanh mình nữa", trước khi làm gì, em đã nghĩ nhiều hơn, đã tính toán nhiều hơn, đã... sợ nhiều hơn".
Anh tin không? Đã lâu lắm em không mua hoa, chẳng còn mất mấy phút tự thưởng mình thư thái ngắm bình hoa vừa cắm để lấy hoa so sánh với nụ cười. Em của ngày hôm nay khi vào nhà sách, chẳng bao giờ lật tìm những tuyển tập thơ lãng mạn, em chỉ chọn Mạc Ngôn, hoặc những sách mà chỉ cần đọc tên thôi đã thấy cuộc sống thực, màu sắc hỗn độn và triết lý từng trải... em đã khác rất nhiều.
Em đã tìm ra được định nghĩa cho riêng mình về tình yêu, đơn giản đó chỉ là một dạng cảm xúc vì khi va vào tình yêu, lý trí thường bị lu mờ, tình trạng ấy kéo dài thành tâm trạng yêu mà thôi. Chỉ có tình thân máu thịt là thiêng liêng nhất, là không thể mất mát, là vĩnh cữu. Em thực sự không còn muốn chạy theo nữa thứ tình yêu lãng mạn nhưng hời hợt, đầy vô vọng và khổ đau, em chỉ tin cái gì đang hiện hữu, đang gần nhất, đang bên em.
Ngày em nhìn cuộc đời được phủ một màu phớt hồng xinh xắn em nuôi thật nhiều những khát vọng. Mong muốn được chinh phục và hy vọng những ước mơ lớn lao. Nhưng em bây giờ hiểu, cuộc sống và ước mơ không phải luôn có thể song hành, mà chúng lệch nhau, chúng khác biệt nhiều lắm, cuộc sống cần suy nghĩ thực, cần nhiều điều kiện khác mà tham vọng, ước mơ chỉ được xây từ tầng thượng, còn gốc của nó lại là cuộc sống và vì không tương đồng nên không vững chãi.
Em không dành nhiều thời gian để tụ tập bạn bè, tham gia những cuộc vui. Em đọc sách nhiều hơn, viết về những gì đã qua và đôi lúc là để nghĩ về anh... Em chọn cách nhìn nhận mọi vấn đề từ góc khuất trước rồi mới tới tính tích cực, hình như tới tuổi này em trở lên thận trọng và đa nghi quá đỗi. Chẳng là cô bé thẳng băng, không thích là phản ứng, thậm chí tranh cãi hùng hồn, chỉ để chứng minh cái "tôi" nhiệt huyết và trong sáng.
Đến cái tuổi 30 em hiểu hơn từ "vô cảm". Trước xem một bộ phim thương mãi cho một cảnh đời bất hạnh nào đó, em bây giờ vẫn khóc khi xem phim nhưng khô nước mắt là nghĩ luôn "phim ấy mà, cảnh giả thôi".
Em của thời gian "hừng hực tuổi trẻ" mơ trở thành một nhà từ thiện, xây nhà, nuôi nấng và cứu vớt những mảnh đời khốn khổ. Ngày hôm nay khi dừng lại đèn đỏ ở một ngã tư, em thấy 2 đứa trẻ ăn xin lao và đánh nhau chảy máu, nghĩ thầm trong lòng "cùng khổ, sao không đỡ đần nhau, muốn dừng xe tách chúng ra, nhưng...", nhưng khi đèn xanh bật lên, cũng như bao người em lướt qua cơn thịnh nộ của 2 đứa trẻ, có cái gì đó thấy mình không còn là mình, rồi mỗi ngày đi qua ngã tư ấy tự nhiên thấy mình bất an.
Giống như bao người phụ nữ khác, em xây dựng cuộc sống thực cho mình: là hàng ngày đi chợ, nấu cơm, lo với cái lo giá cả tăng, thèm tiếng bi bô trẻ nhỏ trong nhà, nhắc người thân đừng tặng hoa ngày lễ vì giá hoa sẽ đắt lắm.
Em của ngày hôm nay không tin nhiều vào điều anh từng nói... Em nhìn đàn ông không qua lời người ta nói, mà qua việc người ta làm, địa vị người ta có, điều người ta làm được cho bản thân, cho gia đình của họ và thái độ của họ với những người phụ nữ xung quanh. Em không tin vào thứ tình yêu mà ngày em 20 tuổi em thấy nó vĩ đại. Em của một năm trước đây còn khóc vì hạnh phúc khi nhận được tin nhắn nhiều tính từ yêu thương của anh. Những tin nhắn như vậy bây giờ thỉnh thoảng có đến với em nhưng em biết gọi tên nó là những "mỹ từ"...
Ngày xưa, em thấy "anh chở em trên chiếc xe đạp cũ" là lãng mạn, là chân thành thế. Bây giờ em phân biệt được dễ dàng, đi xe máy nhanh hơn xe đạp, đi xe hơi chống bụi, mát rượi trong mùa hè, ấm trong mùa đông và chẳng ướt nếu trời mưa...
Em biết em khác lắm rồi, em sống với cái nhìn mới "trước tiên hãy bằng lòng với những gì đang có..." Em không đi tìm, không rung động, không đau khổ với những gì không thuộc về em, không thể là của em...
Em đã có thể bước qua ánh mắt anh mà tim thấy lặng thinh, khoảng trống dù lớn hơn, nhưng em cũng không ép buộc nó phải lấp đầy. Em sẽ là em với tuổi 30...
( Khặc khặc...Sao giống mình đến vậy. Copy and read.. rùi ngẫm cho đỡ quạnh hiu).
Friday, 9. January 2009, 10:37:32
Trưởng ban liên lạc Yên Phệ, Long Còi nhắn tin: Họp lớp. Khởi hẹn 7h sáng, mồng 4 Tết, địa điểm: tại nhà Thu Hiếu.
Mình kéo theo em gái, cố ý đến nhà Thu sớm nhất thì đã thấy Giang cười toét miệng từ lúc nào. Lâu ngày không gặp, vừa mới ngồi nói chuyện với Giang đã thấy mọi người nườm nượp kéo đến. Đứa nào đứa nấy mặt mày hớn hở, trông không khác xưa là mấy. Tuấn Manoen vưỡn mập, nay có thêm cặp kính…ra dáng nhà báo lắm. Xuân Yên, Hải Yến sống đất Hà Nội, xinh hẳn lên….Kìa, Thủy John đến, mồm miệng lúc nào cũng tép nhảy, chưa thấy người đã nghe thấy tiếng. Một lúc sau thầy chủ nhiệm tới, thầy đã nghỉ hưu, tóc thầy bạc hơn- giọng ấm áp, quen thuộc- thầy hỏi thăm từng người
. Chúng tôi đến hồ Kim Quy, rìa thành phố, liên hoan. Đến nơi đã thấy Thủy B, Oanh đứng chờ từ lúc nào.Trời, bà Thủy B! Trông dáng dấp của bà vẫn xum suê, vẻ hoa trái được mùa hiện rõ trên gương mặt
. Sau bài giới thiệu trịnh trọng của Long Còi (bí thở của lớp), Thụ Cáy nhanh nhảu tiếp lời: “Văn...thủ đô có khác”.Cả nhóm cười
. Tiếp đó là những lời chúc tụng, cười đùa, rồi xin số điện thoại, rồi thăm hỏi với những câu quen thuộc: béo ra hay gầy đi, đen hay trắng, vợ (chồng ) mày thế nào, con lớn chưa?..v..v…Có mặt Hùng Cảosuhào mà thiếu bóng họa sĩ Huy Cày và Sĩ Ca, bộ 9 “mỳ chính cục” của lớp C. Cả nhóm chợt nhớ đến Lê Hà. Nghe bảo tết năm nay Hà về, cô gái xinh nhất lớp tôi, đã từng làm rung rinh bao chàng trai, lấy chồng ngoại quốc, sao giờ vẫn chưa thấy? Mình cũng phải xin mở ngoặc ( Lớp vờ-ăn chúng mình ngày trước luôn phát lộ dồi dào nguồn dinh dưỡng mỹ nhân)
.
Sau buổi tiệc tại hồ Kim Quy với món chủ đạo: món dê, cả nhóm kéo đi hát karaoke. Bà Hải Lam sống bên Đức chục năm trời mà vẫn thích hát nhạc vàng như ngày xưa, thậm chí hát còn lê thê, rầu rĩ hơn. Giọng Hà Xibátcheo trầm, ấm. Chúng tôi vui vẻ, tếu táo đến cuối ngày, chia tay nhau vẫn còn bịn rịn, lưu luyến.Mồng 4 Tết năm Mậu Tý 2008- một ngày thật khó quên!
Wednesday, 31. December 2008, 02:19:05
Đánh giá kết quả học tập là khâu quan trọng trong quá trình giáo dục, với mục tiêu là tạo sự chuyển biến mạnh theo hướng phát triển trí thông minh, sáng tạo của HS. Bên cạnh việc soạn những đề trắc nghiệm có giá trị, chúng ta hãy mạnh dạn ra đề văn dạng mở trong phần tự luận cho HS. Bởi đổi mới dạy Làm văn trước hết bắt đầu từ việc nuôi dưỡng cái “tôi” của các em, cái nguồn năng động non tơ sẽ sinh ra bao suối ý. Phải tập cho HS có được sự hoạt bát, tư duy năng động, dám nghĩ, dám nêu vấn đề, biết lật lại vấn đề, dạy cho học sinh biết quan sát, biết xem xét từ nhiều góc độ. Kiểu đề mở giúp các em biết liên tưởng, tượng tượng hơn, đầu óc các em được xới lên, sôi động hơn, chống được sự trì trệ, nhằm tạo điều kiện thuận lợi cho học sinh bộc lộ những suy nghĩ, tình cảm riêng của mình, khắc phục tình trạng học vẹt, học tủ và sao chép tài liệu. Đề văn mở tạo cho sự suy nghĩ nhiều chiều của học sinh. Tôi đã mạnh dạn đưa ra đề mở trong đề kiểm tra chất lượng học kỳ I, năm học 2008-2009, chương trình chuẩn:Đề bài: Truyền thuyết “An Dương Vương, Mỵ Châu- Trọng Thủy” kết thúc bằng hình ảnh “Vua cầm sừng tê giác bảy tấc, Rùa Vàng rẽ nước dẫn vua đi xuống biển”(SGK Ngữ văn 10, tr.42). Em hãy tưởng tượng và kể tiếp câu chuyện gặp gỡ giữa Rùa Vàng và An Dương Vương dưới thủy cung.
Read more...
Sunday, 28. December 2008, 13:14:41
Cổ tích những năm 80
Có những buổi chiều, tự dưng oải người một cách vô cớ, cứ lật bậy bạ chồng sách vở mà chả biết làm gì
.Bỗng dưng miền ký ức xa xưa òa về. Chập chờn, lung lay những kỷ niệm. Nhớ có một lần, dưới ánh trăng sáng, trong cái vẻ tĩnh mịch của thôn quê, bố cùng hai chị em tôi ngồi trên cái cống làng, đợi mẹ tôi đi cấy về. Trước mênh mông khoảng trống của cánh đồng, ba bố con vừa ngắm trăng, vừa thỏa thuê tận hưởng cơn gió mát lành của hương cỏ, hương cây man mác.
Bố tôi- bộ đội xuất ngũ, mất sức lao động. Mẹ, giáo viên mầm non. Nhà tôi không được cấp ruộng. Mẹ tôi siêng năng, ham công tiếc việc, tranh thủ từng giây phút…ngoài giờ cơ quan, cùng bố tôi khai hoang thêm vài sào ruộng. Ruộng cách nhà tôi khá xa, dù nhà tôi ở đầu làng.
Căn nhà bố mẹ tôi tự xây năm 1883, mãi đến 1885 mới chuyển đến ở. Căn nhà ba gian rộng rãi, thoáng mát. Trước nhà là dòng sông nhỏ,4 mùa nước trong xanh. Xung quanh vườn, bờ sông bố tôi trồng nhiều cây xoan đào.Cây xoan còn có tên là cây sầu đâu. Nhiều người gọi hoa xoan bằng một cái tên rất dung dị:"Hoa quê". Bố tôi trồng xoan để lấy gỗ. Mùa tháng 3 hoa xoan nở tím ngát cả khoảng trời, màu tím ấy dường như nhuộm tím cả tuổi thơ tôi
. Bên kia sông là cánh đồng hoa màu, nào là ngô, nào khoai, nào đậu, nào lạc….Đất luôn được phù sa, tơi, xốp mềm, trồng cây tốt rười rượi. Cánh đồng trồng màu này ngăn giữa làng tôi đang ở với nhà của ông bà nội tôi, chú tôi mới chuyển từ Thái Nguyên về.
Tuổi thơ tôi lớn lên hồn nhiên, trong trẻo trong sự thương yêu, nhọc nhằn của cha mẹ. Thanh, em gái tôi đồng thời cũng là người bạn thời thơ ấu của tôi. Thanh kém tôi một tuổi, người chắc mẫm và lành như đất.
Tôi lên tám, mẹ tôi sinh em thứ 3. Em gái.
. Tôi đọc được nét buồn phảng phất trên khuôn mặt của bố khi bố ngồi lau cái chụp đèn để mang vào trạm thắp sáng cho mẹ. Hai năm sau, mẹ tôi xin về nghỉ chế độ một lần. Nhà tôi chuyển nhà lần nữa. Bố mẹ mua lại khu nhà thanh lý của cơ quan lương thực huyện- thuận lợi hơn cho chúng tôi học hành. Bố mẹ tôi luôn phấn đấu cho tương lai con cái
. Tôi lại nhớ một lần mình lon xon theo mẹ trong chuyến chở đồ lần cuối tại ngôi nhà cũ, chợt nhìn thấy nước mắt trên má mẹ. Chia tay với căn nhà yêu thương, nơi mình từng gắn bó, dựng xây… Ai mà kìm lòng được? Tôi cũng vậy, thời gian thoi đưa, cho tới giờ đã hai chục năm, tôi chưa hề vào thăm ngôi nhà xưa cũ một lần nào, bởi ngôi nhà giờ đã đổi khác, chủ khác, được bài trí theo kiểu khác. Còn tôi, tôi sợ đối mặt với sự đổi thay. Trong tôi, ngôi nhà luôn luôn thấm đượm một nỗi niềm. Sâu và xa quá!
Showing posts 1 -
5 of 22.