
Qua một kỳ thi, qua những đêm dài thức trắng, những yên bình lạc mất nay tìm về lại trong lòng, trong tâm. Nhìn lại những tháng ngày đã qua, chợt thấy quá lâu trang blog không có một dòng chữ mới, Ngẫu Hứng không có nổi một câu. Phải chăng những căng thẳng, vội vã của đời làm khô cằn đi cảm xúc? Phải chăng vì đam mê và con đường mình lựa chọn: sự khô khan Toán - Tin là đối lập với lãng mạng của văn thơ và cảm xúc? Hay vì thời gian đã làm con người tôi trưởng thành, và tự cảm thấy rằng cái trò viết lách ấy, cái cảm xúc gọi là ngẫu hứng, lãng mạn ấy là trẻ con, là lỗi thời, là sến súa? Không, sự thực không phải vậy! Vẫn những dòng mã khô khan nhưng xen lẫn đó là những dòng nhạc với đôi tay lướt trên phím đàn. Hình như trong tôi, bàn phím máy tính và phím đàn không có nhiều khác biệt. Giữa những căng thẳng công việc và học tập, giữa những vồn vã của dòng đời, có nhiều lúc tôi vẫn tìm được yên bình trong một quán vắng cà phê nào đó, vẫn thấy được tình yêu trong từng câu hát, và thấy được niềm vui khi nghĩ về bạn bè và gia đình.
Rồi một ngày bỏ lại tất cả, những ưu tư sầu muộn, những hiện đại công nghệ, không điện thoại, không Internet, lên chiếc xe máy và đi rất xa, mặc cho gió lạnh ngày đông, mặc cho con đường dài chưa một lần đi đến... Mỗi cột mốc cây số là một ưu phiền được đánh rơi. Con đường càng xa là căng thẳng dần tan biến. Đã lâu rồi chưa ngồi lên xe máy đi xa đến thế!
Rồi lại một ngày cùng đám bạn đi về với rừng núi, về với con suối trong mơ mộng. Ngày leo lên rừng, chiều ngâm nước suối. Con suối mùa đông nước lạnh đến thấu xương, nhưng giữa tiếng cười đùa thấy mình thêm mạnh mẽ. Rồi đêm về đốt lửa ngồi quanh, cùng sẽ chia vui buồn cuộc sống, cùng đàn ca xua tan đêm lạnh hoang vu. Thế mới biết rằng cuộc sống ta luôn cần bên nhau, để vui, để buồn, để chia sẻ, để cộng hưởng những trái tim đồng điệu. Những ly rượu nồng cay là men say tình người, những con người, những người bạn đã gắn bó suốt quãng đường đại học, quãng đời sinh viên. Những ly rượu cứ thế mà uống, uống để say để rồi tạm quên đi tiếc nuối những ngày còn lại trước chia tay, quên đi những thao thức mai đây ra trường, quên đi cuộc đời xuôi ngược ngày tháng sắp đến.
Ngồi lại bên nhau kể chuyện nhau nghe
chuyện buốn chuyện vui chuyện chúng ta...
Nhớ những lúc gắn bó bên nhau hôm nào
nhớ ánh mắt lấp lánh trao nhau nụ cười,
nhớ tiếng nói tiếng hát thiết tha trong lòng
và những ngấn nước mắt của ngày chia tay ta xa nhau....
Bài hát vang lên theo tiếng đàn, chợt nghe ai đó lạc giọng. Tiếng hát thổn thức, ngập ngừng của một bạn nữ... Sẽ luôn nhớ về nhau, thật đấy!