Viết cho những cảm xúc bất chợt...

Subscribe to RSS feed

Tình là nắng nhạt một ngày

, ,

Tình như nắng, nắng ươm vàng sớm bình minh, và nhạt dần vào chiều. Lòng người như lá, mơn mởn dưới nắng xuân, xanh ngát với nắng hạ, chợt vàng khi thu đến, héo tàn cùng đông sang. Tưởng rằng đến một ngày nào đó, tình sẽ lụi tắt, lá kia cũng rơi về cội, đã là hết? Ngày mai, nắng mới cùng lá non sẽ lại còn...

Tình sớm bừng cháy, cũng vội tàn. Tình đến nhẹ nhàng, cũng lặng lẽ sang. Tinh đi để lại chi trong lòng những tiếc, những nuối, cùng oán, cùng hờn? Dẫu sao như thế vẫn còn chút gì để nhớ, để lưu lại trong tim những hoài niệm khi tình qua, còn hơn là chẳng đọng lại trong lòng một chút vấn vương! Yêu chẳng phải là một cảm xúc sao? Mà cảm xúc thì bao giờ cũng xuất phát từ con tim, dễ rằng quên sao được, xóa sao mờ?

...

Phải chi thời gian thiếu mất một ngày hôm đó...

Chút hững hờ cho yêu...

, ,

Tự hỏi anh có yêu em, yêu nhiều hay ít? Anh chẳng biết nữa? Nhiều khi cũng tự mặc định rằng anh đang yêu em, và chỉ có em. Nhưng cũng đôi lần, xa chẳng thấy nhớ, gần thế cũng thành quen. Và có những khi tim anh lạc trôi đâu mất, có lẽ vẫn còn tiếc nuối cho mối tình cũ dù đã xa nơi phương nào?
...
Hay rằng thời gian yêu em với anh đã đủ lâu, để tim anh thôi cảm thấy mới lạ? Có lẽ là vậy! Anh yêu bản thân mình, yêu cảm giác của mình hơn yêu em! Nếu thật sự như thế, anh có đáng để em yêu nữa không?
...
Xa em anh thấy buồn. Xa em anh lại thấy nhớ người còn gái cũ. Em đến mờ nhạt ký ức cũ trong anh, nhưng không em anh lại muốn tìm về quá khứ. Anh vẫn còn yêu với mối tình không dứt, hay đã bắt đầu mới với em?
...

Ngày nói lời yêu em, anh không ngập ngừng, anh không lừa dối, nhưng anh biết mình cũng chẳng nói thật. Và giờ đây, anh lại biết mình đã không sai khi nghĩ như vậy... Trong anh là nhiều con người khác, là nhiều tình cảm khác, là nhiều suy nghĩ khác. Và quan trọng hơn, anh không biết anh đang sống với con người nào, với tình cảm nào! Giờ đây, anh phải lựa chọn, lựa chọn con người anh phải sống, con tim với tình yêu. Nhưng anh không biết, cái mà anh lựa chọn, có tồn tại em trong đó hay không.
...
Bữa cơm, đứa em vô tình nói: "Anh giống như yêu cho có, có cũng được, không cũng chẳng sao!" Thời gian với anh như dừng lại, anh suy nghĩ rất lâu nhưng vẫn chẳng thể trả lời được: "Thật vậy không?"... Anh không đủ can đảm để trả lời...

Nếu rằng em vô tình đọc những dòng blog này, anh không thể tưởng tượng được rằng em buồn biết mấy. Nỗi buồn em sẽ nhiều như tình cảm em đã dành cho anh. Đành biết rằng vậy, thế nhưng anh vẫn cứ viết, anh chẳng hiểu vì sao?

Ngày em theo chồng, bỏ lại...

Em sắp lấy chồng, anh chẳng hay tin...
Ngày lấy chồng, tình cờ nghe bạn em nói...

Anh không tiếc nuối, vì chưa bao giờ yêu em, chỉ thấy thương...
Vội vàng thế nên đành lỡ làng. Trong em là suy nghĩ gì đây? Anh chẳng hề biết!
Anh không thích người em lấy làm chồng! Với anh người đó thật chẳng đáng gì! Nhưng với em, có thể sẽ khác. Và anh hy vọng thật sự là như thế!...

Anh nhớ em vẫn thích "Bài không tên số 2" mà em vẫn thường thầm hát.

Ðời một người con gái, ước mơ đã nhiều,
Trời cho không được mấy, đến khi lấy chồng
Chỉ còn mối tình mang theọ...



Ừ, lỡ làng thế rồi nên chỉ còn mối tình đấy thôi. Mối tình đó đã không giành cho người em lấy!

Ngày cưới chẳng vui đâu em nhỉ? Và sẽ còn buồn hơn những ngày sau đó, nếu như em vẫn còn mang theo mối tình ấy! Đã đi thì nên đi đến cuối con đường, phải không em? Và anh mong em chấp nhận con đường em đang đi và sẽ đi, dù cả anh và em đều biết con đường ấy em không hề muốn!

Có lẽ em sẽ phải bỏ lại rất nhiều, cuộc sống của em, bạn bè của em, hoài bão của em, và cả tình yêu đã có của em nữa. Nhớ, nhưng đừng tiếc nuối em ạ! Đừng khóc vì những gì đã qua, vì em chẳng thể giữ lại được.

Mong em luôn vui!

Nhận thức...

,

Phải mất khá lâu mới nhận ra rằng mình không có khả năng viết, dù chỉ là đôi ba dòng cảm xúc...

Ừ, cũng đã từng viết: blog đấy, văn đấy, thơ đấy. Nhưng có lẽ giờ đã không còn! Cảm xúc khô khan với thời gian, giọng văn cứng theo từng dòng lệnh. Đâu là điểm chung của lối văn chương và logic?

Và rồi cũng chợt nhận ra rằng, ta luôn vội với thời gian, dù nhiều khi chẳng vướng bận chi cả! Ăn vội, ngủ vội, học vội, làm vội... Tự ta biến cuộc sống của chính mình thành một dòng chảy xiết. Đâu là con suối êm đềm, đâu là biển vắng bình yên, đâu là chân trời xanh thẳm...

Ngày đó cuộc sống là thi vị, ngày đó là tâm hồn giàu cảm xúc, ngày đó là bình yên trong từng suy nghĩ, trong từng cảm nhận. Ngày đó còn đâu? Chỉ còn vội vã...

Ngày đó ta ru hồn bằng giai điệu, những nốt trầm bổng. Ngày đó ta viết cuộc đời bằng vần thơ, suy tư trong sâu lắng. Thế nhưng... Chợt thấy hối tiếc!

Ngày nữa đã qua...

Buổi sáng với tách cà phê

,

Sáng, trời còn mang hơi lạnh của đêm, giấc ngủ vẫn còn muốn vùi sâu... Một cuộc gọi hẹn cà phê sáng...

Trong cái lạnh và mưa bay, tách cà phê nóng không đủ tan đi cái lạnh đầu hôm, nhưng có lẽ cái ấm áp nó mang lại khiến con người ta thấy ấm lòng. Chợt nhớ đã quá lâu không ngồi nhâm nhi cà phê sáng, có lẽ cũng bởi thói quen dậy muộn, và cũng có lẽ ta lỡ mất nhiều giây phút thú vị của ngày với tách cà phê.

Bỏ lại những ngày thi

, ,

Qua một kỳ thi, qua những đêm dài thức trắng, những yên bình lạc mất nay tìm về lại trong lòng, trong tâm. Nhìn lại những tháng ngày đã qua, chợt thấy quá lâu trang blog không có một dòng chữ mới, Ngẫu Hứng không có nổi một câu. Phải chăng những căng thẳng, vội vã của đời làm khô cằn đi cảm xúc? Phải chăng vì đam mê và con đường mình lựa chọn: sự khô khan Toán - Tin là đối lập với lãng mạng của văn thơ và cảm xúc? Hay vì thời gian đã làm con người tôi trưởng thành, và tự cảm thấy rằng cái trò viết lách ấy, cái cảm xúc gọi là ngẫu hứng, lãng mạn ấy là trẻ con, là lỗi thời, là sến súa? Không, sự thực không phải vậy! Vẫn những dòng mã khô khan nhưng xen lẫn đó là những dòng nhạc với đôi tay lướt trên phím đàn. Hình như trong tôi, bàn phím máy tính và phím đàn không có nhiều khác biệt. Giữa những căng thẳng công việc và học tập, giữa những vồn vã của dòng đời, có nhiều lúc tôi vẫn tìm được yên bình trong một quán vắng cà phê nào đó, vẫn thấy được tình yêu trong từng câu hát, và thấy được niềm vui khi nghĩ về bạn bè và gia đình.

Rồi một ngày bỏ lại tất cả, những ưu tư sầu muộn, những hiện đại công nghệ, không điện thoại, không Internet, lên chiếc xe máy và đi rất xa, mặc cho gió lạnh ngày đông, mặc cho con đường dài chưa một lần đi đến... Mỗi cột mốc cây số là một ưu phiền được đánh rơi. Con đường càng xa là căng thẳng dần tan biến. Đã lâu rồi chưa ngồi lên xe máy đi xa đến thế!

Rồi lại một ngày cùng đám bạn đi về với rừng núi, về với con suối trong mơ mộng. Ngày leo lên rừng, chiều ngâm nước suối. Con suối mùa đông nước lạnh đến thấu xương, nhưng giữa tiếng cười đùa thấy mình thêm mạnh mẽ. Rồi đêm về đốt lửa ngồi quanh, cùng sẽ chia vui buồn cuộc sống, cùng đàn ca xua tan đêm lạnh hoang vu. Thế mới biết rằng cuộc sống ta luôn cần bên nhau, để vui, để buồn, để chia sẻ, để cộng hưởng những trái tim đồng điệu. Những ly rượu nồng cay là men say tình người, những con người, những người bạn đã gắn bó suốt quãng đường đại học, quãng đời sinh viên. Những ly rượu cứ thế mà uống, uống để say để rồi tạm quên đi tiếc nuối những ngày còn lại trước chia tay, quên đi những thao thức mai đây ra trường, quên đi cuộc đời xuôi ngược ngày tháng sắp đến.

Ngồi lại bên nhau kể chuyện nhau nghe
chuyện buốn chuyện vui chuyện chúng ta...

Nhớ những lúc gắn bó bên nhau hôm nào
nhớ ánh mắt lấp lánh trao nhau nụ cười,
nhớ tiếng nói tiếng hát thiết tha trong lòng
và những ngấn nước mắt của ngày chia tay ta xa nhau....



Bài hát vang lên theo tiếng đàn, chợt nghe ai đó lạc giọng. Tiếng hát thổn thức, ngập ngừng của một bạn nữ... Sẽ luôn nhớ về nhau, thật đấy!

Chuẩn bị các đề tài và dự án

Lâu rồi không viết blog, có vẻ như từ ngày nghe lũ bạn kháo nhau về mấy cái mạng xã hội ảo như facebook, zing me,... Mạng xã hội cũng hay đấy! Hay ở chỗ cách thức tìm kiếm bạn bè giúp mình, và làm quen với nhiều mối quan hệ, tuy nhiên nó khiến người dùng tốn không ít thời gian vào nó, đôi khi là vô bổ.

Kỳ này mình ngập trong mớ hỗn độn đề tài và dự án, nhẩm tính cũng đến 6 cái lớn nhỏ, tuy nhiên chẳng có cái nào là dễ ăn.

Thứ nhất là đề tài mô phỏng trò chơi "Ô ăn quan", một trò chơi dân gian lâu đời của nền văn minh lúa nước. Tuy nhiên trò chơi này hiện nay ít được biết đến, nhất là thế hệ trẻ bây giờ. Mình chọn đề tài này bởi yêu thích những giá trị truyền thống và dân gian. Đề tài sử dụng ngôn ngữ Visual Basic và lập trình qua mạng. Mình cũng đang định hướng viết cái này bằng một ngôn ngữ BASIC trên Linux, tuy có nhiều khó khăn cũng như chưa được sự đồng ý của người hướng dẫn.

Đề tài thứ hai là lập trình ứng dụng cho nền tảng Android. Lĩnh vực này khá thú vị bởi Android là nền tảng khá mạnh trong công nghệ và thiết bị di động. Thầy cho 3 đề tài: Ứng dụng từ điển, trò chơi Sudoku, và ứng dụng wiki cá nhân. Ứng dụng từ điển thì thiết thực, nhưng kỳ trước đã làm rồi. Trò chơi Sudoku thì mình hứng khởi, và cũng nghiên cứu nhiều: lịch sử ra đời, các thuật toán giải quyết, các biến thể, đặc biệt là tối nào trước khi ngủ cũng làm một bài. Nhưng cái này mấy kỳ trước đã lập trình bằng C rồi, khá ấn tượng nên giờ chẳng thích viết lại vì không có gì mới. Ứng dụng thứ 3 là wiki cá nhân, cái này cũng tương tự ứng dụng từ điển Android đã làm, nên không hứng thú lắm. Nếu làm thì có lẽ khai thác cơ sở dữ liệu wiki trực tuyến để làm ứng dụng ngoại tuyến, nhưng vẫn còn nan giải với mấy thuật toán nén của các bộ wiki ngoại tuyến hiện có.

Đề tài thứ ba là mô phỏng và xây dựng bộ tính toán ALU của CPU. Cái này không khó, nhưng thật sự vẫn chưa có phương hướng để làm, dù đã có một số ý tưởng chẳng biết đúng sai.

Đề tài thứ tư của môn công nghệ phần mềm, cái này chưa có kế hoạch hay ý tưởng cụ thể nào.

Một đề tài khó nhai, có lẽ là khó nhất trong các đề tài: Ứng dụng trí thông minh nhân tạo trong tư vấn trực tuyến các trang thương mại điện tử. Tên đề tài đã dài, nội dung nghiên cứu lại sâu. Đề tài này mình đăng ký nghiên cứu khoa học, vì tính ứng dụng thực tiễn cao, và cũng đang là vấn đề nóng trong thương mại và tin học. Đề tài làm nhóm chung với hai thằng bạn chí cốt từng sát cánh với đề tài nghiên cứu khoa học năm trước, đề tài khiến cả 3 thằng mất ăn mất ngủ, có khi ngày chỉ ngủ 2-3 tiếng đồng hồ. Nghĩ lại thấy còn ghê, trong khi đó đề tài này "xương" gấp mấy lần.

Ngoài ra còn có một dự án nữa, chỉ nghe phong phanh khi có mấy đứa bạn mời tham gia dự án tin học hóa quản lý bệnh viện đa khoa của thành phố hay tỉnh gì đó. Nghe đâu dự án được 100 triệu, nếu mà làm thì mình đổi cái Nokia qua một điện thoại sử dụng hệ điều hành Android luôn.

Đề tài kỳ này thì nhiều, nhưng khó khăn nhất với mình là vấn đề làm nhóm. Làm đề tài theo nhóm đúng nghĩa với mình thì không vấn đề gì, nhưng thực tế thì chỉ có mỗi thằng phụ trách nhóm là làm, còn lại hùa theo ăn leo. Và ghét nhất là thái độ ỷ lại và thiếu tinh thần trách nhiệm về nhóm và đề tài. Mình phải làm vì trách nhiệm, và quyền lợi của mình. Cảm thấy ức chế vì điều này, đôi khi ảnh hưởng đến quá trình làm đề tài. Dù sao cũng hy vọng mình hoàn thành xong tất cả.

Có những buổi chiều lang thang...

Có những buổi chiều lang thang như thế! Chiều phố có mưa bay, và con đường thế nên mà thành vắng. Chợt nhớ bài hát Diễm Xưa của Trịnh Công Sơn: "Mưa vẫn mưa bay... Dài tay em mấy thuở mắt xanh xao. Nghe lá thu mưa reo mòn gót nhỏ, đường dài hun hút cho mắt thêm sâu".

Con đường ấy ta đã đi qua mấy mùa thu. Theo năm tháng, con đường ấy vẫn thế, hàng cây xanh lá nhợt nhạt bởi thu. Dòng người vẫn đấy, chỉ có lòng ta là đổi thay. Con đường ven biển nghe tiếng sóng ru bên hàng dương. Cơn sóng xóa nhòa những dấu chân.

Khi ta nhớ, nhưng khoảng cách cứ xa dần, thế nên nỗi nhớ cứ đầy thêm. Ta sẽ nhớ rất lâu, rất nhiều và đôi khi mông lung. Rồi vẫn còn những chiều mưa như thế, và lòng ta vẫn cứ như thế. Tìm đâu ra con đường mới để đi, để khỏi gặp lại những gì thân quen, để xóa nhòa những ký ức buồn vui?
February 2012
M T W T F S S
January 2012March 2012
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29