Skip navigation.

Log in | Sign up

Bài thơ: Đôi dép

Nguyễn Trung Kiên
Bài thơ đầu anh viết tặng em
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng biến thành thơ

Hai chiếc dép gặp nhau tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung xuống cát bụi cùng nhau

Cùng bước mòn, không kẻ thấp người cao
Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng người khác
Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia

Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế đều trở nên khập khiễng
Giống nhau lắm nhưng người đời sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu


Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh

Đôi dép vô tri khắng khít song hành
Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi

Không thể thiếu nhau trên những bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái
Nhưng tôi yêu em ở những điều ngược lại
Gắn bó đời nhau vì một lối đi chung

Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia./.

Read more...

Vườn quê

Nguyễn Trọng Quỳnh
Anh trở lại vườn quê biêng biếc gió
Hoa bìm vương mây tím trời xưa
Bồi hồi chùm khế ngọt đong đưa
Bờ cỏ gà níu mãi chiều hoe nắng
Hoa táo trong vườn xôn xao nở trắng
Hồng chín lập lòe như lửa chiều hôm
Na mở mắt nhìn qua kẽ lá
Vải xòa che mát khoảng trời em
Vít cong cành chiều em hái quả
Vị ngọt ngào còn đọng mãi trên môi
Nghe trong gió lá trở mình khe khẽ
Tiếng chim gù khuơ động lá vàng rơi
Anh thương thương từng chiếc lá nhành cây
Từng lối mòn thì thầm lời sỏi đá
Mái tóc em bồng bềnh trong gió
Tỏa hương chiều vào nỗi nhớ lòng anh


Cảnh chiều...

Mặt trời đã ngã về tây
Chỉ thấy.
Quạ mỏi, sương rơi, núi tím nhòa
Người đi tìm quán nghỉ đường xa
Bến sông nhạn lượn sao thưa thớt
Thôn vắng, đèn khuya ánh nhạt nhòa
Khói bếp hững hờ thôn vắng vẽ
Giấc mơ mờ ảo bóng người qua
Lan can lay động chùm hoa thắm
Thánh thót đồng hồ đêm vẳng xa.

Sưu tầm

Làng quê

Tre rũ rượi ven bờ nghiêng lá úa
từng thân gầy, mong mỏi những hạt mưa
in đáy nước, màu tím chiều loang lổ
con đò buồn, đón đợi khách ngày xưa

Trên sông vắng, tiếng hò cô gái lái
chống cây chèo, mời gọi khách qua sông
chẳng kẻ đáp, đau lòng người e ngại
để lục bình, trôi mãi kiếp bèo, mây

Đường đê cũ, nông phu dừng quẫy gánh
vụt tay chai, vào nước sóng sánh lan
hớp ngụm mát, trong nỗi sầu hiu quạnh
ngọn gió nào, lành lạnh đến tâm can

Im lặng quá, buổi trưa hè nắng gắt
lũ mục đồng, lững thững cỡi trâu qua
chẳng màn tấu, khúc sáo, tiêu rộn rã
nên không gian, chừng mất cả âm thanh

Bên đồng lúa, đám chim trời vun xới
những con sâu, vội vã rút vào hang
đám thợ gặt nhìn nhau đang sợ tối
khói lam chiều, đã thoáng toả hơi sương

Sưu tầm

January 2010
M T W T F S S
December 2009February 2010
1 2 3
4 5 6 7 8 9 10
11 12 13 14 15 16 17
18 19 20 21 22 23 24
25 26 27 28 29 30 31