My Opera is closing 3rd of March

Subscribe to RSS feed

Dem dem nam mo pho

Dem dem nam mo pho magnify

http://my.opera.com/tamlinh/blog/demnammopho

Bất chợt lạc vào giai điệu đều đều, dịu dàng của "Đêm đêm nằm mơ phố" để rồi lại loanh quanh mãi chẳng tìm lối ra lại biết mình trót lỡ "yêu" mất rồi.

Đêm đêm nằm mơ phố, trăng rơi nhoà trên mái

Đi qua hoàng hôn nghé thăm nhà

Anh như là sương khói mong manh về trên phố

Đâu hay một hôm gió mùa thu

Đâu hay mùa thu gió, đêm qua mặc thêm áo

Tay em lạnh mùa đông ngoài phố

Đêm xin bình yên nhé, con đường vàng ánh trăng

Đèn dầu khuya quán quen chờ sáng

Đêm đêm nằm mơ phố, mơ như mình quên hết

Quên đi tình yêu quá vô cùng

Sương giăng Hồ Tây Trắng đâu trong ngày xưa ấy

Tôi soi tình tôi giữa đời anh

Ca từ nhẹ nhàng, lãng mạn thế không biết, lại cảm phục những nghệ sỹ luôn đưa được những cảm xúc của mình vào âm nhạc để bao trái tim đồng cảm được cất tiếng "cảm ơn". Mặc dù đôi khi ca từ của họ "cao siêu" quá làm mình chẳng hiểu gì.

Một không gian đầy đủ sắc màu: bàng bạc hoàng hôn,trăng nhoà trên mái, vàng vọt đèn dầu,mong manh sương khói. Tác giả như cố tình dẫn người nghe theo trình tự thời gian cụ thể: từ hoàng hôn - tới đêm khuya có trăng và đèn dầu chờ trời sáng rồi đến bình minh với sương giăng Hồ Tây trắng. Tất cả chỉ để diễn tả tâm trạng một đêm trắng của kẻ đang bị nỗi nhớ dày vò thôi. Một tình yêu đã cũ, tưởng chừng như lãng quên đã lâu vậy mà bất chợt ào về làm trái tim mềm yếu không tránh khỏi xót xa. Anh chỉ mong manh như sương khói, đến rồi đi tan vào hư không nhưng lại làm em lạnh buốt. Cầu xin đêm bình yên, cầu xin giấc ngủ đến, nhưng ký ức ám ảnh cả trong giấc mơ, tới mức phải ước:"mơ như mình quên hết". Khốn khổ thế đấy!