Sự hiện hữu của bạn là món quà cho thế giới này. Bạn là duy nhất và không ai thay thế được bạn. Cuộc đời bạn là tất cả những gì bạn muốn, bạn hãy sống trọn vẹn từng ngày ngay từ bây giờ.
Hãy luôn sống trong những niềm vui, chứ không phải là những phiền toái, và bạn sẵn sàng đương đầu với những gì sẽ đến. Trong bạn hẳn sẽ luôn có quá nhiều câu hỏi, hoài nghi… Nhưng hãy hiểu, hãy dũng cảm… bạn sẽ thành người mạnh mẽ.
Đừng tự giới hạn mình. Những giấc mơ của bạn đang chờ bạn đánh thức và chinh phục. Đừng rời bỏ những quyết định quan trọng để tạo ra cơ hội của ngày mai. Bạn hãy vươn đến đỉnh cao và giá trị của chính mình.
Không có gì lãng phí năng lượng sống cho bằng sự lo lắng. Bạn càng ưu tư bao nhiêu, bạn càng trĩu nặng tâm hồn bấy nhiêu. Đừng cho mọi vấn đề quá nghiêm trọng – hãy sống một cuộc đời “trời quang mây tạnh”, chứ không phải sống trong những âu sầu hối tiếc.
Hãy nhớ rằng một tình yêu nhỏ sẽ không thể tồn tại, hãy nhớ rằng rất nhiều quy luật tuần hoàn là điều không tránh khỏi. Hãy nhớ rằng tình bạn là một sự đầu tư khôn ngoan, và kho báu cuộc đời là chúng ta… được ở bên nhau.
Có sức khỏe và hy vọng và hạnh phúc. Hãy dành thời gian ước nguyện đến một vì sao. Và đừng bao giờ quên… chúng ta đặc biệt đến thế nào!
Có những điều hiển nhiên đến nỗi bạn không bao giờ bận tâm về nó.
Có những điều tưởng chừng như rất nhỏ nhặt và bạn đã không làm từ rất lâu vì nhiều lý do.
Hãy bình tâm ngồi lại, bạn sẽ thấy những điều hiển nhiên ấy, những điều nhỏ nhặt ấy có rất nhiều điều để bạn suy ngẫm lại bản thân.
Chúng ta có ít nhưng xài nhiều, chúng ta mua nhiều nhưng sử dụng ít.
Chúng ta có nhà rộng với mái ấm hẹp; có tiện nghi nhưng ít thời gian.
Chúng ta có nhiều bằng cấp nhưng lại ít tri thức.
Chúng ta có nhiều kiến thức nhưng lại thiếu sự suy xét.
Chúng ta làm ra những thứ lớn hơn nhưng chưa chắc chất lượng hơn.
Chúng ta làm giàu tài sản nhưng lại làm nghèo giá trị bản thân.
Chúng ta nói quá nhiều, thương yêu quá ít và thường hay ghét người.
Chúng ta kéo dài tuổi thọ nhưng không sống đúng ý nghĩa đích thực của cuộc sống.
Chúng ta chinh phục không gian vũ trụ nhưng lại bỏ trống không gian tâm hồn.
Chúng ta cố làm sạch không khí nhưng lại làm vẫn đục tâm hồn.
Chúng ta biết đường đến mặt trăng nhưng lại quên đường đến nhà người hàng xóm.
Chúng ta xây nhà cao hơn nhưng lại hạ thấp tâm tính; mở đường rộng hơn nhưng lại thu hẹp tầm nhìn.
Chúng ta uống quá nhiều, hút quá nhiều, xài tiền không toán tính, cười quá ít, lái xe quá nhanh, hay cáu giận; thức khuya để rồi uể oải dậy sớm; đọc quá ít và coi TV quá nhiều.
Chúng ta được học cách phải tiến nhanh về phía trước mà chưa học cách chờ đợi.
Chúng ta được dạy cách kiếm sống chứ không phải cách sống.
Đây là thời đại của thức ăn nhanh và tiêu hoá chậm; của những con người to hơn nhưng nhân cách nhỏ hơn; tài sản rất sâu nhưng tình thương lại cạn.
Đây là thời đại công nghệ có thể đem những điều này đến với bạn, thời đại mà bạn có thể đọc hoặc dễ dàng vứt nó đi.
Hãy nhớ, dành nhiều thời gian hơn cho những người yêu thương bởi vì không chắc rằng họ sẽ ở bên bạn mãi mãi.
Hãy nhớ, nói một lời dịu dàng đối với những người kính trọng bạn bởi vì con người nhỏ bé đó một ngày nào đó sẽ lớn, lớn hơn cả bạn.
Hãy nhớ, ôm thật chặt người ngồi kế bên bởi vì đó chính là kho báu duy nhất của con tim và nó không tốn một xu.
Hãy nhớ, một nụ hôn hay một cái ôm từ sâu thẵm con tim có thể sẽ chữa lành những vết thương.
Hãy dành thời gian để yêu thương, để nói chuyện và để chia sẻ những điều quý giá trong tâm hồn bạn.
Bạn nên nhớ ý nghĩa của cuộc sống không được tính bằng độ dài thời gian, nó chỉ có nghĩa trong khoảnh khắc bạn từ bỏ nó.
Sống đẹp
Thư giản xíu đi,chuyện vui:
Tết đến,vua tổ chức yến tiệc linh đình mừng xuân.Không khí đầy màu sắc với những bức hoạ về thiên nhiên,con người được các danh hoạ bậc nhất kinh thành dâng chúc cho vua.Và những cao sơn,mĩ vị được bày ra chiêu đãi các bậc công thần cùng toàn bộ văn võ bá quan.
Mọi người bàn luận xôn xao,tớ nghe trộm được cuộc trò chuyện của 1 quan văn cùng 1 quan võ:
Văn: Ngài có biết về hội hoạ không?
Võ : Không
Văn : Vậy ngài mất 1/4 cuộc đời rồi
Hồi sau đến dịp mọi người đối thơ văn,câu đố
Quan văn hỏi tiếp: Về văn thơ thì thế nào?
Quan võ: Tôi cũng chỉ biết sơ sơ thôi.
Quan văn: Thật đáng tiếc, ngài lại mất thêm 1/4 cuộc đời nữa !
Sau khi đã tàn cuộc vui,vua cùng các đại thần thưởng ngoạn phong cảnh nên thơ trên chiếc du thuyền,à thuyền của vua gọi là gì nhỉ_hình như là thuyền rồng(ko nhớ nên gọi thế nào nữa).Đột nhiên xuất hiện bọn “hải tặc” hành khích nhà vua .Sau vài cảnh đánh đấm loạn xạ,thuyền vua bị đắm
Vị quan võ đã mất ½ cuộc đời đã bơi đến cứu vua,khi đang vào bờ thì gặp quan văn ban nãy_mới hỏi:
Ông có biết bơi không?
Quan văn: Khô.ô.ô....nngggg,ặc ặc ặc....
Quan võ: Vậy là ông mất cả cuộc đời rồi!
Thế đấy,chúng ta cần có những kiến thức phổ thông,những kinh nghiệm sống cần thiết để tồn tại và vươn lên.
Hehe,trước tiên hãy học bơi đi nhé các bạn!
Nếu có được 3 điều ước thì mọi người sẽ ước gì...(mỗi điều ước chỉ thực hiện một công việc thôi,ko có khái niệm "và",^-^)
Để thử nhé:
Có người sẽ ước trở nên giàu có, hai là có vợ (chồng) thật xinh đẹp, ba là sống lâu
Người khác sẽ ước kiếm thiệt nhiều tiền, có người bạn đời ưng ý và không chết yểu...(có khác người ở trên không ta,theo bản thân thì có đấy,này nhé :kiếm (có bỏ công sức để làm)# trở nên (tự dưng may mắn...,ví dụ cưới vợ (chồng)giàu,he he); Ưng ý( không nhất thiết phải là xinh đẹp,chỉ cần hợp với tiêu chí của mình...);không chết yểu( tức ko cần thọ lắm,khoảng 50-60 là được).Nói chung là dễ nghe hơn !!!
Những người nguyện ước thường là người không được hạnh phúc ? Bởi có hạnh phúc,bằng lòng với thực tại rồi thì còn ước làm chi.Một ý kiến khá là logic nhưng chưa chắc đã đúng hoàn toàn,có nhiều người rất hạnh phúc vẫn cầu chúc cho gia đình và những người thân yêu có được nhiều sức khỏe,niềm tin và nghị lực vì họ biết rằng cuộc sống vốn rất vô thường: hôm nay như thế chắc gì mai đã vậy...Họ mơ ước và cố gắng hiện thực hóa suy nghĩ để đó không chỉ là ước mơ hão huyền.
Mỗi người một hoàn cảnh,1 cuộc sống riêng mà tạo hóa đã ban.Họ ước trong những lúc tuyệt vọng,khi có được niềm vui bất chợt và muốn giữ lại khoảnh khắc ấy_thời gian như lắng đọng...Giây phút đó_tâm trí đã không còn minh mẫn,sáng suốt nên chỉ như một thói quen giải tỏa đầu óc,vơi bớt niềm tâm sự.
Con người tự bó buộc mình với thế giới,tự giới hạn khả năng của bản thân và chấp nhận nó như 1 điều tất yếu.Họ sợ việc này mình không làm được,ngại ngần mọi thứ rồi từ đó thành ra lối mòn trong suy nghĩ,kết quả đã được định đoạt khi sự việc chưa bắt đầu.Và hệ quả là mơ ước điều ngược lại (định luật cân bằng,^-^).
Tại sao cuộc sống lại có nhiều bất công,có phải vì ta quá hèn nhát để mà đấu tranh với lẽ phải,với sự công bằng nên có : ngay bản thân mình ta cũng tự gây ra thì đừng đổ lỗi cho hoàn cảnh,cho đời sống này.So sánh chỉ làm tăng thêm nhiều ngịch lý,đừng hỏi cuộc sống giàu sang mà hãy hỏi những mảnh đời bất hạnh...hỏi rằng họ sống vì lẽ gì và sức mạnh đó từng đâu ra.
Có quá nhiều người đặt câu hỏi cho bản thân nhưng lại trả lời quá ít.Cuộc sống cần phải tự mình khám phá,tự mình bước đi trên con đường để thấu hiểu và trãi nghiệm để biết thiên đàng_địa ngục rất mong manh.Thấy được vì sao ta cần phải sống,rằng ranh giới của sự mong manh ấy do ta quyết định: xa rời một bên; dung hòa nó hay ...(tùy mỗi người vậy).
Ước mơ vẫn mãi là mơ ước nếu ta cứ trốn tránh,chấp nhận số phận đã an bài như thế:buông xuôi theo dòng đời xô đẩy,cứ trôi dạt,lênh đênh trên biển đời_cứ vô tư cho trĩu nặng 1 nỗi niềm theo thời gian, năm tháng dần qua...
Hãy đi tìm đâu là bến bờ hạnh phúc,đâu là ước mơ có thật trên đời mà neo vào và hướng đến bình yên.Hãy vượt qua mọi thử thách-rèn luyện để có được thất bại và thành công. Để công bằng cho bản thân,cho tâm trí chút bộn bề lo toan của cuộc sống vì niềm tin hạnh phúc hôm nay,mai đây và mãi mãi về sau này ...
Cứ mơ 3 điều ước,ước 2 điều rồi điều thứ 3 ước được thêm 3 điều nữa,...cứ đệ qui,hồi tiếp,ha ha ha.
Ước rằng tự mình cho mình điều ước ấy và nó sẽ thành sự thật.Dễ quá phải không,cần chi những điều xa xôi.
"Con chỉ mong 1 điều thôi: hãy cho những ước mơ của con không chỉ là mơ ước..."
Bụt:" vậy con hãy ước có được niềm tin,nghị lực vượt qua mọi khó khăn gian khổ.Dám nghĩ dám làm không bao giờ lùi bước,có được sự yêu thương và chia sẻ,có được tấm lòng ngay thẳng,thủy chung".
"Vậy ông hãy cho con đi"
Bụt: " Về điều này thì không được con à "(bảo mình ước rồi giờ không cho,rõ thật ???)
"Vì sao vậy,thưa ông" (Tuy ức lắm nhưng cũng phải lễ phép xíu,he he)
Bụt:" Bởi ông không có được quyền năng ấy nhưng con thì có,tất cả mọi người điều có.Chỉ vì không ai nhận ra thôi!
Con hãy sống hết mình,làm việc mà con cho là đúng.Đừng suy nghĩ nhiều về kết quả,thất bại chưa hẳn là xấu mà thành công nhiều khi lại đến từ những kinh nghiệm con đã đi qua.Con sẽ tập được tính kiên trì,chịu đựng gian khó,biết chớp lấy thời cơ,biết đâu là sai trái...Chia sẻ yêu thương con sẽ có nhiều thứ quan trọng đối với 1 con người...
Ông đã nói quá nhiều ,giờ là lúc con cần làm cho con và mọi người yêu mến được niềm vui,hạnh phúc.Hãy dấn thân,giữ vững hy vọng con tất thành công
Từ giờ trở đi lúc con chán nản nhất đừng tìm ông nữa mà hãy nghĩ về gia đình con,bạn bè con và người con yêu quí,con sẽ biết cần phải làm gì..."
"Cám ơn ông nhiều,vậy vĩnh biệt ông nhé!" ( Ha ha ha)
Bụt: " thằng m d ,nhưng được đấy ! " ( he he he,khỏi phù hộ m luôn nhé con!)
Đã rất lâu rồi nhưng cảm giác đó vẫn chưa thể xóa nhòa. Thật sự không thể nào quên hay bởi vì không muốn !?
Thời gian chất vào lòng nỗi nhớ hay bởi tại mình chẳng chịu buông tay ... Mãi lặng thầm và đến bao giờ con đường thấy lại những bước chân
Ngày ấy và bây giờ khác nhau là mấy..............................
Mưa!
Đã bao lần một mình dưới cơn mưa,chạy cho hết những cảm xúc trong lòng.Mưa hất vào mặt những giọt tê tái,thấm vào lòng cái buốt giá của nỗi cô đơn không thể thốt thành lời_vì thói quen cố hữu.
Tự dối lòng mình,riêng mình thôi nỗi niềm cứ chôn chặt vào tim để nụ cười mãi trên môi.Để cái óc hài hước của mình lên tiếng phá tan mọi nghi hoặc.
Mình cũng đâu muốn vậy nhưng vì câu nói: đừng mang nỗi buồn của bản thân trút lên mọi người.Tự gượng ép mình nhưng nó cũng có một khía cạnh tích cực : đôi khi mình thực sự hòa vào niềm vui xua đi sự lạnh lẽo trong con tim chật kín những ưu tư,phiền muộn_truyền đi khắp mọi ngõ ngách tâm hồn cho cái cơ thể màu nhợt nhạt của sự sống. Sau cơn mê đó kí ức lại ùa về,bóng đêm lại bao trùm để lại nỗi nhớ da diết và sự " trống trãi "_đầy ắp nhưng ko phải những niềm vui,lạc quan của cuộc sống nên cảm giác trở nên vô vị, nhạt nhẽo ...
Muốn thay đổi,rất muốn nhưng nào có dễ dàng. Lấp đầy khoảng trống hay đúng hơn là xóa bớt ưu phiền để niềm vui có thể len lỏi_trở thành hạt đa số
Tìm một con đường,tìm một lối đi.Ngày qua ngày ,đời nhiều vấn nghi...????
Lạc loài niềm tin, sống không ngày mai
Sống quen không ai cần ai
Cứ vui cho trọn đêm nay
Mình sẽ theo đuổi và bước đi ,sẽ biến đổi tâm hồn thành một người mới với thái độ và cách nhìn nhận vấn đề.
Cuộc sống còn đầy những màu tươi đẹp đang chờ phía trước,phía cuối con đường của sự nhẫn nại,kiên trì đến cùng của những giấc mơ và sự chờ đợi ...
Đêm nay_ 20092009 “không biết” vui hay buồn tôi lại có tâm trạng để viết thêm 1 ENTRY.
“ Có thể cố gắng ,có thể thử sức ” là điều mà tôi muốn nói
Câu chuyện bắt đầu vào một ngày ở một vương quốc xa xôi… Mỗi ngày có biết bao chuyện xảy ra với mỗi con người, mỗi hoàn cảnh … Cuộc sống là vậy
Hôm ấy là ngày mà 3 người tử tù sẽ bị hành quyết. Nhiều người ao ước được nhìn thấyvua một lần ,3 người này đã có cơ hội đó. Chắc không ít người sẽ nghĩ lại nếu đang trong hoàn cảnh như lúc này 3 người phải chịu.
Với vua thì hôm ấy khá là đẹp trời và vì vậy vua sẵn lòng cho 3 người họ một cơ hội để tự giải thoát cho bản thân . Vua muốn xem ai là người xứng đáng giành được cơ hội ấy và đã cho họ xếp thành một hàng dọc; ngẫu nhiên cho mỗi người một chiếc mũ ( 2 trắng 1 đen ) , người sau thấy được mũ người trước mình . Cuối cùng hỏi trong 3 người ai có thể trả lời màu chiếc mũ mà mình và 2 người còn lại đang đội sẽ được miễn tội chết.
Theo bạn, ai trong số họ là người có cơ hội thoát chết, ai là người thiệt thòi nhất và nếu là vua thì bạn sẽ cho thứ tự đội nón ra sao; bạn sẽ nghĩ gì nếu đang lâm vào hoàn cảnh như họ ?
Anh là một chàng trai rất phong lưu. Với vẻ bề ngoài điển trai cùng một tính cách phóng khoáng, đã không biết bao cô gái theo đuổi anh, cho dù biết anh và cô là một cặp. Còn cô là một người con gái hiền thục và dịu dàng. Cô không có vẻ đẹp sắc sảo, hiện đại như bao cô gái đang theo đuổi anh. Mặc dù biết anh là một người có tính trăng hoa, nhưng cô vẫn yêu anh thắm thiết và chung tình. Yêu trong thấp thỏm, lo âu. Yêu trong đau khổ.
Cô rất thích những ngày trời mưa và cũng rất thích đi dưới mưa. Mỗi lần, khi cô chạy ra khỏi ô để dầm mưa, để được cười nói và nhảy nhót dưới mưa, anh cũng luôn muốn cùng cô làm những điều mà cô thích. Nhưng những lúc ấy, cô đều ngăn anh lại.
“Tại sao em lại không để anh cùng dầm mưa với em vậy?"- anh hỏi cô lòng đầy thắc mắc. "Bởi vì em sợ anh sẽ bị cảm". Cô nhẹ nhàng nắm chặt tay anh và trả lời. "Nếu dầm mưa mà sợ bị cảm sao em vẫn còn làm?".
Câu hỏi này của anh, cô không bao giờ trả lời, chỉ khẽ mỉm cười rồi đưa cái nhìn vào xa xăm. Rồi cuối cùng, anh vẫn phải chịu thua và chấp nhận làm theo yêu cầu của cô. Bởi vì khi ấy, anh cảm thấy chỉ cần nhìn thấy cô hạnh phúc, nhìn thấy cô cười là anh cũng vui rồi.
Nhưng khoảng thời gian hai người được vui vẻ ở bên nhau ấy cũng không kéo dài được lâu. Anh đã yêu một người con gái khác. Cô gái này có một vẻ đẹp đến say lòng người, phong cách hiện đại của cô khiến bao chàng trai theo đuổi. Và anh cũng không ngoại lệ. Anh si mê, tìm mọi cách chinh phục người con gái ấy mà quên mất sự tồn tại của cô.
Một ngày kia, khi anh và cô cùng ngồi ăn tối với nhau, anh đã đưa ra đề nghị chia tay. Mặc dù trong lòng anh cảm thấy có chút áy náy, mặc dù anh chưa thể hiểu được tình cảm của mình dành cho cô bây giờ còn được bao nhiêu. Nhưng có lẽ anh không nhận ra rằng mình đang theo đuổi một cái gì đó phù phiếm và đang đánh mất đi một điều gì đáng quý.
Và cũng thật bất ngờ khi cô chấp nhận lời đề nghị ấy. Lặng lẽ và trầm tư. Có lẽ từ rất lâu, cô đã biết anh không thuộc về riêng mình một cách tuyệt đối. Anh giống như một cơn gió, mà gió sẽ thổi mãi chứ không bao giờ dừng lại ở một người nào cả.
Buổi tối hôm ấy, chàng trai lại đưa cô gái về nhà lần cuối cùng. Không hẹn mà trời bất chợt đổ mưa. Cô lại rút tay ra khỏi tay anh, chạy lên trước và xoay vòng đón nhận những hạt mưa mát lạnh.
Nhìn bóng dáng nhỏ nhắn, thân thương của người con gái mà mình đã yêu và phụ lòng, lòng chàng trai bất chợt dâng lên một thứ cảm giác thật khó tả. Hổ thẹn và xót xa. Trong khoảng khắc, anh bỗng thấy tình yêu thương đối với cô trỗi dậy. Lần đầu tiên, chàng trai không làm theo yêu cầu của cô gái.
Anh bước đến bên cô dưới làn mưa dày đặc, nhẹ nhàng đặt lên môi cô nụ hôn mà anh nghĩ là lần cuối cùng và nói: "Anh thật sự xin lỗi vì đã làm em đau lòng! Nhưng những ngày cùng em đi dạo dưới mưa là những ngày mà anh cảm thấy vui nhất".
Anh vừa nói dứt lời thì cô bật khóc. Những giọt nước mắt lẫn trong nước mưa buốt lạnh. Chàng trai lại ôm cô gái vào lòng, thật chặt, thật chặt, cảm nhận được bờ vai nhỏ bé của cô đang run lên vì đau khổ.
Rất lâu sau, anh mới lên tiếng: "Có một điều này anh muốn hỏi em từ rất lâu rồi. Vì sao mỗi khi trời mưa, em đều không muốn để anh cùng em dầm mưa vậy?". Im lặng một hồi lâu, cô gái mới cất tiếng trả lời: "Bởi vì, em không muốn anh nhận ra rằng... em đang khóc...".
Câu trả lời của cô gái lẫn trong tiếng mưa khiến trái tim chàng tan ra trong bao ý nghĩ sai lầm. Anh hiểu ra rằng cô gái đã yêu anh nhiều như thế nào, yêu trong đau khổ và dằn vặt. Và anh đang vô tình khiến trái tim cô nhỏ lệ. Một sự bù đắp sẽ là không muộn nếu như bây giờ anh đã nhận ra tình cảm chân thành mà cố ấy dành cho mình... tất cả. Chỉ gói gọn trong mưa và nước mắt! Sưu tầm