Posts tagged with "THƠ"
Tuesday, May 21, 2013 9:39:36 AM
THƠ
Khi những đớn đau không còn đủ sức để chịu đựng
khi những nhớ thương, hạnh phúc đã cuộn vào lòng như sóng biển
là khi những giọt nước mắt
rơi...
Mỗi giọt nước mắt đều mang trong mình một chuyến đi dài
dâng từ trái tim lên khóe mắt
cả một quãng đường có khi là nhiều tháng năm hay chỉ là một khoảnh khắc
để rồi cúi đầu và khóc
vì không thể làm gì hơn!
Mỗi giọt nước mắt đều mang trong mình hình dáng của sự cô đơn
lăn từ khóe mắt qua cánh mũi
như một vệt dài của sướng vui và buồn tủi
như một giọt sương rơi vào khuya tối
cảm giác của nghẹn ngào không nói
sâu đến vô cùng...
Mỗi giọt nước mắt đều mang trong mình một mũi tên
sượt vào bờ môi mặn chát
có lần nuốt vào trong mặc trái tim bỏng rát
có lần cắn răng để trôi qua suốt chiều dài gương mặt
để chứng kiến hết những vỡ òa...
Những giọt nước mắt có thể nào đại diện hết cho những ước mơ
cho người cần một tình yêu quay trở lại...
cho người cần thứ tha những lầm lỗi...
cho người cần đợi chờ cả đời chỉ để nói một câu nói...
cho người cần vứt bỏ hết ngày hôm qua vào vũng tối...
sớm mai thức dậy trong buổi bình minh!
Không ai biết trước được lúc nào trong tim sẽ cạn khô hết những yêu thương?
những giọt nước mắt khi nào sẽ ngừng chảy?
những người với người trói buộc nhau vì tất cả (ngoại trừ tình yêu) thế gian muốn nhìn thấy?
những người muốn sống mà không thể sống như một ngọn nến cháy
cả đời không một lần thắp lên?...
Những giọt nước mắt
trong mỗi con người
luôn sống với cảm giác đau đớn vì cần được lãng quên!
- Nguyễn Phong Việt -
Monday, May 20, 2013 9:05:08 AM
THƠ
...
Bởi vì anh vội vàng?
Hay vì em hờ hững?
Nên tình mình lơ lửng
Chẳng đích đến bao giờ…
Bởi vì thôi đợi chờ
Ta biết mình đang sống
Giữa cuộc đời dài rộng
Dù ta chẳng còn ai…
Bởi vì một cộng một
Chưa chắc đã bằng hai…
-Trần Việt Anh-
Saturday, May 18, 2013 12:09:32 PM
THƠ
Nếu ngày đó anh không nói yêu em
Giờ có lẽ một trang thơ tình riêng nhỏ
Chỉ giản đơn là cảm nhận thôi đó
Của cuộc đời
Bỡ ngỡ của người dưng!
Nếu ngày đó, anh đừng nói nhớ nhung
Em chỉ khóc và dừng ai bắt gặp
Sẽ nhanh thôi nụ cười vui trên mắt
Không u buồn lệ đẫm biết yêu anh!
Nếu ngày đó, anh cứ mãi chối quanh
Ánh mắt ….
đừng dừng lại dỗ giành lau giọt lệ
đừng ngọt ngào tiếng hát đêm khe khẽ
Thì bây giờ … em sẽ chẳng buồn thương …
Nếu ngày đó, trên một chuyến hồi hương
Anh đừng lại hỏi đường trêu em mãi
Chắc có thể tương lai hay hiện tại
Em vẫn là cô gái của ngày xưa!
Nếu ngày đó...
Friday, May 17, 2013 3:29:43 AM
THƠ
Có người hẹn đến phương trời
Nghĩ làm sao, tiếc một đời lại thôi
Có người lơi lả bờ môi
Mòn thân như cánh vạc nơi hoang cùng.
Có người mê mải tiệc tùng
Tàn cuộc vui, thấy tận cùng tái tê.
Có người tỉnh giữa cơn mê
Giận đời, buồn nỗi lê thê tháng ngày.
Có người vừa nhấp chén say
Tỉnh sao lại thấy mắt cay hả giời.
Có người yêu cả một đời
Rồi chia ly chỉ một lời không hơn.
Có người thì rất giản đơn
Có người mây gió tủi hờn vu vơ.
Có người vì giận câu thơ
Để rồi vuột mất giấc mơ sang mùa…
Có người chỉ thích nói đùa…
- Có người - Trần Việt Anh
Monday, May 13, 2013 5:58:26 AM
THƠ
Một lời như thể mái chèo
Khi gẫy cán đã bao người cập bến
Một lời như thể lưỡi cưa
Khi nghĩ lại bao thân cây đã đổ
Hữu Thỉnh
p/s: “Nhất ngôn ký xuất,tứ mã nan truy”
Ở đời, không có ai không một lần lỡ lời để làm tổn thương một người khác. Lúc tức giận lên thì mất khôn - Tức tối - Tức thì tối tăm không thể nào sáng suốt được và dĩ nhiên là không kềm chế được mình. Giận dữ - giận thì phải dữ tợn. Thốt ra một câu xúc phạm người khác, khi nguội rồi, nghĩ lại thấy ân hận, nhưng đã quá muộn. Không những thế, đôi khi chỉ một lời nói đùa vô tình chạm vào vết thương trong tâm can người khác làm họ bị tổn thương mà không hay, chứ không phải là một lời chửi mắng, nguyền rủa.
Wednesday, May 8, 2013 8:13:01 AM
THƠ
Uống một ngụm trà thức trắng một đêm
Nếm một chút buồn lang thang một tối
Tìm một khóe môi nữa đời chờ đợi
Yêu một nụ cười chết vội vu vơ
Chỉ một bàn tay mà hạnh phúc đơn sơ
Chỉ một ánh nhìn mà thấy lòng ấm áp
Chỉ một nụ hôn mà quanh đời bão táp
Chỉ một thoáng thờ ơ mà lạnh giá đến vô cùng
Chỉ chút cợt đùa mà suy nghĩ mông lung
Chỉ chút vô tư mà chợt lòng xao xuyến
Chỉ mới cách xa đã như thuyền nhớ bến
Chỉ mới hiểu lòng đã vội mến cùng thương
Chỉ một bước sẩy chân mà đi hết con đường
Chỉ một thoáng lỡ lời mà viết thành tiểu thuyết
Chỉ một chút giận hờn mà cả đời đoạn tuyệt
Chỉ một chút mềm lòng mà hối hận ngàn năm
Chỉ một nụ hồng mà tim toạt gai đâm
Chỉ một lỗi lầm mà tột cùng sám hối
Chỉ lạc một lần mà cả đời tìm lối
-- Chỉ - Võ Trung Hiếu
Friday, April 12, 2013 9:59:14 AM
THƠ
Dù năm tháng dài lâu
Dù sướng vui hay cùng cực khổ đau
Anh vẫn ở bên em mãi mãi
Là bậc cửa dưới chân em qua lại
Là cốc nước trên môi em run rẩy
Chiếc lá trên tay em
Giọt mưa trên áo em
Như hạt bụi trên mặt bàn em quét
Có gì đâu mà khóc
Hạnh phúc chỉ là điều bịa đặt
Nên tình yêu là chuyện viển vông thôi
Sương mùa đông lặng lẽ đã giăng đầy
Bao kỷ niệm, quên đi đừng nhớ nữa
[...]
Lưu Quang Vũ
Wednesday, April 3, 2013 12:12:59 PM
THƠ
Anh cầu mong - không phải bây giờ
Mà khi tóc đã hoa râm
Khi mái đầu đã bạc
Khi ta đã đi qua những giông - bão - biển - bờ
Còn thấy tựa bên vai mình
Một tình yêu không thất lạc…
Đỗ Trung Quân
Monday, February 11, 2013 1:22:00 AM
Feeling, THƠ
Chúng ta có niềm tin đi đến cuối đất cùng trời dù có phải trả giá nhưng cuộc đời... luôn có nhiều ngã rẽ!
Phải những ai đã từng đi qua thương nhớ
mới thấy cô đơn chưa bao giờ là thứ ta muốn chọn lựa
ta chỉ chọn sống dưới một mái nhà nhiều lối vào và cửa sổ
những luống hoa hồng vàng rạng rỡ
đêm đêm nhìn trời và đoán một vì sao dành cho chúng ta sẽ hiện rõ
mọi điều ước ao?
Ta cứ hình dung về ngôi nhà với những đứa con ngày sau
chúng thì khóc mà chúng ta phải cười dỗ
đút từng muỗng thức ăn vào cái miệng bé nhỏ
và thấy yêu thế giới qua mắt nhìn của trái tim chưa biết về đau khổ
đơn giản là ghét-thương...
Những buổi sáng thức dậy khi chúng lớn dần lên
sẽ phải giành nhau tuýp kem đánh răng đến ầm ĩ
sẽ liếc nhau trong bữa ăn để đọc từng ý nghĩ
sẽ nắm tay nhau khi vui và bĩu môi lúc giận dỗi
không cần sống với chua cay…
Chúng ta thương những ngày ít gió và nhiều mây
những ngày chỉ nói với nhau bằng ánh mắt
những ngày chỉ cần tựa vai đã thấy lòng thanh thản
những ngày mà nỗi cô đơn cũng cần như hạt muối mặn
nêm vào những bình yên…
Nhưng cuộc đời luôn có nhiều ngã rẽ chờ được đặt tên
để người định nghĩa lại hạnh phúc
để so đo thiệt hơn những mất mát
để lần đầu tiên trong lòng người nghi ngờ tình yêu không phải là thứ duy nhất
biết cách làm tổn thương…
Ngôi nhà được trả về với những luống hoa hồng vàng
cửa sổ, lối đi…phải khép lại
những vì sao rồi cũng đến lúc giật mình chứ không thể sáng mãi
những tiếng cười trẻ con vẫn chưa đủ nhiều tưởng tượng cho quãng đời ấy
và người bước đi…
Chúng ta đã đi qua thương nhớ mà không hề phải vay
nên nợ nần chỉ đong bằng cảm giác
nên sợ cuộc đời về sau sẽ chẳng thể nào ôm được ai đó trong tay thật chặt
nên lo lắng những giọt nước mắt sẽ quên từng bỏng rát
dù đau đến xanh xao…
Có bao nhiêu người đã đi qua thương nhớ mà quên được nhau?
- Nguyễn Phong Việt -
Thursday, January 31, 2013 12:37:08 PM
THƠ
"Chúng ta đã đi qua thương nhớ mà không hề phải vay
nên nợ nần chỉ đong bằng cảm giác
nên sợ cuộc đời về sau sẽ chẳng thể nào ôm được ai đó trong tay thật chặt
nên lo lắng những giọt nước mắt sẽ quên từng bỏng rát
dù đau đến xanh xao…
Có bao nhiêu người đã đi qua thương nhớ mà quên được nhau?"
- Nguyễn Phong Việt -
1 2 3 4 5 ... 7 Next »