Sunday, 29. November 2009, 11:35:58
ngày thứ 7 rời khỏi nhà lúc 8h.trở về lúc 17h.cả ngày dài lang thang khắp phố cổ.mệt nhoài.chân tay mỏi rã rời.chị dẫn mình đi khắp chốn.khám phá quán nghệ sĩ.mình không ngờ mặt tiền là bán cặp sách, vậy mà phía trên lại là một quán nhỏ,đủ mọi cậu chuyện được người ta tâm sự.đi lang thang,mình mang một tâm trạng khó mà giãi bày, tâm sự chia sẻ với ai.buồn . . .cô đơn. . .trống trải. . .gọi 2 cốc trà đá nghĩ về chuyện của mình.yêu, được yêu và chiều thế mà mình vẫn không thấy đủ.lúc nào cũng muốn hơn nữa.mình quá tham lam ư.. .
lượn lờ.vòng đi vòng lại....đến Tràng Tiền ăn kem.chờ mãi mà vẫn không đến lượt.người đến ăn kem đông như trẩy hội.thứ 7 có khác.xêp hàng mua kem như kiểu thời bao cấp.mình ko biết thời bao cấp là như thế nào nhưng nghe bố mẹ kể thì mình cũng hiểu 1 chút ít, và hôm nay thì cảm nhận rõ thật.người ta không cần có ghế ngồi.người ta đứng ăn, ngồi trên yên xe máy. . . ăn. . .không biết từ khi nào mà mình lại có thói nhìn hoạt động của mọi người xung quanh.ăn ốc quế socola sở thích bấy lâu nay của mình mà chẳng thấy ngon gì cả.socola ngọt như vòng tay âu yêm mà chán phèo.yêu bao nhiêu ngày là bấy nhiêu ngày xa nhau.. . .hụt hẫng. . .
anh gọi điện. mình không muốn nghe.gọi 1 lần. . .rồi 2 lần. . . mình biết anh đang lo lắng lắm.nhưng nghe thấy giọng lại thèm có anh ở bên.ngày nào cũng gọi điện, nhắn tin hỏi thăm.qua tâm hết mức mà sao mình vẫn vậy?
Tuesday, 24. November 2009, 00:53:50
chơi vơi...không thể chạm được vào trái tim....lạ lẫm....ở bên cạnh mà vẫn cảm giác ở một nơi nào xa lắm...lo lắng. . . bình yên ở nơi nao. . .
Monday, 16. November 2009, 12:35:21
trời trở lạnh.vậy là mùa đông mình mong chờ bấy lâu đã về.chiều nay thầy pháp luật cho lớp nghỉ sớm, không hiểu hôm nay thầy có chuyện gì vui mà dễ tính thế.lang thang trên đường cảm nhận cái rét của Hà Nội.nghĩ mấy chuyện linh tinh.ngắm dòng người ngược xuôi.ai cũng vồn vã, chen lấn.rẽ vào mấy hiệu sách cũ ven đường.một mình trong ngõ vắng, gió đông tát vào măt.thèm bàn tay ấm của anh quá.trước đây mình vẫn mơ về một tình yêu sinh viên thật đẹp,có những câu chuyện thật lãng mạn, cứ đến cuối tuần lại tay trong tay, dạo phố cổ Hà Nội, ngắm Hồ Gươm trầm mặc, ngắm Hồ Tây lảng bảng khói sương. . .đúng là cuộc đời, không thể nói trước được điều gì.mình ko ngờ là mình gặp anh sớm thế.không có tình yêu sinh viên.hơi tiếc một chút.nhung bù lại mình có một tình yêu xác định ,tình đầu và cũng sẽ là tình cuối.có người yêu, người chồng yêu thương, quan tâm chia sẻ hết mực.mình tự hào, hài lòng và hạnh phúc với tình yêu này.nhớ anh lắm.tối qua làm anh buồn chỉ vì suy nghĩ trẻ con của mình.mình chẳng hiểu sao mình lại hay suy nghĩ như vậy.lại muốn về bên anh rồi. . .về trong gió rét Cao Bằng, trong tay ấm của người yêu.
Monday, 9. November 2009, 13:24:48
Tay trong tay, quấn quýt bên nhau.bạn anh thường nói rằng"Gặp nhau lần nào cũng vội, chẳng đủ để mà giận dỗi".chuyện tình của mình đúng thế thật anh nhỉ.anh thường bảo rằng , thời gian yêu thương nhau còn chưa đủ, lấy đâu ra thời gian mà giận dỗi em nhỉ.lần nào cũng vậy, cứ được nghỉ, em lại về với tình yêu và hạnh phúc của em.em không muốn đi chơi ở nơi nào khác.
sao mà thời gian ở bên anh trôi nhanh thế không biết, loáng một cái đã hết 2 ngày nghỉ quý giá rồi.lúc về háo hức , chờ đợi bao nhiêu thì lúc xuống lại thấy buồn và trống trải bấy nhiêu...còn 3 tiếng nữa thôi là em phải rời xa anh để trở lại HN học tập.mặt em buồn rười rượi, lòng nặng trĩu, không muốn ròi xa anh 1 chút nào.anh an ủi em "phải vững tay chèo chứ em, con thuyền tình yêu của chũng ta sắp cập bến rồi mà" trong cái lạnh buốt giá , về được làm công chúa nhỏ nũng nịu trong vòng tay ôm siết chặt của anh, em biết mình chỉ đi học thôi, rồi lại trở về nhưng vẫn không thể nào tránh khỏi cảm giác hụt hẫng. . .
Lần này về được giúp anh làm việc , em mới thật sự hiểu công việc của anh vất vả thế nào.bấy lâu nay miệng nói là chia sẻ với anh, nhưng thực sự em chưa hiểu hết, toàn làm anh buồn và mệt mỏi vì những suy nghĩ ích kỉ và giận hờn vô cớ của em.
vào cơ quan anh, các anh chị trêu "em yêu anh Q phải có bản lĩnh lớn lắm đấy nhé, yêu và làm vợ cán bộ Đoàn là sống chung với lũ đấy, hứa thật nhiều mà cũng thất hứa thật nhiều em ah. . ."em chỉ biết cười thôi.vì em biết rằng người yêu, người chồng tương lai của em không phải như vậy.sự quan tâm, chia sẻ của anh làm em thấy ấm lòng lắm.và càng cố gắng chăm sóc, chia sẻ , làm hậu phương vững chắc, làm bến bình yên của anh nhiều hơn. . .
thời gian này anh phải đi cơ sở tuyên truyền, hay đi tiếp khách.đi cơ sở hay tiếp khách thì đều có rượu,mà trên mình trình uống rượu thì nổi tiếng không cần phải nói đến.anh gầy hẳn đi.vợ anh xót lắm anh có biết không.em chỉ mong chồng em có giấc ngủ thật tròn, bớt lo âu thôi. . .
Dặn chồng trước lúc đi mà nước mắt em cứ trào ra, không thể kìm nén nổi.em không dám nhìn vào mắt chồng nữa vì sợ em sẽ không thể đi được vì mắt anh cũng đã ứa đầy lệ rồi.em mong chồng em giữ gìn sức khỏe, vì với em không gì quan trọng bằng sức khỏe của anh cả.
xe chuyển bánh, dáng anh lùi dần sau kính.tình yêu của cuả chúng ta lại tiếp tục với điệp khúc nhớ.bình yên chồng nhé.em sẽ mãi bên anh. mãi là vợ hiền của anh. . .yêu anh hiều lắm,hạnh phúc của em. . .
Monday, 2. November 2009, 15:14:55
. . . trống trải . . .cô đơn. . . lòng trĩu năng. . .chẳng hiểu vì sao mình lại như vậy.
Friday, 16. October 2009, 13:00:18
Hà Nội bắt đầu se se lạnh.Chợt thèm cái lạnh buốt giá của Cao Bằng quá.buốt giá tê cóng đến tận xương tận tủy.tưnfg đợt gió lạnh luồn qua khe núi, rít qua tai.con người , cỏ cây và vạn vật nơi đây, phải co mình lại, chống trọi với màn sương trắng xóa.lò than hồng là đồ vật không thể thiếu đối với mỗi gia đinh.mọi người quây quần bên nhau, nhâm nhi chén rượu nồng, nhâm nhi hạt dẻ, cùng bàn những câu chuyện tào lao, ủ ấm cho nhau.cái lạnh ghê gớm và khắc nghiệt như vậy,nhưng mình đã quen với nó rùi,gio mới se se thôi mà thèm quá. . .
Tuesday, 13. October 2009, 16:32:09
"Vợ yêu của anh, càng ngày anh càng nhớ em.giờ đây anh rất sợ phải xa em lâu thế này.Nỗi nhớ không chỉ cồn cào như sóng mà luôn thường trực.Cả ngày làm việc luôn với suy nghĩ vợ yêu giờ này đang làm gì.Mỗi tối chỉ muốn bay đến bên em để dắt em đi trên những con đường HÀ Nội, rồi thảnh thơi ngả đầu trên đùi vợ nghĩ đến giấc ngủ bình yên.Mỗi đêm về, trong giấc mơ ngọt ngào, em là công chúa nhỏ nũng nịu bên anh, để được anh yêu và thể hiện tình yêu của mình đam mê, say đắm.KHi mặt trời lên cho ngày mới băt đầu anh choàng tỉnh và bước vào công việc với nỗi nhớ và khát vọng bên em .yêu em lắm.ngày mới bình yên nhé tình yêu của anh". . .
Anh yêu!
Em đang ngồi đây với niềm hạnh phúc vô hạn.Hạnh phúc vì đã tìm được một nửa của mình - đó là anh, nhưng cũng có nhiều tâm trạng hỗn độn khác nữa.Không biết diễn tả thế nào, em muốn lưu lại một thuở yêu thương. . .
Chỉ còn vài ngày nữa thôi, là kỉ niệm tròn một năm mình yêu nhau.Tình yêu của chúng ta đã bước sang năm thứ hai, nhanh thật đấy!
Một năm qua không đủ dài nhưng đủ để chúng mình yêu và hiểu nhau hơn.Người ta vẫn thường nói"xa mặt cách lòng", nhưng chúng mình thì ngược lại anh nhỉ?theo thời gian, tình yêu của anh và em không hề thay đổi, càng yêu càng muốn gắn bó với nhau hơn.
Một năm yêu thương, một năm xa cách, tình yêu và nỗi nhớ dồn cả vào những dòng tin nhắn và những cú điện thoại.Nhiều lúc em nhớ anh đến cồn cao, muốn chạy đến ngay bên anh, để được sà vào lòng anh, được rúc đầu vào vai anh, được hôn anh nồng nhiệt , cuống quýt.. .
Em sẽ nhớ mãi những bài hát anh hát cho em nghe, nhớ mãi những lời yêu thương anh đã trao cho em.Thời gian trôi qua thật nhanh, chúng mình sẽ đi hết quãng đường còn lại để có được gia đình hạnh phúc như chúng ta hằng mơ ước.
Mong anh sẽ là bến đỗ bình yên, tin cậy và ngập tràn hạnh phúc của em. . .
Saturday, 19. September 2009, 15:16:17
Trời vào thu.không khí dịu nhẹ, ngọt ngào man mác như tình anh vậy.Sớm nay trời se se lạnh , khí trời trong vắt tinh khôi.
Thu đến, bước chân nhẹ nhàng kiều diễm.thu rắc vàng cho những chiếc lá đang xoay tròn trong điệu valse của ngọn gió vào mùa.Những chiếc lá khẽ uốn mình trong gió như cô thiếu nữ làm duyên.con phố tắm trong thứ nắng vàng màu mật ong.lòng người ngập ngừng , xao xuyến.phố chật hẹp, lòng em lại thấy thênh thang...
Hà Nội sang thu rồi anh ah.em đi đón hơi thu tong buổi sớm tinh khôi giữa đất Hà thành.Có hương man mác của một loài hoa em không biết tên,có cả vị nồng nhẹ của hương hoa sữa đầu mùa.huong thoảng qua để báo với mọi người rằng thu đã về rồi đấy, hương thoảng qua đủ để khơi trong lòng người một nỗi nhớ, cồn cào, khắc khoải...
phố không anh.đường không anh.em một mình.Hà Nội buồn và trống vắng...em thấy bơ vơ cho dù đang đứng giữa dòng người tấp nập...