Thơ hậu Bút Tre
Wednesday, 17. September 2008, 16:34:09
Ra đường sợ nhất công nông
Về nhà sợ nhất vợ không nói gì!
Vợ là cơm nguội nhà ta
Lại là phở tái của cha láng giềng
Làm thơ, nuôi chó, chọi gà
Ba trò chơi ấy làm ta bơ phờ
Rượu chè cờ bạc gái trai
Là thuốc trường thọ ông trời cho ta
Đêm nằm nghĩ mãi không ra
Tại sao thằng ấy lại là nhà thơ
Ai cũng làm được nhà thơ
Ai cũng có thể “sù cơ” của mình
Muốn đuổi khách ra khỏi nhà
Đọc thơ được giải họ ra tức thì
Vợ vừa cưới xong đã thành đồ cổ
Thơ hay không thấy cũ bao giờ
Muốn cho trộm chẳng đến nhà
Đề vào trước cửa: Đây là nhà thơ
Đi đái thì đứng giữa đường
Hôn nhau lại đứng sau tường để che
Ghế thì ít, đít thì nhiều
Cho nên đấu đá là điều tất nhiên
Ba lạng ở chốn động tiên
Thừa chỗ đủ để cưỡi lên vạn người
Gái tơ cặp với bồ già
Như mai cổ thụ nở hoa bốn mùa
Vĩ nhân quân tử trên đời
Bên em cũng chỉ là người đàn ông
Im lặng vợ bảo giận gì
Tươi cười vợ bảo chắc đi với bồ
Quạnh hiu ngay giữa đất trời
Còn hơn hiu quạnh giữa người thân thương
Người mạnh nào cũng cô đơn
Bởi vì kẻ yếu đông hơn rất nhiều
Vợ là thánh chỉ vua ban
Có sao dùng vậy miễn bàn đúng sai
Con ta không phải của ta
Tai họa của nó mới là của ta
Mình ngu nhiều kẻ ngu hơn
Cho nên được gọi là khôn hơn người
Em xinh đâu bởi nụ cười
Em xinh là bởi nhiều người xấu hơn
Muốn so thơ dở thơ hay
So bồ của họ biết ngay thôi mà
Không đi không biết Đồ Sơn
Đi rồi mới biết không hơn đồ nhà
Không đi không biết Cà Mau
Đi rồi mới biết không mau hơn cà...mình
Không đi không biết Cửa Lò
Đi rồi mới biết không to hơn cửa mình
Hoan hô các chị chơi cầu
Lông bay phần phật trên đầu các cu (cụ)
Ngồi trên bãi biển bồn chồn
Bao nhiêu cô gái ngứa chân chạy quanh (*_*)
Anh đi công tác Pờ-lây
Cu dài dằng dặc biết ngày nào vê
Họp xong anh ghé Ban Mê
Thuột xong một cái là về với em
Đường xa thì mặc đường xa
Đường mà xa quá thì ta quay về
Trời mưa thì mặc trời mưa
Trời mà mưa quá thì đưa tôi dù
Chị em buôn bán đàng ngoài
Mua được cây mía vừa dài vừa cong
Chị em buôn bán đàng trong
Mua được cây mía vừa cong vừa dài
Trung thu là tết thiếu nhi
Mà sao người lớn lại đi là nhiều
Đi nhiều rồi lại làm liều
Làm liều rồi lại có nhiều thiếu nhi
Thu qua để lại lá vàng
Anh đi để lại cho nàng thằng cu
Mùa thu nối tiếp mùa thu
Thằng cu nối tiếp thằng cu ra đời
Anh đi xây dựng công trình
Mỗi nơi là một mối tình con con
Hoan hô đồng chí Phạm Tuân
Bay vào vũ trụ một tuần về ngay
(ST)
Về nhà sợ nhất vợ không nói gì!
Vợ là cơm nguội nhà ta
Lại là phở tái của cha láng giềng
Làm thơ, nuôi chó, chọi gà
Ba trò chơi ấy làm ta bơ phờ
Rượu chè cờ bạc gái trai
Là thuốc trường thọ ông trời cho ta
Đêm nằm nghĩ mãi không ra
Tại sao thằng ấy lại là nhà thơ
Ai cũng làm được nhà thơ
Ai cũng có thể “sù cơ” của mình
Muốn đuổi khách ra khỏi nhà
Đọc thơ được giải họ ra tức thì
Vợ vừa cưới xong đã thành đồ cổ
Thơ hay không thấy cũ bao giờ
Muốn cho trộm chẳng đến nhà
Đề vào trước cửa: Đây là nhà thơ
Đi đái thì đứng giữa đường
Hôn nhau lại đứng sau tường để che
Ghế thì ít, đít thì nhiều
Cho nên đấu đá là điều tất nhiên
Ba lạng ở chốn động tiên
Thừa chỗ đủ để cưỡi lên vạn người
Gái tơ cặp với bồ già
Như mai cổ thụ nở hoa bốn mùa
Vĩ nhân quân tử trên đời
Bên em cũng chỉ là người đàn ông
Im lặng vợ bảo giận gì
Tươi cười vợ bảo chắc đi với bồ
Quạnh hiu ngay giữa đất trời
Còn hơn hiu quạnh giữa người thân thương
Người mạnh nào cũng cô đơn
Bởi vì kẻ yếu đông hơn rất nhiều
Vợ là thánh chỉ vua ban
Có sao dùng vậy miễn bàn đúng sai
Con ta không phải của ta
Tai họa của nó mới là của ta
Mình ngu nhiều kẻ ngu hơn
Cho nên được gọi là khôn hơn người
Em xinh đâu bởi nụ cười
Em xinh là bởi nhiều người xấu hơn
Muốn so thơ dở thơ hay
So bồ của họ biết ngay thôi mà
Không đi không biết Đồ Sơn
Đi rồi mới biết không hơn đồ nhà
Không đi không biết Cà Mau
Đi rồi mới biết không mau hơn cà...mình
Không đi không biết Cửa Lò
Đi rồi mới biết không to hơn cửa mình
Hoan hô các chị chơi cầu
Lông bay phần phật trên đầu các cu (cụ)
Ngồi trên bãi biển bồn chồn
Bao nhiêu cô gái ngứa chân chạy quanh (*_*)
Anh đi công tác Pờ-lây
Cu dài dằng dặc biết ngày nào vê
Họp xong anh ghé Ban Mê
Thuột xong một cái là về với em
Đường xa thì mặc đường xa
Đường mà xa quá thì ta quay về
Trời mưa thì mặc trời mưa
Trời mà mưa quá thì đưa tôi dù
Chị em buôn bán đàng ngoài
Mua được cây mía vừa dài vừa cong
Chị em buôn bán đàng trong
Mua được cây mía vừa cong vừa dài
Trung thu là tết thiếu nhi
Mà sao người lớn lại đi là nhiều
Đi nhiều rồi lại làm liều
Làm liều rồi lại có nhiều thiếu nhi
Thu qua để lại lá vàng
Anh đi để lại cho nàng thằng cu
Mùa thu nối tiếp mùa thu
Thằng cu nối tiếp thằng cu ra đời
Anh đi xây dựng công trình
Mỗi nơi là một mối tình con con
Hoan hô đồng chí Phạm Tuân
Bay vào vũ trụ một tuần về ngay
(ST)








