Skip navigation.

Thơ hậu Bút Tre

Ra đường sợ nhất công nông
Về nhà sợ nhất vợ không nói gì!

Vợ là cơm nguội nhà ta
Lại là phở tái của cha láng giềng

Làm thơ, nuôi chó, chọi gà
Ba trò chơi ấy làm ta bơ phờ

Rượu chè cờ bạc gái trai
Là thuốc trường thọ ông trời cho ta

Đêm nằm nghĩ mãi không ra
Tại sao thằng ấy lại là nhà thơ
Ai cũng làm được nhà thơ
Ai cũng có thể “sù cơ” của mình

Muốn đuổi khách ra khỏi nhà
Đọc thơ được giải họ ra tức thì

Vợ vừa cưới xong đã thành đồ cổ
Thơ hay không thấy cũ bao giờ

Muốn cho trộm chẳng đến nhà
Đề vào trước cửa: Đây là nhà thơ

Đi đái thì đứng giữa đường
Hôn nhau lại đứng sau tường để che

Ghế thì ít, đít thì nhiều
Cho nên đấu đá là điều tất nhiên
Ba lạng ở chốn động tiên
Thừa chỗ đủ để cưỡi lên vạn người

Gái tơ cặp với bồ già
Như mai cổ thụ nở hoa bốn mùa

Vĩ nhân quân tử trên đời
Bên em cũng chỉ là người đàn ông

Im lặng vợ bảo giận gì
Tươi cười vợ bảo chắc đi với bồ

Quạnh hiu ngay giữa đất trời
Còn hơn hiu quạnh giữa người thân thương

Người mạnh nào cũng cô đơn
Bởi vì kẻ yếu đông hơn rất nhiều

Vợ là thánh chỉ vua ban
Có sao dùng vậy miễn bàn đúng sai

Con ta không phải của ta
Tai họa của nó mới là của ta

Mình ngu nhiều kẻ ngu hơn
Cho nên được gọi là khôn hơn người

Em xinh đâu bởi nụ cười
Em xinh là bởi nhiều người xấu hơn

Muốn so thơ dở thơ hay
So bồ của họ biết ngay thôi mà

Không đi không biết Đồ Sơn
Đi rồi mới biết không hơn đồ nhà

Không đi không biết Cà Mau
Đi rồi mới biết không mau hơn cà...mình

Không đi không biết Cửa Lò
Đi rồi mới biết không to hơn cửa mình

Hoan hô các chị chơi cầu
Lông bay phần phật trên đầu các cu (cụ)

Ngồi trên bãi biển bồn chồn
Bao nhiêu cô gái ngứa chân chạy quanh (*_*)

Anh đi công tác Pờ-lây
Cu dài dằng dặc biết ngày nào vê
Họp xong anh ghé Ban Mê
Thuột xong một cái là về với em

Đường xa thì mặc đường xa
Đường mà xa quá thì ta quay về

Trời mưa thì mặc trời mưa
Trời mà mưa quá thì đưa tôi dù

Chị em buôn bán đàng ngoài
Mua được cây mía vừa dài vừa cong
Chị em buôn bán đàng trong
Mua được cây mía vừa cong vừa dài

Trung thu là tết thiếu nhi
Mà sao người lớn lại đi là nhiều
Đi nhiều rồi lại làm liều
Làm liều rồi lại có nhiều thiếu nhi

Thu qua để lại lá vàng
Anh đi để lại cho nàng thằng cu
Mùa thu nối tiếp mùa thu
Thằng cu nối tiếp thằng cu ra đời

Anh đi xây dựng công trình
Mỗi nơi là một mối tình con con

Hoan hô đồng chí Phạm Tuân
Bay vào vũ trụ một tuần về ngay

(ST)

Trung thu

Trung thu đã qua được 2 ngày rồi, nhanh thật, cứ có cảm giác như vừa xong vậy. Hà Nội nhiều điện quá nên không thể thấy ánh trăng huyền ảo nhưng nhìn vầng trăng tròn vành vạnh trên bầu trời không có một gợn mây cũng đủ biết trung thu năm nay trăng sáng đến thế nào.
9h ra đường, đông đến ngỡ ngàng. Nó không nghĩ trung thu mà người ta lại đi chơi đông đến thế. Ừ, lâu lắm rồi nó có đi chơi trung thu đâu, hình như từ ngày nó bắt đầu đi học rồi thì phải. Chẳng có chỗ cho trẻ con trong dòng người nườm nượp qua lại hối hả. Đúng là trẻ con cũng không nên có mặt ở đấy, toàn khói bụi và tiếng ồn thôi. Đường ra Mỹ Đình như càng lúc càng hẹp lại, người từ các nơi đều cùng có đích đến hay sao ấy. Không thể đi tiếp dù cách khu trung tâm khá xa. Người ta đã thả đèn trời rồi kìa! Đẹp thật, nhìn xa như là một dải đầy sao vậy. Tí nữa nhất định phải vào thả được một cái đèn trời. Ừ, để còn gửi lên cao một điều ước chứ nhỉ. Thôi, đấy là việc của tí nữa, giờ tìm chỗ nào hát hò đi đã. Cả bọn quay lại, có vẻ dễ dàng hơn nhiều so với lúc nãy. 4 người, 3 người đang gửi trái tim ở phương xa và 1 thì đang nắm quả tim lủng lẳng ở trên tay - một tập hợp hoàn hảo để ngắm nhìn thiên hạ rồi còn gì.
Không còn phòng em ạ. Quán karaoke hôm nay cao giá thật. Có vẻ bà con không chỉ có nhu cầu ngắm trăng và thả đèn trời mà còn có nhu cầu xả giọng nữa. Cả con phố dài không còn nhà nào còn phòng hát trống. Hay là vào công viên nhỉ? Ha ha, vào đó với cái tập hợp này đâu có mùi vị gì? Nhỡ ra vào rồi mới có mùi vị gì thì sao? Ha ha, hay đấy! Vào quán cà phê ngồi cho đỡ mệt thôi. Tác dụng của mấy chai bia lúc ăn tối quả là lâu thật nhỉ. Xếp hàng nghiêm chỉnh vào, không được tranh nhau, người văn minh mà.
10h45 rồi. Chắc giờ cũng phải có nhiều người chán Mỹ Đình rồi chứ. Đến lượt chúng ta rồi.
Đường vẫn đông nghẹt. May là đã có thể len vào đến trung tâm rồi. Thế này là được một vòng khép kín rồi đấy. Nhìn kìa, bao nhiêu đèn vẫn đang được thả lên. Đẹp quá đi mất. Có đèn rơi, giống mưa sao băng thế. Thả đèn được một điều ước nhưng mình bắt được đèn rơi thì phải được mấy điều ấy chứ nhỉ. Ừ, gian xảo quá đấy. Ngắm thế này mãi không chán nhỉ! Tìm chỗ bán đèn thôi, xem đèn mình thả thích hơn chứ. Đúng rồi. 2 cái đèn xinh đẹp . Ồ, bay cao thật. Thành sao trời rồi đấy. Ước nhanh lên nào. Thế này thì điều ước thành sự thật rồi.
Kem bông đây, vừa ăn kem bông vừa ngắm "sao trời" mới đúng điệu chứ. Ừ, trăng đẹp thế kia mà có hoa quỳnh nữa là tuyệt nhất đấy. Không ai biết đến hoa quỳnh đâu. Ai cũng muốn có người ngắm cùng chứ nhỉ? Không, có người ngắm một mình vẫn thấy hoàn hảo mà. Ha ha, chống chế đấy thôi... Về thôi, còn nửa tiếng nữa là hết tết rồi.
Chà, không phải bận tâm lái xe thế này thích thật. Trăng có một quầng sáng đẹp quá kìa. Ừ nhỉ. "Trăng quầng trời hạn",liệu có đúng không? Nhưng mà đẹp lắm. Muốn ngắm phải dừng lại kẻo tông vào người khác thì phiền to. Ha ha...
Trung thu đúng là tuyệt thật, không phải chỉ là của trẻ con đâu.

Kí ức

Đã lâu lắm rồi mình không ngắm hoàng hôn, cả bình minh cũng thế. Không biết chính xác là từ lúc nào nữa. Không phải công việc bận rộn làm mình không có thời gian, mình chẳng hề bận rộn chút nào.
Hôm nay tình cờ xem anbum của một người không quen, thấy những bức ảnh hoàng hôn đẹp đến mê mẩn. Mình nhớ lại những lần cùng bố về nhà trên chiếc xe đạp cũ- Cái xe đạp ấy còn nhiều tuổi hơn cả mình- mình đã say mê nhìn ánh mặt trời rọi chiếu xuống dòng sông. Mặt nước lấp lánh hắt lên ánh đỏ. Lần nào cũng thế, bố đi đón mình vào buổi chiều và mình lại ngắm nhìn khung cảnh ấy. Có sự khác nhau giữa các mùa trong năm nhưng bây giờ mình chẳng nhớ được chính xác chúng trông khác nhau như thế nào. Mình huyên thuyên với bố đủ thứ chuyện trong những ngày qua, kể với bố cả những chuyện cãi vã trẻ con của mình và lũ bạn. Ngay từ lúc ấy mình và bố cũng đã giống như những người bạn.
Mình luôn mong sẽ ngắm nhìn hoàng hôn trên biển. Mình nghĩ nó rất đẹp và muốn thấy nó đẹp đến mức nào, nó khác cảnh trên sông ra sao. Thật tiếc vì đến giờ mình vẫn chưa thực hiện được, lúc nào cũng có lí do nào đó cản trở...
Còn bình minh nữa chứ. Nhữn buổi sáng (chắc là mùa đông), mình đi học sớm, nhìn mặt trời đỏ rực đang hiện ra trước mặt mình cứ nghĩ đến những chiếc bánh tuyệt đẹp trong một bộ phim của Nhật đã chiếu trên tivi (tên phim là A-sư-ka thì phải).Chính vì chiếc bánh tuyệt diệu ấy mà mình rất hứng thú ngay cả khi đi bộ một mình.
Cảm ơn F vì những bức ảnh tuyệt vời của bạn nhé.
Còn đây là một bức ảnh rất đẹp mà cô bạn thân đã chụp - cảm ơn mày vì những khoảnh khắc tuyệt vời.

Thơ của bạn (2)

Nhớ ai ra ngẩn vào ngơ
Nhớ ai, ai nhớ, bây giờ nhớ ai?
Giá mà lúc nào cũng có thể biết được mình đang "nhớ ai".

NẮNG MÙA ĐÔNG

Mang nắng về cho em nhé anh!
Dù một chút thôi cho mùa đông bớt lạnh
Mang nắng về cho mắt em lóng lánh
Mang nắng về sưởi ấm đôi bàn tay


Phải nắng buồn nên ngủ vùi sau những đám mây?
Hay hờn giận nắng theo anh đi mất?
Căn phòng vắng em ngóng chờ mỏi mắt
Mang nắng về đi, cho em!

Những cánh lá khô xao xác đậu bên thềm
Những nhành cây âm thầm nuôi mầm sống
Đến cây lá cũng ngậm ngùi đợi nắng
Theo anh về thắp ngàn vạn chồi xanh.

Bình minh lên sương về đất ngủ ngon lành
Nghe bước chân anh, mùa xôn xao gọi gió
Khung cửa mở như lòng em để ngỏ
Đợi anh về bừng nở nắng mùa đông.Quý Lan

Thơ của bạn

Chưa bao giờ mình viết nổi một câu thơ tử tế, và cũng khó lòng nhớ được một bài thơ dù thích đến mấy nếu nó không phải là những bài học để chuẩn bị kiểm tra (^_^). Như thế không có nghĩa là mình không thích thơ - bằng chứng to tướng là đã kì cạch ngồi chép được cả một quyển sổ thơ dầy cộp (dù ban đầu định dùng nó để ghi chép về...các nhà thơ).Thế đấy, may mắn cho nhân loại là cô bạn của mình lại có khả năng thơ phú dồi dào, âu cũng là sự bù trừ của tạo hóa p:

?!
Em lần bướ lên những bậc thang
Bước hụt chân
Chới với...!
Quá khứ sau lưng mềm yếu
Phía trước:
Anh
Quá xa!
Em dang tay tùm kiếm sự thăng bằng...
Ai cho em điểm tựa?
Em tìm thấy gì trong khoảng không cô đơn???


****************


Nếu một ngày

"Nếu tình yêu là chiếc là còn xanh
bạn sẽ hiểu nỗi đau của cây mùa lá rụng"

Nếu một ngày chẳng còn được anh yêu
Xin gửi lại cho anh mùa thu trong nỗi nhớ
Mùa thu ấy nắng xôn xao đến lạ
Gió hát khúc tơ tình và mây trắng cứ phiêu diêu.

Nếu xa nhau đừng quên những buổi chiều
Mình bước đi bên những hàng hoa ti-gôn phủ hồng như tình yêu đầu chớm nở
Em kể anh nghe sự tích bài thơ đó
Bài thơ rất buồn về hai sắc ti-gôn.

Nếu xa nhau có lúc chợt anh buồn
Xin đừng quên những hàng cây những con đường mình từng sánh bước
Tiếng lá rơi là tiếng em quen thuộc
Sẽ trở về len nhẹ giấc mơ anh.

Con đường màu xanh vì chiếc lá màu xanh
Anh có hiểu nỗi đau cây mùa rụng lá
Nếu phải xan nhau thì anh ơi xin thầm nhớ
Có một người khóc chiếc lá tàn phai.



Bài thơ cho anh

Bài thơ em viết tặng cho anh
Có nỗi nhớ mênh mang từng khoảng trống
Dấu ba chấm ngắt đôi dòng câm lặng
Những buồn vui suy tư...

Chút cô đơn không giấu nổi những câu thơ
Dấu ngoặc đơn cũng hóa thành bối rối
Thư nói hộ những điều em không nói
Trang thơ nghiêng về anh.

Chiều cuối đông kí túc xá vắng tanh
Khuôn ghế đá thiếu hơi người lạnh ngắt
Giọt thời gian tím rơi từng khoảnh khắc
Nơi ấy buồn không anh?

Quý Lan

Viết cho mình thôi!

Chẳng bao giờ nó có đủ dũng khí để đưa người khác xem những gì mà mình đã viết. Thế đấy, thật khờ khạo khi nghĩ rằng một người luôn tỏ ra mạnh mẽ lại thực sự được như vẻ bề ngoài của họ. Thế nên nó luôn tự nhủ: viết cho mình thôi.
Ngồi một mình, nó cảm thấy căn phòng rộng ra quá đỗi. Hình như dạo này nó nói một mình nhiều hơn. Thói quen ấy đã xuất hiện lúc nào không rõ. Phải chăng đó là điều người ta làm để cảm thấy bớt cô đơn? Giờ nó đã hiểu tại sao ông lão Santiago trong "Ông già và biển cả" lại hay nói to những điều mình nghĩ trong đầu. Khi không có ai bên cạnh, người ta buộc phải trò chuyện với chính mình, để được nghe thấy tiếng nói, để được thấy mình đang sống, để tưởng rằng mình không bị lãng quên....
Đi với bạn bè, ngồi trong quán cà phê ồn ã tiếng nhạc, tiếng cười nó vẫn thấy trống vắng. Dường như mọi thứ xung quanh nó đang mờ dần đi. Ồ, không phải. Nói cho đúng hơn là nó đang mờ dần đi. Không ai nhìn thấy nó nữa. Không ai nghe thấy nó nói gì cả. Nó thấy xa cách ngay khi ngồi giữa bao người. Cảm giác lẻ loi và cô độc như chỗ không người. Vội vã, nó kiếm cớ để quay về với căn phòng của mình. Ít ra ở đó nó còn nghe thấy tiếng nói - của chính mình.
"Viết thôi nào" - nó tự độc thoại. Quyển sổ bày ra trước mặt, nó thấy lòng nhẹ nhõm hơn. Có lẽ đây là cách giải tỏa tốt nhất khỏi những buồn phiền mà nó gặp phải. Nhưng nó biết nó sẽ không thể đưa ai những gì mình đã viết.
January 2010
M T W T F S S
December 2009February 2010
1 2 3
4 5 6 7 8 9 10
11 12 13 14 15 16 17
18 19 20 21 22 23 24
25 26 27 28 29 30 31