thỏ con lon ton

cố gắng sống để không là hạt cát biến mất trên mỗi bước chân qua & để in dấu ấn vào trái tim 1 (vài) người nào đó

Subscribe to RSS feed

1-11-2010


Bài thơ về con chim sẻ (lê huỳnh lâm)

Con chim sẻ vẽ mùa đông trên đôi cánh mỏng

đậu lên thành tâm hồn lạnh hoang

những chiếc lá hình kim xanh mùi tóc dại

diễu hành theo lốc tố cuộc đời



Con chim sẻ sải cánh giữa bầu trời

tự do hoang tưởng

trên con đường phi vật chất

triệu ánh nhìn thản nhiên

bay về chân trời không tưởng



Con chim sẻ réo gọi mùa xanh

ươm trái tim trên cành vô vọng

nỗi cô độc vây trên đầu giấc ngủ

tù túng giấc mơ



Con chim sẻ vẽ chiếc bóng trong đôi mắt võ vàng

vệt ảnh nhuốm màu bi đát

con chim sẽ hát bài ca tự do, tự do, tự do…





Hnay là 1 ngày học mệt mỏi! Giấc ngủ vùi sau chuyến đi từ 6h tối hqua vẫn bị cái lạnh nó vùi dập tiếp,đến 9h mình mới lóp ngóp bò ra khỏi giường dù rằng tỉnh từ bao đời. Hix!1 ngày mới, 1 tuần mới, 1 tháng mới, bắt đầu rồi !Tháng 11 đến bằng nỗi nhớ nhẹ nhàng...Nơi ấy 15 độ C...Sẽ ít nhất là nửa tháng nữa mới lại đc gặp sad Ngày tháng, rồi cũng qua nhanh thôi mà.



Như hẹn, hội TaTuHa lại tập hợp. Cứ gặp nhau là y như rằng hâm hâm, mình biết mà smile) Chém gió bay bổng. Những ý tưởng, những dòng suy nghĩ xẹt xẹt ngang qua đầu. Háo hức, hối hả, chỉ muốn lăn xả, bắt tay vào việc ngay lập tức. Có hề j, mình chẳng quan tâm đến những j ngoài kia, chỉ biết là lối đi này, xác định rồi, thế thôi! Tối nói chuyện vs mèo, thấy tương đối ổn ổn,nhưng dù thế nào cũng sẽ dày công nghiên cứu & thực hiện :X :X



Ghé qua nhà cũ, vì rảnh rang lòng vòng qua đường ấy. Đi bộ vào khu phố, ngắm từng ngôi nhà, cảm nhận từng thay đổi...kỉ niệm, là thứ ta ko chạm tới đc nữa rồi ! Như thể đã bước quá xa để quay trở lại, thấy mọi thứ vụt chỉ như khoảnh khắc, dù có thân thương đến mấy! Lớn lên từ nơi này, góc sân, bậc thang, gần gũi mà h xa lạ đến khó tin. Ô cửa hắt ra chút tia sáng...chủ mới bày biện theo lối nhà mình ngày xưa, dung dị...Lang thang qua cây trứng gà, mảnh đất hoang mèo nhà mình từng ăn bả chuột mà chết, dàn cây vạn niên thanh nhà hàng xóm từng làm sản phẩm trò chơi đồ hàng, cột điện nơi chơi trốn tìm...Tí thì khóc. Phát hiện ra những cảm xúc ngày xưa, những j lưu trên blog, đều gắn vs nơi này! Êm đềm nhất, là tuổi thơ của mình! Hạnh phúc nhất, là được bố mẹ chở che!

Đường về, qua ngõ có cây xoài hoành tráng chiến tích. Hình như ngày xưa còn nhỏ lắm nên thấy mọi thứ xung quanh bé tẹo. Bây h mà nhìn 1 ngôi nhà sẽ quan tâm đến hình thức của mặt tiền đầu tiên, rồi các tầng, cách bài trí, màu sắc... Chẳng như xưa, để ý nhà có cây j ăn quả sad nhà có hoa j thơm thơm sad lá cây j thì làm đồ ăn j chơi bán hàng vs các bạn trẻ con sad

Về nhà, thấy trầm lặng nhất, là cuộc sống hiện tại của mình! Tủi thân nhất, là ko còn đủ cả bố cả mẹ che chở! Dạo này chẳng rượu chẳng chè chẳng thức khuya chẳng hâm hấp nghĩ nhiều mà cũng nhạy cảm đến điên lên được. Cảm giác biêng biêng lúc nào cũng chế ngự từng nét biểu cảm trên mặt. Mình bình thản đến mức chẳng uất hận điều j mà cũng chẳng ý kiến ý cò j, cùng lắm là chảy tràn nước mắt, rồi thôi! Tự ti rồi lại tự bằng lòng, buồn rồi lại tự an ủi, nản rồi lại tự động viên.

Cuối ngày nói chuyện vs vài người, đều chơi từ xửa xưa, thấy yên ổn lạ! & biết là, mai sẽ khác! Sống là ko chờ đợi, mình đóng băng đủ rồi ! Cuối tuần này tổng duyệt kịch 20-11. Sẽ đăng ký thi Melody of heart - karaoke tiếng hát sv Phương Đông ngay ngày mai. Cần tăng cường tự tin là chính, cúp & thưởng là ...hé hé!

1 loạt dự án mùa đông đang chờ thực hiện kìa thỏ! ^^ này mùa đông, em sẽ làm tan cái giá đấy, tin ko ?


ngày gió về 25-10

lâu lắm mình ko viết note. Hì. Trong ngày tiết trời đẹp thế này, chắc cũng nên bắt gọn cảm xúc lại. Hôm qua thấy báo gió về từ đêm, mình chẳng thấy j trừ việc hnay đi học trời quang gió mát, bạn yêu vù vù xe bên cạnh, thật thích :X :X Ngày đầu tuần êm đẹp với chỗ ngồi mới, bàn cuối. Ở vị trí này,hoặc sẽ là học rất tốt vì phải cố gắng tập trung hơn, hoặc sẽ lười học thảm hại do tiện việc nhắn tin, lướt web, đọc truyện hay tám tám tám....Đôi khi, thay đổi thế này cũng tốt. Như cách mà cô Anh nói, mỗi ngày ngồi ở 1 chỗ mới, vs 1 ng bạn mới, sẽ thấy thật thú vị. Thật thế! ngồi cạnh sư phụ này, ngồi cạnh tình yêu Yun Yun này, ngồi gần kề em Guang Guang này, chẳng nói j cũng thấy vui ^^ vui nổ trời là lúc sư phụ xuống làm học trò, tổng cộng có đến 5 gia sư tiếng Anh cho sư phụ. Có những lúc sư phụ làm cả hội tức phụt khói vì ngố quá trời,học tiếng trung thì siêu mà tiếng anh thì ngẩn ngơ đến thế =)) =))

Đọc hết cuốn Dư vị trà chiều của Minh Hiểu Khê, lại hứng thú vs việc nhuộm tóc đỏ smile) Thỏ tóc đỏ, cái tên nói lên tính cách.keke. Thèm đọc truyện kinh khủng, thik cảm giác mê mải đọc 1 cuốn hay đến quên tgian, quên mọi thứ. Hình như, đam mê mới quay trở lại.

Tan học, trời tối om, cảm giác mờ ảo thế nào ấy. ƯỚc j HN là thành phố sương =p~ Đường về, ghé qua mua len. Vì mùa yêu thương ấm áp đã về rồi mà ^^ Để sẵn đấy đã, chuẩn bị cho những ngày quân sự ko net ko game xa gia đình xa đô thị. hix. Sẽ là khăn cho mẹ & em gái, hồng nhé! Sẽ là khăn của Anh, màu socola đun chảy p áo hoặc mũ,giày của Tom bé bỏng ra đời vào xuân tới. Mình đang học móc. Đan thì tự hào là tương đối thành thạo nhưng móc thì tệ hại, chả ra hồn. Móc thành công thì Tom có quà, Tom nhé! Mẹ Tom ạ - Miss bầu kute wink) ngày xưa áo,mũ của em toàn là mẹ đan. Em thik đồ handmade như thế! h thì chưa làm cho con mình đc, nên em làm cho Tom ^^ Tom sẽ đẹp như bố mẹ & xinh như cậu M bigsmile

Hnay sinh nhật em còi. Mình hay trêu em gái là Giàng A Tống. Đang ở cái tuổi bắt đầu dài người, gầy gầy, đen nhẻm sau hè, tính khí cũng khác dần, dễ gắt gỏng & ham tham gia các hoạt động tập thể. Mua bánh hình thú bông, mang về thì thấy A Tống nằm dài trên ghế sau chuyến thăm quan Ao Vua về. Sinh nhật mà lăn ra ngủ từ 7h, làm các chị đánh chén hết cả.hehe. À hnay mình có đồ đệ truyền giáo. Dạy đan cho học trò Hải béo & Tú tròn =)) =))

Dọn dẹp xong, đang gửi tin nhắn cho Anh thì thấy có tin nhắn đến >"< Anh lại đi trước 1 bước rồi! Thật là vui vì mai lại đc gặp. Đêm nay gió về, sẽ ngủ rất ngon ^^

Học bài thôi, để mai còn chơi bigsmile yêu ngày gió về! cảm xúc tràn trề!!!!!!

trung thu sớm 19-09-2010

Trước Trung thu, với mình:

..... là những ngày tẻ ngắt. Lịch học loạn cào cào. Đầu mình loạn cào cào. Chỉ biết ngày ngày mải miết rong ruổi trên đường, đi cho hết chiều dài những suy nghĩ trong đầu. Nhịp sinh học thay đổi. Lại là những giấc ngủ khi văng vẳng tiếng gà ( ko biết là chuông báo thức điện thoại 1110i hay gà thật nữa) cứ lọ mọ đến hết đêm. Dấu hiệu tự kỉ nặng.

.....là những ngày chỉ biết tụ tập bạn bè để mong cười đc 1 lúc. Hình như cứ stress là ham ăn. Tối se se, chiến ốc luộc & nem chua rán, đá đểu nhau chém gió, núp sau vai, ôm chầm lấy eo cái đứa phóng xe kinh chết người, cười ầm ĩ !!!! heeeeeee cần j hơn thế?

.....là những ngày muốn đi, bất cứ đâu,miễn là có tiềm năng khám phá. Mà đâu chả là chỗ để khám phá! Ờ, thế là đi, hôm nắng vỡ đầu thì chả mang ô, hôm vào nơi toàn cây cối thì mang ô. Bó tay!

Hòa vào ko khí nhộn nhịp của trung thu , dừng chân tại bảo tàng dân tộc học vs lễ hội trung thu :sắc màu Việt - Trung. Thử đi cà kheo, kết quả là lên bờ xuống ruộng, nghiêng nghiêng ngả ngả, nhìn chuối ko thể tả smile) Vòng vèo, ngó nghiêng chỗ này 1 tẹo, chỗ kia 1 tí, có chỗ thì ngồi lì, có chỗ thì nhìn phát là đi, nói chung là vừa hăm hở vừa nhăn nhở (tại vì đi vs cái đứa hâm dở p ) Lâu lắm mới lại đc thưởng thức hương vị cốm như ngày xưa.Thơm, mềm, dẻo :X :X Lâu lắm mới lại đc xem múa rối nước, nhưng chỉ xem đúng 1 tí là đi. Thik nghệ thuật cắt giấy, nhưng khó điên >"< Cái trò đi cầu khỉ thì thik nhưng ko dám thử.Càng về sau nó càng rung rinh ko thể đi nổi.Hèhè, ko muốn bước hụt để ngã đâu. Đi qua chỗ thử đồ Trung quốc, Hàn quốc để chụp ảnh, thấy có đứa kêu ngứa, mình chạy luôn =)) =)) Thik nhà rông, nhà sàn, mặc dù nó rung rung trên từng bước chân. Thik ông già dạy làm diều, tóc trắng cước,áo nâu. Nhìn giống những ông già trong phim VN cổ ngày trước, có j đó na ná Lão Hạc, mà mình bị ám ảnh ông đóng phim "dã tràng xe cát biển Đông", khắc khổ trên cả dáng người. Mình ko thấy thú vị lắm vs mặt nạ kinh kịch Trung Quốc. Có thể là nó quá mới mẻ. & cũng có thể là mình hãi hãi mấy cái mặt nạ vẽ dữ tợn.( hồi bé ,cũng trung thu, bị anh nào đeo mặt nạ cao su xanh lè dọa sợ gần chết, hét ầm ĩ cùng bọn trẻ con chạy về nhà, quên cả quà trung thu ở nhà văn hóa) Mình thik nghệ thuật trà ẩm. Chị pha trà nhìn đen đen kiểu Mông Cổ, mặc đồ kiểu Châu Phi, ko nhớ là dân tộc j của TQ, nhưng mà nhìn cách chị pha trà thì thik lắm! Thik nhất là có thể hiểu những j chị nói mà ko cần phiên dịch >smile Qua gian viết chữ tượng hình TQ,na ná tranh ĐÔng Hồ VN ý mà. Vào làng bắc bộ, ngửi ngay thấy mùi tro bếp, như thể mới nhóm gần đây chứ ko phải chỉ để trưng bày.Lợn béo Hải tặc xí ngay 1 kiểu ảnh ở đây, bảo trưng làm ava. Kể ra thêm tí nhọ nồi, mới hợp cảnh, nhể p p p Mình thik cái đèn kéo quân quá đi mất, vì từ bé đến h chưa có bao h, có đèn lồng, đèn cù,đèn ông sao,trống, nhưng mà đèn kéo quân thì ko có sad muốn tậu 1 cái chơi trung thu này!

Ở vườn Bách Thảo có lễ hội làng nghề, phố nghề Thăng Long.Có hơn 200 gian hàng truyền thống của 48 tỉnh thành. Đi mỏi nhừ chân suốt cả buổi chiều mà vẫn thấy thik. Lụa Vạn Phúc rất đẹp (nhưng nhìn mấy con tằm thì tởm lắm, vốn sợ sâu,nay nhìn tằm sởn hết da gà) Nhìn gốm bát tràng, lại nhớ những chuyến lượn lờ đi nặn bát, tô tượng vs bạn bè, vs anh chị. Đúng là những chuyến đi dù gần hay xa,sẽ chẳng thể nào quên đc. Hnay thấy tận mắt việc dát bạc, vô cùng công phu. Những bức tượng Phật vừa đc tạc,đẽo, chưa sơn j cả, nhưng nhìn vẫn đẹp thanh thoát. Trời ơi nhìn đôi giầy móc len đẹp dã man :X :X đông này quyết tâm học móc! Đi, đi & đi, đến phố cổ HN. Hàng Mã vs đèn dầu, đèn lồng, đèn ông sao, tò he, kem bông :X đúng tuổi thơ của mình luôn.2 đứa ăn kem 7 màu, mua tò he, cười tít.Hàng Nón có rất nhiều nón, đồ mây tre đan....Hết HN, bắt đầu đến Hà Nam, Ninh Bình...tới HUế ^^ thik đèn lồng Hội An ghê gớmmmmmmmm chụp choẹt rõ lắm ảnh ở chỗ này. Coi như bù lại vụ hụt đi Huế hè vừa rồi. Vèo đến Đà Nẵng, VŨng Tàu ,Quy nhơn, Bình Dương.....Địa điểm của bên làng nghề Vũng Tàu hay ghê nha! Trưng bày 1 con tàu to uỳnh, đối diện gian hàng là hồ Bách Thảo đầy rêu xanh. Có thuyền oỳ, ra biển Vũng Tàu rêu xanh chơi smile)Từ xa đã nghe tiếng cồng chiêng. Đậm chất Tây nguyên. Mấy cây cảnh ở đó toàn mấy chục triệu. Có những bộ bàn ghế gỗ tiền tỉ $_$ ước j trộm đc đống này, khuân trên vai =)) Có 1 địa điểm mà pose ảnh suốt. Đó là chợ Bến Thành smile) Tí ơi, Bơ ơi chị vào SG roỳ nè ^^ Căn bản đó là niềm mơ ước. Chẳng biết bao h mới đc vào đó, kiểm chứng sự khác nhau về cuộc sống giữa HN -SG, nên là, chụp vs SG giả, cũng rất thik (Hà hà, có ngày ta vào SG thật chụp thật cho coi) Đi mỏi chân, qua khu ẩm thực. 2 đứa ăn bánh đúc, Hải tặc bảo, ngon hơn cả ngày xưa Hải đc ăn ( bởi vì là ý, Hải béo đi bộ nhiều, đói, ăn jề chả ngon, huống chi bánh đúc =)) p p ) Nộm ngon, & ko cay như ở Bờ Hồ. Còn bánh tôm Hồ Tây, lâu ko ăn, nhưng mà, đông quá ko thể chen nổi sad ko mua đc sad ko ăn đc sad( Mà tìm chỗ ăn đã là 1 vấn đề rồi.2 đứa ko đến đủ sớm để có chõng tre mà ngồi, may mà tìm đc ghế công viên ^^ đến vùng văn hóa các tỉnh tây bắc bộ nè! Mai Châu hòa bình có váy xòe, có than hoạt tính nhìn như cành củi,nhiều công dụng. Mình thik váy H'Mông, thik cả cách búi tóc, thik cối xay nước điên đảo. Bình thường rất hay trêu con em là Giàng A Tống vì hè đi chơi nhiều đen sì, lười ăn nên gầy còm. Sao mình ko phải dân tộc & có cái họ lạ lạ j nhỉ?Thấy gian hàng Hà Giang, Lào Cai có rất nhiều thuốc cây cỏ chữa đủ thứ bệnh. Mình thik sự ma mị trong những câu chuyện về bùa ngải bằng lá, cây.Tóm lại là cái tính tò mò về những thứ huyền bí như thế sẽ có ngày giết chết mình :-j

Lên đỉnh đồi Bách Thảo nghỉ ngơi nè, sau khi hạ hỏa, tiến hành ngay việc pose ảnh đôi.Kê đủ các kiểu cặp, dép, guốc, đặt hẹn chụp 10s & chụp liên tiếp thì cũng ra lò những bức ảnh để đời.10 năm oỳ, lợn béo ạ! Từ những ngày lóc cóc trốn học lớp 9 đạp xe hộc bơ lên Hồ Gươm chơi rồi đi về, ta chẳng biết là sẽ có ngày làm kiếp xe ôm dạo qua phố phường hít quanh bụi đường vs ngươi nhiều như thế! Nhiều khi chẳng cần nói j, cứ thế là đi thôi ! (sau này ko cho bám càng đâu, cho ở nhà ,ngồi xó bếp, nhớ! )

Trời tối dần, lượn vòng quanh vài lần, khám phá Hội An đêm & SG đêm, lượn dọc phố cổ, đi zìa smile) Hậu quả :chân phồng rộp. Can tội :đi guốc (guốc mộc version2.0 ) Tai hại! Nhưng mà vui, vì đc nhìn thấy tuổi thơ của mình, & thấy đc cả tương lai của mình. HN đẹp,SG đẹp, VN đẹp, nhìn đâu cũng thấy thân thương. Trung thu tuổi thơ, là chong chóng gió, bóng bay, đèn ông sao, mặt nạ nhựa, trống cơm,chực chờ phá cỗ. Hiện tại, là tuổi 20, vs nhộn nhạo sự pha tạp đồ chơi Trung Quốc nhấp nháy đèn khắp phố. Trung thu có lẽ sẽ lên nhà bác chơi, theo đúng nghĩa Tết đoàn viên. Tương lai, sẽ đặt chân lên thật nhiều tỉnh thành, như những nơi đi qua ngày hnay. Đi nhiều, cảm nhận nhiều, để thấy yêu VN hơn, & để thấy ko đâu bằng nhà mình!

september



Giống như khi bạn bóc một củ hành, càng bóc chỉ càng cay mắt và cuối cùng bạn chẳng còn gì.

Không còn gì.

Thật ra, thứ đáng sợ nhất không phải là cái chết mà là mất lòng tin.
!

Tháng 8 qua rồi !nên quên đi nỗi buồn. Vụn vặt mà thôi. Những thứ lắt nhắt ấy phải gom lại thành túi, phân loại, & tống khứ đi!

Tháng 9 ^^ đã đến mùa cúc vàng của mình ^_______^

p/s : miss my man much! wakes me up ,when i sleep too much, inside nightmare too much . And holds my hand, when i dream about u, okay? :X 1/2 years step by step get together

thu


Đẹp nhất là những ngày giao mùa...

Thu về trong cái se lạnh của gió, trong cơn mưa mát dịu mà dai dẳng...Mỗi lần ra lấy xe là lại thấy gió thốc vào mặt, trường mình như trầm mặc. Kỉ niệm về Chick ùa về. Đẹp. Trong. Như gió thu ấy! Cái ngày 24-10 năm ngoái mình nhớ lắm mà, Yun cũng thế, Chick càng thế! Năm nay có 1 vụ kỉ niệm trên tầng 7 gió

Đi học đầu tháng 8, vui tưng bừng. Nhanh thế! Đã năm 2 rồi. Nghịch. & lười những môn có thể lười. Còn chẳng thèm mua giáo trình. Chỉ biết ngủ, chém gió, online, đọc truyện những h học Đường lối CM của ĐCSVN. Bù lại, những môn chuyên ngành thật nặng. Ngoài ĐLCM, học duy nhất tiếng anh & tiếng trung, biết là nó quan trọng mức nào rồi, chẳng dám lơ là. Oài, 2L hội, à, đôminô hội, cứ làm ngày tháng của mình qua từ đám mây này sang cơn bão nọ. Độ bay cứ gọi là títtttttttttttttttttt Nào là đón sao băng trên tầng thượng, ấy thế mà uống rượu quay đơ, ngắm sao trên trần nhà mà ngỡ là sao băng thật. Nào là áo nhóm, nào là tóc nhóm ( đua nhau cắt tóc) Xu hướng có phần les nặng, cực nặng. Chẳng hề j, yêu nhau đến chừng nào có thể, thế là đời đẹp rồi bị CA bắt mà vẫn thấy đời đẹp cơ mà, xí xa xí xớn cười. Đời mà! Coi là nó đẹp đi, nó sẽ "đẹp" thôi!

Êm đềm. Đó là từ duy nhất khi nghĩ về anh & tình cảm mình đang có. Tháng này gặp nhau đc 5 ngày. Ko giận
dỗi 1 điều j. Thời gian yêu còn chưa đủ, thời gian đâu để giận hờn. Nhiều hơn là những chia sẻ, là những dịu dàng ko nói thành lời. Bà có vẻ cũng ưng rồi ! Nghe bà hỏi, dặn dò, & phán "..." , có tí ngạc nhiên .Từ đầu tuần này, bận rộn cuốn anh đi mất! Cũng ko quá buồn như ngày trước nếu cả ngày lẻ tẻ 2 tin nhắn lúc sáng sớm & đầu h chiều. Biết là anh bận, & phải tranh thủ từng chút 1.Cũng ko nt nhiều như trước nữa, vì chính mình cũng bận bù đầu, & cũng cố gắng giảm thiểu quan tâm 1 tẹo thôi, để cho anh có ko gian mà thở,mà thư giãn chứ! Chờ đến tháng sau, để lại đc gần nhau! Cứ nghĩ đến tương lai, là lại tự động viên mình cố thêm 1 tí. Rồi sẽ có ngày đc back together & no more dreaming about tomorrow. <Especially for you của kylie minogue vs Jason donovan >

Cô Anh cho nghe bài đấy mà phê thế, nghe suốt từ hôm kia đến h chưa chán. Thầy Hàn Kiến Thanh vô cùng nhiệt tình. Tuy thầy chẳng biết tiếng việt nhưng thầy nghe diễn tả ngôn ngữ cơ thể & vài từ bập bõm tiếng trung là thầy hiểu vấn đề. Thầy thik ăn bún đậu mắm tôm cực, cả thịt lợn quay nữa. Chắc cô vợ VN của thầy thik món này, vợ nấu j thầy phải theo nấy Mỗi giáo viên có 1 ấn tượng riêng với mình. Chắc giáo viên ngoại ngữ, ai cũng cá tính vậy, cá tính mạnh là đằng khác! sẽ có entry nói riêng từng giáo viên (các môn dạy tiếng việt chán òm ra,chỉ buồn ngủ )

cũng 1 tuần rồi, những giấc ngủ chập chờn, những cơn mơ ngắt quãng. Căn bản ngủ chả điều độ, quyết tâm lắm mà cứ bị chi phối đủ thứ. Quá khứ vẫn luôn là 1 cuốn phim đẹp đẽ, chẳng có j làm ố nhòa nó đc hết ! chắc chắn là như thế đấy! Hôm trước qua thăm mẹ con HCL, nghĩ mãi về em bé, về tuổi thơ của mình, về tuổi thơ của con mình, về tuổi già của chồng mình Hnay uống trà sữa vs ông, Cheo Chí Phùng. Ko thik gọi là Chul nữa, gọi là Cheo cho hợp vs ng ông Chí phèo lắm cơ, toàn gõ đầu cháu! Nhưng nhờ ông mà hnay thoải mái lên nhiều lắm! Có lẽ là thể loại sách Những tấm lòng cao cả, trà sữa cho tâm hồn....khiến ông tỉnh táo & nghĩ mọi thứ đơn giản nhất, tốt đẹp nhất có thể. Ăn cơm rồi mới đi uống nước vs ông. Ông lại cho ăn thêm khoai. Gọi kem. Cháu đang rất no, & thấy đủ! ( Ông hiểu mà!)

Bên cạnh ông Trung chí phèo, có con mèo hen già lọm khọm. (may mà mèo già nên mới ko bỏ đi lang bạt kì hồ, may mà mèo già nên mới lười xê dịch ) Sắp trung thu rồi! Sắp đc 1 năm đời ta đâm sầm vào con mèo ấy. (nhắc khéo cái vụ "đâm sầm" đấy biết chưa? Nhìn thấy hầm Kim Liên & ô tô là vẫn còn hãi, nhìn thấy mèo lái xe cũng vẫn cứ hãi cơ, tin hem ) Bất kể điều j xảy ra, ai đến & đi trong cuộc đời, vẫn có mèo già ở cạnh ta. Đêm gần đây nhất, ôm gối mà nước mắt giàn giụa, có tin nhắn của mèo, trời ơi mèo ko biết là lúc đấy mèo giống thiên thần lắm đâu Em hói nữa này, quan tâm cực, nhưng mà cứ để em vô tư thôi, thi thoảng chém gió chứ ko nỡ để em mệt vì chuyện của mình. Để cho em nó còn lớn À hôm trước bạn Tuấn Anh qua chơi. Ai nghĩ cá biệt của lớp lại là lớp trưởng gương mẫu suốt ngày sơ vin như bi h. Trong số bạn cấp 3, TA luôn là ng có mặt sớm nhất. t cảm ơn, & cũng muốn oánh TA nhiều lắm!

Thu này, mình có tóc mới này. Ngô ngố, là lạ, em Tí khen là nhìn giống gái Trung Quốc ngày xưa. Quả này mình có sang biên giới buôn lậu, gặp bộ đội biên phòng mình cứ giả nai :ủa ở tung của, ủa ko bết tếng vệt HN - SG, 1800 cây & những tin nhắn kết nối. Đầy lắm, những yêu thương & kỉ niệm.

Mình ý, từ thu này, sẽ chỉ chơi chủ yếu vs con zai thôi nhớ. Sợ những toan tính & phức tạp của con gái lắm rồi! Ờ mình co vòi đấy, những phiền hà từ các nàng, mình tránh xa nhớ! Dại j lần nữa. Chơi vs con zai cho thoải mái, phóng khoáng cuộc đời. Còn những nàng nào đã gắn bó từ thời cấp1,2 thì quá hiểu mình rồi. Ngồi sau xe Hải, đi chơi phố phường với bịch bỏng trong tay, hứa sẽ chẳng bao h thay đổi, sẽ vẫn luôn bên ng bạn này!...Lịch sử đời ta sẽ sang 1 trang mới, đầu thu 2010, vốn dĩ đã có những sự kiện nổi bật. Hi vọng cuối thu
sẽ còn hoành tá tràng hơn thế, nhưng mà phải theo hướng tốt, chứ ko đau đầu nghĩ mọi lúc mọi nơi thế này! Bớt đa cảm đi nào, cỏ ngố, sống là phải biết tranh đấu, uh, tôi đầu gấu!

------------------------------------------------------------------------------------------

Thu này, mùa Vu Lan này, mình & hoa trắng. Chẳng biết làm j, ngoài việc hờ hững cho qua từng ngày. Khi nào ko chịu đựng nổi thì lại rượu & tự kỉ tỉ tê to nhỏ trên phòng thờ. Yếu đuối nhất, là khi vô định trước những hướng đi mà chẳng có ng chỉ cho mình nên phải đi đường nào. Lại phải tự tìm đường mà đi, dò dẫm, sai, mò đường khác. Nhiều lúc thấy mình như ng mù mà ko có gậy dò đường. Vậy, con cái là cây gậy của cha mẹ hay cha mẹ mới là cây gậy của con?

Đây là quan niệm của 1 ng về "thằng chống gậy" << Cái tục lệ có người con trai, hay cháu đích tôn mặc áo xô, đầu đội mũ rơm, tay chống gậy trúc, dẫn đầu đoàn người trong đám tang các cụ, xuất phát từ một câu chuyện trong sách nhà Phật : Chuyện kể về người phú ông nọ, vợ chết, người ta khuyên nên lấy vợ kế, để bầu bạn lúc về già, ông không nghe, một mực ở vậy nuôi con, sợ con mình phải chịu cảnh mẹ ghẻ con chồng. Khi các con khôn lớn, ông dựng vợ gả chồng, chia hết của cải cho các con. Ở đời, người ta bảo nước mắt chảy xuống, các con ông một mực lo cho vợ con, nhưng bỏ lơ cha già, ông phải đi ăn xin. Ông đã già yếu, nên phải chống gậy, nhưng mỗi khi dùng gậy để đuổi chó ( cây gậy trúc còn được gọi là đả cẩu bổng ), ông lại ngã. Có người quen nhận ra ông, hỏi đầu đuôi câu chuyện, lấy làm bất bình lắm, mới đến mắng các con ông, yêu cầu chúng phải phụng dưỡng cha già, có nghèo khổ đến đi ăn mày cũng phải dắt cha đi, đuổi chó cho cha. Vì vậy hình ảnh người con chống gậy trúc đi trước đám tang, là hình ảnh người con hiếu thảo, phụng dưỡng cha mẹ già, đến khi cha mẹ chết cũng cầm gậy đi trước đuổi chó cho cha mẹ qua cầu âm phủ. Cho dù nó có là hình thức, thì người chết cũng có niềm tự hào là : tôi được phụng dưỡng, tôi có con hiếu thảo.

Cho đến nay, chẳng mấy ai biết xuất xứ của cái tục lệ đó, nhưng ai cũng thực hiện cái nghi lễ chống gậy trúc, nên cũng chẳng biết xấu hổ dù chưa phụng dưỡng cha mẹ lấy một ngày. Và cái hình ảnh dắt cha mẹ đi xin ấy, từ trong tâm thức vẫn đánh động từ tâm của mọi người, nên người ta vẫn áp dụng nó để đi xin ăn. Cho dù đôi khi cũng có người thầm thắc mắc : Sao đã lớn thế, mà không chịu làm gì nuôi cha mẹ, mà phải dắt đi xin ?

Cái ước muốn : “ có thằng chống gậy “ấy, nó cũng xuất phát từ lòng ước ao có con cái hiếu để, phụng dưỡng lúc tuổi già. Lâu dần, nó biến thái thành đủ trò hình thức, ma mị. Thời gian đã đúc kết câu : Mẹ nuôi con bằng trời bằng bể, con nuôi mẹ, con kể từng ngày. Chẳng biết bao nhiêu “ thằng chống gậy “ kể lể chuyện nuôi mẹ nuôi cha ? >>

Ngày vu lan mưa dầm dề. Đi học, ngồi chơi là chính. Nghĩ quá trình mình trưởng thành, từng bước đc chăm chút. Gái đầu lòng, bố cưng, bố chăm, chiều nhất trên đời. Hình như từ bé mình chẳng bao h mở mồm ra nói câu yêu bố nhất trên đời ! Vô tư đón nhận sự chăm bẵm ấy, cho đến khi đủ lớn để nhận ra, thì ko thể làm j đc nữa mà đền đáp. Đội mưa về nhà, cháu bé hàng xóm bi bô gọi "ông ngoại ơi". Xót xa cho con mình! Chồng àh, sau này mình sinh con gái nhé, để chồng cũng đc làm ông ngoại. Nhìn chồng cho mèo ăn, nựng mèo, đủ biết chồng sẽ cưng con gái lắm, chiều cháu ngoại lắm! Em đau, mình ơi!!!

Sau này, sẽ chỉ còn mẹ đẻ, mẹ chồng & bố chồng. Sẽ dồn hết tình cảm vào tam thân phụ mẫu đáng kính! Ko phân biệt đằng nội, đằng ngoại đâu!

------------------------------------------------------------------------------------

Trung thu này sẽ ở bên các bang hội. Ko còn hội này thì có hội kia. LTV này, domino này, H2T này,game thủ này, XD này & các đồng chí lẻ tẻ khác Miễn là có sự tôn trọng nhau, thì còn làm bạn! Miễn là còn làm bạn, thì sẽ tuyệt đối trung thành!

p/s : xa rồi, Flames!


tổng kết hè 2010 trước năm học mới

ngồi xem,ngắm, đọc ,xóa, sắp xếp mọi thứ trong máy tính. Nhìn lại quãng đời đã đi qua...những niềm vui, kỉ niệm, nụ cười, & cả nỗi buồn sâu trong đáy mắt. Đang trưởng thành từng ngày từng ngày 1, với những cảm xúc & suy nghĩ của tuổi 20
Hè 2010 của mình:
Là những ngày chia sẻ thật nhiều với anh, Bơ, Tí, Kyo, Yun, mèo hen, hói, kvy, bông, chém gió, superman, hcl, zỉn & đủ các bang hội flames, 2L, M3T,PK, 9m,5G
Là những ngày vui ko ở HN thân yêu. Những chuyến đi ngắn - dài lên rừng xuống biển,đồng bằng miền núi dàn trải Hưng Yên (1), Hòa Bình (2), Hà Tây (2) Thanh Hoá (1).
Là đợt giáo dục thể chất hành xác nhưng ko kém phần sôi nổi máu me của 2L hội.
Đi nhiều =>> cuồng chân
Gặp nhiều ==> cuồng nhớ
Hụt 1 vụ đi biển Quảng Ninh hội 2L
Hụt 1 vụ Lăng Cô - Huế hội game thủ
Hụt 1 chuyến tình nguyện Bắc Giang hội ĐHXD
Hụt 1 chuyến tình nguyện Lai Châu hội LHO
mất 1 (vài) tình bạn, vì tư tưởng ko còn cùng hướng,ko nc đc nữa.
Yêu những người bên cạnh mình đến điên đảo! Yêu vô cùng luôn ấy! Biết tình cảm j là nhất trong lòng mình, & quý trọng nó.
mất 2 con cá vàng trong bể 8 con, sáng hôm sau thấy 2 con cá bé tí ko biết con nào đẻ.
mua thêm 2 con cá kiếm nhìn thích mắt hẳn lên.
xin thêm 1 con mèo con loại lai lông xù. Bi h nhà có 1 bà chaien lồi rốn đang chửa & 1 bé xù xuka xinh đẹp mỗi tội nghịch như giặc, hôm ăn uống có 2 ng muốn xin về mà hem cho.
Hay buồn, hay khóc tủi thân như con nít vì 1 lí do cỏn con.
Nhanh vui, lại phởn đc ngay. Mỗi tội chẳng hứng làm j.

Thèm phượt long dong khắp nơi nước VN này
Thèm khám phá & trải nghiệm mỗi mảnh đất, ng dân bản địa
Hè năm sau có 1 kế hoạch du hí Sài Gòn & đang chuẩn bị từng bước 1.
Thu năm nay lại bắt đầu đi làm.
Năm học này có 1 đích phấn đấu vì lí tưởng đang chờ...anh đang chờ >smile
fighting....
jiayou...



giống

ngày ko mưa, trời nhuốm màu ảm đạm. Chào ngày mới bằng tiếng thét giật mình khi mơ. Ngủ tiếp. Trưa, anh đánh thức mình dậy. Ko thèm hé mắt nhìn, chỉ cần nghe cái giọng ấy thôi, ngày ngọt!
Dành trọn vẹn buổi chiều ôn luật. Vốn dĩ mấy môn trước thi đã be bét lắm rồi! Nhắc lại mà oải. sad
7h, cơm nước cho mẹ, thắp hương xong, mình vs anh đưa em gái đi ăn KFC ở đường Láng. Quán ruột 2 đứa ở đấy, vì nó ngay góc ngã 4, đèn xanh đèn đỏ lấp loáng, có thể vừa ăn, vừa nói chuyện, vừa ngắm người & xe ( cả ngắm mấy anh kiến vàng bắt xe giữa đường). Chỉ là sở thích thôi! Giống như khi mình vs Yun thik le te tấp xe vào lề đường mỗi khi tắc để ăn nem chua rán, tận hưởng cảm giác đc ăn no kễnh khi ng ta hối hả đi trên đường, lúc ấy thấy đời mình đẹp thế! smile) ích kỉ ghê smile)
..............
Trên đường về, con nhớ bố thật nhiều! Hôm nay anh ấy thật giống bố! cũng như bố đã từng làm với con ngày trước. Cứ chỗ nào mỡ, anh lại ăn da cho Nhung. Trăng 11 khuyết 1 góc, nhưng khá to & sáng. Anh chỉ cho Nhung ngồi phía trước " ông trăng đi nhanh chưa kìa! " Con như thấy lại tuổi thơ của mình. Ngồi giữa bố & mẹ, khịt mũi hít gió & ngẩng đầu nhìn theo ông trăng cứ đi theo mình, thắc mắc con trẻ. Qua 1 con phố, con như nhìn thấy hình ảnh em con 40 ngày trước, ngồi sau xe bác ( anh của mẹ) cũng qua con phố ấy. Bác nhỏ thó, cháu cũng nhỏ thó, ko đội mũ bảo hiểm, trưa nắng, khăn tang phấp phới bay theo dáng loắt choắt...
Con ngồi xe anh Cường, vì ngất đi mà ko theo kịp đc xe bệnh viện mà mẹ ngồi. Anh Cường lái xe bám sát theo xe bác chở em. Nó say xe & ko ngồi nổi ô tô, đành chịu nắng mà ra Đài hoá thân với bố. Con cứ nhìn mãi cái dáng em... Hôm nay nó ngồi ngoan phía trước anh & con, líu lo kể chuyện với anh, con chỉ biết im lặng nghe....
Lật những bức hình từ thuở bé, nụ cười của con, giống bố, thật! Con chỉ tự hào mỗi điều ấy. & cũng nghẹn ngào khi càng lớn càng ít chụp ảnh với bố. Bây h thì, ví của con, đã & sẽ luôn có ảnh của bố!
.....................
hôm nay sẽ phải ngủ thật ngon, thay vì những đêm chờ sáng, nghe tiếng mẹ dậy may mới lò dò đi ngủ!
Dù thế, sẽ vẫn có những suy nghĩ ám ảnh. Mình đang đứng giữa ngã 4 đường, như những j nhìn thấy trên KFC hnay, đi đâu nhỉ? đi hướng nào nhỉ? chẳng biết nữa. cuối tháng này thôi, thi xong, sẽ hoạch định, & xông trận. Nhằm hướng nào có ánh sáng mà đi....

trầm

02-06-2010
thật sự là quá lâu rồi, khi mà sống ngày càng thực tế & lí trí, việc đối mặt vs từng việc trong ngày khiến mình quen vs lối tự suy nghĩ, blog ko còn là nơi chứa đựng cảm xúc cá nhân. Thật sự tiếc khi niềm đam mê ấy chết đi. Đến hôm nay vào lại zing, bài viết gần đây nhất "liệt kê hạnh phúc" đập vào mắt mình. Đọc lại.

Có quá nhiều điều đã đổi thay. Hạnh phúc ko phải điều bất biến. Những niềm vui đơn giản, qua đi rồi!

Bố mất, thế giới của mình khuyết đi rất nhiều. Mình ko mạnh mẽ được như mình tưởng. Mỗi ngày một nặng nề, tự dồn mình vào những căng thẳng. Đêm về vs chén rượu nồng & nhạc trịnh, phú quang. Đèn ko tắt bao h, chờ sáng. Người lo cho việc học của mình khá nhiều, là cô dạy tiếng trung tổng hợp. Khá tinh ý, chú ý đến từng thay đổi. Bây h mới đến lượt em lo cô ạ, khi mà ko biết phải chuẩn bị cho kì thi như thế nào?

Bạn bè. Vẫn ở đấy, khi mình cần. Nhưng thói thu mình khiến mình tự kỉ, chỉ muốn ở nhà khi ko phải đi đâu. Nhà, chốn yên ổn & thoải mái nhất. Ai rủ đi đâu, mặc. Cùng lắm là đi vs Anh vì con em nó đòi, đành phải chiều, kể ra, nó cũng tủi hơn mình. đang trục trặc vs bạn thân nhất, mình cũng chẳng buồn phân bua, tưởng chừng như hờ hững vs mọi thứ, sao cũng đc. H thì, chẳng điều j là quan trọng nữa rồi. Mặc đời!

Anh ấy, nguồn cảm hứng duy nhất khiến mình có thể giữ đc bình tĩnh khi ngày về. ơn chúa khi ban ngày con vẫn có thể bất chợt mỉm cười!

p/s : post lại entry "liệt kê hạnh phúc" 19-11-2009
Những ngày này mình đã nghĩ thật nhiều về những mối quan hệ : gia đình, bạn bè.
Gia đình!
Lần gần đây nhất mình tâm sự với bố là đêm t6 tuần trước. Đã lâu chẳng thức đêm mà rủ rỉ với bố những chuyện của "đàn ông" chúng mình . Với bố, mình luôn là "anh cả" chững chạc khi điều hành chuyện nhà cửa cùng bố mẹ, là "gái rượu" đc chiều đến mức tối đa khi nhà yên ấm . Cũng lâu chẳng ngồi chải đầu cho bố như trước, thấy thật may là tóc bố vẫn đen sì Mong là mình cũng đc cái gen tốt máu ấy! Nghe những chuyện về đời sống gia đình, khá tò mò, ko hiểu khi mình rơi vào trường hợp ấy sẽ giải quyết như thế nào...
Mẹ càng ngày càng bận rộn, đến thời gian đi mua với mình 1 đôi giầy thể thao cho mùa đông cũng ko có nữa. Nhìn mẹ, muốn đi làm luôn & ngay quá! Mình ngồi nhà 2 tháng rồi , ngứa ngáy tay chân lắm! Thừa thời gian đâm ra bê tha, toàn ol, hại mắt, hại người. Chỉnh đốn ngay từ ngày mai!
Con em tự nhiên hnay nằng nặc đòi chị lập nick cho. Nghĩ đủ các thể loại tên từ cún con, chó con, lợn con, gà con, mèo con, khỉ con...đến thiên sứ tình yêu, đủ các thứ tình. Muốn oánh lắm rồi đấy! Lập cho nó cái nick bonghongnho251099( tên là Hồng Nhung, sinh năm 99 ạ) & add hộ nick bạn nó. Zời ạ! Cái j mà sonnuvungcao (em này dân tộc mà) tí thì ngất! Mình lớp 5 chỉ biết có tiểu yến tử

Bạn bè!
-------- Flames! Luôn là những ngọn lửa bùng lên mỗi khi gặp. Vẫn giữ liên lạc & vẫn ở bên, khi cần. Vẫn luôn là nơi mình nói ra đc hết lòng mình, diễn đạt thoải mái nhất. Cảm giác cũng nhiều khi giống nhau, dù trải nghiệm mỗi ngày khác nhau. Mình luôn đi chung 1 con đường mà, phải ko? ^^ Muốn gặp lắm, thật nhiều ý!
--------Người tình ! Ngô nghê & đáng yêu. Biết đá xoáy lại mình rồi chém ác liệt! đúng tính chất mỗi ngày đi học là 1 ngày vui! Hôm nay Chick cắt tóc, thế là mất cái mào gà, phải chăng chick nhà ta đã lớn ? Nói thế thôi, lớn sao đc khi mà Chick vẫn vô tâm. Bunny cười là cười xuề cho xong chuyện thế thôi, thực ra là trong đầu còn nghĩ đấy! đồ con gà ngốc!
--------Người yêu! càng ngày càng hay dỗi vô cớ! Người ạ, tôi mệt cái kiểu giận linh tinh của người lắm! tôi đi với Chick, người cũng tị nạnh. Hôm nay ngồi cạnh nhau, tôi quyết dỗi lại người, chẳng nói câu nào. Buồn nhất là khi làm bài tập nhóm, mỗi đứa lấy 1 tờ giấy ra viết theo ý của mình. Phút cuối, hết h, cô gọi làm bài người mới đập vai tôi nói nội dung nếu bị bắt lên bảng thì sẽ kết hợp thế nào. Tôi ậm ừ cho xong....1 khoảng ko im lặng bao trùm như từ tiết 1...tiết 6 rồi đấy người biết ko? để xem người tiếp tục cái trò giận tôi vì Chick, vì Mèo Lười hay bất cứ ai đến bao h? Yun Yun đáng ghét!
---------Bồ ! Hôm nay, sau 2 ngày bồ quên mang nhẫn cho em, bồ đã đeo vào tay em 1 cái nhẫn mặt đá "màu tím thủy chung" với kích cỡ....chỉ vừa ngón tay cái của em Bồ nhí nhảnh khủng khiếp, cứ kiểu giật đùng đùng, bộp chộp, làm cả lớp nhiều phen cười nghiêng ngả . Hôm nào em mà săn ảnh, tung lên mạng thì ... Bồ đã như thế này, ko biết thằng người yêu bồ thế nào nhỉ? Em hâm mộ mối tình lâu dài ấy của bồ lắm ý!
---------Bồ nhí! ờ, chưa tiếp xúc với bồ nhí mấy nhỉ? Bồ nhí hiền hiền, lẽ ra em phải là "anh" mới đúng, còn bồ là"em" thì hợp hơn. Thời gian tới em sẽ tiếp cận bồ nhiều hơn Ai bảo thik làm NHÍ của em, chờ qua lượt mấy đồng chí kia đã rùi đến bồ nhí nhá!
---------Chồng! chẳng có j để nói vì thằng chồng này lấy lớp trưởng rùi Đã là người của lớp trưởng, ko ý kiến. À có 1 ý kiến! Hôm ăn lẩu ở nhà hắn rõ vui ai ko đi thực sự rất phí!
---------Con gái! ôi mang danh mama thế thôi mà chả biết j cả, thậm chí nói chuyện cũng hãn hữu. Nhất là đợt con gái nghỉ ốm vì sốt xuất huyết, chỉ biết hỏi thăm, hết Con gái thân với Chick hơn cả mẹ ý nhờ! haizzz

Các mối quan hệ khác trong lớp ở dạng "stand by" Mình sẽ thiết lập thêm 1 dàn ông ,bà, cụ ,cháu, chắt nữa....đã có những ứng cử viên tiềm năng
---------A Choang đâu roài? ta biết mà! hay mò vào blog này lắm! dạo này thân nhờ, hay chém gió này, xong lại tâm sự này, nhất là có những chuyện trước kia chỉ nói với 1 mình người yêu Yun Yun thì nay hé lộ tí tẹo với Choang đc. Theo cảm giác của ta, bao năm trong nghề bói toán, A Choang sẽ có danh phận xứng đáng khi bên ta ( cháu ta chẳng hạn cháu Trang còi của cụ )
---------Mèo hen ! Thật ra anh chẳng định cho em vào cái list hạnh phúc này của anh đâu, nhưng mà đang tuôn cảm hứng dạt dào thì bị em cắt ngang mà cụt hứng thật ý, chả biết nói j nữa. Nản!

Được & mất! Có những mối quan hệ ngày một chứng minh đc độ bền, có những mối quan hệ gặp trục trặc, nhưng mình biết, chỉ là trong 1 thời điểm mà thôi, sẽ khắc phục đc. Thật vui khi entry trước có 2 cm (lời bình riêng) của 2 ng khác nhau, có thể nói là thế giới khác hẳn nhau, & cùng động viên mình. Cảm giác lúc ấy thật lạ! Chỉ mình hiểu thôi Cũng thật vui khi ngồi lì đến h này, khi đang gõ lạch tạch, có nhiều ng nhảy vào nick giục đi ngủ Định xong entry này thì ngủ, nhưng mà đang bận cãi nhau. Khi nào hạ hồi phân giải, sẽ yên giấc nghìn thu!

mừng sinh nhật jin yêu [02-05-2010]

20. tuổi đẹp & ngọt như cái bánh gato hnay mình ăn smile)
iêu nàng, từ những cảm xúc của vài năm về trước, hình thành & định dạng, để đến bây h, nhắc đến cái tên, là có thể cười nhẹ nhàng.
Giữa t & nàng, ko quá nhiều kỉ niệm. Chỉ giản đơn là những thứ nhỏ, có sức len lỏi & trường kì. Những mẩu giấy trong h học, hay những cái thiếp dài bất tận, hoặc tin nhắn đêm với cảm xúc bất chợt (ko ngủ đc, nghĩ về t đấy mà p )
Sinh nhật t năm nay, quà của các nàng độ ứng dụng cao. Chỉ thấy là lạ sao ấy, khi ko có thiếp như thường vẫn thế! Phải chăng mình đã lớn, & những j thực tế nhất thì áp dụng luôn & ngay ? Sinh nhật nàng, t cũng vội vã đến, vội vã mua quà ( thậm chí chẳng kịp gói), & nó cũng thiết thực nốt.
Từ cái ngày t gần gũi hơn vs cái bếp, thân quen hơn vs việc đi chợ, thành thục vs vị trí chế biến gia những bữa cơm hàng ngày & quản gia trong gia đình, t nhận ra rất nhiều điều, học đc rất nhiều thứ, 1 trong số đó là phát hiện vĩ đại : da tay mình khô đi nhiều. T_T Hẳn đó là lí do chính cho món quà của t smile) Nàng vốn đảm đang, nàng vốn là nhà nội trợ khéo, & t muốn bàn tay nàng lúc nào cũng mềm mại, cho ai nắm lấy :X :X :X
20t, chúc nàng luôn dịu dàng như bi h, có sát phạt ai trên blog thì tiếp tục thế để t củng cố tầm nhìn, & luôn sát cánh cùng những vụ tụ tập bên Flames!
iêu nàng, jin của tớ!

p/s :t chờ ngày ăn kẹo của nàng đã lâu :-s =)) =))

7h13 ' ngày 14 tháng 5 năm 2010

tức ngày 1 tháng 4 Năm canh dần
nhà có 3 người. đều là đàn bà!
February 2012
M T W T F S S
January 2012March 2012
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29