1-11-2010
Sunday, November 7, 2010 6:51:47 AM
Bài thơ về con chim sẻ (lê huỳnh lâm)
Con chim sẻ vẽ mùa đông trên đôi cánh mỏng
đậu lên thành tâm hồn lạnh hoang
những chiếc lá hình kim xanh mùi tóc dại
diễu hành theo lốc tố cuộc đời
Con chim sẻ sải cánh giữa bầu trời
tự do hoang tưởng
trên con đường phi vật chất
triệu ánh nhìn thản nhiên
bay về chân trời không tưởng
Con chim sẻ réo gọi mùa xanh
ươm trái tim trên cành vô vọng
nỗi cô độc vây trên đầu giấc ngủ
tù túng giấc mơ
Con chim sẻ vẽ chiếc bóng trong đôi mắt võ vàng
vệt ảnh nhuốm màu bi đát
con chim sẽ hát bài ca tự do, tự do, tự do…
Hnay là 1 ngày học mệt mỏi! Giấc ngủ vùi sau chuyến đi từ 6h tối hqua vẫn bị cái lạnh nó vùi dập tiếp,đến 9h mình mới lóp ngóp bò ra khỏi giường dù rằng tỉnh từ bao đời. Hix!1 ngày mới, 1 tuần mới, 1 tháng mới, bắt đầu rồi !Tháng 11 đến bằng nỗi nhớ nhẹ nhàng...Nơi ấy 15 độ C...Sẽ ít nhất là nửa tháng nữa mới lại đc gặp
Ngày tháng, rồi cũng qua nhanh thôi mà.Như hẹn, hội TaTuHa lại tập hợp. Cứ gặp nhau là y như rằng hâm hâm, mình biết mà
) Chém gió bay bổng. Những ý tưởng, những dòng suy nghĩ xẹt xẹt ngang qua đầu. Háo hức, hối hả, chỉ muốn lăn xả, bắt tay vào việc ngay lập tức. Có hề j, mình chẳng quan tâm đến những j ngoài kia, chỉ biết là lối đi này, xác định rồi, thế thôi! Tối nói chuyện vs mèo, thấy tương đối ổn ổn,nhưng dù thế nào cũng sẽ dày công nghiên cứu & thực hiện :X :XGhé qua nhà cũ, vì rảnh rang lòng vòng qua đường ấy. Đi bộ vào khu phố, ngắm từng ngôi nhà, cảm nhận từng thay đổi...kỉ niệm, là thứ ta ko chạm tới đc nữa rồi ! Như thể đã bước quá xa để quay trở lại, thấy mọi thứ vụt chỉ như khoảnh khắc, dù có thân thương đến mấy! Lớn lên từ nơi này, góc sân, bậc thang, gần gũi mà h xa lạ đến khó tin. Ô cửa hắt ra chút tia sáng...chủ mới bày biện theo lối nhà mình ngày xưa, dung dị...Lang thang qua cây trứng gà, mảnh đất hoang mèo nhà mình từng ăn bả chuột mà chết, dàn cây vạn niên thanh nhà hàng xóm từng làm sản phẩm trò chơi đồ hàng, cột điện nơi chơi trốn tìm...Tí thì khóc. Phát hiện ra những cảm xúc ngày xưa, những j lưu trên blog, đều gắn vs nơi này! Êm đềm nhất, là tuổi thơ của mình! Hạnh phúc nhất, là được bố mẹ chở che!
Đường về, qua ngõ có cây xoài hoành tráng chiến tích. Hình như ngày xưa còn nhỏ lắm nên thấy mọi thứ xung quanh bé tẹo. Bây h mà nhìn 1 ngôi nhà sẽ quan tâm đến hình thức của mặt tiền đầu tiên, rồi các tầng, cách bài trí, màu sắc... Chẳng như xưa, để ý nhà có cây j ăn quả
nhà có hoa j thơm thơm
lá cây j thì làm đồ ăn j chơi bán hàng vs các bạn trẻ con 
Về nhà, thấy trầm lặng nhất, là cuộc sống hiện tại của mình! Tủi thân nhất, là ko còn đủ cả bố cả mẹ che chở! Dạo này chẳng rượu chẳng chè chẳng thức khuya chẳng hâm hấp nghĩ nhiều mà cũng nhạy cảm đến điên lên được. Cảm giác biêng biêng lúc nào cũng chế ngự từng nét biểu cảm trên mặt. Mình bình thản đến mức chẳng uất hận điều j mà cũng chẳng ý kiến ý cò j, cùng lắm là chảy tràn nước mắt, rồi thôi! Tự ti rồi lại tự bằng lòng, buồn rồi lại tự an ủi, nản rồi lại tự động viên.
Cuối ngày nói chuyện vs vài người, đều chơi từ xửa xưa, thấy yên ổn lạ! & biết là, mai sẽ khác! Sống là ko chờ đợi, mình đóng băng đủ rồi ! Cuối tuần này tổng duyệt kịch 20-11. Sẽ đăng ký thi Melody of heart - karaoke tiếng hát sv Phương Đông ngay ngày mai. Cần tăng cường tự tin là chính, cúp & thưởng là ...hé hé!
1 loạt dự án mùa đông đang chờ thực hiện kìa thỏ! ^^ này mùa đông, em sẽ làm tan cái giá đấy, tin ko ?





















