Thursday, 13. December 2007, 17:20:20
Thế là mấy năm học của tôi đã sắp kết thúc và bây giờ là lúc tôi bắt đầu đi thực tập. Trong mấy năm học thì đây là thời gian lo lắng nhất của tôi, và tôi cũng không biết đi thực tập là như thế nào, mình sẽ làm những gì, … và còn rất rất nhiều câu hỏi trong suy nghĩ của tôi.
Cuối cùng thì ngày lên đường cũng bắt đầu, tôi và các bạn của tôi ai cũng lo lắng không biết khi đi đén nơi thì sẽ như thế nào, và thế là xe bắt đầu lăng bánh nhung trong lòng tôi không ngớt lo lắng và hồi hộp, tôi nghĩ các bạn tôi cũng có tâm lý như tôi vì nhìn mặt ai tôi cũng thấy căng thẳng. Từ trường đi đến nơi thực tập chỉ khoản 100km nhưng sao tôi thấy nó rất dài và dài hơn cả đoạn đường về quê tôi ( quê tôi cách thành phố 550km) đó chỉ là trong suy nghĩ của tôi thôi. Và cuối cùng thì chúng tôi cũng đến nơi mà lúc nãy trong đầu chúng tôi rất lo lắng không biết khi đến nơi sẽ như thế nào. Nhưng những lo lắng trong tôi bỗng tan biến bớt đi nhờ sự an ủi của thầy hướng dẫn đi cùng chúng tôi cùng với các anh chị trong công ty. Sau đó chúng tôi được vào công ty và đập vào mắt tôi đầu tiên là cái ổng gì đó vừa cao lại vừa to vì tôi thực tập ở nhà máy sản xuất hoá chất, và sau đó tôi cũng biết được đó chính là lò tháp chưng cất để chưng cất acid sunfuric. Sau đó chúng tôi cũng được các anh chị công nhân đưa đi tham quan nhiều nơi trong nhà máy, vừa đi tôi vừa quan sát xem nét mặt các bạn tôi như thế nào nhưng thật kỳ lạ mặt ai cũng rất vui tươi hớn hở khác hẳn những gì tôi nhìn thấy được khi còn ở trên xe và tôi cũng giống như họ hihihi.
Do đây là ngày đầu tiên nên tôi và các bạn được về sớm ngày hôm nay để còn lo ổn định chỗ ăn ở mà. Đây chính là một ngày mà trong lòng tôi có rất nhiều cảm xúc từ lo lắng đến vui tươi, từ chán nản đến thích thú, và tôi rất nhớ đến cái ngày này.
Friday, 30. November 2007, 15:56:02
Mỗi năm gần đến tết tôi đều nghĩ về quê của mình bởi vì từ khi vào sài gòn đi học thì tôi rất ít có thời gian về nhà vì hoàn cảnh gia đình tôi và cũng một phần muốn ăn tết xa nhà cảm giác như thế nào. Nên khi ra trường và đi làm thì dù có bận mấy tôi cũng tranh thủ về nhà dù thời gian nhiều hay ít ....
Tôi không phải kiểu người xem xê dịch là một lẽ sống. Bây giờ chỉ lại ở mức: năm nào mà không thì y như là Tvề quê ăn tết thì năm ấy tôi bứt rứt lắm lắm.
Nhưng ngồi chợt nghĩ, cái thú thích đi đó đi đây cũng vừa mới phát sinh lúc đi học xa nhà, nhất là cái hồi khăn gói từ miền Trung nghèo khó vào Sài Gòn để đi học. Thực sự, mỗi mùa sắp Tết là chúng tôi mong sao kiếm đủ “tư cách” mau mau lên xe về nhà để… ăn cho đã! Bởi gia đình đứa nào cũng lao lụng quanh năm, ngày thường mắm muối dưa cà nhưng dứt khoát đều phải dồn cho ba ngày Tết sao cho rôm rôm rả rả. Có nghĩa là bánh tét, bánh in, bánh thuẫn, thịt heo,… cho mấy đứa nhỏ ăn thỏa miệng.
Vậy mà có một mùa sinh viên, tôi đã không về quê ăn Tết. Cũng chẳng có chuyện gì giận hờn, cũng chẳng phải không còn cách để đưa thân về quê mẹ, chỉ vì cái máu ngông muốn ăn Tết… xa nhà xem sao. Giờ nghĩ lại cái Tết đó thật sự ấn tượng. Theo chân anh bạn H.T.D, tôi về vùng quê Bảo Lộc, nơi có những đồi chè mướt mát lúp xúp chạy tràn. Cái Tết ấy so với thời nay cũng còn thiếu thốn lắm nhưng không gian thật mới lạ đối với tôi. Nhất là tấm chân tình của những người xứ Bắc vào lập nghiệp; tôi ước chắc trên năm mươi phần trăm người ở đây từ các tỉnh miền Bắc vào. Hương vị Tết thì có rất nhiều cái khác ở quê tôi. Nhất là khi lần đầu tiên tôi biết thế nào là rượu làng Vân, thịt nấu đông, thịt cầy, bánh chưng (từ nhỏ, tôi chỉ biết bánh tét),… Người ngoài Bắc đến lập nghiệp đã xem Bảo Lộc là quê hương thứ hai, họ mang theo và chuẩn bị cho mình cả một miền văn hóa, thành ra quanh đi quẩn lại chỉ mỗi tôi là… tha hương. Thế mới thú(!). Suốt ngày tôi cùng anh bạn đi lang thang, dòm nơi này, hỏi chuyện kia,… mỗi thứ một tí, cái nào cũng lạ với tôi, chứ chẳng bị ai sai bảo dọn nhà, rửa lư hương hay là ngồi đóng cốm,… Chúng tôi lượn lờ theo những con dốc đất đỏ bám đế giày dép nằng nặng để đi uống chè xanh và rượu trắng, rồi ăn thứ gì cũng thấy ngon vì lạ miệng. La đà vài ly rượu rồi dốc mấy chén trà xanh, nhìn các cô gái hai má đỏ au, đường nét nở nang, tươi phới,… thằng trai tôi cứ muốn định cư luôn xứ này.
Vui lắm! Chộn rộn không thể nào tả được. Người Bảo Lộc có một nét sống vô cùng dân dã mà phóng khoáng riêng biệt. Đến giao thừa vẫn còn vui (vì say), thế nhưng gần sáng tôi không cách gì ngủ được. Chẳng phải vì tiết trời lạnh ngút (Bảo Lộc không thể lạnh bằng Đà Lạt), mà có lẽ vì một không gian lung thung, tiếng côn trùng, tiếng đêm, tiếng trời xuân,… cũng khác lắm ở quê mình? Tôi bắt đầu hiểu Tết không chỉ là dịp để thưởng thức các món ăn. À thì ra, ấy là vì cái lạnh tự trong lòng, cái lạnh của một người trẻ ham vui nhưng chợt chùng lại trong vóc dáng mơ hồ của một tình yêu quê cha đất tổ đất mẹ bắt đầu hiện diện tròn đầy,… Cái lạnh này cắt lòng nhất trong những độ xuân về. Có cái gì đó như là sự hối hận cứ rưng rưng trong mắt…
Thôi thì có đi xa mới biết cái ấn tượng không gian thưở thiếu thời, cái nét ăn, cách nói, cái sự ruột rà của nơi sinh ra,… sẽ lập trình cả một nếp nghĩ suy về sau, dẫu chắc ai rồi cũng đổi thay theo tuổi tác. Và một mùa Tết đến là thêm một dịp để kiểm chứng lại cái tình quê hương, cái nghĩa con người của riêng mỗi chúng ta
Saturday, 10. November 2007, 07:17:30
opera
Có lẽ là bạn Lan hoặc là chưa đi du học, hoặc là kinh tế gia đình rất khá nên bạn nghĩ là du học sinh không nên làm việc cực nhọc, chịu đựng sự khinh rẻ của người chủ, chỉ để kiếm những đồng tiền nhỏ nhoi như thế.
Bạn có thể bảo là đâu cần thiết, bạn sống trong dorm hay chọn nhà gần trường, đi bộ là được. Nhưng bạn có biết là trong dorm chi phí cao gấp đôi hay gấp ba lần bạn sống ở ngoài và apartment càng gần trường thì càng phải trả tiền rent nhiều không? Mua xe, sẽ kéo thêm nhiều chi phí phát sinh khác như anh Huỳnh đã đề cập, nhưng vẫn phải trả. Rồi chi phí cho internet, cable, health insurance, activity fee, credit... rất nhiều chi phí không tên mà khi nào đi du học bạn mới biết.
Bản thân mình được may mắn là có học bổng toàn phần, không phải chi trả một khoản học phí - vốn khá nặng, nhưng vẫn đi phải đi làm thêm bạn ạ. Từ công việc "cao cấp" như làm research cho giáo sư đến công việc thông dụng như rửa chén, cắt cỏ, phục vụ tại nhà hàng hay những việc bạn ở Việt Nam chưa hề nghĩ tới như trông em bé, cắt cỏ, hái nho, dắt chó, làm nail, quét dọn, mình đều trải qua hết.
Nghe thì có vẻ nghịch lý với việc học, nhưng theo mình biết thì hầu như mọi du học sinh đều đi làm thêm như vậy. Ngay cả sinh viên Mỹ cũng thế, họ cũng đi làm thêm rất nhiều.
Đi làm thêm, ngoài việc thoải mái trong chi tiêu cá nhân, nó còn khẳng định là bạn đã trưởng thành hơn trong cuộc sống. Bạn có thu nhập, và bạn biết cách điều phối thu nhập của bạn. Hơn thế nữa, những gì mà bạn va chạm trong cuộc sống, từ cách đối xử của những người xung quanh bạn, nhất là người thuê bạn, sẽ là bài học kinh nghiệm cuộc sống đáng giá.
Wednesday, 20. September 2006, 04:42:32
opera
Nhà trường phổ biến luật giao thông như một chương trình ngoại khóa, nhưng ra đường học sinh, sinh viên vẫn đi hàng đôi, hàng ba, vừa đi vừa nói chuyện, rẽ không bật đèn tín hiệu hoặc quan sát.
Vấn đề giao thông tại TP HCM, theo tôi còn phụ thuộc phần lớn vào ý thức của người tham gia giao thông. Theo như quan sát của tôi, thì thành phần học sinh, sinh viên là chiếm tỷ lệ cao.
Tôi vẫn nghe nhà trường phổ biến luật giao thông như một chương trình ngoại khóa. Nhưng ra đường học sinh, sinh viên vẫn đi hàng đôi, hàng ba, vừa đi vừa nói chuyện, rẽ không bật đèn tín hiệu hoặc quan sát. Chen lấn lên trước, và thậm chí dừng xe ngay phần đường dành cho các xe được phép rẽ khi đèn đỏ, rồi lại bò như rùa khi đèn xanh làm cản trở các phương tiện phía sau. Những ý thức giao thông này làm cản trở rất nhiều tiến độ lưu thông trong giờ cao điểm.
Ý thức lưu thông thể hiện được đôi chút khi đến những giao lộ có cảnh sát giao thông (chứ không phải tình nguyện viên). Vậy, bên cạnh những dự án vĩ mô về vấn đề giao thông tốn hàng bạc tỷ, thì có nên trợ cấp cao cho các chiến sĩ cảnh sát giao thông điều tiết các điểm nóng vào giờ cao điểm và bố trí rộng hơn trên khắp thành phố trong thời gian chờ dự án phát triển hay không? Các công ty có nên đặt một tấm bảng như tiêu lệnh phòng cháy chữa cháy nho nhỏ để nhắc nhở CBCNV các quy tắc khi tham gia giao thông hay không?
Trong khi cơ sở hạ tầng yếu kém mà mỗi thành viên tham gia giao thông không tự ý thức, không tự làm gương, thì bài toán này dù có phát triển đường sá, cầu vượt... thì chắc chẳng qua cũng là thêm cây cầu tre bên bờ đê mà thôi.
Sunday, 17. September 2006, 04:44:47
opera
Chỉ có mấy chậu hoa lăn lóc, bị vô tình bỏ quên, bỗng một ngày nào đấy toả thơm, đã làm nên cả “mùa hương”. Sự sống tự nhiên nhưng đầy dũng khí của cỏ hoa, bỗng một ngày nào đấy như bàn tay vỗ về, làm dịu bớt nỗi niềm trắc ẩn và khổ đau của con người. Con người chăm sóc, dung dưỡng, nuôi lớn cỏ hoa, hay chính cỏ hoa chăm sóc, dung dưỡng, nuôi lớn con người?
Tôi gọi mùa này là mùa hương. Mấy chậu hoa bỏ lăn lóc ngoài ban công nhà tôi bỗng một hôm bừng sáng những nụ hoa nhỏ. Và, kỳ diệu làm sao, quyện vào không gian nhẹ nhàng và tinh khôi ấy phảng phất những mùi hương của mùa thu.
Chậu nguyệt quế tôi đem về khi ấy giống như một con bé nhem nhuốc, gày còm, xấu xí. Tưới tắm mỗi ngày, tôi chẳng để ý lắm những chiếc đọt nhú ra vài nụ xanh nho nhỏ phải nhìn kỹ lắm mới thấy. Một buổi sáng, hương nguyệt quế thoảng vào tận phòng ngủ của tôi.
Cảm giác đầu tiên là lạ. Mùi hương ngọt và quyến rũ quá. Tôi mở cửa bước ra ngoài và sửng sốt nhận ra “cô bé lọ lem” nguyệt quế đã trở thành thiếu nữ xinh đẹp. Mùa thu, mùa của những bước chân lang thang và man mác nỗi buồn, mùa nao nao cảm xúc của những trái tim yêu. Nhưng cũng là mùa hiu hiu đau nhức của những người già… mùa của tuổi vào thu?
Ngoài ban công còn có chậu hoa lài. Loài hoa lài tây cánh to và ít hương, vào mùa nở rộ ban ngày để chỉ một đêm thôi rụng trắng nền gạch hoa. Đi đâu trong thành phố tôi cũng thấy hoa lài. Ở đường biên của giải phân cách giao thông một dọc hoa lài nở lùm lùm trắng cây. Cây nhu nhú dưới đất cũng bon chen ra hoa cho kịp cây lớn. Loài hoa không buồn, không vui, và mùi hương thì phải kề sát mới ngửi thấy.
Tôi nhớ chậu hoa lài bông bé tí mà hương thật nồng những ngày xưa còn bé. Buổi tối cả nhà bắc ghế ra ngoài sân “thưởng hoa”. Đêm nồng nàn. Đêm đầy ắp yêu thương. Sáng hôm sau mẹ tôi hái ít hoa bỏ vào ấm trà. Mùi hương hoa lài ấp ủ chúng tôi suốt quãng đời thơ ấu…
Bây giờ khó tìm được một bụi hoa lài ấy bởi không thấy ai trồng nó nữa. Ngồi bên chậu hoa lài, bất chợt tôi lẩn thẩn nghĩ ngợi. Đời người, phải chăng rồi cũng sẽ đến lúc, những đêm nồng nàn yêu thương ngày cũ đã nhạt nhoà?
Hai cây ngọc lan nhà em gái tôi vào thời điểm này đã bắt đầu e ấp nhú hoa. Ngọc lan tỏa hương thơm “trên diện rộng”, chỉ lác đác ít hoa mà hương ngào ngạt một góc phố. Những ngày xưa thân ái lại nương theo hương ngọc lan ngây ngất trở về. Đêm đêm mấy chị em xách cây đàn ra trước nhà ngồi hát. “Đêm thơm như một dòng sữa…”. Một, hai đứa bạn nào đó đi ngang qua, tấp lại…
Ánh đèn hắt ra từ một khung cửa sổ nhà hàng xóm bỗng biến mất. “Hiu hiu hương tự ngàn xa, bỗng quay về/ Dạt dào trên hè, ngoài trời khuya. Đường đêm sao yên vui, người đi quen lối/ Tình trai nở bốn phương trời/ Đàn em trong cơ ngơi/ Nhờ đêm đưa tới những ai làm ngát hoa đời”. (*)
Sáng hôm sau, có một người nói với tôi: “Tối hôm qua hai chị em đã hát sai một chỗ…” Thương yêu ngày cũ tìm sao cho thấy? Mùa hương xưa có nỗi niềm làm ai khắc khoải khi nghe cung đàn của tôi lỡ nhịp?
Cây hoa sữa trước nhà tôi ở cũng bắt đầu “cạnh tranh” với các loài hoa khác, hệt như kiểu làm ăn trong cơ chế thị trường. Hoa sữa làm “bá chủ” vào mùa đông tỏa mùi hương “thống trị” các loài hoa khác.
Hàng xóm cạnh nhà vẫn thường phàn nàn rằng mùi nó vào mùa đậm đặc, khó chịu quá! Thế nhưng mùa này, hoa sữa chỉ ra vài chùm nhỏ thôi đủ làm cho đêm thơm ngát và nhẹ tênh.
“Đêm thơm không phải từ hoa/ Mà bởi vì ta thiết tha tình yêu Thái Hòa”… (*)
Bên cạnh chậu nguyệt quế còn có chậu hoa mai nhỏ. Loại bonsai tôi mua về tết năm nào đó rồi đem bỏ ngoài hành lang, hầu như chẳng ngó ngàng. Cây vẫn sống đời cây với những chiếc lá phủ đầy bụi chuyển sang màu xám xám, đính trên cành khẳng khiu, xấu xí, trông buồn buồn, tủi tủi…
Sáng hôm nay lần theo mùi hương nguyệt quế, tôi mở cửa bước ra ngoài. Đập vào mắt tôi là những cánh hoa mai vàng rực - mai mùa thu khoe sắc chẳng kém chị kém em, kẻ hương, người sắc.
Cổ tôi như nghẹn đi không thốt nổi thành lời. Những cánh mai vàng đẹp ngây ngất, rực rỡ sang trọng làm sao, tỏa sáng một góc nhỏ vốn dĩ buồn hiu, như thổi cho tôi niềm hy vọng tiếp bước ngày mới.
Con đường đi sẽ không chỉ có những mùi hương gợi nhớ mà còn có những màu đầy hy vọng. Cám ơn mùa hương và những đóa thu vàng.
Cuộc sống luôn ở phía trước, cành mai gày guộc vẫn lặng lẽ khoe sắc cho đời dù chỉ mỏng manh vài cánh. Cuộc sống là mong đợi, là ánh ngày. Nụ cười - hay nụ hoa, vẫn nở ra ngay cả khi tuyệt vọng hay bi thương nhất.