Mùa xuân và hy vọng
Friday, 20. February 2009, 16:35:58
Một năm có 4 mùa, mỗi mùa một hương một sắc. Có thể với ai đó mùa thu là đẹp nhất, là mùa nắng vàng nhảy nhót trên những chiếc lá khô xào xạc, là mùa của bao thiên tình yêu bất hủ. Nhưng với tôi, mùa xuân luôn đẹp đẽ và tươi xinh, mới mẻ và đầy sức lôi cuốn.
Người ta thường nói mùa xuân là mùa của tình yêu? Có thể những người đang yêu sẽ nghĩ thế, còn với tôi, mùa xuân là mùa của nỗi nhớ, của niềm tin và đong đầy bao khát khao, hy vọng.
Tôi đã từng ước có thể nắm tay người mình yêu đi dạo trên những con phố dài xao xác là vàng rơi, từng mong có 1 lần được nằm trải dài trên cỏ cùng người ấy, mong có cơn mưa rào bất chợt đổ ướt vai và người ấy sẽ cùng tôi nắm chặt tay đi trong mưa mà lòng ấm áp. Thế đó, tôi đã từng ước như thế, nhưng tôi biết những ước mơ đó sẽ chẳng bao giờ thành hiện thực.
Nhưng rồi một ngày, khi mở mắt, tôi thấy nắng vàng nhảy nhót trên cao, thấy chim ca hát rộn ràng, thấy lòng mình phơi phới niềm vui, thấy những chiếc mầm xinh đang xòe mình thức giấc, thoát dần ra khỏi lớp vỏ cây sần sùi, xấu xí, để rồi khoác lên mình tấm áo lụa xanh, mỏng manh, kiêu kỳ. Tôi chợt nhận ra rằng rồi một ngày nào đó tôi cũng sẽ lột xác giống như những mầm cây kia. Tôi sẽ thoát ra khỏi cái vỏ bọc u sầu, đầy ảo não. Tôi sẽ khác, sẽ lại xinh tươi và vui vẻ. Tôi sẽ lại vẫn là tôi.
Mùa xuân nữa lại đến, tôi đã khác, đã chín chắn hơn, trưởng thành hơn, vui vẻ hơn và làm việc nhiều hơn. Mùa xuân đến, bao con người lại mạnh mẽ hơn, lạc quan hơn. Có thể lắm chứ. Bạn hãy thử nghĩ xem, nếu 1 ngày bạn biết bạn sẽ không thể sống qua nổi mùa đông, qua một giấc mơ dài, bạn mở mắt và thấy mình vẫn còn trên cõi đời này. Khi ấy bạn sẽ hạnh phúc biết bao, bạn sẽ mỉm cười hạnh phúc, những giọt nước mắt sẽ lăn dài trên gò má và lòng bạn sẽ không nguôi quyết tâm là mình phải sống thêm 1 mùa xuân nữa. Bạn sẽ hiểu ra rằng tại sao cây có thể nhú mầm thoát khỏi lớp vỏ cây xấu xí mà mình lại không thể thoát khỏi căn bệnh này. Niềm tin đôi khi là tất cả đấy các bạn ạ! Và mình cảm ơn mùa xuân đã cho mình nhận ra điều đó





