Skip navigation.

Ngày xưa ơi...

Ngày xưa ai hay cười hay dỗi hờn

STICKY POST

Ngày xưa ai hay cười hay dỗi hờn ...

Mình lập cái trang này cũng thật tình cờ, mình thích bài hát Bâng quơ do Kasim Hoàng Vũ hát. Mình đã tìm được bài này trong blog của bạn Lê Kim Hoa và mình cũng đã tìm được một nơi cho riêng mình ngoài bài hát đó...
Vào một dịp cũng khá tình cờ, mình tìm ra trang blog của Phạm Lâm, có vẻ thằng cu thua mình vài tuổi này có khả năng quá tuyệt... và có cả số lượng bạn bè đáng nể thật. Đọc blog nó cũng thấy vui vui hehehe :D phát hiện ra mình còn quá nhiều cái phải học...
Từ ngày đầu lạ lẫm, bây giờ mình đã sử dụng khá thuần thục My Opera, và đang tiến tới thay đổi một số skin hay sủ dụng thêm một số advance points của Opera mà một số blogger đang sử dụng rất thành công...
My Opera - My life, ít nhất nơi này cũng làm cho cảm giác của mình có người chia sẻ, cảm thông, trong cuộc sống mà công việc làm mình đôi khi không còn một ai thân thiết bên cạnh mình nữa, đặc biệt là thời gian gần đây mọi việc trở nên hơi khó khăn đối với mình, My Opera như là một nơi bình yên cho mình

Và Bonus chính là bài nhạc đưa mình đến đây p:


Shortcut to my feeling... :star:
1. Tất cả các bài trong nhóm My Feeling
2. Tất cả các bài trong nhóm Talk to me
3. Go to Relax-Music 27-June
4. Go to Relax-Flash 25-Mar
5. Go to My Photos 24-June

"Hãy nói theo cách của anh... Em tự hiểu nha"

Đệ đệ, hạnh phúc là mỗi một chúng ta, có khi hạnh phúc của mình lại là sự thất vọng của người khác. Biết là không thể sống cho mọi người, nhưng sống mà bỏ ngoài tai nhưng dị nghị, đàm tiếu cũng là một điều thật khó khăn.
Em hãy nói theo cách của em, mọi người sẽ phải tự hiểu.
Anh, mọi người không ai có thể cản em, ai cũng cầu mong em được thật hạnh phúc.
"Tình yêu của anh đã dành hết cho em", em đã có thể nói được điều đó, hãy dũng cảm đương đầu thử thách và vượt qua, tất cả kết thúc có hậu đều vượt qua thử thách.
Anh không ủng hộ cái xấu, nhưng anh quý tự do, hãy sống ... theo cách mà em chọn...

Tội nghiệp Dongbaek


Dongbaek là một anh nhân viên bưu điện rất đỗi bình thường, ngày ngày chăm chỉ với công việc yêu thích của mình, cuộc đời của Dongbaek lập tức thay đổi khi tình yêu của anh ta, một ngôi sao điện ảnh xinh đẹp, xuất hiện. Cô diễn viên diễn một một bộ film thật hài, cô muốn đám cưới với Dongbaek, cô ấy muốn sống bên Dongbaek và nhiều nữa nhưng… cô ta không yêu Dongbaek, tình yêu của cô ta là một CEO tài giỏi của một tờ báo đắt hàng. Cô ta trốn chạy tình yêu vì một lí do gì đó không rõ ràng, và cô ta chọn Dongbaek như là một đối tượng….
Nhìn Dongbaek ngây thơ nói chuyện trong khi hai người kia nhìn nhau… tội nghiệp Dongbaek… Dongbaek, anh ta đâu có ngờ người anh ta yêu, đang làm tổn thương anh ta rất nhiều…
Đó là một bộ film Made in Korea, chiếu trên kênh KBS World, mình tình cờ xem được khi ăn tối với sếp. Sếp mình cười vô tư Dongbaek, còn mình đau lòng… đâu phải chỉ là trên film, còn rất thật, hơn cả film..
Phụ nữ thật không hiểu nổi tình cảm và quyết định của họ, hay họ cho phép họ được quyền làm tổn thương người khác. Chỉ với một câu xin lỗi, mọi chuyện đã là quá khứ. Mà đàn ông ai cũng muốn được đau khổ vì người mình yêu…. Thật điên khùng…
Trên đời này còn ai như Dongbaek, tội cho Dongbaek, thương cho mình…

Tạm biệt Hồ Chí Minh


Khái niệm về một thành phố sôi động, nhộn nhịp đầy niềm vui đã hình thành trong mình từ rất nhỏ, những lần hiếm hoi được papa chở đi TP là những dịp hun hút niềm ham muốn mãnh liệt trở thành người thành phố, và mình đã thành được như ý muốn, ít nhất là hơn 10 năm qua
Mình thích nơi đây, thích cái nhộn nhịp, ồn ào và bon chen này. Ngày mình lần đầu đến TP, ngồi sau lưng của chú, một thằng nhóc ngu ngơ nhìn xe san sát đầy sợ hãi và thích thú. Niềm vui chính của mình từ hồi chuyển từ Thủ Đức về là mỗi buổi chiều ngồi ở lan can KTX Bách Khoa nhìn xe chạy ngang, xe gì cũng nói được hiệu, giá trị... mặc dù mình chẳng có xe nào hahahaha.. Có những hôm đạp xe đi vòng vòng TP chỉ để ngắm những hàng cây to, nhưng con đường buổi trưa vắng vẻ đầy bóng râm, ngắm dòng xe cộ... Những ngày Noel, Tết Dương lịch nhộn nhịp thật vui...
TP đầy kỷ niệm ăn chơi... đã từng ngủ đêm ngoài công viên... đã từng đi bão mỗi khi tuyển Việt Nam thắng trận... đã từng đánh nhau khi Bách Khoa đá banh thua... đã từng yêu.. đã từng chia tay... và nhiều nữa...
Ngày mình ra trường, mình đã nói là sẽ không đi đâu hết, chỉ làm ở TP, và đã 6 năm qua, mình vẫn vậy...
Bây giờ đã khác rồi... vẫn còn đó niềm vui ở đây... nhưng công việc đẩy mình ra đi... đền nơi mà trước đây mình đã từ chối. Có thể Bình Dương cũng là một nợi tốt, nhưng mình thích nơi này...
Công việc... thật khó khăn bây giờ... mình yêu công việc của mình... đây cũng là cơ hội mà cũng là thách thức lớn lao... ra đi hy vọng thành công trở về.
Cầu mong mọi việc thuận lợi và may mắn.

Đổ bệnh


Vậy là bệnh... nặng rồi....
Lần đầu tiên sau hơn 10 năm biết mình phải đối mặt với nó mình mất kiểm soát nhiều đến vậy...
Lần đầu tiên cái căn bệnh ... đau bao tử của mình hành mình nhiều đến vậy....

Ngày mình biết đến cái đau đớn này cũng lâu rồi nhỉ, hồi đó còn học lớp 11, nhớ là hôm đó đi học thể dục về là nằm đến chiều luôn, đi bác sĩ, ổng chỉ cười rồi cho mấy viên thuốc về uống, dặn dò từ đây về sau nhớ quan tâm đến cái bụng nhiều hơn... ngày đó đến nay.. cũng đã hơn 10 năm rồi...

Nhà mình ai cũng yếu cái bụng... hihihihi làm như nó hỏng ưng hay sau ấy... mình nhớ ông nội, rồi bà nội, sau này là ba mình... cái bụng hỏng có ưng... cô hai mất cũng vì cái bụng mà chính xác là bao tử... hix.. giờ là tới mình... nói nghe sợ ghê...

Mình vẫn thường hay nói là còn bé lắm, còn nhiều điều chưa biết nên ráng sống mà tìm hiểu hahaha, U hay nói là ai tin... Tâm biết, trời biết, đất biết ai tin Tâm chưa biết hahahaha.... nhưng như thế cũng là một lí do... vui thôi... nhưng cũng có thêm niềm tin cuộc sống...

Mấy hôm nay ăn uống không được như ý, ăn không nổi, thuốc uống vô dường như mất tác dụng... lo lắng quá...

Từ hồi qua Tết đến giờ bệnh không biết mấy lần... không lúc nào khỏe hết... dường như không được ổn lắm thì phải... tháng rồi mới đi scan phổi coi có bị đen chổ nào không... bay giờ lại đến cái bụng....

Sức khỏe yếu thế không biết... hix... đi coi film ở Galaxy mà lạnh run cầm cập... buồn cười thật... già rồi... 92 tuổi rồi còn gì...

Nói vậy thôi... chứ... Tâm vẫn kiểm soát được mà... có hơi mệt đó, nhưng rồi sẽ qua... còn nhiều điều chưa biết ... còn phải ráng ... Cuộc đời mà, còn nhiều niềm vui..


July 2009
S M T W T F S
June 2009August 2009
1 2 3 4
5 6 7 8 9 10 11
12 13 14 15 16 17 18
19 20 21 22 23 24 25
26 27 28 29 30 31