Skip navigation.

exploreopera

| Help

Sign up | Help

Ngày xưa ơi...

Ngày xưa ai hay cười hay dỗi hờn

STICKY POST

Ngày xưa ai hay cười hay dỗi hờn ...

Mình lập cái trang này cũng thật tình cờ, mình thích bài hát Bâng quơ do Kasim Hoàng Vũ hát. Mình đã tìm được bài này trong blog của bạn Lê Kim Hoa và mình cũng đã tìm được một nơi cho riêng mình ngoài bài hát đó...
Vào một dịp cũng khá tình cờ, mình tìm ra trang blog của Phạm Lâm, có vẻ thằng cu thua mình vài tuổi này có khả năng quá tuyệt... và có cả số lượng bạn bè đáng nể thật. Đọc blog nó cũng thấy vui vui hehehe :D phát hiện ra mình còn quá nhiều cái phải học...
Từ ngày đầu lạ lẫm, bây giờ mình đã sử dụng khá thuần thục My Opera, và đang tiến tới thay đổi một số skin hay sủ dụng thêm một số advance points của Opera mà một số blogger đang sử dụng rất thành công...
My Opera - My life, ít nhất nơi này cũng làm cho cảm giác của mình có người chia sẻ, cảm thông, trong cuộc sống mà công việc làm mình đôi khi không còn một ai thân thiết bên cạnh mình nữa, đặc biệt là thời gian gần đây mọi việc trở nên hơi khó khăn đối với mình, My Opera như là một nơi bình yên cho mình

Và Bonus chính là bài nhạc đưa mình đến đây p:


Shortcut to my feeling... :star:
1. Tất cả các bài trong nhóm My Feeling
2. Tất cả các bài trong nhóm Talk to me
3. Go to Relax-Music 27-June
4. Go to Relax-Flash 25-Mar
5. Go to My Photos 24-June

Buồn chuyện đâu đâu.... !!

Thường thì lúc vui người ta hay nói, buồn thì nhậu giải sầu hay tìm việc gì đó giết thời gian.... để bớt buồn... Còn mình, vui thì.. cũng chỉ cười, buồn thì... cũng cười luôn mà cười buồn..
Mấy ngày nay có nhiều việc không trôi chảy lắm, trong lòng không được vui. Hôm trước nhận được tin nhắn của một người quen trách sao không tìm được chương trình mà người đó cần, người đó lại hỏi sao người ta làm được mà anh thì không, làm mình bực bội vô cùng... Mình nghĩ hỏng lẽ mình trở thành công cụ mất rồi... một công cụ lúc dùng được thì cần, không được thì vứt đi..
Hôm nay gọi cho thằng em ra đón chị, nó bảo bận rồi, mình hỏi bận gì, nó trả lời không được, mình chửi nó một trận... giận nó quá trời. Nó lại hò hẹn với bồ nó đây, mình cũng từng hò hẹn, nhưng việc nhà chưa tùng bỏ qua, mình có thể bỏ hẹn vì chuyện nhà vì đối với mình, điều đó quan trọng, còn nó, đi đón chị mà không dám từ chối hẹn, nghĩ tệ thiệt.
Công việc của mình cũng khá tốt, nhưng cũng không biết bao nhiêu vướng mắt, ban đầu gian nan nó vậy. Hai hôm nay ngày nào cũng phải thức khuya để theo dõi lô hàng gửi cho khách hàng bị trục trặc ở hải quan Mỹ, đêm nào cũng fone hết cho khách rồi đến bên DHL, sáng vô làm đừ người...
Thứ 7 tuần rồi (7/19) hò hẹn với mấy chiến hữu củ ở Eureka đi cafe, rốt lại ai cũng busy, còn mình và C. Liên + Thùy, cũng tội con bé chạy từ Bình Dương về, lâu lâu gặp nhau than vãn cuộc đời quá trời :smile:, kể chuyện củ những ngày khốn khó ở Eureka, bi giờ thoát được hạnh phúc quá... Kể đến chuyện tình yêu, Thùy nó nói không muốn lấy chồng, còn C. Liên bảo... cũng chưa vội... hix, còn mình bảo... thấy vui khi đi chơi với những người lớn tuổi hơn ... pó tay. Mà thật sự là như vậy. Có lần mình nói với mẹ điều này, mẹ lo lắng vô cùng, chẳng lẻ con mang chị về làm vợ sao? Mình cười không nói gì hết, hehehe biết đâu duyên phận... Vì bây giờ đây mình không có sự chịu đựng với những hờn dỗi thất thường, những so sánh, những... nhõng nhẻo.. mình mệt mỏi với những thứ đại loại như thế, không biết là vì nhiệt tình nguội lạnh hay mình chỉ muốn làm hài lòng bản thân mình thôi... không biết nữa... chỉ biết hôm trước nhắn tình với một người bạn bảo không đi chơi được, không biết vô tình hay cố ý mà mình gọi lại cho em ấy mấy lần mà không bắt máy... làm mình bực cả mình...
Tâm thì lúc nào cũng buốn. Lúc trưa gọi điện tám chuyện với U, lần nào nói với U cũng vui... :smile: thấy bớt stress ghê. U bây giờ bị đày đi Côn Đảo, cũng buồn, chẳng hiểu ý tưởng xâu xa là gì, cũng hy vọng U hạp chổ mới.
Thơ thẩn tí cho nó bớt mệt mỏi mà... để tiếp tực khổ.

Quê nhà



"Quê nhà tôi con đường qua ngõ
Bóng Mẹ liêu xiêu trong chiều buông gió
Nhớ thương đàn con , biết phương trời nào
Áo nâu mùa Đông thương mình lận đận
Đêm buồn Mẹ ru :
....."

Read more...

7D2 - 1E3



Nhân nhận được fax của chú Tấn gửi cho bài thơ "Không tên" của Quang đen hồi còn ở Tân Phú, lập một post về kỷ niệm ngày xưa....

Read more...

Trạng thái tâm lí

Thời gian gần đây, có vẻ như tâm lí của mình thường tỏ ra không cân bằng, trạng thái tâm lí luôn bất ổn, rất dễ xúc động và cáu gắt... chẳng biết từ đâu ra nửa...
Nhớ trước đây không có cảm giác này và mình dường như vẫn kiểm soát được trạng thái tâm lí của mình, nhưng bây giờ tại sao lại như vậy?
Đầu tiên là công việc, bây giờ hễ có bất kỳ việc gì đi không đúng quỹ đạo mà mình định trước, lập tức mình nổi cáu ngay, bất kể là sếp hay khách hàng, xí nghiệp. Thật không tốt chút nào. Nhớ trong cả năm rồi, làm với JJ Chang, đại ca này la mình suốt ngày nhưng tuyệt nhiên mình không bực chút nào cả. Có một lần mình ở ngoài cảng, ổng gọi điện lải nhải gì đó, mình bực lên chửi ổng một trận :D, nghĩ kỹ lại cũng chỉ có lần đó thôi, vây mà bây giờ khác xa... Đầu tiên là Garry, đại ca này bất ngờ ra mặt khi mình chọi cái điện thoại vô máy tính đánh rầm một tiếng, cả văn phòng im ru luôn, đứng lên bỏ ra ngoài luôn, bó tay Tâm luôn... lần đó bực xí nghiệp nó bị điên hay sao ấy, cứ léo nhéo hỏi mình chuyện đâu đâu, làm mình điên thiệt... nhưng nghĩ lại kỹ, đúng là chuyện đâu đâu sao tự nhiên lại cáu thế không biết.
Kế tiếp là Michael và C.S, mình to tiếng ra mặt qua điện thoại và cãi tay đôi trước mặt xí nghiệp luôn, mà 2 người này đều là sếp của mình cả... nghĩ lại thì thấy mình mất bình tĩnh thấy rõ.... bướng khinh khủng... không biết học cái thói này ở đâu nửa, hay là bị khùng đến nơi rồi... Mình hung hăng đến độ Michael phải nói với mình " I don't accept yr voice "...
Đâu phải là công việc không, thằng ở chung với mình cũng là nạn nhân của những cơn thịnh nộ vô chừng và không giống ai, tại sao không thể kiềm chế được vậy? Nghĩ lại cũng tội nghiệp nó, nhưng dường như những sai sót của nó mình không bao chờ chấp nhân hay sao ấy... cứ nhìn là bực cả mình... Mình cũng dễ cau có với mấy đứa bạn khác, nhớ hôm trước Vịt nó mới nhậu, mình chửi thằng Bu một trận tưng bừng... cũng lí do không đâu vào đâu... mà chắc lí do tại bạn gái Bu là nguyên nhân... không biết nói vậy có oan không nửa
Vậy đâu là nguyên nhân? Nếu nói nhiều áp lực, thì đúng ra tại thời điểm này mình có nhiều việc phải lo, cộng với trạng thái lúc nào cũng lẻ loi một mình nên cũng có hơi độc đoán, bực mình, nhưng đó không là nguyên nhân thuyết phục...
Nhớ lại một câu chuyện vui từ người giúp việc nhà cho mấy ông sếp của mình, như sau: Thỏa thuận là có 3 người, nấu ăn và dọn dẹp. Thế là hễ đến giờ ăn mà có người không ăn là cô này lập tức nổi giận đùng đùng, cô ấy nói là mất công nấu nướng, dọn dẹp mà không ăn, mình mấy lần thấy vậy buồn cười không chịu được. Mình nói với cô ấy, ăn hay không thì tối đa cũng có 3 người, đâu có bớt đồng bạc nào đâu, và một người cô cũng nấu, 3 người cô cũng nấu... tiền lương trả như vậy rồi, tại sao cô cứ cáu lên như vậy.... Cô ấy không trả lời chi hết, nhưng cứ nói là bực mình
Nhìn câu chuyện đó nghĩ lại mình, tựu chung là cảm giác thiếu được tôn trọng và không tin tưởng mà ra. Nếu nghĩ kỹ lại làm công ăn lương thì đâu có đến nổi như thế, chỉ là được cưng chiều quá, nên tính xấu nổi lên, thấy mình làm được việc rồi xem thường đó mà... Đáng buồn thay, bây giờ lại xuất hiện tư tưởng như thế... Tư tưởng đề cao mình quá nên lúc nào cũng bực bội với những việc không vừa ý mình, phải thay đổi thôi...
Kết lại câu chuyện bằng một câu nói từ chị Vy "Em phải làm sao để dễ thương như trước kia chị quen kìa" Má Thu thường nói mình là lựu đạn sét, nghĩ không sai tí nào
July 2008
SMTWTFS
June 2008August 2008
12345
6789101112
13141516171819
20212223242526
2728293031