Skip navigation.

STICKY POST

Ngày xưa ơi



Đôi khi nhớ ngày xưa...
Đường đời dài ngút mắt...
..
Đôi khi ngoái đầu nhìn lại...
Thời gian xóa những kỷ niệm dấu yêu...
...

Đôi khi giữa cái ồn ào náo nhiệt, một chút tĩnh lặng gọi nhớ những ngày xưa...

Sống là đi tới, hướng về tương lai, còn nhiều việc để làm, còn nhiều điều chưa biết, và ngày hôm qua chính là động lực của ngày mai.





My Feeling
Talk to me
Go to Relax-Music
Go to Relax-Flash
My Photos

Truy cứu đúng sai không còn cần thiết …


Lấy tạm cái tựa của một bài báo làm topic của mình vậy… có lẽ là không vi phạm bản quyền … vì … vi phạm cái gì … vì người ta … ”Truy cứu đúng sai không còn cần thiết”

Đúng là phong cách, thật là tự sướng … không bao giờ biết nhận lỗi ..@#$%^&*<>()@

Không thèm so sánh với những kiểu xã hội mà trách nhiệm cá thể đã hầu như được phân chia rõ ràng và … không thể chối bỏ trách nhiệm dù là trong tư tưởng, ở đây, người ta có quyền phát biểu kiểu … tự sướng … kiểu … trưởng giả học làm sang

Rõ ràng ta có thể thấy được một tuyệt chiêu đã được vận dụng cực kỳ nhuần nhuyễn: Núp. Chỉ có những người hùng núp kỹ mới nhận huân chương chứ những người tả xung hữu đột chết mẹ nó hết rồi …

Nhớ lại hồi cầu Cần Thơ sập, cũng cái chiêu kêu gọi khắc phục sự cố, giúp đỡ nạn nhân và đỗ lỗi … cho nhà thầu Nhật … cả khối người thoát tội …

Vụ điện giật chết người, trụ đèn rò rỉ điện chết người … tại trời mưa … và mọi việc lại đâu vào đấy …

Gần đây là vụ sập hầm than … lại lo cứu hộ … điều đó đúng … nhưng ai lại sẽ phải chết tiếp đây …

Bão đi qua, lũ quét, hậu quả thật là khủng khiếp, vậy mà còn nói ” Truy cứu đúng sai không còn cần thiết”, mịa nó… thật là vô văn hóa …

Những người mà trên vai họ có trọng trách gánh vác chuyện lớn tự cho mình có cái quyền phát biểu vô cảm vậy … một người, trăm người, một thế hệ … một xã hội … chỉ biết … nhìn và … bỏ qua… thật là …

Chẳng lẽ phải cầu trời cho anh chị em nó bị điện ở cột đèn giật chết xem nó còn dám nói vậy không … bó tay … Ai mà đi ác mồm ác miệng thế …

Hợp tan ...


Hồi giờ, hợp tan vẫn là chuyện của tự nhiên của tạo hóa, có hợp thì có tan... vẫn biết đó là quy luật tất yếu nhưng sao "tan" .. vẫn buồn đến vậy ...
Biết em thật tình cờ trên mạng, em người Gia Lai, vô thành phố cũng giống mình thôi, bon chen, tìm một cuộc đời mới, dấn thân, đánh đổi... cả tuổi trẻ... cả bản thân... Được gì hả em ... ngày mai là ngày em quay về cái nơi em đã bỏ đi, sau bao năm bôn ba ở đất TP này, em phải trở về, vì... không còn tương lai gì ở nơi bon chen ồn ào này mà đã có lúc em và mình nhìn như là cái nơi mình phải đến bằng mọi giá. Tội nghiệp em, nhưng cũng mừng và hy vọng em có tương lai hơn ở quê hương mình. Em nói là người ra đi bao giờ cũng buồn, mình nói mình cũng vậy thôi, "tan" đâu có so sánh giữa người đi và người ở lại. Buồn vì sẽ không còn gặp em nữa, mà điều đó không quan trọng, điều quan trọng là em cũng như mình... khó khăn trụ lại nơi này ... thấy bại...
Hôm nay Jason nói với mình, i have to back to Korea to control main office , tự nhiên lòng buồn, một ngày mà có đến hai tin "tan"... Với Jason mình tin là công vệc hiện tại có triển vọng hơn, tin vào tương lai, vốn dĩ hiện tại đã quá khổ cực rồi ...
Jason về nhà, em ũng về nhà... Tâm ra sao đây ... đi tiếp con đường đã trót lựa chọn ...
Tâm yêu công việc của mình, Tâm yêu lí ưởng của mình, nhưng đến giờ vẫn chưa có thành công ... vẫn là .. chỉ là tiềm năng ... chẳng lẻ mãi mãi là tềm năng ...
Jamie tỷ nói chuyện với mình mà buồn, sao tỷ đệ ta khổ đến vậy ... mình tốt mà ... có lẻ tốt ở con đường này .. là khái niệm xa xôi quá ...
Mở nhạc Trịnh, lại nghe những bài trước 1975, thấy hay quá ... cuộc đời ... con người ... như giấc mơ trôi...

Hãy nhìn mặt tích cực


Nhận được một tin nhắn của thằng bạn "Trong mọi trường hợp, hãy nhìn vào khía cạnh tích cực của vấn đề để khỏi bị tress". Đúng là một lời khuyên tốt.
Mặc dù mình vẫn nói với mọi người xung quanh là mọi việc đề có cái tốt của nó, hãy nghĩ đến cái tốt nhiều hơn... vẫn biết mình hiểu và kiểm soát được vấn đề, thế nhưng... mình cũng đã nóng giận.
Đôi khi, những gì mình đầu tư nhiều quá không mang lại kết quả như mong muốn, trong lòng cảm thấy không vui mà nhất là tình cảm.
Đôi lúc, trong cuộc sống bận rộn này, việc của mình còn chưa xong làm sao mà thỏa mãn được việc của người khác...
Ngày mình thất hẹn với Vinh tới giờ vẫn còn buồn. Rõ ràng vậy là đã mất đi một mối quan hệ, tiếc thì không, nhưng đúng là buồn thiệt. Vậy sao hôm nay mình lên án bạn mình quá vậy? Có lẽ, mình sợ điều đó xảy ra với mình nên tâm trang không vui khi gặp vấn đề tương tự.
Dẫu sao Trực nó cũng giải thích mỗi nhà mỗi cảnh, không biết được, nên thông cảm với nó vậy.
Biết bao điều không vui với mình thời gian gần đây... có phải cần thiết nhìn vào mặt tốt, hay nhìn nhận mặt xấu để mà khắc phục...
Thôi thì.. tùy duyên thôi...

Ta sẽ nhớ trần gian này mãi mãi
Vì nơi đây có cả vui sầu
- Thơ Bùi Giáng

Ngày thứ Tư đen tối


Đúng là phải gọi ngày hôm nay là ngày đen tối, thực sự như vậy... hay tại vì mình không thể chấp nhận hoàn cảnh này...
Chán quá..., nhảm quá..., điên quá....
Tại sao ra cớ sự này vậy ta...
Không giải tích nổi... tóm lại... đúng là nằm ở thế kẹt... phải chịu lép vế. Đằng nào cũng vậy, nhỏ con yếu thế lúc nào cũng chịu thiệt...
Bỏ qua ư, mình chưa từng bỏ qua cái gì nhỏ nhất từng anh hưởng đến mình... chuyện này thế nào mình cũng tính... mà càng nhớ càng ức chế... mà nếu đợi Michael làm nên lịch sử thì chắc râu mọc tới rún quá...
November 2009
S M T W T F S
October 2009December 2009
1 2 3 4 5 6 7
8 9 10 11 12 13 14
15 16 17 18 19 20 21
22 23 24 25 26 27 28
29 30