Ngày xưa ơi...

Subscribe to RSS feed

Sticky post

Ngày xưa ơi



Đôi khi nhớ ngày xưa...
Đường đời dài ngút mắt...
..
Đôi khi ngoái đầu nhìn lại...
Thời gian xóa những kỷ niệm dấu yêu...
...

Đôi khi giữa cái ồn ào náo nhiệt, một chút tĩnh lặng gọi nhớ những ngày xưa...

Sống là đi tới, hướng về tương lai, còn nhiều việc để làm, còn nhiều điều chưa biết, và ngày hôm qua chính là động lực của ngày mai.

My Feeling
Talk to me
Go to Relax-Music Go to Relax-Flash My Photos

Khi hậu phương trở thành chiến tuyến!

Bạn sẽ làm gì khi mà hậu phương, chỗ dựa vững chắc, trở thành chiến tuyến!
Có ai như vậy không?
Rối loạn.
Nhức đầu quá...
Nhớ ngày xưa một người anh có nói là lúc anh ấy ra đời có ai giúp cái gì, lăn lộn ngoài đường kiếm sống, đền lúc có sự nghiệp thì ai cũng muốn.... trong lời nói cảm giác được những bất công...
Ngày nay mình thật chua chát nhận ra rằng, có ai biết mình đói khát, chỉ toàn đòi hỏi. Có ai giúp mình không?
Khi mà hậu phương đã không còn là nơi giúp bạn vượt thác nữa thì tốt nhất là chiến đầu thôi. Thỏa hiệp chỉ mang lại những hối tiếc.
Xã hội không có thỏa hiệp, gia đình cũng thế!
Có ai hiểu Tâm!!

Khi ta nghĩ là ta không sai ....

Nhớ có lần đọc ở đâu đó tổng thống Mỹ nói rằng cài đáng sợ không phải là cái ta chưa biết, mà là cái mình không hề biết mình không biết. Nôm na là Mỹ không ngờ VN có thể đào hầm vô tận sào huyệt và tấn công như hồi chiến tranh VN vậy. Giống như chúng ta khi đối mặt với vấn đề nào đó, phát hiện ra ... mình chưa từng biết điều này.

Vậy, trước khi ta bết rằng cái đó ta chưa biết, thì ai cũng đinh nình rằng ta chưa sai. Mà khi ta đã nghĩ là minh không sai thì ai có thể nói được...

Nhưng... những vấn đề đó cũng hông có nghĩa gì nếu: điều đó sai mà ta thì cho rằng đúng. Thậm chí, ta cũng biết điều đó sai, nhưng ta vẫn cho phép bản thân làm... Đó là bản ngã quá kém, bản thân không thể tự quyết định.

Có những thương vụ rõ ràng không thể thắng lợi.. nhưng không biết dừng lại ...

Có những chuyện can thiệt vào là không có kết quả tốt, nhưng vẫn không dứt ra được

Và còn gì nửa dây...

Trách móc cái gì nửa đây ...


Khi có thất bại, y như rằng, mọi người phải tìm ra một nguyên nhân để ... chạy tội của mình, đó là quan điểm rất và rất hiện hữu ở Việt Nam.
Khi Lực sĩ A. Tuấn không thể nhấc được tạ mà trong tập luyện anh vẫn nhấc hàng trăm lần mà không có trục trặc nào, mọi người ùa vô chê trách anh ta ... thái độ coi trời bằng vung.. nhưng khi a ta có huy chương quốc tế ... thì khen lấy khen để ... còn xin giành phần có chỉ đạo ...
Và khi bóng đá nam trắng tay, người ta chê cách cầm quân, chê thiếu quyết đoán, chê không có chiến thuật cụ thể ...
Trận đấu đang diễn ra, thằng bạn nói với mình, chắc là có tiêu cực... hay đại loại là chắc vừa đá vừa xem tiền thưởng bao nhiêu rồi mới đá hết sức đây ..., có lẽ số tiền ít quá nên .. nản bỏ luôn ..., cả đám bạn cười rầm rầm ... không cảm thấy tiếc nuối gì hết. Trận đấu kết thúc, ai cũng thất vọng, không hề buồn, mà đó là thất vọng. Cái cách đội nữ lên ngôi hậu, nó không thuyết phục, nhưng ít ra người ta còn thấy được tinh thần chiến đầu, còn đội nam, bệ rạc, không hồn. Đó là ta tự thua nhiều hơn.
Một đội LỚN, phải biết cách cải thiện được bản thân mình, phải thích ứng trong trận đấu, phải có ý chí giành thắng lợi, chú không phải được đánh giá trên cơ là sẽ thắng. Đó là cách mà mình đã lên ngôi AFF CUP.
Chửi rủa thì có ý nghĩa gì, thất bại là thất bại.
Thoảng qua thôi ... tức không phải vì VN thua, mà cách VN làm cho mình mất tiền độ hahahaha .. ức quá ức quá ...

Điều ước


Nếu cho một điều ước thì bạn sẽ ươc gì nè …
Sẽ có rất nhiều điều ước khác nhau, vì mỗi người sẽ cần những thứ họ còn thiếu, mà biết làm sao cho đủ đây
Mình ước gì? May mắn, thành đạt, giàu có…. Cái gì cũng muốn .. bởi vì cái gì cũng thiếu. Sao mà bất hạnh thế không biết
Hôm nay gặp Michael trở về, mình chỉ ước ao mọi việc suông sẻ, đã quá đủ khó khăn rồi … nhưng sao mà vẫn còn lận đận. Buồn thế không biết.
Mình luôn nghĩ cuộc đời này phải thưởng thức, cả niềm vui và những nổi buồn. Bạn bè thì hay nói phải sẻ chia thì nổi buồn sẽ giảm đi và niềm vui tăng thêm. Mình không làm được điều đó. Khi vui, mình cũng sẽ vui một mình, và khi buồn hãy tận hưởng như là một công bằng của cuộc đời, nhưng sao mà buồn nó nhiều thế, đắng sợ thế …
Nhiều đêm không ngủ được, cảm thấy dần mất phương hướng, có biết đang làm gì và sẽ về đâu đây .. không thể hiểu nổi.
Ngày xưa, còn nhiều thời gian, nên mọi việc không thúc ép như bây giờ … đâu đầu quá …
Mọi chuyện xảy ra thật không dễ dàng tí nào, đáng lẽ phải đạt được một kết quả tốt hơn chứ.
Tự nhiên thấy cuộc đời còn có mình lẻ loi, trong khi mọi việc cứ trôi và mình thì chẳng biết làm gì cả … thế đấy ..
Nếu có một điều ước, mình sẽ ước mọi việc trở nên suông sẻ hơn, như một người bạn India cua mình khuyên when the going get tough, the tough get going , chỉ còn biết hy vọng …

February 2012
S M T W T F S
January 2012March 2012
1 2 3 4
5 6 7 8 9 10 11
12 13 14 15 16 17 18
19 20 21 22 23 24 25
26 27 28 29