Con ra đời trong vòng tay yêu thương của mẹ của cha, trong sự mong đợi của cả gia đình. Ngay từ cái tên của con, cha mẹ cũng phải suy nghĩ rất lâu, lựa chọn trong rất nhiều cái tên, mới quyết định đặt tên con là Chi Mai
Đó là tên của một loài hoa rất đẹp, vẻ đẹp thanh cao, cao quý, trong trắng, một loài hoa biểu tượng cho cả sự kiên cường. Có một cuốn sách từng viết rằng:" Trong khi các loài hoa khác đều phải cúi đầu khuất phục trước giá rét tê tái của mùa đông khắc nghiệt thì chỉ có hoa Mai vẫn kiên cường ngẩng cao đầu nở. Và sắc màu thanh khiết nhưng đầy tự tin ấy choáng ngợp không gian u tối, lạnh lẽo của đêm đông giá rét. Nó như thắp sáng lên ngọn lửa sưởi ấm cho các loài hoa khác."
Trong bài thơ của một nhà thơ đời Trần, Mãn Giác Thiền Sư, cũng có hai câu rất hay:
"Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận Đình tiền tạc dạ nhất chi mai" (Chớ bảo xuân tàn hoa rụng hết Đêm qua sân trước một nhành mai)
Tên Chi Mai của con mẹ lấy từ hai câu thơ rất có ý nghĩa đó.
Lúc đầu, ông ngoại của con xem thuyết Tứ trụ bảo rằng tên của con nếu có một chữ Kim thì sẽ rất tốt cho mệnh của con. Vì vậy, ông thích bố mẹ đặt tên con là Nguyễn Kim Chi Mai. Nhưng mẹ lại muốn tên của con có cả họ bố và họ mẹ nên con đã có tên là Nguyễn Phạm Chi Mai. Mẹ cũng hi vọng, con sẽ luôn yêu quý cái tên này và mong con lớn lên sẽ luôn gặp nhiều niềm hạnh phúc, sẽ đẹp đẽ, thanh tao, cao quý và kiên cường như loài hoa Mai.
Xuân khứ bách hoa lạc Xuân đáo bách hoa khai Sự trục nhãn tiền quá Lão tòng đầu thượng lai Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận Đình tiền tạc dạ nhất chi mai.
đến thăm web của nhà Bống. Đã lâu rồi, mẹ dự định viết phần lời ngỏ của Blog nhưng lại bận quá, chẳng còn thời gian nào để viết nữa. Thoắt cái mà con gái đã chớm một tuổi rưỡi với bao sự phát triển mới mẻ. Tình yêu thương của ba mẹ cứ ngày một đong đầy lên theo tuổi lớn của con. Và cũng bởi có con mà sợi dây gắn kết tình cảm của gia đình, ngày một khăng khít, những trái tim yêu thương càng thêm hướng về nhau. Cả nhà mình cùng sẻ chia vui buồn theo từng bước phát triển của con, những khi con vui cười, những khi con đau ốm. Từng chiếc răng xinh, từng câu nói bập bẹ, từng bước đi chập chững...cả nhà mình đều sẻ chia bằng trái tim chan chứa yêu thương.
Con là thiên thần nhỏ của mẹ, là tình yêu lớn của ba, là niềm hạnh phúc của cả gia đình. Trang Blog bé nhỏ chẳng có thể chứa đựng hết tình yêu của ba mẹ dành cho con, nhưng mẹ cũng hy vọng nó là hành trang theo con trong từng bước nhỏ vào đời, là nơi mà khi lớn lên, con sẽ nhìn lại để thấy mình đã lớn như thế nào trong tình yêu thương của gia đình, để con thấy được tình yêu thương vô bờ bến của ba, của mẹ dành cho con, để con biết trân trọng và nâng niu những gì con có, và để con vững bước hơn trong cuộc đời vốn chẳng bao giờ bằng phẳng bình yên.
Blog cho con, trái tim yêu thương của ba mẹ dành cho con. Con yêu ơi hãy mau lớn và vững bước đi trong cuộc đời. Và ngoảnh lại đằng sau luôn có hình bóng của ba mẹ và gia đình yêu thương. Rất vui được đón bạn bè đến thăm blog Thiên Thần Của Mẹ.
Chúc mọi người luôn vui vẻ, mạnh khỏe và gặp thật nhiều may mắn.
Mọi người ghé thăm, hãy gửi tặng gia đình Bống tấm hình và đôi lời vào Guestbook để làm kỉ niệm nhé.
Hoặc vào thăm một số entry, tags mà nhà Bống yêu thích:
1.Triển lãm ảnh của Bống 2. Mười thứ bạn trẻ thường lãng phí trong cuộc đời!***
Giao mùa. Những cơn gió lành lạnh hanh hao thỉnh thoảng lại thổi cát bay mù lên, trắng xoá. Cái lạnh đủ khiến cho ta phải khoác cái áo to xù bên ngoài rồi đến nơi làm lại phừng phừng bỏ nó ra vì bức. Cái hanh khiến cho làn da căng lên, tưởng chừng như sắp rách. Đến cả cái khịt mũi cũng khô khôc, đau đau tưởng như sắp ốm đến nơi. Gió lành lạnh thỉnh thoảng lại đưa vào nhà mùi hoa sữa vừa nồng vừa hăng hắc, nhiều lúc đâu cả đầu. Thời tiết này sao mà khó chịu quá vậy!
Chợt thèm cái cảm giác ngồi trong quán xá ấm áp, nhâm nhi tách cà phê với một vài người bạn thân và buôn đủ thứ chuyện ở trên đời. Thèm cafe quá!
"Chẳng thể nào đến được Chúng mình cần phải đi Con đường nhiều trắc trở Con đường nhiều chia li Hạnh phúc là không đến Mà chỉ có tới gần Đời bao giờ cũng thế Vui buồn trong tấc gang."
Bố hỏi Bống: - Thế hôm nay con gái bố đi học có ngoan không? Con có bắt nạt các bạn không? Bống tròn xoe mắt trả lời: - Con ngoan lắm! - Con không bắt nạt các bạn đâu! Con cũng không đánh cô giáo đâu bố ạ! Bố:!!!