Skip navigation.

Sự phát triển của con

Cùng nuôi thú ảo trên blog nào!

Theo sự chỉ dẫn của bạn Nhất Minh Du, hôm nay mẹ Bống sẽ bắt một con hổ con về cho Bống chơi. Mẹ đặt tên cho nó là Timtim. Hi vọng con gái yêu của mẹ sẽ thích. Nếu cô-chú-bác khách nào đến thăm blog nhà Bống thì cho Timtim của Bống ăn với nhé:happy:Và vuốt ve Timtim nữa, Timtim thích lắm đấy!:yes: Thanks cả nhà nhiều!

Cách tạo bản đồ khách đến thăm


Visitor Map
!
Bạn có muốn tạo một visiter map như blog của tôi không?:confused: Thế thì bạn hãy vào trang http://www.maploco.com/ , tạo một tài khoản ở đó. Sau đó bạn click vào chữ Create a Map, nó sẽ xuất hiện các kiểu bản đồ cho mình lựa chọn (Select a map style!). Bạn có thể chọn những kiểu mà mình ưa thích. Visiter map của tôi là kiểu Earth. Sau đó bạn vào mục Select a dot style! để chọn hình thức hiển thị khách đến thăm. Ở phần này có màu và hình của style. Bạn nên chọn màu và hình nào hợp với map của bạn. Bạn nhấn vào nút Create it! thì thấy xuất hiện code, bạn copy và dán vào entry. Vậy là ok.:yes:

Các loại bệnh thường gặp ỏ trẻ em

Bệnh ho ở trẻ em

Bệnh ho ở trẻ em không chỉ gây "đau đầu" cho các bậc cha mẹ mà ngay cả bác sĩ cũng phải hết sức cẩn thận khi điều trị.
Hôm nay, Bống ho nhiều. Bố mẹ đều rất lo lắng bởi con chú Du ở cơ quan bố Bống chỉ húng hắng ho 2 hôm thôi mà sau đó sốt cao phải đưa vào bệnh viện cấp cứu, bây giờ chưa rõ thế nào. Mẹ nghe con ho mà cứ nẫu cả ruột. Bố vội vàng bê chồng sách to về trẻ em và các loại bệnh ở trẻ em xuống tìm hiểu. Còn mẹ Bống thì tìm thông tin ở trên mạng...

Read more...

Câu chuyện về ba người thầy vĩ đại



Khi Hasan, một nhà hiền triết Hồi giáo sắp qua đời, có người hỏi ông: "Thưa Hasan, ai là thầy của ngài?"

Hasan đáp: "Những người thầy của ta nhiều vô kể. Nếu điểm lại tên tuổi của các vị ấy hẳn sẽ mất hàng tháng, hàng năm, và như thế lại quá trễ vì thời gian của ta còn rất ít. Nhưng ta có thể kể về ba người thầy sau của ta.

Người đầu tiên là một tên trộm. Có một lần ta đi lạc trong sa mạc, khi ta tìm đến được một khu làng thì trời đã rất khuya, mọi nhà đều đi ngủ cả. Nhưng cuối cùng ta cũng tìm thấy một người, ông ta đang khoét vách một căn nhà trong làng. Ta hỏi ông ta xem có thể tá túc ở đâu, ông ta trả lời: "Khuya khoắt thế này thật khó tìm chỗ nghỉ chân, ông có thể đến ở chỗ tôi nếu ông không ngại ở chung với một tên trộm."

Người đàn ông ấy thật tuyệt vời. Ta đã nán lại đấy hẳn một tháng! Cứ mỗi đêm ông ta lại bảo: "Tôi đi làm đây. Ông ở nhà và cầu nguyện cho tôi nhé!" Mỗi khi ông ta trở về ta đều hỏi: "Có trộm được gì không?" và ông ta đều đáp: "Hôm nay thì chưa, nhưng ngày mai tôi sẽ cố, có thể lắm chứ". Ta chưa bao giờ thấy ông ta trong tình trạng tuyệt vọng, ông ta luôn hạnh phúc.

Có lần ta đã suy ngẫm và suy ngẫm trong nhiều năm ròng để rồi không ngộ ra được một chân lý nào. Ta đã rơi vào tình trạng tuyệt vọng, tuyệt vọng đến nỗi ta nghĩ mình phải chấm dứt tất cả những điều vô nghĩa này. Ngay sau đấy ta chợt nhớ đến tên trộm, kẻ hằng đêm vẫn quả quyết: "Ngày mai tôi sẽ làm được, có thể lắm chứ!"

Người thầy thứ hai là một con chó. Khi ta ra bờ sông uống nước, có một con chó xuất hiện. Nó cũng khát nước. Nhưng khi nhìn xuống dòng sông, nó thấy cái bóng của mình nhưng lại tưởng đó là một con chó khác. Hoảng sợ, nó tru lên và bỏ chạy. Nhưng rồi khát quá nó bèn quay trở lại. Cuối cùng, mặc nỗi sợ hãi trong lòng, nó nhảy xuống sông và cái bóng biến mất. Ta hiểu đây là một thông điệp đã được gửi đến cho ta: con người phải biết chiến thắng nỗi sợ trong lòng bằng hành động.

Người thầy cuối cùng là một đứa bé. Ta đến một thành phố nọ và thấy một đứa bé trên tay cầm một cây nến dã thắp sáng để đặt trong đền thờ. Ta hỏi đứa bé: "Con tự thắp cây nến này phải không?" Đứa bé đáp: "Thưa phải." Đoạn ta hỏi: "Lúc nãy nến chưa thắp sáng, nhưng chỉ một thoáng sau đã cháy sáng. Vậy con có biết ánh sáng từ đâu đến không?"

Đứa bé cười to, thổi phụt ngọn nến và nói: "Ngài thấy ánh sáng đã biến mất, vậy ngài bảo ánh sáng đã đi đâu?"

Cái tôi ngạo nghễ của ta hoàn toàn sụp đổ, pho kiến thức kim cổ của ta cũng sụp đổ theo. Lúc ấy ta nghiệm ra sự dốt nát của bản thân. Và từ đó ta vất đi tất cả những tự hào về kiến thức của mình.

Đúng là có thể nói ta không có một ai là thầy, nhưng điều này không có nghĩa ta không phải là một học trò. Ta xem vạn vật là thầy. Tinh thần học hỏi của ta luôn rộng mở hơn tất cả các người. Ta học hỏi từ tất cả mọi vật, từ cành cây ngọn cỏ đến đám mây trên trời kia. Ta không có một người thầy vì ta có hàng triệu triệu người thầy mà ta đã học được mỗi khi có thể. Điều thiết yếu trong cuộc sống là luôn làm một học trò. Điều này có nghĩa là gì? Nghĩa là có khả năng học hỏi, luôn sẵn sàng học để biết chấp nhận ý nghĩa của vạn vật.

Góc dành cho mẹ

Cuộc đời nhiều khi chẳng bao giờ chiều lòng người...

Read more...

Góc cười

Người ta thường nói:"Một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ". Đôi khi cuộc sống có nhiều điều làm cho mình phiền não. Thế thì khi có cơ hội cười được tại sao mình không cười nhỉ?! Cười lên cho cuộc đời thêm tươi vui, cười lên cho vơi đi những giọt nước mắt. "Nếu bạn tươi cười, cả thế giới cùng cười với bạn. Nếu bạn than khóc, bạn sẽ phải than khóc một mình."

Mời các bạn cùng cười với mẹ con nhà Bống:


:lol: :lol: :lol:


Baby đánh trống(Nguồn:petalia-www.clip.vn):yikes: :D




Rủi ro "nghề nghiệp":lol: hic hic...Bạn đã bao giờ bế bé mà bị rơi vào trường hợp như vậy chưa?

Bé cái nhầm :lol:

Nếu bạn nuôi mèo, bạn cũng sẽ được chứng kiến nhiều pha thú vị về chúng. Trước đây nhà mẹ Bống có một con chó "công công" tên là Tim và một con mèo tam thể. Mèo ta thèm sữa nên cứ rúc vào ti chó, núc lấy núc để. Nếu là con chó mẹ, đang nuôi con thì đã đành, đằng này lại là một chú chó đã trở thành "công công" rồi.:lol: Chứng kiến những pha như thế, đúng là cười ra nước mắt:cry:



Triển lãm ảnh của Bống

Hôm nọ, vào blog của chị Liênròm, thấy chị làm triển lãm ảnh cho Tú, Đăng đẹp quá.
Rất hứng thú, mẹ Bống cũng bon chen vào làm thử. Chỉ tiếc, ảnh của Bống chụp không được đẹp.



hihi...:yikes: để hình Bống kiểu này nên trông mấy người đứng xem thấy buồn cười quá!












Một chiều đi dạo ở trường

Chiều nay mát, trời đẹp, mẹ về nhà đón con lên trường đi dạo.

Tâm trạng của con rất hứng thú, vui vẻ, hết nhìn các cô giáo chơi bóng chuyền hơi lại ngó sang phía các thầy chơi cầu lông. Chân tay con khua khoắng loạn cả lên. Mọi người hỏi han con, con đều đá lưỡi tiếp chuyện hết. Miệng con cười rất tươi, mắt nhìn long lanh đen láy...mẹ yêu con quá (Con gái của mẹ đã được 5 tháng rưỡi rồi đấy)!
Mẹ lấy điện thoại ra chụp để lưu giữ những khoảnh khắc rất đẹp ấy của con nhưng lực bất tòng tâm, ảnh xí quá!


Ảnh này con chụp cùng với anh Quý, anh Hiếu, bạn Nhật Anh. Chỉ có anh Hiếu là cười thôi. Con và bạn Nhật Anh thì đang theo dõi các thầy cô đánh bóng chuyền. Chăm chú đến cau có!!



Ảnh này có thêm anh Tú nhà bác Xuân nữa này.
Sao Bống lại kéo tai bạn Nhật Anh thế? :no: :no: :no: Thân thiện kiểu này thì bạn đau lắm đó! ( Một chút về Nhật Anh: hơn Bống 14 ngày tuổi, giờ nặng hơn Bống gần 2kg )
!




Thêm một kiểu nữa này!...hi:wizard:


Kiểu đầu ba chỏm của Bống trông ngộ quá đi thôi.:yes: :yes: :jester:



Anh Tú đang tập võ này.:ninja: Anh Tú hơi zinzin nên cần tập võ để thân hình thêm cường tráng,...hehe!:lol: :ko:



Bống có muốn anh bế dậy không?:confused: :idea:
Download Opera, the fastest and most secure browser
December 2009
M T W T F S S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31