Thiếu Long's blog

Các bạn thích blog nào hơn? Xin bình chọn ở đây: http://thieulongtexas.blogspot.com

Subscribe to RSS feed

Posts tagged with "dân chủ"

Sticky post

Lịch sử hình thành liên bang Hoa Kỳ và những điều không dễ nói

, , , ...

-------------------------------------------------------

-------------------------------------------------------

Read more...

Sticky post

Bầu cử Tổng thống Mỹ

, , , ...

-------------------------------------------------------

-------------------------------------------------------

Read more...

Sticky post

Tự diễn biến hai lần

, , , ...

-------------------------------------------------------

-------------------------------------------------------

Read more...

Sticky post

Chỉnh đốn Đảng không là việc dễ dàng - Nguyên phó CTN Nguyễn Thị Bình

, , , ...

-------------------------------------------------------

-------------------------------------------------------

Read more...

'Nhồi sọ' và 'tự diễn biến'

, , , ...

"Ếch ngồi đáy giếng"
=> Chỉ những kẻ tầm nhìn hạn hẹp như kiến thức, nhưng vẫn ngỡ ta đây số 1, khư khư bảo thủ quan điểm sai lạc của mình.

"Nhồi sọ"
=> Từ để chỉ một sự giảng dạy kiến thức theo kiểu "cưỡng hiếp não". Tuyên truyền, phổ biến những thứ phi sự thật, không đâu. Có 2 kiểu "nhồi sọ" :
1. Nhồi sọ bị động : Người "nhồi" nói hoài, nói mãi, theo thời gian và chất xám thì người "bị nhồi" tin là thật (chất xám càng ít, "nhồi sọ" càng dễ)
2. Nhồi sọ chủ động : Người "bị nhồi" tự động đi tìm học những tài liệu tầm bậy theo sự sai khiến của lòng "đam mê muội"

1. Về "ếch ngồi đáy giếng":

Vichoco : Việt Nam phải theo đa đảng !!!

Tân binh : Đa đảng là sao anh hai ? Bạn em nói VN theo một đảng tốt mà ?

Vichoco : Bạn em là đồ "ếch ngồi đáy giếng" thì biết éo gì về chính trị. Bây giờ nước nào cũng đa đảng nên nước nào cũng giàu, em không thấy VN 1 đảng nên nghèo à

Tân binh : Thế à. Anh nói rõ cho em biết đi

Vichoco : &$%Việt Cộng tàn sát&%$*$%*tham nhũng^@%(&^Y^%*^%dân chủ tự do)*&(%^....bla bla

.......20 phút sau........

Tân binh->Trẻ trâu : Việt Nam phải theo đa đảng !!!!



2. Về "nhồi sọ"

Vichoco : Việt Nam Cộng hòa là dân chủ, tự do, giàu mạnh nhất thế giới !!

Tân binh : Đồ thằng chó phản động. Mày nói như lào chứ. Sao tao đọc trong sách lịch sử không có câu nào nói điều này ? Rõ ràng, VNCH là lũ tay sai chân sai, bán nước cho Mỹ

Vichoco : Mày bị Việt Cọng nhồi sọ rồi nên chả biết gì cả. Sách của chúng toàn nói sai để dụ dỗ, chứ nói đúng sự thật thì chúng cạp đất mà ăn à ? Đừng nghe theo lời kẻ chiến thắng, nghe theo tụi tao đây lày.

....Rồi bắt đầu màn "khai trí"....

Tân binh->Trẻ trâu : Hả, có chuyện đó sao ? Đúng là cuộc đời không như những gì mình thấy, tao phải chống Cộng mới được, vì đất nước. Bác Hồ cái mẹ gì, lúc trước tao chỉ biết đọc theo sách của chúng nên bị chúng dụ, bây giờ tao đã khác rồi, tao tìm được chân lý rồi, tao sẽ cứu dân mình khỏi sự tàn bạo của V+, tao sẽ là anh hùng dân tộc ! Tao tự hào về tao quá đi!!! lol

=> Chúng nói Cộng Sản Việt Nam "nhồi sọ" hay "đừng nghe lời kẻ chiến thắng" trong khi các tài liệu ngoại quốc cũng thừa sức đánh đổ những luận điệu xuyên tạc, lưu manh của chúng ! Và... thật trắng trợn và đáng khinh bỉ khi chúng lấy điều tốt của người khác để miêu tả chúng và lấy điều xấu của chúng để hạ thấp người khác.

theo Việt Bình

http://www.yeutoquoc.org/threads/175

67 năm ngày Quốc khánh Việt Nam (2/9/1945 - 2/9/2012)

, , , ...







Nhà báo Hữu Thọ: Hấp dẫn và được ham chuộng

, , , ...



16/8/2012

(TCTG) - Nhân kỷ niệm 82 năm ngày truyền thống công tác Tuyên giáo của Đảng, Tạp chí Tuyên giáo đã có cuộc phỏng vấn nhà báo Hữu Thọ, nguyên Ủy viên Trung ương Đảng, Trưởng ban Tư tưởng - Văn hóa Trung ương về một vấn đề tuy không mới nhưng vẫn đầy tính thời sự trong đời sống báo chí hiện nay. Đó là, tính hấp dẫn của một tờ báo. Dưới đây là nội dung cuộc trao đổi.

PV: Là một người làm báo lâu năm, đồng chí đánh giá như thế nào về tính hấp dẫn của báo chí?

Nhà báo Hữu Thọ: Phải nói rằng, thuở làm báo của tôi, đầu tiên và khởi điểm là làm báo chính trị và suốt đời làm báo chính trị. Cho nên ngay từ thuở đầu làm báo, thế hệ chúng tôi rất dị ứng với chuyện hấp dẫn, bởi vì coi sự hấp dẫn là phạm vi hình thức, là “hoa, lá, cành”. Điều đó ảnh hưởng đến cuộc đời làm báo của tôi. Tôi vốn là học sinh trung học ở Hà Nội đi kháng chiến, cũng là người yêu văn, nhưng rồi gò mình vào những vấn đề, khái niệm chính trị nên trở thành một phong cách viết, mà bạn bè cho là khô khan. Đến khi trưởng thành một chút trong nghề báo, mới thấy tính hấp dẫn cực kỳ quan trọng.

Những người làm báo lâu năm, từng trải như Bác Hồ của chúng ta rất coi trọng sự hấp dẫn của báo chí. Chúng ta nhớ lại, trong Bức thư Bác Hồ gửi cho lớp học Huỳnh Thúc Kháng, tức là lớp học tập đầu tiên của báo chí trong kháng chiến chống thực dân Pháp, Bác có viết: “Một tờ báo không được đại đa số nhân dân ham chuộng thì không xứng đáng là một tờ báo”. Tra Từ điển Tiếng Việt thấy chữ “ham chuộng” nghĩa là ưa thích nhất. Sau này, triển khai ý tưởng đối với sự hấp dẫn, đã có lần Bác nói: “Anh có tư tưởng sâu sắc nhưng nếu không hấp dẫn thì người ta không đọc để biết tư tưởng của anh”. Có nghĩa là, những tư tưởng dù có cao xa, sâu sắc đến đâu cũng không truyền đạt được khi người ta không đọc. Năm 1960, tại Hội nghị Chiến sỹ thi đua Toàn quốc, tại Hội trường Trung cấp Nông Lâm ở Chèm, Bác dặn “các nhà văn, nhà báo viết cho hay, cho chân thật, cho hùng hồn”. Lúc bấy giờ, anh Nguyễn Đình Thi cùng dự với tôi, tôi có nói: “Anh Thi ạ, Bác đặt chữ hay lên trên đấy nhé!”. Chân thực, hùng hồn thì rồi sẽ bàn, nhưng Bác đặt chữ hay lên trên.

Bác còn nói về sự hấp dẫn: “Mỗi tư tưởng, mỗi câu nói, mỗi chữ viết phải tỏ rõ tư tưởng và ước ao của nhân dân”. Như thế, sự hấp dẫn chính là những bài báo tỏ rõ những điều đó.

Đó là những phát biểu thể hiện sự coi trọng tính hấp dẫn của báo chí của Bác Hồ - người thầy của báo chí cách mạng Việt Nam. Đó là một người làm báo từng trải mà không dễ có những người làm báo giống như thế. Bác đã từng vừa làm chủ nhiệm, phát hành, biên tập, cộng tác viên tài chính tìm tài trợ cho tờ Le Paria, thủ quỹ, chủ nhiệm,…những công đoạn quan trọng của một tờ báo, tiếp xúc với nhiều người đọc để bán được báo, hiểu được nhu cầu của công chúng.

Khi nói về báo chí, Lênin cũng có một câu: “Tờ báo phải đăng những bài có những vấn đề gay go, phức tạp trong xã hội, dám đấu tranh với những vấn đề sai trái, quan điểm sai trái, bảo vệ những cái đúng, những mong muốn của công chúng”. Như vậy, tôi nhấn mạnh là, nếu lẩn tránh những vấn đề gay go, các tờ báo sẽ trở thành khô khan và đơn điệu, không hấp dẫn, thiếu tính chiến đấu.

Lênin còn nói thêm: “Một cơ quan ngôn luận xã hội chủ nghĩa phải tiến hành bút chiến”. Tức là phải có những cuộc thảo luận trên báo chứ không phải chỉ nói một chiều. Báo chí chúng ta gần đây ít, thậm chí không có những cuộc bút chiến.

Như thế, chúng ta khẳng định, không phải chúng ta, mà những người thầy của báo chí cách mạng thế giới cũng như của báo chí cách mạng Việt Nam đều nhấn mạnh tính hấp dẫn của báo chí. Lấy thước đo là “sự ham chuộng của người đọc”; nếu không coi trọng tính hấp dẫn, bỏ qua tính hấp dẫn là làm trái những quy luật của báo chí, trái lại lời dạy của những bậc thầy báo chí cách mạng.

PV: Theo đồng chí, điều gì làm nên sự hấp dẫn của báo chí?

Nhà báo Hữu Thọ: Sự hấp dẫn của báo chí không phải đơn thuần chỉ là vấn đề hình thức. Riêng tôi, tôi thấy ít nhất có 3 vấn đề hết sức quan trọng.

Thứ nhất, báo chí phải nêu trúng những vấn đề bức xúc của xã hội mà nhân dân hết sức quan tâm.

Tôi nói ví dụ, xung quanh vụ đánh bạc của cán bộ ở Sóc Trăng. Tội đánh bạc ai cũng thấy rõ, nhưng bức xúc của xã hội không chỉ là chuyện đánh bạc, mà là ở chỗ vì sao những loại cán bộ như thế lại được đề bạt, trở thành cán bộ lãnh đạo và anh ta lấy tiền đánh bạc ở đâu? Nếu chúng ta không trả lời những vấn đề đó thì chưa đi đến cùng bức xúc của xã hội, mới chỉ đi nửa vời. Nói trúng vấn đề và nói đến nơi của vấn đề mới làm cho tờ báo hấp dẫn. Trong vụ đánh bạc này, tờ báo nào dám đi đến tận cùng của vấn đề, là tờ báo mà nhân dân tìm đọc, quan tâm.

Thứ hai, là báo chí phải nói đúng sự thật nhưng phải đi đến bản chất sự thật, nếu không làm sao mà hấp dẫn được người đọc. Đề bạt một cán bộ “theo quy trình” là hiện thực khách quan. Nhưng vấn đề là, thực hiện quy trình đó có đúng không, có dân chủ, trong sáng không, đằng sau nó là động cơ gì, là ai, đó mới là bản chất. Nếu không đến được chỗ ấy, cũng không hấp dẫn quần chúng được.

Thứ ba, phải đáp ứng được sự hiểu biết mới qua cách thông tin và bình luận. Nhiều báo thông tin một vấn đề, nhưng thông tin của báo anh có gì mới hơn, bình luận có khía cạnh bình luận gì mới. Đáp ứng được nhu cầu thông tin này là đáp ứng cái bản chất tò mò, muốn biết của con người.

Trong hồi ký của Cờ rúpscaia, có nêu chuyện Lênin khen một nhà báo tên là M, khen 3 điều: Một là, anh này luôn có mặt, sống với những sự kiện bức xúc nhất của xã hội đương thời; hai là, khi đã có mặt, anh ta nhanh chóng nắm được bản chất của sự kiện xảy ra; thứ ba, là anh ta đưa ra lời giải phù hợp với quyền lợi và tâm lý của đa số nhân dân. Theo cách khen của Lênin với M, theo tôi, nên hiểu, sự tu dưỡng để trở thành nhà báo chân chính là ở 3 điểm này.

PV: Thưa đồng chí, để làm một tờ báo hấp dẫn, cần phải có những biện pháp gì?

Nhà báo Hữu Thọ: Bất kỳ tờ báo nào cũng phải coi trọng tính hấp dẫn, nó liên quan đến thương hiệu và số lượng phát hành. Tôi tham khảo những đồng nghiệp, đọc tài liệu, thì thấy để tăng tính hấp dẫn cần chú ý những điểm sau:

Thứ nhất, làm sao trên mặt báo có tiếng nói của những người nổi tiếng ở lĩnh vực mà xã hội quan tâm. Thậm chí người ta còn đặt ra kế hoạch, mỗi số báo có một người nổi tiếng xuất hiện. Người nổi tiếng lên tiếng không chỉ bằng bài viết mà bạn đọc thích người nổi tiếng đối thoại với nhà báo. Tâm sự với đồng nghiệp, họ nói để người nổi tiếng viết bài, họ sẽ viết dài, viết hết kho kiến thức, mà không phải kiến thức nào cũng được xã hội quan tâm. Cho nên làm talk show, làm phỏng vấn, trao đổi, thì sẽ rất cần hướng người nổi tiếng nói vào vấn đề xã hội quan tâm, bài vừa ngắn, vừa rõ. Khi viết bài, còn cân lên đặt xuống từng chữ, từng câu cho nên thường bài chưa đủ chân thật như cuộc sống. Nhưng khi phỏng vấn, trao đổi, là thời cơ để bộc lộ hết, những người nổi tiếng không dám sửa lời mình đã nói, mới bắt được cái hồn, cái thật của người ta.

Nhưng phải nhớ, tiến hành được cuộc phỏng vấn của những người nổi tiếng, về những vấn đề xã hội quan tâm, phải có MC rất giỏi. Người ta nói, dại nhất là tâm tình gan ruột với những người sơ giao. Nếu không có người đối thoại giỏi giang, thân tình thì không tài nào đối thoại được với người nổi tiếng. Cho nên, mới phải rèn luyện một đội ngũ chuyên nghiệp, có khi phải nhờ, phải thuê vì không tòa soạn nào đủ đội ngũ chuyên nghiệp giỏi để nói chuyện với người nổi tiếng. Đi thuê thì phải trả công xứng đáng cho những người này.

Thứ hai, có đội ngũ nhà báo, nhà nghiên cứu có khả năng “chộp”. Tôi dùng từ “chộp” vì trong điện ảnh có quay chộp, trong hội họa có ký họa, tóm được cái thần của người ghi và người hiện diện, quay chộp thì như thật. Tôi nói với anh em truyền hình, cuộc đời phải như thật, chứ cứ sạch sẽ quá thì giống như vào studio. Cuộc đời người ta ai cũng muốn ăn “của thật”, không ai muốn ăn “của giả”. Mới, độc đáo, nhưng phải chính xác. Cho nên ngày xưa có tin bản báo, là những tin rất có giá trị. “Người thông tin ban đầu” rất có giá trị với người làm báo. Khi kết thúc Chiến tranh thế giới thứ hai, trong khi tất cả hướng về Tokyo để nghe Đại tướng Tru man họp báo thì riêng U. Bớcsét hướng về Hirosima. Lúc đó, mọi người mới chỉ biết là có “cái chết lạ” qua bài báo của ông theo đường điện báo. Sau này, người ta thông tin kỹ càng hơn về tác hại của bom nguyên tử, nhưng không ai tranh được vai trò thông tin ban đầu của U. Bớcsét. Cho nên người ta nói, mỗi sợi tóc của người làm báo, mỗi tòa soạn báo, phải là một ăng ten để thu được nhiều nguồn thông tin và luôn luôn có tư liệu.

Thứ ba, là giật tít để hút người đọc. Nhưng không phải là cách giật tít bạo lực, dung tục trên tít như một vài biểu hiện đáng buồn gần đây ở một số tờ báo. Giật tít đúng, hay, không đi vào con đường bạo lực, dung tục. Người ta nói làm tít là công phu một nửa bài báo. Nhưng quan trọng là không xác định được tít thì không viết được bài. Có người viết rồi mới làm tít tức là do chủ đề chưa rõ. Cho nên tít là điều cực kỳ quan trọng.

Tôi thử lấy vài cái tít quen thuộc trong phạm vi hiểu biết của tôi: Trong khi chủ nghĩa cơ hội phát triển, có khi đề bạt chức vụ trong Đảng, chính quyền cao nhưng lợi lộc không cao. Cho nên, nhà báo Lê Huyền Thông có viết một tiểu phẩm như thật: Em lạy anh! Tức là nói về một đồng chí được bầu vào Thường vụ để phân công làm Trưởng ban Tuyên huấn, nhưng đồng chí này đã trình bày với lãnh đạo “em lạy anh” để em thôi Thường vụ chỉ là giám đốc. Bởi vì Thường vụ, Trưởng ban Tuyên huấn thì vừa vất vả vừa không có bổng lộc, nhưng làm giám đốc, chỉ một dự án là có tiền. Đồng chí Nguyễn Văn Linh phải mang bài báo này ra Hội nghị Ban Bí thư khóa VI đọc, tôi có dự thính. Bởi vì bài báo nói về một xu hướng cán bộ đi tìm những nơi có lợi lộc. Một cái tít ghê gớm. Nó cũng là sự tình cờ, nhưng chuyện có thật, có tính điển hình cao. Có những sự thật, hiện thực khách quan bộc lộ ngay bản chất. Tóm được sự thật ấy trong một cái tít, làm cho chất điển hình của bài báo cao đến như thế mới là giỏi.

Một chuyện rất cụ thể, khi tôi đi công tác tôi có quen một người bạn. Thân nhau nhưng ông ấy nhiều tuổi hơn mình. Có hôm tôi đến thăm, ông kể rất nhiều việc tiêu cực xung quanh chuyện cấp phép với tiếp dân. Tôi nói đùa, lúc anh còn làm bí thư tỉnh, anh không sửa, giờ về hưu anh mới nói. Ông bảo: nếu biết thì ai để thế. Tôi mới viết một bài: Biết trên báo Nhân dân năm 1989, kết luận: “Khi đã làm cao, tưởng rằng mình biết nhiều, hóa ra biết rất ít. Có những người vì nịnh mình mà không cho mình biết đầy đủ. Có những người vì nể mình mà không nỡ nói ra những chuyện sợ mình đau lòng”.

Vấn đề là tìm cách giật tít cho thật hấp dẫn nhưng không đi vào con đường bạo lực, dung tục.

Thứ tư, sự phối hợp người viết, người trình bày, người nhiếp ảnh là bộ ba phối hợp tạo nên sự nổi bật của bài báo thu hút bạn đọc.

Ở tòa soạn lớn, họ cho phép thư ký tòa soạn được góp ý về tít của tác giả, dài ngắn, cả nội dung. Trên một trang báo, tít này liên quan đến tít kia về nội dung, số chữ, hài hòa về mỹ thuật.

Bao giờ làm một số báo, trang 1 cũng là quan trọng nhất, nhưng hiện nay, trang 1 toàn lễ tân. Trong khi những bức xúc của dân không dám để trang 1. Họ không hiểu trang 1 là nơi thể hiện sự “ước ao” của dân như Bác Hồ dặn. Nếu không có chuyển biến lớn về vấn đề này thì các tờ báo chính thống sẽ thua hết. Nó chứng tỏ khí tiết của người làm báo cũng không còn nữa chứ không phải chỉ là bộ mặt, hình thức.

PV: Có người cho rằng, làm báo chính trị rất khó hấp dẫn. Theo đồng chí, đánh giá như vậy có đúng không?

Không hấp dẫn bạn đọc vì chúng ta đi vào những vấn đề chính trị chung chung. Làm báo chính trị cũng vẫn hấp dẫn nếu biết chọn vấn đề hấp dẫn. Các vấn đề kinh tế - xã hội, văn hóa,…đều là vấn đề chính trị, thể hiện quan điểm, thái độ của Đảng ta trong chỉ đạo, quản lý động chạm tới hàng triệu người cho nên không thể nói không hấp dẫn. Làm giàu, xóa đói giảm nghèo, tăng sức cạnh tranh, đấu tranh chống tham nhũng, tiêu cực…là những vấn đề chính trị lớn lúc này, là những chủ đề rất hấp dẫn chứ!

Ngoài chủ đề hấp dẫn, bài báo chỉ cần một chi tiết mới, có sức hấp dẫn, người ta gọi là “chi tiết kim cương”.

Chung quanh vấn đề viết của chúng ta hiện nay, thì phải viết thế nào cho gần với suy nghĩ của người đọc. Viết theo ngôn ngữ hàn lâm, thì khó gần độc giả. Chúng ta làm công tác tư tưởng, trung tâm là con người, mỗi người một tâm lý. Trong cơ chế thị trường, đang có sự biến đổi, có nhiều sự biến động, công nhân có người làm cho nhà nước, tư nhân, công ty nước ngoài; nông dân có anh là chủ trang trại, đồn điền, chủ hộ….Tâm lý khác nhau xa rồi, không còn giống nhau nữa. Quan trọng là làm sao mà ngôn ngữ bắt kịp tư duy và quy luật của tình cảm. Ngôn ngữ càng gần đời thường về hình thức thì càng dễ đi vào lòng người, càng gần gũi.

Văn khác báo, nhưng báo phải có chất văn. Cần tránh ngôn ngữ kinh viện, ngôn ngữ nhà trường, giảng giải, làm cho người đọc và người viết không còn sự giao lưu. Về tư tưởng, tránh giải thích hay truyền đạt theo kiểu đứng trên bục, nói theo ngôn ngữ của người thầy, không có ngôn ngữ của người bạn. Người ta nói người làm báo giỏi là một người bạn đường, dẫn đường như một người bạn. Tôi dẫn anh đi mà anh có cảm giác anh chính là người tìm ra lối đi, thì tự nhiên, anh đạt được mục tiêu. Thế mới là sự giao lưu bình đẳng giữa người viết và người đọc. Dân trí càng cao, tính tự chủ càng cao thì càng không thể áp đặt. Bác đã phê phán trong tác phẩm “Sửa đổi lối làm việc” rồi, cứ “tích cực”, “đẩy mạnh”, “tăng cường” thì khó vào.

Tìm đọc lại Huỳnh Thúc Kháng, Nguyễn An Ninh sẽ thấy Thời đàm, Xã luận viết lúc bấy giờ với văn chương rất hấp dẫn.

Tại sao Cụ Hồ làm báo bao giờ cũng có tranh biếm họa, thơ châm. Thế mới là làm báo. Làm báo của ta nghiêm chỉnh quá, lúc nào cũng “thắt cổ cồn”, “ca ra vát”. Cho nên, người giỏi là người nói một cách dễ hiểu những vấn đề phức tạp, nói theo ngôn ngữ đời thường về những vấn đề trừu tượng, có thể tạo ra sự giao lưu, đọc anh là đang giao lưu với anh.

Tôi bây giờ mà thay đổi thì rất khó, vì mấy chục năm đã quen rồi. Nhưng thế hệ trẻ bây giờ phải thay đổi, nhưng nếu thay đổi mà trở thành thành buông tuồng, nói theo ngôn ngữ “chát” trên báo thì lại không được, làm hỏng tiếng Việt.

PV: Xin cảm ơn đồng chí!

Tiến Dũng - Thu Thanh thực hiện

Chiến tranh Mỹ - Việt từ một góc nhìn

, , , ...

TCCSĐT - Mặc dù đã lùi vào dĩ vãng, nhưng hậu quả của cuộc chiến tranh xâm lược do Mỹ tiến hành trên đất nước Việt Nam 37 năm trước đây vẫn còn hết sức nặng nề. Những bài học lịch sử từ cuộc chiến tranh đó cho đến nay vẫn còn giữ nguyên giá trị, bởi nó không chỉ lý giải về sự thất bại của cường bạo trước sức mạnh chính nghĩa mà còn cảnh tỉnh những người vẫn mơ hồ tin vào cái gọi là sứ mệnh “mở rộng dân chủ” như vẫn thường được tuyên truyền. Nỗi đau khôn nguôi!

Trong cuộc chiến tranh xâm lược Việt Nam, quân đội Mỹ đã trút xuống hai miền Nam, Bắc Việt Nam một khối lượng bom lớn hơn bất cứ cuộc chiến tranh nào do Mỹ thực hiện trước đó. Cuộc khủng bố đẫm máu ở Mỹ Lai, B52 rải thảm ở Khâm Thiên và chiến dịch rải chất độc da cam trên một diện tích rộng trong chiến tranh chỉ là số ít trong hàng nghìn tội ác mà quân đội Mỹ đã gây ra cho dân tộc Việt Nam.

(Xin bấm vào Tựa đề hoặc Comments để đọc tiếp)

Read more...

Huyền Thoại Của Tự Do Trên Mảnh Đất Tự Do - The myth of freedom in the land of the free

, , , ...

Huyền Thoại Của Tự Do Trên Mảnh Đất Tự Do

Tác giả: John Stoehr (giáo sư Đại học Yale)
Nguồn: Al Jazeera (Báo điện tử của Qatar)
Người dịch: Phạm Uyên Bác

Hoa Kỳ tự cho mình là đất của tự do nhưng Hoa Kỳ đã có những luật được thiết lập để nghiền nát sự chỉ trích nhà nước.

Thành phố New Haven, tiểu bang Connecticut – Vào năm 1893, một sự hỗn loạn to lớn tài chính đã đẩy nhu cầu của công ty Pullman Palace Car Company xuống dốc. Công ty đường sắt sang trọng này đã phản ứng bằng cách cắt lương và tăng số lượng công việc của công nhân. Sau những cuộc thương thảo với chủ nhân bị tan vỡ trong năm sau, NGHIỆP ĐOÀN CÔNG NHÂN ĐƯỜNG SẮT HOA KỲ (the American Railway Union) trong tình đoàn kết với công nhân hãng Pullman đã đưa ra một cuộc tẩy chay cuối cùng làm tê liệt đường sắt xuyên Hoa Kỳ. Như cố sử gia Howard Zinn đã đưa ra nhận định: ”Đây là cuộc khởi nghĩa quy mô của công nhân đã gặp sự đàn áp toàn lực của nhà nước tư bản”.

Bộ trưởng tư pháp Hoa kỳ lúc bấy giờ đã nhận một án lệnh của toà án ra lệnh ngừng đình công nhưng nghiệp đoàn cùng người lãnh đạo nghiệp đoàn là ông Eugene V. Debs từ chối ngừng đình công. Bất chấp sự phản đối của thống đốc Illinois, tổng thống Grover Cleveland giả bộ như muốn duy trì trật tự công cộng ra lệnh cho binh sĩ liên bang tới Chicago. Đám lính liên bang này đã dùng súng trường gắn lưỡi lê gắn vào đám đông 5000 người, giết 13 người ủng hộ đình công. Bẩy trăm người khác gồm cả lãnh đạo nghiệp đoàn Debs bị bắt giữ.

Trước cuộc đình công Debs không phải là người theo chủ nghĩa xã hội nhưng sau đó ông là người theo chủ nghĩa xã hội. Biến cố này đã làm Debs cực đoan. Sau đó, Debbs nói rằng: ’Trong ánh lưỡi lê, ánh chớp súng trường giai cấp đấu tranh đã bộc lộ” Tôi liên tưởng sự phát giác tương tự xẩy ra cho hàng chục ngàn người Mỹ tham dự vào phong trào phản đối Chiếm Phố Wall mùa thu vừa qua.

Như các bạn biết, phong trào phát xuất từ thành phố New York và nhanh chóng lan rộng ra, truyền đạt cảm hứng cho những nhà hoạt động trong những thành phố lớn nhất và những thôn ấp nhỏ nhất. Giận dữ bởi những lời hứa cuội của nhà cầm quyền Hoa Kỳ và cảm hứng bởi những cuộc nổi dậy cho dân chủ ở Egypt và Tunisia, các thành viên của phong trào phản đối Occupy Wall Street đã tập hợp lại để phản đối những bất công về kinh tế và sự suy đồi gây ra do quyền lực của các công ty ở Washington.


Những người biểu tình chống Phố Wall ngày October 4, 2011 tuy không bạo động cũng bị bắt hàng loạt.

Với những tác động của mạnh hơn của những người biểu tình đã bị đẩy lùi lại lớn hơn với bạo động từ cảnh sát. Những người biểu tình đã phải đối mặt với cảnh sát mặc áo giáp, đeo mắt nạ, mũ sắt và gậy gộc; cảnh sát làm suy yếu quyền tự do hội họp của nhân dân Hoa Kỳ một cách hợp pháp với loại vũ khí không chết người như hơi cay, đạn cao su và lựu đạn gây tiếng nổ xé óc. Tổng thống Mỷ không cần gọi đến một đạo quân. Một đạo quân đã đựơc thị trưởng Bloomberg trang bị đã sẵn sàng ở đó.

Trước khi có phong trào phản đối Chiếm Phố Wall, nhiều người biểu tình thuộc tầng lớp trung lưu và thượng lưu đã tốt nghiệp đại học đã có thể giả định hiến pháp bảo đảm an toàn những quyền tự do dân sự của họ. Nhưng sau đó, không có nhiều quyền tự do dân sự. Giống như những quả cân rơi trước mắt họ, và khi họ vùng lên giống như họ đã được rửa tội bằng làn sóng chính trị bạo lực.

Lợi tức không đồng đều không chỉ là công lý, nó còn là tự do nữa. Một quan điểm về tự do là giảm thiểu vai trò nhà nước trong đời sống cá nhân và tối đa hoá thị trường, trong đó các cá nhân tự do liều lĩnh cho sự may rủi những gì họ muốn. Một quan điểm khác cho rằng bổn phận của nhà nước phải phòng ngừa những rủi ro của thị trường để cá nhân cảm thấy an tâm như họ mong muốn.

Một cách rõ ràng, những người theo chủ nghĩa tự do ủng hộ quan điểm cá nhân tự do làm những liều lĩnh may rủi; những người theo chủ nghĩa xã hội ủng hộ quan điểm của những người không thể làm những liều lĩnh may rủi. Một quan điểm tự tin ở thị trường, quan điểm khác nghi ngờ về thị trường. Một quan điểm thấy lợi tức không đồng đều là điều tự nhiên trong khi quan điểm khác thấy đó là sự áp bức chính trị.

Nhà kinh tế học Emmanuel Saez từ trường đại học Berkeley, thuộc viện đại học California đã cố gắng lượng giá sự áp bức này. Ông đã khám phá rằng trong năm đầu của sự hồi phục từ cuộc khủng hoảng năm 2008, 93 phần trăm lợi nhuận tăng trưởng chui vào túi 1 phần trăm giầu có nhất. Trong một phiên bản cập nhật của bản nghiên cứu truớc, ông nói : ”Lợi tức tăng trưởng của 1 phần trăm giầu có nhất là 1.6 phần trăm trong khi 99 phần trăm còn lại lợi tức chỉ gia tăng có 0.2 phần trăm. Sự hồi phục không đồng đều nàycóthể giúp giải thích những cuộc xuống đường chống lại sự bất bình đẳng”.

Hơn nữa, lợi tức của 99 phần trăm dân chúng đã tăng khoảng 20 phần trăm trong thời gian từ năm 1993 tới năm 2000, nhưng trong những năm Bush con cầm quyền, con số gia tăng chỉ có 6.8 phần trăm. Một lần nữa, điều này cho thấy đây không phải là biến cố tự nhiên của thị trường mở cửa và tự do. Cách tái phân phối của cải là kết quả cụ thể hoá của chính trị và chính sách của chính quyền Bush con đã cho thấy áp dụng xã hội chủ nghĩa cho người giầu và chủ nghĩa tư bản cho mọi người còn lại ( xin giải thích cho dễ hiểu cách nói của tác giả như sau: chính quyền tên Bush con lo việc an sinh cho 1 phần trăm những người giầu có nhất của Mỹ trong khi bỏ mặc 99 phần trăm dân số Mỹ còn lại sống chết mặc bay).

Hay tôi có thể nói một cách khác là chính quyền Bush dùng chủ nghĩa độc đoán với mọi người khác (99 phần trăm dân chúng). Từ năm 2001, sau khi bị khủng bố tấn công, Hoa Kỳ đã chi phí khoảng 635 tỷ đô la để quân sự hoá lực lượng cảnh sát địa phương. Đây là một nỗ lực láo khoét cho là để chuẩn bị cho các cộng đồng trong trường hợp xẩy ra một cuộc tấn công khác. Nhưng như Stephan Salisbury đã thông báo gần như đây là một sự chuyển đổi văn hoá như sau: "Sự thật là hầu như toàn bộ chính quyền đã đựơc huy động và quân sự hoá từ trên xuống cho tới tận khuôn viên các đại học”. Khi chính quyền quá chú trọng vấn đề an ninh (cụ thể là chính quyền Bush con) như chính quyền Hoa Kỳ, rất khó phân biệt giữa các hành động bất tuân dân sự và các hành động khủng bố.

Hai âm mưu hấp dẫn hiện thời đang gia tăng giới hạn tự do của cá nhân trên miền đất tự do. Âm mưu thứ nhất là chuyển của cải lên cho 10 phần trăm giầu nhất làm chủ và kiểm soát một nửa của cải của quốc gia. Một âm mưu khác là tổ chức bạo lực của nhà nước để bảo vệ thiểu số chính trị này đề phòng trường hợp nhân dân vùng lên khi họ khôn ngoan nhìn thấy những gì xẩy ra. Có lẽ có một âm mưu thứ ba: thực hiện nhà nước bạo lực dưới danh nghĩa bảo vệ an ninh.

Những va chạm tức thời xẩy ra trong tháng 11, cảnh sát New York, dưới mệnh lệnh của thị trưởng tỷ phú quét sạch hàng ngàn người biểu tình khỏi công viên Zuccotti Park, bóp nghẹt dân quyền của hàng ngàn người Mỹ phản đối quyền lực của thiểu số chính trị áp đặt trên đời sống của họ. Sau đó một sự thật được tiết lộ là công ty địa ốc làm chủ công viên đã được tài trợ hơn 174.5 triệu đô la trợ cấp từ tiền thuế của nhân dân để xây dựng lại công viên sau ngày 11 tháng 9. Đây không những là hành động của nhà nước phản ứng chống lại với các mối đe dọa của hành động tập thể; nó còn là sự lừa gạt công chúng bằng cách phủ nhận khế ước quyền sử dụng công viên của công chúng khi công ty địa ốc làm chủ công viên đã được tài trợ hơn 174.5 triệu đô la trợ cấp từ tiền thuế của nhân dân.

Với tất cả điều trên, tôi cảm nhận đựơc chiều sâu của dòng chữ sử gia Zinn về “toàn lực của nhà nước tư bản”. Những người biểu tình của phong trào Chiếm Phố không chỉ đang đối mặt với lũ cảnh sát địa phương; họ còn đang đối mặt với toàn thể hệ thống chính trị đang phá vỡ bất đông chính kiến và bảo vệ nguyên trạng. Và tôi cũng cảm nhận đây là lý do tại sao ông Eugene Debs trở nên một người cực đoan sau khi trải qua những kinh nghiệm về chính trị bạo động.

Làm sao bạn có thể tuân thủ những luật lệ khi những luật lệ này do 1 phần trăm viết ra, và tiếp tục viết đi viết lại những luật lệ? Phương cách độc nhất để chống lại là chống lại toàn thể hệ thống.

Trong năm 1918, ông Debs đã viếng ba người theo chủ nghĩa xã hội trong tù vì tránh né đi lính thời thế chiến thứ nhất. Sau đó, ông bước qua bên kia đường ứng khẩu một bài diễn văn làm mê mẩn khách qua đường hàng giờ đồng hồ. Chính vì bài diễn văn này, cuối cùng ông Debs bị cho là vi phạm đạo luật về gián điệp, một chuỗi luật sâu rộng chống lại người Mỹ vẫn còn hiệu lực (trên thực tế, chính quyền Obama đang sử dụng những luật này đối với Bradley Manning, người rò rỉ bí mật cho WikiLeaks). Chính những luật này được làm ra để nghiền nát những lời chỉ trích nhà nước. Sự trớ trêu trong thời của Debs có thể là sự trớ trêu của chúng ta như Debs đã nói cùng khán giả của mình: ”Họ nói với chúng ta, chúng ta sống trong nền cộng hòa tự do tuyệt vời này, mà các định chế của chúng ta là dân chủ, rằng chúng ta là những người tự do và tự quản. Thật ra những điều đó là quá nhiều, còn hơn là một trò hề.”

The myth of freedom in the land of the free

The US touts itself as the land of free, but it has laws which are designed to crush criticisms of the state.

New Haven, CT - In 1893, a massive financial panic sent demand for the Pullman Palace Car Company into a downward spiral. The luxury rail car company reacted by slashing workers' wages and increasing their work load. After negotiations with ownership broke down the following year, the American Railway Union, in solidarity with Pullman factory workers, launched a boycott that eventually shut down railroads across the US. It was a full-scale insurrection, as the late historian Howard Zinn put it, that soon "met with the full force of the capitalist state".

The US Attorney General won a court order to stop the strike, but the union and its leader, Eugene V Debs, refused to quit. President Grover Cleveland, over the objections of Illinois' governor, ordered federal troops to Chicago under the pretense of maintaining public safety.

Soldiers fired their bayoneted rifles into the crowd of 5,000, killing 13 strike sympathisers.

Seven hundred, including Debs, were arrested. Debs wasn't a socialist before the strike, but he was after. The event radicalised him. "In the gleam of every bayonet and the flash of every rifle," Debs said later on, "the class struggle was revealed".

I imagine a similar revelation for the tens of thousands of Americans who participated in last fall's Occupy Wall Street protests. As you know, the movement began in New York City and spread quickly, inspiring activists in the biggest cities and the smallest hamlets. Outraged by the broken promise of the US and inspired by democratic revolts of Egypt and Tunisia, they assembled to protest economic injustice and corrupt corporate power in Washington Yet the harder they pushed, the harder they were pushed back - with violence. Protesters met with police wearing body armour, face shields, helmets and batons; police legally undermined Americans' right to assemble freely with "non-lethal" weaponry like tear gas, rubber bullets and sonic grenades. There was no need for the president to call in the army. An army, as Mayor Bloomberg quipped, was already there.

Before Occupy Wall Street, many protesters were middle- and upper-middle class college graduates who could safely assume the constitutional guarantee of their civil liberties. But afterward, not so much. Something like scales fell from their eyes, and when they arose anew, they had been baptised by the fire of political violence.

Income inequality isn't just about justice; it's about freedom, too. One view of freedom minimises the state's role in an individual's life and maximises markets so that individuals are free to risk whatever they want to risk to be whatever they want to be. Another view sees the obligation of the state to hedge against the risk of the marketplace so that individuals can feel secure enough to be what they want to be.

Obviously, the libertarian view favours someone who can afford risk; the socialist view favours someone who can't. One view has confidence in the market while the other is skeptical. One view sees income inequality as natural while the other sees it as politically oppressive.

Emmanuel Saez, an economist from UC Berkeley, tried to quantify that oppression. He found that during the first year of the recovery from the 2008 crisis 93 per cent of incomes gains went to the 1 per cent. "Top 1 per cent incomes grew by 11.6 per cent, while bottom 99 per cent incomes grew only by 0.2 per cent," he said in an update of a previous study. "... Such an uneven recovery can help explain the recent public demonstrations against inequality." Moreover, income for the 99 per cent grew by 20 per cent from 1993-2000, but during the Bush years, it grew by only 6.8 per cent. It's worth saying again that this is not a natural occurrence of the free and open marketplace. The upward redistribution of wealth is the concrete result of politics and policy - one might even say socialism for the rich, capitalism for everyone else.

Or should I say authoritarianism for everyone else. Since the terrorist attacks of 2001, the US has spent about $635bn to militarise the country's local police forces. It's ostensibly an effort to better prepare communities in case of another attack. But, as Stephan Salisbury reportedrecently, there has been a cultural transformation, too. "The truth is that virtually the entire apparatus of government has been mobilised and militarised right down to the university campus." When the state makes a fetish of security, as the US has, it becomes hard to tell the difference between acts of civil disobedience and terrorism.

So it's tempting to say two currents conspired to increasingly limit the freedom of individuals in the land of the free. One is the funnelling of wealth upward so that the top 10 per cent owns and controls half the wealth. The other is the organising of state violence to protect the oligarchy in case anyone gets wise to what's happening. Perhaps there's a third: the executing of state violence in the name of security.

These collided in an instant in November. New York City cops, under the orders of a billionaire mayor to clear out Zuccotti Park, suppressed the rights of thousands of Americans who had been protesting the oligarchy's power over their lives. Later on, it was revealed that the real estate firm that owned the park had previously taken more than $174.5 million in tax-payer subsidies to rebuild after September 11. Not only was the state reacting to the threat of collective action; it was defrauding the public of its contractual right to use the park after having paid for it.

Given all this, I sense the depth of Zinn's line about "the full-force of the capitalist state".

Occupy protesters aren't just facing local police; they are facing an entire system bent on breaking dissent and protecting the status quo. And I sense this is why Eugene Debs became a radical after experiencing such political violence. How can you play by the rules when the 1 per cent writes, and keeps rewriting, the rules? The only way to fight back is to fight back against the entire system.

In 1918, Debs visited three socialists in jail for dodging the World War I draft. Afterward, he walked across the street to give an impromptu speech that enraptured onlookers for hours.

Because of this speech, Debs was eventually found guilty of violating the Espionage Act, a deeply un-American set of laws that are still in effect (in fact, the Obama administration is using the laws against Bradley Manning, who leaked secrets to WikiLeaks). These laws are designed to crush criticism of the state. The irony of Debs' time may be the irony of ours: "They tell us we live in this great free republic; that our institutions are democratic; that we are a free and self-governing people," Debs said to his audience. "That is too much, even for a joke."

Hậu trường bầu cử ở Mỹ

, , , ...

----------------------------------------------

----------------------------------------------

Read more...

Nên nhận thức đầy đủ, khách quan các vấn đề chính trị

, , , ...

Chúng ta nên nhìn khách quan và tổng quát các vấn đề rồi hãy nhận định từ cái tổng thể đó. Lên án cái sai trái, cái xấu xa, cái vô đạo, đi kèm với tuyên dương, đề cao, động viên, định hướng những cái tốt đẹp trong sáng.

Một trong những bất cập của báo chí VN hiện nay là tình trạng đưa tin như 1 con robot, như 1 cỗ máy thông tin, đưa tin 1 cách vô cảm, vô hồn và khách quan phiệt. Trong khi nhiệm vụ của báo chí trước hết là tuyên truyền định hướng những cái tốt đẹp, lương thiện, đạo lý, và đấu tranh chống lại, vạch trần, lên án, răn đe những cái xấu, cái ác, cái sai. Theo đó thì mình nghĩ cái văn phong, giọng văn, phong cách viết nó cũng phải thống nhất như thế. Hiện nay chỉ có các báo công an là lên án mạnh mẽ, có tính răn đe cao những vụ cướp của giết người. Còn các báo khác đăng tin những vụ cướp của giết người, hãm hiếp, thậm chí những vụ như Lê Văn Luyện thảm sát cướp tiệm vàng hay Nguyễn Đức Nghĩa chặt đầu, thi thể bạn gái thì tường trình 1 cách rất vô hồn, vô cảm, như cái máy, chứ ko mang tính răn đe, cảnh tỉnh, cảnh cáo, lên án mạnh mẽ. Như ông Vũ Khoan nói, khi đưa tin về những cái xấu thì phải để ý tới cái tác dụng răn đe của nó, chứ ko phải đưa tin chỉ để câu khách, có khi còn tạo ra 1 sự tò mò, bắt chước.

Còn việc tại sao ngòai xã hội vẫn đầy nhữNg việc lịch sự, tử tế, tốt đẹp, tình nghĩa, con người giúp nhau v.v. Bao nhiêu tấm gương tốt mà báo chí rất hiếm khi đăng, chỉ tòan tranh giành đăng những tin giật gân cướp, hiếp, giết, lọan? Dĩ nhiên trên có chỉ đạo xuống, rồi tổng biên tập chỉ đạo nhưng khổ nỗi bọn phóng viên biến chất tìm đến những người tốt, nhưng thay vì để viết những gương tốt từ người đó, thì chúng sẽ gạ đưa tiền cho chúng thì chúng mới viết khen ngợi. Tức là cái này nó đã trở thành 1 loại "văn hóa" trong 1 bộ phận phóng viên tha hóa, tức là kêu nó viết cái gì xấu, chê ai đó, chửi ai đó, moi móc ai đó thì quá dễ, nó viết ngay, nhưng khi viết những cái tốt, những gương tốt, những tấm lòng đẹp, những thành công của ai đó thì phải cần tiền. Như vụ của chị Lành bán vé số là 1 ví dụ.

Cách đây không lâu, những phim cổ trang đầu tiên của điện ảnh VN hay game Điện Biên Phủ, game đầu tay của công nghiệp game VN cũng lâm vào tình trạng tương tự, khi không có tiền cho chúng, chúng viết bài chửi ngay. Phim cổ trang thì bị vạch lá tìm sâu là "ko thuần Việt", "giống Trung Quốc", "sai lịch sử". Game Điện Biên Phủ thì bị chửi và tung hỏa mù là "bạo lực", "hàng nhái", "sai lịch sử" v.v.

Dĩ nhiên, nếu chỉ nhìn mặt tiêu cực của nền báo chí nước nhà thì thôi thấy chán quá, nản quá, chả muốn đọc gì nữa. Nhưng bên cạnh đó cũng nên ghi nhận những việc tốt thì sẽ thấy yên tâm phần nào. Ví dụ bên cạnh những phóng viên biến chất của Người Lao động, HTV vòi tiền chị Lành, thì cũng có những phóng viên trung kiên của báo Phụ Nữ, không hề làm vậy mà còn chủ động viết bài lên án hành vi của 2 thằng kia.

Hay như vụ Tiên Lãng, cũng nhờ có sự đấu tranh quyết liệt của báo chí, liên tục cử đặc phái viên về đó điều tra, phỏng vấn cư dân, phỏng vấn các bên, và tường trình trung thực lên các báo đài, phỏng vấn các chuyên gia luật pháp, các cựu nguyên thủ quốc gia như bác Đặng Hùng Võ, Đại tướng Lê Đức Anh, các luật sư v.v. mà vụ này có tác dụng "gióng chuông", nổi bật, có tác dụng cảnh giác, cảnh tỉnh và răn đe cao như vậy, tạo nên tiếng vang xa đến vậy. Vụ Tiên Lãng này cho thấy tính chiến đấu của báo chí vẫn còn rất mạnh.

Cho nên mình nghĩ nhìn cái gì cũng phải nhìn tòan diện, nhìn hết, nhìn tòan cục, nhìn cái lớn, big picture. Bao gồm cả tiêu cực và tích cực. Chứ nếu chỉ nhìn vào những cái tiêu cực, buồn khổ, xấu xa, ngang trái, sầu bi, đen tối thì có lẽ nước Mỹ mà mình đang sống, 1 trong những nước có mức sống, chất lượng sống cao nhất thế giới này chắc cũng thành địa ngục như thế này:

Ko cần nói tới những đàn áp biểu tình chống Chiến tranh Việt Nam, những vụ thảm sát như ở Đại học Kent ở Mỹ hồi xưa, chỉ cần nhìn vào những hành động của cảnh sát với những cuộc biểu tình chống Phố Wall gần đây:



Cảnh sát đè nghẹt thở người biểu tình bất kể nạn nhân van xin "I can't breath" (tôi ko thở được) :


Cảnh sát đấm vào mặt người biểu tình:


Đập vào đầu người biểu tình:


Xịt hơi cay liên tục vào mặt những người biểu tình đang ngồi yên, cúi đầu cầu nguyện:


Một số links khác có thể tham khảo:

Thí nghiệm vô nhân đạo trên người tại Hoa Kỳ
http://en.wikipedia.org/wiki/Unethical_human_experimentation_in_the_United_States
http://vi.wikipedia.org/wiki/Th%C3%AD_nghi%E1%BB%87m_v%C3%B4_nh%C3%A2n_%C4%91%E1%BA%A1o_tr%C3%AAn_ng%C6%B0%E1%BB%9Di_t%E1%BA%A1i_Hoa_K%E1%BB%B3

Hệ thống nhà tù bí mật của Mỹ
http://en.wikipedia.org/wiki/Black_site
http://vi.wikipedia.org/wiki/H%E1%BB%87_th%E1%BB%91ng_nh%C3%A0_t%C3%B9_b%C3%AD_m%E1%BA%ADt_c%E1%BB%A7a_M%E1%BB%B9

Tội ác của quân đội Hoa Kỳ
http://en.wikipedia.org/wiki/United_States_war_crimes
http://vi.wikipedia.org/wiki/T%E1%BB%99i_%C3%A1c_c%E1%BB%A7a_qu%C3%A2n_%C4%91%E1%BB%99i_Hoa_K%E1%BB%B3

Danh sách những đàn áp chính trị tại Hoa Kỳ:
http://en.wikipedia.org/wiki/Category:Political_repression_in_the_United_States

Danh sách những quyển sách về những sự đàn áp tại Hoa Kỳ:
http://en.wikipedia.org/wiki/Category:Books_about_American_repression

Trại giam Vịnh Guantánamo
http://en.wikipedia.org/wiki/Guantanamo_Bay_detention_camp
http://vi.wikipedia.org/wiki/Tr%E1%BA%A1i_giam_V%E1%BB%8Bnh_Guant%C3%A1namo

Tình trạng tra tấn tại Hoa Kỳ
http://en.wikipedia.org/wiki/Torture_and_the_United_States
http://vi.wikipedia.org/wiki/T%C3%ACnh_tr%E1%BA%A1ng_tra_t%E1%BA%A5n_t%E1%BA%A1i_Hoa_K%E1%BB%B3

Nhà tù Abu Ghraib
http://en.wikipedia.org/wiki/Baghdad_Central_Prison
http://vi.wikipedia.org/wiki/Nh%C3%A0_t%C3%B9_Abu_Ghraib

Tệ nạn cảnh sát hành hung tại Hoa Kỳ
http://en.wikipedia.org/wiki/Police_brutality_(United_States)
http://vi.wikipedia.org/wiki/T%E1%BB%87_n%E1%BA%A1n_c%E1%BA%A3nh_s%C3%A1t_h%C3%A0nh_hung_t%E1%BA%A1i_Hoa_K%E1%BB%B3

Danh sách những vụ cảnh sát hành hung tại Hoa Kỳ
http://en.wikipedia.org/wiki/List_of_cases_of_police_brutality_in_the_United_States
http://vi.wikipedia.org/wiki/Danh_s%C3%A1ch_nh%E1%BB%AFng_v%E1%BB%A5_c%E1%BA%A3nh_s%C3%A1t_h%C3%A0nh_hung_t%E1%BA%A1i_Hoa_K%E1%BB%B3

Dĩ nhiên cái ác, cái sai, cái xấu ở đâu thì cũng phải lên án, cái tốt cái đẹp ở đâu thì cũng nên ghi nhận. Ở đây chỉ là 1 ví dụ, xã hội Mỹ rất tốt đẹp về mức sống, nhưng nếu chỉ nhìn vào những mặt không tốt thì sẽ thấy xã hội Mỹ sao mà ghê quá, cảnh sát Mỹ đúng là bọn "mất dạy" ác ôn côn đồ bất nhân v.v.

Mỹ có mấy đảng?

, , , ...

Vấn đề dân chủ thì mình nghĩ nên để ý vấn đề dân chủ trong chính trị và dân chủ trong xã hội. Chứ lâu nay trên các diễn đàn chính trị thường có khuynh hướng nhìn nhận dân chủ từ những cái phạm vi hẹp, hoặc áp đặt một cách giáo điều, cứng ngắt máy móc một mô hình nào đó mà họ cho rằng đó là dân chủ, phải theo 1 mô hình nào đó thì mới có dân chủ v.v. Trong khi dân chủ thật ra là một phạm trù rộng. Ở đây mình muốn nói rằng nên để ý vấn đề dân chủ trong chính trị và dân chủ trong xã hội. Nhìn lại lịch sử thì mình thấy là 2 cái này không phải thời nào cũng cho ra kết quả như nhau.

Thời chủ tịch Hồ Chí Minh cầm quyền thì có những lãnh đạo dân chủ, tôn trọng tiếng nói của cấp dưới, của đồng chí, của nhân dân hơn ngày nay xa lắc, và được sự ủng hộ, đồng thuận của đa số nhân dân, được lòng tin của nhân dân hơn ngày nay gấp nhiều lần. Nhưng xã hội thời đó lại khó khăn hơn ngày nay nhiều. Ngày này xã hội dân chủ hơn, văn minh hơn, thông thóang cởi mở hơn, quyền tự do cá nhân được đảm bảo hơn, mọi thứ dễ dãi hơn, hội nhập hơn, mức sống kinh tế của người dân cao hơn. Và thời đó phạm những sai lầm lớn hơn nhiều so với ngày nay, ví dụ CCRĐ, hoặc vụ dẹp 2 tờ báo Nhân Văn và Giai Phẩm gây tranh cãi rất lớn.

Nước Mỹ 200 năm nay cùng 1 thể chế, cơ chế ấy. Hiến pháp thì vẫn thế ko sửa chữa bao nhiêu. Nhưng xã hội thì khác hẳn, ngay từ thời đầu lập quốc, lúc họ tuyên bố dân chủ, theo hướng dân chủ, nhưng quân đội lại diệt chủng người Mỹ bản xứ (Native Americans), gây ra rất nhiều vụ thảm sát người Mỹ bản địa như vụ Wounded Knee chẳng hạn. Xã hội áp dụng chế độ nô lệ. Ko cần nói đâu xa, ngay từ thời Chiến tranh Đông Dương, Chiến tranh Việt Nam thì tại Mỹ dân da màu đi xe bus phải nhường ghế phía trước cho người da trắng. Phụ nữ chưa được đi bầu cử và tham gia chính trường. Dân da màu bị đối xử bất công và tồi tệ. Martin Luther King tranh đấu nhân quyền, dân chủ và bị ám sát đến nay vẫn chưa có kết quả điều tra, "chưa tìm ra kẻ chủ mưu". Ngày nay thì cũng 1 hệ thống chính trị đó nhưng dân chủ xã hội lại tốt hơn xưa gấp trăm lần.

Tức là chúng ta thấy rõ: Chính trị vẫn thế nhưng xã hội lại khác. Chế độ chính trị vẫn như vậy nhưng dân chủ trong xã hội lại 1 trời 1 vực. Cho thấy có lẽ dân chủ xã hội đến từ văn hóa và dân trí là chính. Nhiệm vụ của lãnh đạo chính trị là đưa đẩy xã hội của mình theo hướng dân chủ.

Về việc nước Mỹ là mấy đảng thì mình đồng ý với anh Nam Hòa là nhìn chung thì thấy thực tế nó là chế độ lưỡng đảng, vì chỉ có Đảng Dân chủ và Đảng Cộng hòa là có quyền hành thực tế và có khả năng cạnh tranh thực tế. Các đảng nhỏ lon con khác không có cửa nào, cơ hội nào, thực lực nào để cạnh tranh nổi. Ứng cử viên chính trị nào ngoài 2 đảng này họ không được coi là đại biểu của đảng họ, mà họ bị coi là "ứng cử viên độc lập". Trong các buổi tranh luận chính thức giữa 2 ứng cử viên tổng thống thì cũng chỉ có Đảng DC và Đảng CH, ứng cử viên ngoài 2 đảng này không đc tham gia tranh luận. Bộ máy chính trị, Chính phủ, Tối cao Pháp viện, Quốc hội, bao gồm Thượng viện và Hạ viện Hoa Kỳ thì 2 đảng này cũng chiếm đại đa số.

Đa đảng kiểu Mỹ là loại đa đảng hình thức, tương tự như đa đảng kiểu Singapore, đa đảng kiểu Nhật, đa đảng kiểu Hàn Quốc / Đài Loan những thời trước, đa đảng kiểu Trung Quốc hiện nay (TQ có gần 100 đảng trong Mặt trận, mạnh nhất là Dân Minh, ở Hồng Kông theo chế độ khác, lại có thêm mấy chục đảng nữa), đa đảng kiểu Bắc Triều Tiên (Đảng Thanh hữu Thiên đạo, Đảng Nhân dân Mới), đa đảng kiểu Việt Nam trước 1992 (Đảng Dân chủ Việt Nam, Đảng Xã hội Việt Nam v.v.) ...

Còn nếu nhìn từ góc độ giai cấp, như theo Marx, Lenin, Engels, Hồ Chí Minh v.v. thì trong các nước tư bản thì dù có cả triệu đảng thì thực chất đó chỉ là đảng tư sản, nó là 1 đảng tư sản chia làm nhiều phe. Khi lợi ích vật chất của nó ko thỏa hiệp đc với nhau thì nó chia phe ra để giải quyết cái mâu thuẫn lợi ích này bằng con đường dân chủ nghị trường. Và họ đặt ra một thuật ngữ cho dễ hiểu đó là "dân chủ tư sản". Còn khi nó thỏa hiệp đc với nhau thì nó đòan kết lại thành 1 đảng với những nhóm lợi ích "cũng khác nhau nhưng vẫn thỏa thuận được".

Nếu nhìn theo quan điểm này thì thấy nước Mỹ thật ra chỉ là 1 đảng chia làm 2 phe. Đứng sau phe "Cộng hòa" là những tập đòan tài phiệt vũ khí, vận tải, dầu khí, công nghiệp nặng. Đứng sau phe "Dân chủ" là những tập đòan dân dụng, hóa chất, thực phẩm, công nghiệp nhẹ. Vì trong kinh doanh có những cái ko thể hòa hợp đc, cái này lời thì cái kia lỗ, cái này xuống thì cái kia lên cho nên vẫn phải chia phe rõ rệt, rạch ròi ra thôi. Đó là lý do vì sao thằng Cộng hòa thì thường là hiếu chiến, được gọi là "Diều hâu", thích tiến hành chiến tranh, luôn đòi "trừng phạt" nước này nước kia. Phe "Dân chủ" thì nhẹ nhàng hơn, thiên về ổn định kinh tế hơn, đỡ dao búa máu me hơn. Đa số các chính trị gia phản chiến ở Mỹ là thuộc phe Đảng Dân chủ.

Có lẽ đó là lý do mà nhà sử học Jonathan Neale, Tiến sĩ Daniel Ellsberg gọi Mỹ là "đô la chủ", hay cựu "sát thủ kinh tế" John Perkins trong quyển hồi ký "Lời thú tội của 1 sát thủ kinh tế" đã gọi Mỹ là "tập đòan chủ", "tập đòan trị" (corporacy), chứ ko phải là dân chủ (democracy).

Tiến sĩ Noam Chomsky cũng nói: "Thực chất Mỹ là một chế độ độc đảng, và cái đảng cầm quyền là Đảng Kinh doanh."

Những người này không phải là cộng sản, không biết nhiều về Marx, Lenin, Angels v.v. nhưng họ dùng những thuật ngữ của riêng họ, họ nói theo cách hiểu của họ, từ cái nhìn thực tế của họ về nước họ, xã hội nơi họ sống. Và họ suy luận ra. "Tư tưởng lớn gặp nhau" nhưng cũng hơi muộn vì những vấn đề hạt nhân, cơ bản, cốt lỗi, thuộc về bản chất mà họ nói thì Marx, Lenin, Hồ Chí Minh đã nói từ đời nào, chỉ là với những thuật ngữ khác, cách diễn giải khác, hình thức truyền đạt khác. Người cộng sản gọi là "đảng tư sản" thì những người không cộng sản gọi là "đảng kinh doanh", "đảng tài phiệt", "đảng tập đoàn", "đảng phố Wall" v.v. theo cách sử dụng từ ngữ của họ.

Về quan điểm của nhà chính trị học, ngôn ngữ học uy tín Noam Chomsky thì mời các bạn tham khảo thêm những link này:

Thảo luận: http://lichsuvn.info/forum/showthread.php?t=7014
Tiểu sử TS. Chomsky: http://en.wikipedia.org/wiki/Noam_Chomsky
Link nguồn bài trả lời phỏng vấn báo Đức của Ts. Chomsky, lần mà ông nói câu "Mỹ thực chất là chế độ 1 đảng, và đảng đó là đảng kinh doanh": http://www.spiegel.de/spiegel/0,1518,582439,00.html

Hậu quả tâm lý chiến và bệnh tự kỷ ám thị của các anh chống cộng cờ vàng

, , , ...

-------------------------------------------------------

-------------------------------------------------------

Read more...

Báo Nga phỏng vấn 'sát thủ kinh tế' người Mỹ John Perkins

, , , ...

-------------------------------------------------------

-------------------------------------------------------

Read more...

Tràn lan web mạo danh lãnh đạo CHXHCN Việt Nam

, , , ...



TT - Hàng loạt trang web, blog sử dụng tên miền trùng với tên của các vị lãnh đạo Đảng, Nhà nước VN xuất hiện trên mạng Internet.

Các trang web mạo danh trang thông tin cá nhân các vị lãnh đạo Đảng, Nhà nước

Trên mạng Internet đang xuất hiện gần 20 tên miền, blog tự xưng là trang thông tin cá nhân của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Chẳng hạn một loạt tên miền: www.nguyentandung.org, www.nguyentandung.biz, www.nguyentandung.us, www.thutuongnguyentandung.net, www.thutuongnguyentandung.org, www.thutuongnguyentandung.info, www.thutuongnguyentandung.biz đều dẫn về cùng một trang thông tin với tên “Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng”.

Mạo danh Thủ tướng!

Có thể tìm được chủ sở hữu

Thiếu tướng Nguyễn Viết Thế, cục trưởng Cục Công nghệ tin học nghiệp vụ, Bộ Công an, cho rằng thông tin đăng tải trên những trang web này là thông tin không chính thống, không thể kiểm duyệt, kiểm soát được.

Tuy nhiên việc xử lý các trang web này rất khó vì đó có thể là trang web đặt ở nước ngoài. Ông Thế cho biết về mặt kỹ thuật, các cơ quan an ninh mạng, cơ quan kỹ thuật hoàn toàn có thể kiểm tra bằng các thao tác kỹ thuật Internet để biết trang web đó ở đâu, do ai đăng ký.

Ông Nguyễn Minh Đức, giám đốc bộ phận an ninh mạng Bkav, cũng khẳng định về kỹ thuật hoàn toàn có thể tìm được các trang web đặt ở đâu, server đặt tại nước nào. Tuy nhiên, hiện nay việc tìm kiếm chủ tên miền cũng khó khăn vì có một số nhà cung cấp dịch vụ không công khai chủ sở hữu.

MINH QUANG

Nội dung các trang thông tin này là những hoạt động của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và các hoạt động của Chính phủ VN được phân chia theo các lĩnh vực: chính trị, kinh tế, thế giới, đối ngoại, nhân sự, khoa học, chính sách, cải cách, biển đảo, điểm nóng...

Ngôn ngữ hiển thị chủ yếu là tiếng Việt, bên cạnh đó còn có tiếng Anh. Bài viết trong các chuyên mục vừa có tác giả viết đứng tên, vừa có lấy lại từ các nguồn báo mạng trong nước và đều được “đăng bởi ban biên tập” (!?).

Thống kê trên website cho thấy lượng khách truy cập đã hơn 8,7 triệu lượt đến từ gần 30 quốc gia khác nhau. Trong đó lượng truy cập đông nhất chủ yếu từ VN và Mỹ.

Bên cạnh đó, trang web trên còn liên kết đến các trang thông tin dạng blog trên các mạng xã hội nổi tiếng: Facebook, Multiply, Blogspot, Blog, Wordpress, Flickr, Twitter... và cũng đều xuất hiện dưới tên trang tin cá nhân của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Đặc biệt trên mạng YouTube cũng có trang thông tin hoạt động của Thủ tướng như một kênh truyền hình riêng.

Được biết Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng hiện nay chỉ có trang thông tin duy nhất tại địa chỉ thutuong.chinhphu.vn. Trang thông tin này được chính thức công bố từ tháng 8-2007 và được Cổng thông tin điện tử Chính phủ xác nhận “là trang tin chính thức, duy nhất của Thủ tướng được xây dựng như một trang thành viên của Cổng thông tin điện tử Chính phủ”.

Theo tìm hiểu của chúng tôi, ngoài Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, các vị lãnh đạo cấp cao khác như Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng, Phó thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân, các vị bộ trưởng, thứ trưởng các bộ, Bí thư Thành ủy TP Đà Nẵng Nguyễn Bá Thanh... đều bị mạo danh trang thông tin cá nhân.

Cùng một đối tượng thực hiện?

Đặc điểm chung của các trang mạng mạo danh trang thông tin cá nhân của các vị lãnh đạo trên là đều được thiết kế dạng trang thông tin trực tuyến, có bố cục trình bày rất giống nhau và đều có nội dung là các thông tin hoạt động trong công việc của các vị lãnh đạo.

Ông Võ Đỗ Thắng, giám đốc Trung tâm đào tạo và an ninh mạng Athena, phân tích: “Về mặt kỹ thuật, các trang web trên đều có địa chỉ mạng ở nước ngoài, máy chủ lưu trữ thông tin cũng đang đặt ở nước ngoài, có chức năng giấu chủ sở hữu tên miền.

Các trang đều được thiết kế theo dạng web tin tức, có nhiều mục cung cấp thông tin đa dạng, bố cục rõ ràng để người đọc dễ tìm, nhiều hình ảnh minh họa, thông tin được cập nhật liên tục... chứng tỏ người làm web này có kiến thức và kinh nghiệm làm web khá tốt. Hơn nữa việc các trang đều được thiết kế giống nhau nên có thể chúng đều chung một chủ nhân”.

Về việc xác định chủ nhân của các trang web trên, ông Trần Minh Tân, phó giám đốc Trung tâm Internet VN (VNNIC), cho biết các tên miền trên đều là tên miền quốc tế nên VNNIC không thể can thiệp về mặt kỹ thuật đến các trang mạng trên được.

Các chuyên gia an ninh mạng đều nhận định việc mạo danh trang thông tin hoạt động của các vị lãnh đạo Nhà nước ẩn chứa hiểm họa khôn lường. Một chuyên gia thiết kế web phân tích: “Chủ trang web muốn tạo được sự quan tâm, tin tưởng từ phía người đọc, trước tiên luôn tạo ra uy tín bằng cách cung cấp những thông tin nhanh và đúng như các tờ báo chính thống tại VN. Sau một thời gian khi mức độ uy tín tăng lên, niềm tin người đọc gửi vào đó càng lớn, chủ trang web có thể đưa lên những thông tin có sức tác động không nhỏ với người đọc. Chỉ cần một thông tin thất thiệt về chính sách từ trang này cũng đủ gây xáo trộn không nhỏ trong xã hội”.

Khó xử lý

Trao đổi với Tuổi Trẻ sáng 10-9, Bí thư Thành ủy TP Đà Nẵng xác nhận trang web mang tên “Nguyễn Bá Thanh: bí thư Thành ủy TP Đà Nẵng” tại địa chỉ http://www.nguyenbathanh.com không do ông sáng lập.

Ông Thanh cho biết qua kiểm tra các cơ quan trên địa bàn TP Đà Nẵng, không có đơn vị nào lập trang web mang tên bí thư thành ủy. Tương tự, các trang web cá nhân mang tên Nguyễn Bá Thanh tại các trang mạng xã hội đều là mạo danh.

Theo luật sư Trần Vương Thảo (Đoàn luật sư TP.HCM), điều 12 Luật công nghệ thông tin và điều 4 thông tư 14-2010 của Bộ Thông tin - truyền thông đều quy định rõ việc “giả mạo trang thông tin điện tử của tổ chức, cá nhân khác” là một trong những hành vi bị nghiêm cấm.

Tùy theo tính chất và mức độ vi phạm, hành vi như vậy có thể bị xử phạt vi phạm hành chính với mức phạt đến 20 triệu đồng và bồi thường vật chất theo quy định của Bộ luật dân sự, hoặc xử lý hình sự các tội danh do công khai hóa những thông tin riêng hợp pháp của cơ quan, tổ chức, cá nhân khác trên mạng máy tính, mạng viễn thông, mạng Internet mà không được phép của chủ sở hữu thông tin đó.

Hình phạt có thể là phạt tù đến 3 năm và các hình phạt bổ sung bao gồm phạt tiền đến 200 triệu đồng và còn có thể bị cấm hành nghề hoặc làm công việc nhất định từ 1-5 năm.

Hơn nữa, nếu xét mục đích việc giả mạo này nhằm vào các đối tượng làm lãnh đạo, xâm phạm danh dự, uy tín của những người này, hành vi như vậy còn có thể bị xử lý hình sự với các tội danh “tội giả mạo chức vụ, cấp bậc” theo điều 265 Bộ luật hình sự.

Tuy nhiên, theo luật sư Trần Đình Triển (trưởng Văn phòng luật sư Vì Dân), khó có thể xem xét xử lý dưới góc độ luật pháp vì có thể chủ nhân những trang web này đều là người ở nước ngoài. Họ ở nước ngoài thì chịu sự điều chỉnh của pháp luật nước ngoài, nơi họ sinh sống, hoạt động.

K.EM - Đ.THIỆN - M.QUANG

ĐỨC THIỆN