Friday, November 11, 2011 6:37:56 AM
Hỡi ôi!
Kìa hậu duệ giống Tiên Rồng – sống làm con dân Việt.
Này sứ giả đấng Nhân Hiền – chết thành chứng nhân Thiêng.
Lấy niềm tin riêng bày tỏ Đức Trung kiên
Dâng mạng sống mình chứng minh Điều Chân lý
**//
Công đức ấy
Thiên thu tôn vinh đấng anh hùng nghĩa khí.
Ngàn đời ngưỡng vọng bậc tiền liệt tín trung.
*/
Nhớ linh xưa!
Trọng Đất nước, thờ Tổ tiên, thảo kính mẹ cha
đến khôn cùng!
Yêu quê hương, thương láng giềng, lo toan đạo đời
bao xiết nỗi!
Theo gót Thánh hiền tránh xa điều nên tội
Đón lời Tin mừng lãnh nhận mối thành ngay
Nào ai hay
Xã thân cho điều tín thác
Quyết bỏ lại sau lưng này tuổi xanh, này hư danh,
này bạc vàng chức tước
Phó mình theo gót tông đồ
Đành nhận lấy vào thân nào vong nô, nào lạc giáo,
nào Gia tô tả đạo
***/// */
Nào ai biết
Sống công chính, kính Chúa bằng tình con thảo
Kìa đâu lỗi luật nước, kìa đâu chống thế quyền?
Trọng công bình, yêu ngưòi trọn đạo tổ tiên
Mà cam bị nhục hình, mà cam tòng xử giảo?
**//
Mới ứng rằng
Vì danh Chúa, bị người đời vu cáo
Bởi cớ Thầy, khiến thiên hạ coi khinh
*/
Những mong nước Chúa được hiển vinh
Uớc nguyện danh Cha hằng cả sáng
Tay nâng phúc âm hồn hướng về Thiên quán
Vai tì Thánh giá lòng sáng toả nhân tâm.
*/
Kìa súng, kìa đạn, kìa gưom khua, kìa giáo múa trập trùng vây
hòng mong làm lung lay niềm tin tuyệt Thánh.
Nào gông, nào xích, nào voi giầy,
nào ngựa xéo hừng hực tra những mong gây can qua chứng nhân chí Thiện.
***///
Ôi thương thay và cũng đẹp thay!
Khí tiết lắm! bậc chính nhân thanh thản đem mạng mình ra làm chứng.
Hùng hồn sao! đấng anh hào tha thiết dâng đời tạm nguyện truyền rao.
Gặt công lý, ngước nhìn trời, đầu rơi nào sợ!
Gieo niềm tin, hướng về người, máu chảy nề chi?
**//
Mới hay rằng
Máu tươi đỏ chảy tràn bao thế kỷ
Mạch hồng ân thấm đẫm vạn đời sau
***///
Nhìn về quá khứ
Theo tiếng Chúa gọi đi gieo giống
Rời quê nhà nguyện sống trao thân
Sao thấy hết bao nhọc nhằn vất vả, bao nghiệt ngã gian truân,
khi trèo non, lội suối, khi vượt biển, chống bè,
để loan tin mừng đến cho dân chưa hề biết Chúa ?
Ai hiểu những ưu tư trăn trở, những đói khổ tân
toan, bị đòn tra, giam cầm, bị khinh bỉ, đuổi truy,
mong truyền phúc âm để cứu người đang chờ ơn Thánh ?
**//
Cao thượng thay! Sống cùng sống với bản dân
trong tình huynh đệ
Hạnh phúc thay! Chết cùng chết cùng máu hoà
dâng đời cây trái.
Xin kính cẩn dâng niềm ngưỡng vọng
đến các bậc anh dũng Thừa sai
Xin tri ân với lòng kính trọng
Về lớp người hăng say Khai sáng …
***///**//
Trải dài qua bốn trăm năm rao giảng
Từ Nguyễn đàng trong cho đến Trịnh đàng ngoài
Từ làng Đông cho đến tận xứ Đoài
Hơn mười ba vạn đấng anh hùng
Nguyện làm đuốc soi đường cho chân lý tới…
*/
Này đây Miền trung – Cha Andrê Dũng Lạc nhiệt thành
Ngoài kia Thanh hoá – mẹ Anne Thành tiết liệt kiên trung
Phaolô Lê Bảo Tịnh, Phêrô Dũng, Antôn Quỳnh
Tôma Thiện, Andrê Trông, linh mục Đôminicô Tước
Trong một trăm mười bảy tông đồ chân phước
Làm rạng ngời danh đạo đất quê hương…
***///**//*/
Nay chúng con dâng lời cảm tạ
– Chúa Chí tôn cao cả bao dung
Ban xuống cho nước con bao gương sáng anh hùng
Cho Giáo hội ngát thơm lộc đầu mùa hoa trái
– Mẹ Chí thánh khiêm nhường nhân ái
Cầu bầu thương dân Việt đầy ân sũng bình an
Để giáo đoàn tấu vang bài vinh tôn Thánh Chúa.
**//
Xin các đấng quan thầy cầu bầu cho
Máu thắm vào đất Việt-
dưỡng nuôi cội nguồn đức tin sinh quả ngọt,
Danh lừng vang khắp chốn-
vun trồng chồi lộc hậu thế trổ mùa thơm
*/
Để làn sóng hoà bình, công lý cuộn trào dâng
Khơi ngọn lửa sự thật, hiệp thông bừng cháy mãi
Diệt bóng đêm đen giữa lương tri nhân loại
Xua niềm sợ hãi trong tâm khảm người ngay
Cho Chim hòa bình ngậm vành thiên tuế ngợp trời bay
Đón Chúa Ngôi Ba ban ơn canh tân tràn đất mới.
***///**//
Theo làn hương trầm chúng con cùng cúi lạy:
Xin đổ tràn ân phúc trạch
Cho Giáo xứ nhân hiền
Cho Giáo hội trung kiên
Cầu Dân an quốc thái
Đoàn con cùng kính bái. Amen
***///**//*/*/*/…….
Monday, November 7, 2011 5:06:31 AM
“Trong mọi sự, người khôn ngoan hành động trong ý thức, người ngu xuẩn phô bày sự điên dại” (Cn 13:16). Tôi muốn nhận biết thánh ý Thiên Chúa, nhưng bằng cách nào tôi có thể biết chắc được điều đó? Bao nhiêu tín hữu đã từng đặt ra câu hỏi trên đây! Đức khôn ngoan - một trong bốn luân đức trụ – luôn được coi là một nhân đức rất quan trọng trên con đường bước theo Chúa.
Trong khi đức đơn sơ vâng phục cần thiết trong những trường hợp phân vân giữa điều xấu và điều tốt; thì đức khôn ngoan sáng suốt cần thiết trong những trường hợp phải lựa chọn giữa hai điều tốt, trong đó có một điều là thánh ý Thiên Chúa. Để tránh ảo tưởng, các thánh đã đề cao sự cần thiết của việc linh hướng và ơn khôn ngoan trời cao. Các thánh, đặc biệt là các thánh tiến sĩ Giáo Hội, được coi là những con người khôn ngoan nhất trong mọi thời đại. Chúng ta hãy cố gắng noi gương các ngài.
* Thiên Chúa hướng dẫn mọi người bằng hoạt động ơn thánh của Người. Vì thế, anh em đừng biếng lười hay nản chí, nhưng hãy kêu cầu suốt ngày đêm để nài xin Thiên Chúa từ trời cao ban ơn hộ trù, dạy cho anh em biết điều nên làm. (Thánh Anthony Cả)
* Nhiều người đã vì danh Chúa mà lập được những kỳ tích về sự khổ chế và chịu được nhiều gian lao nhọc nhằn; nhưng chỉ vì theo ý riêng, thiếu óc phán đoán lành mạnh và nghĩ rằng không cần phải nghe theo lời khuyên tốt lành của anh em, nên họ đã biến những lao nhọc của họ thành ra vô ích và luống công. (Thánh Mark khổ tu)
* Khi muốn làm một việc gì mà anh em thấy tư tưởng phân vân, và nếu sau khi đã kêu cầu thánh danh Chúa mà anh em vẫn còn phân vân đến từng chi tiết nhỏ, lúc ấy, anh em hãy biết rằng công việc anh em định làm ấy xuất phát từ ma quỉ và đừng làm nữa. (Thánh Barsanuphius)
* Những ai đã vấp ngã trên đất bằng, đừng nên đến gần vực thẳm. (Thánh Gregory Cả)
* Không ai bất hạnh và sắp sửa hư mất hơn những người không có thầy dạy trên đường nẻo của Chúa. (Thánh Abba Dorotheus)
* Đôi khi có người ước muốn một điều tốt lành, nhưng Thiên Chúa không giúp đỡ họ. Điều này xảy ra bởi vì ước muốn ấy nhiều khi do ma quỉ mà ra và gây hại chứ không sinh ích; hoặc vì ước muốn ấy vượt ngoài phạm vi khả năng của chúng ta, khi chúng ta chưa đạt đến một đời sống xứng hợp; hoặc vì điều ấy xa lạ với hình thức nỗ lực chúng ta đã chấp nhận; hoặc vì vẫn chưa đến thời gian để điều ấy được hoàn thành hoặc bắt đầu được hoàn thành; hoặc vì chúng ta không có đủ kiến thức và sức mạnh; hoặc vì những hoàn cảnh hiện tại vẫn chưa thích hợp. Tuy nhiên, ma quỉ lại dùng tất cả mưu mô của hắn để đặt công việc ấy vào một ánh sáng thuận lợi, mưu đồ kích động chúng ta, khuấy đảo bình an tâm hồn và làm hại thân xác chúng ta. Vậy chúng ta phải cẩn trọng suy xét cả những ước muốn tốt lành của mình. Tốt nhất là hãy làm mọi việc theo lời khuyên nhủ. (Thánh Isaak Syria)
* Anh em hãy đọc không mỏi mệt những giới luật của Chúa để anh em sẽ biết điều gì phải tránh và điều gì phải giữ.
Thiếu khôn ngoan, nhân đức biến thành nết xấu, những hứng khởi tự nhiên chỉ gây ra đảo lộn và làm hỏng nhân cách.
Ít người lưu tâm đến sự khôn ngoan vì chẳng mấy ai có được đức tính ấy. (Thánh Bernard)
* Hãy để người thánh thiện cầu nguyện; và hãy để người khôn ngoan cai trị. (Thánh Thomas Aquinas)
* Không thể hiểu biết và thực thi các giới luật một cách chính trực trừ khi cũng có một tâm hồn chính trực. (Thánh Gregory Sinai)
* Mỗi người hãy xét mình và xem Thiên Chúa mong muốn và chờ đợi mình điều gì, còn hãy kệ mặc những sự khác. (Chân phúc Henry Suso)
* Việc lưu tâm quá mức đến những sự thuộc về thân xác là điều đáng trách chừng nào, thì việc lưu tâm đến nó một cách hợp lý để giữ gìn sức khỏe hầu phụng sự Thiên Chúa là điều đáng đề cao chừng nấy. (Thánh Ignatius Loyola)
* Nếu tôi xao lãng, việc hiệp lễ sẽ giúp tôi tịnh tâm trở lại. Nếu hằng ngày có những dịp xảy đến xui giục tôi xúc phạm đến Thiên Chúa, tôi sẽ tự trang bị cho cuộc chiến mỗi ngày bằng việc lãnh nhận Thánh Thể. Nếu tôi đặc biệt cần đến ánh sáng và sự khôn ngoan để thực thi các phận sự nặng nề của tôi, tôi sẽ đến bên Đấng Cứu Độ, mong tìm được lời khuyên và ánh sáng của Người. (Thánh Thomas More)
* Đáng nguyền rủa cho thứ trung thành nào đi đến chỗ chống lại lề luật Thiên Chúa.
Ta đừng bao giờ làm bất cứ việc gì mà ta không thể làm trước sự hiện diện của mọi người.
Ta đừng bao giờ xác quyết bất cứ điều gì mà trước tiên ta không hiểu biết tường tận. (Thánh Teresa Avila)
* Một trong những chủ ý tuyệt hảo nhất chúng ta có thể có được trong tất cả các hoạt động đó là: chúng ta làm, bởi vì Chúa đã từng làm các việc ấy. (Thánh Francis de Sales)
* Tôi tưởng tượng linh hồn và thân xác tôi giống như hai chiếc kim của chiếc compa. Linh hồn tôi là chiếc kim đứng yên, cố định vào Chúa Giêsu, Đấng là trung tâm của tôi; còn thân xác tôi là chiếc kim di động, đang vẽ ra một vòng tròn gồm những công việc và các trách vụ của tôi. (Thánh Anthony Mary Claret)
* Nếu như có ai nói năng điều gì lỗi đức bác ái trước mặt anh em, anh em hãy lên tiếng bênh vực người vắng mặt; hoặc rút lui; hoặc nếu có thể, hãy dừng câu chuyện ấy lại. (Thánh Gioan Vianney)
* Tôi biết [Chúa Kitô] lúc nào cũng cư ngụ trong lòng tôi, hướng dẫn và soi động cho tôi mỗi khi tôi làm lụng hoặc nói năng điều gì. Khi nào cần thiết, một ánh sáng mà trước đó tôi chẳng hề có một tia lờ mờ nào cả liền đến với tôi. (Thánh Thérèse Lisieux)
* Trong mọi việc, anh em hãy suy nghĩ xem Thầy Chí Thánh đã làm điều gì, và anh em hãy làm như vậy. (Đấng đáng kính Charles de Foucauld)
* Anh em phải luôn có đức khôn ngoan và đức ái. Đức khôn ngoan có đôi mắt; đức ái có đôi chân. Đức ái có đôi chân muốn lao đến cùng Thiên Chúa, nhưng đà chạy của nó tối tăm và nhiều khi có thể vấp ngã nếu như không được đức khôn ngoan có đôi mắt hướng dẫn. Khi đức khôn ngoan nhận ra đức ái chưa được định hướng, nó liền cho đức ái mượn đôi mắt của mình. Như vậy, đức ái sẽ tự chủ và được đức khôn ngoan hướng dẫn, đức ái sẽ làm những gì nó nên làm, chứ không phải những gì nó thích. (Thánh Piô Năm Dấu)
* Anh em đừng bao giờ thực hiện một quyết định nào mà chưa dừng lại để suy xét vấn đề trước sự hiện diện của Thiên Chúa. (Thánh José Escriva)
Hết
Tuesday, November 1, 2011 4:16:14 PM
Lễ các linh hồn: Tưởng nhớ người qúa cố
Hằng năm vào ngày 02. tháng Mười Một, Giáo Hội Công Giáo kêu gọi các tín hữu Chúa Kitô nhớ đến cầu nguyện cho những người đã qua đời. Đây là nếp sống đạo đức và hợp với nhu cầu văn hóa lòng nhớ ơn của nhân loại. Vì có gia đình nào, có ai mà không có người thân yêu đã ra đi về đời sau?
1. Vậy đâu là ý nghĩa tâm tình tưởng nhớ này ?
-Nhớ đến người thân yêu đã ra đi về đời sau là cung cách sống lòng biết ơn những gì họ đã làm cho ta khi trước.
-Nhớ đến người đã qúa vãng là sống lại những năm tháng ngày giờ, những biến cố kỷ niệm thăng trầm ngày xưa đã cùng chung sống trải qua với nhau.
-Nhớ đến người đã khuất núi là muốn ôn lại những gì họ đã làm cùng nói viết nhắn gửi lại.
-Nhớ đến người đã vĩnh biệt ra đi về thế giới bên kia là muốn suy tư về đời sống khi xưa của họ, cùng học hỏi kinh nghiệm hữu ích cho đời sống hôm nay, nhất là về phương diện đạo đức, công bình bác ái, hướng về tương lai cải cách đổi mới cách sống.
-Nhớ đến người đã về nơi chín suối với lòng trắc ẩn thương mến, và lòng tin tưởng phó thác họ vào lòng nhân lành khoan dung của Đấng đã tạo dựng nên đời họ trong lời kinh cầu nguyện hòa lẫn với ngọn nến cháy sáng.
2. Với người Công Giáo tâm tình lòng tưởng nhớ này có nguồn gốc từ đâu?
Từ xa xưa con người đã có tập tục tưởng nhớ đến người qúa cố. Những tín hữu Công giáo còn để lại những kinh cầu nguyện cho người quá cố từ thế kỷ thứ 02. sau Chúa giáng sinh. Thánh lễ Misa cầu nguyện cho người qúa cố là cung cách hữu hiệu nhất của việc đạo đức này. Theo giáo lý Công giáo trong mỗi Thánh lễ Misa, ơn cứu độ qua sự hy sinh chịu chết của Giêsu trên Thánh gía luôn hiện diện, cùng có gía trị mang đến cho các linh hồn được tha thứ tội lỗi khi xưa đã vấp phạm. Và nhờ thế cho họ tìm được sự sống vĩnh cửu nơi Thiên Chúa.
Người Công giáo vào ngày này không chỉ dọn dẹp trang hoàng nấm mồ người qúa cố cho sạch sẽ gọn gàng, nhưng họ còn thắp ngọn nến trên đó. Ngọn nến đó là hình ảnh ánh sáng cây nến Rửa tội người qúa cố khi xưa đã lãnh nhận hằng soi chiếu trên phần mộ của cho họ.
Vào thế kỷ thứ 7. Cha dòng Isidor thành Sevilla vào ngày lễ Đức Chúa Thánh Thần hiện xuống dâng thánh lễ Misa cầu nguyện cho những người qúa cố.
Năm 998 cha tu viện trưởng Odio của nhà Dòng thành Cluny bên Pháp đã ấn định ngày 02. tháng Mười Một hằng năm cầu cho các linh hồn trong tu viện.
Tập tục này được lan truyền rộng rãi vào thế kỷ thứ 11. Nhưng ở thành Roma mãi đến năm 1311 lễ này mới được mừng. Đức thánh cha Benedictô 14. năm 1748 cho phép dâng ba thánh lễ trong ngày này cầu nguyện cho người qua cố.
3. Trong thánh lễ Misa ngày tưởng nhớ các linh hồn:
- Xin nhớ đến linh hồn tổ tiên những bậc cha ông đã dấn thân hy sinh xây dựng quê hương đất nước từ ngàn xưa.
- Xin nhớ đến với lòng yêu mến, kính trọng và biết ơn linh hồn Ông Bà, Cha Mẹ đã sinh thành, suốt dọc đời sống âm thầm hy sinh nuôi dậy xây dựng đời sống cho thế hệ con cháu.
- Xin nhớ đến linh hồn vợ chồng con cháu, anh chị em trong gia đình đã ra đi về đời sau. Tình nghĩa con người với nhau là sợi dây vô hình luôn ghi khắc nối kết con người lại với nhau khi còn sống, cũng như lúc đã ra người thiên cổ.
- Xin nhớ đến linh hồn các nạn nhân đã hy sinh trong chiến tranh, trên đường vượt biển tỵ nạn đi tìm tự do cho con đường sống.
- Xin nhớ đến linh hồn những vị ân nhân đã sống làm ơn cho ta khi xưa. Họ là những người cúng ta biết đến, cũng như những người chúng ta không có cơ hội biết đến họ. Họ là những người đã dấn thân xả kỷ làm việc thiện, việc phúc lợi cho con người.
- Xin nhớ đến linh hồn các bạn bè, người quen biết ngày xưa đã cùng chung sống, cùng học hành làm việc với nhau.
-Xin nhớ đến linh hồn những người đã qua đời trong các Cộng đoàn chúng ta.
- Xin nhớ đến linh hồn những thầy cô giáo, những vị ân sư đã góp công khai tâm mở trí cho con người biết đọc, biết viết, biết cách suy nghĩ tìm tòi phát triển đời sống tinh thần, mà bây giờ họ đã theo quy luật thiên nhiên trở về lòng đất mẹ.
- Xin nhớ đến linh hồn những vị Giám mục, những vị Linh mục, những Nữ Tu, những Thầy Dòng đã ngày đêm âm thầm sống đời hy sinh dấn thân cho tin mừng tình yêu nước Thiên Chúa trong khu vườn của Giáo Hội trên trần gian.
- Xin nhớ đến linh hồn các thai nhi đã qua đời trước khi mở mắt chào đời.
-Xin nhớ đến linh hồn những người đã qua đời mà bị rơi vào quên lãng .
************
Suy nghĩ nhớ đến hay đứng trước nấm mồ người qúa cố, câu hỏi về sự chết vang lên trong tâm trí: sự chết có ý nghĩa gì, tại sao con người đã ra đi về đời sau?...
Steven Jobs, nhà thành lập sáng chế ra máy Vi tính Apple và sau này iPods, IPhones, IPads, qua đời hôm 05.10.2011, đã có suy tư về sự chết như sau:
“ Dẫu vậy sự chết là số phận của con người, mà tất cả chúng ta cùng chung phần tham dự vào. Không ai có thể thoát khỏi số phận này được. Đó là điều hiển nhiên, vì sự chết có thể là một phát minh tìm tòi tốt đẹp nhất cho đời sống. Sự chết là vị đại diện của đời sống trong tiến trình thay đổi. Nó dọn dẹp chỗ cũ, để chỗ cho điều mới được thành hình.”
Không ai biết sự chết như thế nào, ngoại trừ ra chỉ biết rằng các cơ quan trong thân thể không còn hoạt động nữa. Nhưng đức tin Công giáo nói cho chúng ta như lời Chúa Giêsu đã cho hay: “ Ai nghe lời Thầy và tin vào Đấng đã sai Thầy, thì có sự sống đời đời và khỏi bị xét xử, nhưng đã từ cõi chết bước sang vào cõi sự sống” (Phúc âm Gioan 5, 24).
Phải chăng theo suy nghĩ của Steven Jobs “sự chết có thể là một phát minh tìm tòi tốt đẹp nhất cho đời sống” chính là “sự sống đời đời, là từ sự chết bước sang vào cõi sự sống” như lời Chúa Giêsu đã nói cách đây hơn hai ngàn năm ?
Với niềm tin tưởng hy vọng đó, chúng ta cùng tưởng nhớ đến những người đã qúa cố.
02.11. lễ tưởng nhớ các Linh hồn
Saturday, October 29, 2011 3:04:59 PM
Mỗi lần viếng nghĩa trang, là một dịp nhắc nhớ cho mỗi chúng ta niệm khúc quí giá về tình người, về chữ hiếu, về cuộc sống đời này, về một niềm hy vọng vào đời sau.
Về tình người
Nơi nghĩa trang, bao người đã sống, nay đang nằm im lìm trong lòng đất. Họ đã trở về tro bụi. Trong số đó, có thể có những người đã sống một cuộc sống ý nghĩa, tốt đẹp trước mặt Chúa và mọi người. Nhưng là con người, phàm ai không tội lỗi, không thiếu sót.
Đứng trước hàng dãy phần mộ của những người đã ra đi, chúng ta khiêm tốn nhận ra mọi người cùng là thân phận người mỏng dòn yếu đuối với nhau, gợi lên trong lòng chúng ta sự đồng cảm và thương xót: Đồng cảm thân phận yếu hèn, thương xót những con người đã ra đi khi còn vương mắc bao tội tình, lầm lỗi. Tội với Thiên Chúa, lầm lỗi với con người.
Và, nơi nghĩa trang này, còn gợi lên trong chúng ta lòng thương xót cả những con người đã ra đi do tội của người khác: tội của cha mẹ giết con mình, tội của những người quyến rủ vào con đường trác táng, nghiện ngập, tội của người trả thù đâm chém nhau, tội của những người ghen tương không có lòng tha thứ, tội của những người dùng quyền lực áp bức bất công, tội của người thanh trừng nhau tranh quyền đoạt lợi, tội của những con người dững dưng vô cảm mặc ai chết đói chết khát, bệnh hoạn chết dần chết mòn….
Thiết tưởng, từ nghĩa trang, lòng thương xót này không chỉ là một cảm xúc thoáng qua, nhưng sẽ lưu lại trong lòng và biến đổi cuộc sống chúng ta thành những con người sống có tình thương, có trái tim biết yêu và lòng quảng đại, không hơn thua, ganh ghét, nhưng là yêu thương chia sẻ cho nhau những gì là tốt đẹp nhất trong cuộc đời.
Về chữ Hiếu
Một người thân gửi thân xác nơi nghĩa trang, là một giao điểm linh thiêng cho tất cả những người còn sống trong tộc họ, giao điểm nối kết mọi tâm tư tình cảm, giao điểm gặp nhau đầy ý nghĩa huyết thống của mỗi người và cũng là giao điểm hóa giải bao bất ổn của họ tộc. Nếu người thân là Đấng Sinh Thành, là Cha Mẹ, Ông Bà, thì ý nghĩa giao điểm linh thiêng kia càng rõ nét hơn.
Đứng trước mộ phần không chỉ
-với lòng ngưỡng mộ và biết ơn những công đức cao dày của Đấng Sinh Thành,
-với lòng sám hối vì những vô ơn bất hiếu khi chư vị còn sống,
-với lòng Mến, cùng với lòng Cậy nhờ Đức tin nguyện xin Chúa ban cho chư vị ơn Cứu Rỗi…
-mà còn nguyện hứa với chư vị rằng sẽ sống tình gia đình, tình huynh đệ càng lúc càng thắm nồng với nhau hơn.
Vâng, thực hành chữ Hiếu, hay đạo Hiếu không chỉ là những hình thức, những lễ nghi, mà là một biến đổi tận căn do ân sủng khi đi từ chữ Hiếu đến việc giữ luật Điều Răn thứ tư: Thảo Kính Cha Mẹ, điều răn của chính Thiên Chúa ban ra.
Về cuộc sống đời này
Với những tín hữu Phật Giáo, Ấn Độ Giáo hoặc Bàlamôn, và cả những người theo Khổng Giáo, Lão Giáo….thì tư tưởng “sắc sắc, không không, có đó rồi lại không đó”, “cuộc đời là hư vô”, “mọi sự là hư vô” gần như mang một nỗi bi quan tuyệt vọng. Nó dẫn con người ta đến một ngõ cụt của cuộc đời không lối thoát hiểm. Không ai tránh được chỗ cùng tận là tro bụi, không ai thoát được nỗi phủ phàng là hư vô. Bởi vậy, họ hoài mong một cuộc hóa thân, hóa kiếp, luân hồi. Nỗi hoài mong nầy, họ dựa trên cách ăn nết ở của họ, dựa trên chính công nghiệp của họ. Bởi vậy mới có những lời khuyên răn rất dân gian: “Ở hiền, gặp lành” hay “đời cha ăn mặn, đời con khát nước”….
Còn sự sống đời này của những người công giáo chúng ta thì sao? Hãy nghe sách Giảng Viên nói về cuộc đời:
“Ông Cô-he-lét nói : "Phù vân, quả là phù vân. Phù vân, quả là phù vân. Tất cả chỉ là phù vân”. ( x. Gv 1, 2-9)
Nhưng từ chỗ phù vân ấy, Ông Cô-he-lét đã nhận ra:
“Tôi nhận ra rằng mọi sự Thiên Chúa làm sẽ tồn tại mãi mãi. Không có gì để thêm, chẳng có gì để bớt. Thiên Chúa đã hành động như thế để phàm nhân biết kính sợ Người”. (Gv 3, 14)
Giáo lý công giáo dạy cho chúng ta biết rằng, mọi sự trên trần gian nầy phải đến chỗ phù vân ấy, hư vô ấy là do hậu quả của tội nguyên tổ. Nhưng, tội nguyên tổ đã được xóa đi nhờ lòng thương xót của Thiên Chúa, nhờ công nghiệp của Chúa Giêsu Kitô.
Bởi vậy, biết cuộc đời là hư vô, Người công giáo vẫn không dừng lại ở chỗ bi quan tuyệt vọng vì thân phận phải trở về tro bụi của mình, cũng không dám tự sức mình có thể cứu vớt cho mình khỏi tình trạng bi đát ấy, nhưng người công giáo có đức tin vào Chúa Giêsu Kitô, và chỉ nhờ vào công nghiệp của Ngài mà họ được cứu sống: thoát cảnh hư vô, và sống cuộc sống vĩnh hằng trong Thiên Chúa.
Về cuộc sống đời sau
Vậy, khi tin vào Chúa Giêsu Kitô, thì dẫu biết “mọi sự là hư vô” nhưng vẫn có giá trị riêng của nó: hư vô ở đời này là khởi điểm ngưỡng vọng một cuộc sống đời sau hằng hữu. Chính cái ý thức hư vô thôi thúc chúng ta buông bỏ cuộc đời tạm bợ, và bằng lòng trao phó cuộc đời này cho Đức Giêsu, để Ngài phục hồi từ hư vô thành hằng hữu.
-Thân xác từ hư vô, nhờ công nghiệp cứu rỗi của Chúa Giêsu, đã được thánh hóa nên Cung Điện Chúa Thánh Thần, nên nhà tạm của Chúa Giêsu Thánh Thể, nên Đền Thờ cho Ba Ngôi Thiên Chúa ngự trị.
-Của cải vật chất thế gian chắc chắn sẽ trở về hư vô, nhưng đang trở nên phương tiện cho chúng ta cộng tác với công nghiệp của Chúa Giêsu, nhờ biết cách sử dụng của cải thế gian mà mua lấy nước Thiên Đàng.
-Quỹ thời gian của mỗi người sẽ cạn dần đi, sẽ ít đi, nhưng từng phút giây đang trở nên càng có giá trị cứu rỗi cho chính mình, nếu biết dùng mỗi phút giây hiện tại với lòng sám hối, lòng tạ ơn, với lời chúc tụng, và nên của lễ tận hiến cho vinh danh Chúa.
-Sự chết không dẫn chúng ta về hư vô, nhưng là khởi điểm của một cuộc sống mới, vì chúng ta đã và đang cùng sống, cùng chết với Đấng đã sống, đã chết, và đã sống lại.
Như vậy, cuộc đời trần gian này “Mọi sự là hư vô”. Nhưng Mọi Sự Trong Đức Giêsu Kitô đang trở nên phần rỗi cho chúng ta, đang chuẩn bị cho chúng ta một cuộc sống hằng hữu trong Thiên Chúa.
Thế thì:
Không còn niềm đau nào nơi “thành phố tro bụi”.
Không còn nỗi buồn nào nơi heo hút nghĩa trang.
Không còn hoang mang nào khi chiều vàng héo úa
Không còn khăn tang nào quấn trên đầu nhân gian
Chỉ còn một tình thương, một tình thương vĩnh cửu
Chỉ còn một niềm tin, Đấng Hằng Hữu vinh quang
Trong Ngài, ta sống và ta chết từng giây phút
Để trong Ngài, ta cùng sống cuộc sống mới hân hoan.
1 2 3 4 5 ... 10 Next »