một cõi bình yên

mến chào bạn đã đến thăm vườn thơ nhạc thihạnh

Subscribe to RSS feed

Posts tagged with "đi đó đi đây"

SYDNEY tour 3

Thủ đô Canberra cách thành phố Sydney chừng 3 tiếng đồng hồ lái xe. Ở đây đuờng xá sạch đẹp, gọn gàng và đâu ra đó hơn ở Sydney. Tuy là thủ đô, nhưng có lẽ tại dân cư ở đây ít hơn nên cuộc sống trông có vẻ ít tấp nập và sô bồ hơn ? Chúng tôi đến viếng tòa Quốc Hội, không những đứng ngoài chụp hình, mà chúng tôi được vào cả bên trong. Điểm đặc biệt ở đây mà tại Nauy không có, và hình như nhiều quốc gia khác cũng không có, đó là họ cho người dân vô xem những cuộc họp quốc hội trong khi đang họp. Dĩ nhiên trước khi vô mình được khám sét rất kỹ, từ giỏ xách tay tới giầy dép và thắt lưng. Đối với những người không quan tâm về chính trị thì đặc điểm này chắc cũng không mấy gì quan trọng để đáng quan tâm, nhưng đối với những người tha thiết về tình hình quốc gia thì đây là một điểm rất quan trọng và cần thiết. Không những như thế, nhưng khi cho người dân vào xem, nhất là những học sinh sinh viên, thì đây là một cách để các em có thể học hỏi và mở rộng hơn cái nhìn của mình về chính trị. để từ đó có thể tham gia, đóng góp. Hai chữ chính trị đối với người mình thì có vẻ hơi nặng nề, nhưng không nặng cũng không được vì khi nói đến một cuộc sống ở một địa phương đó, quốc gia nào đó, đời sống con người thế, xã hội tốt không, học đường, ý tế, an ninh, đường phố v.v… thế nào thì đều phải nhắc đến tổ chức chính trị của nơi đó. Vì thế nên chính trị thì phải nặng nề, vì nếu đưa vai gánh vác cả một tương lai quốc gia không nặng thì cái gì mới nặng?

Chúng tôi đến thăm bảo tàng viện chiến tranh. Tại đây, tất cả những cuộc chiến trên thế giới được ghi lại bằng ngôn từ và hình ảnh. Tất cả những chiếc xe tăng, những chiếc trực thăng cũng đều là những chiếc xe thật khi xưa được kéo về. Trong đó, cuộc chiến Việt Nam cũng được ghi lại. Tôi tin rằng những chi tiết được ghi lại nơi đây đều là những điều trung thực, vì nếu không thì cộng đồng người Việt Tự Do tại Úc đã lên tiếng. Điều đáng chú ý nữa là tất cả tên tuổi của những quân nhân Úc đã nằm xuông, dù trong một cuộc chiến nào đi nữa, cũng đều được khắc tên mình trên bia tưởng niệm, để biết rằng cái chết của họ không uổng phí, và sẽ được bao thế hệ mai sau nhớ đến và biết ơn. Một danh sách rất dài được in trên hai vách tường hai bên cổng chính. Chính giữa là một chiếc hồ vuông, tôi thấy các em học sinh đứng đó im lặng, thỉnh thoảng có em thảy một vài bạc cắc xuống nước, rồi lâm râm cầu nguyện cho những linh hồn đã vì hoà bình hy sinh.

Chúng tôi thuê một chiếc xe lớn để chở cả gia đình đi thắng cảnh núi rừng Úc Châu. Chẳng may thời tiết cũng không được tốt lắm, nên cứ nắng rồi lại mưa mưa rồi lại nắng. Con đường lên núi tuy có quanh co, nhưng làm sao so đuợc với những quanh co của những con đường núi rừng Nauy.

Khi qua Úc, tôi cũng cố tình đi tìm những nơi có bán những lá cờ VN, những giải khăn choàng khi mặc áo dài và cà ra vát có cờ Vàng để sắm cho ban hợp ca của Hội, nhưng tìm hoài không thấy shop nào bán cả. Phone hỏi luật sư Thuần thì anh bảo là không có shop nào bán đâu, nhưng nếu muốn thì anh sẽ liên lạc tìm cho. Sáng hôm sau, anh hẹn chúng tôi đi ăn trưa và tiện thể chở chúng tôi đến nhà chị Kim Thái. Vì là trưởng ban hợp ca Bốn Phương, nên chị có giữ một số giải khăn cờ Vàng. Chị bảo nếu chúng tôi báo trước thì chị sẽ kiếm người may, nhưng vì thời gian quá gấp nên nếu chúng tôi cần thì chị bán lại những cái của chị đang giữ, rồi chị sẽ tìm may lại sau. Chị không có nhiều, chỉ có mười mấy cái nên chúng tôi mua hết. Đang tính trả tiền thì anh Thuần cản chúng tôi, anh bảo để anh tặng. Chúng tôi ngại ngùng không dám nhận thì anh bảo anh tặng cho Hội chứ đâu phải tặng riêng cho chúng tôi. Sự thành tâm của anh Thuần làm chúng tôi cảm động nên không dám từ chối. Ngoài mười bốn giải cờ Vàng do luật sư Nguyễn Văn Thuần tặng, Hội Người Việt Tỵ Nạn tại Nauy còn được anh Văn Tấn Thạch tặng cho một lá cờ Vàng rất lớn. Cám ơn các anh, cám ơn những tấm lòng rất đẹp.


Nghe bảo đã tới Sydney thì phải ghé phở An vì nơi này rất nổi tiếng. Phở nơi đây không những được dân bản xứ ưa thích mà ngay cả khách thập phương, từ giới bình dân tới dân sành điệu cũng đổ về thưởng thức. Không như những nhà hàng khác có rất nhiều món ăn, nơi đây chỉ một món phở thôi là chủ nhân đã trở thành triệu phú. Nghe vậy nên chúng tôi cũng ghé ăn một lần cho biết. Quán khá sạch sẽ khang trang, rộng rãi. Một tô phở ở đây phải đắt hơn nơi khác tới hai ba đồng mà khách vẫn đông. Chúng tôi gọi mỗi người một tô. Phở tươi, nhiều thịt, nhưng đối với riêng tôi thì hơi ngọt, hay nói đúng hơn là ngọt hơn vị phở tôi thường ăn. Có lẽ mỗi người một vị, hoặc có lẽ vì tôi không quen ăn phở quá ngọt nên tuy ngon, nhưng tôi không thấy ngon như lời thiên hạ đồn đãi. Tô phở hôm nay ngon bởi một điều duy nhất, đó là phở free, do anh Thuần trả tiền.

Biển Bondi nước trong xanh rất đẹp. Cát trắng và nhuyễn nhừ. Dù đang mùa xuân nước chưa ấm lắm, nhưng người tắm và người ra biển chơi cũng khá là đông. Tôi tin rằng nơi này rất đông vui vào mùa hè, không dám nói là chen nhau mà tắm.

Sắp tới ngày về, tôi dạo quanh phố chợ để mua sắm một vài món mang về bên ấy. Cabramatta đến hôm nay đã quá quen thuộc với bàn chân tôi, và tôi biết rằng sau khi về lại xứ tuyết, tôi sẽ nhớ nơi đây thật nhiều. Không phải nhớ vì những hàng quà ăn vặt, những quầy trái cây ngon ngọt, nhưng nhớ vì nơi đây, ngoài những món tôi thích, còn có những tình bạn mới quen.


thôi về nhé …
chào Sydney ở lại
chào con đường đưa đón mỗi chiều qua
trời nắng ấm ngày Sydney mời gọi
(nhưng trời em …
ngấn lệ sắp nhạt nhòa…)

xin giữ lấy những gì thân thương nhất
của những người vừa quen biết hôm nao
để mai mốt…
… khi mùa đông tuyết đến
vẫn quanh em…
… xuân ấm áp ngọt ngào

thôi về nhé…
chào người quen kẻ lạ
chào ân tình đưa đón những ngày qua
đi để thấy dẫu rằng đây hay đó
tình đồng hương
ôi tha thiết đậm đà

xin giữ lấy..
trời Sydney ấm áp
để sưởi đời băng giá cõi trời Âu
nếu mai mốt…
một ngày em trở lại
mong chúng mình…
cũng vẫn sẽ còn nhau.


Hành lý đã xếp xong. Tôi quay mặt bước đi, xin cám ơn tất cả và hẹn một ngày sau trở lại.

SYDNEY tour 2

Trường Võ Tánh và Nữ Trung Học Nha Trang có một cuộc hội ngộ với các bạn học xưa và thân hữu tại tư gia của anh chị Chính & Hà, và may mắn chúng tôi cũng được tham gia. Sau một vòng giới thiệu quý vị hiện diện, chúng tôi được thưởng thức những món ăn do các anh chị đem đến, mỗi người một món một vị. Những cuộc gặp gỡ thân tình giữa những người bạn đã một thời cùng nhau cắp sách thế này đối với tôi là rất quý, vì cá nhân tôi không bao giờ có được. Tôi nhớ ngày tôi còn ở trung học, mỗi lần nghe thầy giảng là mỗi lần tôi mơ về một lớp học ở quê hương tôi, với những người bạn cùng màu da màu tóc. Tôi bắt đầu làm thơ …

”em vẫn ngồi trong lớp học này,
nghe thầy giảng những bài rất lạ …”

Lạ không phải vì bài học mới, nhưng lạ vì tiếng nói học hoài vẫn thấy không quen. Tuổi học trò vốn nhiều mơ mộng, riêng tôi, tôi thích được đi học trong tà áo trắng, trong mái tóc ngắn cũn cỡn nhưng sẽ làm các bạn trai cùng lớp ngẩn ngơ. Ngẩn ngơ không phải vì tôi đẹp, nhưng vì tôi có cái duyên ngầm trong cái tài nghịch ngợm phá phách. Có lẽ tôi hơi tự tin, hay chỉ vì tôi bị những câu truyện của Tuổi Hoa ” ám ảnh” quá nhiều, nên lúc nào cũng cho rằng tuổi học trò ở trên chính quê hương là đẹp nhất. Hôm nay, khi được chứng kiến cuộc gặp gỡ của những vị thầy cô và học trò trong trường học lớp học của ngày xưa, tôi biết rằng những điều tôi hình dung về tình bạn tuổi học trò là thật chứ không là truyện. Có những vị đã học chung từ thời trung học, nhưng cũng có vị đã cùng tiểu học với nhau. Người ta bảo: ”những kỷ niệm trong đời, kỷ niệm của tuổi học trò là đẹp nhất. Tôi tin như thế, và có lẽ cũng vì thế, nên những người bạn gắn bó nhất trong đời cũng thường là những người bạn của thuở còn đi học. Đôi khi tôi cũng ghen thầm với những người có tình bạn như thế, vì riêng tôi, lớn lên ở xứ người, học trường tây, bạn bè toàn mũi lõ mắt xanh thì đâu được như thế. Tôi không có ý so sánh tây và ta, nhưng với cảm tình thì phải thành thật công nhận rằng, cùng dân tộc thì dễ dàng thương mến nhau hơn.

Phần văn nghệ được bắt đầu với cây đàn ghi ta của anh Chính. Mọi người hớn hở góp vui chương trình với giọng ca của chính mình. Nhạc sống và giọng ca real đàng hoàng chứ không có sự trợ giúp của echo hay âm thanh nổi gì cả. Có những nhạc phẩm tiền chiến rất quen thuộc, nhưng cũng có những nhạc phẩm tôi chưa nghe qua lần nào, mà tôi đoán là rất cũ hoặc của trường hay của địa phương thôi. Khả năng âm nhạc của tôi không kém, nhưng đứng trước một hoàn cảnh lạ, tôi nhận thấy mình cần nên dè dặt. Tuy nghĩ như thế, nhưng rồi trong tình thân thiện của đêm hội ngộ hôm nay, tôi không còn cảm thấy xa lạ nữa, nên mạnh dạn ”trèo lên sân khấu” làm vài chục bài liên khúc. Cuộc vui nào rồi cũng tàn, mọi người chia tay nhau trong nỗi niềm tiếc nuối.


Đại Hội Thánh Mẫu tại Sydney năm nay quy tụ hơn mười ngàn người, một con số không thể có trong một cuộc tổ chức nào của Nauy. Trời nắng, mọi người đã chuẩn bị khăn dù cẩn thận, nhưng chúng tôi thì không biết để chuẩn bị gì cả nên phải chịu ”phơi nắng” nguyên buổi. Đặc biệt năm nay cộng đoàn công giáo tại đây khánh thành 14 chặng đàng thánh giá, trị giá hơn một triệu úc kim. Nhưng chuyện đáng nói ở đây là tất cả đều do cộng đoàn quyên góp và thực hiện chứ không nhờ một thế lực nào bên ngoài cả. Thánh lễ xong, chúng tôi được phát free mỗi người một phần ăn, gồm bánh mì, thịt nướng, rau và nước uống. Thế mới gọi là ”có thực mới vực được đạo”.

Đã đến Úc thì không thể không đến thăm những chú kenguru và những chú gấu koala. Khi chính mắt nhìn thấy những chú gấu lầm lì trèo trên những nhánh cây gặm lá, tôi mới hiểu tại sao thiên hạ lạ gọi koala bear là con cù lần. Những chú kenguru thì trông rất hiền, chúng tôi có thể vào chuồng của chúng, cho chúng ăn cỏ và chụp hình. Đúng là ”đặc sản” Úc Châu, vì không phải nơi đâu cũng có.





SYDNEY tour

Sau 34 tiếng đồng hồ trên 2 chuyến bay SAS và Quantas, chúng tôi đã đáp Sydney. Ở đây đã vào xuân nên thời tiết rất mát mẻ. Ngày đầu tiên chưa quen giờ, nên ráng lắm cũng chỉ đến chiều là hai con mắt tôi mở không lên nổi. Tôi leo lên giường ngủ một giấc qua ngày hôm sau.

Tôi ở không xa khu phố Cabramatta, nên dường như ngày nào tôi cũng ra đây dạo vài dòng. Tôi mê nhất là những hàng trái cây rau cỏ tôm cá tươi, và những hàng chè, sinh tố. Giá cả ở đây so ra thì đắt đỏ hơn bên Mỹ nhiều, vì những năm sau này đô Úc đã ngang hàng với đô Mỹ. Nếu so với Nauy thì vật giá có rẻ hơn chút, nhưng không đáng kể, chỉ được cái là bên đây nhiều trái cây vằ tôm cá tươi hơn.

Đã đi du lịch thì shooping là điều không tránh được, nên ngoài những lúc đi tham quan những nơi nổi tiếng, chị em chúng tôi không quên thăm viếng những shooping center. (Phải nói là từ chợ trời cho đến những cửa hàng đồ hiệu đều có những mặt chúng tôi) bigsmile

Thành phố Sydney với những cao ốc thật đẹp và tân thời. Song song với tòa nhà Opera house, chiếu cầu Harbour brige được đứng sừng sững hai bên vịnh biển. Ở Sydney gió nhiều và lạnh hơn vùng Canley Vale, nên mỗi khi lên đó, chúng tôi đều cảm thấy như bị lạnh.

Con bé cháu tôi đi lấy chồng, đám cưới bắt đầu 8 giờ sáng. Rước dâu, ăn sáng và thánh lễ xong, thì nhà ai nấy về, nghỉ ngơi mãi tới 7 giờ tối mới có tiệc mừng tại nhà hàng. Không như bên Nauy, tiệc cưới thường được bắt đầu ngay sau lễ cưới, thời gian cách nhau chỉ chừng một hai tiếng đồng hồ để kịp di chuyển mà thôi. Kỳ này, tôi cũng được góp phần trên sân khấu với vai trò MC. Vai trò này đến nay thật ra đối với tôi đã khá thành thạo, tuy nhiên, ở đây thì có hơi khác nên phần sắp xếp cũng gặp trở ngại đôi phần. Thí dụ như bên Nauy, nếu làm MC thì tôi có quyền ”control” luôn ca sĩ, có nghĩa là tôi sắp xếp họ được hát lúc nào và nghỉ lúc nào, và có thể lồng ca nhạc vào giữa những phần phải có trong một tiệc cưới như giới thiệu hai họ, chúc rượu, cắt bánh cưới v.v… Ca sĩ bên Nauy lúc nào cũng có mặt trong bữa tiệc, từ đầu tới cuối, nên việc họ hát giờ nào không quan trọng vì chỉ là trước hay sau. Còn ở bên đây thì khác hơn, ca sĩ họ đến hát như chạy sô, tới giờ thì đến và hết giờ thì đi. Con bé cháu tôi lại làm đám cưới vào ngày chủ nhật nên thời gian khá eo hẹp, vì sáng hôm sau ai cũng phải đi làm nên chương trình không được kéo dài quá khuya. ”Con bé” cô dâu bảo tôi phải cho nó cắt bánh cưới trước 9 giờ rưỡi, nhưng trước khi cắt bánh thì chú rể sẽ có đôi lời, rồi những đứa bạn của chúng nó cũng sẽ có đôi lời về những kỷ niệm thời còn đi học hay thời hai chúng nó quen nhau. Ca sĩ thì có 3 người hát từ 8 giờ rưỡi tới 10 giờ, mỗi người nửa tiếng. Nếu chờ tới 10 mới cắt bánh cưới thì trễ quá, còn như cho cắt bánh như lời yêu cầu của cô dâu thì tôi đành phụ cô ca sĩ hát lúc 9 giờ. Rất tiếc tôi đã phải chọn lựa như thế, nên cô ca sĩ thứ hai chỉ hát được có một bài thì phải rời khỏi sân khấu vì hết giờ. Tuy cô ta vẫn nhận đủ cát sê, nhưng tôi vẫn cảm thấy áy náy vô cùng. Cần phải nói thêm là ở đây đồng hồ giây thun cũng khá dài, nên tuy thiệp mời ghi 6 rưỡi, nhưng phải tới 8 giờ thì khách khứa mới đầy đủ và gia chủ mới cho tôi bắt đầu.

Sang tuần sau, tôi sắp xếp để gặp một số bạn quen và quý cô chú anh chị tham gia cùng nhóm văn nghệ. Đầu tiên là nhà báo Nguyễn Toàn của tuần báo Văn Nghệ. Chú Nguyễn Toàn với tôi cùng sinh hoạt chung trong nhóm văn đoàn Đồng Tâm. Khi biết tôi sẽ ghé Sydney, chú Việt Hải đã email ”gởi gấm” tôi cho ”thổ địa” Nguyễn Toàn. Chú Toàn mời chúng tôi đi uống cà phê, giới thiệu thêm cho chúng tôi những nơi nổi tiếng cần thăm viếng, và kể cho chúng tôi nghe về chuyện cộng đồng ở đây. Chú dẫn chúng tôi đi ăn bún ốc chấm và bún chả, đặc sản những món ăn Hà Nội tại quán Hương Xưa. Sau khi ăn xong, chúng tôi cùng nhau đến quán Mỹ Thuận gặp gỡ anh Đặng Quốc Vinh và nhạc sĩ Nhật Ngân. Nhạc sĩ Nhật Ngân được mời sang để làm giám khảo cho cuộc thi Idol Việt Nam tại Úc, và may mắn cũng trong dịp này nên chúng tôi được gặp. Uống xong ly cà phê sữa đá xong, chú Toàn dẫn chúng tôi đến thăm tượng đài chiến sĩ Việt – Úc cũng ở gần đớ, tại công viên Cabramatta.


Khi biết chúng tôi có mặt tại Sydney, nhà văn Phạm Tín An Ninh đã email giới thiệu cho chúng tôi hai người bạn của chú ấy, và cho chúng tôi biết họ sẽ có một cuộc gặp gỡ nhau vào thứ bảy. Theo số phone của chí Ninh đã cho, tôi gọi cho luật sư Nguyễn Văn Thuần và hẹn ngày gặp gỡ. Sáng thứ sáu lúc 11 giờ rưỡi trước cửa ngân hàng. Tôi đến đúng hẹn. Đang giao giác tìm xem coi có ai cũng ngơ ngác như mình không, thì thấy hai vị đàn ông ăn mặc chỉnh tề ”com lê cà ra vát”. Tôi đang tự hỏi có phải họ là những người mình đang chờ hay không, thì hai vị ấy đã nhận ra tôi trước, tiến đến và hỏi đích danh tôi. Sau khi bắt tay làm quen chú Thuần và anh Sanh (tác giả Nguyễn Sĩ Nam), chúng tôi cùng nhau đi đến toà soạn tuần báo Văn Nghệ ăn trưa. Tại đây, tôi được hân hạnh gặp nữ văn sĩ Lệ Hằng, người đã nổi tiếng với những tác phẩm tiểu thuyết tình cảm lãng mạn trước 75. Bữa ăn trưa đơn sơ nhưng rất thân mật trong tình văn nghệ với nhau. Trao đổi thêm với chị Lệ Hằng (đáng lẽ ra phải gọi bằng cô nhưng trông chị còn quá trẻ nên chúng tôi gọi nhau chị em cho thêm thân mật. Cần phải ghi thêm là nghe tôi gọi Lệ Hằng bằng chị, chú Thuần cũng đòi được gọi bằng anh bigsmile , thật là khó khi tự ban đầu đã gọi bằng chú quen miệng, vì thế nên yêu cầu chú Ninh mai mốt có giới thiệu ai thì cũng cần nói rõ nên gọi anh hay chú nhé J) mới biết chị cũng vẫn còn sáng tác, nhưng chuyện in ấn và phát hành sách thời buổi này cũng khá nhiêu khê, nên hiện tại chị chỉ cộng tác làm báo mà thôi. Cũng rất vui mừng vì trong dịp này, chúng tôi cũng được làm quen với anh Nguyễn Vi Túy, chủ nhiệm của tuần báo Văn Nghệ. Anh có tặng cho chúng tôi cuốn CD truyện đọc của anh, và vài cuốn tuyển tập của Văn Bút VN Hải Ngoại. Anh dặn nếu đọc xong thì để lại chứ mang về Nauy chi cho nặng, nhưng tính tôi xưa nay vẫn thế, thức ăn có thể để lại chứ sách vở thì phải mang về, vì ăn uống thì hết chứ chữ nghĩa sẽ còn.

Chia tay nhau, chú Thuần chở chúng tôi về và hẹn nhau tối mai gặp lại.

hình 1: bún ốc chấm
hình 2: bún chả
hình 3: chụp chung với nhà báo Nguyễn Toàn
hình 4: chụp chung với luật sư Nguyễn V. Thuần, tác giả Nguyễn Sĩ Nam và nữ văn sĩ Lệ Hằng.