NHẪN....TÂM....

Mỗi ngày một ít thôi,rồi sẽ đến được mà....

Subscribe to RSS feed

ENTRY THÁNG 8

Giờ đây dường như mình càng ngày càng trở nên vô cảm.Mọi việc xảy ra xung quanh mình,dù là gì,hình như bản thân cũng không nhận biết nữa.
Không vui-không buồn-không đau-cũng chẳng tức giận.
Mỗi ngày cuộc sống cứ lặng lẽ đến rồi lại lặng lẽ đi.
Điều đó có lẽ tốt,không phải suy nghĩ gì nhiều.
Nhưng...
Tại sao lúc nào cũng là chữ NHƯNG làm cho ta phải thay đổi mọi suy nghĩ và hành động
Chính bản thân mình cũng sợ...sợ mình nếu cứ duy trì cái cảm xúc này mãi thì mình sẽ không còn là mình.Bởi lẽ phần con và phần người chỉ cách nhau 1 ranh giới rất mong manh.Nếu chỉ là con người mà ta không có tình người thì chẳng khác nào ta chỉ là 1 hồn ma trên cõi đời này.
Mình vẫn còn cảm xúc mà.Vẫn đau lắm khi vô tình nhìn thấy đâu đó trong cuộc sống 1 hình ảnh
thương tâm.Chỉ do bản thân bấy lâu muốn chôn giấu cái cảm xúc đó.
Sao mình hèn nhát đến như vậy.
Cho dù đối diện với chính mình là điều khó khăn nhất,thì đây là giờ phút mình phải đối điện với nó.
Phải tiếp tục cuộc sống và hãy luôn là chính mính.

QUAY VỀ

Nhớ mọi người ở Opera quá!!!
Nhớ tất cả.
Không biết có ai đó lang thang vào blog chợt nhớ đến mình không nhỉ?
Ở bên cạnh mọi người là thời gian mình vui vẻ,thoái mái nhất.
Trở về với cái vỏ ốc của chính mình.
Thà là ta bị cho tự kỷ nhưng ta sẽ được bình yên khi là ta.Không tổn thương.Không mệt mỏi.
Chờ đợi một ngày nắng lên-gió đến-mưa rơi để gột rửa cho sạch hết những màu hỗn tạp của cuộc đời."Chờ đợi"Hay từ nghe qua có vẻ như vô nghĩa vì nó chỉ mãi ở thì tương lai.Nhưng thật sự nó lại rất gần với suy nghĩ của mỗi con người trong chúng ta vì đó chính là niềm hy vọng vào một ngày mai.

SỐ 13

Không hiểu sao đã lâu ơi là lâu không về blog,vậy mà khi quay về,vẫn cảm giác đó,không có gì thay đổi.Cảm giác thật là khó tả.Cô đơn nhưng lại không đơn độc.Trống trải nhưng lại ấm áp.Hụt hẵng nhưng lại thân quen.Cảm giác đó làm sao diễn tả được đây nhỉ.Chắc chỉ có ai đã từng từ bỏ nhưng lại nhận ra mình không thể đánh mất mới hiểu được cảm giác này thôi.

Dạo này đi đâu cũng thấy số 13.Đi đến gần đèn đỏ,cứ nhìn lên bảng hiện số là thấy số 13 dù là đỏ hay xanh.Mua đồ tính tiền cũng có số 13.Nói chung số 13 cứ hiện lên hằng ngày dù là cố quên không nhớ.Không biết điềm báo tốt hay xấu đây.
Tốt là tự nhiên trúng số độc đắc mấy chục tỉ(tuy xa vời nhưng cũng có cơ hội).
Xấu là đột nhiên ra đi không kịp chào mọi người.
Nói chung là hên-xui

VÌ CUỘC ĐỜI ĐÓ CÓ BAO LÂU MÀ HỮNG HỜ
VÌ NGÀY SAU SỎI ĐÁ CŨNG CẦN CÓ NHAU


Bởi vì những "VÌ" mà TRỊNH CÔNG SƠN đã khuyên đời và khuyên người cho nên cớ gì ta lại chối bỏ điều mà ta không thể bỏ



HOẶC CÒN HOẶC MẤT

LỜI VĂN THẬT CHUA CHÁT NHƯNG LẠI ĐÚNG VỚI CÁI SỰ ĐỜI CỦA CON NGƯỜI NHỈ.

Thói đời, người trong chưa hiểu kẻ bên ngoài đã la toáng lên... Ôi! Thiếu gì những chuyện mắt thấy tai nghe, chuyện cơm phở tầm phào, người vợ, người tình, kẻ đến trước người tới sau... Đàn ông, con trai lập phòng nhì hay bắt cá hai ba tay vẫn cứ là chuyện xưa nay vẫn thế... Chung quy lại cũng phận đàn bà, phụ nữ như nhau trước sau gì cũng hiểu.

Đơn giản là cứ ngủ với trai một lần trong đời khi chưa là vợ, sau khi đã là vợ vẫn cứ là con này con kia thôi... Chả trách, chưa khảo đã xưng, vén áo gãi lưng, sao không hở được chứ? Khốn thay, chỉ để cho đàn ông vừa được thưởng thức vừa không tiếc lời bình phẩm... Tại vì phụ nữ chúng ta quay lưng, khuất mắt chứ đứng đó mà nghe chắc cũng phải chạy dài với các anh ấy và có lẽ thề rằng kiếp này ăn chay cầu nguyên, mai sau là đàn ông, làm chồng của họ, để cũng được bới lông vạch tội, rồi lại được mỉa mai khi đám đàn bà tranh giành xâu xé, làm tổn thương nhau...

Cố gắng chứng minh mình là tốt và tình yêu đang dành cho nhau là xứng đáng, để khi buông tay thì hả hê phủ đầu mọi chuyện. Thật lạ, ai cũng nghĩ tình yêu là vĩnh cửu, là đẹp hoàn toàn trong mắt nhau, vậy mà khi chia tay thì kẻ ở người đi chẳng bao giờ nói về nhau được câu nào tốt. Thương thay, những người vợ, cả chuyện những kẻ thứ ba, những tâm sự đắng lòng, chua xót, thế mới biết phàm là đàn ông thấy của lạ thì ham, thấy cái hoa tươi thì sẵn sàng hái.
Thân do cha mẹ sinh ra, trái tim lại đặt nhầm chỗ... Khổ, kiếp hồng nhan sớm nhận lấy cái sự thật phũ phàng... Chia tay, nước mắt cứ chảy dài theo mỗi bước đi từ đấy. Cái lằn ranh giữa hạnh phúc, bất hạnh còn mong manh hơn với những người vay mượn tình yêu, đó là cách mà người đời thẳng thừng phê chuẩn: "Chẳng có cái hạnh phúc cho kẻ thứ ba, cho người phụ nữ ăn nằm với chồng của người khác". Lúc đó mới tỉnh ngộ, cả đàn bà, cả đàn ông đều nuối tiếc ân hận cho cái mình mong muốn: "Phải có được người như anh/em ấy” để rồi hụt hẫng vì đôi khi người ta yêu không vì sự hoàn hảo trong mắt của số đông đánh giá, mà đơn giản là yêu người phù hợp với mình. "Chẳng phải nồi nào vung nấy” không có nghĩa là như nhau mà thuần túy là người này chịu ảnh hưởng của người kia, bởi vậy... lựa chọn đúng một tình yêu cho mình đã là thành công của cuộc đời.

Ôi, đứng sau lưng một người thì hạnh phúc, đứng trước một người thì bất hạnh, mà đứng ngang bên cạnh thì không dám chắc chả bao lâu trở nên cô độc… Vậy nên, cố gắng học cách thứ tha, bao dung và thanh thản bước tiếp vì đơn giản lắm, chỉ còn hai con đường để chọn: hoặc còn hoặc mất.

Hóa ra yêu là thế, khi yêu nhau người ta chẳng thể hiểu người đối diện, chỉ biết mình cần họ và có lẽ họ cũng đang rất cần ta. Vậy nên tự dưng cho mình cái quyền sở hữu. Ngay cả cái tấm thân vàng ngọc khi cha mẹ sinh ra cưng như trứng, đói nghèo vất vả mấy cũng dồn hết cho con, nuôi ăn học đàng hoàng, chưa đền ơn đáp nghĩa đã phát sinh nhiều chuyện lớn, nhỏ làm đau đầu phụ huynh... Mình có lẽ cũng vậy, đang nếm trải cái cảm giác đó, khi nhóc nhà mình vẫn còn nhỏ đã ti toe kể chuyện lớp con có 2 đứa… yêu nhau. Nghe vừa buồn cười vừa sốc, yêu cho sớm vào, cái gì cũng có thời gian và chu kì của nó, sớm nở thì sớm tàn mà sớm huênh hoang thì cũng sớm tường tận cái cám cảnh của đời.

Hạnh phúc có vẻ bấp bênh và người ta luôn chuẩn bị cho mình hành trang đơn độc. Thôi thì mình lại chia tay, đời có bao lâu mà hờ với hững, mới có đi chưa được chạy đã ngã rõ đau, ai bảo cứ thích sưu tầm mấy cái chuyện trai gái, mấy của ngon vật lạ, nem với chả... bằng những cuộc tình đến đi còn nhanh hơn cả cách làm quen một người bạn. Thôi, trái đất tròn hiển nhiên mà nên chuyện người ta gặp rồi chia tay cũng bình thường là thế, vậy nên xã hội khối anh chàng toan tính, khối cô nàng tranh thủ trao đổi hay đánh đổi... hay cũng như mình cũng yêu vì một mục đích nào đó.
Đời chẳng cho ai tất cả, mà cũng không lấy đi của ai mọi thứ... như mình cái vẻ dửng dưng ai mà dám chắc đang si tình một ai đó, chứng tỏ mình rất đa cảm. Cả cái bất mãn của một gã đàn ông, luôn miệng nói hận đàn bà... nhưng lại chơi trò cút bắt, trốn tìm... chả hiểu họ khỏa lấp, khát khao hay nhu cầu, đam mê... cảm xúc nào cũng đầy đủ nhưng lại ngụy tạo bằng cái vỏ đầy trách nhiệm và bản lĩnh.

Ôi, đàn ông vô tâm, đàn bà vô tình.. .những kẻ ngưu tầm mã kiếm... những lứa đôi tưởng chừng như hai mảnh ghép vừa vặn, vậy mà khi xảy ra biến cố dù chỉ là rất nhỏ họ đã săm soi nhau một cách quá đáng vì khi quá quen người đàn ông, đàn bà của mình, lúc đó người ta không còn nhận ra mùi, vị của người đối diện... Trách chi kẻ ngang xương chen chân cũng phán vài câu chiếu lệ cho có, vậy mà hay, hay mà đúng...

Cơ sự diễn ra, kẻ khóc than người đau khổ, kẻ thua cuộc kia thì đứng hình, đứng tiếng không có gì để nói vì im lặng là tốt nhất, do không biết hay không hiểu, không cập nhật tin tức, số phận hiển nhiên, mặc định dành cho mình… thì chả bao lâu sau lại "Phía trước con đường có ai đó đợi em chưa?". Nếu có, đàn ông cam tâm bỏ gia đình thì chắc hẳn khi sống chung chị em ta cũng hồi hộp không kém, hay cố gắng vận hết 10 thành công lực, cam chịu giữ tiếng chả lại bẽ bàng... Cũng như mình, là phụ nữ đấy thôi, lương duyên không trọn thì cũng bằng lòng để nghĩ cho cuộc sống mới, cho dù đàn ông họ có buông tay hay mình can đảm rũ bỏ thì suy cho cùng vẫn chỉ là khác nhau về mặt từ ngữ, còn chuyện "còn hay mất" người yêu bên cạnh thì như nhau.

Thế nhé, mình là một ả đa sầu đa cảm, nhan sắc bình thường, tài năng không có gì nổi bật nhưng sau một quãng thời gian dài, khá dài sống theo kiểu thay đổi để thích ứng với cuộc đời, có được, có mất... mình dám chắc cái bất hạnh của mỗi người trong tình yêu, hôn nhân phần lớn tự họ tạo nghiệp chướng và cái hạnh phúc muốn có cũng phải tự mình kiếm tìm và nắm giữ, số phận nằm ở trong chính bản than mỗi chúng ta, đừng vì chia tay mà oán trách những người đối diện, những người dạy ta cách yêu, cách ta lựa chọn và tương tác với cuộc đời...

TRÍCH 24h.com.vn
February 2012
M T W T F S S
January 2012March 2012
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29