Skip navigation.

Sign up | Lost password? | Help

ĐÃ ĐỦ QUÊN ĐỂ KHÔNG CÒN NHỚ

BẮT ĐẦU NGÀY MỚI BẰNG NỤ CƯỜI RẠNG RỠ

STICKY POST

LIST NHẠC

Hãy là chính mình

Hôm nay tự nhiên vì những cái đèn ngớ ngẩn mà lại làm mình nghĩ ngợi nhiều điều ghê.Cảm giác nhớ những điều thân quen.Bỗng nhiên nước mắt rơi.Nhưng nước mắt hôm nay không có vị mặn như những lần kia.Nước mắt hôm nay có vị ngọt hơn thì phải.Vị của nước mắt có theo tâm trạng của con người khi nước mắt rơi không nhỉ?
Tự nhiên nhớ một người-mỗi khi muốn khóc hay bất an thì luôn kiếm người đó để tự trấn an mình,nhưng giờ không thể tìm người đó như ngày trước được nữa rồi
Tự nhiên nhớ mấy cái đèn quá-nhưng nó sẽ mãi mãi không bao giờ sáng được nữa rồi,vì vốn dĩ mình đã bỏ mất công tắc thì nó làm sao cháy
Hôm nay xem lại những hình ảnh mà mình lưu giữ,muốn tìm một hình ảnh có khuôn mặt cười.Nhưng tìm mãi cũng không có 1 tấm.Sao vậy nhỉ?Mình rất hay cười mà. Ấy vậy mà trong bộ sưu tập ảnh lại không có 1 hình ảnh nào về nụ cười.Lạ chưa.Có thể những gì mình thích là điều tận trong tâm hồn chứ không phải bằng những lời nói hay suy nghĩ.
Àh cũng có thể hôm nay xem lại bộ phim”Yêu nhầm”thấy buồn buồn nên đâm ra “tâm trạng”cũng nên.Nhưng phim là phim-đời là đời.Ngớ ngẩn.Nhưng sao bộ phim lại có kết thúc có hậu quá.Nếu mình là nhân vật chính Appy thì chàng trai kia sẽ không có cơ hội đâu.Vì thật sự anh ta không xứng đáng với tình yêu của Appy.Hay do Appy quá yêu anh ta để có thể bỏ qua hết mọi chuyện và hạnh phúc bên anh ta(không biết cho đến cuối đời không nữa) đến hết phim.Nếu thật là vậy thì có lẽ mình chưa biết yêu.Chưa đủ lòng tin để tin tưởng bất kì 1 chàng trai nào.Chưa đủ rộng lượng để tha thứ cho lỗi lầm dù nhỏ xíu thôi.
Lại suy diễn nữa rồi.
Mà sao mình thích nhân vật Appy nhỉ?Có lẽ do sự thiếu tự tin ở bản thân cô ta đã xâm chiếm mọi suy nghĩ để cho khi tình yêu nảy nở cũng không dám đối diện.
Mình cũng cảm thấy sự thiếu tự tin của mình ngày càng tăng khi bên gia đình lớn kia.
Thôi thì phải biết cách vượt qua chính mình chứ.Hãy là chính mình vẫn hơn

CỔ TÍCH TÌNH YÊU

Chuyện kể rằng ở một xứ sở nọ có chàng hoàng tử và nàng công chúa yêu nhau, chẳng may, công chúa lâm bệnh nặng mà chết.

Chàng hoàng tử rất đau khổ, mỗi ngày chàng đều đến thăm mộ nàng, và thương nhớ nàng, mà tiếc nuối về kỷ niệm. Lạ lùng thay, chẳng lâu sau, trên mộ nàng mọc nên một bông hoa, một bông hoa rất đẹp. Hoàng tử rất yêu bông hoa ấy, hàng ngày vẫn đều đặn đến thăm mộ nàng công chúa và trăm sóc cho cây hoa nhỏ. Cây hoa hạnh phúc ngỡ là hoàng tử yêu hoa vì hoa đẹp hoa thơm. Bông hoa ấy đã mang đến cho mọi người bao điều tốt đẹp, vì mỗi lẫn người nào ngửi thấy mùi hương ấy thì mọi buồn phiền của họ như tan biến.

Cảm động, trời ban cho hoa một điều ước. Bông hoa rất sung sướng, và đã tự nhủ với lòng rằng, sẽ dùng điều ước đó để trở thành một cô gái xinh đẹp, xứng đôi với hoàng tử, vì từ lâu hoa đã yêu hoàng tử mất rồi. Hoa chỉ chờ khi bình minh ló dạng, một ngày mới bắt đầu, hoàng tử sẽ đến thăm hoa như mọi ngày vẫn đến, và hoa sẽ biến điều ước của mình thành hiện thực. Kìa những tia sáng đầu tiên báo hiệu ngày mới, cái vóc dáng thân quen của hoàng tử đang rõ dần, và hoa hồi hộp lắm, tối hôm qua cây hoa ấy đã dựng nên biết bao hình ảnh lãng mạn trong tương lai giữa hoa và hoàng tử, điều ước đang dần trở thành hiện thực.

Ôi, nhưng sao hôm nay hoàng tử trông buồn, hoàng tử ủ rũ thế, chuyện gì đã xảy ra với chàng? Hoàng tử lại đến bên hoa và hôm nay, khác những hôm trước, chàng tâm sự. Hoa lằng lặng lắng nghe, thì ra hôm nay là tròn một năm ngày công chúa chết, hoàng tử đang nhớ về công chúa, đang kể những kỷ niệm đẹp mà hai người từng ở bên nhau. Và hoa đau đớn nhận ra rằng, cái lý do duy nhất mà chàng yêu hoa, chăm sóc cho hoa từng ngày vì chàng nghĩ hoa là hiện thân của công chúa. Chàng không yêu hoa như mọi người vân yêu hoa, chàng không yêu hoa vì hoa đẹp, hoa thơm, chàng yêu hoa vì chàng xem hoa là hiện thân của công chúa. Hoàng tử đã không biết rằng hoa đã rất đau khổ khi biết sự thật đó, hoa không muốn làm vật thay thế.

Đôi khi trong cuộc sống ta cần phải sống với thực tại, hãy để quá khứ đi qua là những kỷ niệm đẹp trong tim và... Khi một cánh cửa đóng lại, một cánh cửa khác lại mở ra. Điều bạn cần làm là thôi không chờ đợi nơi cánh cửa đã đóng, hãy tìm một cánh cửa khác đang mở ra cho mình. Hãy biết giữ gìn và trân trọng những gì bạn đang có.

" Tương lai tươi sáng thường dựa trên quá khứ đã quên lãng, bạn không thể sống thanh thản nếu bạn không vứt bỏ mọi nỗi buồn đã qua..."

P/S: nguồn từ đây http://my.opera.com/beanduck/blog/ thấy hay nên đem dzìa cho mọi người cùng đọc

Vòng xóay


Bức tranh tên là”Vòng xoáy cuộc đời”
Khi nhìn thấy bức tranh ở nhà của buitran’s tôi có cảm tưởng như chính mình đang ở giữa của cái vòng xoáy trong bức tranh.Hỗn độn ,phức tạp, cô đơn,lạc lõng,…Vòng xoáy…Theo quy luật tự nhiên thì ta luôn bị cuốn theo cái vòng đó.Xóay tròn,xoăn tít,khi nhìn thật làm ta mê hồn.Nhưng khi ta đang ở trong cái vòng đó thì sẽ biết đau thế nào?Sẽ khó lòng mà bước ra khỏi cái vòng đó.
Một bức tranh có thể làm cho tôi nghĩ ngợi nhiều chuyện viễn vong đến thế sao nhỉ?

P/S:cảm ơn bụitrần's đã chia sẽ link cho mình nhé

NHẢM

Buồn buồn tự nhiên muốn làm thơ con cóc,than thân trách ai cũng hok biết nữa

Read more...

BÀI THƠ CHƯA KỊP ĐẶT TÊN

Tình đến rồi cũng xa mình
Để cho kẻ ở một mình đắng cay
Phải chăng cho đến mai này
Ta đây sẽ vẫn ngày ngày cô đơn

Cô đơn nên đã biết ơn
Bạn thân chia sẽ -“chữ đời” buồn vui
Sẵn đây xin gởi bạn tui
Kẻ xa-người lạ cùng vui nhạc sầu

Trên đây là khúc nhạc đầu
Mình đây xin gửi buổi đầu quen nhau
Thôi thì bằng hữu sơ giao
Cùng nhau thưởng thức nhạc vào hồn ta

November 2009
M T W T F S S
October 2009December 2009
1
2 3 4 5 6 7 8
9 10 11 12 13 14 15
16 17 18 19 20 21 22
23 24 25 26 27 28 29
30