Skip navigation.

thuvan011291[No.1...skull]

bão kìa =))

hí hí! chả có tí tâm trạng nào up bài hát vậy! :x

Có đôi lần_Phương Vi
hí hí, ai hok thik nghe chết liền!





Lỗi lầm tình yêu_Nhật Kim Anh
như trên! he he he





Because i'm stupid_SS501
trời ơi F4 của Shinhwa! quá fê so với quy định! đẹp dzai vô đối! hức hức, mơ ước.......




Find


Jọng hát của Declan Galbraith_18 tuổi nhá! hix

đây là ngày xưa hjhjhj, bé thế mà hát fê thật!


Tell me why




An angel

game

Cần......?


Nhiều thứ muốn bon chen vào lòng thế ! Muốn cho đầu óc thôi không suy nghĩ một chút, muốn tim ngừng đập một nhịp nhưng hình như quá khó?!
Tự nhiên lại là cái bịch cho người ta trút giận! " hay" nhỉ? " sướng" nhỉ?
Giờ muốn tìm đến mưa, hoà lòng mình vào mưa, nhưng mưa đến rồi đi nhanh thế, chưa kịp tâm sự gì cả đã chạy theo mây đi xa rồi, sao lại để nắng lại? buồn lắm!
Mệt mỏi quá nắng ạ, đừng có thiêu mặt đường như thế, đừng có phả nóng vào con người như thế, ngột ngạt và khó chịu !
Nắng mang cho tớ một niềm vui trọn vẹn đc hok?! tớ chỉ cần thế thôi :smile:

Chuyện tình lan can! =))



Lyric này, vỡ bụng mất!!!!!!!!!!!!


Trong đêm trăng thanh, em gọi nhầm tên anh.
Anh lao lên tung quả đá song phi,
--> Em đập vào lan can.
Ô ú ô, em đập vào lan can]

Lan can lung lay, em gượng dậy được ngay,
Anh lao lên luôn tung quả đấm 2 tay
--> Em lại đập vào lan can
Ô ú ô, em đập vào lan can

Em kêu đau lưng anh lại gọi em ra.
"Anh ơi xin anh, anh đừng đánh em nha
không em đập vào lan can"
Ô ú ô, em đập vào lan can

Trong đêm trăng thanh em dựa vào vai anh,
Đôi ta yêu nhau bên cạnh cái lan can,
Nơi va đập vào lan can
Ô ú ô, em đập vào lan can

Đêm nay anh mang cân mực ra lan can
Đêm nay anh mang chai rượu ra lan can (làm gì)
Em đi xa anh ngồi nghĩ lan man,
tâm sự cùng lan can (bố thằng điên)
Ô ú ô, tâm sự cùng lan can (điên thật rồi)

Thôi quên đi, ôi mày ơi thôi quên đi.
Tao bảo này: Mày quên mẹ nó đi (ôi cậu này)
Ôi câu chuyện tình lan can
Ô ú ô, câu chuyện tình lan can

Anh không say nhưng mà lan can say (say quá)
Yêu nhau chưa lâu nhưng mà đã chia tay
Ôi câu chuyện tình lan can
Ô ú ô, câu chuyện tình lan can (nhiều lan can thế)

Ôi câu chuyện tình lan can
Ô ú ô, câu chuyện tình lan can

Anh không say nhưng mà lan can say
Yêu nhau chưa lâu nhưng mà đã chia tay
Ôi câu chuyện tình lan can
Ô ú ô, câu chuyện tình lan
Câu chuyện tình lan (lan can đâu)
Ôi câu chuyện tình lan can

Tiêu cầm khúc tiếu ngạo giang hồ! hay chết người!

Bonjour Việt Nam





Lyric_Thương chào Việt Nam

Hãy kể tôi nghe về cái tên xa lạ và khó gọi

mà tôi đã đeo mang tự thuở chào đời

Hãy kể tôi nghe về vương triều cũ và đôi mắt xếch của tôi

Ai nói rõ hơn tôi về những gì người không dám thốt

Tôi chỉ biết về người qua những hình ảnh của chiến tranh,

Một cuốn phim của Coppola (*), [và] những chiếc trực thăng trong cơn thịnh nộ...

Một ngày kia, tôi sẽ đến nơi ấy để chào hỏi hồn người

Một ngày kia, tôi sẽ đến nơi ấy để cất tiếng chào Việt Nam

Hãy kể tôi nghe về màu da, mái tóc và đôi bàn chân đã cưu mang tôi tự thuở chào đời. Hãy

kể tôi nghe về căn nhà, con đường, hãy kể tôi nghe những điều chưa biết,

Về những phiên chợ nổi trên sông và những con thuyền tam bản bằng gỗ.

Tôi chỉ biết quê hương qua những hình ảnh của chiến tranh,

Một cuốn phim của Coppola, [và] những chiếc trực thăng trong cơn thịnh nộ...

Một ngày kia, tôi sẽ đến nơi ấy để chào hỏi hồn tôi

Một ngày kia, tôi sẽ đến nơi ấy để cất tiếng chào Việt Nam

Chào hỏi giùm những người cha của tôi, những ngôi chùa và những tượng Phật bằng đá,

Chào hỏi giùm những bà mẹ của tôi, những phụ nữ đang cong lưng trên ruộng lúa,

Trong lời nguyện cầu, trong ánh sáng, tôi thấy lại những người anh,

tôi về với tiếng lòng, với cội nguồn, với đất mẹ quê cha...

Một ngày kia, tôi sẽ đến nơi ấy để chào hỏi hồn tôi

Một ngày kia, tôi sẽ đến nơi ấy để cất tiếng chào Việt Nam (2 lần)

Tháng 6 đến, nhẹ nhàng thế!


Tháng 6 đến nhẹ nhàng thế! bước sang đc 7 ngày rồi cơ đấy! Tưởng rằng phải có nhiều nắng, phải có nhiều gió Tây Nam cơ đấy, thế mà lại kô. Toàn mưa rải rác! Cũng mát mẻ chứ sao!
2 tuần trôi qua, hok viết lách, hok sách vở, hok động não, hok gì cả! 2 tuần ăn, chơi, ngủ....cứ thế hết 2 tuần! Dường như chẳng có cái thứ gì nó luồn lách vào não bộ, chẳng phải suy nghĩ gì! ah hok, có, có chứ nhỉ ? Có lo lắng, có chờ đợi đấy chứ.....

Hôm nay học buổi học đầu tiên ... vui thế!
Uh, đến lúc phải chăm chỉ, đến lúc phải cố gắng hơn nữa ròy đấy mình ah!

Có một cô giáo.......!

Đám tang đưa tiễn Ân Thái Hà ngập tràn trong nước mắt. Mọi người nhìn thấy một bức ảnh đen trắng của cô... Trong ảnh, nụ cười của cô thật hiền hậu.


Câu chuyện đau lòng về một cô giáo trẻ mới 21 tuổi đã "bán thân" nhiều lần để cho các em học sinh nghèo của mình có tiền mua vở, mua bút, có tiền để đi học. Cô đã bị cưỡng bức cho tới chết. Ân Thái Hà sinh ra tại một vùng quê nông thôn ở tỉnh Cam Túc, Trung Quốc. Ở vùng đất nghèo đói này, các cô thôn nữ dù xinh hay xấu cũng đều sớm lần lượt tới các thành phố phương Nam kiếm tiền, để rồi mỗi lần Tết đến, họ đều mặt hoa da phấn, gói to gói nhỏ hân hoan trở về.
Còn Ân Thái Hà sau khi tốt nghiệp cấp ba lại không lựa chọn cho mình con đường đi như vậy. Đó là điều mà ai nấy trong thôn đều thắc mắc bởi xét cho cùng cô cũng là đứa con gái xinh nhất nhì cái thôn xóm nghèo này. Ân Thái Hà thường xuyên phải hứng chịu những lời mắng nhiếc của bố mẹ, bởi họ cho rằng, đứa con mình chẳng làm nên trò trống gì.

Biết tin một ngôi trường tiểu học quê mình thiếu giáo viên, Ân Thái Hà đã chủ động tới xin dạy miễn phí. Bởi thành tích học tập cấp 3 tốt nên cô đã dễ dàng vượt qua các kỳ thi sát hạch, chính thức trở thành một cô giáo làng.
Lần đầu tiên Ân Thái Hà bước vào lớp, bọn trẻ con không ngừng trầm trồ khen ngợi, bởi vì từ trước tới nay, chúng chưa bao giờ được nhìn thấy cô giáo nào xinh đến thế. Cũng từ đó mà lớp học ngày ngày tràn ngập tiếng nói cười của học sinh.


Nói là phòng học, nhưng thực ra nó cũng chỉ là một túp lều cỏ tránh mưa tránh gió, thân cây làm tường, đá làm bàn học, gạch xếp thành bục giảng, thứ có giá trị nhất là chiếc bảng đen được làm từ gạch, sau khi mài nhẵn, quết thêm lớp sơn đen. Ngay phấn viết cũng không đủ dùng, cô trò thường phải dùng vôi thay thế. Trong điều kiện thiếu thốn như vậy, Ân Thái Hà vẫn kiên trì dạy lũ trẻ từng nét chữ, dạy chúng cách làm người.
Đêm khuya gió to đã thổi bay nóc lớp học, bảng đen cũng bị thổi lật. Ngày hôm sau đến trường, cả thầy và trò đều ngẩn ngơ. Thầy hiệu trưởng tới tìm gặp Cục trưởng Cục giáo dục của huyện để xin tiền nhưng rốt cục cũng trở về tay không. Tối về, thầy hiệu trưởng nói với Ân Thái Hà, Cục trưởng muốn cô tới tận nơi để lấy tiền. Một cô gái chưa từng đi xa nhà, chưa từng giao tiếp nhiều với người xung quanh như Ân Thái Hà đã lấy hết can đảm đi bộ 10 cây số tới gặp Cục trưởng.

Phòng làm việc của Cục trưởng bày biện vô cùng đẹp mắt, trên tường treo nhiều bức ảnh quý giá, bàn làm việc đen bóng, còn có thể nhìn thấy bóng người bên trên. Trên bàn làm việc có một lá Quốc kỳ nhỏ, còn ghế của Cục trưởng là ghế da, bóng lộn như được đánh xi, thậm chí nó còn bóng hơn màu tóc của Cục trưởng. Nhìn thấy Ân Thái Hà, Cục trưởng vồn vã hỏi chuyện, nhưng tất cả đều không đề cập tới mục đích cô tới đây.

Mãi tới đêm khuya, thầy hiệu trưởng chỉ tay tới cửa một căn phòng, nói Ân Thái Hà cùng tới đó lấy tiền với ông. Khi Ân Thái Hà bước vào, cô chỉ nhìn thấy một chiếc giường và lần đầu tiên quý giá của đời con gái, Hà đã "hi sinh" nó để đổi lấy tiền màng về cho các em học sinh.

Ân Thái Hà không khóc, bởi vì, trước mắt cô giờ đây chỉ hiện ra hình ảnh đáng thương của các em học sinh đang chờ phòng học để lại được ngày ngày lên lớp.
Mặc đêm khuya, cô vẫn trở về nhà, không ai nói hết được nỗi nhục, sự xấu hổ đang dâng trào trong lòng cô.
Ngày hôm sau, những người dân trong thôn tự động tới trường, mua một ít vật liệu để dựng lại phòng học đổ nát nhưng chắc chnhững ngày mưa gió sẽ vẫn không thể lên lớp được. Ân Thái Hà nói với đám trẻ, sẽ không lâu nữa, huyện sẽ cử người tới mua gạch để xây cho chúng ta một phòng học thật vững chãi.


Trong suốt nửa năm đó, thầy hiệu trưởng đã phải tới tìm Cục trưởng hơn chục lần nhưng đến một đồng cũng không nhận được.

Chỉ có thầy hiệu trưởng mới biết Cục trưởng đã làm gì với Ân Thái Hà nhưng chỉ mình ông biết thì làm được gì. Năm học mới đã bắt đầu, có rất ít người có khả năng nộp tiền học cho con, số học sinh cố trụ lại được ngày càng ít, chúng đều phải theo cha mẹ đi thả cừu rồi. Nhìn thấy cảnh tượng này, Ân Thái Hà vô cùng đau lòng, cô đau lòng khi nhìn thấy lũ trẻ không được ngày ngày cắp sách tới trường.
Khi Ân Thái Hà biết niềm hi vọng được đến trường của lũ trẻ đã trở nên quá xa mờ, cô đã cởi quần áo khoác trên mình, đứng trước gương, tự hứa sẽ dùng tấm thân này để hoàn thành giấc mơ cắp sách tới trường của lũ trẻ. Cô biết rằng, những người em người chị trong thôn mình đều xa quê để làm cái nghề bán thân đó.
Cô hiểu đó là cách kiếm tiền nhanh nhất. Cô vội vàng đi tắm rồi tới từ biệt thầy hiệu trưởng, từ biệt cha mẹ, từ biệt căn phòng cỏ dột nát để đến với chốn phồn hoa đô thị. Trước khi Ân Thái Hà đi, bố mẹ cô cười còn thầy hiệu trưởng đã khóc…

Nơi phồn hoa đô thị đó đối với Ân Thái Hà không chút hấp dẫn, trong mắt cô chỉ hiện ra hình ảnh căn phòng cỏ thấp tè cùng ánh mắt hi vọng được đi học của lũ trẻ. Cô bước vào một cửa hiệu cắt tóc, nằm lên chiếc giường nhơ nhúa, để cho người khác chà đạp lên thân thể mình lần thứ hai. Ngày hôm đó, cô viết trong nhật ký: “Hóa ra Cục trưởng cũng chẳng bằng khách làng chơi.”
Ân Thái Hà là người tiết kiệm nhất trong số chị em ở đó. Cô không trang điểm, cũng không hề mặc lên mình những bộ quần áo hở hang nhưng cô luôn là người đông khách nhất, cô luôn là người cướp cơm của những chị em khác, cũng chính bởi thế mà cô luôn phải gánh chịu những trận đánh hội đồng của những người bán dâm khác.
Mỗi lần mặt mày thâm tím, cô lại phải chuyển tới nơi khác. Mỗi lần nhìn thấy gương mặt bỉ ổi của khách làng chơi, Ân Thái Hà dường như lại nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của lũ trẻ nhỏ quê mình. Chính vì thế, cô chưa từng một lần rơi nước mắt, bởi vì, cô là một giáo viên.

Sau khi trừ đi tiền sinh hoạt phí, Ân Thái Hà gửi toàn bộ số tiền mình kiếm được cho thầy hiệu trưởng. Theo lời dặn của Ân Thái Hà, thầy hiệu trưởng đã dùng toàn bộ số tiền đấy để cải thiện dần cho phòng học của trường. Mỗi lần có người hỏi tiền ở đâu ra, thầy hiệu trưởng đều nói là tiền quyên góp của xã hội dành tặng thôn.

Nhưng rồi, cái kim trong bọc lâu ngày cũng lộ ra, cuối cùng một hôm có thông tin từ bưu điện truyền về, nói rằng chỗ tiền đó là của cô giáo Ân gửi về. Sau khi biết được tin đó, khắp nơi đều tra hỏi Ân Thái Hà, nhưng cô đều khéo léo từ chối trả lời, bởi cô, là gái bán dâm.

Có tiền, trường học đẹp hơn hẳn. Tháng đầu tiên, trường mua được bảng đen, sửa lại nóc phòng. Tháng thứ hai đã có bàn gỗ. Tháng thứ ba tất cả trẻ em đều đi học, tháng thứ tư, học sinh ai nấy đều có khăn quàng đỏ. Đến tháng thứ năm, không còn học sinh nào phải đi chân đất tới trường nữa rồi.

Tháng thứ sáu cũng là lúc Ân Thái Hà trở về. Nhìn thấy cô từ xa, bọn trẻ đều tranh nhau chạy tới, gọi mừng: “Cô Ân đã về rồi… Cô Ân xinh đẹp đã về rồi…” Nhìn thấy gương mặt rạng ngời của lũ trẻ, Ân Thái Hà không cầm nổi nước mắt, những giọi nước mắt buồn tủi trong suốt nửa năm qua cuối cùng cũng đã rơi.

Ở nhà được vài ngày, cô giáo Ân lại tiếp tục lên đường.

Đến tháng thứ bảy, trường đã có sân vận động, tháng thứ tám có sân bóng rổ, tháng thứ chín học sinh đều có bút chì mới, tháng thứ mười sân trường tung bay lá Quốc kỳ. Vậy là ngày ngày các em học sinh đều có thể đứng tại sân vận động, dưới lá Quốc kỳ, hát vang bài Quốc ca.

Tháng thứ 11, vì một người khách kiên quyết không chịu dùng bao cao su nên cuối cùng cô giáo Hà đã mang thai, sau khi giải quyết cái thai, Ân Thái Hà trở thành vợ bé của người đàn ông đó. Nhưng vì nửa năm gần đây làm ăn thất bát nên người đàn ông đó đã rũ bỏ cô. Cô ra đi với hai bàn tay trắng.
Từng đấy chuyện xảy ra khiến Ân Thái Hà cảm thấy vô cùng mệt mỏi, cô muốn về nhà, muốn trở về với những đứa trẻ thân thương. Nhưng ước mơ lớn nhất của cô là xây cho lũ trẻ một phòng học to đẹp, rồi mua cho chúng máy tính. Để thực hiện ước mơ đó, cô lại một lần nữa hạ thấp mình tới cầu xin người đàn ông đã rũ bỏ mình.
Người đàn ông đó nói không có tiền, nhưng có thể giới thiệu cô cho một ông chủ khác sẵn sàng bỏ ra 3000 đô- la Mỹ để mua cô trong chỉ một đêm. Nghĩ tới bao khó khăn gian khổ đã trải qua, Ân Thái Hà lại một lần nữa nhắm mắt nằm lên giường của ông chủ giàu có đó. Cô thề với bản thân, qua nốt đêm nay, cô sẽ về nhà, sẽ về với lớp học thân thương.
Nhưng cũng chính vào đên hôm đó, Ân Thái Hà đã bị người đàn ông đó cưỡng bức cho tới chết. Trước khi cô chết cũng chỉnh là lúc cô vừa bước sang sinh nhật lần thứ 22.

Ân Thái Hà ra đi, nhưng cô vẫn chưa hoàn thành được tâm nguyện là xây cho các em học sinh một phòng học thật đẹp, mua cho chúng những chiếc máy tính thật tốt.

Đám tang đưa tiễn Ân Thái Hà ngập tràn trong nước mắt. Mọi người nhìn thấy một bức ảnh đen trắng của cô, trong ảnh, nụ cười cô thật hồn hậu. Thầy hiệu trưởng lật mở cuốn nhật ký của Ân Thái Hà, nghẹn ngào đọc trong nước mắt. Cô viết: “Mỗi lần bán thân, có thể giúp một em học sinh có cơ hội cắp sách tới trường. Mỗi lần làm vợ bé, có thể mang lại hi vọng cho cả một trường học…”

Lá Quốc kỳ đỏ thắm trong sân trường treo rủ.

Có lẽ đây là lần đầu tiên trong lịch sử Trung Quốc, lá Quốc kỳ đỏ thắm treo rủ vì một cô gái bán dâm vĩ đại.

Mấy truyện này hok cười.....hok làm người! he he_______cả nhà đọc hết nhá!

Nhi đồng hiện đại!
Hai cậu bé đang ngồi trò chuyện:
-Nghe nói thuở xa xưa tổ tiên chúng ta không có điện, không có máy CD nghe đĩa, cũng không có tivi màu.Tớ thật không hiểu họ làm sao sống được!
-Vì thế nên họ mới chết cả!
---------------------------------------------------------------
Lộn tiết mục.
Cô gái nọ có thói quen mỗi sáng sớm dậy bật tivi lên rồi tập thể dục thẩm mỹ theo lệnh của đài.Hôm đó, cô ta dậy muộn mắt nhắm mắt mở nghe tiếng đài phát ra: " Lên trên xuống dưới_bên trái_ bên phải_vòng lên"
Cô gái tập các động tác theo sự chỉ dẫn, mệt đứt hơi, cuối cùng hi cô ta gần bò ra sàn thì nghe tiếng trong đài chậm rãi nói: " Thôi được rồi, bây giờ chúng ta dừng bút!"
Ra cô ta nghe lộn tiết mục tập viết!!!!!!!!!!!!!!

----------------------------------------------------------------
Trai gái có khác.
Bà nọ có một cậu con trai và một cô con gái cùng lập gia đình trong vòng một tháng. Bạn bè chúc mừng bà ta xong, hỏi: “ Con rể bà được không?”
Người đàn bà hết sức phấn khởi khoe: “ Tuyệt lắm! Nó cho con gái tôi ngủ đến tận 10h và được đi thẩm mĩ viện luôn luôn. Tối nào cũng đưa con gái tôi đi ăn cơm tiệm”.
Người bạn lại tiếp: “ Xin chúc mừng, thế còn con trai chj thế nào?”
Người đàn bà than thở: “ Tình hình của nó thật đáng lo ngại! Vợ nó dậy muộn, hay la cà thẩm mĩ viện. Tụi nó cũng chuyên phải mua cơm hộp về ăn!”

---------------------------------------------------------------
Chế độ ăn kiêng
Bác sĩ nói với bà mập nọ: “ Bà muốn đạt được mục đích xuống cân, thì lúc dùng bữa nhất định phải không ăn hoặc bớt ăn bơ, dầu mỡ, thịt, trứng….”
“Được ạ!” . Bà mập gật đầu lia lịa: “ Có điều thưa bác sĩ sau khi dùng bữa và trước khi dùng bữa ăn, ăn các thứ trên được chứ ạ?!”

---------------------------------------------------------------
Chớ bán con bò ấy
Một thành viên trong uỷ ban chống tệ nạn nghiện rượu đã đi tới những vùng hẻo lánh xa xôi để tuyên truyền, ông có thói quen uống sữa trong khi thuyết trình.
Ông đã đặt sữa ở trang trại nọ.
Tin vào quan niệm của mình, người chủ trại đã pha vào sữa một lượng rượu vang đáng kể.
Trong cuộc họp, thành viên nọ diễn thuyết giữa chừng lấy chai “sữa” ra uống một ngụm, ông ngạc nhiên uống tiếp một ngụm lớn và nốc liên tục nhiều ngụm cho tới chai cạn.
Tan cuộc họp, mặt ông ửng hồng đầy sinh động, ông tiến lại người chủ trại:
- Có đúng ông đã cung cấp sữa cho tôi hay không?
- Thưa vâng! Người chủ trang trại lúng túng – Tôi đã nhầm lẫn ạ?!
- Tôi muốn khuyên ông điều này! - uỷ viên uỷ ban chống nghiện rượu vui vẻ tiếp -- Chớ có bao giừo bán con bò ấy nhé!

----------------------------------------------------------------
Mua và bán
Kỉ niệm 20 năm ngày cưới, vợ nói với chồng:
- Suốt 20 năm lấy nhau, anh chưa bao giờ mua cho em một cái gì!
Thấy chông mình hình như không nghe, người vợ nhắc to lại:
- Chưa bao giờ cả, anh có nghe em nói không hả?
Anh chồng vội lên tiếng:
- Này em yêu, anh rất muốn mua đó chứ, nhưng em có bao giờ định bán cho anh cái gì đâu!?

------------------------------------------------------------------
Thủ môn sững sờ
Phóng viên thể thao hỏi:
- Xin cho biết, trong cuộc đời cầu thủ, đã bao giờ anh sút bóng mà thủ môn chỉ biết sững sờ đứng ngây như pho tượng nhìn bóng bay vào lưới?
- Nhiều không nhớ hết được.
- Xin cho biết bí quyết của những cú sút!
- Chẳng cần bí quyết gì cả. Đó là những lần tôi tung lưới nhà!

-----------------------------------------------------------------

Xin thêm phấn
Một buổi sáng đầu năm, một người nông dân ở làng nọ gặp cha xứ trông coi địa phận mình.
- Thưa cha ạ! - Người nông dân nói
Cha xứ trả lời:
- Chào thằng con của quỷ sa tăng!
- Thưa cha, xin cha ban phước lành cho con, vì đêm qua con mơ thấy…. người nông dân đang nói cha xứ ngắt lời:
- Tôi không quan tâm tới những giấc mơ của kẻ khác!
- Dạ, nhưng con mơ thấy những điều về cha.
- Thật vậy sao? Thế anh kể đi!
- Thưa cha, con mơ thấy con chết và đang đi lên thiên đàng.
- Lên thiên đàng – Cha xứ kêu lên – anh không thể lên thiên đàng được, anh có bao giờ đi lễ nhà thờ đâu.
- Lạy cha, thật ạ, con đi lên thiên đàng thật. Con thấy có một cái hang rất dài và một thiên thần đứng dưới chân thang.
Thiên thần đưa cho con một cục phấn rất to và bảo: “ Mỗi bước lên cầu thang, phải đnhs một dấu thập, mỗi dấu chữ thập ấy là tội lỗi mà con đã phạm ở trần gian. Khi nào thấy hết tội thì mới thôi làm dấu mà cứ thế tiếp tục leo lên”.
Sau khi con đã đánh được rất nhiều dấu và leo lên khá xa. Thì con trông thấy một người đàn ông từ trên đi xuống, con rất ngạc nhiên, vì người ấy chính là cha.
- Là tôi, tại sao tôi cũng đang ở đấy. Tại sao tôi lại đi xuống?
- Thưa cha, đấy là điều mà con ngạc nhiên. Con đã hỏi cha và cha trả lời: “ Tao xuống xin thêm phấn ”.

-------------------------------------------------------------------
Lần đầu tiên
Trong một doanh trại lính cứu hoả.
- Anh có hay gì chưa? Ông trung uý đã tắt thở tối qua rồi!
- Thế ah? Đấy là lần đầu tiên ông ta làm tắt được một cái gì đó!
----------------------------------------------------------
Lo lắng không cần thiết
Diễn viên hài kịch nổi tiếng OhoReutter có một lần đi chơi, đi qua một nghĩa địa ở ngoại ô Beclin. Ông thấy người ta đang vận chuyển gạch ngói, tò mò ông hỏi: người ta định xây dựng gì ở đây vậy? Người ta trả lời : “ Cái hàng rào nghĩa địa đã mục nát nên xây tường để thay thế ”.
OhoReutter hỏi: “ Làm cái đó để làm gì. Điều đó không cần thiết . Những kẻ nắm bên trong nghĩa địa chắc chắn không thể đi ra khỏi nghĩa địa. Còn những kẻ ở ngoài nghĩa địa cũng không muốn ào trong đó nằm!”

------------------------------------------------------------------

Để được báo giờ
- Mình thấy cậu chẳng bao giờ đeo đồng hồ. Làm thế nào mà cậu biết được giờ giấc thế?
- À, chẳng khó gì, mình nhờ mặt trời.
- Thế ban đ m không có mặt trời thì sao?
- Ban đêm cũng không khó. Mình thường mở cửa sổ và kêu thật to.
- Kêu to thì làm sao mà biết được giờ?
- Được chứ, người hàng xóm mình sẽ thức giấc và nói: “ Mới ba giờ sáng mà hét lên như thế thì ai mà chịu được!”

-------------------------------------------------------------------

Chúc ngủ ngon
Ông Martin từ phòng ngủ gọi với ra:
- Liz, đưa cho anh viên thuốc ngủ!
- Em vào ngay!
Ông Martin thúc giục:
- Nhanh lên không anh ngủ mất!!!!!!!!!!!

-------------------------------------------------------------------
Người có tội
Phòng xử án:
- Anh kia, anh bị kết tội đã đối xử với người này như một con lợn, có thế không?
- Thực ra tôi chẳng nhớ nữa thưa ngài thẩm phán. Nhưng càng nhìn anh ta tôi càng tin là mình có tội!!!
-------------------------------------------------------------------

Tuyển thêm nhân viên
Tại một cơ quan hành chính, Giám đốc gọi trưởng phòng lên bảo:
- Các quyết định đã chính thức rồi. Bộ ra thông báo vì lí do kinh tế, phòng anh phải thải hồi ít nhất là 10 người.
- Nhưng tôi chỉ có 6 nhân viên dưới quyền mình!
- Trong trường hợp đó, anh phải đi tuyển thêm 4 nhân viên nữa!!!!!
-------------------------------------------------------------------


Chân thành
Dưới ánh trăng, đôi vợ chồng trẻ ngồi bên nhau tâm sự. Họ thật hạnh phúc với những cử chỉ đầy âu yếm thương yêu. Người vợ thủ thỉ:
- Anh biết không, trước khi yêu anh rồi lấy anh, mẹ em thường bảo rằng sau này chỉ có…chó mới lấy em thôi!!!!
-------------------------------------------------------------------

Người lính không có súng
Thầy: Jacques! thật xấu hổ, em lại quên bút ở nhà rồi. Em có biết một người lính khi ra trận không có súng thì gọi là gì không?
Jacques: Thưa thầy, người ta gọi là sĩ quan ạ!

------------------------------------------------------------------

Thuốc tuyệt
Một nhà khoa học trẻ sau bao ngày nghiên cứu, bỗng tông mạnh cửa phòng thí nghiệm chạy ra khoe:
- Ra rồi! Tôi tìm ra rồi!
Các bạn chặn lại hỏi:
- Anh phát minh ra chất gì ?
- Thuốc diệt muỗi tuyệt diệu!
- Diệt thế nào?
Nhà khoa học trẻ đưa ra một lọ thuốc nhỏ khoe:
- Bất kì loại muỗi nào trên thế giới, chỉ cần ngắt đít bôi mmột ít thuốc này vào đít sẽ chết…ngắc!

--------------------------------------------------------------------
Đồng xu ở dưới đất
Một cô gái quy định với một chàng trai ám hiệu:
- Anh cứ đứng dưới cửa sổ phòng em. Khi nào thấy có vẻ tiếp anh được, em sẽ ném một đồng xu xuống.
Đúng hẹn, chàng trai đến. Ở lầu hai, cô gái thò đầu ra và anh chàng nghe thấy một tiếng “keng” cạnh chân mình.
Đợi mãi không thấy chàng trai lên, co gái lại thò đầu ra cửa sổ, thấy chàng trai đang lúi húi như tìm kiếm cái gì.
Cô gọi:
- Lên đi thôi! Anh làm cái gì ở dưới nữa thế?
- Anh tìm nhặt đồng xu lúc nãy.
- Đừng tìm nữa. Đồng xu ấy có buộc dây em kéo nó lên rồi!


----------------------------------------------------------------
Lời trên bia mộ
Một người đàn bà suốt đời làm nghề dọn dẹp nhà vệ sinh dưới tầng hầm của một nhà hàng lớn. Bà muốn lo chu đáo cho phần mộ của mình sau này. Bà đến nhà một ông thợ khắc bia, đặt một tấm bia mộ thật lớn, ông thợ hỏi:
- Thế bà muốn tôi khắc gì trên đó?
Không cần suy nghĩ, bà ta trả lời:
- Ông chỉ cần ghi đơn giản “Ở trong đang có người”.

---------------------------------------------------------------

Sao lại gặp nhau
- Ba ơi! Con sinh ra ở Paris phải không ạ?
- Ừ!
- Còn mẹ sinh ra ở Lille
- À…ừ…
- Và ba, ba nói với con là ba sinh ở Bordeaux, đúng không?
- Ừ, đúng rồi.
Cậu bé suy nghĩ một lúc rồi lẩm bẩm:
- Không biết thế nào mà ba người lại gặp nhau nhỉ???????
---------------------------------------------------------------

Tôi chả có nguyện vọng gì
Trong một toa tàu hoả, có ba người. Một người đàn ông đang đọc báo. Còn hai người phụ nữ thì ngồi không. Bỗng một bà đứng lên và nói:
- Nóng quá! Nếu không mở cửa sổ thì tôi đến ngạt thở mất.
- Không được đâu – Bà thứ hai lên tiếng – Tôi sẽ chết vì gió lạnh thôi. Hãy đóng cửa lại.
Cuộc tranh cãi ngày càng gay gắt. Người soát vé đến:
- Tôi không thể cùng một lúc vừa đóng cửa lại vừa mở cửa được.
Và ông ta quay sang hỏi người đàn ông:
- Và ông này, ông có nguyện vọng gì không?
Người đàn ông đáp:
- Tôi chả có nguyện vọng gì. Xin ông cứ lần lượt thực hiện nguyện vọng của hai bà này. Đầu tiên đóng cửa lại và một bà sẽ chết. Sau đó mở cửa ra, bà thứ hai cũng chết nốt. Như vậy là tôi yên thân.
-----------------------------------------------------------------

Hai cái xô nhựa
Ngày chủ nhật, trong nhà thờ, cha xứ đi bên bục giảng đạo và nói:
- Hỡi các con chiên của Chúa, cha đã nói với các con nóc nhà thờ bị dột. Và hôm nay cha rất vui sướng báo cho các con biết là: Nhờ vào lòng hào phóng của các con, với số tiền quyên góp được, ta đã mua được hai chiếc xô nhựa để hứng nước khi trời mưa.

-----------------------------------------------------------------
Có mặt cả chứ
Ông Martin đang hấp hối. Cả nhà bao quanh giường bệnh. Martin ra hiệu, bà vợ đến sát bên chồng, ông thều thào:
- Mọi người ở đây cả à? Kể cả Henry?
- Vâng!
- Và cả Marrie?
- Vâng, ông Martin yêu quý!
- Còn Jacques? Nó cũng ở đây chứ?
- Tất nhiên, nó quý ông lắm!
- Thế cháu Laure?
- Nó đây, nó đây! Cháu luôn ở bên ông và mọi người đều ở đây!
Đột nhiên bằng một sức mạnh lạ thường, ông Martin nhỏm dậy lắp bắp:
- Trời ơi! Thế thì ai trông cửa hàng!
------------------------------------------------------------------

Lại câu trả lời
Một hôm Becnaso gặp một vị giáo sư nổi tiếng hài hước và rất béo.
Vị giáo sư nhìn thấy Becnaso gầy gò quá liền đùa vui:
- Tôi ming ông đừng có gầy quá, nhìn ông mọi người lại nghĩ là nước Anh đang còn đói!
Becnaso liền trả lời:
- Còn tôi cũng mong rằng ông đừng béo quá như thế này, không thì người ta lại tưởng chính ông là nguyên nhân gấy ra các nạn đói ấy!
November 2009
M T W T F S S
October 2009December 2009
1
2 3 4 5 6 7 8
9 10 11 12 13 14 15
16 17 18 19 20 21 22
23 24 25 26 27 28 29
30