Skip navigation.

thuyduongmm19's diary

Phuong, where are you?

Posts tagged with "tiếng Việt"

giật thót tim :|

,

hôm nay check hitslink tự dưng thấy có 1 cái IP từ tp.HCM, Việt Nam search trên google với nội dung

Emilie Autumn - Save you thùy dương

:eyes: :eyes: :eyes: :eyes: :eyes:

thực sự là đau tim quá ko bít ai :-ss níu là GGC thì search thẳng trên youtube rùi chứ google làm gì
còn nếu là người ko biết thì ko biết là ai :ninja:

=))

,

gọi là kẻ gian thì ko phải, phải nói đó là... người xưa.

vô tình thôi, phát hiện ra có người từ cái IP quen quen vào blog này đọc

nhưng nực cười là đọc rồi hiểu lầm =)) =))

cái mình viết cho hắn đã liệt vào friendlist rồi, còn cái mình ko viết cho hắn mới để public

nhưng hắn lại cứ tưởng mình đang thù hận lắm lắm lắm ý



=)) =)) =)) có tật thì giật mình

cleris2

, ,

Lần trước có bạn nào nhắc đến Case of Tifa ấy nhở?
Hik đang ngồi đọc đây... Cứ thấy nó... cũng chán thấy mồ được. Sêm sêm... bình thường, không có gì nổi bật. Đại loại chỉ có việc ông Barret và Tifa, Cloud đi thăm mẹ nuôi Aerith và ko bảo vệ được cô, xây lại quán bar, nhận nuôi Denzel, bùm 1 phát thèng Cloud biến mật. =.=
Nếu nói về Tifa và Cloud, thì chỉ có 1 số đoạn đáng chú ý:

“We’re here with you but you’re still lonely, aren’t you?”

“…I’m sorry,” Tifa answered honestly.

“It’s ok. We’re the same.”

“I see.”

“I wonder where Cloud is.”

Tifa didn’t know and put her hand on her neck. Cloud was in Midgar somewhere. She imagined how the worst could have happened as he was caught in an accident where he went to work or he was being attacked by some monster.


Cú này thì em bó tay với chị ti

“Cloud, you’re smiling.”

“I am?”

“Yeah.”

“It all starts now. A new…”

Cloud looked for the right words.

“A new life.”

“I’m going to live. I think that’s the only way I can be forgiven. All sorts of things… happened.”

“That’s right…”

“But when I think about how many times I’ve thought about how I was going to start a new life, it’s funny.”

“Why?”

“Because I’ve always failed everything.”

“That’s not funny.”

“…I think it will be all right this time.”

Cloud thought for a while before he continued.

“Because this time it will be together with you, Tifa.”

“Haven’t I always been together with you?”

“What I mean is kind of different.”

Cloud replied, smiling again.

Barret lifted his artificial right arm up that had a machine gun attached to it. He kept walking without looking back. It was the back of a figure who had no other way to live than to fight. I wonder just what kind of life he will find. I prayed that he would be able to stay far away from war. Not just take. I prayed he would be able to prove that he could give, too.

“Make sure you be a nice child of this family!

Hearing those words, Cloud and Tifa looked at each other. A child of this family?

“I’ll take care of Cloud and Tifa!”

Barret turned round and shouted, “Do your best!” His voice was a little shaky.

“Unite the family’s strength and keep at it!”


“A family.” (Tifa)

“Yeah.” (Marlene)

Marlene cheerfully answered in response to Tifa’s murmur.

“I’ll put Cloud in our family too.” (Marlene)

“I appreciate that.” (Cloud)


After Cloud started his delivery service, their “family” life changed greatly. It wasn’t too good. Besides morning and late night, Cloud was usually not at home. And of course, there were less chances for the three of them to have conversations together. Tifa closed the bar for a day during the week, but it didn’t stop Cloud from doing his job. Cloud wasn’t likely to turn down requests.

Cảm giác chú Cloud đã thử cố gắng để xây dựng gia đình với tifa nhưng cuối cùng chú ấy vẫn ko làm được.
During their holiday, Tifa and Marlene were cleaning the room that was now Cloud’s office. There were many slips that laid scattered about unsorted. One of them caught Tifa’s eye.

Client Name - Elmyra Gainsborough
Delivery Item - Bouquet
Destination - The Forgotten City

Tifa put the slip away with the others as if nothing happened, but she was trembling severely. Transporting mail around the world meant he was traveling around his past too. She knew that Cloud was in great pain because he couldn’t protect Aerith. Cloud was trying to overcome that and live on. But, going back to the place where he parted from Aerith might mean that his sorrow and regret was going to tear his heart again.

It was night, and they had closed the bar. Cloud was drinking alcohol even though he rarely did. He drained his glass. Tifa thought about it before going over and filling his glass.

“Shall I join you?” There was something she wanted to talk to him about.

“I want to drink alone.”

Hearing that, Tifa lost control and said, “Then drink in your room.”


Ố ồ... Chậc... đọc đoạn này thì lại mún được coi remake của FFVII quá! Lúc Aerith qua đời sẽ được nhìn thấy chú Cloud "hóc" rồi. Hè hè...

As Marlene wondered if Tifa was listening or not, she told Barret in a sad voice, “Cloud and Tifa aren’t getting along very well.”

Trẻ con nó nhận ra tất cả. =.=
One morning, Tifa shared a story she heard from a customer that seemed funny.

“That’s really something that can’t be done,” Cloud thought aloud.

“It can’t be done!” Marlene shouted.

All the adults were surprised and looked at Marlene.

“You’ve told us that story before and Cloud just gives the same answer!”

It didn’t go well. But we were together. It was because we were family. We lived in the same house and we were living by uniting our strength. Maybe there wasn’t much conversation or many smiles, but we were family, Tifa thought to herself. No, it was what she made herself think.


After making certain that Cloud was asleep, she spoke to him.

“We’ll be all right, won’t we?”

Of course, there was no answer. I only heard the sound of him sleeping. I wondered if the fact that he was sleeping here meant that he was part of the family.

“Do you love me?”

Cloud woke up, a perplexed look on his face.

“Hey, Cloud. Do you love Marlene?”

“Yeah. But sometimes I don’t know how to approach her.”

“Even though we’ve been together for some time?”

“Maybe that just isn’t enough.”

“Even we aren’t enough for you?”

Cloud didn’t answer.

“Sorry for asking some strange things.”

“Don’t apologize. It’s my problem.”

Cloud closed his eyes.

“Let’s work hard together.”

Tifa waited for his answer, though she couldn’t hear it even if she waited until the morning.

Fan tifa đã có cái họ muốn, lời tỏ tình của Tifa với Cloud, but... đừng quên Cloud đã trả lời lại như thế nào.

It was true, and he done a very thorough job of cleaning. When she asked him if it was his passed away mother who taught him how to clean, he answered no. The following day, Tifa asked Cloud who taught Denzel how to clean. Denzel had revealed it to Cloud. And Tifa was a little hurt.

“So the problem was resolved?” Tifa asked.

“Which problem?” Cloud responded.

“Your problem.”

“Oh…”

Cloud thought about it.

“It’s ok if you don’t want to tell me.”

“I can’t really explain it well…” Cloud warned before starting to talk. “The problem isn’t resolved. Well, I never tried resolving it for a long time, I think. You can’t retrieve lost lives.”

Tifa nodded silently.

“But maybe we can save the lives who are in a crisis just now. Maybe even I can do it.”

“You mean Denzel?”

“Yeah.”

“Hey, do you remember what you said when you brought Denzel here?”

“What did I say?”

“A lot of things. Even if I opposed it, you would bring him back with you. I could just feel it.”

“That…”

Cloud was making a face like a kid who thought he would get scolded.

“Tell me. I’ll decide whether I’m angry or not after I listen.”

Cloud nodded and continued.

“Denzel had collapsed in front of Aerith’s church. That’s why I thought Aerith lead him to me.”

Saying all that in one breath, Cloud looked away.


“You went to the church.”

“I didn’t intend to hide it from you.”

“You did hide it.”

“I’m sorry.”

“I’m not saying you couldn’t go. But next time, I’ll go with you.”

“I understand.”

“And you’re wrong, Cloud.”

Cloud was perplexed as he looked at Tifa.

“Aerith didn’t bring Denzel to you.”

“Ahh, I only thought that…..”

“I didn’t mean it that way.”

“Aerith brought Denzel to our home.”

Cloud gazed at Tifa and finally smiled.

**

Days after having that conversation, Cloud left. Tifa wondered if that smile he showed her was an illusion. After kissing the sleeping children on the face she went into Cloud’s office. She brushed away the dust on the family photo they had taken and then tried calling him. After several rings the messaging service took over.


Tóm lại, em thấy chú Cloud thừa biết Tifa iu chú ấy rồi, nhưng chú ấy cũng chả làm nên cái gì "thay đổi" cả. Và Tifa, với bản chất áp đặt vốn có càng thể hiện rõ ra ở cuối chuyện. "Anh nghĩ rằng Aerith đã mang cậu bé ấy tới với anh", "Aerith không mang Denzel tới chỗ anh!", "Chỉ là anh nghĩ vậy thôi...", " Ý em ko phải vậy", "Aerith mang Denzel tới với gia đình chúng ta". Cloud cho rằng Denzel là đứa trẻ do Aerith gửi cho anh và nói trắng ra ý nghĩ áp đặt của Tifa. Suy cho cùng, Tifa, Marlene và Barret mới là những người nỗ lực xây dựng gia đình. Cloud chả làm cái đếch gì cả ngoài chuyện bỏ nhà đi suốt ngày và vợ hỏi yêu cô ta ko thì lờ tăng tít đi. Nếu các bác nào thấy chuyện này là romance thì em cũng bó tay rồi ạ. Chú Cloud cũng muốn xây dựng cuộc sống mới, Barret, Marlene và Tifa đều tưởng có thể xây dựng cho Cloud 1 gia đình hạnh phúc nhưng.... "Chẳng lẽ chúng em không đủ cho anh sao?" Rõ ràng là Cloud muốn được ở bên cạnh 1 người khác, người mà ai-cũng-biết-là-ai-đấy. Cho đến cuối cùng, Cloud vẫn mãi đi tìm Aerith mà thôi. Calling và Reminiscene Of Final Fantasy VII là câu trả lời rõ ràng nhất:


"Chúng tôi chọn cánh đồng hoa vàng vì chúng trông gần giống với những bông hoa trong nhà thờ của Aerith".~FFVII AC Artbook (Em đọc quyển này rồi, con bạn em nó bỏ 150k ra để mua nên ko đọc thì phí lắm. )
"I think the behavior of the cloud and the TIFA is a very agonizing." ~Nojima khi nói về Case of TIFA.

Chốt cho cũng, cả COD và COT đều ko cho tifa có 1 cơ hội nào với Cloud cả. Từ đó cũng suy ra, có thể Tifa tốt thật, hợp làm mẹ thật nhưng mờ vẫn không phù hợp với Cloud. Hơn nữa, theo truyện này, nó cũng đá đá về việc "mẹ & con" và chính tifa đã cảm thấy mình là 1 người mẹ ko tốt. Trở ngược lại với FFVIIAC, về Aerith, hình như ai cũng có cảm giác đó là "1 bà mẹ tốt". *Cười chết mất*



source: http://ggcvn.info/forum/showpost.php?p=8363&postcount=56

cleris

, ,

Chỉ có một câu và cũng là một thắc mắc duy nhất: Người ta đã chơi FFVII rồi mà sao vẫn ko hiểu rằng người mà Cloud yêu chỉ có thể là Aerith ?!

Cần chi phải chờ SE remake FFVII hay cái ông sáng tác cốt truyện trả lời rõ ràng... từng chi tiết trong game ko phải là đã quá đủ sao?

Thiết nghĩ nếu có chăng người ta phủ nhận cái sự thật đã rõ-mồn-một trên chẳng qua chỉ là xây dựng cặp đôi theo cảm tính... vì họ yêu Tifa và ghét Aerith (hoặc ko)... chứ nói thật là chuyện tình cảm của FFVII nhìn qua đã rõ trắng đen rồi... đừng nói là game ko rõ ràng.... mọi câu chữ, mọi chi tiết trong game đã quá đủ để người chơi hiểu với Cloud, ai là người anh thực sự yêu, chỉ là người ta có chịu chấp nhận điều đó hay ko thôi. Nhiều người tìm những "chứng cứ" rất hùng hồn chỉ vì muốn bảo vệ quan điểm cá nhân mà ko khách quan nhìn nó với cái viewpoint đã đc định sẵn trong game.

Cái chuyện này làm nhớ hồi trc cãi nhau vụ Laguna có phải Bố của Squall... hồi đấy nhớ rất nhiều người nêu ra những dẫn chứng ....tuy hơi vụn vặt nhưng cũng có thể nói là khá chọn lọc ...nhưng rồi cuối cùng thì sao ...sự thật vẫn chỉ là sự thật mà thôi...

Có những điều ko cần phải nói thành lời...

~

Còn chuyện Tifa với Cloud... có ai dám nói lúc trẻ ko có cảm tình với cô bạn nào... cũng ko nói rằng đó là tình cảm trẻ con nhưng nó ko đủ lớn để có thể nói Cloud yêu Tifa.

Ở đây, Shin thấy chẳng cần phải trích dẫn những tình tiết nào trong game để chứng tỏ Cloud yêu Aerith bởi bất kì tình tiết nào có Cloud, Aerith thì game đã đều hướng cho người chơi biết rằng họ là 1 cặp, nói cách khác, gamer chắc chắn phải nhận ra điều đó nếu họ ko đánh giá = tình cảm riêng

...

Tóm lại một điều thôi, đây tớ nói ko phải dưới tư cách Clerith FC mà đơn giản là của 1 FFVII fan, ...nếu các bạn muốn biết Cloud yêu ai thì hãy chơi FFVII và nhìn nó dưới cái điểm nhìn mà trò chơi đã cho bạn

~
Tái bút thêm nữa:

Tất nhiên, ở đây là nói Cloud yêu ai chứ ko nói cặp đôi cuối cùng là ai.... Vì Aerith dù sao cũng đã đi rồi... coi như người ở lại là Cloud cũng nên sống với Tifa, ít nhất thì Aerith cũng ko mong Cloud emo vì mình.... cái chính là vì Cloud, vì những cái biểu hiện ...tưng tửng của anh đối với Tifa khiến fan lồng lộn...càng thêm uất ức Aerith ...Cái này là nói thật... tuy Cloud đau khổ chuyện Aerith, nhưng nếu là thằng đàn ông có chí thì nên vượt lên điều đó và tìm một cuộc sống riêng, cuộc sống mới cho mình... tuy biết là nói thì dễ nhưng ...trên đời đâu hiếm nhưng chuyện tương tự... và đâu phải ai cũng có phong cách giải quyết như chú Cloud (lưu ý là em ko anti-Cloud nhá, chỉ là nói theo quan điểm cá nhân)

Nói chung, đến kết thúc của FFVII thì nó đã hướng Cloud với Tifa rồi, chỉ là Cloud chưa thực sự an tâm bên cái gia đình được mọi người xây dựng đó thôi... Nên, nếu nói một cách chính xác và lí thuyết thì CloudxAerith (quá hiển nhiên) nhưng nói thực tế thì đến cuối cùng là CloudxTifa... dưng mà Cloud thì vẫn chưa tài nào và có lẽ cũng ko bao h thoát khỏi ám ảnh về Aerith.

Chấm hết ~


source: http://ggcvn.info/forum/showpost.php?p=8498&postcount=58

con trai khó hiểu quá

,

chuyện 1:


-Vẫn buồn chuyện đó à?

-Ừ....

-cố lên.... mọi chuyện rồi sẽ qua... D ko biết D làm được gì nhưng D luôn hi vọng bạn sẽ cảm thấy ổn...

-để tôi 1 minh được ko?





chuyện 2:

-buồn sao?

-ừ....

-..... *emoticon hug*

-ôi..

-...* 1 cái emoticon hug nữa*

-cảm ơn cậu nhiều... T_T mình thực sự cảm động.... T_T cậu tốt quá....








---

===> ko cảm ơn được với những điều sẻ chia, thậm chí xua người ta đi nhưng lại cảm ơn rối rít vì 2 cái emoticons vô tri... =.= (nói thẳng ra là ko bít cái emoticon đó được bỏ vào với dụng ý hay chỉ là lấp đại chỗ)

khi con gái muốn

, ,


--cảm hứng từ bài thơ I want của ai đó ko rõ vô tình đọc được--


em muốn anh phải coi em như nữ hoàng, cung phụng em và nhìn em thán phục
bởi nữ hoàng thì ngự trị chỉ có 1 mà thôi

~*~

em muốn anh cười khi em vui và lo lắng khi em buồn
bởi em muốn nhận sự sẻ chia từ anh hơn bất cứ ai

~*~



~*~

em muốn anh ko quan tâm đến những thiếu sót và ngớ ngẩn của em
nhưng đôi lúc quở trách em 1 chút cũng được, và này, 1 chút thôi nhé

~*~

cãi cọ nhau, em muốn anh luôn tự nhận lỗi phần mình nhiều nhất
để tự nhiên trái tim em xuống nước và hối hận vô ngần, nhưng anh ko bao h biết điều này đâu

~*~

em muốn anh phải nữ công gia chánh, phải tề gia nội trợ
để tự nhiên em ko muốn thua anh chút nào về khoản đó,
và đừng ngạc nhiên khi em trổ tài mình
ko phải em chăm lo cho anh đâu, em chỉ ko muốn thua đâu, thật đấy, em ko lo cho anh mà.

~*~



~*~

em muốn im lặng và ko mở lời
để anh tự nhận ra, rằng tay chúng mình đều rảnh, mà 2 bàn tay ấy cách nhau chỉ vài cm thôi

~*~

em muốn anh chơi gì cũng thua em
bởi anh đã thắng nỗi trống trải trong tim em rồi, nếu anh đòi thắng thêm những thứ khác nữa thì thật là tham lam quá thể

~*~

em muốn anh ôm em thật chặt, thương em thật nhiều
để em có thể tự hào mà nói: "Ngốc ạ, em ghét anh"

















-----



hự hự... nhớ Aerith quá :cry:

AIG

,



vốn trước h ko quan tâm mấy giải đấu, tại từ Star ở WCG thì mí cái còn lại chả chơi chả bít mà cũng chả có thông tin clip clec gi` cho nên thường... ko xem :|

mà vụ AIG lần này về VN làm om sòm lên. đi đâu cũng thấy ở đâu cũng gặp...

cuối cùng chốt lại là ở trên facebook em Thúi kết luận 1 câu "cá nhân tôi nghĩ nên xin lỗi ty ở nước bạn các bác ạ :frown: "





lại nhớ lần trước tổ chức thi Hoa Hậu cũng làm um sùm lên, ém nhẹm vụ đường ổ gà, nơi trình diễn hom hem. còn trước trước nữa thì vụ Seagame nổi tiếng sân vận động vừa xây xong sau Seagame 1 cái mưa thế là ôi thôi be bét, cứ như là xây bằng giấy ko bằng

vì tinh thần dân tộc nên tớ rất hạn chế đọc mấy tin về tổ chức sự kiện ở VN, vì nói thật chứ càng đọc càng nhục :frown: mà chả bít trách ai. mình chả làm gì, mấy chú thợ xây cũng có gì làm đó, quần chúng cũng hoàn toàn ngây thơ.... nên thôi tốt hơn hết là ko đọc gì cả!!!


chỉ tội nghiệp các chú game thủ thi đấu, nghĩ mà thương :frown:

cảm hứng cái fanfic chút nhở

,



mấy hôm nay tập trung cho cái fanfic Xa Hơn Về Phía Sau. nhìn lại gần 2 năm, được 30 chap. hơi nực cười là nó là cái fic/fanfic mà mình ít đặt niềm hi vọng vào nhất thì kết quả lại là cái fic được nhìu người đọc nhất :eek:

trước h ko "máu me" với fanfic lắm, nhất là lại kiểu ooc như thế này, nhưng ko biết có phải vì mình quá thích Hinata và quá ghét Naruto ko mà lại viết cái fic này :lol: căn bản là ko cam chịu để Hinata yêu Naruto như vậy :furious:, xưa nay mình ghét nhất kiểu con trai lúc nào cũng nói mồm, chẳng nghe ai bao giờ như Naruto, cho nên cảm thấy HInata mà với Naruto thì chả khác nào hoa nhài mà cắm... :whistle:

nên cuối cùng đành để xảy ra chuyện.... incest, Neji X Hinata.. hợ hợ :"> :"> :">

mới xong chap 31 và upload chap 30, cuối cùng sau 2 năm với cái tốc độ rùa bò của mình thì 2 anh em đó cũng sắp vượt cái ranh giới hớ hớ :D giờ đang tự hỏi có nên tăng rating ko... mình để rating 12+ nhưng mà giống tuyên truyền chuyện ko đúng đắn quá... zip:


nhưng công nhận fic này tuy cảm hứng về ngôn từ ko bằng các fic khác, về nội dung mình lại đặc biệt thích. thích nhất là lúc viết cái đoạn Hinata từ từ lớn lên, chời mình viết mà mình cứ có cảm giác như là ai viết vậy đó, cứ như là nv có thật :eyes: đến mức vừa viết đến đoạn cao trào, miệng vừa lẩm bẩm "cố lên HInata, cố lên..." =)) =)) =)) :lol:


nếu so sánh thì tình cảm Neji dành cho Hinata (trong fic của mềnh nha) nó giống với tình cảm AQ dành cho TP trong fic "Người Ở Nơi Đây", vừa muốn chuộc tội vừa muốn chở che. 2 cảm giác này nó lẫn vào nhau đến mức ko thể tách biệt được, và khiến cho Neji tội nghiệp trong cái fic của mình trở thành 1 kẻ tôi tớ trả nợ lại cuộc đời anh đã đánh cắp của HInata

HInata thì khác. Hinata ko phải là con người luôn trĩu nặng tâm sự, dằn vặt như Neji. Neji nhìn xuống và tự dìm mình vào hố còn Hinata lại nhìn lên và học cách đứng trên đôi chân của mình :smile:. chẳng phải đó vốn là lẽ tự nhiên sao? những người xuất phát từ đáy dưới cùng luôn trở thành những người mạnh mẽ nhất, có ý chí vươn lên nhất :D Ngay cả Shakespeare cũng đã nói "best safety lies in fear", cảm xúc và ý chí của con người nó là 1 vòng tuần hoàn vậy đó, từ tĩnh lặng tìm thấy xáo động, khi trắc trở bỗng đi tìm bình yêu :coffee:

Hinata cũng vậy thôi, từ sợ hãi rồi cô sẽ lớn lên và trở nên mạnh mẽ hơn bất cứ ai :smile: (hay ít nhất là mình sẽ viết thế :cheers: cô ấy xứng đáng mà)



--





phần kết

nếu có ai hỏi Neji có yêu Hinata ko, tôi tin là có, chắc chắn có (ko có thì cái fanfic này viết làm giè :D). còn yêu theo cách nào, như 1 người anh, như 1 kẻ tôi tớ, như 1 kẻ chịu ơn hay như 1 nhân tình, cái đó là...... tùy ở mỗi người suy nghĩ, mình hem spoil fic mình đâu :lol:


chắc hem ai biết blog mình ở đây nhưng mà vẫn cảm ơn những bạn đã và vẫn đang tiếp tục theo dõi và ủng hộ fic này :D Katana, Shin, Ku, Sec, Anh, Barin, Hiharu, Hika, K9 (thấy chú K9 bấm thank vào fic mình mình choáng cả ngày =)) =)) =)) ) và nhiều người khác nữa mà mình ko biết tên :D

tương tư

,



rõ là ai, kể cả ngô như cục ngói hay ướt như cái giẻ lau nhà cũng đều có những giây phút tương tư

nó là 1 ví dụ (tên tuổi được ẩn đi để bảo vệ... tính mạng cho khổ chủ :D)

suốt ngày đạo mạo đi ngủ sớm dậy đúng giờ. có nhiều hôm sáng sớm 6h đã ngay ngắn ngồi check mail (điều mà mình hem bao h làm được :ko: ). nói cho công bằng thì cũng có trải qua vài vụ tình củm. nhưng mà dù cái nào cũng kết thúc "tan hoang", điệp khúc quen thuộc vẫn là ca cẩm than thở đển đứng 10h, sau đó.... lục tục đi ngủ như ko có gì xảy ra :eek: nhìn nó sao hiểu cái câu "cuộc đời vẫn đẹp sao...zde zde :cheers:"

nhưng mà dạo này tâm tính nó thay đổi, chắc tại lớn rồi nhở :wink:

tối qua thủ thỉ là "người ta" mới cắt tóc mái, nhìn rất là dễ thương. sau đó là 1 hồi dài... thở dài trong ngơ ngẩn (kiểu vẫn còn thẫn thờ vì hình ảnh trong đầu :D )

sáng nay chờ mãi chả thấy mặt đâu (chuỵện lạ có thật, mình onl trước nó) , sau rồi mới thấy cái nick lòi lên. hỏi có chuyện gì mà muộn thế, hay sáng nay bận đi sắm đồ Halloween?




thế là nó thủ thỉ ngại ngùng: "tối qua... khó ngủ quá....... mãi mới ngủ được ý....:"> "








=)) =)) =)) ôi tình êu như cà phê..... làm bạn ko sao tập trung đủ nơ ron thần kinh để... ngủ =)) =)):heart:

nickname

, ,

viết bài này để tưởng nhớ 1 thời GGCVN còn đông đủ :smile: thời gian trôi qua ai cũng có chuyện riêng và cuộc sống riêng muốn bận tâm, tự dưng tiếc nhớ cái thời ấy quá, vùa ngắn ngủi vừa thiếu thốn, mà vui. sẽ chẳng bao giờ thời gian ấy quay lại nữa :rolleyes:



Rác - biệt danh của admin đầu tiên, Ragnarok. thật ra thì Rag có vẻ thích cái tên Vẹt hơn, cơ mà ở GGC thì ai cũng gọi là Rác. còn nhớ hồi mới vào GGC, gọi Rag là "admin ơi cho em hỏi" thì Rag trả lời "đừng gọi tớ là admin, cứ gọi tớ là Rác"


HS - 1 thành viên kì cựu và kín tiếng nhất nhưng lại rất nổi bên gamevn, có thể tạm coi như là người thú 2 sau Rag chính thức được giới game chấp nhận (dạ thần tượng của em đấy :cool: ). tên đầy đủ là High_summoner nhưng viết tắt là HS rồi về sau ai cũng gọi là HS luôn. nhưng nick nơi khác lại là yesterday nên còn có tên khác là Dép. nhưng cái tên HS vẫn là trademark ở GGC :yes:


Ku - 1 cái tên... đau khổ nhất trong số những cái tên :D =)) =)) =)) vốn bắt đầu là Riku (Kingdomhearts) nhưng vì gọi tắt nên ai cũng gọi là... Ku. sau này vì thích Ken nên đặt tên là Riku-Ken nhưng mà ai cũng gọi là Ku Kèn :D , rồi Ku Kẹt (cả 2 tên đều do Vịt đặt). mãi rồi cái tên Ku cũng thành... trademark =)) suốt ngày "Ku ơi Ku!!" "Ku đây Ku đây :| " ý ới =)) =)) chuyện chỉ có ở GGC =))

Shin – tiền thân là Crazy_Shinigami, nên ai cũng gọi là Shin. Cho dù sau này cái tên ấy đã bôn ba từ LadyGarra thành LaGa, mọi người cũng vẫn gọi là Shin

Vịt – tên đầy đủ là “Vịt bầu”, mọi người quen gọi Vịt, còn Ku thì gọi là Bầu. cũng là 1 người khá nổi nhưng do thường xuyên thay tên đổi họ nên… ko rõ lắm, rất tiếc là h vịt ko vào GGC nữa chứ hồi đó có vịt bao giờ cũng nhộn :D chuyên gia gán ghép và bày trò của GGC (biết 4 ngoại ngữ =.=)

Thúi – tên đầy đủ là HqTheMortal, hồi đó bị Vịt gọi là “thằng hắc quờ đít mô tô”. Vì là fan của Rác, mà Rác thì đâu thể đi đôi với Thơm Tho Sạch Sẽ được phải ko ạ? =)) cho nên thành là… Qthúi, mãi rồi gọi là Thúi luôn :|


Hạ Nguyên – nick của em ý lúc đầu là HaNguyen, việc cuối cùng là thêm dấu vào. Ko nói thêm về em này vì em ý ai cần thì trực tiếp hỏi ẻm sẵn sàng xòe đủ bộ cạc-vi-dít ghi lại những “thành công” ẻm đã đạt được. em này chơi thì được nhưng mà nhìn bằng nửa con mắt, vì ghét cái tính chài mồi lẳng lơ của em ý (gặp ai cũng dụ gặp ai cũng ngọt ngào) lúc đầu còn chịu được tung hứng với em ý chứ về sau thì bực quá chỉ muốn tát cho mấy cái, thêm cái tính “con trai vẫn là nhất… con gái dây vào chả được việc gì” bla bla và cái tội nói thậm thụt sau lưng sau cổ, căn bản là em này ai phục em ý mềnh ko biết chứ mình chả muốn lại gần em ý tí nào. Bao nhiêu công sức hkb và Danzer cải thiện hình ảnh con trai trong mắt mình bị em ý làm hỏng be bét. Nói chung là nếu em ý chém bớt đi và mở mắt ra thêm tí thì là 1 thằng rất được, nhưng mà sự thật thì….
PS: khi còn chung sống thì nick của em ý là Hạ Nguyên hottie, dẫu sao thì cũng có 1 thời trong sáng và còn hạnh phúc.

Cave – nick của hackerby (hkb). Can tội mới hôm nay rao giảng “anh nova ơi em mang pầu” thì cuối cùng tòi ra là con của Rác và HS, sau đó lại còn dan díu với chú Ku và ngang nhiên qua lại với Tifa, nên được phong tặng danh hiệu đệ nhất cave. =)) =)) =))
PS: nick của em ý trong gia đình là hackerby smexy

Danzer – em ý mún đổi qua Light Vercetti nhưng ai cũng gọi Danzer quen rồi. đã có người yêu (tàn mất cả đời trai =)) ). Nick trong gia đình là Danzer Cutie. Vòng eo chuẩn 60 =)) đã từng có thai nhưng sau đó em ý tuyên bố em đã… đi nạo. (GGC toàn tệ nạn vì gái =)) )

Uynh – Wings of Darkness. Ko thích bạn này vì bạn này nói chuyện ko nghiêm túc, thêm cái thói hứa hươu nhưng ko bao giờ thành sự thật nên đến tận giờ vẫn ko thích bạn ấy (khi còn ở GGC bạn ấy có dan díu với Ku =))

Uynh Muỗng – cái này là do Vịt đặt, vì lúc đầu gọi là Úynh Nát bét, Uýnh Xẹp Lép bạn ấy ko chịu nên bạn Vịt đã hỏi “ủa bạn Uynh ko phẳng và xẹp như tấm ván thì hông lẽ cong tới cong lui như cái muỗng?” =)) =))

Miya – Hiana. Nhưng tên Nhật của em ý là Akamiya Kazuki, nên mọi người được đề nghị gọi em ý là Miya.

Nouvo – là cái nick từng được gọi là chính danh trong suốt 1 năm đầu ở GGC của mềnh :D nick do HS đặt, nhưng sau đó thì tất cả lại quay về Nova cho tiện, ngoài ra còn có 1 số nick khác như Lady Killer do Ku đặt (can tội cùng lúc cưới hkb, danzer và hạ Nguyên) và Rổ Rá do Uynh đặt.

Tifa hên nhất vì ko bị đặt biệt danh gì hết :D





Ngoài ra còn có sự tích các vườn, bắt đầu từ việc điều tra hkb mang bầu (nhưng từ ngày cưới nova đến ngày khai hoa nở nhụy chỉ có 5 tháng, chứng tỏ mang pầu trước khi về nhà chồng)

Vịt - “tao chắc chắn thủ phạm là con HS. Tại sao ư? Hãy nhìn vào avatar của hkb, là hình 1 cô bé đang ăn dưa hấu. cô bé cột tóc đuôi gà, giống y như HS. Lại còn đang ăn dưa hấu nữa chứ, mà ai chẳng biết HS thích ăn dưa hấu nhất! mọi người để ý thấy hình trái tim cạnh cô bé đó có 3 vạch, tượng trưng cho gia đình gồm cha là “Hắt Ét” (HS), mẹ là Hắc cơ (hackerby) và con là… Hắc Hắc. đặc biệt là mũi cô bé là mũi mèo còn nhà HS thì đầy mèo!!! Thủ phạm đích thị là HS

HS - “Thứ nhất cái gì tao cũng thích ăn chứ đâu phải dưa hấu, thứ 2 tao còn ko biết nhà tao có mèo :faint:

Vịt - mày ko biết thì tao biết chứ bộ đợi mày biết tao mới được biết sao :”>

===> Suy ra HS trồng vườn dưa hấu dụ hkb




Sau đó thì đi hỏi hkb xem hkb thích ăn quả gì. Kết quả hkb trả lời là: quả cam. Tự mềnh với tư cách chồng bị cắm sừng đích thân hỏi từng người 1.
Vịt: vịt ko thích ăn cam, ko thích ăn dưa luôn
HS: ko thích em, Rag cũng ko thích (trả lời thay Rag)) em định mua cam cho nó hả?
Tifa: anh ko thích ăn cam
Ku: cam hả? thích :|

===> suy ra Ku trồng vườn cam hại đời hkb





Sau đó là đến vụ Danzer ốm nghén khi chồng vắng nhà. Vụ việc được đưa ra ánh sáng khi HS thổ lộ:
-Tifa đó Nova, “còn ai trồng khoai đất này”

===> suy ra Tifa trồng vườn khoai lang và hú hí cùng Danzer





Rag được liệt ngay vào vườn Thị ~:>
Mình vào vườn Khoai Tây (vì thích ăn khoai tây)






nhắc chuyện ngày xưa seo thấy cái gì cũng vui ta ơi :">

RTS vs RPG

, ,

Kì lạ lắm

Mình vốn ko ưa RPG, nếu ko muốn nói là ghét. Hồi đó chơi Aveyond game mini xong là đã ngán lắm rồi, lúc đầu còn thấy hay chứ mà càng về sau càng chán ốm, mà nếu ko phải vì hkb khích lệ động viên thì cũng chả chơi Aveyond 1, cuối cùng chơi cho có lệ, lật faq ra nên thắng như vũ bão, chỉ mệt mỏi khoản cày :frown: (xong vụ đó cạch đến già, thà chơi game mà ngáp còn hơn lật faq chơi game!), chơi xong thấy như… khổ hình….. :frown:

Hồi mới chơi FF7 thực ra nhiều phần là vì tò mò…. Mà nói thẳng toẹt ra làm quái gì có mấy ai bây giờ chơi FF7 theo tinh thần… tự nhiên có gì chơi nấy, khi mà cái game này nó đã quá nối với cả 1 giai thoại, 1 dòng game, sản phẩm ăn theo và hàng triệu triệu fan kèm theo hàng triệu đứa la liếm khác. :lol:

Đến lúc gặp được Aerith, thì thực sự phải nói chơi FF7 là vì Aerith. Sau khi Aerith chết thì cố gắng đi tìm Vincent, và sau đó chơi vì Vincent. :left:



Hồi đó có 1 thằng nào đó cũng rất là hay ho thấy mình ko chịu chơi theo “đôi hình chuẩn” để nhét Vincent vào thì bô bô cái miệng con gái chơi game chỉ vì trai đẹp, v.v… chậc kể ra cũng tức vì mình thế này mà nó hạ cấp mình ngang bằng những sản phẩm 3D thời đồ đá, thậm chí kém hơn. Mà thôi kệ, nhiều đứa con trai đầu óc rắn lắm =.= có ném đã cũng ko vỡ được mảnh nào, nên ko thể nói cho nó hiểu được thế nào là “chơi” còn thế nào “tao theo faq tao thắng, mày ko theo faq mày ngu” :eek: . Hồi đó còn nhỏ còn gân cổ lên cãi vã với nó, giờ thấy đáng lẽ ra ko phải tốn sức với mấy đứa thừa sọ thiếu óc như vậy. (mà cũng cứ cái tội cho bản thân là nhất nên ngay cả khi sang gamevn ti toe chưa được mấy bài đã bị ban, mà bị đúng những thằng cũng chỉ biết chơi faq phản đối, kể cũng ko còn gì đau đớn hơn :D )

Có lẽ vì thế mà mình thích RTS. Mình thích những thứ đòi hỏi tất cả các giác quan phải nhạy bén, nghĩ nhanh làm nhanh tính nhanh. RPG thật lòng chứ mình cảm thấy nó... giới hạn quá, nó nuông chiều người ta quá. nhưng có lẽ vì thế nên nhiều người thích RPG hơn, từ tốn chậm rãi, có các nv chính các nv phụ, dễ tiếp cận hơn so với các dòng game khác, nhất là khi để chơi 1 mình. nhưng nói chung thì... dù cố làm rộng đến cách mấy, có cố gắng tạo ra nhiều ending nhiều skill nhiều combo, spell, summon,v.v... đến mấy, RPG vẫn có cái hạn chế của nó. nó ko vượt khuôn được :frown:. người ta làm cho nó bao nhiêu thì người chơi sẽ đào được bấy nhiêu. phải nói là nó "impossible" khi 1 người chơi tự tạo được diều gì mới trong RPG. so sánh vui 1 chút nó sẽ giống như câu chuyện Tôn Ngộ Không và bàn tay Phật Tổ vậy, cứ tưởng đi xa lắm biết nhiều lắm, mà thật ra vẫn chỉ nằm gọn trong chỗ nhỏ xíu cho phép đó thôi :smile:

RTS thì khác, người ta làm cho nó chỉ có từng đó thôi, nhưng chính người chơi lại làm nó nảy nở ra thêm nhiều thứ khác. trong RTS tất cả mọi thứ đều được bày ra nhưng thật ra đường đến cái chiến thắng lại đều bị giấu đi. nếu nói về cách kết hợp các unit thì... nhiều quá đếm thực sự là ko hết. có lẽ vì thế nên chẳng có ai viết nổi 1 cái hướng dẫn chơi kiểu của RPG, bởi RTS gần như là vô hạn :smile:

lại nói về Starcraft và SlayerS_Boxer. thời đại nào cũng có những người tài, nói cho công bằng thì xét cả về phong độ lẫn chiến thuật, nhiều người đâu có thua kém gì Boxer. nhưng dù thích hay ko thích anh ấy, ko ai có thể phủ nhận anh ấy tạo ra nhiều chiến thuật mới trong Starcraft, mở 1 con đường rất mới cho Star, Wairth Dance là 1 ví dụ :lol:



mình có lẽ sẽ ko bao giờ hiểu được tại sao HS, Riku, Rag, Miya và nhiều người nữa dù ở GGCVN hay ko ở GGC chăng nữa, lại chung thủy và 1 lòng 1 dạ với RPG đến vậy. và mình cũng thấy tiếc cho họ, là nếu ko chơi RTS thì cũng sẽ ko bao giờ tận hưởng được cái cảm giác thấy mình lọt thỏm giữa muôn ngàn con đường, nó mônglung làm sao ấy :happy: dù là thắng hay thua, mình luôn dành khoảng 1 phút sau campaign để... thở đều và tận huởng cái cảm giác ấy :smile:


nếu nói chới RPG như xem phim và quên đi thực tại, thì RTS giống như mình tự.... bẫy bản thân vào thế giới khác, mọi thứ do mình kiểm soát, mình biết thứ gì sẽ xảy ra và cũng ko biết thứ gì sẽ xảy ra.


đó là lý do chính khiến mình yêu RTS....nó càng cố bày ra thật ra lại là càng giấu đi, nghĩ rằng mình đã biết hết nhưng thật ra mình có biết gì đâu.... RTS nó bí hiểm 1 cách ko bí hiểm vậy đó :lol:

2 chuyện ko liên quan gì đến nhau

,



à hình cũng hem có liên quan gì hết, thấy đẹp thì bỏ vào.

---


chiện đầu tiên là vụ copy bài.

mình hem có phản đối hay cấm đoán gì việc mọi người lấy mấy bài (nhảm nhí lẫn ko nhảm) của mềnh đi paste mọi nơi rồi bàn tán. mà nói thẳng ra là có cấm cũng đâu có được, 1 khi đã public bài ở trên mạng thì việc bị copy là đúng thôi, có làm thì tự chịu, ko muốn chịu thì đừng có post!monkey

nhân đây rất nà cảm ơn 1 số bạn khi dùng fic của mình đã giữ tên tác giả cẩn thận, chỉ phiền các bạn lần sau nhớ ghi link source. :smile: thanks nhìu

quay lại chiện chính... túm đi túm lại lấy bài của mình mình hem phản đối, nói chung cái gì mình đã public thì mình chịu trách nhiệm (đến skin và theme từ VN còn bị tuốt bên Bangladesh lấy nữa là) cơ mà copy thì copy chứ đừng có.. xuyên tạc à :faint: có bữa tự dưng nghe ông bạn nói "em ơi phải blog em ko? sao ở trong Motor là sao?"

lúc đó ko có hỉu gì hết, sau đó theo link anh đó chỉ thì vào cái forum của MotorSaigon, có 1 người lấy bài blog lúc mình chia tay "người ta" ra quân, mình dịch lại 1 đoạn thơ qua tiếng Anh cho người đó đọc.

hông bít có bạn nào có duyên ghê láy nguyên bài blòg, cắt dán tùm lum và thậm chí còn chú thích 1 câu "trích từ nhật ký của 1 em gái 19 tuổi" (dạ thưa lúc đó em 18 ~:>), và còn tự phong tặng thêm 1 đoạn nữa rất ư là mắc cười"em ý nhờ mình tìm người dịch hộ đoạn thơ" :eyes:

chời nói thiệt chứ mình cũng ko ngờ có người rảnh tay bắt quàng họ hàng xa dữ vậy, thậm chí còn dám cắt xé. nhìn mà tức lộn ruột. (giờ thì topic đó đã bị del nhưng mà google vẫn còn lưu catche, nếu ai tò mò mún coi thì google với từ khóa "đưa người ta không đưa qua sông motorsaigon" )công nhận là... nhiều người có duyên ghê vậy đó, mà lại thích tỏ ra là mình lịch sự nữa chứ. vãi hàng =.=



---------





chuyện thứ 2 là sinh nhật

chuyện này ám chỉ nhiều người, cứ biết vậy đi ha :eek:

sinh nhật năm nay rất là kì. ko bít có phải vì đã qua tuổi teen ko mà tự dưng thấy tất cả nó... trầm lại.

sinh nhật năm nay cũng là lúc để nhìn lại cả năm.

năm ngoái có 1 người đã nói "sn em năm sau hứa sẽ cho em thứ này bất ngờ lắm"
điều bất ngờ đem đến là: "ủa sry nha quên sn em :| " (cơ mà nhớ sn 1 người mới)


năm ngoái có 1 người tuyên bố "sn năm sau của nova đảm bảo sẽ có mặt lúc 12h"
năm nay có mặt lúc 12h là 12 h trưa hôm sau quăng 1 cái câu trên fb "ủa? :O sn hôm qua à? sry hem biết"

mà nói năm ngoái thì xa quá, mới đầu năm nay, tháng 3 có người bảo "đợi đến sn tặng em cái này"
năm nay....im lặng ~:> có nhỡ nhưng mà gải bộ quên lun vậy đó (mắc cười hen, ko tặng thì thôi có gì phải giả bộ :eek: )



cũng có nhiều trường hợp khác

nó thì năm ngoái thức đến 3h sáng chia sinh nhật, năm nay gửi socola.

cũng có người từ năm ngoái đến năm nay, thậm chí cả năm trước nữa, năm nào cũng nhớ sn mình :smile: kể cả khi mình đã đi được khá lâu.

có người sn mình ko nhớ là ngày nào, chỉ nhớ sau tháng 6 nên từ tháng 7 đã... lì xì trước 1 USD (lol)





tự dưng nhớ sn năm 14 tuổi, Darknova và nhocthao mang bánh sn đến nhà, cảm động gì đâu. giờ nghĩ lại vẫn muốn khóc.

sm năm ngoái thì bạn Anthony làm 1 cái vid, làm từ tháng 8 nhưng đến sn mình mới được mở ra xem. cho dù nhiều chuyện đã xảy ra, mình vẫn tri ân cái vid đó rất nhiều. nó thể hiện 1 cái gì đó dễ thương, ngây thơ và đáng yêu khôn tả, nó là 1 quãng thời gian đã trôi qua và ko bao giờ lấy lại được








nói chung thường mình ko muốn hò hét về ngày sn, 1 phần vì ko muốn làm rộn lên (vì cũng có quen ai đâu mà hò :lol:) 1 phần nữa cũng vì muốn xem ai thực sự nhớ sn của mình.

cho dù trí nhớ kém tắm đi chăng nữa, khi mình thực sự quý mến 1 ai, sn người đó mình cũng ko thể quên được, cho dù ko nhớ ngày thì cũng nhớ tháng. tại sao à? vì sn là 1 ngày quan trọng, ngày quan trọng của người mà mình quý mến dĩ nhiên cũng quan trọng với mình ^^

còn người khác thì... hên xui, mình ko biết với người đó mình có được đánh giá là thân hay ko nữa kìa, nên.... ze... đừng hi vọng, nhiều lúc thấy vậy thôi chứ trong lòng người đó mình chả bằng miếng thịt bò khô nữa kìa




------------




đang chơi breath of fire 3, ai chơi ko?

gần 2 năm nhìn lại

,

gần 2 năm kể từ ngày đầu tiên ta làm 1 cái amv :"> để coi... 1 năm 7 tháng. nhìn lại sao thấy mọi chuyện trôi đi nhanh quá p:

nhớ ngày nào còn hi vọng 1 vid của mình sẽ có được 100 views. trời mình cố mãi cố mãi thấy nhích được con số 6 chục 7 chục là tim đã đập thình thịch, giờ thì số views ko đếm bằng chục nữa mà đếm bằng trăm, thậm chí có những cái xưa xưa thì đếm bằng con số ngàn, 2 cái Vermilion2 với Seize The Day thì đếm bằng chục ngàn :lol:

hồi đó upload được 1 cái vid, hồi hộp gì đâu, cứ canh me mãi để coi có ai coi hông, giờ thì vid làm xong cứ quăng đó ko cần canh, tự khắc sẽ có người coi flirt

hồi đó làm 1 vid mà đổ mồ hôi sôi nước mắt vì WMM vừa cùi vừa hạn chế, chả thiếu trường hợp vid làm xong hình với tiếng ko khớp nữa, coi chỉ mún phát khóc :frown: . giờ thì làm bằng Ulead tuy ko cải tiến bao nhiêu nhưng đã là đột phá, ko xảy ra chuyện mất vid nữa, vụ ko trùng tiếng thì hên xui nhưng ít đi nhiều lắm. ấy vậy mà những vid hay nhất mà mình ưng nhất lại là vid làm từ thời WMM, kể cũng lạ :frown:

hồi ấy hâm mộ mãi bà y tá BleedingDesperation - my fav vid maker. vì cái vid của bà ấy mà làm động lực cho mình bắt tay vào làm amv. giờ thì acc của bà ấy bị del, acc mới thì cũng trụt trồi :frown: hồi ấy mình còn nhìn số subscribers của bà ấy mà xuýt xoa, giờ thì mĩnh còn có gấp đôi. nhưng từ đó đến h mình vẫn ko khâm phục ai bằng bà ấy nữa. cho dù tụi trẻ bây giờ dùng Sony Vegas Pro chỉnh sửa cắt xén loạn cả lên nào là Yuna X Cloud, Squall x Aeris, bla bla... mình đều ko thích. game khác mình chưa chơi thì ko nói làm gì, nhưng FF7 đã chơi rồi mà chơi rồi thì tự khắc sẽ có 1 sự tôn trọng nhất định đối với game, ko bao giờ có chuyện cắm xoắn lên như thế cả... mà cắm cũng... ko hay lắm cơ :frown: ngay cả cái đứa được hâm mộ nhất vid nào vid nấy đều được honour mình xem mình cũng thấy ko hay... cùng lắm là vỗ tay lốp bốp khen tài cắt dán, còn lại thì chả có gì ấn tượng, gắng gượng ghép hình với tiếng, túm lại là nhạt toẹt :frown: xem xong chả có gì xúc động

hồi ấy bắt đầu làm vid quen những đứa cũng tập tọe như mình, nhưng tụi nó đều đi theo con đường khác, tức là học tập Pro nhảy vào dùng Sony Vegas, nhưng edit mà lười thì có dùng superb pro cũng thế thôi, hồi đó mình cũng ngu tợn, góp ý cho tụi nó rồi thì gây nhau, mỗi đứa 1 ngả. bây giờ thì thỉnh thoảng ghé qua vẫn thấy tụi nó y như cách đây 1 năm 7 tháng trước, van nài người khác vào xem vid mình monkey bựA

hồi xưa còn ráng nhịn, mấy đứa vào vid mình nói bậy chửi thề ko lý do thì mình chỉ xua đi, bây giờ thì loại ấy nhiều quá lấy bom nguyên tử thả cũng ko hết nên gặp thằng nào là block thằng đó, nếu trúng ngày mình bực thì mình chửi lại (mắc gì phải nhịn, nó có nhịn mình đâu)

hồi xưa làm vid mà đếm đếm xem mình làm được bao nhiêu, cố gẵng mãi mới được 9 cái vid vừa khéo 1 khung trong youtube channel hồi ấy. giờ thì nhiều quá thực lòng chứ có ai hỏi mình cũng chẳng nhó làm được bao nhiêu, 1 con số nào đó trên 50 dưới 60 thì phải.

hồi đó channel trong youtube ngồi trang trí thấy hài lòng gì đâu. bây giờ đổi channel mới vừa xấu vừa bựa vừa load ko được vì nặng. đúng là hàng Mĩ bao giờ cũng là hàng dành cho con nhà giàu =.=

hồi đó làm vid mê chơi, quên ăn quên ngủ. giờ thì nó ko còn là đam mê nhưng mà nó đã trở thành thói quen (tức là còn tệ hơn), ăn ngủ, tắm, chơi, học, rảnh ra là y như rằng ý muốn và kế hoạch làm amv lại ngo ngoe

hồi đó cái vid đầu tiên đạt 1000 views là the Diary of Jane, ăn mừng cả cốc kem, sướng rơn cả buổi tối, còn giờ thì cái vid đó gần 20.k ko buồn ngó, cái Out of Control niềm tự hào 1 thuở được 40k hồi nào ko bít ~:>


nhìn lại kĩ thì 1 năm 7 tháng thành công cũng nhỏ nhoi, chỉ có 2 cái vượt 100k và tổng cộng 15 cái vượt 10k. còn lại đều phình phường kém cỏi, cơ mà mình vẫn iu tụi nó, tình iu 1 năm 7 tháng của mềnh :heart:


ờ quên bổ sung, hồi mới đầu toàn làm những bài hát nhẹ nhàng, pop-rock, alternative để.. làm cho dễ. giờ thì cái gì cũng phang, power, nu, heavy, doom, gothic, death, metalcore, thậm chí country và cả ...nhạc khiêu vũ, ít nhất cũng phải có mối thứ 1 vid. có thể nói là làm mãi rồi quen tay, tự nhiên ko thấy "sợ" cái cảm giác nghe nhạc mà rối rít lên ko biết bỏ thứ gì vào cho hợp. cũng có tiến bộ đấy nhở :D

phù =.=

,

dạo này căng thẳng sức ép quá, càng ngày càng chửi tợn 8-}

giờ mình đã hiểu sao từ bậy lại ra đời.... ngoài chuyện để những người có bộ mặt áo giáp chống đạn khoe tài ta đây thì còn để những người như mình xả cục tức trong lòng ra nữa. =.=

hồi này lại ko có nhạc đúng ý để nghe nên suốt ngày cáu bẳn =.=" gru...

hôm nay sẽ "úp đất" về bạn Max bí ẩn mình đã nhắc đến những 2 lần liền. chả biết liệu có ngày nào bạn ấy rảnh nhảm làm quả google ra tên bạn ấy ko nhỉ =)) đọc xong chắc bạn ấy cũng ngất mất =))

Servant of Evil - Viet sub

, , ,

=)) =)) =))

,

hôm qua mẹ nó nhìn thấy mình

mẹ nó nói là "nhìn cô ấy xinh thế! lúc nào thấy cũng thấy dễ thương"


nghe mà mát cả ruột :D :D :D
còn nó thì ngỏng mặt lên cứ như là mẹ nó khen nó ấy =))


----------------------> hợ.. hợ.... ngượng :")





thế là về nhà bị mẹ phang cho 1 cái biệt danh mới "chào con gái xinh xắn của mẹ, mẹ đi tắm đây"

=)) =)) =)) cười đau ruột


2 đứa bàn chuyện nó sẽ vào đại học nào, rồi nó kết luật nó chọn trường này vì trường gần sân bay =)) =)) =)) mà cón nhấn mạnh những 2,3 lần nữa =)) =)) choáng vật!

[-----]

, ,

chuyển nhà là khi đột nhiên tất cả những người xung quanh đều bỗng nhiên bận đột xuất. có lớp đột xuất, hẹn hò đột xuất và cả... đi chơi đột xuất

1 mình 1 ba lô, làm thế nào để cuối cùng xong hết đống đồ hơn 3 cái va li, kể cũng ko muốn nhớ lại

đi đường lúc 4h sáng, gặp nhiều chuyện nhơ bẩn.

ức.



lết về nhà nhận kết quả phản hồi, ko cho phép thi bù vào điểm thiếu dù tổng điểm là đậu.

ức.



mẹ gọi điện nói đủ kiểu và đầy ám chỉ "ko phải tiền của mình thì mình ko lo"

nói lại mang tiếng mất dạy



đột nhiên bị cho ngưng việc, dù sếp bảo ko có việc gì

nhưng thật sự là buồn



bị điện báo từ Úc thông báo bài luận làm có gian lận, phải gặp 1 ông tiến sĩ nào đó để giải trình. mà bài kế toán tất cả do máy tính, mình chỉ nhập dữ liệu thì gian lận thế chó nào được

ko muốn nói




cái thằng hồi nào đấy đã tìm mọi cách hẹn hò mình cho bằng được, bây giờ tìm được con khác thì bắt đầu lên giọng, mới ngày đầu vào lớp đã "xin chào các bạn, tên mình là... mình rất ko thích nghe heavy metal và black metal!"

[ko muốn chửi thêm]



5h sáng ngủ gục bên cạnh nhà bếp, nhận sms của vịt.

tự động lao đến máy, lục tìm hết từ CNN đến msn


chả lẽ lại ca 1 bài ca thê lương, rằng ca sĩ mình yêu thích nhất đã chết?


nhưng mà lại thế thật.




nếu bây giờ mà metal bị xóa sổ hoàn toàn, chắc sẽ nhảy lầu tự vẫn.
MJ chết, ko việc gì phải chết theo, đấy là cái số của người ta.

nhưng mà 8 năm ròng, biết bao nhiêu thứ đã xảy ra, nói đó là ca sĩ yêu thích, là thần tượng chắc còn chưa đủ. nguời ta thường hay nói Chúa đã thay đổi cuộc đời họ, vậy ca sĩ- nhạc sĩ- vũ công - nhà sản xuất đã thay đổi cuộc đời mình thì gọi là gì?

8 năm, cái đó đã trở thành 1 lệ, nhưng tất cả những chuyện đả xảy ra đều gắn với thứ âm nhạc của ông ta.


nếu ko có ông ta thì cũng chẳng biết đến Slash và rồi lan sang metal - thứ tôn giáo ta tôn thờ.
bắt đầu và kết thúc với AP, cũng là về nhạc của ông.
lần đầu tiên ghen tị...
lần đầu mày mò dịch 1 bài hát tiếng Anh
lần đầu khóc lóc thảm thiết vì 1 bài hát (lần thứ 2 mới đến lượt của The Unforgiven)
lần đầu viết truyện

còn nhiều lắm những kỉ niệm khác, nhiều nhiều


đời đã qua 1 bước ngoặt
đã qua bao thời gian cả vui lẫn buồn


mà giờ tự dưng chấm dứt.
cũng ko phải là chấm dứt, nhưng nó giống như kẻ mộ đạo đứng sững trước khung cảnh điêu tàn của nhà thờ
lòng tin vẫn còn, nhưng vẫn là có cái gì đó đã mất đi, lớn lắm



buồn ko

buồn chứ.



thậm chí thấy lạc lõng nữa kìa.



khóc chứ
mà thật ra cũng ko phải khóc, chả có gì phải thể hiện với ai, cũng ko hứng thú bày trò "cô bé dỗi hờn" ở nhà mới, nhưng mà nước mắt cứ chảy ra.




tự dưng.. ta thương ông

ra đi khi kế hoạch còn chưa thực hiện được, nói như quan niệm phong thủy sẽ là ko siêu thoát được đâu.



ta cũng thương ta nữa

bao nhiêu chuyện xảy ra trong 2 ngày ngắn ngủi, và đến lúc ta thấy ta cần lại cái cảm giác ngọt nhạt mơn trớn, chút nổi loạn. cái cảm giác ta vẫn luôn tìm về mỗi khi ta xao động








thì tất cả ta nhìn thấy
chỉ là 1 thánh đường đổ nát




ta thương ta lắm.

ôi ôi

,

làm sao bây giờ...

hem biết có ai như ta ko... với nó được 1 tuần thì 3 ngày cưng nựng hết chỗ nói, 1 ngày bình thường coi như nguời xa lạ và 3 ngày còn lại thì "cảm hứng" muốn đá nó trỗi dậy liên tục :lol:

mẹ thì cũng khỏi nói... những khi ta thương nó thì hùa vào "ừ phải đẩy, bé Cua dễ thương quá là dễ thương" (trích nguyên văn YM archive ta ko nói xạo =)) ) còn lúc ta muốn đá nó thì lại "mẹ hiểu con, nhưng sao con hanh hạ nó thế... khổ thân nó, nó còn bé lắm con ạ" :faint:

chưa kể cụ còn có chiêu kêu gọi mình cố gắng "nẫng" luôn em trai nó xem sao =)) ối ôi ối...

ôi ta muốn đá nó quá ... muốn đến điên cuồng ko ngơi nghỉ =)) những lúc thế này. ta ko chịu đựng nổi 1 thằng nhóc ranh suốt ngày chực chờ 1 câu khen, tập tành vài cái câu sướt mướt xứ Đài mà nếu so sánh thì dĩ nhiên trình kua gái của nó phải gọi ta làm cụ tổ. ta chỉ muốn đá cho lũ con nít 1 cú thật là đau :D

nhưng khi tgian qua, lúc nó làm cái gì đó.... ngu ngu thì ta lại thấy nó dễ thương :whistle:

và ta lại cưngnó.

nhưng khi cái ngu của nó qua đi, thì ta lại muốn đá nó 1 cách rất mãnh liệt


như bây giờ chẳng hạn :")

thôi chết tôi rồi!

,

ngày game tối game, mở mắt ra là game :cry: :cry: :cry:
mò về nhà từ 2h thì cắm máy đến 8h tối luôn, 1 lèo HOMM3
tối qua đã cố gắng ko mở HOMM3 thì lại chơi Acient Secret... :cry: :cry: :cry: đời đúng là mạt :frown:(


thôi cũng may là ko phải Starcraft -.- là Star thì cứ gọi là thâu đêm suốt sáng

úp đất các mối quan hệ

,

chú Ku bình thường. khổ thân =)) người tên là Riku, nhưng ai cũng gọi là Ku. đến lúc về sau thích Ken-sama nên đặt tên lại là Ku Ken, nhưng cuối cùng ai cũng gọi là Ku Kèn hoặc Ku Kẹt =))

hôm trước đang voicechat (giọng Ku nghe qua voice công nhận cu tè) mà miệng mình cứ rú lên "Ku ơi Ku!!!!" =)) 2 bà cùng phòng nhìn như đang trong dịch cúm gia súc :D

bạn người Pháp bình thường, mới thông báo chuyển qua địa chỉ mới và mới request 1 video tóc dài nữa =))

hkb cũng bình thường, thỉnh thoảng buồn sang tán em ý vài cái cho vui xem em ý có đổ ko :wink:

con cua cũng bình thường. mới gửi 1 cái ảnh đang cạo râu =)) lại còn cái ảnh khoe cái áo mới mua màu hồng.. bị thằng em trai chửi là gay :lol: mà dạo này nó bắt đầu biết nói ngọt rồi, nghe mắc ói lắm

Kiva bình thường, hôm truớc gặp trên Yahoo bạn ý mở webcam khoe đã lồng khung kính ảnh của mình cẩn thận... ôi ối ối =))

tình hình chung quy chỉ có vậy


hom trước sinh nhật bà ngoại quên ko gọi điện chúc mừng... chắc sắp chết rồi =.="

úp đất việc làm

,



update lại tình hình công việc

mới nhận lương 2 tuần làm việc đầu tiên... tổng cộng 168 đô.. rơi nước mắt nước mũi (khiếp quá =.=)

vẫn với khẩu hiệu "mỗi ngày đi làm là 1 ngày ăn" =))


căn bản là lâu lâu mới đi làm 1 lần nên mỗi lần chui vào cái xó quen thuộc của mình là lại thấy việc chất như núi... ko làm xuể nổi =))

giờ ăn trưa thì trong lúc mọi người tung tăng đi ra ngoài thì mình vẫn ngồi cành cạch kèn kẹt trong cái góc với 1 đống giấy tờ chất chồng. mà cũng phải nói là mình làm công ăn lương, có bỏ đi ăn 1,2 tiếng thì sếp cũng vẫn trả như thường, nhưng mà.... chẹp... thấy hơi tội nghiệp sếp...:frown: việc chất như núi, đi như con quay mà vẫn chiều nhân viên. cá nhân mình thì làm việc cứ tắc bụp tắc bụp... có hôm hô hào "sếp ơi 11h em lên chỗ sếp" mà đến lúc 11h10 đang ngồi trên xe bus thì nhận sms của trường thông báo có lớp, nên lại vòng lại... túm lại là ngoài việc ngày nào cũng đi làm muộn, còn có vụ thông báo tới thông báo lui lộn xộn. nghĩ ai mà làm sếp mình chắc chết sớm vì xì trét :faint:


vậy nên là mình cứ theo lịch, sáng vác cục gạch bánh mì (20cmx30cm, chiều cao 5cm) vào cái xó đó, ngồi lết thết cả ngày, nhưng mờ ko bao giờ rời cái bàn phím ra. ờ thì chẹp... không làm mà nhận tiền khác gì ăn cắp, nhất là khi sếp lại là người tốt thế nữa :zip: chắc sếp ngày nào cũng nhìn thấy cái mặt mẹt này vừa gặm bánh mì vừa gõ bàn phím (nhìn rất là nham nhở các bác ạ, ko phải em cố tình bôi bác nhưng mà lúc ấy cái miệng em cứ ngoạc ra :ko: ) nên bắt đầu từ ngày làm việc thứ 8, sếp đi ăn trưa xong về là lại mua bánh gà về cho em :eyes: mà lại là.... bánh ngon nữa mới chết chứ :love: bánh thì đã đành, sếp lại còn lôi ra 1 cái cốc, 1 cái thìa, 1 gói Ovaltine (giống Milo ấy) rồi đưa cho em. ôi sếp làm tan nát hết cả kế hoạch giảm cân của em =)) =))


tối sếp vẫn đưa đi ăn, hôm thì đi McDonald's, hôm cuối vừa rồi thì đi ăn đồ ăn Ấn Độ. mà sếp thì ăn như mèo ấy... hôm đi ăn bánh prata của Ấn, 2 người ấn định là sẽ chia nhau ăn để mỗi thứ biết mùi 1 chút. cuối cùng thì cả mấy cái bánh, cái nào sếp cũng chỉ nhón 1/4 là hết mức, còn lại mình mình chén hết.... (công nhận mặt mình dầy :spock: )

mà đã điều tra ra gia đình của sếp. sếp có 1 vợ 2 con, ngày sinh của sếp, các giải thưởng sếp đã có được, v.v... và v.v.... =)) :lol: công nhận khả năng đào bới của mình vẫn còn tốt như ngày nào =))

mat het fic cu roi!!! :((

, ,

hôm nay lục cả ngày ko thấy 23 chap Xa Hơn Về Phía Sau đã hoàn thành đâu nữa, tức là tất cả thơ, fic cũng theo cái box “fic” mà biến mất luôn… đau khổ từ sang đến tối :frown:

Read more...

bực cả mình =.=

, ,

hôm nay là 1 ngày bực mình!

đơn xin phép hoãn thi bị hủy =.= (trường đại học vô trách nhiệm, hành con người ta thế à)

Ulead ko add được tiếng Việt vào subtitle... định làm vid tặng mẹ mà kiểu này chắc phải xách hàng qua WMM làm... thế nào cũng treo máy vài chục lần

cuối tuần cũng có lớp :cry: thứ 6 rồi mà ko được nghỉ ngơi...

bài luận chưa cái nào xong cả....:faint: phen này chết em rồi

nhận tin dữ: tuần sau kiểm tra môn Luật :ko:

cãi nhau nữa với con Cua


phen này chết em rồi T.T tuần sau còn đi làm nữa...



được mỗi cái an ủi là sếp nhắn tin chúc thi tốt... T.T

chuyện kinh doanh - Dạy Con Làm Giàu

, , ,

tự dưng hay gặp nên muốn bàn chút thôi

cách đây 5 năm khi bộ sách Dạy Con làm giàu của Robert Kiosaki mới về VN thì gần như ko mấy ai mua, 1 phần cũng vì giá tiền của nó lúc ấy tương đối cao, mà người ta cũng ko nghĩ đến chuyện bỏ đến mấy chục ra mua 1 cuốn sách ko phải Harry Potter về nhà (hồi đó HP đang sốt cao)


lúc ấy do nhiều lý do nên mẹ mình mua cả bộ đủ 7 cuốn (ko nhớ chính xác... =.= nói chung chắc chắn là hơmn 5 cuốn... ) về đọc chủ yếu để tìm hiểu thêm về thế giới kinh doanh chứ chẳng phải để tập tành ham hố gì :rolleyes:

đến lúc người ta tái bản lại cuốn 1 của bộ sách, cuốn "Cha Giàu Cha Nghèo" thì lúc ấy cuốn sách bắt đầu sốt lên, nhà nhà cùng mua người người cùng đọc, phong trào kinh doanh tự phát của sinh viên học sinh cũng nổi lên từ ấy p: hồi đó còn đang học lớp 9, có lần đi ra tiệm Net ngồi, có anh bên cạnh gõ cành cach dòng chữ "mày đã đọc cuốn ấy chưa?" thì mình quay ra nói "nguyên bộ sách em đọc hết ròi anh ạ" thế là ông anh nằng nặc xin số điện thoại, rủ kinh doanh (thế mới ghê cơ chứ :D )

cứ tưởng cơn sốt ấy bây giờ đã hạ, mà hôm ông anh họ ka nờ về còn giảng giải "em có tiền thì em phải biết cách nào để tiền ấy làm việc cho em..." bla bla căn bản là đọc lại những gì trong sách đã viết để dạy người khác (con trai hay thế nhỉ :lol: ) mới biết bộ sách vẫn là cơn sốt


nói thế nào nhỉ... chỉ thấy 1 điều là những người giàu có và thành công mà mình biết đều ko mua sách để... học kinh doanh :smile: 1 chủ tịch hội đồng quản trị của 2 công ty, nguồn vốn huy động lên đến con số tỉ thì mua sách để... học cách dạy con. người khác là thứ trưởng kinh tế thì mua sách đọc để... xem nó là cái gì :D và người mới đây nhất mình biết là sếp mình... thì đọc nó chỉ để xem người ta viết về giới kinh doanh như thế nào.


mà ai đọc hết cả bộ sách cũng thấy... cả bộ sách thật ra chỉ quanh đi quẩn lại vài chuyện, vài định nghĩa, nhưng cứ thế đào mãi đào mãi ra để nói. chính tác giả cũng viết ông viết cuốn sách chạy nhất thế giới chứ ko phải cuốn sách hay nhất thế giới, cơ mà người ta vẫn đọc, vẫn mua cơ man là sách :wink: cá nhân mình ko tin vào chuyện với kinh doanh mà chỉ dựa vào cuốn sách là có thể thành công. vả lại với những người đã học hay đọc về căn bản của tài chính thì sẽ thấy cuốn sách thất ra chỉ nói về những thứ khá nông, những cấu trúc cơ bản mà thôi... nó giống như 1 bài giới thiệu chứ ko phải 1bài hướng dẫn, nhưng người ta vẫn đọc và hi vọng nó hướng dẫn người ta làm cái gì đó :whistle:


lấy ví dụ như chuyện tài sản, tiêu sản nhé. ừ thì ai cũng biết phải mua tài sản, ko mua tiêu sản. vậy thử nêu ra 1 ví dụ nhé. mua 1 căn nhà to hơn nghĩa là phải đóng thuế nhiều hơn. thuế của căn nhà cộng với chi phí bảo trì điẹn nước đắt đỏ hơn, ró ràng cho thấy nó là 1 tiêu sản. nhưng nếu mua căn nhà đó và cho thuê lại, thì nó chẳng phải thành tài sản rồi sao? ko có cái gì là tuyệt đối cả.. với người bất tài thì tài sản rồi cũng thành tiêu sản, với người có tài thì tiêu sản rồi cũng thành tài sản thôi.


hơi dơ bẩn 1 tí nhưng sếp lớn nhất của mình có 1 cô bồ cực xinh, lúc nào cũng mua cho cô ấy bao nhiều là hàng hiệu.... nói chung thì cô ta là tiêu sản khủng khiếp nhất của sếp lớn :lol: nhưng sếp lớn lại biết cách dùng người. bằng việc tính toán các hóa đơn mua hàng của cô gà này, sếp đoán được mức thuế các cửa hàng phải trả + phí. vậy là sếp đưa ra 1 dịch vụ hỗ trợ và bảo hiểm giảm đi được mức phí đó, sếp đã thâu tóm được 1 loạt các cửa hàng đồ hiệu, thậm chí cả 1 số khách sạn 5 sao của Singapore. chưa hết, sếp còn tận dụng cô gà này vì là VIP cho các cửa hàng bán đồ hiệu nên mua được hàng giảm giá, tiết kiệm rất nhiều trong việc mua khuy măng sét và cà vạt đồng bộ cho cả công ty, tiết kiệm được chỉ 100 đô la mỗi người, nhưng cả bộ sậu hùng hậu hơn 5000 người, vậy sếp đã tiết kiệm được bao nhiêu nào? :cool: nửa triệu đô đấy :lol:

cuối cùng là tiền mua hàng cho cô gà mất thì mất luôn, nhưng hợp đồng với các chuỗi cửa hàng và nhà hàng khách sạn thì cứ ring tiền về... thế là cô gà kia thực chất lại là tài sản cỡ bự của sếp (nếu tính theo thuế thu nhập phải đóng năm vừa rồi thì sếp lớn nhất có lương 1 năm tính bằng số triệu đô, bằng cả lương bộ trưởng :yes:


cho nên cái chính vẫn là con người thôi :wink: 1 cuốn sách ko thể thay đổi nổi khả năng, nó chỉ thay được ít nhiều nhận thức mà thôi, mà khả năng thì phải được luyện, rèn giũa và có cả phần trời sinh nữa p:


mình thì từ hồi đi bán hàng đã biết mình sinh ra ko phải để kinh doanh, nhưng nếu là để dưới 1 người trên nhiều người thì vẫn là thành công theo ý mình. căn bản là mình hài lòng hay ko thôi

Điêu Thuyền - Diao Chan

, ,





Mười tám lộ quân chư hầu không giết nổi Đổng Trác, mà một thiếu nữ đào tơ liễu yếu như Điêu Thuyền lại giết nổi Trác. Ba anh em Lưu, Quan, Trương hùng liệt không thắng nổi Lữ Bố, mà chỉ một nàng Điêu Thuyền lại thắng nổi. Ôi, lấy chăn chiếu làm chiến trường, lấy son phấn làm khôi giáp, lấy sóng mắt nụ cười làm gươm sắc giáo nhọn, lấy mày ngài làm cung nỏ, lấy nước mắt nũng nịu làm tên đạn, lấy lời tình tứ ngọt ngào làm chiến lược mưu cơ. Xem thế thì cái bản lĩnh của "Nữ tướng quân" quả là tuyệt cao cường, đáng sợ lắm thay!


my crappy translation, please take in mind it's just the main ideas, not exact words of the author:

million soldiers could not kill Dong Zhuo but a fragile girl like Diao Chan could. the three grand brothers Liu, Guan, Zheng could not beat Lu Bu but only one lady Diao Chan could. Alas, the chamber was her own battle field, cosmetics was her own shield and ammor, took the look the smile as the sword and spear, took eyebrows as her own bow, and tears as arrows, bullets, as for strategies and tactics were actually sweet words, flirt. how superior the talent of such Lady General, such frightening!








... go to wikipedia, search for Diao Chao if you dont know her
and if you dont know her, dont ever take pride that you are good at history

thơ tặng con trai

, ,

----chỉ là thơ con cóc cụ thôi, vì viết văn xuôi chán quá chắc người ta chả đọc. dành tặng cho "anh"----


SAO EM KHÔNG CHỌN ANH?



Anh cứ hỏi sao em ko chọn anh
1 người tài năng học cao giàu có
Biết làm việc nhà biết nấu ăn ngon
người thứ 2 thế gian chẳng có


Anh à em học chẳng bằng anh
nhưng đâu phải cái gì anh cũng biết
sao thay vì lo nói mải miết
anh chẳng 1 lần lắng nghe em?


Em biết anh tiền trong thẻ như mưa
còn em đây đếm từng xu tiền lẻ
nhưng thậm chí chỉ là quả khế
anh cũng quyết không thêm bớt 1 xu!


Vâng thì em không đảm không đang
chẳng thể nấu tôm, không nướng bánh
nhưng sao anh coi em tàn phế
chỉ sợ em làm hỏng việc của anh?


vâng có lẽ anh đẹp như tranh
con gái bám theo ào ào không xiết
nhưng tình cảm, vẫn là hơn hết
sao anh nỡ miệt thị người ta?


Anh chỉ luôn miệng bảo em kiêu
vâng thì vốn em kiêu thế đấy
em cóc cần 1 người luôn chói sáng
chỉ cần người nhìn thấu trái tim em.


1 người chia sẻ em buồn vui
động viên em khi em cần đến
1 người lắng nghe khi em khóc
và khích lệ lúc em nản lòng


không xét đoán em vì game em chơi
vì nhạc em nghe, vì quần áo em mặc
không đem tôn giáo ra áp đặt
ko cả ghen vì thứ chẳng ra đâu


em chỉ cần có bấy nhiêu thôi
mà sao với anh gian lao quá?
hay đơn giản em là 1 ổ khóa
mà anh không phải đúng chiếc chìa?


Anh đay nghiến em chỉ thích trai Âu
rồi vùng vằng nói em nông cạn
nhưng anh ạ lỗi đâu ở cội nguồn
sao anh không nhìn vào anh trước?


anh vẫn nói sao mà em kiêu
à vâng em kiêu như thế đấy!
nhưng mẹ sinh em để sẻ chia để khôn lớn
chứ không phải làm nô lệ của anh.


những câu nói hay đã nhặt được trong năm

, ,

lưu ý là những câu này có thể hơi bậy vì dùng tù ngữ ko hay ho lắm, ai dị ứng đừng đọc












-----



Hackerby: Bi là gì?
nova: bi-sexual... dạng lưỡng tính ấy...
Hackerby: thôi dẹp!!! nam ko ra nam, pê đê chả ra pê đê! =.=



-----



Hqthui: sao cấm tui cười? với tui thì những entry trong blog bà có tính chất giải trí cao



-----



Riku: chém gió cũng là 1 nghệ thuật...



-----



hackerby: lại cái bọn emo ấy. muốn chết thì nhảy lầu mịe đi cho rồi =.= ở đó đòi chết than chết muốn chết. dở hơi biết bơi! đúng là 1 lũ hâm nhà giàu dư hơi ko có gì làm.

(------------> câu này quá đúng suy nghĩ của mình :">)



-----



HS: con trai nói chuyện kiểu đàn bà thì.... pro lắm em ơi, đỡ ko được đâu



-----



Alex Sebastian Maagaard: i have to admit, when im sad i cry you know.



-----



HS: lần đầu tiên tao gặp 1 thằng còn hơn Lang Liêu ở cái khoản bánh dầy!



------



Riku: bọn Vietnam ko fair-play thế cơ à? :O mà thôi kệ đi, đằng nào cũng thắng mịe nó rồi :">




------




Danzer: hôn kiểu Pháp ko khó đâu anh ạ
Nova: bao giờ về dạy anh
Danzer: dạy gì? bí quyết là đừng nhỏ nước miếng ra nhiều là được :">




------




K9 (hotgame - gamevn): phải thú thực là nghe qua giọng nova, K9 tưởng tuợng nova khác với thế này....




-----




Nova: just like Dead, Kami, Cliff, Kurt... talents always die soon
Brian: dont say so ... im also talented mah.. you want me to die ah?

(kính vỡ loảng xoảng)



------



linecreative: lần đầu hôn xong tự dưng anh ngất xỉu luôn!




-----



Danzer: em yêu anh nhì quả đất, yêu sau em Yuu
Nova: nhưng chỉ mình em Yuu đứng trên trái đất thôi mà
Danzer: hị hị................ :">



-----




Burzum: ...those questions are just as boring as questions ask which brand of underwear i wore when i recorded my album



-----




....

cho em

,



em à, 4h sáng rồi mà tôi vẫn ko ngủ được
lời nói của em hôm nay ám ảnh tôi


mẹ tôi nói tôi nên cho em 1 cơ hội. ko phải chỉ vì tôi chán chường với internet mà nỡ lòng nào từ chối em, bla bla bla... căn bản là mẹ tôi quý em, quý nhất trong số những người tôi quen, quý hơn cả quý vợ tôi :lol: em là người đầu tiên mà bà đem ra so sánh với Darknova - ông bạn thân thiết cực kì của tôi.


tôi biết em ko đọc được, mà có đọc em cũng ko thông minh như ai kia để xách ra vdict dịch hay là nhờ ai đó dịch dùm :D


tôi muốn xin lỗi em nhiều điều
tôi đã nói dối để thử em, đã bày nhiều trò sau lưng em, thậm chí ép Riku nhảy vào với tôi nữa

tôi cũng muốn em xin lỗi tôi
vì tôi cưng em rât rât nhiều, và quan tâm em như 1 người chị thực sự
tôi cưng em đến mức bảo vệ em cả khi nói chuyện với Riku, còn em thì gần như chẳng muốn biết tôi muốn gì ở em




thật lòng thì tôi ko biết cái nào và ai là người bắt đầu chuyện này trước

ừ ít nhất giờ thì sau 9 tháng biết nhau, tôi biết là bây giờ em thích tôi



và giờ thì tôi chẳng biết phải đối xử với em thế nào.

dĩ nhiên khẩu hiệu là "cư xử như thường" nhưng mà nói miệng thì dễ thế thôi chứ làm thì tôi thách ai làm được

lạnh lùng với em thì tôi sợ tổn thương em. em là con trai mà nhạy cảm và hay lo lắng quá, RIku invi em mà em thì lại nghĩ em đã làm Riku tổn thương nên Riku ko dám onl nữa :worried: (vì cái tên em trùng với tên anh rể hụt của tôi)

ngọt ngào hơn với em thì tôi sợ mật ngọt đầu độc chết ruồi, em lại xỉu tại chỗ thì tôi cũng ko kham nổi trách nhiệm :lol: đùa thôi chứ làm em ghê sợ thì lại mất mối quan hệ tốt với em.





tôi khó xử quá em à

và bây giờ 4h30 sáng, tôi ngồi ko biết suy tính sao cho phải thì em đang nằm trên giường ngủ ngon và chẳng quan tâm gì nữa cả....



đúng là tôi rước hoạ vào thân =.=


và cũng thật là buồn cười, em đến từ cái nơi mà tôi luôn muốn đến. tôi ko thể nói trước tương lai nhưng cứ thử tưởng tượng 3 năm nữa ta gặp lại nhau, chúng ta có thể cùng thưởng thức trà cùng nghe Burzum và Mayhem :coffee:



PS: tôi muốn đẻ mặt em vào mà sợ đến chuyện bản quyền hình ảnh của em P: cho nên tôi để hình cái áo em vào. trước giờ tôi nhận được nhiều ảnh, nhưng em là người đầu tiên chụp cả tủ quần áo với bầy chó mèo và đĩa game của em rồi gửi cho tôi



jag kan inte tala till dig nu. jag forlat inte det....

bờ

, , ,

bùn

càng bị ép hỏi vặn vẹo, càng bị khơi gạn kêo gọi này kia, càng được vinh danh đầu đất ngu độn gì đó

ta càng chẳng muốn về

nếu như hơn 1 năm trước quyết tâm nói "ko", có lẽ đã chẳng bao giờ phải buồn rồi ấm ức rồi emo thế này

thê thảm


đếm lại nào, ta đã hứa những gì nhỉ. ta hứa sẽ giúp đỡ đến cùng... có thể coi là thực hiện rồi đó. nói chung hồi đó ko hứa nhiều, chỉ hứa 2 điều thôi, 1 là sẽ gắng sức đến cùng, 2 là vì nó thì cái gì cũng dám làm.


nghĩa vụ đã thực hiện xong. những gì đã hứa thì đã làm, những gì ko làm được thì hoàn toàn ko chu mỏ lên tự đánh bóng (sorry dùng từ ngữ thô thiển nhưng mà chuyện nó xảy ra đến hơn chục lần rồi :lol:... lòng kiên nhẫn con người có hạn, da mặt mỏng ko đọ lại 1 số người thành tích cao)




grief is just a waste of time. between grief and nothing...
what will i take then?


thôi ngu thì ko có chỗ, đời đơn giản thế từ trước đến nay rồi

[Fanfic][FF7] Giọng Nói Câm Lặng

, , ,

GIỌNG NÓI CÂM LẶNG

Author:
darknova/ darknovaGW/ darknovaGGC (thuyduongmm19)
Category: fanfic ( Final Fantasy 7)+ song fic (+chain fics)
Genre: tragedy, angst, fantasy
Rating: None
Foreword:


As I draw up my breath
And silver fills my eyes
I kiss her still
For she will never rise
On my weak body
Lays her dying hand
Through those meadows of Heaven
Where we ran

Like a thief in the night
The wind blows so light
It wars with my tears
They won't dry for many years
Loves golden arrow
At her should have fled
And not Death ebon dart
To strike her dead



Có những cái chết minh chứng cho sự tồn tại
Có những vết thương hiển hiện cho vinh quang
Có những nước mắt làm rọi sáng nụ cười
Có những rong rêu nổi bật lên thời gian…




Vậy có thứ nào… có thứ nào…..




Read more...

ôi ôi ôi....

, , ,

hôm nay... ta được chạm vào PSP và DS... cùng 1 ngày thôi, mà ta.. mà ta....

ôi xúc động ko kìm được nước mắt



thế là PS2 mini, PS3 (đủ cả 3 màu bạc, trắng, đen), DS, PSP, XboX ta đều đã được...... chạm vào (lại còn được chơi tí chút nữa mới sướng chứ lị )



PS3 chơi Metal Gear Solid thì phải... chả biết bấm nút nào lao vào tường liên tục, bị bắn lòi mắt còn cái trò (ko bít tên) có bà tóc đỏ ăn mặc sexy, cầm súng bắn từ xa thì chỉ là dạng... đứng 1 chỗ bắn nên ko quá tệ



Xbox 360 chơi trò đua xe (ko bít tên) mà lọt lên lọt xuống lỗ đến khổ , bà Nizsu thấy mình chơi như thế bà ấy phải bảo: "sao game này.... hiền quá hén.... nãy h em chơi vậy đã phải chết rồi chứ" mà công nhận game hiền thật, ko bít có bug ko (thường thì chỗ bán máy game nó có... cài bug vào game cho người ta ham ko ta? =.=) mà đâm mãi, đâm mãi, lọt cầu, lọt cống, chưa lọt bô.... đèn đường, góc nhà, cột báo hiệu, thùng rác,v.v... đã đâm ko thiếu cái nào mà cái xe nó chỉ móp méo đi chứ ko chết... lạ thiệt (mà đến lúc nó lết về đích nhìn nó nát như giẻ rách, kinh cả người )



DS chơi CookingMania, đúng trò Rag giới thiệu làm món bánh gối hấp (trong Nam gọi là bánh vạc) mà cái nào cũng làm tốt, riêng cái trò... nhào bột là bó tay =.=
mà cái game này có cách khen mắc cười thiệt chứ

"giỏi lắm.... pro bằng Mama rồi đấy"
------------> đau bụng...



PSP thì được trấn con màu trắng (bố khỉ thằng này còn ghi lên đó chữ "hot stuff" ), chơi 1 game tiếng Trung nên ko bít game nào, chỉ biết là 2 bên đấu đối kháng nhau, vẫn là mấy em mặc bikini vòng 1 thì quả bowling còn phải gọi là bà tổ thế thôi...





PS2 thì từ lần trước về nhà HS có bưng em mini qua chơi, "xơ múi" được khoảng vài phút gọi là, chơi....... Fatal Frame 1 , đoạn intro

bắt đầu từ lúc Mafuyu mở cái phòng đầu tiên trở đi. vừa nhặt được cái máy ảnh thì có 1 con ma lòi lên.... mình sợ quá vội vàng O rồi X rồi nhấn như điên

xem xong HS phải la lên với Ku:
"trời ơi Ku, tao giết con trùm mà tao chỉ xài có 2 tấm, trong khi Nova bắn 1 phát bay 2 chục pô của tao rồi"


--->


sau đó thì.... sợ quá vội vàng trả lại máy cho HS Ku cũng sợ nên ko nối tiếp nova được lâu







ôi... h trong máy có Starcraft full, warcraft Frozen Throne mà ko dám chơi =.= chưa kể FF7 còn phải chơi lại nữa chứ (nghĩ chơi lại lại phải thấy cảnh mà -ai-cũng-bít-là-cảnh-gì-đó ở cuối disc 1 thì chắc ta lại phải khóc theo Cloud 1 lần nữa quá =.=)




ôi... ta mún chơi game T.T

August 03

, , ,



hôm nay nói chuyện với hkb được 1 chút, thấy ông ấy phát biểu 1 câu thế này:

-các bạn nữ ở GGC làm bọn tớ (con trai) thấy áp lực




trả lời: trước h GGC chỉ gây áp lực với những người dám nói có gan để thề thốt mà cuối cùng chả làm được thôi, đừng có đem tụi này ra hơ lửa rồi phán 1 câu xanh rờn (hờ hờ.... câu này chẳng nói riêng cho HKB đâu, nằng lời thế là vì.... câu này là cho Danzer, cho Neo, cho thằng nào đó, cho ku nào đó, chó chú nào đó và cuối cùng là cho 1 bác nào đó đó....)









---------





hận hận hận hận con trai à danh sách hận ko bao gồm những người sau:


-papa
-darknova
-Danzer (nó là EM GÁI trong mắt bạn, được chưa???!!!)
-thằng Lo (nó ko bình thường sẵn rùi)



-lhxung





còn lại là GHÉT TẤT!!!





căn bản là hôm nay biết đến những người như thế này:


-con gái mà quan hệ trước hôn nhân là tự hạ thấp danh dự của mình, thật là 1 sự sỉ nhục
------------------> thế thì mang 10 triệu đến bệnh viện để mua lại cái nhục cho ông..... con trai ép "ko xxx chứng tỏ ko yêu anh" mà xxx xong thì quất ngựa truy phong.... như thế gọi là ko-sỉ-nhục, ko-vô-nhân-cách, mà gọi là "có nhục" và "có cách"







-đó là cái ngàn vàng, là thứ quý giá nhất của 1 người phụ nữ, mất coi như chả còn gì ----------------------------> thế tức là "zin' của con trai ko đáng 1 xu... tội nghiệp...








-cha mẹ ly hôn... suy sụp..... ko còn gì.... ---------------------------> cha mẹ yêu nhau --> cưới nhau ---> hết yêu --> ly hôn = ko còn gì

các người yêu nhau ---> cặp --> hết yêu ---> đá = CÒN TẤT CẢ NHỮNG ĐỨA CON GÁI KHÁC

----------------> "xúc cảm" của 1 thằng đàn ông 20 tuổi lớn đùng .... con trai gì mà... ẻo lả quá... dạng này..... nói thật lòng là chỉ xứng dựa vào 1 cái cẳng tay của tụi con gái như thế này.

chưa kể suốt ngày khư khư "bố phải cưới mẹ", "mẹ phải cưới bố", chỉ có thể nói 1 câu: "quá quá quá ích kỉ" cãi nhau với gái rồi chia tay thì ko sao, cha mẹ hết yêu chia tay thì..... "họ thật là ích kỷ"

----------------> nhục.. thua cả 1 đứa bé gái 5 tuổi







-con gái bây h cũng đâu có đàng hoàng gì.... tối ngày cặp này cặp kia....ăn nói thì bỗ bã vô duyên, chả ai biết nấu nướng làm việc nhà gì cả ----------------------------> con trai thì chẳng cần đợi đến bây h, trước h vẫn là ko đàng hoàng rồi (đừng trách ta vơ đũa cả nắm, đọc kĩ lại câu trên và xét kĩ cái đầu mình xem ai vơ trước??







-con gái chơi game chỉ vì ngắm trai là chính, cùng lắm là vì cốt truyện, còn chiến thuật thì chả quan tâm
(from _Yusuke_ - gamevn) -----------------------------> 1 chữ thôi " sh!thead"








-hiring a woman to work is worse than hiring a man. why? because a woman will take at least 3 months to give a born and take care of the baby while you still have to pay her during that time, then of course i would stick to a man ----------------------------> its pretty a sexiest idea.... WHY DO ONLY WOMEN HAVE TO STAY AT HOME TO TAKE CARE OF THE BABIES? Hello????!!!! Whose the baby? the baby is from BOTH, woman and man.

it would bring fair when man also have to stay at home for at least 3 months to take care of his baby and take care of his wife, just ... well..... not all men are as brave as women to be willing to stop working and staying at home everyday, doing the same things and even may lose their jobs........ *sigh*... how pitiful

(dont tell me a woman can work herself alone. you want to have a woman who JUST GAVE BIRTH YESTERDAY clean your house and take care of your baby and everything? dont bs the bs, please, dunderheads)








-Willow, Im sick of you, retarded, i do hate your every words (from Kratose) ---------------------> ... i do not hate you... i just pity you.. cause you never deserve even just a look of me, ok?

oh and a liar (i dont want to say "jerk" indeed) is totally NOT worth enough to make me feel sick









and for dunderheads who still exist in this world:
i hate you


và cho những kẻ có ý định cố gắng "độp" lại bài này:
cảm ơn vì ý định minh hoạ cho bài viết




đôi điều về emo

,

do Riku, Girl Gamers Club Vietnam viết
nguồn: http://ggcvn.com/showpost.php?p=2939&postcount=24








---bài này là suy nghĩ của tôi không có ý định phê phán ai hết ---

Tôi không thích emo, nói tôi ghét cũng được. Tôi ghét là ghét chính cái suy nghĩ của các bạn, hay các bạn áp đặt nó làm "suy nghĩ" của mình.

Ngày ngày tôi vẫn bắt gặp những câu nói chán đời, những lời thở than than thân trách phận, những lời tự bạch cho rằng mình đang sống một cuộc sống-bất-thường. Ban đầu chỉ 1 số ít, lâu dần với tôi điều đó trở nên quen thuộc, chẳng có gì lạ lẫm cả.
Lý do vì sao tôi không lạ lẫm à? Bởi vì "hôm nay than thở chán chường, ngày mai lại đâu vào đó". Đó là lời nhận xét chiều nay của nova, và cũng là của HS.

Thật vậy.

Các bạn than vãn, các bạn chán ngán, các bạn mệt mỏi blah blah... nhưng rốt cuộc thì sao, trong cuộc sống các bạn có 1% nào đúng là khó khăn?
Ba mẹ la 1 câu ---> đòi chết
Thầy cô la 1 câu ---> vật vã
Bạn bè xích mích ---> đời bất công

Các bạn than vãn rằng các bạn cô đơn nhưng hơn 80% là ngày nào các bạn cũng có nơi để đi, để vui chơi.

Có những bạn luôn miệng nói rằng "tôi muốn chết, tôi không muốn sống cuộc sống này nữa"
Các bạn rạch tay mình, chụp hình, post lên blog.
Thế các bạn có hiểu rằng có những người muốn lành lặn, muốn chạy nhảy bằng đôi chân của mình, nghe bằng đôi tai mình, viết chữ bằng đôi tay mình và nhìn vạn vật bằng đôi mắt mình.
Cha mẹ sinh ra các bạn lành lặn, các bạn không muốn mà muốn tật nguyền ư?
Các bạn nói rằng muốn chết, muốn chết nhưng sau đó lại kèm theo câu ta là 1 đứa vô dụng khi muốn chết mà lại không dám, không có can đảm, sợ đau blah blah
Thật hài hước, muốn chết mà sợ đau.
Vậy các bạn có biết có những người muốn sống mà không thể
Có những đứa trẻ nhiễm căn bệnh thế kỷ, chúng biết chúng sẽ chết ngày mai nhưng hôm nay chúng vẫn vui cười, tận hưởng hạnh phúc mà chúng-đang-có
Các bạn đừng nghĩ làm như thế sẽ được ngưỡng mộ rằng mình can đảm. Nếu đã can đảm chết, hay ít nhất là ra vẻ như mình-tự-tìm-lấy-cái-chết thì hãy mang cái can đảm đó giải quyết những khó khăn mà các bạn đang đối mặt (nếu nó thật sự có)

Các bạn ước ao mình không phải sống cuộc sống này, ao ước "số phận" không chọn các bạn, các bạn ước ao mình là 1 "ai khác"
Vậy
Các bạn có biết rằng có những người ước ao chỉ một phần nhỏ nhoi của các bạn hay không?
Tôi bắt gặp hàng ngày những câu nói "vật chất để làm gì? cái tôi cần không phải là vật chất"
Lol nhưng mà các bạn vẫn sử dụng những vật chất ấy hàng ngày.
bạn bè tôi có những người phải ngưng ngang việc học để đi làm, dù họ rất muốn học, họ tự hứa sẽ quay lại trường một ngày nào đó.
Còn các bạn, các bạn có vật chất, có điều kiện, thế mà các bạn không cố gắng, cuối cùng nhận được một kết quả không mong muốn, bị la mắng thì than thân trách phận.
Một người phụ nữ ngồi kế tôi trong lớp tiếng Anh có nói "In 5 - 10 years in the future, I wish I'm still alive". KHông ai muốn cuộc đời mình kết thúc cả, nhất là tự mình tìm cái chết.
Các bạn có thể nói rằng "tôi khổ lắm, tại vì tôi khổ, tôi khổ".
Vậy
các bạn có biết rằng các bạn may mắn và hạnh phúc hơn nhiều người nhiều lắm. Cái đau khổ của các bạn có lớn lao, có mệt mỏi tới mức phải bỏ hết tất cả, phải ưu sầu không?

Người ta sống ngày nào họ đều tận hưởng cuộc sống trước khi họ không thể. Đó mới là sống tích cực, chưa nói sống có ích

Có người nói cuộc sống có hạnh phúc, có vui vẻ hay không là đều do bản thân mỗi người. Bạn cho rằng cuộc sống đáng chán thì nó sẽ tẻ nhạt. Bạn không tìm thấy được niềm vui từ những thứ nhỏ nhặt nhất thì bạn sẽ không tìm thấy ở những tứ lớn lao hơn.
Hạnh phúc hay không là do bạn lựa chọn, không ai quyết định thay bạn được.

Bây h ngoài những câu nói emo, tôi còn bắt gặp những người tự nhận mình là emo, như 1 mốt thời thượng, sành điệu. Như là nói rằng "ở đời tôi là một emo" là đáng tự hào. Emo có lẽ không xấu, nhưng sống tiêu cực rồi tự nhận mình là emo và nghĩ rằng đó là hay, đó là emo thì bạn sai rồi bạn à. Ý nghĩa của emo không phải như thế, và những emo chính thống chắc cũng chẳng muốn thấy người khác nghĩ về họ như thế.

Lời cuối cùng dành cho 1 người bạn của tôi: Vậy là cuối cùng bạn cũng không tiêp tục được việc học của mình. Nói chuyện với bạn mà tôi cũng cảm thấy buồn khi nghe bạn nói rằng bạn thật sự không biết phải làm gì bây giờ. Tôi tự thấy mình còn may mắn hơn bạn nhiều lắm. Tôi không biết phải an ủi bạn ra sao hay là giúp bạn bằng cách nào ngoại trừ việc góp ý cho bạn cách này hay cách kia. Và cuối cùng tôi chỉ biết nói với bạn một câu rằng đừng bỏ cuộc. Bạn chỉ cười và nói, tôi biết chứ, tôi sẽ tìm ra cách dù rằng nó khó khăn. Suốt buổi nói chuyện, tôi biết bạn rất buồn nhưng bạn không than thở một câu nào, bạn chỉ kể cho tôi nghe khi tôi tình cờ hỏi chứ bạn cũng không tìm một người để trút vào. Nhưng nhìn bạn như thế tôi càng buồn hơn. Chỉ biết nói cố lên, cuộc sống có khó khăn nhưng rồi sẽ có cách để vượt qua, tôi tin bạn sẽ tìm ra cách. Tôi chúc bạn mọi điều tốt lành trong thời gian khó khăn nhất sắp đến.



dành cho GGC

,

Viết cho GGCVN…- Girl Gamers Club Vietnam

Và chỉ cho GGC mà thôi, người ngoài đọc ko hiểu thì đừng thắc mắc

Dành tặng các anh Rag, anh HS, anh Tifa, em hkb, em Danzer, sis Riku, sis kame, Miya, vitbau, Shin, Wings, hqt, lyndis, darknova

Read more...

tại sao tớ viết blog bằng tiếng Anh

, ,

Lý do tại sao tớ viết blog bằng tiếng Anh

Nhiều người vào blog tớ cũng bảo là sao tớ toàn viết blog bằng tiếng Anh, nhìn hoa cả mắt, thì đây, tớ xin liệt kê lý do:

-Thứ nhất, tớ viết bằng tiếng Anh vì tớ muốn nâng cao khả năng tiếng Anh vốn rẫt đỗi lẹt đẹt của tớ, cứ so sánh những bài post đầu tiên cách đây 1 năm, mọi người sẽ nhận ra sự khác biệt rất rõ ràng. Tại sao lại dùng blog? Vì blog tớ viết những gì tự nhiên sẵn có, chứ bây h bắt tớ ngồi vào bàn viết 1 bài văn bằng tiếng Anh để luyện tập, tớ dám cá ngày này năm sau tớ cũng chả làm nổi 1 bài hay ho.

-Thứ hai, tớ viết blog bằng tiếng Anh để tránh những kẻ tò mò tọc mạch hay rảnh rỗi quá ko còn gì làm =_=… sự thật là tớ ko ưa mấy cái comment chào hàng như là “chào bạn, bạn vào blog mình chơi đi” nên viết blog bằng tiếng Anh tớ đỡ hẳn những kẻ như thế

-Thứ ba, blog tớ viết theo hứng của tớ… nhiều bài post viết dựa trên cảm xúc bất chợt của 1 bài hát tiếng Anh nên nghĩ bằng tiếng gì tớ viết ra thứ ấy… thế nên có nhiều bài post đảm bảo mọi người đọc chả hiểu gì :D đã bảo tớ viết cái gì tớ thích, ko quan tâm sự đời mà lại

-Cuối cùng, tớ ghét kiểu viết nửa nạc nửa mỡ Anh ko ra Anh, Việt ko ra Việt. tiếng Việt thì sẽ là tiếng Việt, tiếng Anh sẽ là tiếng Anh… tớ ko ưa mấy kiểu viết như ”hôm nay mình thấy tired quá đi mất… cảm thấy thật empty…”… có lẽ thế là bảo thủ, nhưng với tớ cái gì ra cái đấy, nếu đã ko thể diễn tả bằng tiếng Việt thì tớ sẽ viết tiếng Anh.


------------

định viết cái bài này vậy thôi… ko ngờ vừa viết xong đã thấy 1 cái comment và 1 tin nhắn chào hàng =_= đã thế treo cái bài này lên đầu blog cho bõ tức

for Giang's birthday

,

---for only Moving Tomato---


Giang ơi, giờ mà 17 rồi nha, lớn rồi nhá, cấm nhí nha nhí nhảnh con cá cảnh nữa nhá! Nghĩa là sao à? Nghĩa là:

-đến nhà tôi chơi iu cầu ko vứt dép lung tung nữa
-đến nhà tôi chơi iu cầu ko lấy kẹo bánh ăn nữa (tự lấy tôi chặt phí à <_<)
-đến nhàn tôi iu cầu không gào thét chủ nhà ra dắt xe cho bà nữa =”=
-iu cầu không nhảy nhót loăng quăng (hehehe…)
-iu cầu san sẻ kho download của bà vô điều kiện <_< (gì chứ….tui cũng san sẻ với bà bít bao nhiu thành quả của tui còn giè, bi giờ bà có MIRC thì hỗ trợ bạn bè cái coi)
-iu cầu không tự khen bản thân trước mặt bàn dân thiên hạ =_=…ờ…ý tui là trước mặt tui, còn alị bà có thể ra đứng giữa đường để gào lên, tui không cản :D
-nghiêm cấm chà đạp My Chemical Romance @_@, cho dù đó là tình xưa cũ của tôi, ngừi iu vẫn là ngừi iu (trừ Gerard bị đá xuống từ “chồng” thành “ngừi iu” @_@)
-cuối cùng, cấm tiệt trái lệnh cấp trên (là…tui đó :D)

Vậy thôi, chỉ có 8 điều khoản bé tí tẹo à, ráng nhớ để còn làm người lớn cho tốt nha *hí hửng cười*

Nghĩ lại nhanh quá ha bà? Mới hồi nào tui với bà học lớp 8 (mà…không học chung), còn nhớ bà từng lẹp bẹp chạy qua lớp tui giờ ra về chỉ để chìa cho tui và con Dung coi cái hình gần cuối của Kamikaze Kaitou Jeanne *cười* hehehe… bi giờ thì cái hình đó chẳng xi nhê gì nữa rồi…công nhận tui với bà tiến bộ ghê, keke…XD

Rồi lên lớp 9, lúc đầu tui ngồi trên bà 1 bàn (ngồi cạnh nhỏ Diệu và nhỏ Bùi Dương, móa ơi, tui vẫn nhớ tụi nó chọc tôi tức phát điên ra làm sao @_@), sau đó thì…tôi lọt xuống bàn cuối ngồi =_= (tui còn nhớ rõ cái bản mặt khoái chí của bà lúc đó, công nhận bà hay quá hén <_<).

Rồi vì tình yêu manga cao cả (công nhận manga vĩ đại thiệt hen, nhờ nó mà tui mới biết trên đời này có đứa khác cũng…ngớ ngẩn như tui với cái tên Nguyễn Thị Ngân Giang :D ), tui kéo bà rồi Lan Phương vô CAC nè, rồi tụi mình bày đủ thứ trò, có cả vụ revenge “tanh tưởi” của tui nữa chớ (ặc ặc, nhớ hồi đó sao tui mắc cười quá bà ơi!!!! Hahahahaha :lol: )rồi tụi mình rời CAC nè, bà kéo thêm cả bà Nguyệt với bà Khanh vô nữa nè.

Lớp 9 cũng là năm nhiều biến động. vụ Lê Minh nè, vụ Ánh Phương nè, vụ CAC nè, tui suy sụp quá chừng…. =_= chặc chặc…

Nhớ nhất là tui với bà làm ăn, in hình bán kiếm tiền, ngày nào cũng lội bộ cả cây số giữa trưa nắng, công nhận tui mình siêng quá ha, mà sao hồi đó không nghĩ ra, giờ ra về đi xe đạp đến lấy cho nó roài, tự dưng đi bộ chi cho nhọc sức hả trời trời…rồi cái tui với bà đi kiếm hình, vui mà cụng nhọc ra phết =_= mà hồi đó tụi mình cũng ngố hen, kiếm được hình nào in bán đại cho rồi, tự dưng phải đắn đo chọn hình nào đẹp hình nào xấu…xấu đẹp gì tùy người nghĩ mà…tui với bà lựa mún chết mà vẫn có đứa chê ỏm tỏi đó thoai… rồi tụi mình lấy hình cũng cực nữa chứ…18 cái đĩa mềm được huy động hết công suất (mà cho đến giờ tui vẫn chưa quên cái đĩa màu xanh rất hay mắc kẹt trong máy nhà tôi, báo hại tôi đỏ mắt moi no ra mấy lần @_@). Còn vụ cắt hình đúng khổ 10x15 nữa chứ…thảm cảnh lun!!!! Còn nhớ tui phải lấy cả máy tính ra để tính kích cỡ của tấm hình…sặc!

Tổng kết đi tổng kết lại tụi mình lãi vỏn vẹn chỉ có 400.000 =_= nhưng mà vui ghê hén? ^^ hồi đó tui còn đang cãi nhau với Darknova nữa chứ, tụi mình lò dò đến hội sách của T3 để bán hình + xem cái điện thoại di động đầu tiên của Darknova như thế nào :lol: :D

Lớp 10, tui với bà lại vào chung trường, mà bà biết tui đây vốn thuộc dạng “không phải bình thường” (<----biện pháp nói giảm, nói tránh) nên có kím được đứa nào trong lớp đâu, toàn chạy qua lớp bà không à, riết rồi quen sạch từ nhỏ TĐ, nhỏ Trang, nhỏ Minh ^^, sau đó thì…hèm….*khụ khụ* tui bị bà nhiễm cho 1 tràng dài từ SA đến ya *_* cuối cùng thì tui còn “máu me” vụ săn nó hơn cả bà nữa chớ :lol:

Lớp 11, tui bái bai các bà….

*nhìn lại* toàn quá khứ vui mà sao buồn quá hen…
Tự dưng tôi nhớ lại mà tui thấy muốn khóc nè bà….

Giờ chắc bà đang bận học như điên rồi =_= …

…mỗi người mỗi ngả….

Anyway, chúc mừng sinh nhật bà nha Giang! Happy birthday!!!! ^^ thêm tuổi mới học giỏi, chăm hơn (cái này chắc không thành hiện thực được qué…P:), xinh đẹp hơn, siêng đến đứa rước tui hơn nha! ^^

ihappy birthday Le MInh

,



hapy birthday for my friend Lê Minh. he would be 22 years old if he was still alive.

happy birthday Lê Minh, hope you always keep your smiles, always be happy and always can have what you want to. I hope that Lam Trường, your favourite singer will sing forever in your dream and your dream is the most beautiful thing in this world.

I miss you a lot

And I will try to smile more because I know you want your friends to be happy

but just now, please allow me to cry for you
I know that I should smile, but sorry Lê Minh I cannot!

em không thể nào ngưng khóc khi em nghĩ rằng em sẽ không bao giờ có cơ hội kịp nói cảm ơn anh
em không thể tin là em lại dễ dàng buông ra 1 câu nói độc địa như thế
em không bao giờ có thể tha thứ cho mình, vì em là 1 đứa tồi tệ!

em vẫn nhớ khi em lẻ loi 1 mình, 13 tuổi, 1 mình lang thang ở Hà Nội
và em vẫn nhớ anh đã tốt với em thế nào
vậy mà... em chẳng bao giờ cảm ơn anh cả. thậm chí lúc đó em còn bảo anh nên bị xe đâm phải

là do em, phải không Lê Minh? là do em đúng không?
em xin lỗi... em thật sự xin lỗi
anh từng bảo em rằng em phải luôn cười, mãi mãi cười

em xin lỗi, em không thể
em không thể nào cười được khi em phải gõ những dòng này trên blog của mình chứ không phải là để gửi cho anh...

em xin lỗi! và chúc mừng sinh nhật anh...

fanfiction: DARKNOVA AND I

,

this is fanfiction - a type of fiction that the characters are not yours (ex: Tom Cruise, Brad pitt, etc can be your characters in your fanfiction) ---> that's why fanfiction is called "legally illegal fiction" (if the author doesn't use their fanfictions for getting money)

my fanfiction is about... myself and my friends ( so I don't have to worry about the laws LOL)
this one is about a meeting of Darknova and I in 2014 (^_^)

note: it's written by Vietnamese (you know that my English isn't good enough for a fiction)

Read more...

check check check

,

please help me, especially if you're Vietnamese
hay giup toi 1 chut, neu ban la nguoi Viet Nam

Read more...

arh!!!!

,

Làm sao để có thể tống cổ 1 tên... ko định nghĩa được đi, để hắn khỏi làm phiền mình nữa?

Bạn trai cũ của bạn tôi bất thần... quay ra nói với tôi rằng: “I love you!”

---------> aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!!!!!!

Và cho dù tôi đã tìm mọi cách đẩy bật hắn đi rồi, hắn vẫn cứ lừ lừ quay lại như không có chuyện gì xảy ra---> thật... sorry, nhưng đó quả thực là 1 cảm giác thấy ghê. Không phải ghê vì hắn xấu xí (hắn cũng đẹp trai, trên thực tế), cũng không phải vì hắn ở bẩn hay vì 1 điều gì đó kì lạ (trên thực tế, cá nhân tôi cũng kì quái chẳng thua ai)
...ghê vì cái cách cư xử của hắn!!!

Cái chất giọng lúc thì nhừa nhựa nhõng nhẽo, lúc lại bất thần đầy ép buộc:
-hôm nay Dương khỏe không? Có nhớ mình không?
Hay là:
-đừng có nói cái giọng đó đi! Bạn gái thì phải quan tâm đến bồ mình chứ!
-học cái gì mà học! Con gái học cao để làm gì? Cuối cùng cũng về làm vợ thôi? Tôi không muốn Dương học lên làm gì. Có nghe tôi không thì bảo?!!

-----------> hello!!! Tôi nhớ rõ ràng rằng trong suốt lịch trình gần 20 năm cuộc đời, tôi chưa bao giờ gọi ai là “bạn trai” hay “bồ” hay “người yêu” của tôi hết, kể cả những mối quan hệ ngốc nghếch hồi mẫu giáo (ngoại trừ nhân vật truyện tranh và ca sĩ, nhạc sĩ mà tôi yêu thích). Sao tự dưng tôi lại hân hạnh có 1 người tên “bồ” và có quyền ra lệnh cho tôi như thế?

Và hôm nay, đúng như tôi lo sợ, sau khi darknova đưa tôi về (tiếc thật, đang định bụng đi ăn tối với darknova luôn, bù lại lâu ngày mới gặp), TÔI LẠI NHẬN ĐƯỢC ĐIỆN THOẠI CỦA TÊN DỞ NGƯỜI ĐÓ.

Và kết quả là đến tận bây giờ, 4h sáng nhưng tôi vẫn ngồi trước laptop vì lạnh sống lưng dù hôm qua chỉ ngủ vỏn vẹn 4 tiếng.

-----> hắn ghê gớm hơn tên Trung Quốc ngày đó ở Singapore vì tôi chỉ cần nói rằng: “xin lỗi nhóc, nhưng tôi không phải mẹ anh, tôi chẳng có lý do gì để phải lo lắng cho anh cả. Và tôi cũng không muốn trở thành mẹ anh đâu” và tên Jacky đó cao chạy xa bay. Còn tên Vietnam này thì... dù có nói thế nào cũng vẫn bám dai như đỉa!

-----------------------------

My friend’s ex-boyfriend suddenly told me that he loved me and believe me, he has something wrong in his mind.

Firstly, after a long time fell in love deeply with my friend, that guy was kicked. Anyway, he told me something like above.

But that’s not all. I understand why my friend said goodbye to him. What I can see now is a stupid child who wants to be show that he’s really a boss of every girls in stead of a very cute and gentle guy in the past.

He starts saying to me by a very strange tone: terrible sentences and orders:
-how are you today baby? Do you miss me?
Or:
-shut your mouth! You must take care of your boyfriend! (“boyfriend” here, he meant that it is him)
-stop it! Why do girls study so much? You all will be wives! I don’t want you to study anymore! You must listen to me!

-------------> what’s wrong with him? I never call him my “boyfriend” or “lover” or something else. I’ve never called someone like that in fact (except for manga’s characters and some very good singers, musicians such as Michael Jackson, etc).

And you know, right now (nearly 5a.m), I’m sitting in front of my laptop and cannot help trembling because of him (today, he called me again even I tried many ways to avoid).

Arhhhh!!!!!

(another problem is my mother likes him very much, she always calls him “my son-in-law” and tries to force me to see him ------> mum! I don’t/cannot have a boyfriend doesn’t mean I need a boyfriend that much!!!)

-----------------------------------------------------

and another thing, my friend's mood has seemd so bad these days. I wonder what went wrong. :frown: I'm really worried. he always tell me "calm down" or "don't be upset", always relieves me but right now, I feel so bad because I cannot help him feel better. maybe he has to suffer too much pressure. I hope his dogs (he told me once that he has 3 dogs) can help him some parts like they did when he broke up with his ex-gf. try on, my friend :frown: I really don't want to see you like that.
by the way, I hope that your current girlfriend can help you too. this is the first time I've had prayed Jesus. I wish that you will feel better, much better! :frown: :frown:
December 2009
M T W T F S S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31