Skip navigation.

Sharing together ...

http://tienvinh8x.info

Posts tagged with "Âm nhạc - Ngày ấy và bây giờ!"

Âm nhạc - Ngày ấy và bây giờ!

Chắc mọi người cũng hiểu, tại sao trong Blog này chủ yếu là viết về âm nhạc :rolleyes: . Vì tôi thực sự là người có những thay đổi khá lớn lao, từ khi có niềm đam mê âm nhạc. Buồn - tôi nghe nhạc; vui- tôi nghe nhạc, rảnh rỗi - tôi nghe nhạc, bạn đến nhà chơi - tôi mở nhạc, kết thúc một đề tài - tôi nghe nhạc, sắp đi ngủ, tôi nghe nhạc ... đấy là những thời điểm mà tôi cho là thường xuyên, còn đâu cũng có những lúc bực bội, stress, ...tôi cũng coi âm nhạc là bạn :hat: .

Nhớ từ hồi còn bé xíu, nhà tôi không có Ti vi. Thời đó, cả xóm, chỉ một vài nhà giầu lắm mới có cái Ti vi màu ..đen trắng thôi monkey . Là con trai, tôi hay thích xem chương trình những bông hoa nhỏ. Nhưng tôi chỉ thích xem phim hoạt hình. Như mọi lần, tôi đến xem nhờ, nhưng hôm đó chẳng có phim hoạt hình mà lại là mấy bài ca nhạc dành cho thiếu nhi ...lúc đó tôi không thích, nhưng thú thực, tại mấy cô bé trong chương trình rất dễ thương và xinh xắn, nên tôi xem ca nhạc là chủ yếu. Nhưng cũng may mắn cho tôi là cô bé trong ấy lại hát rất hay. Và những bài hát, những giai điệu cuốn hút tôi từ đó ..p:

Lớn lên, vào cấp 3. Trường cách nhà tôi chỉ hơn 10Km, nhưng lại ngăn cách bởi một con sông, nên tôi phải thuê nhà trọ. Nói là thuê, chứ thực ra tôi ở nhờ nhà một bác ở gần trường. Không phải mất tiền thuê nhà, nhưng bù lại, ngoài thời gian học tôi phải trông 3 đứa bé con nhà bà chủ ... Tôi là con trai, lại út nhất nhà, nên việc trông coi trẻ con hồi đó là một công việc khó như lên trời ..Huống chi, những 3 đứa :cry: . Ở nhà, tôi được chiều chuộng, quần áo thì ít khi phải giặt, nhưng lên ở đó, tôi phải làm tất. Bố mẹ tôi biết, xa nhà tôi sẽ vất vả, nhưng vì muốn tạo cho tôi sống tự lập cho quen, sau này sẽ vững vàng hơn khi ra ngoài xã hội monkey .

Vào đại học, tôi thấy bạn bè hay chơi Guitar, tôi cũng muốn chơi và bắt đầu tập thử. Quả thật, tôi học guitar khá nhanh. Chỉ trong thời gian không lâu, tôi đánh được gần hết các bài (bài nào tôi thuộc giai điệu, tôi đều đánh được bằng Guitar, tuy chưa được hay cho lắm!). Tôi thấy, mình có chút thừa hưởng năng khiếu về Guitar của bố tôi. Bố tôi hồi xưa học trung cấp nhạc, rồi sau đó đi bộ đội, dần dần mai một đi, không thường xuyên chơi nữa. Nghỉ hưu, bố tôi mở một lớp học Guitar tại nhà, nhưng hồi đó, mọi thứ còn khó khăn, lớp học thưa dần, rồi bố tôi nghỉ hẳn. Lúc đó tôi cũng còn nhỏ, đang học cấp 2. Tôi thấy cây Guitar chẳng có gì hay ho, nên cũng chẳng thèm quan tâm :no: . Nên sau khi học năm thứ 2, về nhà ôm cây đàn Guitar gảy ngon lành khiến bố tôi rất đỗi ngạc nhiên, bảo thằng này, ở nhà nó có bao giờ cầm lấy đàn đâu, sao đi học mới 1 năm mà lại "dở chứng" ra thế!! Thú thực, bố tôi biết chơi guitar, nhưng tôi tự học và học từ bạn bè nhiều hơn từ bố. Mà tôi có ở nhà mấy đâu. Toàn đi ở trọ suốt. Nên có lẽ cũng ít có cơ hội ấy...... Lại nhớ cũng hồi ấy, một hôm chẳng có ai chơi cùng, tôi đem cây đàn Guitar của bố ra nghịch, tôi gảy chán rồi lấy tay vặn lung tung các nút chỉnh dây. Cũng may mắn cho tôi là không sợi dây nào bị đứt, nếu không có thể sẽ bị trận đòn đáng nhớ...

Và bây giờ, với kỷ nguyên thông tin, âm nhạc đối với tôi càng có ý nghĩa hơn bao giờ hết. Tôi thường tìm những bài hát trên mạng mà mọi người hay truyền tai nhau nghe. Âm nhạc có thể làm ta đạt cảm xúc sung sướng tột cùng, có thể đem đến những niềm vui, những người bạn, và nó cũng có thể đem đến cho bạn những giọt nước mắt, có thể là nước mắt của sự hối tiếc, sự mất mát hay là một nỗi buồn mà không ai có thể chia sẻ cùng bạn. Âm nhạc thực sự đã giúp tôi trưởng thành hơn về tư duy, về cách nhìn nhận cuộc sống, tôi thấy nó giúp mọi người sống tốt hơn, ý nghĩa hơn! :wink: