Hiểu hơn về chị - Huỳnh Tiểu Hương
Tuesday, January 29, 2008 4:43:02 PM
Huyền Thoại Huỳnh Tiểu Hương
Cô là một con người có quãng đời như một huyền thoại khiến cho giới báo chí trong và ngoài nước không tiếc giấy mực. Cô là người khiến cho giới kinh doanh bất động sản ở Sàigon phải kính nể. Và cô cũng là người mà hàng ngàn đứa trẻ bụi đời lang thang khắp mọi miền Trung, Nam, Bắc yêu thương gọi là Mẹ…
Tuổi thơ: Cát và Bụi…
Mình là ai? Ai sinh ra mình? Đâu là nơi chôn rau cắt rốn, là nơi mình cất tiếng chào đời…? Đã bao lần Hương tự hỏi chính mình và cũng từng ấy lần Hương phải nén giọt lệ sấp sửa tràn mi. Hương chỉ đoán mình sinh năm 1965-1968 gì đó. Quá khứ chỉ còn đọng lại trong Hương là cái nắng, cái gió rát bỏng của miền Trung. Ngày ấy, có một cô bé lẽo đẽo theo một bà lão lưng đã còng xuống bởi gánh nặng cơm áo, như bao kẻ hành khất khác, lang thang trên sân ga, xòe bàn tay gầy guộc trước cửa toa tàu xin từng mẩu bánh…Bà lão ấy tên gì, Hương cũng không biết nốt…Thời gian và cuộc mưu sinh nhọc nhằn khiến cho bà lão như ngọn đèn lay lắt trước gió. Năm 1978, trên một chuyến tàu tình cờ, bà lão hành khất gặp một cặp vợ chồng là giáo viên ở Vĩnh Phú. Hương được ông bà có tên tắt là V.N. nhận nuôi. Cuộc đời của cô bé ăn xin tưởng chừng như sang một trang mới sang sủa. Nhưng tấm lòng nhân ái của ông bà V.N. không thắng nổi sự cay nghiệt của cuộc vật lộn với miếng cơm, manh áo…Không chịu nổi đòn roi, Hương đành bỏ trốn…
Không biết đi đâu, về đâu, những chuyến tàu Bắc Nam lại đón trở lại cô bé ăn xin ngày nào. Hương lủi thủi, lay lắt kiếm từng miếng ăn bằng mọi cách: xin ăn, bán thuốc lá lẻ, trà đá, thuốc chữa bệnh hắc lào…Cái bài thuốc chữa hắc lào Hương nhớ lắm. Những ngày tháng đó, Hương chỉ có một bộ quần áo mặc trên người. Tắm ao, tấm hồ xong, quần áo vừa vắt chưa hết nước là mặc ngay nên người đầy ghẻ lở. Có một chú bộ đội mách cô cách chế bài thuốc chữa. Cứ lấy bồ hóng trộn với dầu lửa, ngâm cho có mùi rồi đem bôi vào chỗ lở là khỏi…Cứ vậy, Hương lớn dần lên theo các chuyến tàu trong đói, trong rét, trong tuổi nhục và những cú đấm đá, cái bạt tai nổ đom đóm mắt của những kẻ du côn, du đãng…
Bông hoa hoang dại và…cạm bẫy!
Đói, rét, bệnh tật và giá bụi vẫn không che nổi cái khuôn mặt khả ái của tuổi dậy thì mà trời phú cho Hương. Nhưng ông trời sao oái oăm dường vậy. Cái đẹp hoang dại của cô lại trở thành miếng mồi béo bở cho những ham muốn tồi bại trong những đêm ga xép không người thân, giữa bầy quỹ dữ. Những kẻ không còn chút tính người đã tìm mọi cách để cưỡng đoạt Hương, nếu bị cự tuyệt, chúng không tiếc tay đánh đập dã man. Có lần, cô còn bị chung cắt gân chân, rạch cổ để khỏi la, khỏi chạy trốn…Lần khác thì chúng dí dầu thuốc lá đỏ rực vào ngực, vào bụng Hương…Cô đau đớn thét lên, mùi thịt cháy khét lẹt…
Không chịu đựng nổi sự phập phòng lo sợ đến từng miếng ăn, giấc ngủ…Hương phải lần mò đi nơi khác kiếm sống. Ông trời vẫn chưa hé ra cho cô một lối thoát. Hương lạc vào đoàn người đi đào đãi vàng lên miền Tây Nghệ An, Hà Tĩnh…và rơi vào chốn địa ngục trần gian…Hương phải vắt kiệt tất cả sức lực đào đãi kiếm từng mảnh vụn vàng để đổi lấy miếng ăn. Có những lần miếng cơm đã vào đến miệng rồi còn bị đánh đến trào máu mồm, máu mũi bởi sự tàn ác của chủ Bưởng. Tai phải của Hương đã điếc vì những trận đòn thừa sống, thiếu chết ở đây. Một lần nữa, Hương phải chạy trốn khỏi cái địa ngục khủng khiếp này…
Năm 1986, bàn chân tha phương của Hương đã đặt chân lên đất Sàigòn. Ban ngày, cô ra bến xe miền Đông lau xe dù để mong kiếm miếng cơm thừa. Buổi tối, phải ngủ trên những chiếc cầu bắc ra hố xí ở những dãy ao nuôi cá tra, ven sông Sàigòn để tránh bị kẻ xấu rình rập…Một ông chủ xe tốt bụng tên Huỳnh Văn H. thấy cô hiền lành, chăm chỉ đã nhận Hương về làm con nuôi…Và cũng chính nhờ ông H. cô bé vô gia cư đáng thương đó mới có họ, có tên, có hộ khẩu như bây giờ…Tuy nhiên, sự cay nghiệt của miếng cơm manh áo và sự ganh ghét của những người trong gia đình đã làm tang vỡ hạnh phúc quá monh manh của kẻ bụi đời. Hương lại phải ra đi…Mang theo bé Anh Đào - một đứa bé bị bỏ rơi đáng thương – cô trôi dạt khắp Sàigòn. Ban ngày hai mẹ con Hương sống lay lắt bằng việc bán cà phê, bán bánh, kẹo cao su…Và bằng chút cơm thừa canh cặn nơi quán xá…Ban đêm, vỉa hè, khu nhà hoang ở công viên, cầu tiêu là chốn náu than chập chờn của hai mẹ con…Thê lương là vậy nhưng Hương đâu có được yên. Sự đói khát, vẻ đẹp hoang dại giữa chốn đô thành lại xô cô vào những đọa đầy đớn đau tủi nhục. Có lần cô bị hơn 10 tên vô loại bắt cóc ra một ngôi nhà hoang ở đầu cầu Sàigòn, hành hạ đến ngất xỉu. Chưa thỏa mãn thú tính, chúng lột và xé nát bộ quần áo duy nhất của Hương. Lần khác, có một gã Sở Khanh nói yêu cô rồi tìm cách lừa gạt đem bán Hương cho nhà chứa ở Vũng Tàu. Sau gần nửa tháng ngập ngụa trong chốn bùn nhơ, Hương mới thoát ra được. Đau đớn, tuổi nhục, hận đời, hận người…Nhiều lần Hương leo lên cầu Sàigòn định tự vận…Điều duy nhất để cô tồn tại lúc bấy giờ là tình thương đối với bé Anh Đào. Không có cô, bé Anh Đào sẽ sống ra sao? Cuộc đời tha phương gió bụi một minh Hương là đủ lắm rồi…!
Bước ngoặt, nhà địa ốc, nữ Giám Đốc và người Mẹ…
Vô tình quen biết, chứng kiến tình thương bao la của cô đối với đám trẻ bụi đời, một người Đài Loan tốt bụng tên là Chảo Lai Wang đã cảm phục Hương và nhận cô làm con nuôi. Ngày 10-12-1989, cuộc đời Hương sang trang mới. Ông bố nuôi đã cho Hương 20 lượng vàng. Từ số tiền đó và với sự kinh doanh ngây thơ nhưng đầy may mắn, Tiểu Hương mua được một căn nhà ở quận 10 với một chiếc xe du lịch cho khách nước ngoài thuê. Có nhà, ngay lập tức, cô đón hơn 20 đứa trẻ bụi đời về ở…Hạnh phúc tiếp tục mỉm cười với cô gái quá bất hạnh. Chưa đầy hai năm làm “cò” đất và dịch vụ cho thuê xe, Hương sở hừu chiếc xe, bốn năm căn nhà và hàng ngàn mét vuông đất. Khi cơn sốt đất bùng lên, những căn nhà, mảnh đất kia đã giúp Hương trở thành Tỷ Phú lúc nào không hay…
Thời điểm năm 1999, giới kinh doanh địa ốc Sàigòn biết tiếng cô như một “đại gia” khét tiếng. Cũng năm 1999, cô bỏ ra $20,000.00 dollars xây nên xưởng sản xuất nước tinh khiết Ultra-V do cô làm Giám Đốc, tạo công ăn việc làm cho hàng chục đứa trẻ mới vào đời.
Có tiền tỉ trong tay, Hương mua ngay đất ở Long Thành – Đồng Nai, xây nhà và rước hơn 40 đứa trẻ bụi đời vào chăm sóc. Sau đó, cô tiếp tục xây nhà ở Bình Dương, Đà Nẵng…để đón những đứa trẻ lang thang…Nghe ở đâu có trẻ sơ sinh bị bỏ rơi là cô tìm đến đón về. Hương tằn tiện từng đồng để dành cho những đứa trẻ cù bất cù bơ này. Thậm chí làm Giám Đốc nhưng Hương không thuê phó Giám Đốc bởi “thuê họ thì phải trả tiền 1-2 triệu mỗi tháng. Số tiền đó có thể nuôi được 10 cho đến 20 đứa trẻ…!” Những bữa ăn trong nhà, nếu không phải đi xa, tự Hương đi chợ mua đồ về và tự nấu nướng bởi lý do hết sức đơn giản “tiết kiệm được 500 đồng, 1000 đồng là một đứa con sẽ có quà, có bánh…”
Tết Nhâm Ngọ vừa qua, Hương đón tết trên đường phố với những đứa trẻ lang thang. Hương nấu 6,000 cái bánh chưng. Ngày 28 tết, đích thân cô chở bánh bằng xe Honda lang thang khắp mọi nơi từ Sàigòn cho đến Bà Rịa Vũng Tàu, Bình Dương…phân phát cho những đứa trẻ còn lang thang trên đường phố. Cứ đi như vậy cho đến tận ngày mùng 3 Tết cô mới vế tới nhà. Đến bây giờ hỏi cô có bao nhiêu đứa con, bà mẹ trẻ đó chỉ lắc đầu: “con Hương ở khắp mọi miền, tên cũng không nhớ hết…Đi đến đâu, Hương cũng được chúng gọi là mẹ…hạnh phuc lắm!”
Từ quãng đời gió bụi bất hạnh cua mình, Hương hiểu giá trị của mái ấm gia đình, của tình thương, sự học hành…Vì vậy, những đứa con của Hương đều được ăn học đầy đủ và đều mang họ Huỳnh. Trong vòng tay, trong tình yêu thương vô hạn của Hương, những đứa con như Nghi, Nhi, Huệ , Anh Đào…lớn dần. Có em đã được vào đại học…Sinh Nhật Hương ngày 10-12-2000 (Hương không biết ngày mình sinh ra, cô coi cái ngày 10-12-1989 bước ngoặt thay đổi cuộc đời mình, làm ngày sinh), Hương nhận được hơn 700 tấm thiệp vụng về do những đứa con tự làm lấy. Và cô đã khóc, giọt nước mắt sung sướng nhất trong cuộc đời…Năm nào cũng vậy, vào ngày sinh nhật, Hương lai tìm những đứa trẻ lang thang về và chiêu đãi chúng bằng một bữa tiệc thật lớn do chính tay mình nấu nướng. Hương tâm sự: “Niềm hạnh phúc duy nhất của đời Hương bây giờ là những đứa con. Vắng chúng một ngày là Hương muốn bệnh liền à…Nếu ai chia cắt Hương với các con, có lẽ Hương chắc hết muốn sống!”
Thực tại và nhánh hoa Lan…
“Kể từ khi các báo đài viết đăng bài, Hương buồn tột đỉnh. Buồn vì sao à? Vì quá khứ đau đớn lại hiện về. Hương đóng cửa nằm trong nhà tới hai ngày, không ăn uống, khóc hết nước mắt…Nhưng sau hai ngày Hương lai vui hết biết. Anh biết vì sao không? Mỗi ngày Hương nhận được trên 300 lá thư, hàng chục cú điện thoại, tiếp rước và nói chuyện hàng chục ngàn người tít tận từ Hưng Yên cho đến vịnh Cà Mau…Họ cứ cảm ơn hoài…và bảo là Hương đã giúp họ tỉnh ngộ, giúp gia đình, con cái họ hạnh phúc…”
Vâng tôi tin và hiểu bởi quãng đời phiêu dạt cùng ý chí và tình nhân ái bao la của Hương đã đánh thức những cuộc đời đang chìm đấm vào vòng xoáy khốc liệt của cơ chế thị trường…”Mấy hôm trước, Hương lại nhặt được 4 đứa trẻ sơ sinh bị bỏ rơi. Một đứa trong thùng rác, một đứa ở gốc cây, thịt da còn đỏ hỏn…Cũng là người sao ai ác quá…!”. Đang vui, bất chợt Hương lại sững lại, mắt hoe hoe…Tôi cũng lặng đi, trong cả những giây phút vui sướng, Hương vẫn nhức nhối bởi những nổi đau của những đứa trẻ bị bỏ rơi…
Chị Tiểu Hương chuẩn bị quà trung thu cho các em
Đến khi nào Hương mới tính chuyện lập gia đình? Tôi phá vỡ khoảng lặng đang ngự trị. Có nhiều anh đến với Hương lắm nhưng họ vì nhiều mục đích không tốt! Hình như không có người đàn ông nào dễ cảm thông cho quá khứ của Hương và cũng chưa thấy người nào có cùng tình yêu trẻ với Hương…Hương sợ đàn ông lắm…! Với lại Hương chỉ biết yêu con à…! Hương thật thà. Ngày quốc tế phụ nữ này, Hương thích điều gì nhất? Tôi tiếp tuc. Ngoại trừ các con, Hương không biết thích gì nữa. À…hoa Lan…Hương thích hoa Lan lắm…Trước đây có người bạn gái hay tặng một nhánh Lan cho Hương vào các ngày lễ…Giờ thì không thấy tặng nữa…! Và tôi cũng biết, không chỉ không còn được tặng hoa Lan, trong các ngày lễ Tết, ngoại trừ những món quà nho nhỏ, khi thì cái bánh, cái kẹo của những đứa con, Hương cũng chưa bao giờ nhận được một bông hoa nào khác…!














Unregistered user # Sunday, September 6, 2009 4:08:56 AM
Unregistered user # Sunday, September 6, 2009 4:10:22 AM
Unregistered user # Sunday, September 27, 2009 12:33:58 PM
Unregistered user # Friday, October 9, 2009 5:59:01 AM
Unregistered user # Wednesday, October 14, 2009 3:25:16 PM
Unregistered user # Wednesday, October 28, 2009 7:00:41 AM
Unregistered user # Saturday, December 5, 2009 3:53:28 AM
Unregistered user # Wednesday, December 23, 2009 1:17:48 AM
Unregistered user # Monday, March 1, 2010 3:57:59 AM
Unregistered user # Wednesday, March 3, 2010 6:33:47 AM
Unregistered user # Wednesday, May 12, 2010 5:51:37 AM
Unregistered user # Monday, May 31, 2010 1:34:00 PM
Unregistered user # Monday, May 31, 2010 2:31:17 PM
Unregistered user # Tuesday, June 1, 2010 2:01:15 PM
Unregistered user # Wednesday, June 2, 2010 8:56:34 PM
Hành khấtSenorDang # Sunday, June 6, 2010 7:15:58 PM
SenorDang comment
Unregistered user # Monday, June 7, 2010 3:32:00 AM
Unregistered user # Friday, June 11, 2010 7:02:29 AM
Unregistered user # Friday, September 24, 2010 6:17:44 PM
Unregistered user # Saturday, October 9, 2010 12:16:06 PM
Unregistered user # Saturday, May 28, 2011 1:13:49 PM
Unregistered user # Sunday, May 29, 2011 5:05:49 AM