Mãi mãi một tình yêu

For you and for me - Tieulongnu_192

Hiểu hơn về chị - Huỳnh Tiểu Hương

Đói, rét, bệnh tật và giá bụi vẫn không che nổi cái khuôn mặt khả ái của tuổi dậy thì mà trời phú cho Hương. Nhưng ông trời sao oái oăm dường vậy. Cái đẹp hoang dại của cô lại trở thành miếng mồi béo bở cho những ham muốn tồi bại trong những đêm ga xép không người thân, giữa bầy quỹ dữ. Những kẻ không còn chút tính người đã tìm mọi cách để cưỡng đoạt Hương, nếu bị cự tuyệt, chúng không tiếc tay đánh đập dã man. Có lần, cô còn bị chung cắt gân chân, rạch cổ để khỏi la, khỏi chạy trốn. Lần khác thì chúng dí dầu thuốc lá đỏ rực vào ngực, vào bụng Hương. Cô đau đớn thét lên, mùi thịt cháy khét lẹt...

Huyền Thoại Huỳnh Tiểu Hương

Cô là một con người có quãng đời như một huyền thoại khiến cho giới báo chí trong và ngoài nước không tiếc giấy mực. Cô là người khiến cho giới kinh doanh bất động sản ở Sàigon phải kính nể. Và cô cũng là người mà hàng ngàn đứa trẻ bụi đời lang thang khắp mọi miền Trung, Nam, Bắc yêu thương gọi là Mẹ…

Tuổi thơ: Cát và Bụi…

Mình là ai? Ai sinh ra mình? Đâu là nơi chôn rau cắt rốn, là nơi mình cất tiếng chào đời…? Đã bao lần Hương tự hỏi chính mình và cũng từng ấy lần Hương phải nén giọt lệ sấp sửa tràn mi. Hương chỉ đoán mình sinh năm 1965-1968 gì đó. Quá khứ chỉ còn đọng lại trong Hương là cái nắng, cái gió rát bỏng của miền Trung. Ngày ấy, có một cô bé lẽo đẽo theo một bà lão lưng đã còng xuống bởi gánh nặng cơm áo, như bao kẻ hành khất khác, lang thang trên sân ga, xòe bàn tay gầy guộc trước cửa toa tàu xin từng mẩu bánh…Bà lão ấy tên gì, Hương cũng không biết nốt…Thời gian và cuộc mưu sinh nhọc nhằn khiến cho bà lão như ngọn đèn lay lắt trước gió. Năm 1978, trên một chuyến tàu tình cờ, bà lão hành khất gặp một cặp vợ chồng là giáo viên ở Vĩnh Phú. Hương được ông bà có tên tắt là V.N. nhận nuôi. Cuộc đời của cô bé ăn xin tưởng chừng như sang một trang mới sang sủa. Nhưng tấm lòng nhân ái của ông bà V.N. không thắng nổi sự cay nghiệt của cuộc vật lộn với miếng cơm, manh áo…Không chịu nổi đòn roi, Hương đành bỏ trốn…

Không biết đi đâu, về đâu, những chuyến tàu Bắc Nam lại đón trở lại cô bé ăn xin ngày nào. Hương lủi thủi, lay lắt kiếm từng miếng ăn bằng mọi cách: xin ăn, bán thuốc lá lẻ, trà đá, thuốc chữa bệnh hắc lào…Cái bài thuốc chữa hắc lào Hương nhớ lắm. Những ngày tháng đó, Hương chỉ có một bộ quần áo mặc trên người. Tắm ao, tấm hồ xong, quần áo vừa vắt chưa hết nước là mặc ngay nên người đầy ghẻ lở. Có một chú bộ đội mách cô cách chế bài thuốc chữa. Cứ lấy bồ hóng trộn với dầu lửa, ngâm cho có mùi rồi đem bôi vào chỗ lở là khỏi…Cứ vậy, Hương lớn dần lên theo các chuyến tàu trong đói, trong rét, trong tuổi nhục và những cú đấm đá, cái bạt tai nổ đom đóm mắt của những kẻ du côn, du đãng…

Bông hoa hoang dại và…cạm bẫy!

Đói, rét, bệnh tật và giá bụi vẫn không che nổi cái khuôn mặt khả ái của tuổi dậy thì mà trời phú cho Hương. Nhưng ông trời sao oái oăm dường vậy. Cái đẹp hoang dại của cô lại trở thành miếng mồi béo bở cho những ham muốn tồi bại trong những đêm ga xép không người thân, giữa bầy quỹ dữ. Những kẻ không còn chút tính người đã tìm mọi cách để cưỡng đoạt Hương, nếu bị cự tuyệt, chúng không tiếc tay đánh đập dã man. Có lần, cô còn bị chung cắt gân chân, rạch cổ để khỏi la, khỏi chạy trốn…Lần khác thì chúng dí dầu thuốc lá đỏ rực vào ngực, vào bụng Hương…Cô đau đớn thét lên, mùi thịt cháy khét lẹt…

Không chịu đựng nổi sự phập phòng lo sợ đến từng miếng ăn, giấc ngủ…Hương phải lần mò đi nơi khác kiếm sống. Ông trời vẫn chưa hé ra cho cô một lối thoát. Hương lạc vào đoàn người đi đào đãi vàng lên miền Tây Nghệ An, Hà Tĩnh…và rơi vào chốn địa ngục trần gian…Hương phải vắt kiệt tất cả sức lực đào đãi kiếm từng mảnh vụn vàng để đổi lấy miếng ăn. Có những lần miếng cơm đã vào đến miệng rồi còn bị đánh đến trào máu mồm, máu mũi bởi sự tàn ác của chủ Bưởng. Tai phải của Hương đã điếc vì những trận đòn thừa sống, thiếu chết ở đây. Một lần nữa, Hương phải chạy trốn khỏi cái địa ngục khủng khiếp này…


Năm 1986, bàn chân tha phương của Hương đã đặt chân lên đất Sàigòn. Ban ngày, cô ra bến xe miền Đông lau xe dù để mong kiếm miếng cơm thừa. Buổi tối, phải ngủ trên những chiếc cầu bắc ra hố xí ở những dãy ao nuôi cá tra, ven sông Sàigòn để tránh bị kẻ xấu rình rập…Một ông chủ xe tốt bụng tên Huỳnh Văn H. thấy cô hiền lành, chăm chỉ đã nhận Hương về làm con nuôi…Và cũng chính nhờ ông H. cô bé vô gia cư đáng thương đó mới có họ, có tên, có hộ khẩu như bây giờ…Tuy nhiên, sự cay nghiệt của miếng cơm manh áo và sự ganh ghét của những người trong gia đình đã làm tang vỡ hạnh phúc quá monh manh của kẻ bụi đời. Hương lại phải ra đi…Mang theo bé Anh Đào - một đứa bé bị bỏ rơi đáng thương – cô trôi dạt khắp Sàigòn. Ban ngày hai mẹ con Hương sống lay lắt bằng việc bán cà phê, bán bánh, kẹo cao su…Và bằng chút cơm thừa canh cặn nơi quán xá…Ban đêm, vỉa hè, khu nhà hoang ở công viên, cầu tiêu là chốn náu than chập chờn của hai mẹ con…Thê lương là vậy nhưng Hương đâu có được yên. Sự đói khát, vẻ đẹp hoang dại giữa chốn đô thành lại xô cô vào những đọa đầy đớn đau tủi nhục. Có lần cô bị hơn 10 tên vô loại bắt cóc ra một ngôi nhà hoang ở đầu cầu Sàigòn, hành hạ đến ngất xỉu. Chưa thỏa mãn thú tính, chúng lột và xé nát bộ quần áo duy nhất của Hương. Lần khác, có một gã Sở Khanh nói yêu cô rồi tìm cách lừa gạt đem bán Hương cho nhà chứa ở Vũng Tàu. Sau gần nửa tháng ngập ngụa trong chốn bùn nhơ, Hương mới thoát ra được. Đau đớn, tuổi nhục, hận đời, hận người…Nhiều lần Hương leo lên cầu Sàigòn định tự vận…Điều duy nhất để cô tồn tại lúc bấy giờ là tình thương đối với bé Anh Đào. Không có cô, bé Anh Đào sẽ sống ra sao? Cuộc đời tha phương gió bụi một minh Hương là đủ lắm rồi…!

Bước ngoặt, nhà địa ốc, nữ Giám Đốc và người Mẹ…

Vô tình quen biết, chứng kiến tình thương bao la của cô đối với đám trẻ bụi đời, một người Đài Loan tốt bụng tên là Chảo Lai Wang đã cảm phục Hương và nhận cô làm con nuôi. Ngày 10-12-1989, cuộc đời Hương sang trang mới. Ông bố nuôi đã cho Hương 20 lượng vàng. Từ số tiền đó và với sự kinh doanh ngây thơ nhưng đầy may mắn, Tiểu Hương mua được một căn nhà ở quận 10 với một chiếc xe du lịch cho khách nước ngoài thuê. Có nhà, ngay lập tức, cô đón hơn 20 đứa trẻ bụi đời về ở…Hạnh phúc tiếp tục mỉm cười với cô gái quá bất hạnh. Chưa đầy hai năm làm “cò” đất và dịch vụ cho thuê xe, Hương sở hừu chiếc xe, bốn năm căn nhà và hàng ngàn mét vuông đất. Khi cơn sốt đất bùng lên, những căn nhà, mảnh đất kia đã giúp Hương trở thành Tỷ Phú lúc nào không hay…


Thời điểm năm 1999, giới kinh doanh địa ốc Sàigòn biết tiếng cô như một “đại gia” khét tiếng. Cũng năm 1999, cô bỏ ra $20,000.00 dollars xây nên xưởng sản xuất nước tinh khiết Ultra-V do cô làm Giám Đốc, tạo công ăn việc làm cho hàng chục đứa trẻ mới vào đời.

Có tiền tỉ trong tay, Hương mua ngay đất ở Long Thành – Đồng Nai, xây nhà và rước hơn 40 đứa trẻ bụi đời vào chăm sóc. Sau đó, cô tiếp tục xây nhà ở Bình Dương, Đà Nẵng…để đón những đứa trẻ lang thang…Nghe ở đâu có trẻ sơ sinh bị bỏ rơi là cô tìm đến đón về. Hương tằn tiện từng đồng để dành cho những đứa trẻ cù bất cù bơ này. Thậm chí làm Giám Đốc nhưng Hương không thuê phó Giám Đốc bởi “thuê họ thì phải trả tiền 1-2 triệu mỗi tháng. Số tiền đó có thể nuôi được 10 cho đến 20 đứa trẻ…!” Những bữa ăn trong nhà, nếu không phải đi xa, tự Hương đi chợ mua đồ về và tự nấu nướng bởi lý do hết sức đơn giản “tiết kiệm được 500 đồng, 1000 đồng là một đứa con sẽ có quà, có bánh…”

Tết Nhâm Ngọ vừa qua, Hương đón tết trên đường phố với những đứa trẻ lang thang. Hương nấu 6,000 cái bánh chưng. Ngày 28 tết, đích thân cô chở bánh bằng xe Honda lang thang khắp mọi nơi từ Sàigòn cho đến Bà Rịa Vũng Tàu, Bình Dương…phân phát cho những đứa trẻ còn lang thang trên đường phố. Cứ đi như vậy cho đến tận ngày mùng 3 Tết cô mới vế tới nhà. Đến bây giờ hỏi cô có bao nhiêu đứa con, bà mẹ trẻ đó chỉ lắc đầu: “con Hương ở khắp mọi miền, tên cũng không nhớ hết…Đi đến đâu, Hương cũng được chúng gọi là mẹ…hạnh phuc lắm!”


Từ quãng đời gió bụi bất hạnh cua mình, Hương hiểu giá trị của mái ấm gia đình, của tình thương, sự học hành…Vì vậy, những đứa con của Hương đều được ăn học đầy đủ và đều mang họ Huỳnh. Trong vòng tay, trong tình yêu thương vô hạn của Hương, những đứa con như Nghi, Nhi, Huệ , Anh Đào…lớn dần. Có em đã được vào đại học…Sinh Nhật Hương ngày 10-12-2000 (Hương không biết ngày mình sinh ra, cô coi cái ngày 10-12-1989 bước ngoặt thay đổi cuộc đời mình, làm ngày sinh), Hương nhận được hơn 700 tấm thiệp vụng về do những đứa con tự làm lấy. Và cô đã khóc, giọt nước mắt sung sướng nhất trong cuộc đời…Năm nào cũng vậy, vào ngày sinh nhật, Hương lai tìm những đứa trẻ lang thang về và chiêu đãi chúng bằng một bữa tiệc thật lớn do chính tay mình nấu nướng. Hương tâm sự: “Niềm hạnh phúc duy nhất của đời Hương bây giờ là những đứa con. Vắng chúng một ngày là Hương muốn bệnh liền à…Nếu ai chia cắt Hương với các con, có lẽ Hương chắc hết muốn sống!”

Thực tại và nhánh hoa Lan…

“Kể từ khi các báo đài viết đăng bài, Hương buồn tột đỉnh. Buồn vì sao à? Vì quá khứ đau đớn lại hiện về. Hương đóng cửa nằm trong nhà tới hai ngày, không ăn uống, khóc hết nước mắt…Nhưng sau hai ngày Hương lai vui hết biết. Anh biết vì sao không? Mỗi ngày Hương nhận được trên 300 lá thư, hàng chục cú điện thoại, tiếp rước và nói chuyện hàng chục ngàn người tít tận từ Hưng Yên cho đến vịnh Cà Mau…Họ cứ cảm ơn hoài…và bảo là Hương đã giúp họ tỉnh ngộ, giúp gia đình, con cái họ hạnh phúc…”

Vâng tôi tin và hiểu bởi quãng đời phiêu dạt cùng ý chí và tình nhân ái bao la của Hương đã đánh thức những cuộc đời đang chìm đấm vào vòng xoáy khốc liệt của cơ chế thị trường…”Mấy hôm trước, Hương lại nhặt được 4 đứa trẻ sơ sinh bị bỏ rơi. Một đứa trong thùng rác, một đứa ở gốc cây, thịt da còn đỏ hỏn…Cũng là người sao ai ác quá…!”. Đang vui, bất chợt Hương lại sững lại, mắt hoe hoe…Tôi cũng lặng đi, trong cả những giây phút vui sướng, Hương vẫn nhức nhối bởi những nổi đau của những đứa trẻ bị bỏ rơi…


Chị Tiểu Hương chuẩn bị quà trung thu cho các em

Đến khi nào Hương mới tính chuyện lập gia đình? Tôi phá vỡ khoảng lặng đang ngự trị. Có nhiều anh đến với Hương lắm nhưng họ vì nhiều mục đích không tốt! Hình như không có người đàn ông nào dễ cảm thông cho quá khứ của Hương và cũng chưa thấy người nào có cùng tình yêu trẻ với Hương…Hương sợ đàn ông lắm…! Với lại Hương chỉ biết yêu con à…! Hương thật thà. Ngày quốc tế phụ nữ này, Hương thích điều gì nhất? Tôi tiếp tuc. Ngoại trừ các con, Hương không biết thích gì nữa. À…hoa Lan…Hương thích hoa Lan lắm…Trước đây có người bạn gái hay tặng một nhánh Lan cho Hương vào các ngày lễ…Giờ thì không thấy tặng nữa…! Và tôi cũng biết, không chỉ không còn được tặng hoa Lan, trong các ngày lễ Tết, ngoại trừ những món quà nho nhỏ, khi thì cái bánh, cái kẹo của những đứa con, Hương cũng chưa bao giờ nhận được một bông hoa nào khác…!

Người phụ nữ làm rung động trái tim Việt NamÁnh trăng nói hộ lòng em

Comments

Unregistered user Sunday, September 6, 2009 4:08:56 AM

Nguyễn Hải Nghĩa writes: huỳnh tiểu hương quả là một người phụ nữ có tấm lòng nhân ái hiếm thấy. Mình thật sự khâm phục cô ấy. Ước gì tất cả những người việt nam ai cũng như vậy nhỉ!

Unregistered user Sunday, September 6, 2009 4:10:22 AM

Nguyễn Hải Nghĩa writes: huỳnh tiểu hương quả là một người phụ nữ có tấm lòng nhân ái hiếm thấy. Mình thật sự khâm phục cô ấy. Ước gì tất cả những người việt nam ai cũng như vậy nhỉ!

Unregistered user Sunday, September 27, 2009 12:33:58 PM

haongphu writes: Cam on vi cuoc doi nay con co mot nguoi vo cung tuyet voi nhu chi.Trong em luc nay day la mot su tham cam on ong troi da mang chi va giup nhieu tre em bat hanh tren que huong dat nuoc minh.Em rat muon mot lan duoc gap chi va dong gop mot phan nho nho cua minh de giup nhung tre em tai lang tre cua chi.

Unregistered user Friday, October 9, 2009 5:59:01 AM

Anonymous writes: em dòng salidieng donbosco-đức huy. có lần đã được đến thăm những đứa trẻ của chị ở bình dương và đã được chị tặng cho một chuỗi hạt mân côi vô giá.tất cả những gì chị làm đều rất là tuyệt vời. em nghi ko riêng gì viet nam mà cả trên thế giới cũng ko có người thứ hai có cuộc đơi như chị và có tình yêu trẻ như vậy.chị là một vị thánh sống ở đời. nếu mà nằm trong nhóm trao tặng giải nobel hòa bình chắc chắn sẽ là chị.

Unregistered user Wednesday, October 14, 2009 3:25:16 PM

Mỹ Thảo writes: Cảm ơn trời đất đã ban tặng cho đời 1 vị Bồ Tát luôn làm lợi tha cho chúng sanh.....

Unregistered user Wednesday, October 28, 2009 7:00:41 AM

Nhan ai writes: Toi rat nguong mo tam long tu bi bac ai cua Huong. Moi lan nghe, doc tieu su cua Huong, toi khong the cam duoc nuoc mat. Mot con nguoi co trai tim nhan hau da tung trai bao noi co cuc tui nhuc. Nhung kho dau trong cuoc doi khong lam cho Huong han doi ma tam long bac ai van day ap trong tim. Toi uoc gi duoc mot lan den tham Trung tam, dien kien vi Giam doc nhan ai nay va dong gop mot phan nho cho tre em mo coi, khuyet tat.

Unregistered user Saturday, December 5, 2009 3:53:28 AM

Anonymous writes: Kính thưa Quý vị ân nhân xa gần… Với mục đích tưởng nhớ đến ân nhân và kỷ niệm 8 năm thành lập trung tâm nhân đạo nuôi dạy trẻ em khuyết tật Quê Hương, với hoàn thành tâm nguyện xây dựng phát triển duy trì công ơn của ân nhân đã giúp đỡ cứu vớt bản thân Tiểu Hương cũng như những mãnh đời bất hạnh, Vào ngày 10 tháng 12 năm 2009 tại khuôn viên 61/23 đường ĐT 743 ấp Tân Long, xã tân Đông Hiệp, Dĩ An, Bình Dương, tổ chức cho 2000 người khuyết tật, mồ côi quy tụ về dự kỷ niệm ngày ân nhân giúp đỡ và thành lập. Ban tổ chức tha thiết kêu gọi sự hưởng ứng giúp đỡ của Quý vị tham gia buổi lễ tổ chức gồm 2000 phần quà, có mỳ gói, gạo, bánh kẹo, hoặc bằng sản phẩm của công ty, hoặc hiện kim, 20 xuất học bổng mỗi xuất 1,000,000 đồng, để giúp đỡ cho ban tổ chức được tạo niềm không khí vui tươi đến với hàng ngàn người bất hạnh luôn khát khao tụ về gặp gỡ được sự chia sẽ của quý vị. Trung tâm tha thiết đựơc sự hửơng ửng của quý vị 5 đến 10 thùng mỳ gói để dùng vào buổi ăn trưa của ngừời khuyết tật, sẽ đem lại rất nhiều niềm vui hạnh phúc cho ngừoi khuyết tật và sự phong phú cho buỗi lễ tổ chức có thêm nhiều ý nghĩa. Ban Tổ chức trân trọng kính mời quý vị ân nhân đã và đang cứu giúp trung tâm từ khởi điểm ban đầu cho đến nay, giúp trung tâm để thực hiện được mục tiêu có lợi ích chung cho cộng đồng về và tương lai của thế hệ trẻ em mai sau. Kính thưa quý vị. trung tâm biết sự khó khăn chung trong lúc nầy, nhưng Trung tâm hoàn toàn tin tưởng với tấm lòng vàng của quý vị, quý vị sẽ sẵn sàng ủng hộ mục đích xây dựng cơ sở để giữ được câu: “ Kế Thừa Tinh Thần” Một lần gặp gỡ đẹp đẽ, lần gặp đẹp đẽ sẽ trở thành chất dinh dưỡng quý báu giúp cho cuộc đời thêm ý nghĩa. Ban Tổ Chức kỷ niệm 8 năm thành lập chân thành cám ơn Quý vị ân nhân kính chúc quý vị sức khỏe dồi dào, làm ăn thịnh vượng và dễ dàng vượt qua những khó khăn kinh tế hiện nay… Trân Trọng kính chào Huỳnh Tiểu Hương Sáng lập kiêm Giám đốc

Unregistered user Wednesday, December 23, 2009 1:17:48 AM

Huỳnh Tiểu Hương writes: Nam mô Bổn sư Thích ca Mâu ni Phật. Kính thưa quý Phật tử đạo hữu xa gần. Thưa quý vị hảo tâm, mạnh thường quân trong và ngoài nước. Ðể góp phần xoa dịu nỗi đau giữa cuộc đời cho những trẻ thơ đến với thế gian này một cách bi đát, đầy bất hạnh, có khi từ những phụ nữ lỡ lầm, hoặc trốn chạy trách nhiệm làm mẹ, hoặc quá nghèo túng không thể nuôi con, cùng với các em bị khuyết tật dị dạng hoặc bẩm sinh hoặc do tai nạn gây nên. Ðể góp phần chia sẻ gánh nặng với xã hội, không phải cưu mang những con người thường bị xem là thừa thải giữa cuộc đời. Trung Tâm Nhân Ðạo Nuôi Dạy Trẻ Em Khuyết Tật Quê Hương chúng tôi đã được thành lập từ 5 năm qua, tính đến nay đã giúp đỡ 2000 trẻ em khắp 61 tỉnh thành trên đất nước ta từ Nam chí Bắc và đang đảm trách trên 200 em mồ côi, khuyết tật, thiểu năng về thần kinh, nội trú tại hai cơ sở của Trung Tâm. Với lòng tin cậy vào hoạt động nhân ái của Trung Tâm Quê Hương, càng nhiều người bất hạnh được đưa về đây, mong được nuôi dạy từ văn hóa đến nghề nghiệp (lái xe, cắt hớt tóc, sử dụng vi tính, xiếc, ca múa hát, sử dụng nhạc cụ…). Chúng tôi khó thể chối từ vì quả thực, vẫn còn quá nhiều người đang khó khăn, hoạn nạn. Chúng tôi tin rằng quý Phật tử cùng quý đạo hữu cùng nỗi đau xót như chúng tôi và tha thiết ước muốn được chia sẻ nỗi đau của kiếp người, của đồng bào ta. Dẫu rằng Trung Tâm chúng tôi rất nỗ lực khi đem đôi tay nhỏ bé xây dựng giấc mơ lớn giữa cuộc đời nhưng để ước mơ chung của chúng ta được chấp cánh bay cao, chúng tôi mong mõi quý Phật tử, đạo hữu gần xa, các nhà hảo tâm, các nhà mạnh thường quân mỗi người một tay hỗ trợ cho chúng tôi 6 USD mỗi tháng (tương đương 100.000VND). Những món tiền nhỏ nhoi này sẽ chắt chiu cải tạo bữa ăn các em có được chất dinh dưỡng hơn, sức khỏe các em tốt hơn, việc học các em nhờ thế có kết quả hơn vì ước tính mỗi năm phải gần 2 tỷ VND chỉ lo được bữa ăn đạm bạc cho các em mà thôi, trong khi hiện nay, nguồn tài trợ trong và ngoài nước chỉ đáp ứng được 70% nhu cầu của Trung Tâm, nghĩa là còn thiếu hụt 30%. Chúng tôi cũng có những dự án mở rộng việc dạy nghề cho các em trưởng thành để các em có thể ngẫng mặt nhìn cuộc đời vì mình tàn tật chứ không hề tàn phế - dự án lập tổ ấm chung cho các phụ nữ lỡ lầm – xây dựng bệnh viện khám và điều trị miễn phí cho người nghèo – mở trại chăm sóc người già neo đơn. Vòng tay chúng ta sẽ vun xới, mở rộng cho tâm hồn các em vươn lên và chúng ta sẽ đón nhận được niềm vui khi thấy các em tiến bộ, thăng hoa từng ngày. Ðồng thời, khi giúp sinh kế cho các em trưởng thành để các em hội nhập với cuộc đời, xã hội chắc chắn sẽ được ổn định và phát triển nhanh chóng hơn. Trung Tâm chúng tôi xin thành tâm tri ân quý Phật tử, quý đạo hữu xa gần, các nhà hảo tâm, các nhà mạnh thường quân trong và ngoài nước đã quan tâm đến các em và trung Tâm chúng tôi dẫu ít dẫu nhiều. Ngưỡng nguyện hồng ân Tam Bảo gia hộ tất cả quý vị cùng gia quyến được thân tâm thường lạc, bồ đề tâm tăng trưởng, làm được nhiều Phật sự và gặt hái nhiều thắng duyên trong sự nghiệp đang theo đuổi. Nam mô Công Ðức lâm Bồ tát. Thay mặt cho Trung tâm Nhân Ðạo Nuôi Dạy Trẻ Em Khuyết Tật Quê Hương. Tường Việt Huỳnh Tiểu Hương. Mọi sự ủng hộ xin liên hệ với: · CƠ SỞ I: TRUNG TÂM NHÂN ÐẠO NUÔI DẠY TRẺ EM KHUYẾT TẬT QUÊ HƯƠNG · CƠ SỞ II: TRUNG TÂM NHÂN ÐẠO NUÔI DẠY TRẺ EM KHUYẾT TẬT QUÊ HƯƠNG 61/23. Ðường DT 743. Ấp Tân Long. Xã Tân Ðông Hiệp. Huyện Dĩ An. Tỉnh Bình Dương. Ðiện thoại: (0650) 740 808 – 090-3123-545 -Di động: 0903 803 908 Tài khoản: 897109 Ngân Hàng Á Châu ACB TP Hồ Chí Minh. Việt Nam . Email: huynhtieuhuong@yahoo.com Website: www.huynhtieuhuong.org. TÂM THƯ 2 Nam mô Bổn sư Thích ca Mâu ni Phật. Kính bạch Sư Phụ. Con là đứa trẻ lớn lên chưa hề biết bố mẹ mình là ai và gia đình mình ra sao. Con đã trải qua những khốn khó, nghiệt ngã cả quảng đời ấu thơ và tuổi trẻ. May sao trái tim con không vì oan trái, đắng cay mà hóa đá. Nghĩ đến thân phận bạc phước, mỏng manh của mình, con chỉ muốn có thật nhiều tiền để san sớt cái ăn, để chia một chỗ nghỉ cho những người tật nguyền không nơi nương tựa, không thể tự sống giữa cuộc đời này. Con đã dành dụm từng đồng bạc giúp các bạn nghèo lang thang như mình có thể tạo điều kiện sống cho bản thân. Con đã chia sớt những chén nui đạm bạc cho người già, người tàn tật kèm theo những nụ cười ân cần, thân thiện. Con mơ ước vòng tay con ôm lấy tất cả người bất hạnh để chuyền chút hơi ấm tình người vì con cũng là kẻ chung số phận đen đủi với những trẻ thơ mồ côi, tàn tật, khiếm khuyết, dị dạng ấy. Con thực lòng không muốn còn một người nào bất hạnh, có một quá khứ nhục nhằn như con nữa. Kính bạch Sư Phụ. Con không hề biết gì về Ðạo Phật nhưng tình cờ biết đến chùa Phật Quang, con vô cùng sung sướng vì hiểu rằng chư Phật đã gia hộ con đi đúng con đường Phật đạo: biết trải lòng từ bi thương mọi người và khuyến khích, tạo điều kiện cho mọi người thương nhau. Và hạnh phúc lớn lao và cảm động nhất của bản thân con là từ đây, con có đuợc mái ấm to tát hơn, con có Sư Phụ, có quý Thầy quý Sư Cô và quý Anh Chị trong Hội Từ Thiện chùa Phật Quang cùng tất cả huynh đệ đệ tử của Sư Phụ. Bấy lâu nay, con chưa bao giờ nghĩ con giúp đỡ các con của con để các con chăm sóc lại con trong những ngày con bệnh hoạn về già. Con chỉ vui khi các con của con trong Trung Tâm khỏe mạnh, an vui, no cơm ấm áo. Và con có được sức chịu đựng vì các con lúc nào cũng cần đến con và bao giờ cũng bày tỏ lòng thương quý con. Ðược tắm mình trong tình thương yêu trong sáng, ngây thơ của các con, con mới vượt qua được muôn nghìn sóng gió. Nhìn thấy Sư Phụ tất tả bao nhiêu Phật sự mà lúc nào cũng hiền từ, dành ưu ái cho các con của con trong Trung Tâm, con lại càng xúc động vì Sư Phụ chưa hề biết đến con và các con của con, thế mà qua lần đầu con đến chào Sư Phụ, Sư Phụ đã tạo điều kiện cho con cùng các con của con được quy y Tam Bảo, và chuẩn bị nơi thờ Phật Bổn sư trong Trung Tâm để các con của con có nơi quy kính, nương tựa đời sống tâm linh. Cụ thể hơn, Sư Phụ còn xuất 20 triệu của Hội Từ Thiện Chùa Phật Quang giúp Trung Tâm giải quyết khoản nợ thức ăn. Nhưng nghĩ đến sự cao cả của Sư Phụ, con muốn sự đóng góp của Sư Phụ sẽ mãi đem lại niềm vui cho các con của con nên con xin phép Sư Phụ chuyển số tiền này vào công trình xây dựng Khán đài Chắp Cánh Ước Mơ để sau này tổ chức những chương trình Văn nghệ cây nhà lá vườn do các em trong Trung Tâm tự biên tự diễn cùng vui với nhau. Kính bạch Sư Phụ, Con không biết nói những lời như thế nào mới diễn tả hết lòng con biết ơn và quý kính Sư Phụ. Từ đây, Sư Phụ cho toàn thể Trung Tâm và bản thân con một sức sống và tăng trưởng thêm niềm tin vào cuộc đời, vào tương lai. Chúng con xin hứa sẽ cố gắng học hỏi những điều hay lẽ phải từ Phật Pháp, từ Sư Phụ để xứng đáng là những người đệ tử tin hiểu đạo lý nhiệm mầu và làm đúng lời Sư Phụ dạy "Chia sẻ thương yêu và Giúp nhau sinh kế” trong mọi hoàn cảnh. Chúng con xin hứa sẽ siêng năng lễ Phật, tụng kinh, ngồi thiền để hóa giải những bất hạnh của chúng con và của những người bạc phước trên đời. Chúng con xin hứa mãi là anh chị em với tất cả mọi người chứ không riêng gì trong Trung Tâm, cũng không riêng gì trong chùa Phật Quang. Cuối cùng, con xin kính chúc Sư Phụ nhiều sức khỏe, mãi là người dẫn đường cho con và các con của con đang còn mê mờ, tăm tối, kém phước, nặng nghiệp. Con cũng kính chúc mái nhà Phật Quang là tổ ấm yêu thương mãi cho muôn người tìm về quây quần bên Sư Phụ. Nam mô Bổn sư Thích ca Mâu ni Phật Đệ tử: HUỲNH TIỂU HƯƠNG, pháp danh TƯỜNG VIỆT

Unregistered user Monday, March 1, 2010 3:57:59 AM

Anonymous writes: chỵ này là con nuôi bác tui mà. Hồi đó gặp bác ở đồng nai thế là bác nhận làm con nuối. Hôm qua có gặp chỵ ở nhà bác

Unregistered user Wednesday, March 3, 2010 6:33:47 AM

Anonymous writes: Tôi không nhớ đã đọc về chị bao nhiêu lần trong mấy năm qua. Hôm nay đọc lại, tôi vẫn khóc.

Unregistered user Wednesday, May 12, 2010 5:51:37 AM

Anonymous writes: Huỳnh Tiểu Hương. Thiên thần hay ác quỷ? Mẹ Tiểu Hương và PR Từ Thiện Cái tít này không dành cho các bạn PR chuyên đi làm từ thiện, hoặc yêu thích từ thiện hoặc làm công việc từ thiện bằng cách PR. Tôi sẽ kể bạn nghe một câu chuyện vì tuyên ngôn: MUỐN LÀM TỪ THIỆN PHẢI PR GIỎI Nhiều ngày gần đây, các bạn Vietnamnet đăng hẳn một phóng sự dài kì về mẹ Huỳnh Tiểu Hương ở trung tâm Nhân Đạo Quê Hương, tỉnh Bình Dương. Mẹ Hương không xa lạ với báo chí. Tôi còn nhớ ngay từ hồi học lớp 8 tôi đã từng xem mấy chương trình truyền hình, trong đó có cả Người Đương Thời - và hầu hết là ở VTV - kể về cuộc đời của mẹ, xây dựng chân dung của mẹ, chìm nổi, tủi nhục, đau đớn, rồi sau đó trở thành người đàn bà giang cánh nuôi hàng trăm đứa trẻ nên người, thành người (người gì thì ko biết). Năm 2005, tôi vào năm I đại học Báo Chí TPHCM, làm bí thư Đoàn.Vì muốn cả lớp có dịp gì đó đi làm một việc có ích cùng nhau, tôi, Đinh Hằng, Lê Sơn và Đức Mạnh cùng nhau đến liên hệ ở trung tâm Nhân Đạo Quê Hương xin đến đó được phụ giúp và chơi đùa với các em. Tiếp chúng tôi ở ngôi nhà trên đường Gò Dầu, đẹp như một căn biệt thự tuyệt vời, mẹ Tiểu Hương đã kể lại cho chúng tôi nghe cuộc đời bi đát, chua xót, đầy nước mắt của mẹ. Chúng tôi được mẹ yêu cầu giúp đỡ ngày ráp xe lăn cho ngày người khuyết tật và đến trung tâm ở Bình Dương chơi với các em. Khi thấy mẹ Hương, bọn trẻ ào ra, nắm tay, ôm tay, hôn hít, trèo lên vai mẹ. Mẹ hôn chúng nồng nàn. Lớp tôi hồi đó chả ai có máy hình, Đinh Hằng đi mượn được cái máy nên chụp lại cũng khá nhiều. Cả lớp ai cũng xúc động, cũng bồi hồi, lao vào chơi đùa và ngỏ ý muốn phụ giúp trung tâm dọn dẹp, chăm sóc các em. Điều đầu tiên mà Thủy Côn Đảo nói với tôi là: "Phương ơi, ở đây người ta chăm tụi nó kiểu gì thế? Tụi nó ỉa đái đầy phòng, tớ vừa phải tắm lại cho thằng bé ấy." - Tôi sững người. Tôi chú ý đến gian nhà tắm, nhà vệ sinh mà mẹ Tiểu Hương bảo là "mẹ phải thuê người chăm sóc bọn trẻ, giữ gìn chúng sạch sẽ và nấu cho chúng ăn đàng hoàng". Gian nhà vệ sinh đó cứt đái vương vãi, giẻ lau vứt lung tung. Bọn trẻ con ở đó đa số đều là trẻ mù. Chúng ko thể tự điều khiển không gian sống của mình, nhưng dường như cũng chẳng ai chỉ dẫn, chăm sóc chúng gì hết. Thế nên mọi thứ thật lộn xộn. Ở trung tâm chỉ có một người phụ nữ què chăm sóc số lượng 150 đứa trẻ (số lượng mẹ Hương cung cấp). Đám trẻ con tự chăm sóc nhau theo kiểu: đứa bé lo cho đứa lớn. Tuy nhiên, dường như rất nhiều đứa trong đám không biết nhau, ko hề chăm sóc nhau kiểu tình thương mến thương mà mẹ vẫn thường nhắc đến với chúng tôi. Đám con gái lớp tôi quăng hết cặp sách vào 1 căn phòng nữ, mẹ Hương bảo yên tâm, ở đấy an toàn. Nhưng chỉ sau một buổi chiều ở đó, lớp tôi đã có 1 cái ví và một số tiền, đồ đạc bị mất, ko lí do, ko nguyên cớ. các em được tập xiếc để... biểu diễn cho khách tới xem ) Mẹ Hương bảo mẹ có lớp dạy vi tính cho các em, có lớp dạy xiếc và âm nhạc cho các em. Ngay chiều hôm chúng tôi đến, ông thầy dạy xiếc xuất hiện, những đứa bé mới 7,8 tuổi đã lao lên cột, vòng biểu diễn rất điêu luyện. Ai trong chúng tôi cũng vỗ tay. Tôi thầm nghĩ: chúng có một tương lai nào đó ở đây... Cho đến khi tôi lên phòng máy tính. Nếu nhớ không nhầm, ở đó có chưa đầy chục cái máy tính. Tôi ko giỏi gì vi tính, nhưng tới lúc đó thì cũng đã xài máy tính 6 năm, đủ để hiểu rằng một cái máy tính ko có CPU, ko có bàn phím hay... màn hình ko bật được thì chẳng dạy được cái quái gì mà tin học văn phòng với chả soạn thảo văn bản. Người làm từ thiện dễ bị mủi lòng. Khi ta có nhiều tiền hay nhiều sức thì dễ mủi lòng. Chúng tôi ko nhiều tiền, nhưng chúng tôi đã ráp hàng trăm chiếc xe lăn cho cái đại hội người khuyết tật của mẹ Hương. Ngày sắp ra mắt chương trình, mẹ đưa cho Đức Mạnh một cái danh sách hàng chục cơ quan báo đài, bảo Mạnh làm tiếp tân với mẹ. Bao nhiêu số nhà báo là bấy nhiêu cái phong bì dày cộm và một cái khối thủy tinh có cây bút biểu tượng rất đẹp. Nhà báo đến - như một hội nghị sang trọng 5 sao - có phong bì rất dày và được trân trọng cực kì hết mực. Chưa có cái buổi "họp báo" từ thiện nào suốt 4 năm làm báo sau này của tôi lại có nhiều tiền và nhiều quà nhường ấy. Báo lớn có thêm hộp quà lớn. Truyền hình có hộp quà thật to. Kì ấy, tôi, Mạnh và Đinh Hằng đã thấy tất cả. Hơi buồn cười, nhưng lòng trẻ thơ khó cợn nghi ngờ... Một ngày khi sắp đến đại hội khuyết tật, chúng tôi đến nhà mẹ Hương ở trên Gò Dầu - căn biệt thự mà mẹ bảo đang nuôi 7 đứa trẻ sơ sinh bị người ta vứt bỏ ngoài cửa, bị kiến ăn, tưởng chết. Mẹ - đang ngồi với bà vợ ông Nguyễn Tài Thu nào đó, với mấy bà phó chủ tịch hội cứu trợ trẻ em tàn tật nào đó, ăn một bàn tiệc cực kì thịnh soạn gồm một bàn dài toàn hải sản sang trọng và ly tách cực kì đẹp. Sau này, thỉnh thoảng đi đâu đó ở khách sạn 5 sao, tôi thấy bàn tiệc của mẹ ở nhà hôm đó không thua kém gì mấy bàn tiệc sau này mình thấy. Mẹ và các bà, các má ăn trong phòng riêng, mấy đứa "con" của mẹ ôm tô cơm ăn ở ngoài, cấm vào phòng. Chúng tôi được trọng đãi niềm nở. Thượng - cậu bạn cùng lớp- đi cùng tôi hôm đó - rất yêu trẻ con. Thượng hát cùng một cô bé. Rồi nó hát to và nhảy ồn ào quá. Chúng tôi đang nói chuyện. Mẹ Hương hét lên: "Con xin lỗi anh mau lên."- Con bé chui vào gầm bàn, chui tuột vào sát hốc, gào lên khóc, nước mắt ướt nhoẹt váy áo: "Mẹ ơi, tha cho con, tha cho con, con biết lỗi rồi." - Một phản ứng quá mạnh cho một chuyện quá nhỏ. Thượng trầm ngâm nói với tôi: "Nó phản ứng không bình thường. Có khi nó bị đánh nhiều quá." - Thượng ở quê từng chăm sóc mấy đứa cháu ở nhà, chẳng đứa trẻ bình thường nào (với Thượng) lại hành động như thế Bà "mẹ nuôi" của mẹ Hương buột lời: "Nhận nuôi bọn trẻ mù là tốt nhất, chúng chả trốn đi đâu được."- Tôi vờ ý ngạc nhiên. Bà tiếp: "Chúng mù thế thôi mà ranh lắm!". Tôi coi đó như một gợi ý. Lần thứ 2 đến trung tâm, tôi bắt đầu hỏi những đứa trẻ mù về bản thân chúng. Tất cả chúng đều kể, chúng có gia đình, ba mẹ ở quê. Vì khuyết tật chúng vào học ở trường khuyết tật địa phương. Mẹ Hương tới trường địa phương xin chúng về đây cho ở. Thế ra cái câu chuyện mà mẹ vẫn kể đầy với báo chí là mẹ nhặt chúng trên đường, mẹ cứu chúng ra từ đau khổ, kiệt quệ, mẹ giải cứu chúng khỏi nanh vuốt ba mẹ độc ác là cái quái gì nhỉ???? Chúng tôi đã làm rất hết lòng, cái chúng tôi nhận được là một sự tổn thương vì thực ra đám trẻ ở đây ko hề nhận được cái phúc lợi tình thương mà xã hội mủi lòng dành cho chúng. Quan trọng hơn, tôi đã đếm được bọn trẻ khi chúng tôi tổ chức biểu diễn ca hát với chúng, chỉ có hơn 70 đứa, không hề là 150 đứa như mẹ từng nói. Tôi hỏi mẹ: "Sao em thấy ít thế nhỉ? - Mẹ trả lời: "Tụi nó đi học rồi đấy." - Đã ba lần đến trung tâm, tôi nghĩ mình không đếm nhầm, và cũng biết luôn rằng mình ko xuống trung tâm ngày đi học mà là cuối tuần. Khoảng 80 đứa trẻ "khống" kia của mẹ là ở đâu? Chúng tôi ngừng làm từ thiện với mẹ. Tôi xem lại những đoạn phim, bài báo nói về mẹ. Mẹ khóc cùng một kiểu. Mẹ kể cùng một câu chuyện đau thương. Vài đứa được mẹ dắt lên cùng với báo đài liên tục, chúng ôm mẹ, hôn mẹ, bâu lấy mẹ cùng một kiểu. Và tiền trong túi các nhà từ thiện tuôn ra. * * * 4 năm sau. Tôi về báo Tuổi Trẻ. http://tuoitre.vn/Chinh-tri-Xa-hoi/3...Que-Huong.html http://tuoitre.vn/Chinh-tri-Xa-hoi/3...Que-Huong.html http://tuoitre.vn/Chinh-tri-xa-hoi/P...ng-hop-le.html Đây là các câu chuyện trên báo. Các câu chuyện này được tung ra ngay sau khi có nhiều trẻ sơ sinh tại cơ sở Gò Dầu của mẹ Tiểu Hương bị chết vì... chăm sóc vệ sinh không tốt. Một lần, ngồi nói chuyện, anh đồng nghiệp của tôi, trước từng làm bên tạp chí Du Lịch, kể: "Mỗi lần bà Hương mời họp báo, phong bì cho phóng viên đều là 500 nghìn trở lên. Với truyền hình bà chi còn mạnh tay hơn nữa." - Mấy lần anh dắt vài người bạn nước ngoài tới tham quan trung tâm rồi ngạc nhiên về "bà mẹ" từ thiện lúc nào cũng than khó, than khổ, than thiếu sữa, thiếu thức ăn cho bọn trẻ này. Vài ngày sau, tôi đi làm qua trung tâm ở Bình Dương, thấy ngoài cổng trung tâm Nhân Đạo Quê Hương đề biển rõ to: "Trung tâm nhân đạo Quê Hương chào mừng các nhà báo về dự hội nghị" 4 năm sau ngày học báo, chúng tôi mới thấy công nghệ PR báo chí phát triển thực sự mạnh mẽ ở TPHCM này. Doanh nghiệp nào cũng phải PR, quảng cáo, chăm sóc nhà báo, quan hệ với nhà báo hết mực. Nhưng qua những gì tôi thấy vào năm 2005-2006, mẹ Hương quả nhiên là một giám đốc trung tâm biết PR từ thiện từ rất sớm. Mẹ xây dựng thương hiệu từ thiện bằng những đứa trẻ con - vốn chẳng phải mẹ cưu mang hay lượm lặt từ đâu về, mà qua liên kết với các trung tâm khuyết tật và dạy nghề tàn tật địa phương ở các tỉnh xa khác. Từ những đứa con, nhà từ thiện phóng tay thả tiền, nhà báo phóng tay nhận tiền, hình ảnh mẹ liên tục nổi bật trên báo, tiền về như nước. Nuôi vài chục đứa trẻ ngày nào cũng ăn canh bí nấu tôm thì cũng rẻ lắm cho cái số tiền người giàu ở Sài Gòn và ở Mỹ dám chi ra cho chút lòng thiện thành tâm. Mẹ Hương tung hoành như thế trên mặt trận từ thiện suốt hơn chục năm qua. Trong văn phòng của mẹ, mẹ chụp ảnh chân dung đứng cạnh bác Phan Văn Khải, bà Trương Mỹ Hoa, ông chủ tịch tập đoàn này, giám đốc tập đoàn nọ... Mẹ xây dựng hình ảnh y hệt các doanh nhân "ghè" đối phương bằng các ẩn ý: "tao quen bác này đấy nhé!" - Và cái văn phòng của mẹ, thật là biệt thự, thật là sang trọng, khác hẳn với cái ổ chuột ở Bình Dương mà các "con yêu quý của mẹ" đang sống từng ngày vật vã và nghiệt ngã. Và hôm qua, hôm nay, Vietnamnet lại xúc động nên lời viết về mẹ. Họ có nhớ chỉ vài tháng trước đây rất nhiều báo đưa tin về những đứa trẻ xấu số chết trong căn biệt thự ấy ko nhỉ??? Khải Đơn http://www.x-cafevn.org/forum/showthread.php?t=1649

Unregistered user Monday, May 31, 2010 1:34:00 PM

Anonymous writes: TT Nhân đạo Quê hương: Cần lắm những vòng tay nhân ái Trên Báo ANTG cách đây hơn 10 năm, chúng tôi đã đăng bài viết về cuộc đời đầy bất hạnh của 1 cô gái bị cha mẹ bỏ rơi từ tấm bé. Lớn lên từ vũng lầy, từ những cạm bẫy bên lề cuộc sống, từng bị đám trẻ mồ côi đánh đập tàn nhẫn, bị làm nhục, bị hãm hiếp nhiều lần, từng bị những băng nhóm bụi đời bắt quăng xuống sông Sài Gòn… nhưng cô đã không chết, cô đã tự đứng dậy, phấn đấu, trở thành một doanh nghiệp thành đạt và hướng thiện, đó là Giám đốc Trung tâm Nhân đạo Quê Hương Huỳnh Tiểu Hương. Hàng ngày, những đứa trẻ bị cha mẹ bỏ rơi, những đứa trẻ mồ côi lang thang kiếm ăn ở đầu đường, xó chợ luôn ám ảnh Tiểu Hương. Cùng thân phận mồ côi, nhiều đêm Hương trăn trở: Hàng tỷ đồng có được từ việc kinh doanh mình sẽ sống sung sướng đến trọn đời. Nhưng còn các em mồ côi? Các em có tội gì mà cơm không đủ no, áo không đủ ấm, suốt ngày đội mưa đội nắng ở gầm cầu, xó chợ. Các em cũng giống mình, không cha, không mẹ, không người thân. Tương lai các em sẽ đi về đâu? Các em ấy rất cần một mái ấm. Chỉ nghĩ thế là Tiểu Hương đi đến một quyết định táo bạo, dồn hết hàng tỷ đồng tiền vốn liếng, những đồng tiền mồ hôi, nước mắt để gầy dựng lên Trung tâm Nhân đạo Quê Hương (TTNĐQH), một mái ấm dành cho những mảnh đời bất hạnh. Lúc đầu Tiểu Hương nhận những đứa trẻ tàn tật, mồ côi về trung tâm nuôi, dạy và cho chúng ăn học. Thấy Trung tâm từ thiện của Hương, nhiều người đã nhặt những sinh linh bé bỏng vừa lọt lòng cha mẹ đã bị bỏ rơi ở miệng ống cống nào đó, đựng trong thùng giấy carton, trong những bô rác, quấn hờ trong những tờ báo, cái khăn… đem đến nhờ Tiểu Hương cứu giúp. Không thể làm ngơ trước mạng sống của các sinh linh bé bỏng ấy, Tiểu Hương dang tay đón nhận về Trung tâm nuôi dưỡng. Từ đó số cháu bị bỏ rơi được nhân dân mang đến Trung tâm ngày một nhiều. Đôi lần Tiểu Hương tâm sự: Biết làm như thế là không đúng chức năng của Trung tâm, nhưng nửa đêm, nghe tiếng trẻ con khóc thảm thiết trước cổng nhà mình, chạy ra xem thì thấy trẻ sơ sinh người thâm tím quấn hờ trong chiếc khăn, kiến bu kín mình mẩy. Điện thoại cho các trung tâm cứu trợ thì không ai bắt máy. Không nhẽ để các em chết oan uổng. Thế là Hương đã đón về Trung tâm nuôi dưỡng. Hơn tám năm qua, trên 4.000 đứa trẻ mồ côi đã được cứu sống và nuôi dưỡng như thế, các em lớn lên trong tình yêu thương, trong sự bảo bọc, chăm sóc, giáo dục và tạo điều kiện cho các em học văn hóa, học nghề ở Trung tâm nhân đạo Quê Hương. Đến nay nhiều em đã có công ăn việc làm ổn định và tự kiếm sống. Chính những việc làm đó mà nguyên Tổng Bí thư Đỗ Mười, Lê Khả Phiêu, Đại tướng Võ Nguyên Giáp, nguyên Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Bình, Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết và rất nhiều đồng chí lãnh đạo Đảng, Nhà nước, các ban, ngành từ Trung ương tới địa phương đến thăm, tặng quà và động viên Huỳnh Tiểu Hương. Trong lần đến thăm TTNĐ Quê Hương (ngày 12/11/2006) nguyên Tổng Bí thư Đỗ Mười đã động viên: "Cháu Huỳnh Tiểu Hương là một tấm gương sáng của người phụ nữ Việt Nam thông minh, năng động, giàu nghị lực, biết vượt qua số phận của chính mình để làm việc thiện. Việc làm nhân đạo của cháu đã được Đảng, Nhà nước ủng hộ, biểu dương. Trong 5 năm qua, Trung tâm Nhân đạo Quê Hương đã có hướng đi đúng đắn, biết phát huy nội lực, vượt qua mọi khó khăn, thử thách, luôn đoàn kết, gắn bó giúp đỡ nhau để đứng vững và phát triển. Hàng nghìn cháu bất hạnh đã được trung tâm nuôi dưỡng, chăm sóc, đào tạo và đã trở thành những người có ích cho xã hội… Tôi mong Đảng bộ, chính quyền, đoàn thể tỉnh Bình Dương hết sức quan tâm, các nhà từ thiện, các nhà tài trợ, những người hảo tâm tiếp tục ủng hộ cho các cháu mồ côi, các cháu khuyết tật… một cách thường xuyên và thiết thực hơn". Các cháu mồ côi được nuôi dưỡng tại Trung tâm Nhân đạo Quê hương. Còn Đại tướng Võ Nguyên Giáp thì viết: "Bác rất thương và khen ngợi cháu Huỳnh Tiểu Hương đã vượt lên số phận đầy khó khăn trở thành nhà kinh doanh giàu lòng nhân ái, một phụ nữ Việt Nam đầy lòng nhân hậu thương người như thể thương thân. Cháu bỏ tiền của xây dựng nên Trung tâm Nhân đạo Quê Hương nuôi dạy được nhiều trẻ em mồ côi, tàn tật và hăng hái làm công tác từ thiện. Chúc cháu thắng bệnh tật, tiếp tục lãnh đạo Trung tâm ngày càng phát triển, cứu giúp được nhiều trẻ mồ côi, tàn tật và hoạt động từ thiện, trợ giúp xã hội đạt nhiều kết quả". Sáng 26/11, khi chúng tôi có mặt ở TTNĐ Quê Hương thì một đoàn thiện nguyện của một công ty liên doanh GS… cũng có mặt tại trung tâm để giúp đỡ các cháu. Chúng tôi đặt vấn đề phỏng vấn, chị M.L. trưởng đoàn từ chối với lý do đơn giản: Chúng tôi tự nguyện làm công việc thiện và không muốn ai biết. Từ lâu, chúng tôi đã biết đến những hoạt động của TTNĐ Quê Hương, chúng tôi vô cùng cảm phục những việc làm của Huỳnh Tiểu Hương, vừa qua khi có thông tin về TTNĐ Quê Hương chưa đảm bảo vệ sinh cho các cháu, chỗ ăn, chỗ ở chưa đúng tiêu chuẩn. Không thể đứng ngoài nhìn, hơn 90 thành viên trong cơ quan chúng tôi đã tình nguyện lên đây giúp đỡ, động viên để các cháu có cuộc sống tốt hơn. Đoàn đã quyên góp tã, quần áo để tặng cho các cháu. Đoàn chia ra 3 ngày, mỗi ngày khoảng 30 người, trong 30 người lại được chia thành nhiều nhóm, mỗi nhóm có nhiệm vụ tổ chức vui chơi với các cháu, sửa sang toàn bộ hệ thống bồn rửa tay, nhà vệ sinh và vẽ tranh thiếu nhi lên toàn bộ những bức tường trong khuôn viên. Chị Tr. - thành viên trong đoàn chia sẻ với chúng tôi: Em có con nên em hiểu, mình có cả hai vợ chồng chăm sóc mà con có lúc bẩn, lúc sạch, huống chi ở đây có hàng trăm cháu thế này, chuyện lúc sạch lúc bẩn là khó tránh khỏi. Nhưng các cháu mồ côi được chăm sóc như ở đây là hạnh phúc lắm rồi. Nhìn những đứa trẻ mồ côi được âu yếm, vuốt ve, ngủ ngon lành trong những vòng tay ấm áp của các tình nguyện viên, chúng tôi thấy các cháu được chia sẻ phần nào hạnh phúc. Cuối tháng 11 vừa qua, có một số thông tin lại cho rằng TTNĐ Quê Hương hoạt động không đúng với quy định. Giải thích về thông tin này, chị Huỳnh Tiểu Hương bức xúc: Trung tâm Nhân đạo Quê Hương có đầy đủ giấy phép của Trung ương Hội cứu trợ trẻ em khuyết tật Việt Nam cấp. Vì thế, thông tin trên là không đúng, đã làm tổn thương đến hệ thống trung tâm nhân đạo và những người đang làm công tác nhân đạo như Huỳnh Tiểu Hương. Một số đơn vị và cá nhân tài trợ cho rằng mình núp bóng, rằng tài chính không minh bạch, rằng Trung tâm như kiểu mua bán trẻ em… Chính những điều đó đã gây khó khăn rất lớn cho Trung tâm. Hơn tám năm qua đã có hàng trăm cô chú cán bộ cao cấp đến thăm hỏi, động viên, hàng ngàn cơ quan ban, ngành, đoàn thể, cá nhân đến thăm và tặng tiền, quà cho TTNĐQH. Một người còn có thể che mắt được chứ hàng ngàn người thì làm sao che mắt được? Từ bé đến giờ Tiểu Hương chưa một ngày được cắp sách đến trường, nhưng Tiểu Hương biết mình làm gì phải làm cho đúng. Chính vì thế mà UBND và các ban, ngành tỉnh Bình Dương đã động viên và ủng hộ Tiểu Hương rất nhiều. Giải thích về những thắc mắc của dư luận vừa qua về TTNĐ QH, Tiểu Hương cho biết: Trước áp lực về nhà ở cho các cháu lúc trưởng thành, năm 2009, Tiểu Hương quyết định thế chấp căn nhà ở đường Gò Dầu, quận Tân Bình, TP HCM và Trung tâm ở xã Tân Đông Hiệp, huyện Dĩ An, Bình Dương để vay 9,2 tỷ đồng mua thêm đất ở Bình Dương để sau này xây dựng nhà ở cho các cháu có tương lai. Còn số tiền 5,8 tỷ đồng là tổng số tiền các cá nhân và đơn vị ủng hộ bằng tiền mặt và cả vật chất quy đổi ra để lo cho các cháu trong năm. Số tiền này được trung tâm ghi thu ghi chi không sót một xu. Trung tâm nằm trong tổ chức phi chính phủ, tự túc 100% vốn, vì thế về mặt tài chính chỉ chịu sự kiểm tra giám sát trực tiếp của Trung ương Hội Cứu trợ trẻ em tàn tật Việt Nam. Hơn nữa không muốn nhà tài trợ bị làm phiền. Vì lẽ đó, vì quy định của Trung ương Hội nên khi đoàn kiểm tra đến kiểm tra thì Tiểu Hương không có trách nhiệm báo cáo chi tiết. Chính vì vậy mà Đoàn đã có thông tin chưa chính xác về hoạt động của Trung tâm. Trong buổi làm việc hôm ấy, cô trưởng đoàn còn nói, Giám đốc phải có bằng đại học, lời nói này đã chạm vào nỗi đau của Tiểu Hương. Là đứa trẻ mồ côi, cả tuổi thơ của Tiểu Hương ở đầu đường xó chợ, chỉ no đòn chứ không được một bữa ăn no. Lớn lên lo kiếm tiền và gầy dựng lên TTNĐQH, từ đó các con của Hương ngày một nhiều, tập trung lo cho các con nên chưa lúc nào Hương có thời gian để đi học lấy bằng cấp. Không có bằng đại học nhưng 100% các con của Hương đủ 3 tuổi đều được đến trường học. Thế thì việc không có bằng mà làm giám đốc như Hương không được sao? Cùng ngày, chúng tôi đã có cuộc gặp gỡ với chị Mai Thị Dung, Thường trực Hội đồng nhân dân tỉnh Bình Dương để làm rõ thêm về tư cách pháp nhân của TTNĐ Quê Hương. Tỏ ra bức xúc, chị Dung cho biết: Về tư cách pháp nhân, TTNĐQH trực thuộc Hội Cứu trợ trẻ em tàn tật Việt Nam, thuộc tổ chức phi Chính phủ, do Thủ tướng Chính phủ ký tại Quyết định 590TTg ngày 4-12-1993. Đúng ra trước khi ban hành quyết định thành lập TTNĐQH của Trung ương Hội Cứu trợ trẻ em tàn tật Việt Nam phải có ý kiến đề nghị của Bộ LĐ-TB&XH. Ngoài ra Hội Cứu trợ trẻ em tàn tật Việt Nam khi ra quyết định thành lập Trung tâm phải xin ý kiến của UBNDTP, UBND tỉnh Bình Dương, nhưng trong văn bản này thiếu đi vai trò của địa phương, đây không phải lỗi của Tiểu Hương, không vì thế mà chúng ta làm khó một Trung tâm nhân đạo có hiệu quả tốt như TTNĐ Quê Hương. Về phía UBND tỉnh Bình Dương, sau khi kiểm tra thực tế, chúng tôi đã có văn bản gửi cho Hội Cứu trợ trẻ em tàn tật Việt Nam chấp thuận cho TTNĐ Quê Hương được phép hoạt động trên địa bàn của tỉnh. Như vậy TTNĐ Quê Hương là một tổ chức nhân đạo hợp pháp. Thực tế từ năm 2003 đến nay UBND tỉnh Bình Dương và các ban, ngành, đoàn thể tỉnh Bình Dương đã tạo nhiều điều kiện cho Trung tâm hoạt động. Trước thông tin Trung tâm không đạt chuẩn và để các cháu mắc bệnh sởi nhiều, bà Dung phân tích: Do tình hình thực tế ở tam giác kinh tế TP HCM - Đồng Nai - Bình Dương thu hút cả triệu lao động, hầu hết số lao động này ở độ tuổi từ 18 đến 25, trong đó nữ chiếm 80%. Xuất phát từ nhu cầu tình cảm rất con người, ngược lại do điều kiện lương bổng của công nhân thấp, cộng với công tác tuyên truyền về sinh hoạt tình dục, kế hoạch hóa gia đình trong các công ty và xã hội còn yếu, vì thế các em có thai ngoài ý muốn khá nhiều, khi sinh con ra phần lớn sinh non, sau đó đem bỏ rơi ở nơi công cộng, hoặc bỏ trước cổng TTNĐ Quê Hương. Theo giấy phép thì Trung tâm chỉ nuôi trẻ tàn tật, nhưng trước một thực trạng trên Tiểu Hương không thể bỏ các em chết nên đón về nuôi, đó là một việc làm hợp đạo lý. Việc các cháu bị bỏ rơi ngày một nhiều thì chuyện Trung tâm Quê Hương quá tải là chuyện đương nhiên. Hơn nữa các em bị bỏ rơi lượm về đây hầu hết trong tình trạng suy hô hấp, viêm phổi, sức khỏe bị suy giảm, có cháu trên đường đưa đi bệnh viện thì tử vong, vì thế 14 cháu tử vong trong hơn 8 năm qua trên hàng nghìn cháu được nuôi dưỡng chăm sóc là không thể tránh khỏi. Còn 20 cháu bị sởi trong điều kiện sống tập thể ở Trung tâm cũng là chuyện bình thường, chúng ta không nên thổi phồng vụ việc này để làm khó Trung tâm. Trước những thông tin chưa chính xác về TTNĐ Quê Hương, ngày 26/10/2009, UBND tỉnh Bình Dương đã tổ chức một đoàn kiểm tra gồm: Thường trực Hội đồng nhân dân (Ban văn hóa), Đại diện Ban Tuyên giáo Tỉnh ủy, Hội liên hiệp Phụ nữ tỉnh, các Sở LĐ-TB&XH, Tài chính, Xây dựng, Giáo dục-Đào Tạo, Y tế, Trung tâm Y tế dự phòng, phóng viên các báo đài trên địa bàn tỉnh Bình Dương, các ban ngành của huyện Dĩ An và xã Tân Đông Hiệp tiến hành kiểm tra Trung tâm Nhân đạo Quê Hương. Sau khi tiến hành kiểm tra, chúng tôi đã có kết luận gửi các cơ quan ban, ngành thuộc tỉnh Bình Dương và TP HCM. Trước tất cả những thành quả to lớn mà TTNĐ Quê Hương làm được trong nhiều năm qua, chúng tôi đã kêu gọi các ban, ngành thuộc tỉnh Bình Dương và các địa phương khác, cùng những nhà hảo tâm tiếp tục đến với Trung tâm Nhân đạo Quê Hương bằng những vòng tay nhân ái, để cùng chung tay với Giám đốc Huỳnh Tiểu Hương chăm lo những mảnh đời bất hạnh đang sinh sống tại đây Nguyễn Thanh Hải Các bạn thân mến ! Có lẽ tất cả những người làm báo trong học tập ở trường báo chí hay về hành nghề ở các tòa báo đều hiểu rất rõ mỗi bài báo dẫu là tin tức hay, phóng sự, điều tra... đều phải đặt sự thật lên hàng đầu. Không thể vì một lý do nào đó, mà phóng đại, tô hồng, thêm "dấm ớt" vào nhằm làm cho bài báo hay hơn, hấp dẫn người đọc hơn. Đó là điều hết sức cấm kỵ và vi phạm đạo đức của người làm báo. Tính chân thật là linh hồn của báo chí, tạo nên sức mạnh và niềm tin của nhân dân vào báo chí. Trong bài nói chuyện với nhà báo về cách viết . Viết để nêu những cái hay, cái tốt của dân ta, Đồng thời để phê bình những khuyết điểm của chúng ta. Không nên chỉ viết cái tốt mà giấu cái xấu. Nhưng phê bình phải đúng đắn. Nêu cái hay cái tốt thì phải có chừng mực, chớ phóng đại. Có thế nào nói thế ấy, không cần phải bịa đặt ra”. "Nói phải có sách, mách có chứng, tức là nói cái việc ấy ở đâu, thế nào, ngày nào, nó sinh ra thế nào, phát triển thế nào, kết quả thế nào? hầu hết người làm báo chúng ta đều hiểu, hiểu một cách cặn kẽ, nhưng khi thực hiện trên nhiều bài viết vẫn còn sai sót, có những sai sót khá nghiêm trọng, làm cho bạn đọc không đồng tình và ngay đối tượng được đưa lên báo, dầu ca ngợi, họ cũng không bằng lòng. Khi bài viết được đăng lên báo, có nhiều ý kiến từ xã hội phản hồi là bài viết có những chi tiết không đúng sự thật làm cho nhiều người, cá nhân tập thể phải hoang mang. Đặc biệt các cháu mồ côi, khuyết tật đang được sự bảo bộc của xã hội từ thiện. Đó là những trường hợp do thiếu điều tra, hoặc do trình độ nhận thức để xảy ra sai sót. Có trường hợp muốn được đăng báo, bày ra những chi tiết thật giật gân, câu khách. Hiện nay trong cơ chế thị trường thường xảy ra không ít. Nhưng trường hợp đáng trách và kiêng kỵ nhất là làm báo vì vụ lợi cá nhân. Khi viết một bài báo đã toan tính, không vì phong trào, vì nhân dân mà vì "phong bao" dày hay mỏng... Chính vậy, mà họ đã uốn cong ngòi bút, từ xấu biến thành tốt hoặc biết tiêu cực mười mươi nhưng vẫn ỉm đi, khi mình đã được trả giá. Một số phóng viên còn làm những việc xấu xa hơn như dọa dẫm, tống tiền, biến người tốt thành người xấu... Những nhà báo như thế sẽ để lại tiếng xấu muôn đời khó gột rửa. Để bài báo viết đúng sự thật, trước hết vẫn là cái tâm của người làm báo, phải hết sức trong sáng, lúc đặt bút luôn luôn phải nhớ: Viết cho ai, viết để làm gì? Viết như thế nào? Đồng thời để tránh được những sai sót phải có đầy đủ những tư liệu bằng cách điều tra tìm hiểu kỹ bằng mọi giác quan (nghe, hỏi, thấy, xem) và ghi chép cẩn thận. muốn có nhiều tài liệu thì phải xem nhiều tờ báo khác, xem báo nước ngoài để phân tích, so sánh. Ngày nay trong thời đại "Thế giới phẳng" rất đa dạng, phong phú, chỉ đòi hỏi nhà báo có một cái tâm nghề nghiệp, một niềm say mê và chịu khó đi thực tế, nghiên cứu, học tập. Người luôn đặt niềm tin vào ngòi bút ngay ….

Unregistered user Monday, May 31, 2010 2:31:17 PM

Anonymous writes: Các bạn thân mến! Tôi đọc qua bài của Bạn Khải Đơn viết tôi thật sự không thể dùng từ diễn đạt được tấm lòng cùa bạn hiện tại đang bị uẩn khúc gì? hay có vì riêng từ gì với chị Huỳnh Tiểu Hương,với tôi, tôi cũng trong những người đã từng đến với trung tâm của chị, tôi vô cùng khâm phục, một người phụ nữ nhỏ bé như chị, Bản thân của chị Tiểu Hương còn rất trẻ, và lịch sử của chị là một cô bé đứng dường chịu nhiều cảm bẫy, đấu gấu, ở ngoài đường, không một ngày cắp sách đến trường, Vây mà giờ này chị Huỳnh Tiểu Hương không hận đời hận người, mà chị bắt dầu vào năm 1987 chị đã được ân nhân giúp đỡ chị 20 cây vàng, Chị không dùng cho riêng chị, hoặc tiêu xài cho hả hê, vậy mà chị đã dùng số tiền ấy kinh doanh địa ốc, mua bán xe hơi làm nhioều phương tiện để có thu nhập, cưu mang biết bao nhiêu trẻ mồ côi, người khuếyt tật, hoàn cảnh khó khăn, lang thang cơ nhỡ, Tại sao chị không dùng số tiền ấy để lo cho chị, hoặc lập gia đình, lo cho bản thân, nhưng chị đã dùng số tiền ấy sinh sôi nãy nở, đóng góp cho xã hội biết bao nhiêu, tại sao chúng ta không cùng chị ra sức để kêu gọi bạn bè thân hữu cùng chung sức để giúp chị duy trì Trung tâm biết bao nhiêu đứa trẻ bất hạnh đang đợi từng phút giây yêu thương và sự sống hằng ngàycủa xã hội dành cho chúng. Mà chị Huỳnh Tiểu Hưong đã đại diện cho xã hội cho chúng ta làm biết bao nhiêu sự việc, vậy mà chúng ta không hề cảm ơn chị mà chúng ta lại tìm lá vạch sâu, Tôi xin hỏi bạn Khải Đơn, nếu như bạn bạn có thể và đã cưu mang ai chưa? ví dụ như một đứa trẻ mồ côi nào đó hoặc một bạn học nào đó? nhưng tôi tin rằng với bạn thân của bạn bạn vẫn cón khó khăn muôn phần, tài chánh phương tiện học hành, luôn làm bạn tham vọng, và cái tôi của bạn quá lớn, nên bạn không nhìn thấy cái tốt của ngưới khác, Như chị Huỳnh Tiểu Hương nếu như bạn nói rằng, lợi dụng nguồn tài chánh và trẻ em để vụ lợi cho bản thân, thì tôi xin hỏi bạn Khải Đơn, bạn có biết chị Huỳnh Tiểu Hương bắt đầu làm nhân đạo từ lúc nào? và nuôi trẻ từ lúc nào? và ai là người bảo trợ Trung tâm của chị Tiểu Hương? và hiện tại trung tâm của chị Huỳnh Tiểu Hương đang có bao nhiêu trẻ ? và trong đó có bao nhiêu trẻ hoàn cảnh khó khăn? và bao nhiêu trẻ lang thang cơ nhỡ? bao nhiêu trẻ bị bỏ rơi? và chi phí mỗi ngày bao nhiêu? cho số lượng trẻ ấy? và học phí bao nhiêu cho mỗi tháng? và viện phí bao nhiêu cho mỗi trẻ? mỗi khi vào viện? và dụng cụ dành cho trẻ sơ sinh biết bao nhiêu? ngoài ra tiền điện tiện xăng đưa rước các cháu đi học bao nhiêu mỗi tháng? và tiền xăng và tiền lương tiền tả cho các cháu sơ sinh mỗi ngày 500 cái , lấy đâu ra nguồn tài chánh? Còn nữa mỗi ngày đều xây dựng và luôn luôn phát triển? tôi nhớ không lầm cách đây vào năm 2005 trung tâm cảu chị Huỳnh Tiểu Hương diện tích là chỉ có 2100 mét và xây dựng 3 dãy nhà lá, Nhưng sau năm năm chị hiện nay đã xây dựng nhà 4 lầu bên cạnh chị lại mua thêm đất cả 10,000 mét, vậy tài chánh đâu ra và tại sao chị lại mua? mua cho ai? và để làm gì? và nhà ở Sài Gòn theo tôi biết chị đã có từ khi chưa thành lập Trung tâm? như vậy có phải tiền làm từ thiện hay không? hay là chị là một người để cho một trong chúng ta được học hỏi? và noi gương, bạn Khải Đơn thân mến! Tôi thật sự khi đọc những bài bạn viết về chị Huỳnh Tiểu Hương về trung tâm như ổ chuột vậy nhà bạn hiện giống ổ gì? diện tích của chị Tiểu Hương cà 10 ngàn mét và sân chơi thoáng mát, và có sân khấu ngoài trời có hội trường cho các cháu sinh hoạt, và những đứa trẻ đều không phải do chị Tiểu Hương sinh ra mà tại sao chị lại mua thêm đất nhiều vậy để làm gì? Theo tôi nghĩ bạn đã tự bẻ công ngòi bút của bạn?Tôi không phải bênh vực hay chê bai, nhưng tôi thật sự rất khâm phcụ tấm lòng của chị Huỳnh Tiểu Hương một người phụ nữ đầy lòng nhân ái, kiên nhẫn chịu đựng, Như tối hôm qua Mặt Trận Tổ Quốc Tây Ninh tổ chức chương trình kêu gọi được sự đóng góp 154 tỷ, như vậy chắc là PR nhà nước quá phải không bạn? bạn là một người biết nói lên và dùng từ ngữ suy luận người khác? bạn nên nhìn lại chính mình. Chị Tiểu Hương nếu mà chị làm sai nhà nước có để yên cho chị yên không? hoặc an ninh có thể để cho chị tồn tại tới hôm nay không? địa phương có để cho chị mở cửa tiếp tục hay không? và những người làm việc tại trung tâm không bức xúc, những việc chị làm hay sao? chị sống gạt được một người nhưng chị làm sao gạt được triệu triệu người.. Tôi thành thật xin lỗi chị Huỳnh Tiểu Hương thay cho bạn, chị sống đã cống hiến cả cuộc đời mình cho xã hội, và hy sinh luôn hạnh phúc riêng tư, và tất cả tài sản để đóng góp một phần rất to lớn đến với xã hội chúng ta, ta phải tự hào đất nước chúng ta, người dân việt nam chúng ta, đã có một người phụ nữ, biết hy sinh và chịu đựng.. Riêng cuốn hộ khẩu của chị đã dài hơn một mết 6 rồi thì chúng ta biết là chị đã cưu mang biết bao nhiêu sinh linh, nếu chúng ta có trách là trách những người làm mẹ không có trách nhiệm. Bạn Khải đơn thân mến, tôi nghĩ rằng bạn nên đi đến trung tâm chị Huỳnh Tiểu Hương mà chuộc lỗi qua hình hài của những đứa trẻ vô tội, vì chén cơm và niềm vui của chúng bạn đã lấy đi, bạn thật là nhẫn tâm, lương tâm bạn bạn có không? và bạn có gia đình không? nếu bạn có một người con thì bạn sẽ hiều được con người bạn nhẫn tâm đến đâu Tôi thật đau lòng cho chị Huỳnh Tiểu Hương sống khi nhỏ thỉ chạy trốn đòn roi, lớn lên thì luôn ám ảnh những hình hài bé nhỏ, khóc lóc lở lề đường làm cho chị luôn luôn phải lo nghĩ, sự sống của chị tiểu hương thật vĩ đại, và đến giờ phút này chị tưởng đã bình yên, nhưng cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, Nếu tôi mà có một người chị như vậy thì tôi thật sự vộ cùng hãnh diện và tự hào, nhưng tiếc rằng tôi chỉ là một người bình thương thỉnh thoảng gói gém được chút đỉnh thì mua mấy gói kẹo học8 lon sữa để dem9 đến cho các cháu cô nhi, nhưng dù gì tôi vẫn thấy hạnh phúc và vui sung71, là tôi thật sự đã được phục vụ, dù là không được bao nhiêu, nhưng với khả năng của tôi chỉ có thế. nhưng tiô rằng bạn là một cậy bút đã bẻ cong, nên tôi khuyên bạn hãy thức tỉnh và suy nghĩ lại những gì bạn viết và cầu nguyện ăn năn, và hãy tiếp tuịc xin li64 những đứa trẻ vô tội đang hằng ngày, sống trong sự thieứ thốn... Thân mến Nguyen tai Đất nước chúng ta có một hoặc

Unregistered user Tuesday, June 1, 2010 2:01:15 PM

Anonymous writes: Trái Tim Nhiều Ngăn! Kính gửi Quý vị tòa soạn báo, ở khắp nơi và đặc biệt đồng bào thân thương này.Xin Quý vị tòa soạn báo đăng tải bài viết này của tôi loan rộng trên báo điện tử và trang báo nhà , để mở rộng dư luận và cũng mở rộng lòng người , đến với trẻ em mồ côi tàn tật mù lòa .bệnh hoạn ở Trung tâm nhân đạo Quê Hưong ! Tôi về Việt Nam thăm gia đình và có đến thăm các em tại Trung tâm ! với sự suy nghĩ và mắt thấy tai nghe , nên viết lên vài lời cảm tửơng nhỏ nhoi của mình, để đồng bào hải ngoại , nhất là cộng đồng người việt ở Hải ngoại .Xin quý vị hay chia chia xẽ đến với cô Huỳnh Tiểu Hương , nỗi đau buồn về thể xác, tinh thần ,bị gian ác chụp mũ bậy bạ , vu khống , ngậm máu phun ngừời ,họ là những cỏ rác hôi tanh trong ngừơi việt, Xin cộng đồng hãy dẹp sạch những bọn xấu xa này, chuyên viết bậy bạ hại danh dự ngừơi !Cũng xin quý vị hãy mở rộng lòng mình , chia sẽ đến những mãnh đời bất hạnh ở Trung tâm nhân đạo Quê Hương. Với cái nhìn bằng mắt, Tôi thấy cô Huỳnh Tiểu Hương là một phụ nữ nhỏ nhắn xinh đẹp và đảm đang ,đầy nghị lực.Cô Tiểu Hưong ngừơi hiền lành, ít nói ,và rất vô tư!Với gương mặt dịu dàng , giọng nói tràng đầy ,yêu mến và đặc biệt khi cô cừơi ,thì nụ cười và ánh mắt của cô rất thu hút lòng ngừơi mến mộ dù ai đó đứng đằng xa , nhìn thoáng qua cô , Cũng thấy niềm cảm xúc ở lòng mình .Nhưng nếu đo bằng trái tim nhiều ngăn dành cho những em tàn tật mù lòa , què quạch, ngăn dành cho trẻ nhỏ sơ sinh bị bỏ rơi , ngăn dành cho những ngừơi già cả nghèo nàn đói rách , ngăn dành cho những ngừơi bị bệnh cùi và ngừơi bị bệnh tật sida , mà ngừơi đời ruồng bỏ bên lề xã hội .Cho dù có bao nhiêu ngăn đi nữa , đối với tôi thì trái tim của cô Huỳnh Tiểu Hương chỉ chứa đựơc một thứ tình , đó là: Tình Thương!! Vâng, một thứ tình thương giữa người với ngừơi , mà cô dành cho những ngừơi bất hạnh .Tôi hỏi cô Huỳnh Tiểu Hưong là : thế thì trong trái tim cô , còn” Ngăn nào trống cho bản thân cô không? Cô Huỳnh Tiểu Hương trả lời : Không!! vì những “ Ngăn Tình Thương “ ấy, dành hết cho những ngừơi nghèo đau khổ và trẻ em mồ côi tàn tật , bản thân Hưong không cần thiết .Tôi nghe mà thấy cảm thương mà cũng đau lòng với cô , lại càng ngữơng mộ một nhà từ thiện Huỳnh Tiểu Hương có tấm lòng nhân ái và trái tim tình ngừơi bao la . Kính thưa đồng bào hải ngoại nhất là ngừơi Việt cộng đồng, càng đặc biệt hơn là các chị em phụ nữ nơi đây ,những ngừơi đã từng quen biết cô Huỳnh Tiểu Hương, những ngừơi đã từng giúp đỡ mọi mặt ,có biết rằng trứoc khi cô Tiểu Hương cô mắc một căn bệnh hiểm nghèo ,một thứ bệnh cũng là một”Bản Án Tử”như nhau có ngừơi đi trứơc có ngừơi đi sau mà thôi , cái mà họ cần nhất, đó là sự quan tâm của gia đình , bạn bè hay sự lo lắng và an ủi của chồng con , thì sự sống còn của họ cũng đỡ sợ hãi, họ sống vô tư và cứ vui vẻ, và họ cũng cố níu lại thời gian chầm chậm trôi qua , để họ còn thấy cuộc sống còn sống thêm chút nữa , hoặc sống đến vài năm nữa! dĩ nhiên họ cũng không quên lời cầu nguyện , như mong một phép lạ ban ơn trên ban xuống với họ.Thưa các anh chị phụ nữ với nhau , xin các anh chị hãy đến với cô Huỳnh Tiểu Hương, như một ngừơi chị ngừơi bạn người thân ngừơi con cháu trong gia đình ,hãy đến với cô Huỳnh Tiểu Hưong chia sẽ tình ngừơi nơi xứ lạ này.Khi cô Huỳnh Tiểu Hương một mình trên cõi đời này , vì cô Huỳnh Tiểu Hương xuất thân từ trẻ em kém may mắn đừơng phố đi lên , nên cô đã hiểu được nỗi khó khăn và thiếu tình thương của gia đình , cô đã dâng hết thời gian và niềm vui và cuộc sống cho xã hội . bây giờ cô bị sự hãm hại của những người chưa hiểu về cô,và trong ngừơi mang một căn bệnh hiểm nghèo và cũng bị tật điếc bên tai phải Tôi cảm phục một ngừơi can đảm và đầy nghị lực , Như cô Huỳnh Tiểu Hương đây , bản thân cô đang sống mang bệnh tật , nhưng cô vẫn sống vui vẻ vô tư với đời ,Cô Hương rất lạc quan là” “Không cần níu kéo lại thời gian .”vì cô chỉ có một thân mình ở đời ,cái mà cô lo lắng , chỉ là các em mồ côi , tàn tật ở Trung tâm nhân đạo Quê Hương ! Đúng là trái tim từ thiện , nó đã đi sâu vào tim máu của cô Hương .Dù là đang mang bệnh hiểm nghèo , nhưng cô vẫn tiếp tục kêu gọi sự giúp đỡ của mọi ngừơi .Cô Tiểu Hương cũng mặc kệ căn bệnh hiểm nghèo .và cái bản án tử hình kia ! số phận của Cô Tiểu Hương thật hẫm hiu và cuộc đời cô Tiểu Hương cũng bi đát , trong quá khứ đau buồn và cuộc sống thê thảm , hằng ngày cô rửa mặt bằng nứơc mắt , vì cuộc sống nghèo nàn , vì tình đời tình ngừơi gian ác , Cô Hương lúc nào cũng phập phòng lo sợ , khi cô chỉ là một cô gái tay yếu chân mềm . Thời quá khứ đã qua , nhưng cô cũng không quên nhưng gì của quá khứ ấy . Hiện tại cô vẫn là ngừơi của mọi người , với công việc từ thiện của cô Tiểu Hương nên cô không nghĩ gì của riêng mình cả, cô chỉ cần sự giúp đỡ của mọi ngừơi khắp nơi , để cùng cô Tiểu Hương chia sẽ gánh vác giúp đỡ những mảnh đời bất hạnh , mồ côi tàn tật , đói rách ở Quê Hương . Xin đồng bào ở hải ngoại và những tình ngừơi, những anh chị em ở xa gần Xin quý vị chúng ta hãy cùng nhau , chúng ta hãy mở rộng lòng mình để chia sẽ miếng cơm manh áo , giúp đỡ và quan tâm đến các em mồ côi , tàn tật , một hơi ấm , mà các em mồ côi tàn tật tại Quê Hương hằng khát khao chờ đợi tình thương từ những tấm lòng vàng , những nhà hảo tâm ở khắp nơi . sự từ tâm tùy hỷ công đức là của mỗi ngừơi ở khắp mọi nơi , đến với ngừơi nghèo bất hạnh trẻ em kém may mắn , tật nguyền hẫm hiu . Đó là nét đẹp cao quý nhất trong tình ngừơi và các em tại Trung tâm Quê Hương. Thưa đồng bào và cộng đồng ngừơi việt thân thương . Cô Huỳnh Tiểu Hương là một phụ nữ can đảm , vì danh dự của cô vì các em nhỏ mồ côi tàn tật sống trong trung tâm nhân đạo Quê Hương,cô đã đứng lên thưa kiện báo Sài Gòn USA và Báo Vịt New cô đứng lên kiện để lấy lại công đạo và danh dự của mình cùng các em mồ côi kém may mắn tại Trung tâm , báo Vịt New đăng bậy bạ vu khống cô Huỳnh Tiểu Hương , và trung tâm mồ côi ,trong lúc cả hai nhà báo gọi là nhà báo……. có học , không có đức , lại kém tài, không có tìm hiểu rõ ràng câu chuyện , mà lại ngậm máu phun ngừơi ác độc hèn hạ , giựt đi chén cơm của các em mồ côi , tàn tật, đáng thương , và xúc phạm danh dự các em và bản thân cô Huỳnh Tiểu Hương, trong lúc cả thế giới đang lên án cấm bán trẻ em , bán phụ nữ đi làm nô lệ tình dục , mà trong lúc Trung tâm nhân đạo Quê Hương là một trung tâm nuôi toàn là những đứa trẻ sơ sinh , mù lòa, tàn tật , câm điếc tuổi thiếu nhi , vậy mà hai nhà báo Vit New và Sài Gòn USA dám vu khống trung tâm nơi bán dâm dành cho các ông lắm của nhiều tiền, vậy hai nhà báo sao không hỏi lại lương tâm các ông trước ,trong lúc trung tâm Quê Hương do cô Huỳnh Tiểu Hương sáng lập ,từ một cô gái mồ côi bụi đời có một quá khứ tủi nhục biết cần kiệm để đứng lên giúp đỡ cho các em bé mồ côi bị sống bên lề đường xã hội, cô đã đem về đùm bộc bằng tình yêu thương và nước mắt, để cho các em có một nơi ổn định vậy mà hai tờ báo không giúp đỡ, mà viết lên những sự tồi bại nằm trong đầu nhà báoVit New và nhà báo Sài gòn USA ,và hại tổn thương danh dự của các cháu mồ côi , hai nhà báo hai ông thử phán xét tòa án lương tâm của hai ông ? đến hôm nay tờ báo lá cải, và những người viết rong vì bản thân cá nhân vụ lợi, ganh tỵ xoi bói, lại tiếp tục hãm hại cô Huỳnh Tiểu Hương. Còn về xây dựng tôi chỉ là một người khách đến với Trung tâm Quê Hương của cô Huỳnh Tiểu Hương ,từ năm 2002 ban đầu tôi thấy những mái nhà lá dành cho các cháu mồ côi ở thật tội nghiệp người đông, mọi thứ thiếu thốn, nhu cầu nuôi những trẻ em tàn tật đâu phải chuyện đơn giản , như quý vị nuôi hai đứa con lành lặn đã khó, mà đây cô Huỳnh Tiểu Hương nuôi hàng trăm đứa thì chắc chắn phải khó hơn ,.nhưng mà vậy 2 năm sau tôi quay lại cô đã xây dựnglên nhà cao tầng để lo cho các em đó là một sự bất ngờ mà trong chúng ta không có ai có thể tin được, thật sự nhanh chóng phát triển với điều kiện và số lượng các em ,trong lúc cô Tiểu Hương một mình vừa làm cha vừa làm mẹ gồng gánh mọi bề . Cô cố gắng mọi cái ,tôi vô cùng kính phục cô Huỳnh Tiểu Hương, cô Huỳnh Tiểu Hương là ngừơi mà người có trái tim và có tình người, và dám hy sinh sự sống của mình lấy hết tất cả tài sản mà chính bản thân của mình làm ra , để đem niềm hạnh phúc cho trẻ em ngừơi kém may mắn, Vì dành quyền lợi cho các em mồ côi , không vụ lợi, cô không phải tiên tri một lúc tất cả đều xây nhà lầu như hai nhà báo nói trên báo, là nhà trước xây lầu để cho đàn ông trụy lạc đằng sau nhà lá để nuôi các em đào tạo làm gái mã dâm. Hai tờ báo Vit New ông Cao Sơn và Sài Gòn USA ông Nguyễn Tâm là đồ dơ bẩn cặn bã xã hội . có tài mà không đức gọi là tài nói khoác, còn bây giờ tờ báo lá cải thì tôi sẽ nói báo gì đây? Và Vinh danh Khải Đơn thì lương tâm bạn ra sao? Có còn gọi là người việt nam hay không? Và bạn có cha mẹ hoặc gia đình hay không? Còn về cô Huỳnh Tiểu Hương hai nhà báo Vit New và Sài Gòn USA chụp mũ cô Tiểu Hương làm dán điêp vậy hai ông đã có bằng chứng chưa ?hai Ông thật có mắt không có tròng , tại sao cô Huỳnh Tiểu Hương được chụp hình với các Ông bà Cộng Sản lãnh đạo ? hai ông phải đặt câu hỏi và tìm hiểu ,các ông là nhà báo là các ông phải tìm hiểu thật kỹ trước khi viết lên, vì đây không phải một mình cô Huỳnh Tiểu Hương mà vì danh dự của các em bé mồ côi . tại sao các báo chí trong và ngoài nước luôn luôn đăng cô Huỳnh Tiểu Hương là một cô Tiên hay là một người mẹ có hàng trăm con ? mẹ Teresa Việt nam hoặc một người con gái việt nam đầy lòng nhân ái ,người mẹ đạt kỷ lục đông con nhất việt nam ? một cô gái mồ côi nay đã cứu giúp biết bao nhiêu người bất hạnh và giúp đỡ biết bao nhiêu người có công ăn việc làm ,và trao tặng hàng ngàn xe lăn giúp đỡ biết bao nhiêu người tàn tật bất hạnh, phát hàng chục ngàn phần quà cho người sống bờ bụi ăn xin ăn maỳ .và cứu giúp đồng bào lũ lụt, tặng học bổng cho học sinh nghèo, xây nhà tình thương cho những người già cô đơn. Bản thân các ông có làm được một phấn ngàn trong việc làm của của cô Tiểu Hương không? Hai ông nhìn vào đó mà trả lời, ở một đất nước có một người tài có một ngừơi thành công tại sao không đựơc chụp hình với các Ông bà lãnh đạo Cộng sản ? ở bất cứ một chế độ nào ai làm tốt đều có chụp hình với lãnh đạo ở nơi đó, tất cả tiền bạc cô Huỳnh Tiểu Hương làm là từ mồ hôi nước mắt pha lẫn với máu mới dựng lên đựơc, và tất cả những gì cô dựng lên cô đều dành cho người kém may mắn. Còn nếu ở một chế` độ cộng sản mà biết yêu dân yêu nước yêu con người cùng cảnh ngộ giúp đỡ những người bất hạnh tại sao đồng bào chúng ta không ủng hộ? còn tờ báo lá cải vừa rồi đang tin về cô Huỳnh Tiểu Hương tự lương tâm bạn nhận xét lại, và Khải Đơn bạn tự chất vấn lại tòa án lương tâm của mình Cô Huỳnh Tiểu Hương không phải nuôi một trung tâm mà nhiều nơi như vậy , nên chụp hình là chuyện đương nhiên , Chẳng qua Cao Sơn chồng của Trần Thu tức là em gái Trần Hạ vì chuyện tình cảm cá nhân Trần Hạ đòi lấy cô Huỳnh Tiểu Hương làm vợ , bị cô ta từ chối , mộng không thành nên chơi tiểu nhân , đúng là hèn hạ .chỉ biết hãm hại và giật đi chén cơm của những đứa trẻ mồ côi mà thôi , và ăn cắp nhưng thư từ và hình ảnh mà không hỏi ý kiến chủ nhà khi được vào trong nhà của cô Huỳnh Tiểu Hương lục lọi lúc cô bận rộn với những đứa trẻ lợi thời cơ để có những hành động xấu xa tiểu nhân. Đó là chứng minh, sự hèn hạ cho nên cô Huỳnh Tiểu Hương đã đưa ra vụ kiện để đòi lại công bằng và muốn hai nhà báo phải đưa ra bằng chứng, cô Huỳnh Tiểu Hương là dán điệp.và trả lại công bằng, vì danh dự của các em mồ côi .Với tình cảm tình người, tình đồng bào cùng máu mũ đất việt và đang ở đất khách quê người, cô Tiểu Hương đã tha thứ cho hai nhà báo không đòi bồi thường thiệt hại , đứng trước tòa hai nhà báo đã xin lỗi cô Huỳnh Tiểu Hương và thừa nhận là vội vàng đánh giá và không có chứng minh là . Cô Tiểu Hương làm dán điệp .và cô Huỳnh Tiểu Hương vì nhân đạo không bắt báo Vịt New bồi thường, và sau khi giấy tòa án đã đề nghị báo Vit New đưa bài ra trang đầu để trả lại công bằng cho Cô Huỳnh Tiểu Hương nhà báo Vịt New đăng báo xin lỗi cố tình viết sai lỗi chính tả để đánh lừa cộng đồng, đó có phải báo Vịt New chơi tồi và dám làm không dám nhận . Còn báo Sài Gòn USA đăng bài để xin lỗi cố tình chia ra làm hai đoạn ,tuần này đăng một chút tuần sau đăng tiếng anh , để đánh lạc hướng độc giả theo giỏi, không biết ,còn về đăng lên mạng intanet xin lỗi thì đăng dấu vào trong sợ độc giả cuời mất mặt,có giỏi thì đăng công khai ra ngoài , tại sao nói xấu thì đăng thật lớn đến xin lỗi thì chui rúc vào trong .đúng là báo Sài Gòn USA như con rùa rút đầu vì xấu hổ với một tờ báo như vậy mà phải xin lỗi một ngừơi phụ nữ yếu mềm và những đứa trẻ mồ côi tàn tật mù lòa . Luôn đang lên báo nói bản thân mình một luật sư công minh luôn luôn là ngừơi bảo vệ quyền lợi cho người bị hà hiếp yếu kém, vậy mà hai tờ báo lòng gan dạ sói đi hãm hại một người phụ nữ yếu đuối không học hành, bệnh hoạn , cô thân cô thế và lo cho xã hội , giúp biết bao nhiêu người, và hãm hại những đứa trẻ mù lòa câm điếc tàn tật bán đi danh dự của chúng và giật đi chén cơm của chúng ,nếu báo Sài Gòn USA, thật sự là người làm việc công bằng tại sao không đăng lời xin lỗi cô Huỳnh Tiểu Hương trên mặt báo, cho rõ ràng để cộng đồng theo giỏi. Hai tờ báo trên đây là hai tờ báo lá cải làm xấu hồ cộng đồng và mất đi nhiều niềm tin của nhiều độc giả trên thế giới. Cô Huỳnh Tiểu Hương một nhà từ thiện có tiếng tăm khắp nơi, từ trong nước ra hải ngoại .sự thưa kiện đó cô Huỳnh Tiểu Hương đã thắng và trong ngày hôm đó ông Phạm Lễ là người lên nhân chứng Báo Sài Gòn USA tự phịa ra ,vì ông Phạm Lễ không hề viết gì cả , đó cũng là chứng minh báo Sài Gòn USA có cái tên là Tâm mà lòng chưa thành tâm ác thiện sẽ có ác báo.Cô Tiểu Hương trong vụ kiện đã thắng, nhưng vì bản thân làm nhân đạo nên không muốn làm lớn chuyện vì nghĩ rằng để cho hai nhà báo Vịt New và báo sài Gòn USA biết ăn năn hối cải, và tự phán xét với tòa án lương tâm của mình .Những gì đã xãy ra ở bắc Cali này và làm xáo trộn ầm lên , trong dư luận của cộng đồng người việt bắc Cali là do hai tờ báo Sài Gòn USA và báoVịt New đều là doTrần Hạ anh của Trần Thu vợ của Cao Sơn vì đặt tình yêu không được nên phịa ra mà hai nhà báo lá cải tưởng mình nắm được vố lớn để đăng và phô trương tờ báo của mình, ai ngờ miệng hùm gan sứa. phải ra tòa xin lỗi . Thưa quý vị độc giả tôi là một người hâm mộ công việc của cô Huỳnh Tiểu Hương nên tôi từ khi biết được tin tức về tin của cô Huỳnh Tiểu Hương bị hãm hại chúng tôi và nhiều người thường theo giỏi việc làm cô Tiểu Hương cũng là những người hâm mộ cô Tiểu Hương, và hôm nay chúng tôi lại đọc thấy những tin đang tải tại trên mạng, mà cộng đồng chúng ta đã và đã biết tiếp tục hãm hại cô Huỳnh Tiểu Hương và những đứa trẻ bất hạnh.. Thưa quý vị một người phụ nữ bé nhỏ và làm biết bao nhiêu chuyện tốt đẹp cho đời ,và biết bao nhiêu người quý mến vậy tại sao lại bị như vậy nên chúng tôi rất bức xúc, và liên tục theo giỏi và nắm tình hình đến cuối cùng để biết rõ sự việc .và trong thời gian tôi cũng như bạn bè của tôi đều ngỡ ngàng, vì chúng tôi trước khi đến Việt nam đã tìm hiều rất kỹ về bản thân cô Huỳnh Tiểu Hương cũng như Trung tâm của cô là một nơi đáng tin cậy và đúng người đúng việc , nên quý độc giả và anh chi em ở khắp mọi nơi hãy nhìn vào hai tờ báo lá cải trong lúc chúng ta sống ở hải ngoại mong đựơc làm gì dù nhỏ bé để giúp các cháu nhỏ mồ côi tại quê nhà, và giúp phụ nữ yếu đuối đứng lên để dành quyền lợi cho những người kém may mắn .Vì tất cả chúng ta đều là những ngừơi bỏ nước ra đi, đều muốn dành quyền tự do cho những người bị hà hiếp nay cô Huỳnh Tiểu Hương đã đứng lên để bảo vệ quyền lợi và cứu giúp biết bao nhiêu trẻ và người nghèo khốn khó, mà nếu một mình cô Huỳnh Tiểu Hương thì không thể, trong lúc cô mang một căn bệnh hiểm nghèo và gánh vác 322 đứa trẻ trong đó chiếm 137 em là mồ côi nhặt về từ khi đỏ hỏn, còn lại các em đủ hình dạng tật nguyền ,nếu không có sự chia sẽ và giúp đỡ tiếp tay của quý vị.Và qua hai tờ báo đã hãm hại chén cơm của các cháu và lấy đi sự sống các cháu hằng ngày, đến hôm nay qua một số tin tức đang tải chưa tìm tìm hiểu và cố ý hãm hại cô Huỳnh Tiểu Hương và các cháu nhỏ mồ côi. Đã làm thiệt hại rất nhiều vì sự hiểu lầm, nay mọi việc đã phơi bày và sáng tỏ,đúng sai rõ ràng.Giờ đây chúng tôi thấy các em mồ côi ở Trung tâm Quê Hương bị thiệt thòi và không biết làm sao để kêu gọi xin quý vị đồng bào xa gần giúp đỡ, nay mọi sự quý vị đã biết ,mong được các bác các chú anh chị bà con hải ngoại hãy cùng nhau một người 15,000 đồng là để giúp các cháu một ngày ăn . đại diện cho những đứa trẻ bất hạnh bị oan ức vừa qua xin được sự quan tâm của cộng đồng cùng chung sức để tạo điều kiện cho 322 đứa trẻ đang cần sự sống cầntình thương. Kính chúc quý vị anh chị em trong và ngoài nước mạnh khỏe và an khang vui tươi hạnh phúc.Và chúng ta cũng phải hãnh diện ở đất nứơc Việt nam của chúng ta có người phụ nữ ,đã làm được những việc mà nhiều người không làm được. Việt nam:61/ 23 ĐT 743 ấp Tân Long. xã Tân Đông hiệp. huyện Dĩ An.tĩnh Bình Dương Điện thoại: 84 -0 -650740 808 _ Di động :84- 0-903803908 Email:huynhtieuhuong.com _ Website:www.huynhtieuhuong.org Kính thư Valentine Nguyễn tainguyen70@web.de

Unregistered user Wednesday, June 2, 2010 8:56:34 PM

Anonymous writes: Đừng và xin Đừng Ðừng để nhìn thấy 1 nụ cười rồi mới cười lại. Ðừng đợi đến khi được yêu thương mới yêu thương lại. Ðừng đợi đến khi cô đơn mới nhận ra giá trị của tin nhắn. Ðừng đợi đến khi có 1 công việc thật vừa ý rồi mới bắt đầu làm. Ðừng để có thật nhiều rồi mới chia sẻ đôi chút. Ðừng để đến khi làm người khác buồn rồi mới xin lỗi. Ðừng hạ thấp giá trị của mình bằng cách so sánh bản thân mình với người khác. Mỗi chúng ta là một con người khác nhau và đều có những giá trị khác nhau. Ðừng mãi mê theo đuổi những mục tiêu mà người khác cho là quan trọng, vì chỉ có bạn mới hiểu rõ những mục tiêu nào là tốt cho mình. Ðừng ngại học hỏi. Kiến thức là một tài sản vô hình và sẽ là hành trang vô giá theo bạn suốt cuộc đời. Ðừng ngại mạo hiểm để làm những điều tốt. Ít nhất bạn cũng học được cách sống dũng cảm với những lần mạo hiểm. Ðừng nên phí phạm thời gian hoặc những lời nói thiếu suy nghĩ. Cả hai thứ ấy một khi đã qua đi hay thốt ra thì không thể nào bắt lại được. Đừng để cuộc sống đi qua mắt bạn chỉ vì bạn đang sống trong quá khứ hay tương lai. bằng cách sống cuộc sống của mình ngày hôm nay, vào lúc này, bạn đang sống tất cả mọi ngày trong cuộc đời. Đừng quên hy vọng, sự hy vọng cho bạn sức mạnh để tồn tại ngay khi bạn đang bị bỏ rơi. Đừng đánh mất niềm tin vào bản thân mình, chỉ cần tin là mình có thể làm được và bạn lại có lý do để cố gắng thực hiện điều đó. Đừng lấy của cải vật chất để đo lường thành công hay thất bại, chính tâm hồn của mỗi con người mới xác định được mức độ "giàu có" trong cuộc sống của mình. Đừng để những khó khăn đánh gục bạn, hãy kiên nhẫn rồi bạn sẽ vượt qua. Đừng do dự khi đón nhận sự giúp đỡ, tất cả chúng ta đều cần được giúp đỡ ở bất kỳ khoảng thời gian nào trong cuộc đời. Đừng chạy trốn mà hãy tìm đến tình yêu, đó là niềm hạnh phúc nhất của bạn. Đừng chờ đợi những gì bạn muốn mà hãy đi tìm kiếm chúng. Đừng từ chối nếu bạn vẫn còn cái để cho. Đừng ngần ngại thừa nhận rằng bạn chưa hoàn hảo. Đừng e dè đối mặt thử thách. Chỉ khi thử sức mình, bạn mới học được can đảm. Đừng đóng cửa trái tim và ngăn cản tình yêu đến chỉ vì bạn nghĩ không thể nào tìm ra nó. Cách nhanh nhất để nhận tình yêu là cho, cách mau lẹ để mất tình yêu là giữ nó quá chặt, cách tốt nhất để giữ gìn tình yêu là cho nó đôi cánh tự do. Đừng đi qua cuộc sống quá nhanh đến nỗi bạn quên mất mình đang ở đâu và thậm chí quên mình đang đi đâu. Đừng quên nhu cầu cảm xúc cao nhất của một người là cảm thấy được tôn trọng. Đừng ngại học hỏi. Kiến thức là vô bờ, là một kho báu mà ta luôn có thể mang theo dễ dàng. Đừng sử dụng thời gian hay ngôn từ bất cẩn. Cả hai thứ đó đều không thể lấy lại. Đừng bao giờ cho là bạn đã thất bại khi những kế hoạch và giấc mơ của bạn đã sụp đổ, vì biết được thêm một điều mới mẻ thì đó là lúc bạn tiến bộ rồi. Đừng quên mỉm cười trong cuộc sống. Đừng quên tìm cho mình một người bạn thực sự, bởi bạn bè chính là điều cần thiết trong suốt cuộc đời. Và cuối cùng đừng quên ơn những người đã cho bạn cuộc sống hôm nay với tất cả những gì bạn cần. Bởi vì con cháu đời sau của bạn sẽ xem bạn như tấm gương của chúng. Cuộc sống không phải là một cuộc chạy đua, nó là một cuộc hành trình mà bạn có thể tận hưởng từng bước khám phá... Hãy cho đi rồi bạn sẽ nhận được thật nhiều.

Hành khấtSenorDang Sunday, June 6, 2010 7:15:58 PM

Nghe nói cô Huỳnh Tiểu Hương bịnh ung thư, phải đi Mỹ chữa trị, không biết chừng nào ... chết ?

SenorDang comment

Unregistered user Monday, June 7, 2010 3:32:00 AM

Anonymous writes: Bạn ơi! Đọc tin bạn hỏi thăm cô Huỳnh Tiểu Hương bao giờ chết, Cô Tiểu Hương người từ cõi chết trở về, sống làm sao mà phải sợ chết,vì nếu cô Tiểu Hương nghĩ đến cái chết thì cô Tiểu Hương sẽ không bao giờ nuôi những đứa trẻ con của người ta, vì cô không phân biết sự sống và sự chết, cũng như cô nhận những đứa trẻ về nuôi cô không quan tâm đứa trẻ đó có cha mẹ hay không? nằm vào hoàn cảnh nào, cô chỉ cần biết đứa trẻ đó đang cần sự giúp đỡ và che chở của xã hội, Khi đọc được vài dòng ngắn ngủi bạn gửi gắm đến cô Tiểu Hương và quan tâm đến cô ấy, thì tớ đây cũng dựa vào mấy hàng để tiếp sức cho bạn, để bạn tiếp tục nhận được thời gian của cô Huỳnh Tiểu Hương những ngày sống còn lại, Chúng ta cùng nhau chờ đợi ngày nào cô Tiểu Hương chết bạn nghen, có thể chúng ta chết trước cô ấy bạn ơi, vì chúng ta là những người rãnh rỗi, đi tìm việc của người khác,để lên kế hoạch không an không ngủ, nhưng chúng ta không làm gì giúp được người khác cả, hiện tại xã hội đang rất cần chúng ta, nhưng chúng ta không làm gì được để chia sẽ với xã hội cả, Nhưng cô Huỳnh Tiểu Hương đã không sợ mất đi tài sản và tình cảm riêng tư lạc quan trước bệnh tật, nay cô đã chiến thắng, bệnh tật rồi đó bạn, nếu cômất đi thì tụi nhỏ ai là người tiếp tục, có lẽ bạn quant tâm lắm về điều này. Thôi tớ mấy hàng giao lưu với bạn có gì sai sót rộng lòng tha thứ nghen bạn NT

Unregistered user Friday, June 11, 2010 7:02:29 AM

Anonymous writes: Ðừng để nhìn thấy 1 nụ cười rồi mới cười lại. Ðừng đợi đến khi được yêu thương mới yêu thương lại. Ðừng đợi đến khi cô đơn mới nhận ra giá trị của tin nhắn. Ðừng đợi đến khi có 1 công việc thật vừa ý rồi mới bắt đầu làm. Ðừng để có thật nhiều rồi mới chia sẻ đôi chút. Ðừng để đến khi làm người khác buồn rồi mới xin lỗi. Ðừng hạ thấp giá trị của mình bằng cách so sánh bản thân mình với người khác. Mỗi chúng ta là một con người khác nhau và đều có những giá trị khác nhau. Ðừng mãi mê theo đuổi những mục tiêu mà người khác cho là quan trọng, vì chỉ có bạn mới hiểu rõ những mục tiêu nào là tốt cho mình. Ðừng ngại học hỏi. Kiến thức là một tài sản vô hình và sẽ là hành trang vô giá theo bạn suốt cuộc đời. Ðừng ngại mạo hiểm để làm những điều tốt. Ít nhất bạn cũng học được cách sống dũng cảm với những lần mạo hiểm. Ðừng nên phí phạm thời gian hoặc những lời nói thiếu suy nghĩ. Cả hai thứ ấy một khi đã qua đi hay thốt ra thì không thể nào bắt lại được. Đừng để cuộc sống đi qua mắt bạn chỉ vì bạn đang sống trong quá khứ hay tương lai. bằng cách sống cuộc sống của mình ngày hôm nay, vào lúc này, bạn đang sống tất cả mọi ngày trong cuộc đời. Đừng quên hy vọng, sự hy vọng cho bạn sức mạnh để tồn tại ngay khi bạn đang bị bỏ rơi. Đừng đánh mất niềm tin vào bản thân mình, chỉ cần tin là mình có thể làm được và bạn lại có lý do để cố gắng thực hiện điều đó. Đừng lấy của cải vật chất để đo lường thành công hay thất bại, chính tâm hồn của mỗi con người mới xác định được mức độ "giàu có" trong cuộc sống của mình. Đừng để những khó khăn đánh gục bạn, hãy kiên nhẫn rồi bạn sẽ vượt qua. Đừng do dự khi đón nhận sự giúp đỡ, tất cả chúng ta đều cần được giúp đỡ ở bất kỳ khoảng thời gian nào trong cuộc đời. Đừng chạy trốn mà hãy tìm đến tình yêu, đó là niềm hạnh phúc nhất của bạn. Đừng chờ đợi những gì bạn muốn mà hãy đi tìm kiếm chúng. Đừng từ chối nếu bạn vẫn còn cái để cho. Đừng ngần ngại thừa nhận rằng bạn chưa hoàn hảo. Đừng e dè đối mặt thử thách. Chỉ khi thử sức mình, bạn mới học được can đảm. Đừng đóng cửa trái tim và ngăn cản tình yêu đến chỉ vì bạn nghĩ không thể nào tìm ra nó. Cách nhanh nhất để nhận tình yêu là cho, cách mau lẹ để mất tình yêu là giữ nó quá chặt, cách tốt nhất để giữ gìn tình yêu là cho nó đôi cánh tự do. Đừng đi qua cuộc sống quá nhanh đến nỗi bạn quên mất mình đang ở đâu và thậm chí quên mình đang đi đâu. Đừng quên nhu cầu cảm xúc cao nhất của một người là cảm thấy được tôn trọng. Đừng ngại học hỏi. Kiến thức là vô bờ, là một kho báu mà ta luôn có thể mang theo dễ dàng. Đừng sử dụng thời gian hay ngôn từ bất cẩn. Cả hai thứ đó đều không thể lấy lại. Đừng bao giờ cho là bạn đã thất bại khi những kế hoạch và giấc mơ của bạn đã sụp đổ, vì biết được thêm một điều mới mẻ thì đó là lúc bạn tiến bộ rồi. Đừng quên mỉm cười trong cuộc sống. Đừng quên tìm cho mình một người bạn thực sự, bởi bạn bè chính là điều cần thiết trong suốt cuộc đời. Và cuối cùng đừng quên ơn những người đã cho bạn cuộc sống hôm nay với tất cả những gì bạn cần. Bởi vì con cháu đời sau của bạn sẽ xem bạn như tấm gương của chúng. Cuộc sống không phải là một cuộc chạy đua, nó là một cuộc hành trình mà bạn có thể tận hưởng từng bước khám phá... Hãy cho đi rồi bạn sẽ nhận được thật nhiều.

Unregistered user Friday, September 24, 2010 6:17:44 PM

truthheart writes: 1 nguoi ban da yeu cau toi xem nhung loi binh luan tren internet.vi ban toi ko muon toi phai bi that vong vi mot than tuong ma minh bay lau nguong mo bi vo.Ko biet cai ban da cho la ban Khai Don la dat dieu,la di vach la tim sau,vay ban co bao gio ban di tim hieu su that chua?ban co bao gio den noi ma goi la trai tre mo coi chua?ban co trai nghiem va tan mat chung kien cuoc doi cua chi Huong tu nho ko?vay ban co chac chan rang chi Huong la 1 nguoi mo coi,gap nhieu trac tro luc con nho?Neu toi cung ke cho ban nghe toi la nguoi nhu vay ban co tin ko?"Loi noi ko mat tien mua"cung nhu ban noi,lam gi cung phai co bang chung.....vay ban co bang chung gi chung minh chi Huong la trong sach ?mac du toi chua bao gio cuu mang mot dua tre mo coi nao,nhung toi ko bao gio dung nhung tre de ma lam tam manh thua che cho chung nhung toi loi toi gay ra.Luc dau toi cung nhu ban,ko tin than tuong ma minh bay lau nay nguong mo lai la mot nguoi xau,nhung toi den do nhieu lan va de y' duoc dieu do.minh cam thay hinh nhu ban ko muon than tuong trong ban bi sup do nen ban ko chap nhan su that?????????????????????????????????????????????Du sao di nua,minh ko quan tam chi Huong la nguoi xau hay nguoi tot,minh chi quan tam den nhung dua tre do thoi.

Unregistered user Saturday, October 9, 2010 12:16:06 PM

CaoMinh writes: Đúng là HTH là xấu hay tốt ko quan trọng, điều quan trọng là quan tâm đến các bé. Nhưng nếu cô này lợi dụng điều này để tư lợi cho mình mà không chăm sóc tốt cho các bé thì sao? Nếu thật vậy thì nên làm rõ và trị tội cô này, còn các bé thì để cho những người tâm huyết khác chăm sóc.

Unregistered user Saturday, May 28, 2011 1:13:49 PM

Anonymous writes: kaka tren doi nay ma tim nhung nguoi tot nhu chi HTH thi giong nhu la mo kim day be. toi cung la mot nguoi ham mo chi HTH nhung cung hok dong nghia voi viec la toi benh vuc chi HTH.moi nguoi hay nhin ve cong viec cua chi da lam chu dung nhin ve nhung cai xau cua chi. vi dung ra tren doi nay hok ai hoan hao het, duoc nhu chi HTH la viet nam minh nhu co mot ngoi sao sang giua bau toi den toi. ok vay nhe' may ban.:D

Unregistered user Sunday, May 29, 2011 5:05:49 AM

peme1706 writes: cao minh noi hay ghe hihi :D

Write a comment

New comments have been disabled for this post.

June 2013
M T W T F S S
May 2013July 2013
1 2
3 4 5 6 7 8 9
10 11 12 13 14 15 16
17 18 19 20 21 22 23
24 25 26 27 28 29 30