Tigon1090

think long - term !

Subscribe to RSS feed

Người thân thì mãi mãi là người thân

Mùa hè năm 1976, trận động đất 7,8 độ richter đã cướp đi sinh mạng của hơn 200.000 người dân thành phố Đường Sơn. Chỉ kéo dài vỏn vẹn 23 giây nhưng đây là trận động đất gây nhiều thương vong nhất trong thế kỷ 20. 15 giờ sau, dư chấn của nó tiếp tục chôn vùi sự sống của những con người còn kẹt lại dưới đống đổ nát. Đến năm 2008, trận động đất tàn phá Tứ Xuyên tiếp tục hủy hoại cuộc đời của biết bao con người. Chính quyền thành phố Đường Sơn đề nghị đạo diễn Phùng Tiểu Cương thực hiện một bộ phim về trận động đất đã phá hủy thành phố của họ vào năm 1976. Aftershock (Đường Sơn đại địa chấn) ra đời vào mùa hè 2010.

Phim bắt đầu với một ngày hè nóng nực tại thành phố Đường Sơn, người dân tại nơi đây vẫn bắt đầu cuộc sống thường ngày của họ với công việc, gia đình. Tuy nhiên chỉ sau một đêm, thành phố nhỏ xinh đẹp đã trở thành đống đổ nát. Xác người chết ở khắp nơi, tiếng trẻ con khóc, tiếng những người sống sót kêu than, mọi thứ trở nên hỗn loạn. Hai chị em sinh đôi Phương Đăng và Phương Đạt mới 7 tuổi bị vùi lấp dưới đống đổ nát. Trong cơn nguy cấp, bà mẹ Lý Nguyên Ni chỉ có thể cứu được một trong hai đứa trẻ. Đứng trước sự lựa chọn khó khăn nhất trong cuộc đời, bà đã chọn cứu đứa bé trai.

Nguyên Ni không biết rằng cô con gái Phương Đăng đã nghe thấy quyết định của mình. Bị coi như người đã chết và bỏ lại nơi đổ nát, cô bé 7 tuổi sống sót một cách kỳ diệu sau nhiều ngày, trước khi được đưa lên mặt đất bởi một đội cứu nạn. Tỉnh dậy trong cơn mưa tầm tã, bên cạnh xác của người cha, Phương Đăng mang trong mình cú sốc tinh thần lớn và những ký ức đau thương về quyết định của mẹ. Cô bé quyết định giấu danh tính và trở thành con nuôi của một gia đình quân nhân, trong khi người mẹ đẻ và em trai thì đinh ninh Phương Đăng đã chết. Đường Sơn đại địa chấn là cuộc hành trình tìm về đoàn tụ với gia đình của Phương Đăng sau 32 năm xa cách.

Để tái hiện lại trận động đất khủng khiếp ở Đường Sơn cách đây hơn ba thập kỷ, đạo diễn Phùng Tiểu Cương đã phải sử dụng nhiều hiệu ứng đặc biệt và hàng trăm diễn viên quần chúng. Cảnh quay chỉ kéo dài hơn một phút nhưng cũng đủ khiến khán giả phải bàng hoàng và xót xa khi nghĩ về số phận những nạn nhân của trận động đất tại Đường Sơn năm xưa. Gần cuối phim, hình ảnh đổ nát sau trận động đất tại Tứ Xuyên với bối cảnh năm 2008 tiếp tục khiến người xem phải rơi lệ. Sự khắc nghiệt của thiên tai đã khiến bao gia đình bị chia ly, khiến những đứa trẻ trở nên mồ côi và mang đến những vết thương tinh thần khôn nguôi trong tâm trí con người.

Là một bộ phim thảm họa nhưng Đường Sơn đại địa chấn không tập trung vào việc khoe kỹ xảo, hình ảnh như nhiều tác phẩm khác có cùng thể loại của Hollywood. Đạo diễn Phùng Tiểu Cương chủ yếu khai thác những "dư chấn" mà thiên tai để lại thông qua cuộc đời, số phận và tâm lý của các nhân vật. Từng chi tiết nhỏ nhất trong phim cũng đều mang một ý nghĩa lớn lao mà ông muốn gửi gắm tới khán giả. Ngay từ những phút đầu tiên, Đường Sơn đại địa chấn đã gây chấn động người xem bởi không khí hỗn loạn, giẫm đạp lên nhau, tìm đường chạy trốn trong cơn động đất.

Kịch bản của Đường Sơn đại địa chấn đã tạo nên những nhân vật hoàn hảo và rất "con người". Không có câu chuyện cổ tích với nàng Lọ Lem và bà tiên tốt bụng, cũng không có những thân phận yếu đuối, hiền lành luôn phải chịu cực khổ và phó mặc cuộc đời cho số phận. Các tuyến nhân vật của Đường Sơn đại địa chấn mạnh mẽ và đời thường đến mức nhiều khán giả phải sửng sốt vì không ngờ rằng họ lại "thật" như vậy. Các chi tiết, hành động của nhân vật cũng mang tính "thời đại" cao, khiến người xem đôi khi bật cười một cách chua chát khi nghĩ về những gì đang diễn ra hàng ngày xung quanh cuộc sống hiện đại.

Phim đưa đẩy tâm lý người xem một cách tài tình. Dường như khi nhân vật khóc - khán giả cũng khóc theo, khi nhân vật nhìn lại những kỷ vật trong quá khứ - một mảnh ký ức không tên của những ngày xưa cũ cũng chợt ùa về với mỗi khán giả... Chứng kiến quyết định của mẹ và bị bỏ lại như một người đã chết, Phương Đăng bị sốc và những ký ức đau thương đó vẫn cứ đeo bám cô mãi cho tới tận sau này khi được hội ngộ với gia đình. Người mẹ cũng sống trong nỗi ám ảnh tội lỗi trong suốt 32 năm. Bà có cơ hội để thay đổi cuộc đời mình nhưng bà đã không làm thế và vẫn sống mãi trong sự dày vò, quặn đau. Những nhân vật ấy, hay chính xác hơn là những con người đó tồn tại rất nhiều trong cuộc sống đời thường.

Đường Sơn đại địa chấn đã không thể thành công nếu thiếu đi diễn xuất tuyệt vời của dàn diễn viên. Trương Tịnh Sơ khiến người xem xúc động khi lột tả tâm lý của một cô gái lớn lên với cơn chấn động về mặt tinh thần khi còn bé. Quá trình thay đổi về mặt nhận thức tình cảm của nhân vật Phương Đăng qua sự thể hiện của người đẹp họ Trương đã thuyết phục người xem. Không thể không nhắc tới nữ diễn viên nhí Chương Tử Phong trong vai Phương Đăng hồi nhỏ. Diễn xuất tự nhiên và đặc biệt là tiếng khóc của Chương Tử Phong để lại những ấn tượng khó có thể phai nhòa trong tâm trí của mỗi khán giả khi xem xong.

Nói về vai diễn của mình, Chương Tử Phong tâm sự: "Cảnh quay bị đè do động đất rất tội nghiệp bởi vì cuối cùng mẹ lại chọn cứu em trai. Nghĩ đến như vậy, cháu liền muốn khóc và không hiểu được tại sao lại chọn em trai chứ? Con gái cũng là con của mẹ mà. Cháu cứ nghĩ như thế...". Diễn xuất của nữ diễn viên Từ Phàm trong vai bà mẹ Lý Nguyên Ni được đánh giá là xuất sắc và gây xúc động không chỉ cho khán giả mà cả các diễn viên đóng chung với chị. "Tôi còn nhớ cảnh quay chị Phàm phải quỳ trước mặt tôi, thực sự rất là choáng váng. Cách chị ấy thể hiện quả thực rất có sức sống. Đó không phải là kiểu người mẹ cực khổ điển hình, mà là một người mẹ luôn đấu tranh với cuộc sống và rất mạnh mẽ" - Trương Tịnh Sơ nói về người bạn diễn vào vai mẹ mình trong phim.

Mỗi con người, ai cũng từng ít nhất một lần phải đứng trước những sự lựa chọn khó khăn. Có những lựa chọn đau đớn khiến ta hối hận trong cả cuộc đời, cũng có những lựa chọn mở ra cho con người những chân trời mới, những niềm hy vọng mới. Cuộc sống đôi khi thật quá ngắn ngủi và chứa đựng quá nhiều thứ chúng ta không thể ngờ tới. 23 giây khiến cho một thành phố xinh đẹp, yên bình trở thành bãi đổ nát hoang tàn. 23 giây buộc một bà mẹ phải đưa ra quyết định độc ác nhất là từ bỏ đứa con do mình dứt ruột đẻ ra để cứu lấy đứa còn lại. 23 giây tạo nên một cuộc chia ly tình mẫu tử kéo dài 32 năm...

Đường Sơn đại địa chấn để lại cho người xem nỗi ám ảnh, bàng hoàng về những gì thiên tai đã gây ra, nhưng cũng mang tới những ấm áp của tình người, sự thiêng liêng, cao quý của tình cảm gia đình. Người thân, mãi mãi vẫn là người thân, "khi mất đi rồi mới nhận ra thế nào là mất mát". Cuộc đời này vẫn cần sự tha thứ, chỉ vỏn vẹn hai từ "xin lỗi" nhưng hàm chứa biết bao ý nghĩa. Để đến được với hai từ "xin lỗi", hai mẹ con Phương Đăng và Nguyên Ni đã phải đi qua cả một chặng đường dài với biết bao tủi nhục, cay đắng, hận thù, dằn vặt và cả những cuộc đấu tranh quyết liệt ngay trong tâm tưởng của mỗi người. Đạo diễn Phùng Tiểu Cương đã khiến tất cả khán giả không thể kìm được nước mắt khi để hai từ "xin lỗi" vang lên ý nghĩa hơn bao giờ hết ở cuối phim.

Đời là những cuộc gặp gỡ, chia ly và hội ngộ. Chỉ một khoảnh khắc cũng có thể làm thay đổi mãi mãi số phận một con người. Hãy biết trân trọng cuộc sống này, trân trọng từng giây phút được ở bên cạnh những người yêu thương và biết hướng đến những hy vọng của tương lai. Đừng chôn vùi và áp đặt bản thân mình trong tội lỗi, ám ảnh và những đau thương của những ngày xưa cũ bởi thời gian chính là kẻ thù lớn nhất của mỗi chúng ta. Đạo diễn Phùng Tiểu Cương muốn dành tặng bộ phim Đường Sơn đại địa chấn cho những con người đã hy sinh trong thảm họa kinh hoàng năm 1976. Bằng những cảm xúc chân thật trong trái tim mình, ông đã tạo nên một tác phẩm mạnh mẽ, sâu sắc và để lại những dư vị ngọt, đắng khó có thể nhạt phai trong tâm trí mỗi khán giả sau khi xem xong.
Nguyen Minh (theo vnexpress)

Tôi từ chối những cơ hội để có thời gian yêu thương


TTO - Có một người bạn vừa đi du học về và nói với tôi rằng, hãy đi du học đi, hãy dám làm những điều gì mà mình thích, đừng lãng phí nửa cuộc đời mình như thế.

Ảnh minh họa: Khểnh
Tôi nói với bạn rằng tôi không thích đi du học, phần vì năng lực không cho phép, phần vì tôi không đủ nghị lực để xa gia đình, xa con hẻm nhỏ chứa nhiều kỷ niệm tuổi thơ.
Bạn lại nói rằng tôi đang lãng phí nửa đời người khi cắn răng học ngành mà mình không thích. Tôi nói với bạn rằng, tôi không thích ngành đó thật, nhưng mẹ tôi không muốn tôi bỏ ngang khi đã đi gần hết chặng đường. Và tôi thấy việc mình cố gắng để đến đích theo ý mẹ cũng không có gì sai. Hơn nữa, cái đích đến đấy cho tôi nhiều thứ: nụ cười của mẹ, tấm bằng, sự tự do. Và trong mắt gia đình tôi đủ trưởng thành và tự tin để chọn lại con đường tôi thích. Tất cả những sự sắp đặt trong cuộc sống đều có những bài học, kể cả khi chúng ta đi sai hướng.
Bạn lại kể tôi nghe câu chuyện về một cô bé vẽ rất đẹp. Nhưng khi cô bé vẽ theo ý mẹ thì chỉ cho ra bức tranh xấu. Bạn nói rằng, cô bé cần vẽ theo ý của mình, không thiết phải nghe lời mẹ để rồi làm hỏng bức tranh của chính mình. Nhưng tôi lại nghĩ, cô bé vẽ theo ý mẹ không phải vì cô bé không có chính kiến, mà vì cô bé muốn thấy nụ cười của mẹ ngay lúc đó. Chắc hẳn sau khi hoàn tất bức tranh xấu, cô bé cũng nhận ra được một vài cách pha màu hay những đường nét cần tránh để lần sau, bức tranh không bị “huỷ hoại". Và người mẹ sẽ thấy mình đã quá khắt khe khi bắt con gái làm theo ý mình để rồi bức tranh không hoàn mỹ.
Bạn thở dài rằng, tôi sống như vậy là quá lãng phí, quá tình cảm, tự đánh mất cơ hội… Tôi nghĩ rằng, tất cả những gì mình làm trong cuộc đời này, không phải chỉ cho riêng mình mà còn cho người khác nữa.
Một anh phó giám đốc đã nói với tôi rằng, anh có thể bỏ một cuộc họp với đối tác quan trọng, có thể từ chối một lời đề nghị hấp dẫn vì lời đề nghị ấy buộc anh phải xa mẹ trong một tháng trời. Anh bảo rằng, cơ hội này đi, cơ hội khác đến, nhưng một người mẹ đã ra đi thì sẽ mãi mãi không có ai thay thế được. Anh có thể bỏ họp để dắt mẹ đi dạo khi mẹ muốn, có thể từ chối nhận một nơi làm mới với mức lương khá hơn mà anh cực thích vì nếu như thế, anh sẽ chẳng còn thời gian chăm sóc mẹ. Tôi hỏi, anh có buồn không, khi lãng phí nửa cuộc đời mình để chiều theo ý mẹ. Anh chỉ cười và nói “Không! Vì mẹ đã lãng phí cả cuộc đời để anh được như hôm nay”.
Tôi cũng muốn lãng phí nửa đời mình để yêu thương như vậy. Chỉ thế thôi!
QUỲNH TRÂN
[/COLOR]

Cún của dì o^.^o

Đừng ngạc nhiên nhé khi dì viết thư cho con, 4 ngày nữa là con tròn 6 tháng tuổi, có làm sao đâu nhỉ vì dì biết là má Thảo sẽ đọc thư này cho con nghe và dì tin là con sẽ hiểu, không phải bây giờ thì cũng là sau này nhỉ. (má Thảo nhớ cất thư này cho cẩn thận nhé để sau này Cún còn đọc nữa ^^).

Bởi vì dì chỉ muốn cho con biêt rằng dì yêu con biết nhường nào. Trong gia đình bên ngoại nhà mình ai cũng đều được gần con thật nhiều, nhớ và thương con mọi người có thể nhào ngay đến ôm hôn con và thì thầm lời yêu thương với con. Cún à, dì cũng muốn thế lắm, dì luôn muốn được bế con đi khắp nơi, gặp tất cả mọi người để có thể gào lên cho cả thế giới này biết rằng "Cún là cháu của dì đấy và dì yêu con thật nhiều flirt " Nhưng biết làm sao được, dì xa con hơn ngàn cây số, dì không thể nhìn thấy con cười, con ngủ, con chơi nhưng cũng may thật may vì dì không thấy được những tính xấu của con (má Thảo bảo dạo này con bướng, lì và giữ của kinh lắm có đúng ko >"<) và vì thế mà lúc nào trong lòng dì cũng chỉ giữ những hình ảnh thiên thần về con nên vẫn nguyên vẹn tình yêu dì dành cho con.



Cún biết không, đi đâu dì cũng nhớ về con nhé. 30-4 dì đi chơi Tây Bắc, lúc nào dì cũng chỉ nghĩ mua gì để làm quà cho con, bộ đồ thổ cẩm dì gửi kèm với lá thư này là dì mua ở Sapa đấy, đi vòng quanh chợ tình mấy lượt và trả giá mỏi miệng mới mua được bộ đồ tâm đắc cho con đấy nhé bigsmile Dì đã tính đến tháng 9 thực tập xong dì sẽ về đưa tận tay cho má Thảo nhưng má Thảo bảo con lớn nhanh lắm nên dì phải gửi về ngay đấy. Cún mặc đồ đó không được nghịch bẩn và đái dầm đâu đó nha. Đáng lẽ dì định gửi câu Bồng mang bộ quần áo và cả đồ chơi dì mua cho con hôm 1-6 về, nhưng dì nhớ ra Cún cũng có 2 anh chị con cậu nữa đó. Dù sao Cún cũng may mắn vì được ông bà ngoại và tất cả mọi người yêu thương thật nhiều, còn anh chị là con cậu nhưng lại chưa biết mặt ông bà ngoại của Cún đâu. Vì thế nên dì quyết định nhường đồ chơi đó cho anh chị nhé, Cún đồng ý không? Dì chỉ mong sau này con sẽ có một trái tim nhân hậu, biết đồng cảm và sẻ chia với mọi người, con nhé.

Sau này lớn con cũng đừng thắc mắc tại sao dì gọi con là Cún mà không phải là Khoai lang như mọi người gọi. Vì dì muốn độc quyền thương hiệu của mình dì thôi, dì muốn gọi con bằng cái tên của riêng dì, để con luôn nhớ rằng người gọi con là Cún là dì nhé. Dì biết khi con bắt đầu tập đi, tập nói và nhận thức được mọi người xung quanh là ai, rồi con sẽ nhớ và nhận ra ông bà ngoại, ông bà nội, bác Hai, cô Nga, chú Tí, lúc đó nếu dì không có ở bên con thì con cũng hãy nhớ nhé, người gọi con là Cún là dì Út đó. Cho dù đi bất cứ đâu và làm bất cứ điều gì thì dì cũng mãi mãi yêu con thật nhiều.

Cún của dì khỏe, mau ăn chóng lớn, ngoan ngoãn và nghe lời bố Cường mẹ Thảo nghe con.

Dì Út

Khóa học quản trị và lãnh đạo bản thân


Lâu rồi ko có cảm giác đi học như thế này, lâu rồi ko có cảm giác ôm chầm 1 đứa bạn và hét toáng lên rằng "Tớ yêu bạn"_đó là cái cảm giác được trở lại với chính mình, dc trở lại với cái thời còn là 1 con nhóc sinh viên lần đầu bước chân vào giảng đường háo hức, bỡ ngỡ, vô tư và đầy nhiệt huyết.

Những bài giảng ý nghĩa, những người bạn tuyệt vời, những khoảnh khắc sẻ chia suy nghĩ và cảm xúc_đó là những gì tớ có được khi tham gia "khóa học quản trị và lãnh đạo bản thân". Nghe hơi thái quá 1 chút nhỉ, nhưng có lẽ khi viết entry này, những cảm xúc vẫn còn nguyên vẹn trong tớ. 2 ngày qua thực sự là những trải nghiệm về bản thân, chưa bao giờ tớ thành thật với chính mình như thế, chưa bao giờ tớ mở lòng để sẻ chia nhiều như thế mà lại với những con người ko quen biết nữa chứ, nhưng tớ nhận ra chính mình trong các bạn, nhận ra những điểm tương đồng với nhau, và có được những người bạn cùng chí hướng. Tuyệt quá phải ko.

Cảm ơn em_1 cô bé dễ thương, dễ gần và có đôi mắt biết cười, cảm ơn em vì những cảm xúc rất hồn nhiên khi em ôm chầm lấy chị và hét toáng lên "Ôi, chị thật dễ thương o^.^o ", có phải do lời khen đó nên chị thấy thích em nhiều hơn những người khác ko nhỉ >"<, hãy giữ mãi sự vô tư, trong sáng này nhé vì không phải ai cũng có thể cười tươi như em được đâu, nhóc ạ.

Cảm ơn bạn_khi bạn kể về cuộc đời bạn, tớ đã giật mình nhận ra hình ảnh mình ở trong đó, nhưng chúng ta lại chọn cho mình những ngã rẽ khác nhau, những sự lựa chọn và tương lai khác nhau và rồi bây giờ chúng ta cũng đã có những thành công nhất định, 1 chỗ đứng trong xã hội này để chứng minh cho sự tồn tại đúng ko. Tuổi thơ của tụi mình khá giống nhau đấy bởi vì cả tớ và bạn đều được cuộc sống tôi luyện nhiều hơn những gì chúng ta được học từ cha mẹ, bởi vì chúng ta đều đã trải qua những con đường đầy nước mắt để có được nụ cười ngày hôm nay. Hãy cố gắng, nhìn thẳng và tiến về phía trc nhé, vì tớ tin bạn sẽ thành công.

Cảm ơn bạn_bạn đã thực sự thành thật với bản thân khi nói với mọi người rằng "Tớ ko thể xác định được mục tiêu của mình vì trc giờ tớ ko biết mình thích gì, chưa bao giờ tớ phải quyết tâm sống chết vì 1 cái gì mình muốn cả", bạn dũng cảm lắm đấy khi đối diện với chính mình và đối diện với mọi người, trong khi cái nhóm ấy có người đã lên kế hoạch cuộc đời cho đến lúc về hưu smile) và tớ cũng thật bất ngờ khi mọi người cùng ngồi với nhau để tìm ra 1 giải pháp cho bạn, mỗi người 1 ý tưởng, 1 cái mồm để tranh cãi và bảo vệ ý kiến của mình, mãi đến khi thầy vào cuộc, thầy chỉ hỏi tụi mình 1 câu "Thế giá trị của em là gì?" tớ mới ngớ người ra, giải pháp nằm trong chính con người bạn, hiểu rõ điểm mạnh điểm yếu và giá trị đích thực của mình là gì thì bạn sẽ có ngay câu trả lời cho bản thân thôi. Chúc bạn thành công.

Và em_cảm ơn em_người cùng chí hướng với chị, nói chuyện với em chị mới bàng hoàng nhận ra mình chưa thực sự hành động gì cả, vẫn chỉ có những suy nghĩ và mục tiêu nhưng vẫn đang dậm chân tại chỗ, cảm ơn em đã giúp chị nhận ra cái tôi của mình quá lớn và hướng cho chị 1 cánh cửa mới, giúp chị lấy lại tinh thần và nhiệt huyết cho mục tiêu phía trc của mình. Đừng quên chị là đối tác của em đấy, chắc chắn chúng ta sẽ còn gặp lại nhau, đúng ko nào o^.^o

Người cuối cùng em muốn cảm ơn là thầy_em đã rát xúc động khi nghe chị Nga kể về thầy_1 con người đã gắn bó 8 năm với sinh viên Việt Nam, không tiền bạc, vật chất, tất cả chỉ vì tình thương, thấy khiến em hiểu rõ về "chiến lược Mặt Trời" mặt trời ko tự bảo vệ mình, ko hề có 1 thứ vũ khí kinh khủng nhưng nó lại chinh phục được toàn vũ trụ, vì nó luôn tỏa ra ánh sáng, soi sáng mọi ngóc ngách đen tối của vũ trụ. Và thầy cũng thế, luôn dang rộng đôi tay để nâng đỡ sinh viên, truyền cảm hứng và hướng cho chúng em những con đường tốt nhất, em sẽ ghi nhớ 5 lời khuyên của thầy lúc chia tay:
- Nhất định phải gặp lại đối tác của bạn để cùng chia sẻ, học tập và đào sâu những gì đã học.
- Hãy bớt lại một ít phút vào buổi sáng để im lặng trở về với con người thực tại của chính mình, lập kế hoạch cho 1 ngày mới.
- Dành một ít thời gian cùng với 1 mẩu giấy hoặc quyển sổ nhỏ để ghi lại những gì xảy ra trong 1 ngày. Điều đó sẽ cho bạn thói quen quan sát tách rời, nhìn nhận và đánh giá vấn đề 1 cách khách quan nhất, điều gì đã xảy ra với tôi và tôi đã phản ứng như thế nào.
- Nếu bạn muốn tiến lên, hãy để mình thật thư thái nhẹ nhạng, đừng giữ lại những gì ko cần thiết.

Xin lấy câu cuối cùng thầy nói với sinh viên để làm cái kết cho entry này "Khi các em rời khỏi khóa học ngày hôm nay HÃY BẮT ĐẦU MỘT CUỘC SỐNG MỚI"

'Child, we are sorry'

Hôm nay ko có hứng viết gì cả cơ mà từ đầu năm tới giờ chưa khai bút cho blog nên hơi áy náy. Thực ra thì bữa ni tinh thần học của mình rất là cao độ, đang quyết tâm lắm lắm thế mà chả hỉu sao lại lót tót vào blog, tình cờ nhảy vào trúng cái blog của đứa bạn mình đang ẩn danh bấy lâu mà mình ko bít, hehe thế là ngẫu hứng viết thui.

Thấy thiên hạ viết blog thật dạt dào cảm xúc, còn mình đầu chẳng ra đầu, đuôi chả ra đuôi, có lẽ ai ngồi đọc cũng thương thầm cho nền văn chương nước nhà mất thôi, hic nhưng bít làm sao được thôi thì hum nay ko viết văn nữa mà sẽ kể chuyện vậy ^^

Hum qua mình đi xem phim tài liệu ở Press Cafe, film "Child, we are sorry", 1 bộ phim nói về những con người tình nguyện nuôi nấng những đứa trẻ bị bỏ rơi và tình nguyện chôn cất những thai nhi vô tội bị phá bỏ. Ko ấn tượng lắm nhưng cũng khiến mình phải suy nghĩ, ko suy nghĩ làm sao đc khi bít 1 năm ở VN có đến 1 triệu ca nạo pha thai, đó mới chỉ là ước tính trên giấy tờ, còn các trường hợp nạo phá chui nữa thì con số này sẽ còn lên đến bao nhiu đây.



Có nhìu ý kiến dc đưa ra khi bộ phim kết thúc, có người chỉ trích ngành y tế, có người lên án những con người nông cạn, còn mình thì sao nhỉ? Lỗi của y tế ư? Ko, mình nhớ có 1 ông bác sỹ đã đứng lên nói "Ko thể đổ trách nhiệm lên đầu chúng tôi đc, nếu 1 triệu đứa trẻ đó được sinh ra liệu cha mẹ chúng có thể đảm bảo cho chúng 1 tương lai tốt đẹp ko, liệu chúng có đc nuôi dưỡng và chăm sóc đúng cách để trở thành 1 công dân tốt đc ko"_mình thừa nhận là ông ấy nói đúng. Còn lỗi do những con người nông cạn ư? Ko, nhu cầu sinh lý con người ai chả có, ngày nay giới trẻ phát triển hơn cả về thể chất và tâm hồn, họ sống và suy nghĩ thoáng hơn xưa, như thế thì có gì là sai chứ, họ ko nông cạn chỉ có điều là họ chưa bít cách bảo vệ mình mà thôi. Mình đã từng đọc 1 câu chuyện về buổi học đầu tiên của 1 lớp trung học ở Mỹ, cô giáo đi phát cho mỗi học sinh nữ 1 bao cao su và nói "Các em hãy biết tự bảo vệ mình". Đó là 1 cách giáo dục về giới tính của người Mỹ, còn ở VN_cha mẹ thì ra sức ngăn cấm, giáo dục thì né tránh, đến khi những sinh linh vô tội đc hình thành thì cả xã hội quay lại lên án, đổ lỗi cho nhau, thử hỏi có bao nhiu cô gái đủ can đảm để giữ lại đứa trẻ đó, có bao nhiu chàng trai đủ dũng cảm để gánh lấy cái trách nhiệm đó và bao nhiu con người đủ niềm tin để đối phó với dư luận xã hội. Điều đáng trách ở đây là nền giáo dục VN quá cổ hủ và lạc hậu, có 1 chân lý ko bao giờ thay đổi đó là "mọi thứ luôn luôn thay đổi", xã hội thay đổi, con người cũng thay đổi nhưng nền giáo dục thì vẫn dậm chân tại chỗ và điều đó đã ảnh hưởng đến ko biết bao nhiu thế hệ, rồi đến lúc những học sinh trở nên nổi loạn, người ta mới ngớ người ra, giật mình hình như mình đã đi sai 1 bước nào đó chăng.

Xã hội đang cần những con người trẻ năng động, những con người dám nghĩ dám làm dám thay đổi. Đã đến lúc những cỗ máy cũ kĩ cần phải đc tân trang, sơn sửa lại mới rồi. Hãy cùng tiến lên nào những con người trẻ của thời đại mới
chef party sing

Chọn lấy một cái ghế

Ca sĩ giọng nam cao tuổi nổi tiếng người Ý Rutsiano Palarotti nhớ lại bước đường thành công mà mình đã trải qua nói rằng:

"Khi tôi còn là một chú bé con, cha tôi, một người thợ nướng bánh mì, đã bắt đầu dạy tôi ca hát. Ông đã khích lệ tôi khắc khổ luyện tập, bày cho tôi kỹ thuật luyện giọng. Sau đó, tại thành phố Monderla nước Ý quê hương tôi, một ca sĩ chuyên nghiệp là Arica Pla đã nhận tôi làm học trò của ông, lúc ấy tôi còn đang học ở một trường sư phạm. Đến khi tốt nghiệp, tôi đã hỏi cha tôi: "Con nên làm gì? Làm giáo viên hay ca sĩ đây?" Cha tôi đã trả lời tôi thế này: "Rutsiano! Nếu con muốn cùng một lúc ngồi trên hai chiếc ghế, thì con chỉ có thể rơi xuống khoảng đất giữa hai cái ghế. Trong cuộc sống, con phải chọn lấy một trong hai cái ghế ấy thôi".

Và tôi đã chọn. Tôi chịu nhận lấy nỗi đau của thất bại, qua 7 năm học tập rèn luyện nữa, cuôci cùng lần đầu tiên tôi chính thức bước lên sàn diễn. Sau đó, tôi lại bỏ ra 7 năm nữa, mới được lên biểu diễn ở nhà hát của thành phố lớn, lúc này tôi nhận thấy rằng: Bất kể là người thợ xây hay một nhà văn, bất kể chúng ta chọn loại nghề nghiệp gì, cũng đều phải có tinh thần quên mình vì nó, kiên trì không mệt mỏi là điểm mấu chốt, và nên nhớ, hãy chọn dứt khoát cho mình một cái ghế.

Theo Chungta

Nó và Bạn

Đứt tay, đứt chân đau thật đấy nhưng chỉ đau lúc đó, còn nếu trái tim rỉ máu, cho dù chỉ còn là vết sẹo của thời gian thì nó vẫn mãi mãi là nỗi đau khi vô tình chạm đến.

Read more...

Ngày hôm qua_Ngày hôm nay

Cuộc sống, có lẽ vì chẳng ai học được chữ "ngờ" nên người ta phải học cách chấp nhận nó.

Read more...

KonTum_quê hương tôi :x

Hai chữ Kon Tum hẳn nhiều người còn chưa biết, còn là một điều gì đó rất lạ lẫm, còn nhầm tưởng Kon Tum là một phần của Gia Lai, hay Daklak, Lâm Đồng. Không phải vậy, Kon Tum là một tỉnh hoàn toàn độc lập với 3 tỉnh Tây Nguyên còn lại. Cao nguyên Kon Tum nổi tiếng với cây sâm Ngọc Linh của núi Ngọc Linh hùng vĩ, nhà thờ Gỗ đặc biệt kiêu kỳ thách thức gió mưa, dẫu cho bao mùa nắng gió cao nguyên, vẫn sừng sững một góc trời.



Kon Tum theo ngôn ngữ của người Ba Na, một dân tộc bản địa của KT, thì Kon có nghĩa là Làng, Tum có nghĩa là Hồ, vì vậy Kon Tum có nghĩa là Làng Hồ

Khi đến với Kon Tum hay vùng núi cao nguyên nói chung, mọi người sẽ dễ dàng bắt gặp được rất nhiều tên gọi rất Kon Tum, có nguồn gốc từ ngôn ngữ của các dân tộc địa phương, rất nhiều địa danh bắt đầu bằng chữ Dak. Trong số đó phải kể đến con sông Dakbla, mà nếu Kon Tum không có sông Dakla thì giống như Huế không có sông Hương và Hà Nội không có Hồ Gươm vậy (hơi quá lời một chút) nhưng có thể nói sông Dakbla làm cho thị xã Kon Tum thơ mộng hơn, đáng yêu hơn, với những tâm hồn lãng mạn thì sông Dakbla là một nguồn cảm hứng sáng tác về Kon Tum như Tình ca trên sông Dakbla của Nguyễn Cường, Chiều Dakbla của nhạc sỹ Quỳnh Hợp thơ Kpa Ylăng do ca sỹ Lyna Chăm Nguyên trình bày đã đạt giải thưởng âm nhạc năm 2006 của Hội nhạc sĩ Việt Nam



Một điều rất đặc biệt là sông Dakbla khác với hầu hết các con sông Việt Nam, các con sông có thể bắt đầu từ nhiều nguồn khác nhhau nhưng khi chảy vào lãnh thổ Việt Nam thì sẽ tìm đường ra biển, nhưng sông Dakbla không thế, tự thoát mình ra khỏi quỹ đạo chung, sông Dakbla chảy ngược, du ngoạn sang đất bạn Campuchia rồi mới chịu xuôi dòng Mekong đổ ra biển, và nếu các bạn muốn xem sông Dakbla chảy ngược ra sao, hãy ghé chân đến thăm Kon Tum, mọi người sẽ cảm nhận được nét thi vị của con sông lúc hung dữ, lúc hiền hòa, thiết tha ôm lấy thị xã thơ mộng, Làng Hồ sẽ khiến du khách đã ghé một lần sẽ khó mà quên được.


Con nước cứ vơi đầy

Kon Tum ngày xưa là nơi đất rộng người thưa, vì vậy Kon Tum là vùng kinh tế mới của đất nước, rất nhiều người từ các vùng khác nhau của cả nước về đây lập nghiệp vì vậy những thế hệ sinh ra và lớn lên tại Kon Tum có 1 giọng nói mà theo mình là không lẫn vào đâu được, một giọng nói nhẹ nhẹ, mà khi vô tình bắt gặp ta sẽ biết đó có phải là người Kon Tum hay không ? Cộng với một đặc điểm nhận dạng đó là biển số 82.
Trên đường phố Sài Gòn đông đúc là thế, bất chợt bắt gặp chiếc xe mang biển số 82, tự nhiên lòng cảm thấy ấm áp lâng lâng, vì có thể đó là một người quen của mình. Kon Tum nhỏ lắm, nhỏ đến mức hầu như mọi người trong thị xã đều biết nhau, ai cũng thấy quen quen cả, có thể lúc đầu chúng tôi, những người đồng hương không quen biết nhau, nhưng sau một hồi hỏi thăm nhau những câu hỏi đại loại như “bạn ở Kon Tum bạn ở đâu”, “ bạn học trường nào? (Ở KT có mấy trường học à), thế là mọi người trở thành bạn của nhau một cách rất tự nhiên.

Kon Tum nhỏ lắm, bạn chỉ cần vi vu thư thả dạo 30 phút xe máy là đã gần hết trung tâm của thị xã rồi, Kon Tum nhỏ đến nỗi có người đã ví thị xã Kon Tum nhỏ như lòng bàn tay của người thiếu nữ. Kon Tum thị xã thật là thanh bình, 9h tối nhà nhà đã đóng cửa sum họp đầm ấm, ngoài đường bỗng trở nên vắng vẻ, dường như ai cũng nhanh chân về ngôi nhà nhỏ nhưng đầy hơi ấm.

Vâng Kon Tum nhỏ, nhưng không phải dễ để khám phá hết vẻ đẹp của cao nguyên KT đâu.
Giờ ngồi nơi đây, ban công với khoảng trời xa lạ, nhớ về những ngày xưa, nhớ những ngày đạp xe đi học sớm, sương giăng trên áo, đậu trên xe đạp, lưng lửng trên ngọn núi xa xa tít tắp chân trời . Yêu sao Kon Tum của ta
Chia sẻ với các bạn hình ảnh Làng Hồ thơ mộng bình yên lúc bình minh, bắt đầu một ngày mới thật trong trẻo.



Còn đây là hình ảnh về phố núi Kon Tum lúc đêm về. Tất cả đã dường như chìm vào giấc ngủ, thi thoảng trên đường lạo xạo bước chân người quét rác, anh công an đi tuần đều đều, tiếng côn trùng hòa ca êm dịu...



Và những ánh đèn bên sông, bên cây cầu im ắng...tiếng thở nhẹ nhẹ của một người con Kon Tum, đưa tay chụp vội những khoảnh khắc bình yên quê mình.



Cầu treo là chốn hẹn hò của bao đôi tình nhân , tự nhiên nhớ về lần đầu tiên biết yêu, tình yêu trong như giọt mưa cao nguyên đầu mùa



Hãy ghé Kon Tum,khi đi xe đạp dạo mát bên bờ sông, nhẹ nhàng ngắm hoàng hôn trên Cầu Treo, khám phá Bãi Tắm Mộng Mơ, lên Đèo Măng Đen, thăm Tòa Đại Chủng Viện, các nữ sinh vẫn thường ôn bài dưới hai hàng sứ này (một thời của YMT)



chiêm ngưỡng Nhà Thờ Gỗ... không thể lẫn lộn với bất cứ nhà thờ của Xứ đạo nào



cùng bạn bè ấm áp thưởng thức Bánh canh Xôi đêm



Tin rằng đó sẽ là những kỉ niệm khó quên trong đời bạn, và khi tạm biệt Kon Tum, dã quỳ vàng trải dài hai bên đường quốc lộ dường như làm cho du khách quyến luyến mong ngày trở lại...

----------------
Ảnh : Lê Vương Thịnh (KT) trích từ Blog anh LVT
Theo http://home.xitrum.net/forum/posts/id_360/title_l-ng-h/

lặng!................

Chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa, hoàn toàn là lỗi của mình sao, mình cũng chẳng bít nữa, đứa nào cũng bảo đụng vào thầy là coi như xong rồi, ko còn đường cứu vãn, ko còn tương lai...nhưng...mình làm sai gì nhỉ???

Kỳ cuối cùng, cái học kỳ mà sẽ quyết định mình có được đi thực tập hay ko, vậy mà lại bị dây dưa vào mấy cái chuyện này, thầy thật sự ghét mình đến thế sao. Mình thấy sợ, mình thấy tương lai mù mịt hơn, cũng phải thừa nhận kì này mình bắt đầu 1 cách chán chường và học hành 1 cách chậm chạp, cho đến bây h vẫn vậy, vẫn biết những gì đang chờ mình phía trước nhưng cứ cảm thấy chẳng còn đủ sinh khí để đi tiếp nữa vậy, như 1 người đang chết đuối, cứ chìm dần...chìm dần...

Mình ko biết mình đã sai đến mức độ như thế nào, dù sao cũng cảm ơn thầy vì thầy đã dạy cho mình thế nào là điểm dừng và điểm giới hạn. Lặng_1 lần thôi để nhìn lại chính mình. Lặng_1 lần thôi để xác định lại mục tiêu phía trước. Lặng_1 lần thôi để nghĩ lại những gì đã xảy ra.

Hôm nay đi học về, nhìn những đứa nhỏ tung tăng thả diều tự dưng thèm đc quay lại ngày xưa, khi còn bé, làm sai gì cũng chỉ bị nhắc nhở, còn bi h mình phải chịu trách nhiệm về những gì mình làm, đó là ranh giới giữa trẻ con và người lớn, phải ko nhỉ?

Có 1 bài học đơn giản kinh khủng nhưng ko phải ai cũng học được, đó là "thời gian ko bao h quay trở lại"


February 2012
M T W T F S S
January 2012March 2012
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29