Skip navigation.

Sign up | Lost password? | Help

Tigon1090

think long - term !

Chọn lấy một cái ghế

Ca sĩ giọng nam cao tuổi nổi tiếng người Ý Rutsiano Palarotti nhớ lại bước đường thành công mà mình đã trải qua nói rằng:

"Khi tôi còn là một chú bé con, cha tôi, một người thợ nướng bánh mì, đã bắt đầu dạy tôi ca hát. Ông đã khích lệ tôi khắc khổ luyện tập, bày cho tôi kỹ thuật luyện giọng. Sau đó, tại thành phố Monderla nước Ý quê hương tôi, một ca sĩ chuyên nghiệp là Arica Pla đã nhận tôi làm học trò của ông, lúc ấy tôi còn đang học ở một trường sư phạm. Đến khi tốt nghiệp, tôi đã hỏi cha tôi: "Con nên làm gì? Làm giáo viên hay ca sĩ đây?" Cha tôi đã trả lời tôi thế này: "Rutsiano! Nếu con muốn cùng một lúc ngồi trên hai chiếc ghế, thì con chỉ có thể rơi xuống khoảng đất giữa hai cái ghế. Trong cuộc sống, con phải chọn lấy một trong hai cái ghế ấy thôi".

Và tôi đã chọn. Tôi chịu nhận lấy nỗi đau của thất bại, qua 7 năm học tập rèn luyện nữa, cuôci cùng lần đầu tiên tôi chính thức bước lên sàn diễn. Sau đó, tôi lại bỏ ra 7 năm nữa, mới được lên biểu diễn ở nhà hát của thành phố lớn, lúc này tôi nhận thấy rằng: Bất kể là người thợ xây hay một nhà văn, bất kể chúng ta chọn loại nghề nghiệp gì, cũng đều phải có tinh thần quên mình vì nó, kiên trì không mệt mỏi là điểm mấu chốt, và nên nhớ, hãy chọn dứt khoát cho mình một cái ghế.

Theo Chungta

Nó và Bạn

Đứt tay, đứt chân đau thật đấy nhưng chỉ đau lúc đó, còn nếu trái tim rỉ máu, cho dù chỉ còn là vết sẹo của thời gian thì nó vẫn mãi mãi là nỗi đau khi vô tình chạm đến.

Read more...

Ngày hôm qua_Ngày hôm nay

Cuộc sống, có lẽ vì chẳng ai học được chữ "ngờ" nên người ta phải học cách chấp nhận nó.

Read more...

KonTum_quê hương tôi :x

Hai chữ Kon Tum hẳn nhiều người còn chưa biết, còn là một điều gì đó rất lạ lẫm, còn nhầm tưởng Kon Tum là một phần của Gia Lai, hay Daklak, Lâm Đồng. Không phải vậy, Kon Tum là một tỉnh hoàn toàn độc lập với 3 tỉnh Tây Nguyên còn lại. Cao nguyên Kon Tum nổi tiếng với cây sâm Ngọc Linh của núi Ngọc Linh hùng vĩ, nhà thờ Gỗ đặc biệt kiêu kỳ thách thức gió mưa, dẫu cho bao mùa nắng gió cao nguyên, vẫn sừng sững một góc trời.



Kon Tum theo ngôn ngữ của người Ba Na, một dân tộc bản địa của KT, thì Kon có nghĩa là Làng, Tum có nghĩa là Hồ, vì vậy Kon Tum có nghĩa là Làng Hồ

Khi đến với Kon Tum hay vùng núi cao nguyên nói chung, mọi người sẽ dễ dàng bắt gặp được rất nhiều tên gọi rất Kon Tum, có nguồn gốc từ ngôn ngữ của các dân tộc địa phương, rất nhiều địa danh bắt đầu bằng chữ Dak. Trong số đó phải kể đến con sông Dakbla, mà nếu Kon Tum không có sông Dakla thì giống như Huế không có sông Hương và Hà Nội không có Hồ Gươm vậy (hơi quá lời một chút) nhưng có thể nói sông Dakbla làm cho thị xã Kon Tum thơ mộng hơn, đáng yêu hơn, với những tâm hồn lãng mạn thì sông Dakbla là một nguồn cảm hứng sáng tác về Kon Tum như Tình ca trên sông Dakbla của Nguyễn Cường, Chiều Dakbla của nhạc sỹ Quỳnh Hợp thơ Kpa Ylăng do ca sỹ Lyna Chăm Nguyên trình bày đã đạt giải thưởng âm nhạc năm 2006 của Hội nhạc sĩ Việt Nam



Một điều rất đặc biệt là sông Dakbla khác với hầu hết các con sông Việt Nam, các con sông có thể bắt đầu từ nhiều nguồn khác nhhau nhưng khi chảy vào lãnh thổ Việt Nam thì sẽ tìm đường ra biển, nhưng sông Dakbla không thế, tự thoát mình ra khỏi quỹ đạo chung, sông Dakbla chảy ngược, du ngoạn sang đất bạn Campuchia rồi mới chịu xuôi dòng Mekong đổ ra biển, và nếu các bạn muốn xem sông Dakbla chảy ngược ra sao, hãy ghé chân đến thăm Kon Tum, mọi người sẽ cảm nhận được nét thi vị của con sông lúc hung dữ, lúc hiền hòa, thiết tha ôm lấy thị xã thơ mộng, Làng Hồ sẽ khiến du khách đã ghé một lần sẽ khó mà quên được.


Con nước cứ vơi đầy

Kon Tum ngày xưa là nơi đất rộng người thưa, vì vậy Kon Tum là vùng kinh tế mới của đất nước, rất nhiều người từ các vùng khác nhau của cả nước về đây lập nghiệp vì vậy những thế hệ sinh ra và lớn lên tại Kon Tum có 1 giọng nói mà theo mình là không lẫn vào đâu được, một giọng nói nhẹ nhẹ, mà khi vô tình bắt gặp ta sẽ biết đó có phải là người Kon Tum hay không ? Cộng với một đặc điểm nhận dạng đó là biển số 82.
Trên đường phố Sài Gòn đông đúc là thế, bất chợt bắt gặp chiếc xe mang biển số 82, tự nhiên lòng cảm thấy ấm áp lâng lâng, vì có thể đó là một người quen của mình. Kon Tum nhỏ lắm, nhỏ đến mức hầu như mọi người trong thị xã đều biết nhau, ai cũng thấy quen quen cả, có thể lúc đầu chúng tôi, những người đồng hương không quen biết nhau, nhưng sau một hồi hỏi thăm nhau những câu hỏi đại loại như “bạn ở Kon Tum bạn ở đâu”, “ bạn học trường nào? (Ở KT có mấy trường học à), thế là mọi người trở thành bạn của nhau một cách rất tự nhiên.

Kon Tum nhỏ lắm, bạn chỉ cần vi vu thư thả dạo 30 phút xe máy là đã gần hết trung tâm của thị xã rồi, Kon Tum nhỏ đến nỗi có người đã ví thị xã Kon Tum nhỏ như lòng bàn tay của người thiếu nữ. Kon Tum thị xã thật là thanh bình, 9h tối nhà nhà đã đóng cửa sum họp đầm ấm, ngoài đường bỗng trở nên vắng vẻ, dường như ai cũng nhanh chân về ngôi nhà nhỏ nhưng đầy hơi ấm.

Vâng Kon Tum nhỏ, nhưng không phải dễ để khám phá hết vẻ đẹp của cao nguyên KT đâu.
Giờ ngồi nơi đây, ban công với khoảng trời xa lạ, nhớ về những ngày xưa, nhớ những ngày đạp xe đi học sớm, sương giăng trên áo, đậu trên xe đạp, lưng lửng trên ngọn núi xa xa tít tắp chân trời . Yêu sao Kon Tum của ta
Chia sẻ với các bạn hình ảnh Làng Hồ thơ mộng bình yên lúc bình minh, bắt đầu một ngày mới thật trong trẻo.



Còn đây là hình ảnh về phố núi Kon Tum lúc đêm về. Tất cả đã dường như chìm vào giấc ngủ, thi thoảng trên đường lạo xạo bước chân người quét rác, anh công an đi tuần đều đều, tiếng côn trùng hòa ca êm dịu...



Và những ánh đèn bên sông, bên cây cầu im ắng...tiếng thở nhẹ nhẹ của một người con Kon Tum, đưa tay chụp vội những khoảnh khắc bình yên quê mình.



Cầu treo là chốn hẹn hò của bao đôi tình nhân , tự nhiên nhớ về lần đầu tiên biết yêu, tình yêu trong như giọt mưa cao nguyên đầu mùa



Hãy ghé Kon Tum,khi đi xe đạp dạo mát bên bờ sông, nhẹ nhàng ngắm hoàng hôn trên Cầu Treo, khám phá Bãi Tắm Mộng Mơ, lên Đèo Măng Đen, thăm Tòa Đại Chủng Viện, các nữ sinh vẫn thường ôn bài dưới hai hàng sứ này (một thời của YMT)



chiêm ngưỡng Nhà Thờ Gỗ... không thể lẫn lộn với bất cứ nhà thờ của Xứ đạo nào



cùng bạn bè ấm áp thưởng thức Bánh canh Xôi đêm



Tin rằng đó sẽ là những kỉ niệm khó quên trong đời bạn, và khi tạm biệt Kon Tum, dã quỳ vàng trải dài hai bên đường quốc lộ dường như làm cho du khách quyến luyến mong ngày trở lại...

----------------
Ảnh : Lê Vương Thịnh (KT) trích từ Blog anh LVT
Theo http://home.xitrum.net/forum/posts/id_360/title_l-ng-h/

lặng!................

Chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa, hoàn toàn là lỗi của mình sao, mình cũng chẳng bít nữa, đứa nào cũng bảo đụng vào thầy là coi như xong rồi, ko còn đường cứu vãn, ko còn tương lai...nhưng...mình làm sai gì nhỉ???

Kỳ cuối cùng, cái học kỳ mà sẽ quyết định mình có được đi thực tập hay ko, vậy mà lại bị dây dưa vào mấy cái chuyện này, thầy thật sự ghét mình đến thế sao. Mình thấy sợ, mình thấy tương lai mù mịt hơn, cũng phải thừa nhận kì này mình bắt đầu 1 cách chán chường và học hành 1 cách chậm chạp, cho đến bây h vẫn vậy, vẫn biết những gì đang chờ mình phía trước nhưng cứ cảm thấy chẳng còn đủ sinh khí để đi tiếp nữa vậy, như 1 người đang chết đuối, cứ chìm dần...chìm dần...

Mình ko biết mình đã sai đến mức độ như thế nào, dù sao cũng cảm ơn thầy vì thầy đã dạy cho mình thế nào là điểm dừng và điểm giới hạn. Lặng_1 lần thôi để nhìn lại chính mình. Lặng_1 lần thôi để xác định lại mục tiêu phía trước. Lặng_1 lần thôi để nghĩ lại những gì đã xảy ra.

Hôm nay đi học về, nhìn những đứa nhỏ tung tăng thả diều tự dưng thèm đc quay lại ngày xưa, khi còn bé, làm sai gì cũng chỉ bị nhắc nhở, còn bi h mình phải chịu trách nhiệm về những gì mình làm, đó là ranh giới giữa trẻ con và người lớn, phải ko nhỉ?

Có 1 bài học đơn giản kinh khủng nhưng ko phải ai cũng học được, đó là "thời gian ko bao h quay trở lại"


thi lại

Dạo này siêng lên viết blog quá, có lẽ nhìu tâm sự mà chẳng bít nói với ai, mà cũng đang rảnh rỗi chẳng bít làm gì nữa. Huhu thi lại rùi muốn khóc quá nhưng mình chả hỉu nước mắt trốn đi đâu hết ấy, chắc tại dạo này trời nóng nước mắt chuyển thành mồ hôi hết rùi. Thi lại xong chỉ còn có 6 ngày, làm sao về nhà đc nữa chứ, chẳng bít giận ai cả, chỉ giận mình nhìu thui. Giận mình sao chẳng bao giờ đổ lỗi cho hoàn cảnh 1 chút đi nhỉ, những lần làm sai, những lần thất bại mình luôn quy trách nhiệm về mình, luôn tự dằn vặt, tự đau khổ (thật ngu ngốc quá, thế có bị giảm tuổi thọ nhìu ko nhỉ). Giận mình đã quá chủ quan với mọi thứ, ôi cái tính mình đời đời kiếp kiếp ko sửa đc là sao nhỉ, đã bao nhiu lần bị chính nó làm cho vấp ngã, đã bao nhiu lần lòng nhủ lòng đó là tính xấu phải sửa đi ngay lập tức thế mà nó vẫn ngự trị trong mình, ngạo nghễ và kiêu kì làm sao :raider: . Giận mình lười biếng quá, cái chủ quan và lười biếng luôn đi cùng nhau hay sao ấy, ko bỏ đc cái kia làm sao bỏ đc cái này, mà cái tính cố hữu từ thời cha sinh mẹ đẻ rùi làm sao bỏ đc đây. Tự trách mình sao ko tự tin vào bản thân lúc làm bài, tự trách mình sao ko sử dụng hết toàn bộ khả năng và trí óc lúc cần thiết chứ, tự trách mình sao ko thể khóc òa lên cho vơi bớt đi nhỉ, có lẽ mình sợ giọt nước mắt chảy ra ko phải là giọt nước mắt hối hận mà là giọt nước mắt nhớ nhà, bỗng cảm thấy có lỗi với ba má, với mọi người, mình lại trở thành kẻ thất hứa rồi :frown: Con đường này vẫn chưa phải là ngõ cụt, cuộc đua này vẫn chưa dừng lại, mình đã sai lầm quá nhìu, phải đứng đậy và đi tiếp thôi, đôi khi cần có những lúc chênh vênh thế này để mình còn kịp nhận ra những sai lầm đang có. Sau cơn mưa trời lại sáng, cố lên nào, quyết tâm thi lại thui :jester:

lãng đãng

Ôi, thời tiết hum nay nhìn âm u quá chán như con gián ấy, làm mình cũng bùn như con chuồn chuồn, còn 1 môn thi nữa thôi, cố gắng lên, chứ cứ ngồi nhà ôm máy với quyển sách gần cả kí thía này chắc mình điên lên mất, lâu lâu ko đi học nhớ lớp và mọi người quá, chắc thi xong sẽ về nhà thui, ở đây thêm ngày nào cái mặt mình lại thêm vài nếp nhăn quá, hụ hụ hẻm cười nổi. Cũng lâu lắm rùi ko về quê, rùi còn dự định đi du lịch nữa, nhưng mà mình thề là chưa bao giờ thấy trường nào keo kiệt về thời gian như trường mình đấy, cho nghỉ có hơn 1 tuần, đi ra đi vào cũng hết 1 ngày rùi còn thời gian đâu dành cho những dự định đã đc ấp ủ và lên kế hoạch từ lâu rùi chứ. Nghĩ đi nghĩ lại cuối cùng cũng quyết định sẽ về trong nhà, cũng chẳng còn dịp gì trong năm là đc về nữa cả, mà mùa hè về đó là nhất, sẽ tạm xa cái nắng nóng oi ả của bắc bộ để trở về với những cơn mưa rào mùa hè, trở về với rừng thông xanh bát ngát, với gia đình và bạn bè. Ở nhà luôn có cái cảm giác bình yên và sâu lắng, luôn có những nụ cười sảng khoái và những cái ôm thật chặt của má, sẽ dạy cu Tí học, sẽ chơi cầu lông với bé Nga, sẽ đi mua sắm với chị Ba, nấu ăn với chị Hai, sáng sáng sẽ dậy sớm đi tập thể dục với má để có thể hít căng lồng ngực cái không khí mát lạnh còn vương mùi sương và cỏ trong gió, bít đâu sẽ nổi hứng đòi ba dạy cho đánh bóng chuyền, thời gian quá ít ỏi cho quá nhìu thứ phải làm nhưng nhờ thế mà mình nhận ra giá trị của hiện tại để nâng niu và giữ gìn nó.

Đôi khi chán chường và mệt mỏi lại nhờ blog cất hộ nỗi lòng, cảm ơn mày nhé, blog :x Còn bi h phải ăn chay niệm Phật để pass các môn mà còn đc về nhà, ko thì lại ngậm ngùi gặm sách thi lại mất thui :faint:

Lễ hội hoa anh đào

Cuối tuần này chơi nhìu hơn học, mệt nhưng mà cực kì vui. Bắt đầu từ t6 nhé, sáng đi múa yosakoi khai mạc lề hội sakura Nhật Bản, rùi tí ta tí tớn bê nguyên xi bộ đồ múa của Nhật vào lớp học, rất chi là phù hợp với câu "có thể bạn ko cao nhưng người khác cũng phải ngước nhìn", mọi người hỏi thăm và xin chụp hình cùng thấy oai oai, mới năm ngoài nhìn các anh chị mặc đồ này mà mình thầm nghĩ ko bít có bao giờ tới lượt mình ko nhỉ, còn bi h thì "nothing is impossible" hehe. Sáng t7 tham gia câu lạc bộ tiếng Nhật của trường rùi lại rủ nhau đi lễ hội sakura, năm nay tớ rất là chăm chỉ đi lễ hội nhá, cứ như năm ngoái đến sát lúc bế mạc mới lò dò đến nên hẻm có thấy cánh hoa anh đào nào còn vương vãi trên cây cả :D:bomb:, lúc đi ăn trời lại mưa to nữa chứ, tớ thề là lần đầu tiên tớ đói đến thế, cái món mì hôm ấy mới ngon làm sao vì nó được chủ quán chăm chút đến tận 1 tiếng đồng hồ trong khi tớ cứ há hốc mồm ngồi nhìn mọi người thưởng thức bữa trưa, huhu tớ thề ko bao giờ vào quán đó nữa đâu, thêm lần thứ 2 chắc tớ đau dạ dày mà chết mất, chiều đang ngủ để lấy sức làm assignment4 DSA thì Bi nhắn tin bảo đến, thật tình lúc ấy tớ đau đầu lắm í khi phải băn khoăn chọn lựa giữa 1 bên là bạn, 1 bên là bài tập lớn chưa động vào chữ nào, tớ quyết định tắt máy mở lap bắt đầu học bài, tự trấn an mình sắp thi rùi, 2' sau tớ chợt nghĩ đến cảm giác của Bi, rùi nhớ lại cái cảm giác cần ai đó để chia sẻ nhưng lại ko thể gọi đc cho họ, hic lại mở máy ra nhắn tin "Bi à, Tí mới ngủ dậy, có việc gì đấy, nhớ Tí à hehe", 5' sau "Tí ơi ra mở cửa cho Bi", té ra cô bạn vừa mua xe mới đang định rủ mình đi ăn khao, may quá dạo này hủng hoảng kinh tế trầm trọng, lại có người khao đi ăn, tớ lại thấy mình thật sáng suốt quá :sing:, 2 đứa lượn lờ khắp phố phường HN rùi đi ăn BBQ, cảm giác thật tuyệt vời khi ở bên cạnh bạn bè. Chủ nhật đi múa diễu hành ngoài đường, nắng nóng và cực kì mệt, hem nhớ hổi là phải nhảy liên tục bao nhiu lần nữa, thật tình tớ khâm phục sức khỏe dẻo dai của tớ lắm í, cầm cờ FPT nối đuôi nhau vào sân khấu chính, mệt nhưng mà vui, vì là lần nhảy cuối cùng nên mọi người nhảy rất nhiệt tình và thật sự bùng nổ cả sân khấu (đây là cảm nhận của tớ nhé), dù sao đã chơi phải chơi hết mình chứ :jester: , hoàn thành xong nhiệm vụ con gái rủ nhau đi thuê yugata mặc, nhìn đứa nào cũng xúng xính trong trang phục của Nhật thấy lớn lắm nhé và trông iu kinh khủng ấy.

Trở về sau 1 ngày dài mệt mỏi với những tiếng hét hò và những điệu nhảy dưới cái nắng gay gắt đầu hè, đầu đau như búa bổ nhưng vẫn còn chút dư âm náo nhiệt của lễ hội đang âm ỉ cháy trong lòng. Mệt nhưng vui, có lẽ đó là câu trả lời duy nhất cho tất cả. Mỗi năm chi có 1 lần, mà bít năm sau có còn được tham gia nữa ko, dù sao tớ cũng đã chơi và nhảy múa hết lòng, lâu lắm rồi mới có cảm giác ồn ào và đầy nhiệt huyết thế này, thật tuyệt vời làm sao, post ảnh lên đây cho blog thêm màu sắc nhé

thứ 6 đi múa Yosaiko khai mạc lễ hội, hôm ấy trời đẹp lắm


mặc luôn áo diễn học --> cho nó nổi bật vì hôm đó có cô người Nhật dạy mà o^.^o




còn đây là câu lạc bộ tiếng Nhật nè


măc dù đi diễu hành xong còn phải biểu diễn 1 lần nữa trên sân khấu chính rất, rất mệt nhưng bọn tớ vẫn tranh thủ thuê yugata mặc nè, cơ hội cả năm mới có 1 lần phải tranh thủ chứ ^_^

xem tớ mặc nè, có xink hem, ui nhưng mà lúc ấy vẽ mấy màu đặc trưng của FPT lên má trông như lọ lem ấy nhỉ >"<










ui, bùn ngủ qué, để bữa nào post lên tiếp

Bài học về sự tự tin

Hôm ấy là ngày đầu tiên tôi học môn Toán với thầy Peter. Vừa vào lớp, thầy cho cả lớp làm bài kiểm tra đầu năm.
Cả lớp ngạc nhiên khi thầy phát cho chúng tôi ba loại đề khác nhau rồi nói:

- Đề thứ nhất gồm những câu hỏi vừa dễ và khó, nếu làm hết các em sẽ được 10 điểm. Đề thứ hai có số điểm cao nhất là 8 với những câu hỏi tương đối dễ. Đề thứ 3 có số điểm tối đa là 6 với những câu hỏi rất dễ. Các em được quyền chọn đề cho mình.

Thầy chỉ cho làm bài trong 15 phút nên tôi đã chọn đề thứ 2 cho chắc ăn. Không chỉ tôi mà các bạn cùng lớp cũng thế, chẳng có ai chọn đề thứ nhất cả.

Một tuần sau, thầy Peter phát bài kiểm tra ra. Cả lớp lại càng ngạc nhiên hơn khi biết ai chọn đề nào thì được tổng số điểm của đề đó, bất kể làm đúng hay sai. Lớp trưởng hỏi thầy:

- Thưa thầy tại sao lại như thế?

Thầy cười rồi nghiêm nghị trả lời:

- Với bài kiểm tra nầy, thầy chỉ muốn thử thách sự tự tin của lớp mình. Ai trong số các em cũng mơ ước đạt được điểm 10 nhưng ít ai dám vượt qua thử thách để biến ước mơ ấy thành sự thật.

Bài kiểm tra kỳ lạ ấy của thầy Peter đã dạy chúng tôi một bài học: “Có những việc thoạt nhìn tưởng như rất khó khăn nên dễ làm cho chúng ta rút lui ngay từ phút đầu tiên. Nhưng nếu không tự tin đối đầu với thử thách thì chúng ta chẳng biết khả năng của mình đến đâu và cũng khó vươn tới đỉnh điểm của thành công.

(sưu tầm)

show ảnh

iu, iu, iu lớp mình nhắm o^.^o

Read more...

December 2009
M T W T F S S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31