Sunday, 21. October 2007, 17:22:07
/*V ơi ngày mai có môn gì học ko? */
/*Ko, mai rảnh. Thu ơi tui mất xe đạp rùi bà ạ, nhẹ nhàng như ko ấy,mất lúc nào cũng ko bít nữa*/
/*Mất xe đạp hả, thôi mai đi xe buýt với bọn này, mà sao bà lại nói là nhẹ nhàng, có khóc nhè ko đấy*/
/*Khóc làm gì chứ, mất rồi khóc cũng có lấy lại đc đâu*/
........
Nó buông người xuống ghế, đầu nặng trĩu, nó chẳng muốn nghĩ gì nữa, lại một lần nữa nó tự khâm phục chính mình, uh, khóc để làm gì nhỉ, nếu khóc mà thằng ăn trộm kia cảm thấy bứt rứt lương tâm mà đem xe đến trả thì thề là có khóc cho cả xóm nghe nó cũng sẵn sàng khóc liền.
Anh chủ nhà vào nhắc từ lần sau trở đi phải đóng cửa cẩn thận, tiền mình chưa làm ra nên chưa biết xót, mất bò mới lo làm chuồng... Chán...giá mà anh kô nói gì nó còn cảm thấy dễ thở hơn, bi giờ thì nó mới bắt đầu cảm thấy đau.
Nó nhớ lại ngày xưa, nó mượn xe bạn đi chơi rồi cũng bị mất, nó nghĩ đến khoảng đền bù thiệt hại(mini Nhật mà) thế là nó giấu ko dám nói, riết rồi ko thể giấu đc, nó đành thú nhận và thật sự ko ngờ bạn nó lại bình tĩnh đến như vậy, im lặng giây lát rồi nhỏ bạn ngước lên cười với nó "ko sao đâu, của đi thay người vậy", những ngày sau nhỏ bạn vui vẻ đề nghị nó chia sẻ cái xe đạp cọc cạch lúc đi lúc dắt bộ của nó...
Bi giờ mất xe nó mới cảm nhận đc hết giá trị thật sự của tình bạn đó. Nó với tay lấy điện thoại:
......./*Thương à, tui vừa bị mất xe đạp, nghĩ lại ngày trước mới thấy phục bà quá. Giờ nói lời xin lỗi và cảm ơn đến bà liệu có là muộn quá không Thương*/...
Nó lẩm bẩm "thôi vậy của đi thay người, sau cơn mưa trời sẽ sáng thui".