tinhdoitaytrang00

Subscribe to RSS feed

Thiên đường vắng em

Mỗi bước chân ta đi qua, là một ký ức, một khoảng thời gian in dấu trong đời. Vì thế, hôm nay, anh quyết định bước đi tiếp trên con đường của mình, sau một thời gian dài dừng chân nghỉ mệt để rồi ngủ quên và chìm đắm trong một giấc mơ.

Trước khi cất bước, anh muốn một lần nữa được hồi tưởng về đoạn đường mà anh đang đứng, nơi đã ngập tràn những kỉ niệm về em. Có lần anh đã nói với một người về thói quen đã hình thành từ lúc nhỏ của anh, không biết là anh đã nói với em chưa. Đó là mỗi khi đi qua một nơi nào để lại trong anh nhiều ấn tượng, anh luôn ngoái lại nhìn thật lâu, nhìn mãi cho đến khi nơi ấy đã xa khuất không còn thấy nữa. Giờ thì anh vẫn chưa từ bỏ được thói quen ấy, có lẽ, như vậy mới chính là anh.

Ngày ấy, mọi chuyện đến sao tình cờ quá, nhẹ nhàng quá. Ngày em bước đến để từ đó, trên đoạn đường anh đi đã in thêm đôi dấu chân, em đến mang theo một làn gió mát thổi bay những chiếc lá khô đang ngủ yên, khiến nơi ấy bỗng trở nên đẹp và lãng mạn vô cùng. Anh đã thầm cảm ơn và mơ ước được cùng em đi mãi, về phía cuối đường. Nhưng giấc mơ của anh không có thật! Em chỉ đến thăm và an ủi một thằng ngốc đang bước đơn độc một mình cùng những nỗi đau.

Những khoảnh khắc có em thật ngắn ngủi. Em đi, gió cũng ngừng thổi, cảnh vật chung quanh anh giờ lại như trước kia, tất cả lại im ắng ngủ vùi, nhưng trên mặt đường vẫn còn đó dấu chân của em. Đó là điều duy nhất em để lại cho anh cùng biết bao kỉ niệm và cảm xúc vui buồn, mỗi cảm xúc ấy mang một sắc màu mà anh yêu quý vô cùng. Đứng nhìn mãi dấu chân, anh không biết mình mãi khắc lên bao nhiêu chiếc lá chữ “nhớ em".

Anh tiếc nuối khi để em ra đi, chỉ biết đứng đó mà dõi theo em dần rẽ sang một hướng khác. Anh ngồi gục xuống và buồn thật nhiều nhưng nỗi buồn của anh cũng không thể làm phai được hình ảnh em trong tâm trí. Ngày tháng cứ trôi qua lặng lẽ như tình cảm của anh, như ánh mắt luôn kiếm tìm bóng hình em.

Trong mơ hồ anh nghĩ rằng: “Hay mình cứ đứng mãi ở đây, đừng đi đâu hết, biết đâu khi thấy nhớ, em sẽ quay lại và gặp được mình”. Thế là, em vẫn đứng đó và không hề bước đi, lá đã rơi đầy chung quanh nhưng em đã không về.

Trong tĩnh lặng, ngột ngạt, anh bỗng thấy ghét gió, sao gió chỉ thổi khi có em? Lá cứ rơi, rơi trên vai anh, trên tóc anh ngày một nhiều. Anh không nhớ mình đã đứng đây bao lâu rồi? Chỉ biết nếu tiếp tục như thế, anh sẽ bị chôn vùi mất thôi. Sợ quá, anh vùng thoát khỏi và chạy về phía trước, vừa chạy, anh vừa nghĩ đến em.

Khi em đi, em đã căn dặn anh rất nhiều, em dặn anh phải mạnh mẽ, phải bước tiếp vậy mà anh đã không nghe lời em. Nếu biết được điều này, chắc em buồn anh nhiều lắm! Anh chẳng mong nhìn thấy em buồn, anh muốn thấy em vui vẻ và thật hạnh phúc.

Thoát ra khỏi nơi ấy , anh mới nhận ra phía trước con đường dành cho anh vẫn rộng mở và còn dài lắm, khung cảnh quanh anh đẹp dịu dàng, anh chợt nhận ra gió vẫn luôn tồn tại quanh đây, gió vẫn làm mát cho cây cối, cho con đường và cả cho anh. Nhịp sống vẫn đang hối hả, những người bạn song hành cùng anh giờ đã đi trước anh thật xa vậy mà anh lại ngồi đây chẳng biết để làm gì? Không được đâu, phải tỉnh lại thôi, đừng đắm chìm trong cơn mơ mãi , anh đã tự thức tỉnh mình như thế.

Anh chuẩn bị bước đi đây, anh sẽ nói lời chào tạm biệt với đoạn đường tràn ngập kỉ niệm đẹp nhưng cũng rất đau thương và tạm biệt dấu chân của em. Khi anh quay lưng lại, anh biết mình sẽ cũng xa em hơn nhưng anh sẽ lưu hình ảnh ấy vào một nơi thật kín trong tim mình.

Tình cảm ngày nào anh dành cho em, anh sẽ chôn thật sâu, thật sâu vào tận đáy lòng, để trái tim mình được ngủ yên.

Nếu tim có thể nói, chắc tim sẽ trách anh nhiều lắm em ạ. Nhưng biết làm sao đành xin lỗi, xin lỗi tim thật nhiều vì anh đã để em vào quá khứ. Nơi đây, vẫn còn đủ gần để anh một lần nữa có thể hướng theo em và nhìn thấy con đường của em, em vẫn đang đi, đang hướng về phía trước.

Anh vẫn muốn nhìn mãi cho đến khi em mất hút. Và phía trước của anh là chiều ngược lại với em! Cất bước đi, là anh không còn nhìn thấy em nữa. Cất bước đi, giữa em và anh còn lại gì nhỉ? Anh nhớ, mình còn một lời hứa. Dù anh biết điều đó rất hoang đường, dù biết mình rất ngốc nhưng anh vẫn muốn tin rằng: Quay lưng lại con đường của anh vẫn thênh thang chờ anh tiếp tục hành trình của mình.

Con đường của anh hướng anh đến một cuộc sống không còn cô đơn nữa. Anh bước đi gió mát thổi nhè nhẹ, ngước nhìn lên cao, ánh mặt trời vẫn chiếu sáng rạng ngời, tâm hồn anh lâng lâng một niềm tin vào tương lai, xen lẫn một chút gì đó có thể gọi là xót xa? Nhưng kể từ nay, anh biết mình cần đi về phía trước.

Một lần cho mãi mãi worried

Chia tay là lối thoát

Hắn vấn luôn mong nàng được hạnh phúc, có thứ hạnh phúc gọi là chia tay mà.
Hạnh phúc của hắn là được trông thấy nàng hạnh phúc, gần đây hắn hay nghe bài hát này lắm..
Hắn nhớ thường khen nàng đẹp như một nàng công chúa, đáng yêu và tinh khiết. Hắn đem lòng yêu nàng ngay từ lần gặp đầu tiên. Và cứ thế, cứ thế, mỗi một ngày trôi qua tình yêu mà hắn dành cho nàng lại càng thêm sâu đậm, ước mong được cùng nàng chung bước đi trên con đường tình yêu luôn luôn cháy bỏng trong tâm trí, không một lúc nào nguôi. Cứ thế... cứ thế...

Người ta vẫn nói trong tình yêu có muôn vàn điều kì diệu! Nhưng liệu rằng trong muôn vàn điều kì diệu có một góc khuất nho nhỏ nào được tạo hoá đặt tên là tình yêu?

Đã yêu nàng rồi thì hắn sẽ chấp nhận tất cả. Khổ nỗi, hình như nàng chẳng có điểm gì xấu để hắn phải nhắc mình bỏ qua cho nàng. Có thể với nhiều người, nàng không xinh đẹp nhưng trong mắt hắn nàng là người tuyệt vời nhất, một đoá hồng bạch buổi sớm mai, một nét duyên mềm mại vô cùng quyến rũ. Đã từng, đã từng là như vậy...

Tình yêu mà hắn dành cho nàng không phải thứ tình yêu đánh nhanh thắng nhanh kiểu vui chơi qua đường. Không phải được thì được mà không được thì cũng chẳng sao. Hắn hi vọng, hi vọng, nhiều, nhiều lắm.

Ai cũng bảo hắn đa tình, cái sự đa tình ấy thể hiện rất rõ trong đôi mắt của một thằng trai lãng tử. Trông hắn, hẳn ai cũng nghĩ đã yêu nhiều lắm, từng trải tình trường lắm. Hắn là con nhà tử tế, học hành đàng hoàng, bố mẹ cho hắn một cuộc sống vật chất rất đầy đủ. Với một số ưu điểm và tài lẻ, hắn làm cho những người tiếp xúc với hắn chẳng ai chịu tin cho đến bây giờ hắn vẫn chưa có người yêu.

Có gì đâu nhỉ, với hắn, tình yêu là khái niệm thiêng liêng lắm, nghiêm túc lắm. Khi chưa thực sự xác định được tình cảm của mình, hắn sẽ không bao giờ làm cho ai đó phải nhầm tưởng về hắn. Hắn không thích sự thiếu nghiêm túc, sự không chung thủy, sự giả dối, sự san sẻ trong tình yêu. Nếu như chỉ để có một người đi bên cạnh mà người ta gọi là người yêu, một người giúp hắn không còn phải giữ status cô đơn, thậm chí chỉ để giải quyết nhu cầu sinh lý thì hắn đã có từ rất lâu rồi. Hắn có thể gật đầu với một trong số những hot girl tìm đến với hắn... Không phải là quá khó. Nhưng hắn không muốn như thế, hắn không muốn.

Hắn từng yêu nàng vô cùng, một tình yêu sâu sắc và chân thành, và có lẽ cho đến tận tới khi nói lời chia tay, hắn vẫn yêu nàng. Hắn biết nàng cảm nhận được điều đó và hắn biết nàng cũng đã yêu hắn cho dù trong gần một năm bên nhau nàng chỉ nói: "Em yêu anh!" với hắn hai lần. Liệu thế có phải là quá ít cho một tình yêu? Có quá ít không nhỉ? Câu trả lời của hắn là không, không hề. Lí do vì sao ư? Hắn biết, nàng biết, người khác biết chuyện của nàng và hắn cũng biết.

Nàng thích hoa hướng dương, hắn có thể dậy từ rất sớm phi xe lên tận chợ hoa rồi mang đến tặng nàng những bông hoa đẹp nhất, tươi thắm nhất mà không quản ngại đường xa vất vả.

Nàng thích hoa hồng xanh, màu xanh trong truyền thuyết, màu xanh mà các cửa hàng hoa không có, hắn có thể bỏ cả ngày trời đi tìm tòi, lục lọi để rồi tự tay nhuộm xanh từng bông hồng trắng một cách cẩn thận và tỉ mỉ rồi đem tặng nàng. Hắn bị nhẵn mặt đến mức mỗi lần đến mua hoa thì câu đầu tiên mà chị chủ cửa hàng nói luôn là: "Thế mà vẫn chưa chịu đổ sao em?"

Nàng thích những gì lãng mạn và thơ mộng, một điều khá khó để chiều lòng nhất là đối với một người tẻ nhạt và khô khan như hắn, nhưng hắn vẫn cố gắng. Hắn sẽ nhớ cái buổi tối ở bên nàng, trong không gian du dương êm đềm tiếng nhạc chỉ có hai người, trong căn phòng chỉ toàn có ánh vàng lung linh của ngọn nến, nàng đã trao tặng hắn nụ hôn đầu tiên.

Tất cả những gì hắn làm chỉ đơn giản mong nàng được vui, được thấy nụ cười nở trên khoé môi nàng. Đơn giản vậy mà cũng chẳng hề giản đơn.

Hắn vui khi nhìn thấy nàng hạnh phúc.
Hắn vui khi nàng bảo quà tặng sinh nhật của hắn là quà tặng nàng thích nhất, rằng buổi tối hắn làm sinh nhật riêng cho nàng khiến nàng thấy ấm áp và hạnh phúc thật sự.
Hắn vui khi nàng bảo hắn là người đầu tiên nàng gọi điện chúc mừng trong đêm giao thừa, người đầu tiên.
Hắn vui mỗi khi được ở bên nàng, cùng nàng đón bình minh tại bến Nhật Bản lúc sớm mai, cùng nàng lặng ngắm hoàng hôn trên cầu Long Biên mỗi khi chiều tà, cùng mỉm cười dõi theo chiếc đèn trời khắc tên hai đứa bay vào không trung.

"Sau này em có yêu ai chắc chắn sẽ chẳng thể nhiều như anh yêu em được", nàng đã nói với hắn.
Hắn vui.

Nhưng hắn cũng đã buồn... rất buồn.
Hắn buồn mỗi khi nàng buồn.
Hắn cũng buồn khi nàng vui nhưng niềm vui không phải được tạo nên do hắn mà là một nguời khác.
Hắn buồn khi nhận ra tình cảm của nàng không chỉ dành riêng cho hắn.
Hắn buồn khi nàng thừa nhận điều đó.
Hắn buồn, và bây giờ hắn quyết định dừng lại.

Từ bỏ không phải vì hắn không còn yêu, không còn khả năng theo đuổi mà đơn giản hắn nghĩ đó là lối thoát duy nhất cho nàng và sau đó cho cả hắn nữa, cho cái mối quan hệ bế tắc kéo dài khá lâu. Nàng cần một người bên cạnh quan tâm, săn sóc, an ủi, vỗ về đặc biệt vì cuộc sống quanh nàng có rất nhiều điều phiền muộn và mệt mỏi. Còn hắn, hắn cần một trái tim đón nhận trọn vẹn tình cảm của hắn, không đắn đo, toan tính.

Nàng yêu ai hắn cũng không còn quan tâm nhiều nữa. Hắn không còn yêu nàng, hắn bây giờ chỉ coi nàng là một người bạn, quan tâm nàng như một người em gái mà thôi.
Một chuyện tình đẹp nhưng kết thúc buồn.
Nhưng nó phải như thế.
Cần phải như thế.
Chỉ có một điều làm cho hắn thấy vui trước khi bước đi là hắn biết nàng sẽ được hạnh phúc vì người bên nàng bây giờ là một người tốt, một người yêu nàng thật sự.
Hắn thấy yên tâm về điều đó. (st)

Anh và những điều thầm kín !!

Em à! Anh buồn quá, "người ta đã nói con gái đa tình đã khổ, con trai đa sầu còn khổ hơn". Có thể mọi người cho anh là yếu đuối, có thể em cho anh thật kém cỏi có lẽ vậy. Nhưng có ai hiểu được anh yêu em còn hơn bản thân mình thì khi em quyết rời xa anh anh sẽ sống làm sao. Anh nói thế không có nghĩa là anh làm những điều dại dột. Bởi anh còn những việc của riêng mình nhưng em có hiểu con người sống vì nghĩa vụ và con người sống bằng tình yêu thế nào em biết không.

Anh biết ở bên anh em vui ít buồn nhiều. Đến anh còn ghét bản thân mình nữa là tại sao bên em anh lại đăm chiêu làm em buồn nhưng em à cuộc đời là thế anh muốn em biết về anh thật nhiều để em sống với con người thực của anh. Anh buồn không phải là những giận hờn em đâu. Anh buồn bởi anh phải đối mặt với bao lo toan... Và anh biết em cũng vậy em cố giấu nỗi buồn của em vào lòng em cam chịu. Con người ai cũng có nỗi khổ phải không. Chỉ vì những điều như vậy mà chúng ta giận hờn và chia xa nhau.

Em có biết không ngày nào anh cũng mơ đến em, để rồi tỉnh dậy anh lại thức trắng đêm vì nỗi buồn. Em có biết không ngày nào anh cũng lang thang và ngồi bất động tại hồ nhìn đôi lứa yêu nhau mà buồn biết mấy. Anh lại nghêu ngao bài hát "Nắm tay hết giận hết hờn em nhé, ai trách ông trời làm khổ ai. Tại anh không đến nơi hẹn..............." Và anh cũng mong rằng khi hửng mặt lên có em bên cạnh... (st)
February 2012
M T W T F S S
January 2012March 2012
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29