Skip navigation.

Sign up | Lost password? | Help

Tình yêu điện toán

File "tinhyeu"

Tình cờ em đọc được một bài thơ. Bài “ Có thể delete được tình yêu?” của Nguyễn Thế Hồng Linh

“ Giá tình yêu save được

Error thì load lại chẳng bận lòng

Giá tình yêu delete được

Chán - hắt xì một cái - thế là xong

Tôi chỉ xin kể một câu chuyện nhỏ

Có lần tôi làm thơ trên máy tính

Và đặt tên file là “tinhyeu”

Khi không hài lòng tôi định xóa

Cái máy tính bị coi là muôn đời vô cảm

Hỏi tôi :”are you sure you want to delete ‘tinhyeu’?”

Tôi đã rùng mình

Bạn ạ”

Hi, nghe hay đúng không anh? Và em tự hỏi liệu hai chúng ta có đang làm điều mà ngay cả cái máy tính bị coi là muôn đời vô cảm cũng không dám làm, chán - hắt xì một cái - thế là xong! Tình yêu sao có thể đơn giản vậy được nhỉ? Đến rồi đi, chẳng để lại dấu vết hay muộn phiền?

Không biết những ngày này đối với anh thế nào, nhưng đối với em mọi thứ thật khó khăn anh ạ. Em phải cố gắng thật nhiều để không còn thời gian mà nhớ, mà nghĩ đến anh nữa (mặc dù bây giờ thì em đang cho phép mình “tung tăng” một chút… chỉ một chút thôi). Đôi khi em thấy công việc hay chuyện học hành thật tội nghiệp. Tụi nó bị lợi dụng triệt để cho những người thất tình quên đi nỗi đau. Nhưng nếu xét góc độ khác thì đó lại là những món quà tuyệt vời của cuộc sống mà bất cứ ai nếu muốn có, cũng đều có thể nhận được anh nhỉ! Em đã quyết định là mình không được buồn phiền nữa! Và phải sống mỗi ngày vui vẻ như ngày cuối cùng em có thể. Còn file ‘tinhyeu’… em vẫn không thể nào delete được. Nên em sẽ giữ nó ở tận sâu trái tim mình để chờ đợi câu trả lời từ số phận cho tất cả những gì mình đã đi qua…

Anh cũng hãy cố gắng lên nhé! Chúng ta chỉ có hiện tại để mà sống thôi… Ngày mai mình đâu có chắc còn có thể ngồi đây gõ cóc cóc thế này được nữa, phải không anh?! Bất cứ khi nào anh muốn đến đâu đó để la hét cho hả hê, hay cần một ai đó để lắng nghe mình, em đều ở đây để sẵn sàng cùng anh! Nhe anh! (st)

Những cách chăm sóc da khi trời lạnh ^^

Năm mới rùi, tạm thời mình hông post những truyện ngắn mà mình sưu tầm đơuợc nữa, hôm nay mình chuyển sang chủ đề làm đẹp tí nghen (con gái muh :D). Mở đầu là cách chăm sóc da bị khô khi tiết trời se se lạnh (sến như con hến p:)
- Nếu da mặt bạn thường hay khô ráp thì cố gắng không dùng nước máy vì trong nước có chứa nhiều chất florua clo và các thành phần hoá học khác. Thay vào đó bạn nên sử dụng nước khoáng để rửa mặt, làm sạch mặt với nước rửa có chứa cồn tự do, nước hoa, sữa rửa mặt chiết xuất từ thành phần tự nhiên.
- Da khô rất nhạy cảm, nhất là khi thời tiết vào đông. Vì vậy mà làn da cần được chăm sóc kỹ lưỡng hơn. Cách tốt nhất là nên tránh sử dụng sản phẩm kem bôi và nước thơm có chứa dầu khoáng. Nên sử dụng các loại kem và sản phẩm chăm sóc da có chứa thành phần hypoallergenic tự nhiên là tốt nhất.
Mỗi sáng sau khi rửa mặt xong thì nên xoa kem có chứa tinh dầu dừa sống, bơ cacao hoặc kem chiết xuất từ hạt cây mỡ. Chúng có chứa các thành phần tự nhiên như tinh dầu, protein và các vitamin tốt cho da như vitamin A, C, D và E.
Các loại kem bôi và nước thơm tự nhiên rất tốt cho làn da khô, chúng làm da trở nên mịn hơn, độ ẩm cao hơn và bảo vệ da khỏi tuổi tác.
- Nếu da bạn hoặc da đầu trở nên khô hơn, bị tấy lên hoặc có vết ngứa thì tốt nhất bạn không nên gãi hay cào xước da. Sử dụng tinh dầu hạt cây mỡ hoặc tinh dầu dừa vài lần trong ngày và hạn chế không cho nước dính vào chỗ bị tấy ngứa đó.
Da khô thường có xu hướng bị eczêma chàm và khiến da trở nên thô ráp khó chịu hơn. Hãy bổ sung vào chế độ ăn kiêng của bạn những món ăn có chứa tinh dầu hữa cơ sống, tinh dầu gan cá, Omega-3 từ trứng, tinh dầu dừa và cá tươi.
- Nếu da bạn khô và dễ bị kích ứng thì nên giảm thời gian tắm, không ngâm da trong nước. Sử dụng xà bông có độ trung tính và cũng không nên lạm dụng xà bông quá nhiều để làm sạch da.
Kỳ cọ da thường xuyên cũng được khuyến cáo là không tốt đối với da khô. Nếu có điều kiện một tuần một lần bạn nên sử dụng xà bông được chiết xuất từ yến mạch, nó có tác dụng là sạch da một cách nhẹ nhàng mà không gây kích ứng da. Sau khi tắm xong không lau khô, chà xát da bằng khăn tắm mà nhẹ nhàng thấm nước trên da.
Chỉ nên xoa dầu dưỡng tự nhiên khi da còn ẩm và chú ý đến làn da dưới chân, nơi da dễ bị khô nhất.(st)

Noel mình em

Em đã thầm yêu, đã thầm dằn vặt, đã thầm khóc, thầm nhớ, thầm buồn vương, và đã thầm quyết định. Tạm biệt anh cùng những kỉ niệm. Em sẽ luôn nhớ và giữ cho tất cả luôn mới mẻ như ngày nào. Nhé anh :worried:

Thói quen mặc áo cổ cao và một ngăn tủ chứa toàn khăn chẳng làm em thêm ấm áp. Kể cả những nắng, những chăn bông, hay những ngọn lửa gas xanh trong căn bếp.
Mặc cho những nỗi buồn nhuốm đậm sắc cô đơn.

Em chẳng thể ghét bỏ hay oán hờn gì mùa đông rét mướt. Bởi có lần, trong đêm Noel tràn gió lạnh, em được gặp lại anh.

Cho đến giờ em vẫn tự trách mình sao chẳng đủ quyết tâm, sao chẳng thừa mạnh mẽ. Em đã sợ gì nhỉ, trên đại lộ ấy, trong ngập tràn sắc và thanh của đêm Noel xứ người xa lạ, em bắt gặp một nỗi cô đơn da diết tận cùng.
Đó là khi ta vô tình lướt qua nhau...

Em vẫn thường tự hỏi, liệu có phải bởi ông trời sắp đặt, bởi mùa đông, bởi nỗi lòng xa xứ, bởi ồn ào, bởi tràn lan màu rực rỡ, hay chính bởi dòng người cứ thế trôi về phía quảng trường náo nhiệt... mà anh đã không nhìn thấy em?

Thế nhưng chẳng bởi bất cứ gì cả, em cũng nhận ra anh, bắt gặp anh. Giữa đám đông, bên hàng thông rực rỡ, trong chuỗi nhạc Giáng sinh. Trong lòng rối bời những sợi tơ cảm xúc. Em đứng đó, một hồi lâu, Noel lạnh giá, và nhìn theo cho tới khi anh đi khuất.

Em đã không bước nhanh hơn, em đã không vẫy gọi. Dẫu rằng trong mơ em đã không biết bao lần mong có ngày gặp mặt, để nhẹ nhàng thôi, một bàn tay em được nắm lấy một bàn tay anh ấm áp...

Chỉ có điều, anh không cần em thay đổi, nhưng chính anh lại là người mang lại điều đó đến cho em. Bởi anh không bao giờ để ý, cứ có dịp là em lại mặc váy ngắn chạy xe chầm chậm qua con phố nhà anh. Và em chỉ thích lên Lâm ngồi một góc uống ca cao, hay đêm nhạc Rock nào em cũng cố gắng tới. Anh chẳng thể hiểu đâu, con đường nay đã có hai ngã rẽ và hai hướng đi riêng, dài lắm, nhưng mãi là những đường thẳng chỉ gặp nhau ở điểm xuất phát.

Em từng nghĩ về những cơn gió, và thường tự ví mình là gió. Gió thì chẳng khi nào dừng lại, nhưng mối tình đơn phương ảo tưởng của em đã dừng lại từ rất lâu mà em không hề hay biết. Khi em vô tình nhìn thấy anh, tình yêu đã vô tình đánh mất.

Sau rồi, em cũng chẳng hỏi tại sao anh và em lại cùng sang đất nước đầy gió và gió này để đón Giáng sinh. Anh đã đánh mất em hay em đã đánh mất anh trên dòng đời mỏi mệt này, em cũng không biết nữa. Nhưng em biết chắc rằng, cuộc sống của em đã là một cuộc sống khác. Trong cuộc sống đó, không có anh.

Và nếu không nhầm thì có một câu chuyện kể rằng, một ngày nọ, tất cả các cơn gió họp nhau lại, dĩ nhiên có cả cơn gió em, và thống nhất với nhau thế này:
Ta là gió, ta phải được tự do... (st)

Tình yêu ngọn nến !!

Đã lâu lắm mình không còn nhắn tin cho nhau nữa, cũng đã lâu lắm mình không thể nói với nhau thêm một lời yêu thương nào nữa, dẫu biết rồi câu chuyện của chúng mình cũng sẽ phải như thế mà sao trái tim em vẫn không bớt khổ đau? Nhưng có phải mình yêu nhau không anh? Hay chỉ là tự mình ảo tưởng và tất cả là phù du mà thôi :confused:
Sẽ chẳng ai hiểu được vì sao nhạc chuông của em lại là bài hát ấy, mãi mãi là bài hát đấy dù rất lâu rồi... "Nếu anh gặp em từ đầu có lẽ đã không ai qua bể dâu... Nếu anh được sống từ đầu vẫn muốn bên em..."

Em giữ mãi, muốn lời hát ấy đến được với anh khi anh gọi cho em, anh từng hỏi: "Em à!Nếu được lựa chọn lại em có chọn anh không?", vậy nếu anh được sống từ đầu anh có còn muốn bên em không?

Mình quen nhau đầu mùa hạ, yêu nhau cuối mùa hạ và cuối hạ một năm sau mình xa nhau. Một năm, thời gian chưa đủ để hiểu một ai đó, chưa dài để đong, đếm sự phôi pha của màu sắc tình yêu và trả lời cho những câu hỏi: Lựa chọn hay không lựa chọn? Nhưng đã trọn vẹn đem đến nước mắt, nụ cười và tiếc nuối khôn nguôi.

Một năm em ném trái tim vào đường ray của tình cảm, chỉ chạy và rung động theo bản năng, vừa chạy vừa thấy đau buốt, đôi lúc tưởng như muốn vỡ, em đã đặt trái tim mình vào anh.

Một năm ấy em chưa ngày nào quên nhắc mình hãy chôn vùi những cảm xúc cho riêng mình thôi, một năm em giấu mình vào anh... để ngày hôm nay ngắm mưa đầu thu se lạnh khi không còn thuộc về anh nữa, chợt thấy mình như tự do.

Một năm bên anh, lúc hạnh phúc nhất vẫn thấy thật đớn đau, có cái gì đó không thuộc về mình, có cái gì đó chỉ là lời nói... và có cái gì đó chỉ là trống rỗng mênh mông...

Anh nói với em về "kiếp sau" với những lời hứa một sự lựa chọn thuộc về em, nhưng trái tim đa cảm của em chỉ hiểu và tin một điều: "Em chỉ biết đang có cuộc đời này thôi và em đã sợ từng phút một, từng phút một trôi qua em không còn có anh bên em". Em không đợi nổi đến kiếp sau để không phải chờ đợi từng cái nhìn của anh, mong nhớ đến cháy lòng bóng dáng quen thuộc của anh cuối hành lang, cũng chẳng cần phải đấu tranh, phải nói dối chính mình rằng: em không mong, không chờ và không cần anh nữa... Ôi! Em yêu anh, yêu anh biết nhường nào?

Em vẫn biết em quá đỗi yếu đuối: yếu đuối với chính mình, với anh và với chính tình yêu này để mãi mà em và anh quay quay quắt trong niềm đau, dối lừa và hạnh phúc mong manh.

Em có nghe một câu hát thế này: Giống như con thiêu thân lao vào trò vui thế gian, giống như con ong vàng thích điều tình ái mật ngọt, người ta ví von cũng hay, phải không anh? Em như thấy hình ảnh em trong đó, em khao khát yêu đương đến độ chẳng hiểu được bản thân mình và hiểu anh nữa.

Một năm yêu nhau là một năm mình làm ngơ và cố tìm cách bào chữa cho 2 chữ "sai lầm", không ít lần em tự thuyết phục mình rằng: em sống như mình muốn vì mình chỉ có một cuộc đời thôi nên em sẽ yêu như trái tim mình mách bảo, thế nên ngay khi trái tim của em rung lên khi anh đi ngang qua là lý trí của em, tình yêu của em được dành cả cho anh. Mỗi ngày dường như em đều thay cho mình một cái mặt nạ, cái này dành cho gia đình, cái này cho đồng nghiệp... Vui vẻ đấy, hồn nhiên đấy, mạnh mẽ và bình yên quá đỗi. Em nhận ra em chỉ thật khi em tự soi gương nhìn mình, em tìm mãi tìm mãi cuối cùng nhận tất cả chỉ mình và mình mà thôi. Một phần bản ngã con người em đã thực sự "chết" khi em sống trong tình yêu với anh.

Đó là cái trong sáng ẩn nấp trong những mặt nạ giả tạo.
Đó là tình yêu dồn nén trong vẻ bề ngoài lạnh băng nhưng dữ dội như từng dòng nham thạch nóng bỏng...
Đó là tội lỗi, là đam mê, là khát cháy nhất mà em có được trong tình yêu, trong cuộc đời này.

Vậy em đang là người hạnh phúc vì được yêu nhiều thế hay thực sự bất hạnh khi em muốn gọi, muốn lại gần, muốn bên anh... nhưng tất cả chỉ là im lặng, lạnh lùng và dối trá?
Anh! Đêm nay sao nhớ anh nhiều lắm? Người đàn ông đến với em từ mùa hè, mang đến cho em thật nhiều nước mắt và nhớ nhung. Có một khoảng trống cứ lớn dần lên trong em, nó trống rỗng đến mức, em như đánh rơi một cái gì đó, một cái gì đó thật quý giá. Sự tiếc nuối khiến em cố lắng tai nghe nhưng không nghe tiếng chạm đáy nào... Rồi mỗi lần buồn là em lại viết, mỗi lần viết lại thấy trái tim mình như đau hơn và khoảng trống trong lòng mình như sâu, như rộng hơn.

Vô tình hay hữu ý mà anh, với khuôn mặt vui vẻ nhất có thể gọi em lại, chỉ cho em thấy những bức tranh thật đẹp về các con đường mùa thu: đường thẳng, lá thu rơi đầy, ánh nắng rạng rỡ và lấp lánh đẹp như bức Mùa thu vàng của Levitan vậy, anh hỏi: em có thấy những con đường này đẹp không? Em có muốn được đi trên đó không? Anh đưa em đi nhé!

Trước mặt rất đông người mà, em sẽ phải "giả vờ" đúng không anh? Sẽ chẳng có tình cảm, sẽ chẳng có gì với anh khác với những người khác nên tất nhiên câu trả lời của em đã là: "Không, em chẳng đi cùng anh đâu, nguy hiểm lắm", và thế là thật cố ý em đã cứa thêm một vệt cắt sâu, thật sâu vào trái tim mình, em muốn khóc quá anh à, em muốn khóc.

Em thực sự chưa bao giờ trả lời được câu hỏi từng đặt ra rằng: nếu được lựa chọn lại em có lựa chọn tình cảm này hay không? Bởi em quá lãng mạn để huyễn hoặc tình yêu này là tất cả những gì thương yêu nhất, nhưng lại quá yếu đuối để có thể lạnh lùng bước qua nó hoặc dứt bỏ nó. Để rồi lại quá mạnh mẽ để lao vào yêu thương, nhưng lại chẳng đủ "bất cần" để giành lấy tình yêu, càng chẳng đủ cao thượng để giữ cho lòng mình không gợn sóng ghen tuông khi phải tự nhắc mình "anh không thuộc về em".

Đôi lúc em thực sự thấy mình giống ngọn nến anh tin không? Khi đầy ánh bình minh và nắng đẹp hoặc dưới ánh sáng xanh của điện không ai nhớ tới ánh sáng vàng của nến. Bởi người ta chỉ dùng nến khi khuất hẳn trong màn đêm, khi không thể nhẹ nhàng bật cái công tác điện, khi chẳng còn lựa chọn nào để có ánh sáng, chắc người ta sẽ với tay châm nến, phải không anh?

Khi nhìn một cây nến cháy mới thấy sự hết mình của nó, ánh sáng không rạng rỡ, không chiếu hết được mọi thứ, nó đủ sáng để không hoàn toàn bị lấn át hẳn bởi màn đêm, nhưng nó vẫn để lại xung quanh mình thật nhiều, thật nhiều bóng đêm khiến tất cả xung quanh nó là: sự hư ảo, chập chờn giữa bóng đêm và ánh sáng.

Đúng vậy, tất cả sự lờ mờ, tất cả trở lên lung linh huyền ảo, yêu thương, đam mê, lẫn vào nhau giữa trong sáng và tội lỗi, giữa đam mê và dối lừa, tất cả bởi nến, và cũng chính vì không thể sáng rõ mà em và anh mãi luẩn quẩn trong cái vòng xoay của thương yêu, của thất vọng, của chính sự tiếc nuối, ân hận của chính mình.

Điện mất bóng đen trở về nguyên bản, đèn dầu tắt khi cháy hết dầu, mùi dầu thoảng qua rồi tan. Nến tắt, luôn để lại vệt loang, loang mãi, còn mãi xác nến đã cháy hết mình, nến nóng nhưng nếu rớt vào tay, có nóng, có rát nhưng không bỏng, phải không anh?

Có phải mình yêu nhau không?
Vậy thôi, em sẽ không hỏi nữa, cũng sẽ không chờ anh nữa, càng chẳng thể bên anh nữa, hình như lại một cái gì đó đang rơi...:rolleyes: (st)

Ngân hàng cho mỗi người !!

Nếu có một ngân hàng, mỗi buổi sáng, cung cấp vào tài khoản của bạn 86.400 USD. Số dư trong tài khoản không được phép chuyển từ ngày này qua ngày khác.
Mỗi buổi chiều, ngân hàng sẽ hủy bỏ hết số dư còn lại mà bạn đã không dùng hết trong ngày.

Bạn sẽ phải làm gì ?
Sử dụng hết số tiền đó, dĩ nhiên! Mỗi người trong chúng ta đều có một ngân hàng như vậy.

Tên ngân hàng là THỜI GIAN.

Mỗi buổi sáng, ngân hàng này cung cấp cho bạn 86.400 giây.
Vào mỗi buổi tối, ngân hàng sẽ xóa bỏ, coi như bạn mất,
thời gian mà bạn không đầu tư được vào các mục đích tốt.
Ngân hàng không cho phép bạn được để lại số dư trong tài khoản.
Cũng không cho phép bạn bội chi.

Mỗi ngày, ngân hàng lại mở một tài khoản mới cho bạn.
Mỗi tối nó lại hủy hết những gì còn lại trong ngày.
Nếu bạn không dùng được hết thời gian mà bạn có trong ngày,
người bị mất chính là bạn.
Không có chuyện quay lại ngày hôm qua.
Không có chuyện tiêu trước cho "ngày mai"
Bạn phải sống bằng những gì bạn có trong tài khoản ngày hôm nay.
Hãy đầu tư vào đấy bằng cách nào đó,
để bạn có thể nhận được nhiều sức khỏe, hạnh phúc, và thành công nhất !
Đồng hồ vẫn đang chạy.
Hãy cố thực hiện thật nhiều trong ngày hôm nay.

Để biết được giá trị của MỘT NĂM,
hãy hỏi một học sinh bị ở lại một lớp.

Để biết được giá trị của MỘT THÁNG,
hãy hỏi một người mẹ sinh con thiếu tháng.

Để biết được giá trị của MỘT TUẦN,
hãy hỏi biên tập viên của một tuần báo.

Để biết được giá trị của MỘT GIỜ,
hãy hỏi những người yêu nhau đang mong chờ được gặp nhau.

Để biết được giá trị của MỘT PHÚT,
hãy hỏi một người bị lỡ chuyến tàu.

Để biết được giá trị của MỘT GIÂY,
hãy hỏi một người vừa thoát khỏi một tai nạn.

Để biết được giá trị của MỘT PHẦN NGÀN GIÂY,
hãy hỏi người vừa nhận được huy chương bạc trong kỳ thi Olympic.

Hãy quý trọng từng giây phút mà bạn có !
Và hãy nên quý thời gian hơn nữa
bởi vì bạn đang chia sẻ thời gian đó với ai đấy thật đặc biệt đối với bạn,
đủ đặc biệt để có thể chia sẻ thời gian của bạn.

Và hãy nhớ rằng thời gian chẳng chờ đợi ai cả.
Ngày hôm qua dã là lịch sử. Ngày mai là một bí ẩn.
Hôm nay là quà tặng. Cũng vì vậy mà nó được gọi là PRESENT !
(có nghĩa là HIỆN TẠI , mà cũng có nghĩa là QUÀ TẶNG) (st)
November 2009
M T W T F S S
October 2009December 2009
1
2 3 4 5 6 7 8
9 10 11 12 13 14 15
16 17 18 19 20 21 22
23 24 25 26 27 28 29
30