Mùa thương tỏa nắng

Còn gặp nhau thì hãy cứ cười

Subscribe to RSS feed

Chìa khóa hạnh phúc - từ Blog chú Khinh An

Bánh mì khét

http://www.facebook.com/note.php?note_id=413303436989


Hồi tôi còn nhỏ, mẹ tôi thường thích dùng thức ăn sáng để làm cơm tối cho cả nhà. Và tôi còn nhớ rất rõ vào một buổi tối đã lâu lắm rồi, tối hôm đó mẹ tôi về nhà sau một ngày làm việc vất vả, và làm thức ăn sáng (dọn cơm tối bằng thức ăn sáng) cho cả nhà. Mẹ tôi đặt lên bàn trước mặt bố tôi một mâm với trứng tráng, xúc-xích chiên và một đĩa bánh mì lát bị nướng cháy khét. Tôi còn nhớ là lúc đó tôi ngồi chờ xem mọi người có phản ứng gì không. Và không, bố tôi thản nhiên thò tay lấy bánh mì, mỉm cười nhìn mẹ tôi rồi quay qua hỏi tôi ngày hôm nay đi học ở trường ra sao. Tôi không nhớ là đã trả lời những gì, nhưng tôi còn nhớ là lúc đó tôi để ý nhìn bố tôi trét bơ và mứt lên miếng bánh mì cháy và sau đó cắn ăn ngon lành.

Sau khi ăn xong và rời khỏi bàn, tôi có nghe mẹ tôi xin lỗi bố tôi là đã lỡ để bánh mì bị cháy khét. Và tôi không bao giờ quên được câu trả lời của bố tôi: “Cưng, anh thích ăn bánh mì khét mà”

Buổi tối, ghé vào phòng để hôn bố tôi trước khi đi ngủ tôi có hỏi hỏi ông là có thật là bố thích bánh mì khét hay không. Ông quàng tay ôm tôi rồi nói: “Mẹ con làm việc cả ngày thật vất vả và rất mệt nhọc. Và ngoài ra, một miếng bánh mì bị nướng hơi khét cũng không làm thương tổn ai cả.”

Con phải biết, đời sống thì đầy những thứ không hoàn hảo … và những người không hoàn hảo. Bố cũng không thể làm tốt đẹp hết mọi chuyện được, bố thường quên những ngày sinh nhật, ngày giỗ, ngày kỷ niệm như những người khác.

Điều mà bố đã học hỏi được qua năm tháng là học chấp nhận những lỗi lầm của kẻ khác - chọn cách vui với những sự khác biệt – và đấy chính là điều quan trọng nhất để tạo ra được mối quan hệ lành mạnh, nuôi dưỡng và bền vững.

Và đó cũng là “câu thần chú” hay “chìa khóa hạnh phúc” tôi trao tặng bạn ngày hôm nay. Hy vọng bạn học được cách chập nhận được mọi chuyện, dù tốt hay xấu, và … cả những cái không dễ thương trong cuộc đời của bạn.

Chúng ta có thể áp dụng điều này cho tất cà mọi quan hệ. Bởi vì … HIỂU chính là căn bản cho mọi quan hệ, không phải chỉ riêng cho quan hệ vợ-chồng, bố mẹ-con cái hay bạn bè.

Này nữa: “Xin đừng bỏ chìa khoá hạnh phúc này vào túi người khác và nên để nó trong túi của mình.”

Bây giờ xin bạn cho một lát bánh mì, vâng, lỡ nó có hơi bị khét một tí cũng không sao!

Lòng mẹ

- Ai là người Việt Nam mà không biết bài “Lòng Mẹ” cua Y Vân, thậm chí còn có thể ngân nga ít nhất là hai câu đầu của bài hát : “Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào / Tình mẹ tha thiết như dòng suối hiền ngọt ngào…”. Bài hát tha thiết, êm ái và chân thành quá khien ai cũng có thể… vơ vào để tưởng tượng người mẹ trong bài hát là mẹ của mình, để rồi hát lên và… chảy nước mắt. Y Vân tên thật là Trần Tấn Hậu, sinh năm 1933 và mất năm 1992, đúng 60 tuổi, y như bài nhạc twist “60 năm cuộc đời” mà ông đã viết thuở nào. Y Vân lúc nhỏ nhà nghèo lắm, sống xa bố, chỉ có mẹ hiền và bên ngoại đùm bọc. Có lẽ ông đã thừa hưởng dòng máu nghệ sĩ từ bên ngoại vì ông ngoại giỏi thơ văn và mẹ cũng rất giỏi thơ văn.
Năm 1954, ông cùng 2 em và mẹ di cư vào Nam với hai bàn tay trắng, lúc vừa 21 tuổi. Mẹ hiền buôn bán nuôi 3 con. Còn Y Vân thì đã thích nhạc từ nhỏ, học đàn, sáng tác, hòa âm từ trước năm 54 nên vào Nam đã có thể đi trình diễn giúp vui cho đồng bào di cư.
Giai thoại ca khúc Lòng Mẹ :
Sau một buổi trình diễn với Phủ Tổng Ủy Di Cư về, Y Vân bị mưa ướt như chuột lột, quần áo dơ hết. Mới di cư còn nghèo, chỉ có một bo đồ coi được nhất để trình diễn, Y Vân rất lo lắng vì ngay sáng hôm sau lại phải đi đàn nữa. Khuya hôm đó, mẹ ông đã đem bộ quần áo ra máy nước công cộng đầu hẻm giặt sạch rồi về nhà đốt than lên hơ cho chóng khô. Sáng hôm sau, Y Vân đã nghiễm nhiên có được bộ quần áo sạch mặc đi diễn. Ông cảm động lắm và cảm hứng viết ca khúc đầu tay “Lòng Mẹ”, một bài hát đã đi vào lòng hằng triệu người dân nước Việt.
Và đó là khởi đầu cho sự nghiệp âm nhạc của một trong những nhạc sĩ tài hoa nhất của Việt Nam.
Người mẹ đã đóng một vai trò quan trọng trong suốt cuộc đời Y Vân. Mẹ là người nuôi nấng nên người từ khi còn nhỏ và săn sóc con khi đã lớn. Mẹ cũng chính là người dựng vợ cho con.
Một cô gái quen với Y Vân do bạn thân làm mối năm mới 16 tuổi. Cô không mê nhạc mà chỉ thích thơ. Y Vân về nói chuyện với mẹ. Bà cụ thân hành qua nhà cô để xem mặt. Để tìm hiểu về cô dâu tương lai, bà xin phép xuống nhà dưới đi vệ sinh nhưng mục đích chính là xem thử bếp nước như thế nào. Bà về nói với cô em gái :
- Được lắm! Bếp nước gọn gàng sạch sẽ.
Thế là Y Vân được vợ. Từ lúc quen đến lúc cưới chỉ vỏn vẹn 5 tháng. Ngày đám cưới, Y Vân đã viết bài “Người Vợ Hiền” tặng vợ.
Y Vân là một trong số ít những nhạc sĩ Việt Nam sống hoàn toàn bằng âm nhạc. Ngoài việc sáng tác và làm việc cho các đài phat thanh và truyền hình, ông còn đánh đàn contrebass và guitar tại các phòng trà ca nhạc ở Sài Gòn và các Club Mỹ. Là một nghệ sĩ, ông ít có đầu óc thương mại, thường bán đứt bản quyền các bài hát ăn khách. Trong một thời gian ông và vợ có thực hiện một số băng nhạc lấy tên Trung Tâm Mây Hồng nhưng cũng không kéo dài lâu
Sau 1975, Y Vân trở nên nghèo túng như tất cả những người Sài Gòn lúc gạo châu củi quế. Và nhiều bài hát của các nhạc sĩ chưa được cho phép trình diễn, nên ông không hành nghề được phải sống bằng tiền dành dụm. Đến những năm 80, hoạt động âm nhạc mới trở lại, nhưng lúc này ông ít sáng tác mà chỉ làm nhạc phim và viết hòa âm cho các ca sĩ.
Nhạc sĩ Y Vân mất ngày 28/11/1992, sau một cơn mệt tim nặng. Bà Minh Lâm, vợ cố nhạc sĩ Y Vân tâm sự :
- “Nhiều người thêu dệt Y Vân thành một con người đa tình, trăng hoa. Là vợ chồng, mấy mươi năm đầu gối tay ấp nên tôi rất hiểu nhà tôi. Anh ấy là một người đàng hoàng, có gì cũng thật thà kể với vợ (kể cả những việc sâu kín như trường hợp lấy nghệ danh Y Vân). Anh ấy rất có hiếu với mẹ và thương yêu vợ con.
“Thời gian sau năm 1975, Y Vân tham gia Đoàn ca nhạc Hương Miền Nam, rồi nhận viết nhạc cho nhiều nguồn : phối nhạc cho Saigon Audio, viết nhạc phim, nhạc nền cho sân khấu… Anh làm việc cật lực bất kể ngày đêm. Ban trưa, nhìn anh xoay trần viết nhạc dưới mái tôn thấp nóng hầm hập, thấy thương vô cùng. Trời thương, nên giai đoạn đó anh được “đặt hàng” dồn dập, có thể nói là “ăn nên, làm ra”, nhờ đó mà gia đình chúng tôi xây lại được căn nhà tạm gọi là ngăn nắp, nhưng anh làm ra cho mẹ con chúng tôi hưởng, bởi chỉ một năm sau thì anh mất.
“Dạo ấy, đứng trước quan tài của anh đang được quàn tại Hội Âm nhạc TP.HCM, mẹ chồng tôi không hề khóc một tiếng. Có lẽ tất cả nước mắt để khóc thương con, bà cụ đã âm thầm nuốt ngược vào trong. Chúng tôi nghe bà cụ nói : “Người đời thường bảo: Con “đi” trước mẹ là bất hiếu, nhưng mẹ chẳng trách con đâu bởi con đã làm tròn chữ hiếu ngay từ lúc viết xong bài Lòng mẹ”… Con đi trước mẹ nhưng không nợ mẹ, vì mẹ nuôi con 20 năm nhưng con đã nuôi mẹ đến 40 năm.
10 tháng sau, mẹ ông mất.

Nhạc phẩm “LÒNG MẸ”
I. Lòng Mẹ bao la như biển Thái Bình rạt rào,/ Tình Me tha thiết như giòng suối biển ngọt ngào,/ Lời Mẹ êm ái như đồng lúa chiều rì rào./ Tiếng ru bên thềm trăng tà soi bóng Mẹ yêu.
Lòng Mẹ thương con như vầng trăng tròn mùa thu./ Tình Mẹ yêu mến như làn gió đùa mặt hồ./ Lời ru man mác êm như sáo diều dật dờ./ Nắng mưa sớm chiều vui cùng tiếng hát trẻ thơ.
Thương con thao thức bao đêm trường,/ Con đà yên giấc Mẹ hiền vui sướng biết bao./ Thương con khuya sớm bao tháng ngày./ Lặn lội gieo neo nuôi con tới ngày lớn khôn.
Dù cho mưa gió không quản thân gầy Mẹ hiền./ Một sương hai nắng cho bạc mái đầu buồn phiền./ Ngày đêm sớm tối vui cùng con nhỏ một niềm./ Tiếng ru êm đềm mẹ hiền năm tháng triền miên.
II. Lòng Mẹ chan chứa trên bao xóm làng gần xa./ Tình Mẹ dâng tới trăng ngàn đứng lặng để nghe,/ Lời ru xao xuyến núi đồi suối rừng rặng tre./ Sóng ven Thái Bình im lìm khi tiếng Mẹ ru.
Một lòng nuôi nấng vỗ về những ngày còn thơ./ Một tình thương mến êm như tiếng đàn lời ca./ Mẹ hiền sớm tối khuyên ngủ bao lời mặn mà./ Khắc ghi bên lòng con trẻ muôn bước đường xa.
Thương con Mẹ hát câu êm đềm,/ Run lòng thơ ấu quản gì khi thức trắng đêm./ Bao năm nước mắt như suối nguồn./ Chảy vào tim con mái tóc chót đành đẫm sương.
Dù ai xa vắng trên đường sớm chiều về đâu./ Dù khi mưa gió tháng ngày trong đời bể dâu./ Dù cho phai nắng nhưng lòng thương chẳng lạt mầu./ Vẫn mong quay về vui vầy dưới bóng mẹ yêu.

Trích từ blog của Chú Khinh An (http://www.facebook.com/note.php?note_id=389734371989)

16 lời khuyên dành cho cha mẹ

Đôi khi bạn cảm thấy khó khăn trong cương vị làm cha mẹ? Đây là 16 lời khuyên của các chuyên gia tâm lý của Bộ Y tế và Các vấn đề xã hội Thụy Điển dành cho các bậc phụ huynh đôi khi cảm thấy khó khăn khi thực hiện vai trò của mình. 16 lời khuyên này có thể không phải là rất phù hợp với tất cả mọi người để áp dụng nhưng rất đáng tham khảo.

1. Nếu đôi khi bạn thấy lo lắng vì mình không phải là cha mẹ tốt, hãy nhớ rằng chẳng bao giờ muộn để cải thiện tình hình. Con trẻ luôn để ý nhưng chúng cũng có khả năng đặc biệt để nhận biết sự nỗ lực thay đổi và tiến bộ của cha mẹ.

2. Nếu bạn thấy rằng đã đối xử không đúng với con cái, hãy nói "xin lỗi". Một đứa trẻ rất nhỏ thì luôn được nhắc nhở phải nói xin lỗi với mọi người trong rất nhiều tình huống khác nhau. Nhưng một người lớn thì dường như ít chịu nói xin lỗi ngay cả khi cần phải làm như vậy. Thật hiếm khi một người lớn lại gõ cửa phòng một đứa trẻ để nói với nó rằng họ xin lỗi vì đã xử sự không phải. Khi bạn nói xin lỗi với trẻ, điều này không có nghĩa là bạn mất mặt mà ngược lại, bạn chỉ xử sự như một Con Người và giúp con bạn thành người.

3. Nếu bạn thấy căng thẳng, đau khổ về chuyện gì đó trong đời, hãy giải thích cho con bạn hiểu. Cuộc sống, nhân loại không chỉ toàn tốt đẹp và niềm vui và chẳng có ai hoàn thiện. Bọn trẻ cần và có thể hiểu được điều đó. Đừng làm trầm trọng hóa vấn đề cũng chẳng cần giải thích chi tiết, bạn cũng đừng bao giờ quên nói "đó không phải là lỗi của con". Với người lớn câu này chẳng có nghĩa lý gì nhưng với trẻ con đấy là sự giải thoát. Nếu không chúng sẽ dễ dàng cho rằng chúng phải chịu trách nhiệm cho những điều đã xảy ra với bạn.

4. Nếu bạn thấy không còn tý quyền lực nào với con mình mỗi khi có mặt người lạ, hãy nhớ rằng điều này xảy ra với tất cả các bậc phụ huynh. Nếu bạn càng xử sự khác bình thường khi con bạn cứng đầu, la hét, gào khóc trước mặt người lạ, chúng càng hiểu rõ bạn đang yếu thế và càng tỏ ra khó bảo. Sao không thử làm như bạn vẫn làm ở nhà? Cố gắng xử sự đúng như bạn vẫn thường làm, đừng để ý quá đến việc những người xung quanh nghĩ gì. Con họ chắc chắn lúc nào đó cũng gào thét như vậy.

5. Nếu việc khuyên nhủ, nói chuyện với con cứ như nước đổ đầu vịt, hãy làm lại lần nữa. Hạ giọng, bình tĩnh và nói với con điều bạn nghĩ. Điều đó giúp lời nói của bạn có trọng lượng cho dù bạn cũng không thể chờ đợi một phản ứng tích cực ngay lập tức. Nếu bạn nổi nóng hoặc thể hiện ra rằng bạn cáu bẳn thì tình hình chỉ có xấu đi.

6. Nếu bạn thực sự thấy mình sắp sửa làm một việc hay nói một điều với đứa con bất trị của mình mà điều đó sẽ làm nó rất khó chịu, hãy nhớ rằng con bạn luôn biết chính xác những điều gì sẽ làm bạn điên tiết lên. Dù rằng giữ bình tĩnh lúc đó là rất khó nhưng đó là điều bạn phải làm. Điều có thể khuyên bạn lúc này là hãy cố quên những lời nói của con bạn và nghĩ đến những điều cha mẹ cần làm cho con trong hoàn cảnh này. Hãy hiểu rằng dù nó thể hiện ra ngoài thế nào đi nữa thì con bạn vẫn cần bạn bảo ban, che chở.

7. Nếu con bạn cứ khóc lóc mãi không sao dỗ nổi, có thể chúng chỉ cần ở yên một lát. Hãy thử nhớ lại lúc nhỏ bạn muốn gì mỗi khi như vậy: một câu chuyện, một chút bình yên trong phòng 1 mình hay trong vòng tay mẹ... Con bạn cũng có thể cần chính những thứ đó để bình tâm lại. Bản năng sẽ mách bảo bạn phải làm gì.

8. Nếu bạn thấy đứa con 13-17 tuổi không tôn trọng, thần tượng bạn như trước, đó chẳng qua là cảm giác chủ quan của bạn. Bon trẻ ở tuổi này vẫn cần chúng ta ở bên để dạy dỗ bảo ban nhưng đồng thời chúng cũng muốn thể hiện bản thân chúng. Hãy cho chúng biết giới hạn của mình và để chúng tự do trong giới hạn đó

9. Nếu con bạn làm bạn nổi cáu, hãy nhớ là cáu bẳn chẳng có gì là lạ và chẳng ai cấm bạn cáu. Tuy nhiên phải giữ nó trong giới hạn. Nếu bạn trở lên cay độc, thóa mạ hay không thể dừng lại khi cáu bẳn, bạn đã vô tình làm con mình hiểu sai đi những giá trị của bản thân nó và cảm giác này sẽ đeo đẳng con bạn rất lâu dài và ảnh hưởng đến nhân cách của con bạn nếu nó lặp lại thường xuyên.

10. Nếu con bạn cố tình vượt qua những giới hạn mà bạn đặt ra, hoặc gây áp lực để bạn phải nới lỏng hay phá bỏ những giới hạn đó, hãy nói Không. Đừng chờ đợi con bạn tự hiểu ra những giới hạn đó, bạn hãy làm cho nó rõ ràng. Con bạn sẽ không thể dựa vào bạn nếu bạn không là một người lớn vững vàng, không thể nói Không. Một khi bạn đã đưa ra 1 quyết định thì việc của bạn là đảm bảo cho quyết định đấy được tôn trọng, vì bạn là người lớn.

11. Nếu bạn thấy con mình làm điều gì đó sai, hãy tập trung vào chính cái lỗi đó chứ không phải là hành vi và cách xử sự của con bạn nói chung. Con bạn phải đuợc biết rõ ràng rằng, bạn rất tôn trọng con mình và yêu quý nó, nhưng việc nó làm là sai và bạn rất buồn về điều đó.

12. Nếu con bạn không đứng về phía bạn mà lại bênh vực người khác, điều này không có nghĩa là người đó quan trọng hơn bạn. Khi con bạn thần tượng hóa người vợ hay người chồng đã chia tay của bạn, đó chỉ là sự thể hiện nỗi nhớ của trẻ với người đó mà thôi. Bạn đừng để điều đó làm bạn đau lòng.

13. Nếu con bạn không thích người bạn đời mới của bạn, hãy nhớ rằng trẻ con cần cảm thấy an tâm sau những gì đã xảy ra trong gia đình. Những biểu hiện của trẻ chưa hẳn đã là nó không thích người cha/ người mẹ kế mà chỉ là nỗi lo lắng và nó muốn thử thách quan hệ mới của bạn và người đó. Liệu ông ta (bà ta) có "trụ" được lâu hay năm bữa nửa tháng lại biến mất và bạn và chúng lại đau khổ? ĐIều này người lớn phải đồng ý với chúng và cho chúng thấy điều gì sẽ đến.

14. Đôi khi bạn thấy sự hi sinh của bạn không được biết ơn đúng mức, hãy nhớ rằng con bạn chẳng bắt bạn phải hi sinh cái gì cho chúng cả. Chúng không hề muốn bạn mệt mỏi, chán chường vì phải hi sinh hết cả sở thích cá nhân vì chúng. Hãy biết nghĩ đến bản thân mình, đôi khi hãy làm điều gì đó vì nó tốt bạn nhất (chứ không phải là cho con bạn nhất)

15. Nếu bạn thấy bất lực trong vai trò làm cha mẹ, hãy tìm ra nguyên nhân và điểm yếu của mình. Chỉ có vậy bạn mới tìm được cách khắc phục. Đừng ngần ngại chia xẻ điều này với những người lớn khác, với bạn đời, bạn bè, gia đình, đồng nghiệp... Nếu cần, đừng ngần ngại tìm kiếm lời khuyên của các chuyên gia, tổ chức tư vấn. Hãy giữ số điện thoại của họ để phòng khi cần đến.

16. Nếu bạn nghi ngờ con bạn bị hành hạ, đối xử không bình đẳng hay bị xâm hại (tình dục hoặc tâm thần) hãy nói với ai đó có trách nhiệm về việc này chứ đừng bao giờ bỏ qua. Không nhất thiết phải nói với họ tên của con bạn và cụ thể từng lời cháu nói với bạn. Hãy gọi điện cho bác sỹ tâm lý hoặc cán bộ tư vấn để họ cho bạn lời khuyên và sự hỗ trợ cần thiết. Con bạn cần được bạn bảo vệ và bảo vệ một cách tuyệt đối nhưng tâm lý và tế nhị.

http://www.webtretho.com/forum/showpost.php?p=3858&postcount=1

Vì sự an toàn của bé

, ,

Bài này mình đọc ở bên blog của mẹ Sue-Kiki, thấy rất hữu ích nên xin về đây làm vốn bigsmile
http://my.opera.com/sue-kiki/blog/index.dml/tag/%C4%90%E1%BB%83%20con%20n%C3%AAn%20ng%C6%B0%E1%BB%9Di
Vì sự an toàn của bé
Monday, 2. June 2008, 22:05:28

Với tư cách là cha mẹ của một em bé sơ sinh, thật tự nhiên nếu như bạn luôn thấy lo lắng về sức khỏe của bé, rằng bé chẳng tăng cân, rằng bé bị cảm cúm hay mắc bệnh gì đó. Nhưng ngày nay, khi sức khỏe và dinh dưỡng của bé đã được chăm sóc ngày một chu đáo hơn, nhiều bệnh hiểm nghèo có thể được chữa khỏi, tỷ lệ bé suy dinh dưỡng giảm thiểu, thì việc bảo vệ bé khỏi tai nạn, thứ cũng nguy hiểm cho sức khỏe và tính mạng của bé không kém gì bệnh tật và thiếu dinh dưỡng, lại chưa được quan tâm tương xứng. Là cha mẹ, người có thể cảnh giác và loại trừ, hoặc giảm thiểu những rủi ro xảy ra tai nạn cho bé, bạn nên chú ý một số loại tai nạn mà trẻ có thể bị ở những lứa tuổi nhất định với những khả năng vận động và tính cách nhất định. Những khuyến nghị dưới đây do Swedish Child Environment Council đưa ra.

Read more...

DẠY CON HỌC GIỜ

http://www.webtretho.com/forum/f685/day-con-hoc-gio-time-498041/index2.html


Dạy con học giờ (time)
Bọn Anh đi học sớm nên lớp 2 là 6 tuổi và chúng đánh vật với mấy cái thời gian. Mọi người khi dạy con học hay mua cái đồng hồ đồ chơi về dạy con mà quên mất dạy con bằng "giờ thực tế" nhanh hơn nhiều. Đây là cách ròm dạy con

1) Sáng sớm chúng dậy cho chúng nhìn đồng hồ, hỏi con dậy lúc mấy giờ?

2) Đánh răng rửa mặt xong hỏi mấy giờ rồi con? Khi con trả lời xong thì hỏi tiếp vậy là từ khi dậy đến khi đi đái, ỉa đánh răng rửa mặt con làm trong mấy phút. Cái này anh Đăng làm ngon lành lắm, cứ xòe tay ra đếm thấy thương gì đâu.

3) Ăn sáng thì bắt đầu lúc mấy giờ, mẹ quy định đến mấy giờ vậy là bao nhiêu phút. Nếu quá thời gian quy định của mẹ vậy là nhìn đồng hồ và xem thử con trễ bao nhiêu phút.

4) Bắt đầu ra khỏi nhà lúc mấy giờ, và con sẽ lên trường lúc mấy giờ vậy là mình đi trong bao lâu. Cái này áp dụng cho đi đâu cũng được chẳng hạn: mấy mẹ con mình đi Bullring nè, mình đi lúc 12:20' đến khi về nhà cho chúng nhìn đồng hồ và hỏi mình đi trong bao lâu?

5) Cho con coi hoạt hình, TV thì hỏi con là mấy giờ chiếu, và mấy giờ hết vậy là con coi TV được bao nhiêu phút?

5) Muốn dạy mấy điều trên thì xin vui lòng dạy kim dài nằm bên trái của số 6 và số 12 là TO (kém) , và nằm bên phải là PAST . Nhớ dạy luôn số kim phút đi qua vẫn gọi đúng số, nhưng số kim dài đi qua cách nhau 5 phút trước nhé.

6) Nếu bắt đầu dạy thì dạy con đọc số trên mặt đồng hồ trước, bắt đầu bằng giờ thôi chẳng hạn bây giờ là 8h mình đi ngủ, hay là 9h mình vào học, 3h mình tan trường rồi mới đến 3:30pm mình về đến nhà. Hay là 8:30am mình ra khỏi nhà. Rồi lúc đó mới đến quarter là 8:15' con uống sữa xong.


Mình thì chỉ bé giờ ăn, giờ ngủ, giờ uống sữa mấy cử, giờ đi tắm,..mỗi lúc như vậy mình chỉ tay lên đồng hồ nói mấy giờ và lâu dần bé sẽ ghi nhớ theo.Bây giờ còn nhắc trước giờ cho mình nữa.

Cái này không những dạy giờ mà dạy con tình cảm của mẹ và con nữa vì con cảm thấy mẹ lúc nào cũng bên con cả. Nói chuyện với con, trao đổi với con hoài lớn lên con sẽ là một đứa trẻ open.

Mình mua cho bé một cái đồng hồ hình con chó rất ngộ nghĩnh. Mình cài đặt giờ đúng trước, khi tới giờ một bản nhạc vui reo lên, mỗi giờ là một bản nhạc cho nên bé rất thích và bé nhớ lúc đó là mấy giờ liền

Bạn thử cất cái đồng hồ chó đi và đến giờ nhạc không reo nữa bạn chỉ đồng hồ trong nhà hỏi thử bé mấy giờ rồi thì mới biết chính xác là bé phân biệt được giờ. Vì cách như bạn nói bé nhớ tiếng nhạc và giờ bạn dạy thôi, chứ thực tế nhìn đồng hồ thường bé còn lúng túng đấy.


Con nhà em 3 tuổi mà cũng biết xem giờ được rồi nhé. Nhưng chỉ biết 2 giờ thôi. 1 là lúc 9 giờ là lúc mẹ đi học về (trên đồng hồ, cạnh số 9 có hình mẹ dán ở đấy), 2 là lúc 7g sáng là lúc dậy đi học (có hình ngôi trường dán cạnh đấy). Có hôm lúc 7g tối, em hỏi con, đố con biết tại sao bây giờ kim đồng hồ cũng chỉ đến chỗ school rồi mà lại không đi học? Con bảo, đi buổi sáng rồi còn gì nữa, bây giờ tối rồi, school cũng không đi, bây giờ là ăn cơm.

Thế bỏ hình mẹ ra, con có biết mấy giờ mẹ về không em?

Vậy là phải dạy con đọc được số rồi mới dạy giờ phải không mẹ liên ròm?

Vẫn có thế kết hợp dạy đồng hồ và dạy con nhận ra số luôn, chẳng hạn 7h con ngủ dậy thì cho con nhìn vào cái đồng hồ có 12 số đó chứ đừng có sound, hay cái gì khác biệt hết, và chỉ vào số 7 nói rằng số này là số 7 tức là 7h con ngủ dậy. 5h chiều con về đến nhà chỉ cho con 5h. Muốn kiểm tra con rành mặt số hay không thì cuối tuần hỏi con số này số mấy chỉ vào trong hai số 7 và số 5 rồi hỏi.

Bé nào biết số rồi thì bày nhiều hơn chút còn chưa rành thì bày vài giờ thôi nhưng nói chung đừng dạy theo thói quen. Bé nghe tiếng bé biết mấy giờ nhưng ra ngoài đường thử chỉ vào cái đồng hồ cũng giờ đó bé biết không là mình sẽ biết bé thực sự đã biết hay chưa? Con ròm lắm hôm còn ề à trong họng chứng tỏ đồng hồ ở nhà nhìn cũng quen mắt hơn đồng hồ nhà bà nội há há ...

Bé ơi ngủ đi thôi đêm đã khuya rồi. Khuya là bao nhiêu giờ bác nhỉ ...
Cách dạy của bác cũng hay thật đấy.

Đúng là câu đó mẹ nào cũng hay nói với con nhỉ. Xưa chưa biết xem đồng hồ thì cho con đi ngủ, nhưng sau này câu nói đó của ròm có nghĩa 10h vì 8h con ròm đi ngủ rồi. Bọn nhỏ chạy ra xem đồng hồ, vào nói với Mẹ mấy giờ, rồi dắt nhau đi đánh răng, ròm đọc cho 1 trang sách, hát cho 1 bài dân ca rồi các con ngủ.

Viết bài này để chia sẻ thông tin với các mẹ chứ con ròm lớn quá so với quy định của BGK đặt ra.


Mình phải học mẹ liên ròm này thôi. Đúng là lúc con gần đi học mẹ cũng lấy cái đồng hồ chỉ con cách xem giờ nhưng chẳng vào đầu con tí nào cả!!! con cứ dậy muộn hoài. Cách của mẹ này hay thật.

Cách dạy về giờ đồng hồ của mẹ hay thật. Phải học hỏi thôi. Vì hồi trước mebeo dạy 2 cu cậu ở nhà bằng cách nhìn lên đồng hồ nhớ số rồi học đếm giờ từ từ.

Sự giáo dục bắt đầu từ lòng mẹ,mỗi lời nói thốt ra cho đứa trẻ nghe dẫn tới việc tạo thành tính khí của chúng....
Blog SONY
http://vn.360plus.yahoo.com/sonyucon-sonyucon

TRUNG QUỐC SẢN XUẤT SỮA CÓ MELAMINE

Theo báo Tuổi trẻ ngày 5/3/2010 Thứ Sáu
Sữa có melamine đã xuất hiện trở lại từ cuối năm 2009 do một số công ty cố ý ém sữa có melamine từ vụ bê bối sữa Tam Lộc năm 2008, sau đó tung ra thị trường bán để kiếm lời