STICKY POST
Chung Sinh (phần 1)
Monday, 19. October 2009, 05:13:28
Chung Sinh người đất Thánh, thưở nhỏ vốn nhà nghèo nhưng học dở. Sinh hình dung bé loắt choắt, tư chất tầm thường lại có tật nói lắp…nên hay là đề tài cho bạn cùng lớp bông phèng ở cái thời học trò nhất quỉ nhì ma.Năm Đại Thống thứ nhất, Sinh hỏng thi ĐH, tức khí bèn xin làm quách chân công nhân, vừa có tiền lại vừa được tiếng là có tinh thần giai cấp! Sự đời dun dủi thế nào, lại được chân cấp phát xăng dầu. Lạ gì thời ấy, thủ kho to hơn thủ trưởng, cứ tay hòm chìa khóa trong tay là đã khối kẻ phải van xin, quì lụy nhiều em xin chết kể gì đến cánh lái xe hay thủy thủ tầu viễn dương!
Con tốt đã sang sông, như cụ Nguyễn Tuân thường nói, Sinh phá phách đục khoét thỏa chí cho bõ những ngày chúng mày khinh thường ông..
Một đêm thanh vắng tiếng côn trùng ra rả mà nẫu cả ruột gan, Sinh chong đèn làm sổ sách, thời ấy làm gì có cái còm pu tờ, cũng chẳng có cái Casio mà bấm bấm. Ngả lưng cái đã. Sao bây giờ mình hay đau lưng thế, hũ rượu rắn tắc kè chúng nó đưa đã gần cạn mà chẳng có tí ép phê gì? Hay là rượu đểu!
Sinh trằn trọc mãi mà không chợp được mắt, lần tay với lấy cuốn sách trong tủ ra đọc cố dỗ giấc ngủ. Sinh có thói quen thích sách, sách lớn, sách bé, tiếng Tầu, tiếng Tây Sinh đều có cả, càng mầu mè Sinh càng thích. Chúng đều mới tinh khôi, được bao bì cẩn thận mà còn đánh số nữa kia. Ai đến nhà Sinh cũng trầm trồ cái tủ sách chần vần ở phòng khách, phần vì muốn lấy lòng Sinh, phần cũng vì tủ sách đồ sộ quá. Mỗi lần được khen cái sự yêu sách, thông kim bác cổ.Sinh phấn khích sung sướng lắm. Chớ có dại, hỏi về nội dung sách, Sinh có bao giờ đọc đâu mà cũng chẳng có gì đáng để Sinh đọc. Người ta làm ông này bà nọ, có cần chữ nghĩa nhiều đâu, không khéo lại bảo bôi bác, lại rách việc.
Mà sao tắc kè ở đâu kêu to thế, Sinh vừa mới mở cuốn sách ông bạn người Hoa tặng lúc sáng, mùi giấy còn thơm phức, vừa mới ngước nhìn lên…Toi rồi, con tắc kè khốn kiếp đã kịp tè một phát vào cạnh chữ “nữ” trong câu “yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu”. Sinh lấy làm bực, tiếc cuốn sách tinh khôi, miệng còn đang lầm bầm thì liên tiếp hai phát nữa cũng chỉ nhắm vào hai chữ “nữ” khác có trong sách. Đến nước này thì Sinh không thể chịu đựng hơn được nữa rồi. Điên tiết, Sinh ném cả cuốn sách xuống sàn…
Trời vừa hửng sáng, Sinh như con công đóng bộ đến nhà bạn để khoe. Miện cười ha hả ra chiều đắc chí:
“Phen này nhà tôi phát về đường nữ nhi rồi ông ơi! Này nhé, cả ba lần, cả ba phát đều trúng vào chữ nữ. Ông bảo, làm gì có cái ngẫu nhiên như thế.”
Người bạn vốn thâm nho lại là người kín đáo có mưu lược cau mày, săm soi cuốn sách một lúc rồi nói:
“Chưa nên mừng vội bác ạ. Bác xem cả ba lần, cả ba phát đều trúng bên cạnh chữ “nữ” chứ có phải ngay chữ nữ đâu? Mà bác đã vợ con gì đâu mà phát về đường nhi nữ? Em có điều gan ruột nói với bác. Chẳng phải là điều lành đâu! Bác phải cẩn thận lắm mới được.”
Sinh tiu nghỉu ra về có ý giận bạn vì sự ganh ghét.
Thói thường trâu buộc ghét trâu ăn, Sinh cũng chẳng sống trong sự may mắn mãi được mà không có gì chống lưng .Cuối năm đấy, Sinh về vườn sớm, kể ra cũng còn may vì hạ cánh an toàn. Nghĩ đến lời bạn nói thế mà linh, thằng này thánh thật. Sao cái gì nó cũng biết. Hỏi mãi nó mới nói:
“Ba chữ “nữ” 女 đứng cạnh nhau lại là chữ “gian”姦”.
STICKY POST
"thềm nhà có hoa"
Tuesday, 29. September 2009, 02:39:02
Cơn mưa chiều xua đi cái ngột ngạt của một ngày không điện, không đèn, không Internet, tôi bần thần với cái cảm giác thất nghiệp bất đắc dĩ, chẳng biết làm gì với cái không gian dường như co dúm lại vì nóng, con người cứ lơ mơ như ở một cõi nào lạ lắm. Cơn mưa đến thật đúng lúc, mưa to gột rửa sạch bụi bặm, không gian trong lành hơn. Mà mưa to như thế này lại đâm lo, mưa đúng vào giờ tan tầm, kẹt xe và ngập là cái chắc. Không biết nhóc có tìm được đường về nhà không?
Tôi đi ra phía cửa, có tiếng ríu rít của đôi bạn trẻ, đẩy mạnh hai cánh cửa sắt to đùng. Đây rồi, một đôi thanh mai trúc mã, cô gái còn trẻ, khá xinh, đôi mắt đẹp lấp lánh sau đôi kính cận đang hót như chim bên anh chàng mang kiếng nhóp, mặt mày sáng sủa ra chiều nho nhã. Đôi bạn khẻ gật đầu chào.
Trời ạ! Chàng dận đôi giầy đen bóng lóang, nàng đi đôi cao gót xinh xinh, cả hai đang ngự trên bậc thềm bằng gạch xây với những cánh hoa li ti vàng đang rũ xuống. Tôi xót quá, bao nhiều công sức chăm bón mới được vài cánh hoa. Tôi đành lòng, năn nỉ: "Kìa mấy em bước vào nhà, kẻo mưa tạt".
Đôi chim sâu vẫn vô tư lự: "Thôi bọn em đứng đây được rồi"
Tôi chỉ thiếu nước quì xuống, giọng ngọt ngào: "Vào đây đi, đừng ngại".
Đôi chim sâu nhẹ nhàng, buông tha những cánh hoa của tôi mà vui vẻ bước chân xuống sân nhà. Tôi mừng như bắt được vàng, và bắt đầu tám: "Mấy em học trường nào?"
"Em học BK khoa H, còn bạn em học KT"
Tôi trả lời, giọng tưng tửng: "Học BK khóa mấy, biết DTTM không?"
"Em không biết bạn TM, TM học khóa nào vậy chị?"
"Ừ! TM học chung khóa với chị, bây giờ không biết làm gì rồi!".
Trời mưa mỗi lúc một to hơn, tôi ái ngại nhìn đôi bạn trẻ đang nép vào nhau, không biết vô tình hay hữu ý, con đường trước nhà bổng chốc biến thành dòng sông nhỏ, có những "con thuyền" con con trôi dập dềnh. Hai chiếc xe đời mới bóng lóang, đã được đẩy lên vĩa hè tạo thành hình chữ V nghênh ngang chiếm hết lối đi của khách bộ hành. Tôi đành kiếu vào nhà, kéo mạnh cánh cửa nhưng không quên để lại nụ cười ngọai giao. Có tiếng cười giòn tan của cô gái trẻ, giọng khe khẻ thì thầm... ồm ồm như đang phải nuốt vật gì!?
Cơn mưa dịu lại, nhẹ hạt, lăng tăng một chút, tôi lại ra phía cửa, mở toang cánh cửa nặng nề, đón luồng gió mát tươi nguyên không chút bụi bặm, hít thớ và hưởng cái thú của kẻ trong nhà nhìn thiên hạ dưới mưa. "Ngạc nghiên chưa!". Đôi bạn trẻ không quên có món quà cho tôi. Trên bậc thềm nhà "có hoa". Thay cho vị trí của đôi chim sâu là hai hộp xốp vuông vắn nhè tênh, lọai hộp tìm thấy trong các quán cơm bụi, trắng tinh buộc cẩn thận cũng để ngay ngắn hợp thành chữ V kiêu hãnh. Tôi cười như mếu, nhìn hai hộp xốp và những cánh hoa tan nát!
Ngày mai, có lẽ trời lại mưa, lại có những đôi tình nhân tìm đến thềm nhà tôi để nhìn những hạt mưa bay trắng loá đầy trời, lại có những đôi bàn tay ấm áp tìm nhau. Tôi lại được nghe những tiếng thì thầm, những nụ cười lẫn vào tiếng mưa rơi, những ánh mắt nhìn nhau vương vấn một thời tuổi trẻ!
TB
"Thềm nhà có hoa" là tên môt bài hát.
STICKY POST
khu vườn ở quê
Friday, 28. August 2009, 09:45:33
tặng Chín Lẻ
Đường về quê bây giờ đã có nhiều thay đổi, con đường đất đỏ ngoằn ngòeo trước đây nay đã là con đường tráng nhựa thẳng tắp và rộng hơn nhiều lần, nhà gạch đã thay cho cái mái tranh tạm bợ khi xưa. Từ khi cha mẹ đã mất, anh chị em đã có gia đình riêng và sinh sống mỗi người một phương, tôi ít về quê hẳn mặc dù đường dài chỉ vài tiếng chạy xe. Không phải vì tôi không yêu quê, yêu cái chốn đã sản sinh ra mình và cũng là nơi tôi đã trải qua suốt một thời niên thiếu cho đến khi bước chân lên TP đi học.
Làm sao tôi có thể quên được những buổi trưa hè nắng gắt, ba chị em đèo nhau trên chiếc xe đạp cà tàng lại chuyên trị tuột sên để đến ngôi trường cấp II trên thị trấn, chiếc áo trắng học trò lấm tấm giọt mồ hôi đã phơn phớt hồng qua con đường đất đỏ bụi mù. Cái thời mà thấy thiên hạ ăn bánh mì không người lái cũng làm mình ao ước giữa trưa hè khô khốc. Nói chi đến chuyện đặt chân vào quán cháo lòng lúc nào cũng tối nhờ nhờ, ẩm thấp nhưng không hiểu sao lúc nào cũng đông khách ở ngã ba thị trấn, nơi mà mỗi lần chị em tôi khi bước qua đều đi chầm chậm để kịp hít thở cái mùi dễ chịu kia!
Quê tôi cũng là quê hương của những nhân vật lịch sử nổi tiếng, nhưng lúc nào cũng thấy cái nghèo đè nặng và hiện rõ lên khuôn mặt của mỗi người. Đất hẹp, nguời đông, đồng ruộng manh mún, mỗi hộ một mảnh con con! Ngòai chuyện ruộng đồng, mà ngòai việc đi làm mướn họ còn biết làm gì? Nhà nào khá giả một chút thì cũng là nhờ buôn bán nhì nhằng. Tôi hỏi người bạn chung lớp thời học cấp II, học hành trầy trật rồi bỏ ngang, nay đã là quan chức có cỡ ở huyện: “Ông bây giờ, làm tới chức gì rồi?” Tôi không nhớ nổi những câu trả lời của người bạn cũ, những câu trả lời về chức vụ nhà cửa, đất đai … tôi chỉ còn nhớ mỗi một khuôn mặt có những múi thịt dầy đỏ au và thỏa mãn chợt trở nên ái ngại pha chút giễu cợt khi nghe tôi trả lời về công việc tôi đang làm, nơi tôi tồn tại.
Bây giờ, người ta bàn chuyện đền bù ruộng đất, bàn chyện hàng quán ở địa phương, xe cộ và đủ thứ chuyện trên đời bên bàn nhậu. Bên những chiếc ly “xây chừng” đùng đục, nhầy nhụa mỡ được chuyền tay qua cả chục người, làm bằng thứ thủy tinh được tái chế không biết bao nhiêu lần từ những mảnh chai vỡ vụn nhặt được đâu đó. Có lẽ không nơi đâu, người ta nhậu nhẹt bù khú nhiều như ở quê tôi. Vui thì phải nhậu rồi, buồn thì càng phải nhậu nhiều hơn, không vui, không buồn cũng phải nhậu. Bình thường họ là những người nông dân hiền lành ít nói và có phần rụt rè. Chỉ sau một vài ly, họ thoắt ra một con người khác, có thể trở thành những vị anh hùng hào sảng cỡ như Đơn Hùng Tín trong các tuồng tích xưa. Họ thoắt trở thành những nhà sử học am hiểu rành rọt các vị anh hũng nghĩa sĩ ở tận bên Tầu. Có một điều lạ, mà cũng không nên hỏi họ về các nhân vật Trương Định, Thủ Khoa Huân, Đòan Giỏi, Trần Hữu Trang hay bất kỳ danh nhân văn hòa, anh hùng dân tộc nào có gốc gác tại địa phương nếu không muốn làm họ mất lòng vì sự mù tịt. Xin đừng vội thất vọng, họ sẽ là nhà sử học một lần nữa, khi thao thao bất tuyệt hàng giờ liền khi đề cập về nhân vật có cỡ ở trung ương có nhà đất ở tại địa phương. Lại cũng là điều lạ, chỉ sau vài tuần rượu, họ thoắt biến thành một người chuộng lễ nghĩa hơn cả các ông đồ cao tuổi, gặp mặt chưa kịp khoanh tay chào là có chuyện, mời rượu không uống là có chuyện, không xưng con khi trò chuyện là có chuyên… Té ra, những con người buông tuồng, phóng túng, vợ nọ con kia lại là những con người chuộng lễ nghĩa và hay bắt lỗi bắt phải nhất.
Từ ngày nhà nước phóng con đường chạy xuyên qua xã, dân tình thay đổi cũng nhiều. Thưa kiện nhiều hơn, tiền đền bù khi thu hồi ruộng đất, thắng cũng kiện, thua cũng kiện. Anh em trong nhà cũng hầm hè không nhìn mặt nhau, đòi đưa nhau ra tòa vì mấy mảnh ruộng đền bù.Từ thuở cha sinh mẹ đẻ tới giờ, có khi nào trong tay lại cầm một cục tiền lớn như thế, tiêu xài làm sao cho hết, bây giờ mà bàn chuyện ruộng rẫy, không khéo ngừơi ta cười cho mình là Hai Lúa. Thanh niên lên thị xã nhiều hơn, khuya lơ, khuya lắc mới mò về nhà sặc sụa mùi rượu bia. Họ kháo nhau về cái sự độc đáo và ngón nghề của các cô tiếp viên trong những cái quán lúc nào cũng tù mù, xanh đỏ chạy dọc theo quốc lộ. Mấy anh sồn sồn cổ lúc nào cũng lủng lẳng sợi dây chuyền vàng chóe to như sợi lòi tói trên bộ ngực còn đen thui khét nắng. Các bà cũng bận rộn hơn, đánh ghen nhiều hơn, có nhiều việc làm hơn khi các ông chồng còn gục lên gục xuống trong cái quán mới mở ngay trong xã.
Ông anh hỏi tôi:” Bây về được mấy ngày?”.
“Chắc chiều mát, em về TP, sáng mai sớm còn phải đi làm”.
“Thằng lớn anh lúc này học hành sao rồi? Có đậu được phổ thông không?"
“Năm ngóai tao cho học bổ túc, bây giờ nó đang học tại chức, ở nhà coi nó dở vậy chứ, ra ngòai ai cũng gọi bằng thầy, mà tao gởi gấm hết rồi, chừng đi làm là có chỗ rồi!”
Tôi nhìn ra con rạch nhỏ còn sót lại sau nhà, lừ đừ chẩy một thứ nước tù đọng lâu ngày đã ngập ngụa rác. Ngày xưa, mà cũng không xưa lắm, khỏang hơn chục năm trước mấy chị em tôi còn lặn hụp tắm mát trong làn nước trong xanh. Bây giờ thì không thể nào bơi xuồng đi được nữa rồi. Tôi chợt nhớ đến những mái nhà lẫn khuất phía sau những khu vườn chạy cặp theo con rạch, những mái nhà của lũ bạn ngày xưa. Tôi không biết sẽ đi bằng con đường nào khác để đến thăm chúng, thăm tuổi thơ của chúng tôi, thăm khu vườn yên lặng, lúc nào cũng mát rượi loang lỗ những vệt nắng, có tiếng bước chân ai xào xạc, ở trên cao hẳn có tiếng chim chuyền cành gọi bạn ríu rít.
Tôi chợt thấy lạ lùng và lạc lõng trong chính khu vườn nhà mình. Tôi lặng lẽ dắt xe ra cổng. Hình như trời sắp mưa. Toi nghe tiếng sấm đì đùng ở đâu xa vọng lại.
Showing posts 1 - 3 of 88.
Friends
Shoutbox

yumia2411
2009-10-30 17:11:29cuối tuần vui vẻ nè.. hihi, trời, hồi đó mình cũng đau đầu ko ko biết coi comment của entry trong blog mình ở đâu nữa, sau này mới biết, là phải click trực tiếp vào tựa để entry đó mới comment đc @_@ khổ dữ vậy đó @_@
Latest comments
Poll
Bạn ưa thích blog của nhà cung cấp nào?
- Twitter
(0%)
- Yahoo plus
(0%)
- Facebook
(38%)
- Multiply
(0%)
- Wordpress
(0%)
- Nhà cung cấp khác
(0%)
- Opera
(75%)
- Google Blogger
(0%)
- Yahoo plus
(0%)
Total: 8 votes
| M | T | W | T | F | S | S |
|---|---|---|---|---|---|---|
|
| ||||||
| 1 | ||||||
| 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 |
| 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15 |
| 16 | 17 | 18 | 19 | 20 | 21 | 22 |
| 23 | 24 | 25 | 26 | 27 | 28 | 29 |
| 30 | ||||||
Latest blog posts
Tham khảo
-
Hacker
Tham khảo hack
-
IT
Kiến thức tin học
-
Wikipedia
Wikipedia trực tuyến
-
Tạp chí văn
Sinh hoạt văn học
-
Hán văn
Tự học Hán văn
-
Nhiếp ảnh
Sinh hoạt nhiếp ảnh 1
-
Nhiếp ảnh cần biết
Sinh hoạt nhiếp ảnh 2
-
Văn phòng Quốc hội
Văn bản pháp luật
-
Video
Download video
-
HVDic 2.23
Tự điển Hán Việt
















