sao lãng?
Tuesday, November 8, 2011 9:18:32 AM
2 năm rồi BM Ko take note ở đây, ảnh ọt và các thứ hình như đều ở bên FB. Hnay vì đc hỏi xin bài viết nên mẹ vào đọc, đọc gần như tất cả, đọc để thấy như được về nhà, đọc để thấy bao tâm tư tình cảm của cả gia đình nhỏ bé. Đọc để thấy lại những vất vả ngày 2 con cùng bé ti ti, những trận ốm của bố, những đêm vật lộn với con, những bố còm nhom, những mẹ mệt mỏi... nhật ký của 5 năm tràn đầy tình thương yêu...
Đã lâu lâu rồi bố mẹ Ko viết những dòng yêu thương cho các con, cho chính mình - tất nhiên không đồng nghĩa với việc BM Ko còn yêu các con như trước - chỉ là những yêu thương không được nói nên thành lời...mẹ có cảm giác như mình vừa đi 1 chuyến đi dài, mải mê với gì đó ồn ào, khát khao chút mới mẻ, tự do... và sao lãng gia đình bé nhỏ của chính mẹ, của bố và của 2 con.
2 năm với nhiều sự kiện, với mẹ thì buồn nhiều hơn vui, những nước mắt, những giận hờn... những ý định từ bỏ, những thèm khát tự do, những thiếu thốn ngọt ngào...
Nước mắt có thể drop bất cứ lúc nào mẹ nghĩ đến chia tay, buồn là ngày một nhiều nước mắt...
Ông bà 2 bên đã già đi nhiều, có lẽ vì độ tuổi, 2 năm của những năm ngòai 60 chắc chắn Ko thể giống 2 năm của những năm40-50 tuổi.
Cô Hiền đã có em Thóc ngoan và khỏe mạnh, cô chú đã làm ông bà nội rất yên tâm - vì biết tính toán, lo liệu và làm kinh tế. Mẹ nghĩ yên tâm vào tương lai của các con là thứ ông bà cần nhất ở tuổi này.
Bác Vân đang mang bầu lần thứ 2, mẹ cầu mong bác sẽ sinh đẻ xuôi sẻ, mẹ tròn con vuông
2 con đã lớn lên nhiều, vẫn là anh Tôm của bố, em Bống của mẹ như ngày nào. Anh Tôm đã biết bơi và năm sau sẽ thi vào lớp 1.
7 năm từ ngày bố mẹ cưới nhau, bố đã 33, mẹ 32 tuổi... đủ để gọi là trưởng thành...thứ mẹ thèm nhất là cảm giác đc làm bé con bé bỏng của bố, được nắm tay mỗi lúc sang đường, được vỗ về mỗi lúc cô đơn, đợc rủ đi chơi mỗi khi trời đẹp... tình địch lớn nhất của bố trong lòng mẹ luôn chính là bố - bố dịu dàng và bao dung của 10 năm về trước.
Mẹ lại khóc, chẳng hiểu vì sao? vợ chồng 1 ngày cũng nên nghĩa, bố mẹ đã có với nhau cả đến nghìn ngày... mẹ ước sao, mỗi ngày bên nhau không chỉ vì nghĩa.
Những cảm nhận thật lạ! cứ như sẽ là mình (xét 2 vợ chồng) sẽ chọn some one else hay là chính 1 mình tự escape chứ Ko phải người đã đầu ấp tay gối với mình cả hai ngìn ngày có lẻ.
Có ai đó đã nói với mình về những chiến tích trong tình yêu, về việc họ đã bên nhau bao nhiêu tháng năm ròng ... và những chiến tích đó Ko có ý nghĩ gì nếu tình yêu không được nâng niu, nuôi dưỡng. Làm thế nào để đem đến niềm vui, sự hứng khởi cho nhau? mình có cần phải nghĩ?
Đã lâu lâu rồi bố mẹ Ko viết những dòng yêu thương cho các con, cho chính mình - tất nhiên không đồng nghĩa với việc BM Ko còn yêu các con như trước - chỉ là những yêu thương không được nói nên thành lời...mẹ có cảm giác như mình vừa đi 1 chuyến đi dài, mải mê với gì đó ồn ào, khát khao chút mới mẻ, tự do... và sao lãng gia đình bé nhỏ của chính mẹ, của bố và của 2 con.
2 năm với nhiều sự kiện, với mẹ thì buồn nhiều hơn vui, những nước mắt, những giận hờn... những ý định từ bỏ, những thèm khát tự do, những thiếu thốn ngọt ngào...
Nước mắt có thể drop bất cứ lúc nào mẹ nghĩ đến chia tay, buồn là ngày một nhiều nước mắt...
Ông bà 2 bên đã già đi nhiều, có lẽ vì độ tuổi, 2 năm của những năm ngòai 60 chắc chắn Ko thể giống 2 năm của những năm40-50 tuổi.
Cô Hiền đã có em Thóc ngoan và khỏe mạnh, cô chú đã làm ông bà nội rất yên tâm - vì biết tính toán, lo liệu và làm kinh tế. Mẹ nghĩ yên tâm vào tương lai của các con là thứ ông bà cần nhất ở tuổi này.
Bác Vân đang mang bầu lần thứ 2, mẹ cầu mong bác sẽ sinh đẻ xuôi sẻ, mẹ tròn con vuông
2 con đã lớn lên nhiều, vẫn là anh Tôm của bố, em Bống của mẹ như ngày nào. Anh Tôm đã biết bơi và năm sau sẽ thi vào lớp 1.
7 năm từ ngày bố mẹ cưới nhau, bố đã 33, mẹ 32 tuổi... đủ để gọi là trưởng thành...thứ mẹ thèm nhất là cảm giác đc làm bé con bé bỏng của bố, được nắm tay mỗi lúc sang đường, được vỗ về mỗi lúc cô đơn, đợc rủ đi chơi mỗi khi trời đẹp... tình địch lớn nhất của bố trong lòng mẹ luôn chính là bố - bố dịu dàng và bao dung của 10 năm về trước.
Mẹ lại khóc, chẳng hiểu vì sao? vợ chồng 1 ngày cũng nên nghĩa, bố mẹ đã có với nhau cả đến nghìn ngày... mẹ ước sao, mỗi ngày bên nhau không chỉ vì nghĩa.
Những cảm nhận thật lạ! cứ như sẽ là mình (xét 2 vợ chồng) sẽ chọn some one else hay là chính 1 mình tự escape chứ Ko phải người đã đầu ấp tay gối với mình cả hai ngìn ngày có lẻ.
Có ai đó đã nói với mình về những chiến tích trong tình yêu, về việc họ đã bên nhau bao nhiêu tháng năm ròng ... và những chiến tích đó Ko có ý nghĩ gì nếu tình yêu không được nâng niu, nuôi dưỡng. Làm thế nào để đem đến niềm vui, sự hứng khởi cho nhau? mình có cần phải nghĩ?






