Her wedding and my emotion.
Sunday, 4. October 2009, 15:34:38
Sẽ chẳng có điều gì đáng nói nếu như hôm nay chỉ có những nghi lễ mà thậm chí mình biết trẻ con còn biết thừa : Sáng ăn cỗ cưới này, chiều đón dâu này, còn tối tổ chức nốt tại nhà hàng. Hết.
Nhưng vì hôm nay không chỉ đơn giản như thế.
Mà nghĩ lại, chắc hôm nay chỉ "phức tạp" trong khoảnh khắc đó mà thôi.
Bây giờ đây, mặc dù hiểu rằng ở đời này chẳng ai nói hay nói đẹp được, mình vẫn không ngờ rằng mình lại là 1 kẻ yếu tim đến thế. Hoặc ở một phút giây nào đó, mình lại có thể để tia nhìn từ đôi mắt bị tình cảm tác động.
Vì giếng quá trong nên giếng dễ nhìn thấy đáy
Vì mắt quá trong nên mắt nói rất nhiều...
Vì mình biết sẽ chẳng bao giờ người-được-ám-chỉ đọc được những dòng này, nên mình mới viết.
Rằng, hôm nay - cái ngày mình vội hình dung từ cách đây mấy tháng, chỉ cần bắt gặp trở lại ánh mắt ấy, cũng khiến mình thấy nóng bừng cả mặt.
Rằng, hôm nay, trong hội trường tràn ngập ánh đèn vàng nồng ấm, thì dù không phải do ánh sáng, mình vẫn thấy gương mặt chị ấy rạng ngời.
Rằng, hôm nay, giữa muôn vàn con người xa lạ, mình vẫn dễ dàng tìm thấy gương mặt ấy.
Rằng, hôm nay, giữa lao xao ồn ào tiếng nói chuyện, mình vẫn có thể dùng mắt để nghe được từng lời thì thầm, từng lúc ghé tai.
Và, mình càng hiểu rằng, trong cái khoảnh khắc 2 nhân vật chính kia trao nhẫn cho nhau, thật thiêng liêng và cao quý đến mức nào.
Nên, mình mong :
- Không phải cho mình : Anh hãy sớm lấy chị ấy nhé. Chị ấy có làn da trắng, có nụ cười tươi nhưng tất cả những điều ấy không bao giờ bằng : chị ấy rất yêu anh. All I really hope is U fine way back into love.
- Cho mình : Từ việc hiểu ra cuộc đời hình thành từ vô vàn khoảng khắc, hãy biết sáng suốt nhìn nhận để chúng k trở thành một chuối bồng bột và lầm tưởng. Càng củng cố thêm niềm tin và sự ích kỉ cho tương lai của mình.
Wake myself up when September ends.
Lang thang tìm đủ thứ bài hát, chợt phát hiện ra Cơn gió lạ quá hợp















